Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh
Giữa ban ngày ban mặt, Thẩm Đường sợ bị người khác nhìn thấy, nên không chịu để mặc hắn làm càn. Nhân lúc hắn hơi buông lỏng, nàng liền ho mấy tiếng thật mạnh.
Quả nhiên, Kỳ Hoài Cảnh dừng lại, vội đưa tay vỗ lưng cho nàng dễ thở: “Xem ra vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn.”
Thẩm Đường ho đến đỏ cả mặt, liên tục gật đầu: “Phải, phải.”
“Cũng được, đợi nàng dưỡng bệnh cho khỏe hẳn rồi hãy nói.”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn nàng tất bật, nhíu mày, nhìn thế nào cũng chẳng giống người còn đang yếu bệnh.
Đang xoay quanh chuẩn bị, Thẩm Đường chợt nhớ ra một chuyện liền sai hắn cũng đừng ngồi không: “Biểu ca, chàng mau qua Úc Kim Đường, nói với mẫu thân một tiếng, đợi người đồng ý rồi chúng ta hãy đi.”
Kỳ Hoài Cảnh ra vẻ chẳng mấy để tâm: “Tại sao lại phải đợi bà ấy đồng ý...”
“Ây da, mau đi đi! Con đi ngàn dặm, mẫu thân vẫn lo lắng, nếu không nói trước, mẫu thân chắc chắn sẽ không yên tâm... Chính chàng nói rồi còn gì, có việc thì tìm chàng, đây là lần đầu tiên thê tử chàng nhờ chàng làm việc đấy, mau đi đi!”
Ở Úc Kim Đường, Việt phu nhân nghe nhi tử nói phu thê họ định lên trang trại ở một thời gian, liền cau mày: “Yên ổn không ở, lại nổi hứng đi trang trại? Con đi thì thôi, nam nhân đi xem sản nghiệp cũng là việc đứng đắn, chứ nhi tức thân phận là nữ nhân, chạy theo làm gì?”
Kỳ Hoài Cảnh bình thản, từ tốn nói ra lý do đã nghĩ sẵn: “Đi chơi.”
Việt phu nhân: “...”
Chỉ cần Kỳ Hoài Cảnh đưa ra một lý do nghiêm túc đàng hoàng, bà cũng có thể bắt bẻ vài câu.
Hắn còn kiên nhẫn giải thích thêm: “Chúng con đi chơi cùng nhau.”
Việt phu nhân: “...”
Kỳ Hoài Cảnh thấy mẫu thân mình nghẹn lời liền mỉm cười đứng dậy, thong thả rời đi.
Hắn chỉ đến để thông báo, chứ không phải xin phép.
Giống như lần trước nói muốn cưới Thẩm Đường, bất kể Việt phu nhân đồng ý hay không thì hắn nhất định vẫn cưới.
Khi hắn quay về Ngô Đồng Uyển, Thẩm Đường thấy hắn trở lại nhanh như vậy thì hơi ngạc nhiên: “Này, mẫu thân nói sao? Có giận không? Có cấm không cho ta đi không?”
Kỳ Hoài Cảnh tự thấy mình không phụ kỳ vọng, liền thật thà đáp: “Mẫu thân chẳng nói gì cả, tất nhiên là đồng ý rồi.”
Thẩm Đường lại phấn khởi hẳn lên: “Tốt quá!”
Kỳ Hoài Cảnh không chỉ mang về tin tốt, mà còn tiện tay mang theo một chồng lớn áo bào nam nhân: “Đây, nàng thử thay xem, nếu vừa thì mang đi trang trại mà mặc.”
Thẩm Đường nhận lấy, nhìn qua thì toàn là áo gấm thêu hoa văn tinh xảo, trông giống y phục của Kỳ Hoài Cảnh, vẫn còn khá mới nhưng dáng có vẻ nhỏ hơn chút: “Đây là y phục ở đâu vậy? Trông… quen quen.”
“Quen là phải rồi, đây là y phục ta mặc hồi mười ba, mười bốn tuổi, lúc sang nhà nàng đọc sách.”
Kỳ Hoài Cảnh chọn ra một chiếc áo gấm màu ngọc điểm hoa văn bạc, bảo nàng thử mặc lên người: “Lần này đi gấp, chưa kịp may đồ mới cho nàng, trước mặc tạm mấy bộ này đợi khi về ta sẽ tìm thợ may đo hẳn hoi cho nàng vài bộ áo bào, sau này đi ra ngoài mặc.”
Thẩm Đường “ồ” một tiếng, nhớ lại quả đúng là từng thấy hắn mặc nhưng không khỏi cảm thấy kỳ lạ: “Bao nhiêu năm rồi, mà vẫn còn tìm lại được? Trông vẫn còn khá mới, chàng cất ở đâu vậy?”
Kỳ Hoài Cảnh giúp nàng khoác áo, không nhịn được lắc đầu thở dài: “Ở kho của Úc Kim Đường. Nói ra sợ nàng không tin, từ nhỏ đến lớn, mỗi bộ y phục ta mặc qua mẫu thân đều giữ lại hết.”
Thẩm Đường trợn tròn mắt, quả thực khó mà tin nổi: “Không bỏ đi cái nào sao?”
Kỳ Hoài Cảnh cắn răng gật đầu: “Đến cả cái chăn nhỏ lúc mới sinh cũng còn giữ.”
Quả thật rất giống việc mà Việt phu nhân có thể làm ra.
Thẩm Đường nhìn bộ dạng nghiến răng của Kỳ Hoài Cảnh, vừa thấy có chút thương cảm lại hơi ghen tị, chợt đảo mắt nghĩ ra trò: “Biểu ca, cho ta xem thử quần yếm hồi nhỏ của chàng nhé?”
“Không được!”
“Đúng là keo kiệt.”
Thẩm Đường thay đồ xong, lại búi lại tóc, đứng trước gương ngắm tới ngắm lui: “Thế nào, còn nhìn ra là nữ nhi không?”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn đôi mày dịu dàng, đôi mắt sáng của nàng lại nhìn vóc dáng thướt tha dù khoác áo rộng, trong lòng tấm tắc than thầm, ai mà nhìn không ra nàng là nữ nhi thì chắc m-ù mất thôi.
“Quả thực nhìn không ra. Đâu giống biểu muội của ta, rõ ràng là một biểu đệ tuấn tú.”
“Cũng được, chỉ là phần eo của bộ này hơi rộng, nếu đổi sang bộ nhỏ hơn, phần cổ áo chắc không che kín nổi nữa.”
Vừa nói, tay hắn còn không quên… lại bị nàng vỗ cho một cái.
Hai ngày sau, sáng sớm tinh mơ, Thẩm Đường ngồi trong xe ngựa, qua khung cửa sổ nghe Việt phu nhân đứng trước ngựa của Kỳ Hoài Cảnh, ân cần dặn dò: “Nơi đó hoang vu lắm, bụi bặm khắp nơi, đường còn đầy bùn đất, khổ cực lắm, cả đời ta chỉ đi một lần chẳng muốn đi lần thứ hai... Nhi tử ngoan, dọc đường nhớ cẩn thận, đến đó chỉ cần xem qua là được, rồi mau sớm về nhé!”
Vì sợ phải chịu khổ, Việt phu nhân đến kinh thành còn ít về, ngại đường xóc nảy nhiều gió cát.
Kỳ Hoài Cảnh tuy ở nhà thì có phần kén chọn nhưng vốn quen đi lại giữa hai nơi, chỉ nghe bà lải nhải nửa ngày rồi giơ roi, giục ngựa đi thẳng.
Xe ngựa vừa ra khỏi cổng thành, Kỳ Hoài Cảnh đã gõ vào thành xe: “Phu nhân, ra ngoài ngoại thành rồi.”
Thẩm Đường chờ đúng câu ấy, lập tức vén rèm ngồi lên phía trước cùng Họa Bình, nhìn cánh rừng thưa trải dài, núi non xa xa phảng phất hơi lạnh, quả thật lòng nhẹ hẳn.
Ngay phía trước, Kỳ Hoài Cảnh đang cưỡi ngựa dẫn đường, Lập Đông cũng cưỡi ngựa đi theo.
Thẩm Đường trông thấy Lập Đông, bỗng nhớ tới con cóc của Phùng Khê, muốn hỏi xem hắn nuôi thế nào, lại ngại mở miệng hỏi thẳng, đành bắt chuyện trước: “Lập Đông, sao đi đâu Tam gia nhà ngươi cũng dẫn ngươi theo vậy? Chuyến này chắc làm ngươi phải xa phu nhân ít lâu rồi.”
“Không sao, phu nhân ta bình thường cũng bận rộn chẳng mấy khi lại để ý tới ta.”
Họa Bình nghe vậy bật cười, không nhịn được hỏi: “Lập Đông ca, huynh với Phùng tỷ quen nhau thế nào vậy?”
Rõ ràng là hai người khác biệt như trời với đất.
Kỳ Hoài Cảnh nghe thấy thì phì cười.
Câu hỏi này, ai từng gặp hai phu thê họ đều sẽ hỏi, Lập Đông trả lời lần nào cũng na ná nhau, Kỳ Hoài Cảnh nghe nhiều lần rồi mà vẫn thấy thú vị.
Quả nhiên, Lập Đông lại kể lại: “Hồi ấy, ta đi ngang một con ngõ, bắt gặp mấy tên du côn…”
Họa Bình nghe tới đây đã thấy quen tai, liền tiếp lời: “Ta biết rồi, bọn chúng đang bắ-t nạ-t Phùng tỷ, còn huynh thì ra tay cứu mỹ nhân, phải không?”
Lập Đông lắc đầu.
“Không. Ta bị bọn chúng đ-ánh bị thương, là Phùng Khê cứu ta.”
“Á! Vậy… Phùng tỷ là đại phu giỏi như thế, nhất định đã chăm sóc huynh rất tận tình?”
“Không, nàng chẳng chữa khỏi bệnh cho ta, còn chặt ché-m ta một khoản ra trò.”
Thẩm Đường cười nói: “Nhưng cuối cùng, Phùng cô nương vẫn để mắt tới ngươi mới bằng lòng lấy ngươi mà.”
Lập Đông vẫn lắc đầu: “Nàng đúng là để mắt tới ta, nhưng không phải gả cho ta… mà là ta ở rể nhà nàng.”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 47: Không Phụ Sứ Mệnh
10.0/10 từ 13 lượt.
