Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?!
Sáng hôm sau, trong trang trại quả nhiên không còn tiếng gà gáy, bốn bề tĩnh lặng vậy mà Kỳ Hoài Cảnh lại dậy từ rất sớm.
Hắn vừa mơ thấy một giấc mộng, một vị trạng nguyên trẻ tuổi, vinh quy bái tổ, đầu cài hoa đỏ cưỡi ngựa đến cổng phủ Thẩm gia, xin cưới người trong lòng.
Phụ thân của Thẩm Đường cười đến nheo cả mắt, chẳng do dự gì mà đồng ý ngay.
Tỉnh lại, tim hắn vẫn còn đập thình thịch. May thay, trời vẫn còn tối mờ mà Thẩm Đường đang say ngủ ngon lành trong lòng hắn, lúc này hắn mới khẽ thở phào.
May thật, may là mình đã cưới được nàng rồi.
Sau khi dậy, Thẩm Đường thấy hắn mặt mày ủ ê, ăn cơm cũng chẳng yên, bèn hỏi có chuyện gì.
Hắn chỉ nói “không có gì”.
Suốt cả buổi sáng, hắn vẫn lặng lẽ không vui, ngược lại, Thẩm Đường thì rất hào hứng, thay áo bào xong vui vẻ kéo hắn ra ngoài dạo chơi.
Nàng ngắm nhìn cánh đồng rộng mênh mông cỏ dại, nhìn những người nam nhân dùng xe bánh gỗ vận chuyển gạch đá để xây nhà, nhìn nữ nhân lom khom nhặt đậu phộng và hoa lạc rơi trên ruộng, nhìn đám trẻ con đuổi gà rượt chó… chỗ nào cũng thấy mới mẻ và đáng yêu.
Người quê không câu nệ nhiều quy củ, nhất là vào vụ mùa, các đại cô nương và tiểu cô nương đều phải ra đồng làm việc, y phục chỉ mặc sao cho tiện, lớn tuổi hơn thì lại càng xuề xòa, đứng xa ba trượng khó mà phân biệt được nam nữ nhưng ai cũng đã quen, chẳng lấy gì làm lạ.
Lúc ngang qua một thôn khác, mấy người nữ nhân đang ngồi nghỉ bên bờ ruộng thấy Thẩm Đường đến hỏi thăm vụ mùa còn nhường chỗ cho nàng ngồi xuống, cùng chuyện trò rôm rả một lúc.
Thẩm Đường xưa nay tính tình dịu dàng, miệng lưỡi lại ngọt ngào nói chuyện với các tỷ tỷ một hồi, ai nấy đều quý mến vô cùng. Thấy hợp chuyện, các nàng ấy còn mời nàng nếm thử bánh rau dại tự hấp mang theo.
Thẩm Đường cảm tạ, nhận lấy ăn thử một miếng, thấy hương vị tươi ngọt dân dã đặc biệt có nét thú vị của đồng quê, ăn rất ngon miệng rồi bẻ một nửa đưa cho Kỳ Hoài Cảnh.
“Chàng muốn ăn thử không? Ngon lắm đó!”
Kỳ Hoài Cảnh nhất quyết không chịu ăn.
Thẩm Đường cũng không ép, đưa luôn cho Họa Bình rồi bảo nàng lấy thêm điểm tâm mang theo chia cho mọi người cùng nếm.
Đám nữ nhân nhìn Kỳ Hoài Cảnh thấy hắn dung mạo khôi ngô nhưng cứ đứng bên cạnh cau mày, bộ dạng chẳng vui vẻ gì, trông chẳng dễ gần như Thẩm Đường, bèn khẽ hỏi nàng: “Cô nương, chàng thiếu niên kia đi cùng nàng à? Nhìn qua thì tính khí chẳng hiền lành gì.”
Thẩm Đường liếc mắt nhìn Kỳ Hoài Cảnh đang đứng khoanh tay ngắm cảnh xa xa, cũng hạ giọng nói nhỏ: “Đó là ca ca của ta, từ nhỏ được mẫu thân chiều quá nên hơi khó tính, suốt ngày mắng gà chửi chó, nhìn thì thế chứ thật ra tốt bụng lắm.”
“Mà hai người trông chẳng giống nhau mấy… Ca ca nàng năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã thành thân chưa?”
Thẩm Đường mím môi cười: “Sắp hai mươi rồi, nghe nói trong lòng chỉ muốn cưới biểu muội bên ngoại thôi.”
“Ồ, thế thì tốt, trong nhà với nhau biết tính nhau cả. Chứ lấy phải cô nương lạ, tính khí như vậy e lại dọa người ta sợ ch-ết khiếp.”
Lại có một tỷ tỷ khác xen vào: “Đúng thế, nam nhân tính khí dữ dằn thì không thể gả cho được, nói sai một câu là bị đ-ánh thì cho dù có khôi ngô đến mấy cũng vô ích!”
Thẩm Đường cười phụ họa: “Ai chẳng nghĩ vậy chứ!”
Có một người nữ nhân khác, đứng hơi xa, cao giọng hỏi: “Thế còn nàng thì sao? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi, đã thành thân chưa?”
Thẩm Đường đang cắn một miếng bánh rau dại, còn chưa kịp trả lời thì Kỳ Hoài Cảnh đã nghe thấy, lập tức quay người, sải bước lại gần ngồi xuống bên cạnh nàng và lớn giọng đáp thay: “Nàng ấy ấy à, sớm xuất giá rồi!”
Mấy tỷ tỷ thấy Thẩm Đường da trắng, xinh xắn lại dễ gần trong bụng còn đang nghĩ đến đám cháu trai hay cháu họ chưa có thê tử trong nhà, vừa nghe nàng đã thành thân, liền tiếc nuối xôn xao: “Ôi chao, tiếc quá, tiếc thật đấy!”
“Đúng thế, cô nương tốt thế này cơ mà!”
“Phải đấy…”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn đám nữ nhân vừa lắc đầu vừa thở dài tiếc rẻ trước mặt hai phu thê mình, trong lòng như bị ai đâ-m một nhát, tức đến nghẹn thở.
Ai nói là “tiếc”?
Tiếc cái gì chứ?!
Rõ ràng bọn họ trai tài gái sắc, ai giải thích giùm hắn… sao lại gọi là tiếc?
Thật muốn tranh luận tay đôi một trận mà!
Mọi người thấy sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, càng không dám bắt chuyện chỉ quay sang cười nói với Thẩm Đường.
Đến khi nàng chuyện trò xong, đứng dậy chào tạm biệt, ai nấy vẫn lưu luyến còn dúi cho nàng một ôm lạc lớn, dặn nàng mang theo dọc đường mà ăn.
Thẩm Đường vui vẻ nhận lấy, lên xe vẫn ngoái đầu vẫy tay chào mọi người.
Còn Kỳ Hoài Cảnh thì chẳng vui vẻ gì cho cam, dọc đường mặt cứ hầm hầm trong lòng vẫn mãi canh cánh chuyện đó.
Nghĩ ngợi suốt nửa ngày, lúc Thẩm Đường lại chạy ra vệ đường trò chuyện với người ta, Kỳ Hoài Cảnh liền lén gọi Họa Bình đến, làm ra vẻ tán gẫu hỏi han: “Mấy ngày nay ở Kỳ gia, ngươi thấy thế nào? Có chỗ nào không vừa ý không? Có hòa hợp với mọi người không…?”
Hắn quanh co dắt chuyện đủ điều, mãi sau mới vòng vào ý chính: “Còn tiểu thư nhà ngươi thì sao? Nàng có từng nói… ở đâu không thoải mái không?”
Trong lòng hắn vẫn thấy áy náy, sợ mình có chỗ nào đối xử chưa phải với nàng.
Họa Bình nghĩ một hồi, thấy Kỳ gia giàu có, cuộc sống yên bình, còn Tam gia thì vô cùng cưng chiều tiểu thư, chắc hẳn tiểu thư chẳng có gì để phàn nàn.
Chẳng những là cưng chiều, nhiều lúc nàng còn nghi ngờ Tam gia chắc kiếp trước giấu xá-c bị tiểu thư bắt gặp nên kiếp này mới nghe lời đến thế.
“Không đâu! Tiểu thư thường khen Tam gia đấy, nói Tam gia chu đáo, ân cần, lại còn… lại còn… hơi giống phu nhân.”
Kỳ Hoài Cảnh vừa nghe xong thì yên tâm đôi chút nhưng đến câu cuối, lại không khỏi cau mày:
“Giống phu nhân? Ý ngươi là mẫu thân ta sao?”
Họa Bình gật đầu.
Kỳ Hoài Cảnh thoạt đầu tưởng là nói hắn trông hơi giống mẫu thân nhưng ngẫm kỹ lại, câu này rõ ràng ám chỉ tính nết.
Ở chỗ nào chứ… lúc nào chứ… sao lại giống mẫu thân hắn được chứ!
Mẫu thân hắn thì lắm lời, phiền phức, cái gì cũng không yên tâm, chuyện gì cũng muốn kiểm soát…
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn bất giác thấy lạnh sống lưng… Hình như… đúng là có chút giống thật.
Cũng chính vì vậy, khi Thẩm Đường vén rèm xe lên, ngỏ ý muốn hắn dạy cưỡi ngựa, hắn dù trong bụng lo lắng muốn ch-ết, vẫn cắn răng chỉ nói đúng một chữ: “Được.”
Thẩm Đường không ngờ hắn lại đồng ý nhanh đến vậy.
Đến lúc nàng ngồi lên lưng ngựa, đòi hắn đưa dây cương cho mình, Kỳ Hoài Cảnh nhìn thân hình thon thả mềm mại của nàng, lại ngó đến lưng ngựa cao, vẫn không nhịn được khuyên một câu: “Thật sự muốn học sao? Bình thường đã có ta dẫn nàng cưỡi rong chơi, ra ngoài cũng có xe ngựa, thật ra đâu cần phải học.”
Thẩm Đường quả quyết lắc đầu: “Khó khăn lắm mới được ra ngoài chơi thế này, chứ về lại nhà phải tuân thủ đủ thứ phép tắc, sao còn được tự do như vậy.”
Nàng quay đầu, cười một cái rồi nói thêm một câu nữa…
“Với lại, khó lắm mới gặp được một sư phụ giỏi cưỡi ngựa như chàng, cơ hội tốt thế này mà không học chẳng phải quá phí sao?”
Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy, trong lòng thoáng rung động, không hẳn chỉ vì lời khen ngọt ngào của nàng.
Hắn từ nhỏ đã được cưng chiều đủ đường, muốn học gì, ngoại tổ phụ đều tìm thầy giỏi nhất dạy cho hắn.
Còn Thẩm Đường, lớn lên trong một gia đình khuôn phép cổ hủ, lại sớm mất mẫu thân, nàng chỉ có thể tự tìm cơ hội, tìm cơ hội để học đọc, học viết, học chơi cờ, học quan sát lời nói nét mặt, học đoán ý người.
Sau khi gả vào Kỳ gia, nàng vẫn tiếp tục tìm cơ hội để học tính sổ sách, học quản gia, học cả cưỡi ngựa.
Nàng vẫn thường nói: “Học nhiều không bao giờ thừa, cứ chăm chỉ rồi cũng thành.”
Ở nơi không ai nhìn thấy, nàng đã bỏ ra bao nhiêu công sức.
“Được rồi, vậy thì chúng ta cứ từ từ học.”
Thẩm Đường thấy hắn cuối cùng cũng đồng ý, liền mỉm cười gật đầu.
Kỳ Hoài Cảnh bắt đầu dạy nàng cách cầm dây cương, kiên nhẫn giảng tỉ mỉ từng bước, nàng nghe lời làm theo, khẽ khàng giục ngựa, quả nhiên con ngựa đi đều đặn vững vàng.
Kỳ Hoài Cảnh không nhịn được khen nàng: “Giỏi lắm, Thẩm Đường, nàng học nhanh thật đấy!”
Thẩm Đường đang đắc ý, cũng bắt chước giọng điệu của hắn, cười đáp: “Giỏi lắm, Hoài Cảnh, chàng dạy cũng rất giỏi!”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 49: Sao Lại Tiếc Chứ?!
10.0/10 từ 13 lượt.
