Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất
Kỳ Hoài Cảnh lại một lần nữa ra tay, mà vẫn không quên để nha hoàn kia đi dập đầu tạ lỗi với Việt phu nhân trước, rồi mới cuốn gói rời đi.
Quả nhiên, lần này lại chọc Việt phu nhân tức đến mức mặt tái mét… Mà cũng tốt, từ nay khỏi phải đưa canh giải rư-ợu nữa.
Cứ như thế, trong Ngô Đồng Uyển một lúc đuổi đi hai nha hoàn, một lớn, một nhỏ lập tức để trống ra hai vị trí. Đám nha hoàn trong phủ Kỳ gia vừa nghe tin, ai nấy đều chen chân tìm cách vào viện này.
Bởi vì nha hoàn trong viện này được trả tiền tiêu vặt nổi tiếng là hậu hĩnh, dù chủ tử có khó tính nhưng vẫn có người muốn vào hầu hạ.
Thế nhưng, Thẩm Đường đã quyết định nàng không nhận thêm một nha hoàn mới nào cả.
Một là hiện giờ khó khăn lắm mới có được chút yên ổn, những người còn lại đều thật thà, giữ bổn phận, không nhiều chuyện; nếu lại đưa vào một hai nha hoàn mới, chẳng biết tính tình ra sao, e là lại sinh chuyện.
Hai là viện này thật ra người hầu cũng đã đủ rồi.
Kỳ gia có giàu hơn Thẩm gia một chút, nhưng nếu nhìn vào cả thành Lâm Giang, cũng chỉ thuộc loại gia đình trung lưu, trên không bằng ai dưới cũng chỉ hơn đôi chút.
Chủ yếu vẫn là vì nhà mẹ đẻ của Việt phu nhân có tiền, còn Kỳ Hoài Cảnh từ nhỏ đã được nuông chiều quen, cái gì cũng chọn loại tốt nhất nên mới tỏ ra đặc biệt dư dả.
Người càng đông, chuyện càng nhiều.
Vì vậy, Thẩm Đường chỉ để Họa Bình lên thay chỗ của đại nha hoàn lại tăng thêm nửa quan tiền tiêu vặt mỗi tháng, vị trí chỉ dưới Bạch Lộ.
Họa Bình chỉ mới mười sáu mười bảy tuổi, không lớn tuổi bằng Bạch Lộ cũng không lanh lợi sắc sảo như Bạch Lộ, miệng lưỡi cũng không bằng.
Nhưng nha đầu này lại có một điểm hơn người là thật sự là người thẳng thắn chân thành, đặc biệt đối với Thẩm Đường một lòng trung thành, tận tâm tận lực.
Trên đời này người thật lòng với nàng không nhiều, Họa Bình xem như là một người.
Chỉ riêng điểm đó, nàng ấy đã xứng đáng được trọng dụng.
Nhưng Họa Bình tính cách nhiệt tình lại ít trải đời, thường hay nghĩ mọi chuyện theo hướng tốt nên Thẩm Đường cố ý rèn giũa, đi đâu cũng dẫn nàng ấy theo, để nàng ấy mở mang kiến thức, hiểu rõ chỗ nước sâu nước cạn, đừng quá ngây thơ thẳng thắn.
Gần đây, Thẩm Đường giúp Nhị tẩu chuẩn bị việc Trung thu, thấy nàng lúc nào cũng chú ý, chuyện gì cũng để tâm, ai nấy đều khen nàng quản lý tốt.
Ờ, cũng tàm tạm thôi.
Thứ nhất, nàng thực sự chưa từng quản việc nhà, theo học cùng Tần Khương Vân được một hai tháng chỉ mới học được chút da lông bên ngoài; mà Nhị tẩu cũng có ý đề phòng, không chịu dạy thứ gì thật, mọi việc chỉ dựa vào nàng tự mình suy đoán, tìm hiểu.
Thứ hai, Thẩm Đường biết mình mới về đây chưa lâu, tuy nhìn ra mấy chỗ có thể thêm bớt nhưng cũng không tiện lập tức phủi bỏ hết lệ cũ, mọi việc vẫn cứ dựa theo quy củ cũ mà làm; như vậy vừa giữ được thể diện cho Tần Khương Vân, lại không làm chậm trễ việc chính.
Quả nhiên, cách làm của nàng không quá phô trương, cũng không tệ nên chẳng ai có thể chê trách điều gì.
Chỉ trừ mỗi Kỳ Hoài Cảnh, cứ khen ngợi nàng không ngớt lời.
“Chậc chậc, phu nhân của ta đúng là càng lúc càng đảm đang, xem xem nàng làm việc gọn gàng dứt khoát thế kia, thật khiến người ta nhìn bằng con mắt khác…”
“Xem kìa, Đường Đường của ta lại học được bản lĩnh mới rồi, vi phu thật chẳng ngờ nàng lại lợi hại đến thế…”
“Muội muội ngoan của ta ơi, sao nàng lại thông minh lanh lợi thế chứ, đến cả chuyện khó nhường ấy mà cũng học được! Thật khiến người ta chỉ biết trông theo sau lưng…”
Thẩm Đường: “…”
Thấy Kỳ Hoài Cảnh càng khen càng quá đà, nàng lại nhớ ra tính cách thích cưng chiều của hắn và Việt phu nhân giống hệt nhau, cuối cùng không nhịn được nữa bèn đưa tay bịt miệng hắn đang lải nhải không dứt.
“Biểu ca, từ nhỏ đến lớn, có phải chàng nghe mẫu thân khen chàng như vậy mãi không?”
Kỳ Hoài Cảnh nghe vậy sững ra, nghĩ ngợi một lúc rồi gật đầu.
Quả thật.
Hắn từ bé đã lớn lên trong mật ngọt, từ lúc cất tiếng khóc chào đời đã được cưng chiều hết mực.
Từ lúc bập bẹ học nói, đến khi chập chững tập đi, từ lần đầu tự ăn cơm đến khi viết xiêu vẹo chữ đầu tiên trong đời…
Ngay cả khi hắn chỉ tiện tay ngắt một cành hoa mang về tặng Việt phu nhân, cũng có thể nghe được nửa ngày lời khen ngợi.
“Ôi, bảo bối ngoan của ta ơi, sao lại thông minh lanh lợi và giỏi giang thế chứ? Đứa bé ngoan, thật là đứa trẻ tốt khó tìm trong thiên hạ, ôi chao, bảo bối của mẫu thân, đúng là thịt trên đầu trái tim mẫu thân đây…”
Đó là phong cách nhất quán của Việt phu nhân, cũng là điều mà Kỳ Hoài Cảnh từng thấy phiền nhất ở mẫu thân.
Trong lòng Thẩm Đường sáng tỏ như gương, Kỳ Hoài Cảnh cưng chiều nàng giống hệt như cách Việt phu nhân cưng chiều hắn.
Mẫu tử họ, đều là kiểu người sẵn sàng hết mực nâng niu người mình yêu thương.
Chỉ có điều, hắn lại chẳng hề nhận ra.
Thẩm Đường thấy hắn bị câu nói của mình làm cho sững người, liền bật cười, thả tay ra.
“Những lời chàng khen ta, có phải nghe cũng giống lời phu nhân thường khen chàng không?”
Thẩm Đường chỉ muốn nhắc hắn đừng lúc nào cũng quá mức tâng bốc, khen ngợi, nuông chiều nàng như vậy nữa.
Không ngờ, Kỳ Hoài Cảnh lại không hiểu hết ý nàng, ngược lại nhớ tới việc nàng mồ côi mẫu thân từ nhỏ, trong lòng càng thêm thương xót đưa tay kéo nàng vào lòng.
“Được rồi, Đường Nhi ngoan, sau này ta nhất định sẽ khen nàng nhiều hơn nữa, bù cả phần mà nhạc mẫu đã khuất chưa kịp dành cho nàng.”
Thẩm Đường đang ở trong lòng hắn, khẽ vùng vẫy đùa giỡn nhưng nghe xong câu ấy, trong lòng nàng như sấm vang chớp giật, lập tức mất hẳn nụ cười chỉ lặng người nhìn hắn không chớp mắt.
Ban đầu nàng chỉ định trách móc Kỳ Hoài Cảnh, rằng hắn giống Việt phu nhân, cứ cưng chiều nàng quá mức chỉ chút việc nhỏ cũng khen ngợi nâng niu không giới hạn.
Nào ngờ, hắn lại nghĩ đến chuyện thuở nhỏ nàng đã mất mẫu thân, không còn ai yêu thương chở che, ít đi biết bao sự cưng chiều vô cớ, càng ít đi sự thiên vị hiển nhiên mà hắn từng có.
Hắn muốn thay mẫu thân nàng, từng chút một bù đắp lại tất cả cho nàng.
Trong lòng Thẩm Đường bỗng xúc động mãnh liệt, sống mũi cay xè và nước mắt rơi xuống lộp bộp.
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng vừa rồi còn cười, giờ lại bất chợt khóc đoán là lời mình đã chạm đến nỗi nhớ mẫu thân của nàng liền ôm nàng chặt hơn, vừa thương xót vừa cảm thấy day dứt.
“Không sao đâu, không sao đâu… Giờ đã có ta rồi, chúng ta cứ ở bên nhau, được không? Từng ngày, từng năm… chúng ta nhất định sẽ luôn ở bên nhau…”
Thẩm Đường nghe từng chữ, từng chữ rồi rúc sâu vào lòng hắn nhắm mắt lại, nước mắt vẫn còn vương nhưng không trách mắng thêm câu nào nữa.
Thôi vậy, thôi vậy…
Nếu phu quân của nàng thật sự muốn cưng chiều nàng đến vậy, thì cứ để hắn làm theo ý hắn đi.
Dù sao… nàng thật sự đã thiếu đi quá nhiều, quá nhiều yêu thương trên đời này.
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 32: Nuông Chiều Người Trong Lòng Mình Yêu Thương Nhất
10.0/10 từ 13 lượt.
