Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 31: Thuốc A-n Tha-i
Trong Úc Kim Đường, Bạch Lộ đang thay mặt Tam phu nhân truyền lời: “Tam gia tối qua ra ngoài xã giao, khách khứa níu kéo không buông nên uống thêm mấy chén. Sáng nay người đã khá hơn, cũng đã dùng điểm tâm, giờ chỉ đang nghỉ ngơi thêm một chút. Nhưng Tam phu nhân vẫn chưa yên tâm, nên đích thân ở lại chăm sóc Tam gia, mới sai nô tỳ đến đây bẩm với phu nhân, xem phu nhân có căn dặn gì không. Nếu không có việc gì, tối nay Tam phu nhân sẽ đích thân đến thỉnh an.”
Lời nói vòng vo kín kẽ, không để lộ kẽ hở nhưng Việt phu nhân có tin hay không… lại là chuyện khác.
Dù tin hay không, bà cũng đâu thể đích thân chạy sang Ngô Đồng Uyển, đạp cửa phòng chính, vén rèm lên mà nhìn cho rõ.
Mấy tháng nay, bà mở to mắt chứng kiến nhi tử mình cưng chiều nàng nhi tức cứ như nâng trong mắt.
Rốt cuộc cũng nhận ra…
Hắn thật lòng thích nàng ấy.
Thấy Bạch Lộ tự mình đến bịa ra một câu chuyện chu đáo, Việt phu nhân chỉ khẽ thở dài: “Thôi vậy, chỉ mong hai đứa sớm sinh cho ta một đứa nhỏ, cũng coi như toại nguyện lòng ta.”
Vừa tiễn Bạch Lộ đi, Việt phu nhân đã gọi Tôn ma ma: “Ra nhà bếp, hầm cho Cảnh Nhi một bát canh giải rư-ợu… Phải rồi, thêm một bát nữa…”
Ngô Đồng Uyển.
Gần đến trưa, Kỳ Hoài Cảnh và Thẩm Đường mới thức dậy.
Đám nha hoàn vừa bày xong cơm trưa, Tôn ma ma đã tới, sau lưng theo một nha hoàn bê hộp đồ ăn bằng gỗ lê chạm hoa viền bạc.
Kỳ Hoài Cảnh hơi cau mày: “Mẫu thân lại bày trò gì đây?”
Tôn ma ma cười xởi lởi, nịnh hệt như dỗ Việt phu nhân: “Phu nhân nghe nói Tam gia đêm qua uống hơi quá chén, sợ hại thân thể nên dặn Tam gia uống bát canh giải rư-ợu này rồi hẵng ra ngoài cho tỉnh táo tinh thần. Tấm lòng từ mẫu mà, tất cả cũng vì Tam gia thôi!”
Đêm qua náo loạn như thế, say xỉn gì cũng tỉnh rồi… Thôi thì, coi như lòng tốt của mẫu thân vậy.
Kỳ Hoài Cảnh khẽ gật đầu, Tôn ma ma liền bảo nha hoàn dâng bát canh giải rư-ợu lên trước mặt Tam gia.
Vừa đặt xuống, nha hoàn lại lấy ra một bát khác, đặt trước mặt Thẩm Đường.
Kỳ Hoài Cảnh lại cau mày: “Nàng ấy đâu có say, không cần uống.”
Tôn ma ma vẫn tươi cười: “Tam gia, bát này không phải canh giải rư-ợu mà là phu nhân ban cho Tam phu nhân… bổ phẩm.”
Kỳ Hoài Cảnh liếc nhìn bà ta, khẽ cười lạnh bưng bát canh giải rư-ợu của mình lên uống cạn một hơi.
Thẩm Đường thấy hắn chẳng nói chẳng rằng, uống hết một hơi rất sảng khoái thì đang phân vân không biết có nên uống bát của mình không…
Kỳ Hoài Cảnh liền với tay cầm lấy bát thu[ố]c của nàng, lại một hơi cạn sạch.
Tôn ma ma lập tức kinh hãi kêu lên: “Tam gia!”
Thẩm Đường cũng trợn tròn mắt: “Phu quân?”
Kỳ Hoài Cảnh đặt bát xuống, cau mày nói: “Khó uống ch-ết đi được!”
Tôn ma ma hoảng hốt đến mức tay chân luống cuống, buột miệng nói thật: “Đây… đây là thu[ố]c an tha-i dành cho nữ nhân uống mà!”
Kỳ Hoài Cảnh hơi nhướng mày, thoáng ngạc nhiên: “Ồ?”
Thì ra mấy ngày nay mẫu thân hắn cũng lo nghĩ đủ chuyện thật.
Thẩm Đường nghe vậy thì cúi gằm mặt, đỏ bừng cả má.
Động tĩnh đêm qua… đến mức ấy sao?
Kỳ Hoài Cảnh vứt bát thu[ố]c xuống, ngả người dựa lưng vào ghế giọng thản nhiên: “Ngươi nhắn với phu nhân, nếu bà rảnh rỗi muốn đưa canh đưa thu[ố]c gì thì cứ việc đưa. Dù đưa gì, ta cũng uống.”
Hắn đều uống, thu[ố]c an tha-i cũng uống.
Việt phu nhân nghe lời nhắn ấy, giận đến mức “một Phật xuất thế, hai Phật thăng thiên”:
“Cái thứ nghiệt súc này! Không tốt với thê tử nó cũng không được, mà tốt quá cũng không xong, rốt cuộc nó muốn gì đây!”
Kỳ Hoài Cảnh muốn gì ư?
Muốn nàng ấy, vậy thôi, ai cũng đừng quản.
Từ nhỏ đến lớn, hắn chẳng biết đã nói câu này bao nhiêu lần, cãi nhau bao nhiêu lần nhưng Việt phu nhân vẫn không hiểu.
Hôm đó, vì uống liền hai bát canh nên dạ dày hơi khó chịu, cơm nước cũng không ngon miệng, cả ngày chẳng ra khỏi cửa.
Thẩm Đường ở nhà bầu bạn, hai người vui đùa một buổi chiều nhưng nàng vẫn luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn…
Không ổn chỗ nào nhỉ?
Nghĩ mãi không ra.
Đến hôm sau, khi nàng đang viết thực đơn bữa trưa, tiện tay ghi thêm món “cua hấp”, chợt nhớ ra điều không ổn ấy.
Tin tức của Việt phu nhân… sao mà nhanh quá vậy!
Kỳ Hoài Cảnh vừa dặn nhà bếp làm thêm món cua hấp, bên đó lập tức sai người mang thêm vài món mới.
Nhất định có ai đó báo tin.
Thế nên, bữa trưa hôm đó Thẩm Đường cố ý sai người mang thêm một bình rư-ợu Kim Hoa.
Kỳ Hoài Cảnh thấy có rư-ợu thì hơi ngạc nhiên: “Chẳng phải nàng bảo dạo này không cho ta uống rư-ợu sao?”
Thẩm Đường mỉm cười dịu dàng: “Không uống, cứ để đó, ta có việc dùng.”
Quả nhiên, bữa trưa còn chưa xong món nhắm rư-ợu và canh giải rư-ợu đã gần như được mang lên cùng lúc.
Thẩm Đường khẽ tặc lưỡi, cảm thán: “Quả không sai mà…”
“Phu quân, trong viện của chàng có tai mắt của mẫu thân đấy.”
Kỳ Hoài Cảnh nhìn bát canh giải rư-ợu, cau mày trầm ngâm: “Ta lại không hề nhận ra… Thôi được, chiều nay không ra ngoài nữa, phải tóm kẻ đó ra…”
Thẩm Đường xua tay: “Chàng cứ lo việc của mình, chuyện này để ta lo.”
Kỳ Hoài Cảnh nhướng mày: “Nàng?”
Thẩm Đường mỉm cười thầm nghĩ, hắn suốt ngày mắng người ta “mắt chó nhìn người thấp”, thực ra hắn cũng vậy thôi…
“Tất nhiên là ta rồi. Đây vừa là viện của chàng, cũng là viện của ta, chẳng phải sao?”
Kỳ Hoài Cảnh bật cười sang sảng: “Thì ra ta xem nhẹ nàng mất rồi, ra dáng lắm! Được, để nàng lo vậy. Nhưng nhớ, tra ra ai đừng làm ầm lên trước mặt mẫu thân, chỉ cần nói với ta…”
Thẩm Đường đẩy hắn ra ngoài: “Biết rồi, chàng đi đi, lắm lời quá đấy.”
Trong mắt hạ nhân, Kỳ Hoài Cảnh dù tính khí có phần cứng rắn nhưng lại rất rộng rãi, ngoài tiền lương công quỹ, hắn còn bỏ tiền riêng thưởng thêm hàng tháng.
Nếu có việc ngoài lề, lại càng có thêm phong thưởng hậu hĩnh chưa từng bạc đãi ai.
Chính vì vậy, kẻ ngấm ngầm báo tin cho Việt phu nhân lại càng đáng giận.
Tiễn Kỳ Hoài Cảnh ra ngoài xong, Thẩm Đường ngẫm nghĩ cẩn thận.
Trong Ngô Đồng Uyển vốn có bốn đại nha hoàn hầu trong phòng, và bốn tiểu nha hoàn làm việc ngoài sân.
Hôm đó, hai phu thê có gọi rư-ợu nhưng không uống, mà bốn đại nha hoàn đều thấy cả.
Vậy mà Việt phu nhân vẫn kịp sai người đưa canh giải rư-ợu, chứng tỏ nội gián không hề vào phòng hẳn phải là một trong bốn tiều nha hoàn ở ngoài.
Thẩm Đường lần lượt gọi bốn tiểu nha hoàn đến, riêng rẽ sai mỗi người một việc: “Tam gia hơi nhiễm phong hàn, đi tiệm thu[ố]c mua chút ma hoàng, quế chi về nấu nước uống.”
“Tam gia muốn may áo mới, ra phố tìm thợ may tay nghề nhanh nhẹn khéo léo.”
“Tam gia thèm ăn củ niễng tươi theo mùa, nhớ phải mua loại vừa hái, còn non mềm.”
“Yên ngựa của Tam gia cũ rồi, đi tìm thợ rèn chững chạc, đặt gấp hai cặp bàn đạp mới.”
Đến gần bữa tối, thấy bên Úc Kim Đường gửi tới mấy xấp lụa và gấm mới để may áo cho Kỳ Hoài Cảnh, Thẩm Đường chỉ mỉm cười, không nói gì.
Rất tốt, phần còn lại… cứ để tiểu bá vương nhà mình giải quyết thôi!
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
