Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ
“Ta chỉ muốn nàng sống cho thật tốt, sống cho thật vui vẻ. Sống một cách tùy tâm sở dục, tự do tự tại. Không cần để ý lời ai, cũng chẳng phải bận lòng chuyện của ai. Nàng muốn đối tốt với ai thì cứ đối tốt, ai bắ-t nạ-t nàng thì nàng cứ bắ-t nạ-t lại gấp bội. Hiểu chưa?”
Thẩm Đường vừa nghe vừa chợt mơ màng cười, khẽ gật đầu: “Hiểu rồi.”
Thẩm Đường thực sự đã hiểu.
Hắn muốn nàng sống như hắn, sống thành tiểu bá vương thứ hai của Kỳ gia.
Điều đó khó lắm thay.
Một cô nương từ nhỏ đã sống cẩn trọng dè dặt chỉ mong yên ổn, sao có thể trở thành kẻ ngang tàng không sợ trời đất như hắn đây chứ?!
Thẩm Đường thầm nghĩ, chi bằng cho nàng được đầu tha-i vào bụng của Việt phu nhân, làm muội muội ruột của hắn, e rằng còn dễ hơn.
Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng gật đầu thì mỉm cười mãn nguyện.
Vừa cười xong, hắn mới phát hiện eo mình sắp căng không chịu nổi nữa rồi.
“Giờ thì... có thể buông đai lưng của tướng công nàng ra chưa?”
Thẩm Đường sững lại, lúc này mới nhận ra bản thân vẫn đang vò nắm đai lưng của hắn, suýt nữa kéo tuột ra, vội vàng buông tay.
Kỳ Hoài Cảnh lúc này mới thở phào, khẽ gật đầu.
Hắn đâu chỉ muốn nàng nắm đai lưng, hắn còn muốn nàng sờ thêm chỗ khác nữa kìa.
Rồi hắn liền làm thật.
Dưới lớp áo dài trắng như trăng, Thẩm Đường chợt cảm thấy nóng bừng, lập tức tỉnh táo hơn đôi phần.
“Ôi trời... Biểu ca chàng...”
“Sao thế? Hửm, biểu muội?”
“Chàng... chàng làm gì vậy! Đây là ở trong sân...”
Kỳ Hoài Cảnh khẽ cười, cố tình ghé sát hít lấy hương thơm thoảng trên người nàng, giọng khàn khàn.
“Biểu muội, giờ ta là tướng công của nàng rồi, sợ gì chứ.”
“Ta sợ... có người nhìn thấy...”
“Không có ai cả.”
Thẩm Đường biết lúc này quả thật xung quanh không có ai nhưng có khi đâu đó vẫn có nha hoàn trực đêm, chỉ chờ sẵn nghe hiệu lệnh của chủ tử.
Kỳ Hoài Cảnh chẳng màng, trong lòng chỉ thấy nóng rực lại cúi đầu cắn nhẹ nàng.
“Đừng... đừng mà, chàng... chàng dừng lại cho ta!”
Kỳ Hoài Cảnh như mọi khi, chẳng buồn nghe ngược lại còn ôm nàng chặt hơn để nàng chẳng động đậy nổi, rồi cúi đầu cắn thêm một miếng.
Thẩm Đường vùng vẫy, rút tay ra, đưa lên bịt miệng hắn.
“Tam gia à... chàng là chó sao? Há mồm ra là cắn người, cũng chẳng báo trước một tiếng...”
“Không, ta tuổi Dần, giỏi nhất là... cắn người.”
Khi thấy mình chỉ hơi phân tâm một chút mà lại để nàng thoát khỏi tay, Kỳ Hoài Cảnh lập tức kéo nàng lại, siết chặt đôi chân thon của nàng khiến nàng chẳng thể động đậy trong lòng hắn.
Giọng điệu của hắn thì vô cùng đương nhiên: “Với lại, sao ta lại không báo trước? Lúc trưa ta đã nói rồi, tối nay phải ăn thịt nai, ăn xong rồi... ngủ ngon mà!”
Đến giờ Thẩm Đường mới hiểu ý hắn lúc đó, mà lúc này lại đúng lúc đang tựa trong ngự-c hắn, vùng vẫy chống cự nhưng đã sớm bị...
Nàng vừa mơ màng né tránh nụ hôn của hắn, vừa thấp giọng trách móc: “Xì! Xấu hổ, chàng còn là đại gia nữa chứ...”
Kỳ Hoài Cảnh cẩn thận kéo áo khoác che kín người nàng, dọc theo vạt áo, càng hôn càng...
Cuối cùng cũng toại nguyện cắn được một miếng.
“Ừm, thơm quá.”
“A... chàng... vô sỉ!”
“Ha, phu nhân nói ta vô sỉ, vậy chắc chắn là ta vô sỉ thật rồi. Trước mặt phu nhân của mình, cần gì phải làm bộ làm tịch ra vẻ quân tử?”
Nói rồi, Kỳ Hoài Cảnh lại tiếp tục cúi đầu, tiếp tục cái sự “vô sỉ” ấy.
Thẩm Đường vừa xấu hổ vừa sợ hãi, không kìm được ngước mắt nhìn quanh xem có nha hoàn nào không.
Chỉ mới phân tâm thoáng chốc, tên vô sỉ kia lại cắn mạnh hơn một chút...
Cứ thế dây dưa một hồi lâu, Kỳ Hoài Cảnh thấy nàng thật sự đã xấu hổ đến mức không chịu nổi nữa mới chịu dừng, còn dịu dàng giúp nàng chỉnh lại vạt áo bị xộc xệch.
“Không muốn sao?”
Tới lúc này mới hỏi, có phải quá muộn rồi không!
Hắn lại hạ giọng, hỏi tiếp: “Thế... nàng có muốn ngồi xích đu không?”
Thì ra năm xưa hắn từng mơ nhiều thứ thật.
Thẩm Đường nghe vậy, tim run lên một cái, lập tức lắc đầu như trống bỏi.
“Không không không... chúng ta về phòng đi, được không?”
“Hửm?”
Nàng vội vàng vòng tay qua cổ hắn, nhẹ giọng dỗ dành để hắn thôi cái ý nghĩ xấu xa đó.
“Nghe lời nhé, chúng ta về phòng đi ca ca, được không? Làm ơn nhé?”
Kỳ Hoài Cảnh vốn trước nay không thích nàng gọi “biểu ca”, lúc này nghe nàng gọi “ca ca” lại cảm thấy thú vị, đưa tay nâng cằm nàng lên.
“Gọi lại một tiếng nữa.”
Thẩm Đường biết hắn thích, lúc này chỉ muốn dỗ chàng nên vội vàng cười, dịu dàng gọi: “Ca ca ~”
Trái tim Kỳ Hoài Cảnh chợt mềm nhũn, trong mắt thoáng vẻ thoả mãn nhưng giọng vẫn đầy kiên quyết: “Còn muốn nghe nữa.”
Giọng nói mềm mại dịu dàng ấy, như vỗ về an ủi trái tim khao khát trống trải của chàng thuở niên thiếu.
Kỳ Hoài Cảnh thoả mãn vô cùng, cuối cùng cũng buông tay nàng ra.
Thẩm Đường vừa mới choàng tay ôm cổ hắn, đang chuẩn bị được hắn bế ngang lên thì lại bị hắn dùng chân đẩy tách vạt váy… tựa sát vào thắt lưng.
Thẩm Đường bỗng thấy cả người lơ lửng, bật kêu lên kinh hãi: “Chàng!”
Kỳ Hoài Cảnh nhướn mày, trong ánh trăng, đôi mắt mang ý cười của hắn lại càng thêm dịu dàng, say đắm.
Nhưng giọng nói lại vô cùng vô sỉ và ám muội: “Sao vậy? Không cho ca ca tốt của nàng bế nàng về phòng nữa à?”
Thẩm Đường nhất thời á khẩu, Kỳ Hoài Cảnh liền cúi sát bên tai nàng thì thầm đầy ẩn ý: “Muội muội ngoan, xích đu kia cũng gần ngay đây, hay là…”
“Muốn, muốn! Bế đi, bế đi mau đi, mau về phòng!”
Kỳ Hoài Cảnh bật cười khẽ, không quên cẩn thận phủ áo khoác lên người nàng, che kín mít: “Vậy thì ôm chặt ta, đừng để ngã đấy.”
Thẩm Đường lập tức tay chân quấn chặt lấy hắn, càng khiến người ta thêm nôn nóng.
Tên này sao có thể bỏ qua cơ hội như vậy, suốt dọc đường…
Tới khi hắn đá văng cửa phòng, Thẩm Đường vội nghiêng người, đưa tay khép cửa lại.
Vừa mới khép được nửa, hắn đã bế nàng đi thẳng vào trong.
Đi đến trước rèm giường, hắn hất tung lên, ném nàng xuống đệm gấm mềm mại, lập tức cúi đầu tháo thắt lưng.
Dây lưng đó vốn đã bị nàng vò rối cả lên.
Thẩm Đường bị hắn bế suốt đường mặt đỏ tim đập, thấy cuối cùng cũng khép được cửa, mới hơi yên tâm hơn một chút.
“Còn màn giường, màn giường… Ưm…”
Câu nói chưa kịp dứt.
Tên này thường ngày bá đạo, mà trong màn gấm lại càng ngang ngược, không chỉ quấn quýt không dứt mà còn cố tình ở lúc cao trào nhất giữ chặt tay nàng, vừa mãnh liệt vừa khàn giọng truy vấn: “Nói đi, có thích không? Hửm?… Có yêu ta không!”
Người trong ngự-c hắn thần trí mê loạn, lời nói đứt quãng vừa nức nở vừa gật đầu yếu ớt.
Thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ, Kỳ Hoài Cảnh nhất quyết không chịu buông tha, dây dưa đến khi nàng bật khóc cầu xin tha thứ, mới chịu cho nàng được trọn vẹn.
Sáng hôm sau, hai phu thê đều mệt đến mức không dậy nổi.
Trời đã sáng rõ, Thẩm Đường lại một lần nữa cố gắng ngồi dậy nhưng lại một lần nữa bị người kia kéo trở về gối.
Nàng thực sự rất buồn ngủ nhưng lại không dám ngủ tiếp, đành nhẹ nhàng giãy ra khỏi vòng tay ôm chặt.
“Muộn rồi! Chúng ta phải… ta phải sang thỉnh an mẫu thân…”
“Không cần đi.”
“Nhưng ít ra… ít ra cũng nên tìm cớ, nhờ người truyền lời…”
Kỳ Hoài Cảnh thậm chí còn chưa mở mắt, chỉ càng ôm nàng chặt hơn.
“Không cần lo.”
“Nhưng thế sao mà được…”
Kỳ Hoài Cảnh xoay người thẳng dậy, cau mày nhìn nàng.
“Sao lại không được? Nàng không mệt sao? Sao còn khỏe vậy? Hay là do ca ca vẫn chưa làm đủ?”
Thẩm Đường thấy hắn lại ngẩng đầu lên, lập tức không dám giãy giụa nữa vội vàng đưa tay mảnh mai che miệng hắn lại.
“Đủ rồi, đủ rồi… ta… ta hết sức rồi, ngủ, ngủ thôi… ta sắp buồn ngủ ch-ết mất rồi…”
Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Đánh giá:
Truyện Gả Cho Biểu Ca, Cả Đời Được Cưng Chiều
Story
Chương 30: Kẻ Vô Liêm Sỉ
10.0/10 từ 13 lượt.
