Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ.
Lâm Vọng Thư cứ nhìn mãi cậu bé tên Thương Quân, vừa ngoan ngoãn lại lễ phép.
Diện mạo khôi ngô.
Đợi cậu bé rời đi, bà cảm thán với con gái: “Sao lại có đứa bé hiểu chuyện như vậy chứ.”
Nhìn mà tan chảy, thật sự muốn ôm cậu bé một cái.
Sầm Tông Y nói: “Trời sinh tính cách đã tốt.”
Thương Quân bị mẹ gọi về hóa ra là em trai đang tìm cậu bé.
“Anh ơi.” Thương Uẩn khóc lem luốc cả mặt, giơ tay đòi anh trai bế.
Thương Quân căn bản không bế nổi em trai, đành vừa kéo vừa lôi em về phía chỗ ngồi.
Chân trụ không vững, hai anh em ngã thành một đống.
Thương Uẩn mếu máo định khóc, liền bị Thương Quân bịt miệng lại: “Không được khóc, sẽ làm ồn đến em gái nhỏ.” Cậu bé nói khẽ, chỉ chỉ về phía trước: “Ở đằng kia có một em gái rất rất nhỏ.” Còn nhỏ hơn cả Thương Thấm.
Thương Uẩn gật đầu thật mạnh, vừa quệt nước mắt vừa ấm ức nấc nghẹn.
Bố Thương từ nhà vệ sinh trở về, đập vào mắt là hai đứa con trai đang nằm dưới sàn.
Tiếp viên hàng không thấy hai bạn nhỏ ở dưới đất liền vội vàng bước đến định đỡ nhưng bố Thương xua tay ra hiệu không cần. Anh thấy con trai cả đang bịt miệng con trai út, còn thằng út đang lau nước mắt.
Anh không biết giữa hai anh em đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng không can thiệp.
Thương Quân thấy em trai không còn gào khóc nữa mới buông tay ra, tự mình bò dậy trước sau đó túm lấy áo phông của em trai kéo dậy.
Chiếc áo cổ tròn của Thương Uẩn bị anh trai kéo cho biến dạng, hở cả bụng ra ngoài.
Bố Thương thật sự sợ con trai cả sẽ kéo tuột luôn áo của con trai út.
Đợi hai đứa đứng vững anh mới tiến lại gần, không hỏi nguyên do.
“Có đói không?” Mỗi tay ông bế một đứa, đặt trở lại chỗ ngồi.
Thương Uẩn không chịu ngồi ghế của mình, cứ nhất quyết chen ngồi với anh trai.
Cậu nhóc mắt lệ nhòa nhìn anh trai: “Anh ơi, anh có ăn không?”
Thương Quân lắc đầu: “Anh không đói.”
Thương Uẩn nói với bố: “Thế con cũng không đói.”
Bố Thương mở phim hoạt hình cho hai anh em xem, dặn: “Đói hay khát thì tìm cô tiếp viên nhé, bố ngủ một lát được không?”
Thương Uẩn gật đầu, mặt vẫn đầy nước mắt, lại nói: “Bố ơi, thế bố đừng ngủ.”
Bố Thương: “…..”
Anh buồn ngủ gần như không mở nổi mắt, con gái út quấy khóc cả đêm bảo mẫu không dỗ được, anh phải bế dỗ mấy tiếng đồng hồ.
Sáng sớm vội vàng ra sân bay, anh gần như cả đêm không chợp mắt.
Thương Quân nói với bố: “Bố ơi bố ngủ đi ạ, con trông em cho.”
Bố Thương hôn lên trán con trai cả: “Cảm ơn con.”
Trải giường xong, trước khi ngủ anh lại ghé qua xem con gái út.
Vợ và bảo mẫu cuối cùng cũng dỗ được con bé.
Vợ bảo không sao rồi giục anh mau đi ngủ.
Con gái út gần bốn tháng tuổi, vốn dĩ rất ngoan nhưng mấy ngày hôm nay lại quấy khiến người lớn mất ăn mất ngủ.
Cô ôm con gái chuẩn bị ngủ, đầu đau như búa bổ nên cũng chẳng buồn hỏi xem hai đứa con trai thế nào. Dù sao cũng đang ở trên máy bay, không đi đâu mất được.
Thương Uẩn xem hoạt hình được nửa tiếng đã tháo tai nghe xuống: “Em muốn tìm bố.”
Thương Quân kéo em lại không cho đi: “Anh chăm em, bố ngủ rồi.”
Thương Uẩn muốn đi xem em gái.
Thương Quân: “Anh dẫn em đi.”
Hai người quên mất mẹ ngồi chỗ nào, đi tìm từng ghế một.
Sầm Tông Y vừa cho con gái bú xong, quay đầu đã thấy hai bạn nhỏ đẹp trai.
“Bạn nhỏ Thương Quân, chào cháu nhé.”
Thương Quân dắt tay em trai, vẫy vẫy tay: “Cháu chào cô ạ.”
Thương Uẩn dù sao cũng còn nhỏ, tuột khỏi tay anh trai bám vào tay vịn ghế của Sầm Tông Y, tò mò nhìn xem em bé trông như thế nào.
Sầm Tông Y xoay mặt con gái lại, hạ thấp xuống cho hai đứa nhỏ xem: “Đây là em gái Sầm Sầm nhà cô.”
Sầm Sầm vừa ăn no, đang lười biếng nheo mắt lại.
Thương Uẩn ngẩng đầu nhìn về phía anh trai: “Em gái này nhiều tóc hơn em gái mình.”
Cậu bé lại kéo vạt áo anh, nhỏ giọng nói: “Em muốn xem mắt của em gái này.” Xem có to hơn mắt của Thương Thấm không.
Thương Quân nói: “Em ấy ngủ rồi.”
Thương Uẩn: “Chúng ta gọi em ấy dậy đi.”
Thương Quân không cho, nói gọi dậy sẽ làm em khóc.
Thương Uẩn suy nghĩ: “Được ạ.”
Thương Quân vẫy tay chào tạm biệt với Sầm Tông Y, dắt em trai đi tìm mẹ.
Sầm Tông Y đặt con gái xuống, cũng kéo bịt mắt xuống chuẩn bị ngủ bù.
Lúc này, tại London xa xôi Ngu Thệ Thương đang dọn dẹp căn hộ của mình.
Bốn giờ bốn mươi phút sáng sớm, anh tỉnh giấc rồi không ngủ lại được, dứt khoát dậy dọn dẹp vệ sinh.
Gần một năm nay, đều là mẹ cử người đến dọn dẹp căn hộ. Một ngày ba bữa đều do quản gia phụ trách, ra ngoài có người đưa đón, anh lại quay trở lại cuộc sống như trước kia.
Bố và anh cả nghĩ anh và Sầm Tông Y thật sự chia tay nên không còn can thiệp vào chuyện tình cảm của anh nữa, anh cũng nhờ đó mà được yên thân.
Tiền mua nhẫn có một phần là mượn anh trai dưới danh nghĩa đầu tư dự án, anh trai không nghi ngờ gì.
Dọn dẹp căn hộ xong anh vẫn không thấy buồn ngủ, mở máy tính sắp xếp lại những bức ảnh Sầm Tông Y đã gửi cho mình trong suốt một năm qua.
Không biết do trước đây nhìn không đủ kỹ hay là xem xong không nghĩ ngợi gì nhiều. Lúc này anh mới phát hiện trong rất nhiều bức ảnh có xuất hiện một chiếc xe đẩy em bé màu hồng, những bức ảnh này đều được chụp ở phòng khách biệt thự nhà cô.
Thậm chí còn có một tấm ảnh lộ cả khăn ướt chuyên dùng cho trẻ sơ sinh.
Là con của họ hàng nhà cô sao?
Mấy người cô của cô thường xuyên đến nhà chơi, mang theo con cũng không có gì lạ.
Nhưng lúc này, lý do đó không thuyết phục được bản thân anh nữa.
Anh nhớ không chỉ một lần cô từng nhắc về Hải Thành thích ăn quýt chua, thích ăn đuôi tôm hùm cay.
Cô còn chụp cả một chậu tôm hùm cho anh xem.
Không sai, là một chậu.
Cô nói khẩu vị tốt, đĩa nhỏ căn bản không đủ ăn. Dì giúp việc đành phải dùng chậu đựng.
Anh chợt nhớ ra mấy năm trước lúc chị dâu cả mang thai Duệ Duệ, mẹ đã dặn quản gia ở Hồng Kông qua điện thoại: “Đừng để con bé ăn cay nữa, nóng trong người hại dạ dày. Đám trẻ tụi nó không hiểu đâu.”
Quản gia nói chị dâu cả đã cố gắng kiềm chế lắm rồi, nhưng không có vị cay không chịu nổi, không ăn được món khác.
Mẹ: “Có lẽ tôi chưa mang thai con gái, không hiểu được cảm giác thèm ăn cay đến mức đó.”
Ngu Thệ Thương lại nhớ ra, trước khi về Hải Thành Sầm Tông Y hỏi anh thích con trai hay con gái còn nói muốn sinh một đứa con gái giống anh, để anh ở bên cạnh cùng con lớn lên.
Nhiều lần cô còn nói đùa nếu như anh không có tiền nuôi con thì cô sẽ không theo anh nữa.
Cô còn nói mở nhà nghỉ là để kiếm tiền bỉm sữa: “Ai bảo em thích một cậu em trai như anh chứ, anh không có vốn liếng để chống lại gia đình, lại còn phải đi học vậy thì để em kiếm tiền.”
Hôm kia nhà nghỉ khai trương, cô phấn khích khoe với anh qua điện thoại: “Tiền bỉm sữa của bé con có chỗ trông cậy rồi! Sau này anh cứ yên tâm học thạc sĩ.”
Chẳng trách cô về Hải Thành một năm.
Chẳng trách không cho anh đi tìm cô.
Chẳng trách cô nói đang suy nghĩ đến tương lai lâu dài hơn của hai người bọn họ.
“Ngày mai tặng anh một bất ngờ lớn!”
Câu đó của cô lặp đi lặp lại trong đầu anh.
Tim của Ngu Thệ Thương đập loạn nhịp, vừa kích động lại không biết phải làm sao.
Anh nắm chặt con chuột, muốn nhìn kỹ lại chiếc xe đẩy em bé trong bức ảnh nhưng màn hình trước mắt như có vô số cái bóng chồng lên nhau, nhìn thế nào cũng không rõ.
Anh và Sầm Tông Y có con rồi!
Ở tuổi hai mươi, có một em bé sắp gọi anh là bố.
Nhưng anh không có một đồng tiền tiết kiệm nào, còn mắc nợ…..
Suy nghĩ trong đầu lập tức rối như tơ vò.
Mãi đến năm rưỡi sáng, Ngu Thệ Thương mới bình tĩnh lại một chút.
Con gái sắp đến nhưng trong căn hộ chẳng có lấy một món đồ nào dùng cho trẻ sơ sinh.
Anh lấy điện thoại gọi điện cho mẹ, trước khi ấn số gọi đi lại ép bản thân phải giữ bình tĩnh. Lỡ như Tông Y không sinh con, tất cả chỉ là trùng hợp.
Anh gọi vào số máy bàn nhà Sầm Tông Y ở Hải Thành, muốn xác nhận cho rõ ràng.
Người nghe máy là dì giúp việc, còn nghĩ là bà nội Tông Y gọi điện đến. Gần như ngày nào bà cụ cũng gọi một làn.
Ngu Thệ Thương tự giới thiệu mình là bạn trai của Sầm Tông Y, thử thăm dò hỏi: “Dì ơi, xe đẩy và giường của em bé thì cần chuẩn bị loại như nào ạ?”
Vừa dứt lời, anh nín thở chờ đợi.
Anh sợ câu trả lời của dì là điều mình không muốn nghe. Mặc dù anh vẫn chưa chuẩn bị sẵn tâm lý làm bố nhưng sâu tận đáy lòng anh vô cùng mong mỏi có một đứa con với Tông Y.
Dì không biết bố đứa bé không biết chuyện, liền nhiệt tình tư vấn nên chọn loại nào.
Dì còn nói với anh Sầm Sầm rất ngoan.
Hóa ra tên ở nhà là Sầm Sầm, trùng với tên của nhà nghỉ.
Ngu Thệ Thương vui buồn lẫn lộn.
Vui vì đã được làm bố, buồn là đến cả tiền mua xe đẩy cho con anh cũng không có.
Không quan tâm đến sĩ diện, anh chỉ có thể gọi điện cầu cứu mẹ.
Dù như thế nào, không thể để con gái mình phải chịu thiệt thòi.
Chưa đến sáu giờ mẹ Ngu đã bị cuộc gọi của thằng út đánh thức, tim bà thắt lại sợ con trai xảy ra chuyện gì.
“Thệ Thương, sao vậy con?”
Ngu Thệ Thương khẽ nhíu mày, bây giờ mới nhớ ra còn quá sớm mẹ vẫn chưa dậy.
“Mẹ con xin lỗi, làm mẹ tỉnh.”
“Không sao, dù sao mẹ cũng tỉnh rồi.” Mẹ Ngu hỏi con trai có phải gặp phải phiền phức gì không.
Nhất thời Ngu Thệ Thương không biết nói sao, sợ nói ra sẽ dọa mẹ.
“Con nói đi chứ!”
“Mẹ, con có con gái rồi, vừa đầy tháng.”
Có lẽ vì vừa ngủ dậy nên mẹ Ngu cảm thấy trời đất như quay cuồng đảo lộn.
Không cần hỏi cũng biết mẹ đứa bé chắc chắn là Sầm Tông Y.
Năm ngoái hai cha con còn vì chuyện này mà cãi nhau một trận nảy lửa qua điện thoại.
“Mẹ, chiều nay em bé sẽ tới London.”
“… Sao con không nói với mẹ sớm chút? Mẹ chưa chuẩn bị gì cả.”
Đương nhiên Ngu Thệ Thương sẽ không nói cho mẹ biết chính mình cũng vừa mới biết.
Mẹ Ngu: “Bố con chắc chắn sẽ phát điên.”
“Không sao, điên sớm nhường ngôi sớm.”
“…..”
Đứa bé ra đời coi như đã chặt đứt con đường muốn con trai liên hôn của chồng.
Trừ khi thằng út không nhận đứa con gái này, tự nguyện liên hôn.
Ngu Thệ Thươn quay lại chuyện chính: “Mẹ, mẹ cho con vay chút tiền với. Con mua giường cũi cho bé con.”
“…..”
Mẹ Ngu không dám tin: “Không lý nào. Trong tay con ít nhất cũng phải có vài triệu chứ.”
Cho dù đầu tư dự án cũng không đến mức ngay cả cái giường cũng không mua nổi.
Ngu Thệ Thương chỉ đành nói thật, tiền đã đem đi mua nhẫn kim cương hết, còn đang mắc nợ.
“…..”
Trước mắt mẹ Ngu tối sầm lại.
Rốt cuộc là trẻ người non dạ, biết rõ có con gái phải nuôi mà không nghĩ để lại một chút tiền dự phòng lúc khẩn cấp.
“Nợ bao nhiêu?”
Ngu Thệ Thương: “Nợ anh cả ba triệu.”
Mẹ Ngu bình tĩnh lại: “Đợi ngân hàng làm việc mẹ sẽ bảo người chuyển cho con một khoản. Trả hết nợ anh cả đi.”
Ngu Thệ Thương dặn mẹ đừng chuyển vào thẻ của mình, một khi bố biết anh có con gái việc đầu tiên ông làm chắc chắn là đóng băng tài khoản của anh.
“Mẹ, con dùng thẻ của mẹ trước.”
Mẹ Ngu cũng nhất thời lú lẫn, chưa nghĩ tới lúc chồng phát điên sẽ làm gì.
Thằng út dùng thẳng thẻ của bà, quả thật là an toàn nhất.
Bà đã có thể tưởng tượng ra được cảnh chồng mình sẽ phát điên như thế nào khi biết được sự thật.
Trong số năm anh em, thằng út là đứa thông minh nhất, xuất sắc nhất. Chồng đặt kỳ vọng rất lớn vào thằng út, luôn bồi dưỡng theo tiêu chuẩn của người thừa kế. Nhưng thằng út lại không chịu nghe lời, lúc nào cũng đối đầu với ông.
“Bố con mà biết con chưa kết hôn đã sinh con gái, có từng nghĩ ông ta sẽ đối phó với nhà Sầm Tông Y như thế nào chưa?”
Ngu Thệ Thương: “Đã nghĩ tới từ lâu rồi. Tông Y cũng đã tính đến.”
Anh bảo mẹ không cần lo lắng: “Một năm qua đều đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi.”
Mẹ Ngu vẫn không nhịn được nhắc nhở: “Nghe nói nhà Sầm Tông Y mở công ty, bảo bọn họ cẩn thận một chút, chỉ cần một đơn hàng sai sót là có thể kéo theo cả công ty. Bố con có thể đứng vững giữa thời buổi sóng gió máu lửa ở Hồng Kông năm đó, đừng nghĩ ông ta quá lương thiện.”
Ngu Thệ Thương nói: “Công ty nhà Tông Y đang chuẩn bị niêm yết, vòng huy động vốn thứ ba do con kết nối. Anh ba Lộ dẫn đầu đầu tư, mấy công ty ở Bắc Kinh đầu tư theo. Trước khi bố muốn động vào công ty nhà cô ấy, ông ấy phải cân nhắc kỹ.”
Mẹ Ngu khen ngợi: “Giỏi lắm, còn biết tìm đến thằng ba nhà họ Lộ cơ.”
Nhà họ Lộ trong số mấy gia tộc lớn ở Hồng Kông, đám hậu bối không có ai là tầm thường.
Chồng bà có giao tình sâu đậm với ông cụ Lộ, chẳng lẽ lại vì muốn gây khó dễ cho nhà Sầm Tông Y mà làm hỏng vụ đầu tư của con trai thứ ba nhà ông cụ Lộ.
Ngu Thệ Thương lại nói với mẹ Sầm Tông Y đã có một khoản tiền nhàn rỗi, đầu tư vào các dự án của giới thượng lưu ở Bắc Kinh. Bố sẽ không vì nhỏ mà mát lớn, không bất chấp hậu quả mà đắc tội người ta.
Bây giờ dự án và công ty bố đều không sợ bố nhúng tay vào, tình cảm của anh và Sầm Tông Y người ngoài cũng không thể nào chia cắt.
Bây giờ đã có con, bọn họ càng không thể rời xa nhau.
Những lời hứa tưởng như hư ảo trước đây của Sầm Tông Y, trong vòng một năm qua đã được thực hiện.
Cô nói không thể nào ăn bám nữa, phải tự mình kiếm tiền cô đã làm được.
Cô nói một năm sau chắc chắn sẽ đến tìm anh, không chỉ làm được mà con đến trước hai tháng.
“Mẹ, Tông Y không phải không có tài cán gì như bố con nói, cô ấy chỉ ham chơi chút thôi. Sau khi làm mẹ cô ấy đã gánh vác mọi trách nhiệm. Cô ấy ở bên con không phải vì ham tiền của con. Bình thường toàn là cô ấy cho con tiền tiêu.”
Mẹ Ngu: “…..”
Cuối cùng bà cũng biết, vì sao chồng lại mắng con trai vô dụng.
Đối với chồng, so với việc bị đào mỏ và bị phụ nữ ném tiền cho thì vế sau càng tự ái hơn nhiều.
“Mẹ, mẹ còn ngủ bù không ạ?”
“Sao còn ngủ nổi.”
“Thế con về nhà lấy tiền, đi mua tã và sữa bột trước.”
“… Con thật sự không còn một đồng nào sao? Không phải nói quá chứ?”
“Không ạ. Trong thẻ còn chưa đầy một trăm.”
“…..”
Anh có thẻ đen bố đưa, nhưng không thể dùng.
Một khi bố thấy anh mua đồ dùng cho trẻ sơ sinh, sợ sẽ đằng đằng sát khi bay từ Hồng Kông qua.
Con gái vừa đầy tháng, còn quá nhỏ nên anh muốn dành cho con một môi trường trưởng thành yên tĩnh và ấm áp.
Cúp điện thoại, Ngu Thệ Thương vội vàng tắm rửa, áo khoác còn chưa kịp mặc đã lấy chìa khóa lao ra khỏi cửa.
Mẹ Ngu đã chuẩn bị sẵn một chiếc thẻ tiết kiệm, số tiền bên trong đủ để thằng út trả nợ và nuôi con.
Trong nhà đông người, miệng mồm lắm lời, khó tránh chuyện lọt đến tai chồng.
Riêng quản gia và bảo mẫu của thằng út đều nhìn nó lớn lên có tình cảm sâu nặng nên sẽ không nói linh tinh.
Mẹ Ngu đã vệ sinh cá nhân xong từ lâu nhưng vẫn mở vòi nước dùng nước lạnh xối lên mặt thêm lần nữa.
Hoang đường như một giấc mơ.
Bất cứ đứa con trai nào đột nhiên có thêm một đứa con bà sẽ không hề ngạc nhiên, duy nhất chỉ có thằng út.
Nghĩ đến việc nó mượn tiền mua nhẫn kim cương, nghèo đến mức không có tiền mua tã bỉm, bà lại vốc thêm một vốc nước lạnh vỗ lên mặt.
Quá không đáng tin!
Thật không thể tin nổi đứa trẻ do chính tay bà nuôi nấng, ở cạnh bà suốt những năm tháng qua.
Không muốn thừa nhận cũng không được, giáo dục của bà thất bại thảm hại.
Một tiếng sau, xe của Ngu Thệ Thương lái vào trang viên.
Lấy được thẻ, anh ôm lấy mẹ: “Cảm ơn mẹ. Chỗ tiền này coi như con mượn mẹ.”
Mua xong đồ dùng cho em bé anh còn phải chạy ra sân bay, thời gian gấp gáp không kịp nói chuyện nhiều với mẹ.
Mẹ Ngu giữ anh lại: “Con đợi đã.”
Bà còn chưa nói hết: “Ba triệu kia là để trả nợ, chỗ còn lại là quà gặp mặt mẹ cho cháu nội.”
Cho dù nuôi con theo tiêu chuẩn cao cấp nhất, tiền trong thẻ cũng đủ nuôi đứa bé đến khi trưởng thành.
“Mẹ không qua đó, tránh đông người ồn ào.”
Ngu Thệ Thương lại ôm lấy mẹ.
Anh dám đối đầu trực diện với bố, một nửa chỗ dựa tinh thần chính là đến từ mẹ.
Mẹ Ngu vỗ vỗ vai con trai út, đến tận lúc này tiếng ong ong trong đầu bà mới dần dịu đi. Cuối cùng cũng chấp nhận sự thật con trai mình làm bố ở tuổi hai mươi.
Cái này phải kể đến công lao của Sầm Tông Y. Trong một năm qua cô gần như sắp xếp mọi chuyện đâu vào đấy, vừa có dũng vừa có mưu.
Lúc trước rời khỏi London cũng vô cùng dứt khoát, đến cả nhà cũng bán.
Bây giờ quay lại, cô cũng chuẩn bị vẹn toàn.
Chẳng trách con trai lại si mê như vậy.
Lão già kia gặp phải Tông Y coi như gặp phải đối thủ xứng tầm.
Mẹ Ngu đưa cho thằng út một danh sách mua sắm: “Đây là danh sách mẹ bảo quản gia chuẩn bị lúc Duệ Duệ chào đời. Con cứ mua theo đó, không sao đâu. Đừng lo chuyện tiền bạc, tiền trong thẻ đủ để nuôi con.”
Ngu Thệ Thương nhìn danh sách dày đặc các món đồ mới nhận ra rằng nuôi một đứa trẻ không đơn giản chỉ mua tã bỉm và sữa bột.
Không kịp ăn sáng, anh cầm vội lát bánh mì rồi lao thẳng về phía trung tâm thành phố.
Mất hơn hai tiếng mới mua xong những vật dụng cần thiết nhất.
Quay về căn hộ, anh gọi quản gia ở bên cạnh sang giúp lắp giường cho em bé.
Giản gia ngạc nhiên: “Giường cho em bé?”
“Vâng, cho con gái cháu.” Khóe miệng Ngu Thệ Thương không tự chủ được mà cong lên, “Cháu và Tông Y có con rồi, vừa đầy tháng.”
Quản gia và bảo mẫu kinh ngạc đến mức quên cả chúc mừng.
Ngu Thệ Thương vừa lắp giường vừa dặn: “Sau này không cần người phía bên mẹ cháu sang dọn dẹp nữa, chúng ta tự thuê người. Bố cháu vẫn chưa biết, hai người giữ bí mật giúp cháu.”
“Vậy… có cần đổi nhà không?” Quản gia vẫn chưa hoàn hồn.
Không có sân vườn, không gian chơi đùa dành cho bé con quá ít.
Ngu Thệ Thương cũng cân nhắc vấn đề này: “Tạm thời không đổi. Đổi nhà chắc chắn bố cháu sẽ nhận ra điều bất thường.”
Anh còn phải học thạc sĩ, căn hộ này gần trường. Trước đó vì để thuận tiện đi học nên mới mua, chưa học xong đã chuyển đi chỗ khác quá không hợp lý.
Không cần thiết vì chuyện chỗ ở mà nảy sinh thêm rắc rối.
Cứ ở tạm trong căn hộ ba phòng ngủ này hai năm, tốt nghiệp rồi chuyển.
Cũng may căn hộ có ban công rất rộng, bình thường có thể bế em bé ra ngắm cảnh bên dưới.
Anh quay sang nhờ người bảo mẫu đã chăm sóc mình từ nhỏ: “Ban ngày cháu đi học, làm phiền dì chăm sóc em bé giúp cháu.”
“Cháu cứ yên tâm học đi, cứ giao đứa bé cho dì.”
Bảo mẫu cảm thán: “Dì vẫn cứ cảm thấy cháu còn là một đứa trẻ cơ.”
Chớp mắt một cái đã làm bố.
Bây giờ bà mới nhớ ra: “Còn chưa chúc mừng cháu nữa.”
Lắp xong giường em bé, Ngu Thệ Thương giao chỗ đồ còn lại cho bảo mẫu sắp xếp, còn mình vội vã ra sân bay đón người.
Trước khi xuất phát, anh ghé vào tiệm hoa.
Anh nói với ông chủ muốn một bó hồng thật lớn và một bó nhỏ xinh.
“Tôi muốn tặng con gái, con bé vừa đầy tháng. Hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp con bé, bây giờ đến sân bay đón con bé.”
Ông chủ chúc mừng anh làm bố, cân nhắc trẻ sơ sinh dễ bị dị ứng phấn hoa nên ông chủ đã gói một bó hoa hồng phấn nhỏ, hương thơm nhạt, ít phấn hoa rồi dùng hộp quà chụp lại.
Mang theo hai bó hoa, Ngu Thệ Thương phóng thẳng tới sân bay.
Máy bay hạ cánh đúng giờ.
Ba giờ năm mươi phút, anh gặp được người mình mong nhớ và cả bé con đã khiến anh kích động suốt cả đêm.
Điều duy nhất không lường trước được là bố mẹ vợ tương lai cũng đi cùng.
Anh ngẩn người ra một lát, không biết làm sao cho phải.
Chậm mất nửa nhịp anh mới vội vàng chào hỏi.
Hơn nữa, nhất là trong tình huống không kịp phòng bị như này.
Sầm Tông Y nắm lấy tay anh: “Không sao đâu, bố mẹ em rất thích anh.”
Ấn tượng đầu tiên của Lâm Vọng Thư về con rể tương lai: Thật e thẹn.
Bà khó có thể tưởng tượng được cậu ấy giống với người nhà họ Ngu.
Chẳng trách con gái cứ luôn miệng nói anh ấy không giống bố mình.
Sầm Tông Y thấy anh cầm hai bó hoa, trong đó có một bó nhỏ nhắn tinh xảo, xem ra đã biết mình làm bố rồi: “Em còn định tạo bất ngờ cho anh đấy.”
“Anh bất ngờ cả ngày rồi.”
Ngu Thệ Thương đưa cả hai bó hoa cho Sầm Tông Y: “Anh muốn bế con.”
Trước đây Ngu Thệ Thương từng bế cháu gái, nhưng khi đó cháu gái đã được sáu bảy tháng tuổi.
Còn em bé trước mặt chỉ vừa đầy tháng, quá nhỏ bé anh hoàn toàn không biết phải bế như nào.
Phải nhờ đến sự giúp đỡ của Lâm Vọng Thư anh mới cẩn thận từng tí một bế em bé vào lòng.
Sầm Sầm ngủ suốt cả quãng đường, cảm nhận được người lạ bế nên từ từ mở mắt.
Trước mắt vẫn là một khoảng mờ ảo, có một khuôn mặt đang dần tiến lại gần, đường nét không giống với người bé quen thuộc.
“Cục cưng, là bố đây.”
Ngu Thệ Thương cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán con gái.
Mùi sữa thơm dịu dàng lấp đầy chóp mũi, con gái không khóc mà mở to đôi mắt nhìn anh.
Hai mươi năm qua, chưa có khoảnh khắc nào khiến anh mãn nguyện như bây giờ.
Con bé và anh cùng chung dòng máu, từ này về sau thế gian này có thêm một người khiến anh luôn khắc khoải nhớ mong, bất kể anh có đi xa đến đâu hay ở phương trời nào.
Sầm Tông Y hỏi anh: “Anh biết khi nào thế?”
Ngu Thệ Thương: “Nửa đêm xem chỗ ảnh em gửi cho anh, cảm thấy có gì sai sai.”
“Năm ngoái cứ cách dăm ba hôm em lại gửi ảnh một chậu tôm hùm cay cho anh xem mà anh chẳng có phản ứng gì. Em mặc váy rộng anh cũng chẳng nhận ra.”
“…..”
Ngày nào cũng chìm trong nỗi bất an khi cô rời đi nên anh không nghĩ nhiều.
Còn tưởng cô sống ở vùng biển nên mặc váy rộng cho thoải mái.
Ngu Thệ Thương đưa em bé cho bố mẹ: “Bố mẹ, hai người và Tông Y ra cổng đợi con. Con đi lái xe qua đây.”
Lâm Vọng Thư: “…..”
Sầm Nhạc Tùng: “…..”
Lần đầu tiên gặp mặt mà đã đổi luôn xưng hô.
Nhanh đến mức bọn họ không kịp phản ứng.
Đến cả lì xì cũng chưa chuẩn bị.
Ngu Thệ Thương đi được hai bước lại quay lại, từ trong túi lấy ra một hộp nhung đưa cho Sầm Tông Y: “Mua nhẫn kim cương cho em.”
Sầm Tông Y: “…..”
Cô không nhịn được cười: “Anh tính cầu hôn à?”
Lúc này Ngu Thệ Thương mới nhận ra không ổn, anh vốn dĩ chuẩn bị cầu hôn nhưng vừa rồi đầu óc chập mạch nên đã đưa thẳng nhẫn cho cô.
“… Trả lại anh đã.”
Nói rồi anh định đưa tay lấy lại.
Sầm Tông Y nhìn ra được anh đang phấn khích quá mức, chắc hẳn đêm qua không ngủ được.
Cô không đưa cho anh: “Em không quan trọng hình thức, mau đi lấy xe đi.”
Ngu Thệ Thương đi lấy xe, Sầm Tông Y mở hộp nhẫn ra suýt chút nữa lóa cả mắt.
Anh mua kim cương to như này, còn tiền nuôi con không?
Đeo trên tay phô trương quá, cô vội vàng cất vào túi xách.
Cả nhà đi về phía lối ra.
Sầm Nhạc Tùng không ngớt lời khen ngợi con rể: “Thệ Thương đứa trẻ này khá đấy, bố và mẹ con có thể yên tâm về rồi.”
Sầm Tông Y tự hào nói: “Mắt nhìn của con làm sao kém được.”
Tại chỗ chờ xe, cô lại nhìn thấy hai anh em ở trên máy bay. Bố của hai đứa mỗi tay bế một đứa, cậu em không biết làm sao mà rơm rớm nước mắt.
Lúc Thương Quân quay đầu lại nhìn thấy cô, còn vẫy bàn tay nhỏ xíu với cô.
Lên xe, Ngu Thệ Thương hỏi: “Người quen sao?”
Sầm Tông Y: “Gặp ở trên máy bay. Cậu bé đó tên Thương Quân.”
Xe khởi động, Ngu Thệ Thương hỏi bố mẹ vợ ngồi ở ghế sau xe xem sẽ ở lại khoảng bao lâu, anh sẽ sắp xếp lịch trình dẫn bọn họ đi chơi.
Lâm Vọng Thư: “Không cần, ngày mai bọn mẹ về rồi. Trước khi công ty niêm yết còn nhiều việc phải lo, thật sự không thể ở lâu được. Có con chăm sóc hai mẹ con nói, mẹ và bố con cũng yên tâm.”
Bà lo lắng hai đứa sẽ không xoay xở nổi đứa trẻ: “Hay là tìm dì chăm trẻ có kinh nghiệm đi.”
Ngu Thệ Thương nói ban đêm con do anh trông, ban ngày có bảo mẫu không cần thuê thêm người khác nữa.”
Chủ yếu là người ngoài anh không yên tâm, vẫn nên tự mình chăm.
Sầm Tông Y: “Ban ngày anh còn đi học, lấy đâu ra nhiều sức vậy chứ?”
Ngu Thệ Thương nói: “Anh mới hai mươi tuổi.”
Sầm Tông Y cười: “Cuối cùng cũng thấy được ưu thế về tuổi tác của anh rồi đấy.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 75: (Tuyến IF): Một nhà ba người cuối cùng cũng đoàn tụ.
10.0/10 từ 32 lượt.
