Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời.
Hơn ba giờ chiều, Sầm Tông Y từ bưu điện trở về.
Hôm nay trời vừa gió vừa mưa, lúc ra khỏi nhà cô không mặc áo khoác, vừa xuống xe đã run cầm cập.
Tối qua bố gọi điện thoại còn nói Hải Thành nắng nóng liên tục, nóng đến không chịu được.
Nhưng London tháng bảy lại lạnh đến mức khiến cô muốn quấn chăn bông.
Đi qua quán cà phê dưới tầng chung cư, cô mua một cốc latte nóng và bánh quế cuộn về để dỗ dành Ngu Thệ Thương.
Ngày mai cô sẽ bay về Hải Thành, chuyến bay chiều tối mai, dự định gần một năm tới sẽ không quay lại đây nữa.
Ngu Thệ Thương giận dỗi, cơm trưa cũng không ăn.
Cô chỉ nói là về nước chứ không phải chia tay với anh.
Anh không tin.
Buổi trưa đi học về anh chỉ nấu cơm cho mình cô, còn bản thân không ăn lầm lũi ở trong bếp dọn dẹp.
Lúc cô đến bưu điện anh vẫn ở trong bếp chưa ra.
Kỳ nghỉ hè này đáng lẽ anh phải về Hồng Kông, vì để ở bên cô mà anh đã cố ý đăng ký học thêm hai môn và tham gia một dự án. Có lịch học như vậy bố anh mới không miễn cưỡng ép anh về.
Tối qua nghe cô nói muốn về Hải Thành hơn nữa còn không quay lại London nữa anh liền hoảng loạn: “Em đi rồi, anh phải làm sao?”
“Anh mới mười chín tuổi rưỡi thôi, lo học hành cho tốt đi.”
“…..”
Anh im lặng hồi lâu: “Là lý do gì mà em nhất định phải về?”
“Em nhớ Hải Thành, nhớ bố mẹ, muốn về đó ở một năm. Lúc đó vừa vặn anh cũng tốt nghiệp…” Nói rồi cô đột nhiên nhớ ra, “Anh còn muốn học thạc sĩ nữa đúng không?”
“… Anh sẽ cố gắng học xong trước 22 tuổi.”
Ngu Thệ Thương đầy vẻ mong chờ: “Không thể tìm một công việc, ở bên cạnh anh sao?”
“Em phải về Hải Thành học cách tép quản việc kinh doanh của gia đình, không thể suốt ngày chỉ biết ăn chơi được. Nếu không sau này làm thế nào nuôi con?”
“Anh nuôi.”
“Trước năm 22 tuổi anh đều đi học, nhưng em muốn làm mẹ sớm một chút.”
Ngu Thệ Thương nhìn cô một lúc, cẩn thận hỏi: “Tông Y, có phải em không còn thích anh nữa không? Hay là… ở trong nước bố mẹ em đã sắp xếp đối tượng kết hôn vừa ý cho em rồi? Em không thể đợi anh sao? Anh không muốn chia tay.”
Cô cười: “Sao em lại vừa ý người khác chứ? Anh nghĩ còn ai đẹp trai hơn anh sao?”
Nhưng câu này cũng chẳng dỗ được anh.
Không phải cô không muốn ở lại London cùng anh mà là gia đình anh căn bản sẽ không đồng ý.
Bố anh ra lệnh cho anh kỳ nghỉ hè phải về Hồng Kong, cũng vì nghe tin anh hẹn hò với một cô gái lớn hơn anh ba tuổi, còn vô cùng si mê bạn gái.
Cậu năm nhà họ Ngu sinh ra đã ngậm thìa vàng, ăn ở đi lại đều có một dàn người hầu kẻ hạ, có quản gia và bảo mẫu riêng. Bây giờ vì cô, anh nấu ăn giặt quần áo, quét dọn, việc gì cũng giỏi.
Sau khi bố Ngu nghe chuyện, tức giận mắng con trai út không nên thân ngay trong điện thoại.
Sầm Tông Y xách cà phê nóng và bánh quế cuộn về nhà, phòng khách không có ai, trong bếp vẫn có tiếng lạch cạch.
Ba giờ bốn mươi chiều, anh vẫn đang dọn dẹp trong phòng bếp.
Cái bếp kia e là sạch đến mức con gián nào bò lên cũng phải trượt chân.
Cô đứng ở cửa bếp, định đi vào nhưng lại thu chân về. Cửa sổ sáng loáng, sàn nhà sạch bong như vừa được rửa, cô ngại không nỡ dẫm lên.
Ngu Thệ Thương thoáng thấy bóng người ở cửa nhưng không nói gì, vẫn cúi đầu giặt khăn lau.
“Em mang cà phê và bánh quế cuộn về cho anh nè, ăn lúc còn nóng đi.”
Lúc này Ngu Thệ Thương mới quay đầu lại: “Về rồi à?”
“Em đứng ở đó nửa ngày rồi, không tin anh không thấy.”
“Vẫn còn giận sao?”
“… Không giận.”
Sầm Tông Y đặt đồ lên bàn, bước vào bếp ôm lấy anh từ phía sau.
“Anh không có lòng tin ở em, hay không có lòng tin vào chính mình?”
Ngu Thệ Thương không nói rõ được.
Từ khoảnh khắc cô nói muốn quay về Hải Thành, trong lòng anh đã bồn chồn không yên, luôn cảm thấy cô sẽ không quay lại nữa.
Anh không biết vì sao cô nhất quyết đòi đi, có lẽ liên quan đến bố anh, anh lại xin lỗi: “Anh xin lỗi, những lời bố anh nói đã làm em tổn thương.”
Hôm đó anh và bố cãi nhau một trận nảy lửa qua điện thoại, đúng lúc cô vừa về đến nhà.
Bố mắng anh vô dụng, bảo anh tìm người môn đăng hộ đối chứ không phải ở bên cạnh một cô gái lớn hơn mình ba tuổi lại chẳng có tài cán gì như cô.
Sầm Tông Y: “Em không để tâm đâu.”
Cô lại cho anh một viên thuốc an thần: “Anh còn không hiểu em sao? Thật sự muốn chia tay em còn phải dỗ dành anh sao?”
Cô xoay người anh lại, nhìn anh nói: “Trong một năm này em về sẽ suy nghĩ nghiêm túc lại nên làm thế nào để đi tiếp cùng anh. Anh học hành cho đàng hoàng, làm dự án cho tốt. Bây giờ chúng ta đều ăn bám gia đình, ăn của bố mẹ tiêu tiền của bố mẹ, phải học cách kiếm tiền mới có thể có tương lai, anh thấy có đúng không?”
“Em thì không sao, bố mẹ em chỉ có một mình em, chuyện gì bố em cũng chiều theo ý em. Nhưng anh thì khác, bố anh muốn anh liên hôn, không thể nào đồng ý để anh và em ở bên nhau được. Bốn người anh trai của anh, có ai thoát được cảnh liên hôn không?”
Ngu Thệ Thương không trả lời, siết chặt cô vào lòng.
Sầm Tông Y vùi đầu vào cổ anh, hít mùi hương dễ chịu trên người anh rồi mới ngước mặt lên: “Lúc anh hai mươi tuổi, em tặng anh một bất ngờ, bất ngờ đến mức anh nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi.”
Ngu Thệ Thương: “Anh không cần bất cứ món quà nào, em cứ giữ tiền tiêu cho bản thân đi.”
Anh lại xác nhận lần nữa: “Một năm sau em thật sự sẽ quay lại chứ?”
Chưa đợi cô trả lời, anh thấp giọng nói: “Anh tin em, đừng quên quay lại tìm anh.”
Sầm Tông Y nâng mặt anh lên, hôn liên tiếp hai cái: “Đẹp trai như này, sao em quên được. Em còn muốn sinh một đứa con gái giống anh, để anh bầu bạn cùng con bé lớn lên nữa.”
Lời hứa đứa trẻ quá xa vời, Ngu Thệ Thương căn bản nghe không lọt tai: “Nếu em không đến London anh sẽ đến Hải Thành tìm em.”
Anh không biết địa chỉ cụ thể của cô, có tên là có thể tìm được.
Sầm Tông Y không cho: “Trong một năm này anh tuyệt đối không được đến Hải Thành! Bị bố anh biết, không chừng còn liên lụy đến công ty nhà em nữa. Em về ở bên cạnh bố mẹ là để tĩnh tâm lại, suy nghĩ xem sau này làm gì để nuôi sống bản thân.”
Quen nhau lâu như vậy, Ngu Thệ Thương chưa bao giờ thấy cô nhắc với anh về tương lai. Mỗi ngày mở mắt ra cô chỉ nghĩ ăn uống vui chơi sao cho vui vẻ, còn tương lai và sự nghiệp chưa bao giờ nằm trong kế hoạch của cô.
Thấy cô suy nghĩ nghiêm túc cho tương lai sau này của hai người, Ngu Thệ Thương gật đầu đồng ý sẽ không bốc đồng chạy đến Hải Thành.
Điều cô lo lắng không phải không có lý, người như bố anh có tính kiểm soát quá mạnh, không cho phép bất cứ ai làm trái ý mình.
Anh vẫn còn là sinh viên, lấy gì đối đầu với bố mình?
Nếu bố thật sự ra tay với công ty nhà Tông Y, anh cũng chẳng giúp gì được. Cuối cùng người chịu thiệt chỉ có bọn họ.
Không chọc vào được vậy chỉ có thể chọn tạm né tránh mũi nhọn của đối phương, đợi đến khi anh ấy có đủ vốn liếng để đối đầu rồi hẵng tính tiếp.
Mấy người anh trai của anh, chẳng ai là không oán hận bố nhưng chỉ có thể để trong lòng chứ ngoài mặt vẫn phải duy trì quan hệ cha con hòa thuận. Bởi vì thứ mà bố không thiếu nhất chính là con cái.
Hơn nữa trong mấy tiếng ở trong bếp dọn dẹp, anh cũng ép mình phải nghĩ thông suốt. Cho dù cô không về nước, với tín cách ham chơi của cô khi không còn bài vở ràng buộc có khi cô sẽ bay nhảy khắp thế giới, một tháng có khi đến 28 ngày không ở London.
Nếu đã như vậy, cô về nước cũng chẳng có gì khác biệt nữa.
Ai bảo anh nhỏ tuổi hơn cô, không tốt nghiệp cùng lúc.
Nếu như bây giờ anh tiếp tục giận dỗi, biết đâu cô sẽ thấy phiền mà dứt khoát chia tay với anh luôn.
Ngu Thệ Thương: “Về rồi đừng quên quay lại.”
Sầm Tông Y bảo anh yên tâm: “Nói đến tìm anh chắc chắn em sẽ đến. Hơn nữa đâu phải chúng ta không liên lạc đâu, về Hải Thành ngày nào em cũng gọi điện cho anh.”
Cô chuyển chủ đề: “Anh thích bé trai hay bé gái?”
Ngu Thệ Thương: “… Đều thích.”
Anh khựng lại vài giây.
Bản thân mới mười chín tuổi, vẫn chưa nghĩ xa xôi đến vậy.
Nếu như con giống anh, chắc chắn anh sẽ vô cùng yêu thương.
Sầm Tông Y buông anh ra: “Cà phê sắp nguội rồi.”
Nghĩ đến ngày mai cô sẽ rời đi, Ngu Thệ Thương ăn bánh quế cuộn cảm thấy vô vị, nhạt nhẽo.
Sầm Tông Y lấy một quả chanh từ trong tủ lạnh ra, cắt lát rồi ăn luôn.
Ngu Thệ Thương chỉ nhìn thôi cũng thấy chua đến nhíu mày. Bình thường cô toàn phải pha với mật ong mới uống được, hôm nay lại ăn như hoa quả.
“Em không sợ chua sao?”
Sầm Tông Y giải thích như này: “Mai về rồi, không ăn lãng phí lắm.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Lần đầu tiên nghe được chữ “lãng phí” từ miệng cô.
Sầm Tông Y lại nói với anh: “Em bán căn hộ rồi. Năm sau quay lại ở chỗ anh, tiền bán nhà em muốn dùng để đầu tư một chút.”
Nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên đầu tư cái gì.
Những gì cô giỏi thật sự có hạn.
“Anh cũng nghĩ giúp em xem, em có thể làm gì.”
Ngu Thệ Thương gật đầu: “Được.”
Anh luôn cảm thấy dường như Sầm Tông Y đã trở thành người khác sau một đêm.
Có lẽ vì đã tốt nghiệp nên cô nhận ra mình không thể tiếp tục sống hoài phí như vậy nữa?
Chiều hôm sau anh có tiết học, Sầm Tông Y không để anh ra sân bay tiễn.
Tối đó Ngu Thệ Thương về đến căn hộ, anh cả vậy mà từ Hồng Kông bay sang London, chờ sẵn từ lâu.
Chẳng cần hỏi cũng biết chắc chắn là bố bảo anh ấy đến khuyên chia tay.
Nhưng hôm nay anh thật sự không có tâm trạng nói chuyện với bất cứ ai, anh luôn cảm thấy sau khi Sầm Tông Y về nước cô sẽ không quay lại nữa, cô sẽ không đợi được đến lúc anh tốt nghiệp. Anh rót cho anh cả ly hồng trà: “Anh cứ tự nhiên.”
Đặt ly trà xuống, anh quay về phòng làm việc không ra ngoài nữa.
Anh cả gõ cửa phòng làm việc nhưng không có ai trả lời, chỉ đành đẩy cửa đi vào.
Anh ta không đi vào trong mà chỉ đứng ở ngay cạnh cửa, vào thẳng vấn đề: “Anh cũng chẳng còn cách nào khác mới bay qua đây. Em và cô gái đó…”
Ngu Thệ Thương ngắt lời, sắc mặt với anh cả cũng chẳng còn dễ chịu nữa: “Cô ấy tốt nghiệp về nước rồi. Có thể nào đừng tới làm phiền em nữa được không?”
Anh cả muốn nói lại thôi.
Nhìn dáng vẻ hồn siêu phách lạc của thằng út có vẻ không phải giả vờ.
Nghe tin Sầm Tông Y về nước, anh ta và bố đều cử người đi điều tra, sau khi biết được cô đã gửi toàn bộ đồ đạc về, ngay cả căn hộ đứng tên cũng bán.
Bạn bè thân thiết của Sầm Tông Y cũng xác nhận cô là con một, phải về thừa kế sản nghiệp không có ý định định cư ở nước ngoài.
Anh ta và bố thở phào nhẹ nhõm.
Anh ta không muốn thằng út vì chuyện tình cảm mà đoạn tuyệt với gia đình.
Còn bố cuối cùng cũng yên tâm, không còn lo lắng thằng út mê muội quên mất thân phận của mình.
Tâm trạng sa sút sau khi thất tình là chuyện rất bình thường. Đợi qua một thời gian nữa, thằng út gặp được người tâm đầu ý hợp liệu còn nhớ Sầm Tông Y là ai không?
Lúc anh ta còn trẻ không phải chưa từng yêu đương, cũng từng thề non hẹn biển không phải đối phương không được.
Vì lợi ích, vẫn phải chọn con đường liên hôn.
Anh ta khuyên bố qua điện thoại: “Thệ Thương vẫn chưa đến hai mươi, đừng quản nó chặt quá. Nó muốn yêu đương với ai thì cứ tùy nó, đợi đến lúc nó ba mươi tuổi tự nhiên sẽ hiểu được cái lợi của liên hôn.”
Bố: “Nó yêu ai tao không quản, chỉ có duy nhất một điều đừng có quá nghiêm túc, đừng có vô dụng như thế!”
Quá lụy tình, đợi đến lúc liên hôn lại chia rẽ đôi uyên ương sẽ rất tốn công sức, còn sứt mẻ tình cảm cha con, không đáng.
Anh cả không muốn can thiệp quá sâu vào chuyện tình cảm của em trai, đành qua loa với bố: “Đợi nó vượt qua giai đoạn này, còn sẽ giới thiệu cô gái phù hợp với nó.”
Lúc này bố Ngu mới chịu thôi.
Gần đây ông cũng đang đau đầu vì bị tình nhân quấy rầu, không rảnh quản chuyện con trai út.
Tình nhân vừa sinh cho ông một đứa con trai, cứ bám lấy ông đòi danh phận nói rằng đứa trẻ sau này không thể giới thiệu bố mình với người ngoài.
Nhân tình nào cũng phải cho danh phận, chẳng lẽ cả năm ông phải bận rộn với việc kết hôn rồi lại ly hôn?
Chuyện đó sao có thể xảy ra.
Ông chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn.
Vợ luôn mắt nhắm mắt mở với những chuyện phong lưu của ông, không cãi nhau không làm ầm cũng chẳng hỏi han, việc gì ông phải khổ sở ly hôn.
—
Trưa ngày hôm sau, Sầm Tông Y hạ cánh xuống Hải Thành.
Vợ chồng Sầm Nhạc Tùng và Lâm Vọng Thư đã đến sân bay chờ từ sớm.
Trên đường đi, Lâm Vọng Thư thở dài không biết bao nhiêu lần.
Sầm Nhạc Tùng dặn dò vợ: “Chuyện đã như vậy rồi, lát nữa Tông Y ra em tuyệt đối đừng có thở ngắn than dài trước mặt con bé nhé.”
Lâm Vọng Thư: “Chẳng phải em thở dài cho chán đi để lát nữa còn tươi cười đón con sao.”
Con gái chưa kết hôn đã mang thai, làm sao bà không lo cho được.
Điều đáng nói là bố đứa bé còn chưa đầy hai mươi tuổi.
Bản thân con gái cũng mới có hai mươi hai.
Sầm Nhạc Tùng: “Năm xưa không phải chúng ta hơn hai mươi đã sinh Tông Y sao? Sao đến lượt con bé em lại bảo nhỏ tuổi không được?”
Điều Lâm Vọng Thư lo lắng chính là: “Chàng trai đó còn quá trẻ, tính tình chưa ổn định, sau này cậu ấy thay lòng đổi dạ phải làm thế nào?”
Sầm Nhạc Tùng: “Đàn ông ba mươi tuổi thì tính tình đã ổn định sao? Nói như em thì những người kết hôn muộn đều phải hạnh phúc mỹ mãn cả chứ, sao vẫn cứ ly hôn đấy thôi?”
Ông tiếp tục khuyên vợ: “Có trách nhiệm hay không chẳng liên quan gì đến tuổi tác. Anh từng thấy con cái của công nhân trong xưởng mười mấy tuổi đã rất biết gánh vác, cũng thấy những người bốn mươi tuổi vẫn chẳng đáng tin. Em đừng có lo bò trắng răng. Tông Y dám sinh thì chắc chắn con bé đã có tính toán. Con bé còn chẳng ủ rũ thì thôi, việc gì em phải thở dài làm gì!”
Ông nào không hy vọng con gái có thể kết hôn sinh con theo đúng trình tự, chứ không phải gánh vác nhiều áp lực như bây giờ.
Không chỉ áp lực về tình cảm và nuôi dạy con gái, mà còn không tránh khỏi những lời ra tiếng vào của họ hàng làng xóm.
Nhưng chuyện đã đến mức này, chỉ có thể nghĩ theo hướng tích cực hơn.
“Hai năm trước em cứ lo lắng Tông Y ở nước ngoài lâu không muốn lập gia đình, bây giờ con bé sinh con em lại lo lắng này kia.”
Ông vỗ vai vợ: “Bớt lo nghĩ đi, sức khỏe em tốt là phúc phần của Tông Y và bé con. Dù người ngoài có nói như nào thì gia đình chúng ta cứ vui vẻ mới là quan trọng nhất. Em nghĩ xem, trẻ như này đã được làm bà ngoại, bố của đứa trẻ lại thông minh xuất chúng, chẳng phải rất tốt sao?”
Lâm Vọng Thư gật đầu.
Sầm Nhạc Tùng vỗ vai vợ, ra hiệu nói: “Tông Y ra rồi.”
Ông vội vẫy tay với con gái: “Bố ở đây!”
Lâm Vọng Thư thấy chồng vui vẻ như vậy, con gái cũng tràn đầy niềm vui nếu như mình còn giữ vẻ mặt sầu não đúng là mất hứng.
Bà thầm hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại biểu cảm rồi tiến lên đón.
Sầm Tông Y chạy vài bước tới, ôm chặt lấy mẹ: “Nhớ mẹ chết đi được!”
Lâm Vọng Thư xoa đầu con gái: “Bà cô ơi, con cẩn thận thôi, không được chạy!”
“Không sao đâu mà, mấy hôm trước con còn đi lướt sóng cơ.”
Lâm Vọng Thư nhát gan, nghe thấy mang thai mà còn đi lướt sóng tim đập thình thịch.
“Không muốn sống nữa à!” Thật sự muốn cho một cái bạt tai.
Sầm Tông Y nói năng hùng hồn: “Không phải bà nội thường nói, năm xưa lúc mang thai bố bà cũng phải đi gánh nước, việc gì nặng cũng phải làm sao.”
Lâm Vọng Thư không nói lại hai cha con nhà này, nhận lấy túi xách của con: “Có mệt không?”
“Không mệt chút nào ạ.”
Bố đặt vé hạng thương gia, cô ngủ rất thoải mái.
Bé con cũng ngoan, cả quãng đường không nghén chút nào.
Sầm Tông Y buông mẹ ra, quay người ôm lấy Sầm Nhạc Tùng: “Cảm ơn bố.”
Biết tin cô mang thai, phản ứng đầu tiên của bố không phải nổi trận lôi đình mà là quan tâm xem cô có thoải mái hay không, hỏi cô dự định thế nào.
Khi đó ở đầu bên kia điện thoại bố nói: Dù con lựa chọn như nào, bố và mẹ đều kiên quyết ủng hộ con.
Sầm Nhạc Tùng nhẹ vỗ vai con gái: “Bố cũng phải cảm ơn con, chuyện gì cũng sẵn lòng nói với bố mẹ.”
Mặc dù con gái học hành không giỏi, tư chất bình thường nhưng lại đặc biệt tình cảm.
Ông cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Vừa lên xe, Lâm Vọng Thư đã bóc quýt xanh cho con gái.
Hôm qua con gái gọi điện thoại bảo bà mua ít hoa quả chua.
Bà đã lùng sục khắp các sạp trái cây ở khu phố cổ, chỉ có duy nhất một cửa hàng có quýt xanh chua đủ độ chua đúng yêu cầu của con gái.
Bà đưa miếng quýt đã bóc vỏ qua: “Thật sự không nói cho Ngu Thệ Thương biết sao?”
Sau khi mang thai, con gái mới chịu tiết lộ tên của bạn trai.
Sầm Tông Y lắc đầu: “Không thể nói. Mặt anh ấy không giấu được đâu, hôm nay nói với anh ấy ngày mai nhà anh ấy sẽ biết ngay.”
Một khi biết chuyện, chắc chắn mọi hành động sẽ trở nên bất thường. Bố anh tinh tường như vậy, sao không nhận ra được chứ.
Lâm Vọng Thư: “…..”
Rốt cuộc thì vẫn còn quá trẻ.
Sầm Tông Y bẻ hai múi quýt bỏ vào miệng, vi chua ngọt sảng khoái: “Con đã tìm hiểu qua về bố anh ấy, không chọc nổi đâu. Con còn muốn yên tĩnh dưỡng thai, để bé con có tâm trạng tốt. Lỡ như bố anh ấy biết được, lúc ấy lại chẳng náo loạn gà bay chó sủa lên sao.”
Ông cụ Ngu tâm địa độc ác, nếu biết cô có con với Ngu Thệ Thương, Ngu Thệ Thương lại nghe lời cô răm rắp không biết ông ta còn làm ra những chuyện điên rồ gì.
Không cần thiết phải rước thêm rắc rối.
Nhắc đến người bố đó của Ngu Thệ Thương, hôm qua Lâm Vọng Thư đi mua quýt cho con gái thấy bà chủ tiệm trái cây đang đọc báo lá cải. Lúc tính tiền bà vô tình liếc qua, thấy ngay trang nhất là về bố Ngu. Truyền thông Hồng Kông đưa tin ở tuổi 63 ông lại làm cha lần nữa, vui mừng có thêm một cậu con trai.
Nói thật gia đình như vậy dù có giàu bà cũng chẳng muốn con gái dính dáng vào.
Khổ nỗi con gái bà đã chọn Ngu Thệ Thương, nói cậu ấy không giống bố.
Mấy gia tộc lớn ở Hồng Kông, trước đây bà chỉ thấy trên mặt báo.
Ai có ngờ được giờ đây lại có mối liên hệ không thể cắt đứt với một trong số đó.
Lâm Vọng Thư khẽ thở dài: “Mẹ của Ngu Thệ Thương thấy tin tức này chắc đau lòng lắm.”
Sầm Tông Y: “Tê liệt cảm xúc từ lâu rồi. Cô nhân tình này sinh con xong cũng chẳng phải người cuối cùng. Mẹ anh ấy cố bám trụ lấy cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này chẳng qua là để tranh giành gia sản cho mấy đứa con, nếu không đã ly hôn từ lâu rồi.”
“Không nói những cái này nữa.” Cô chuyển chủ đề: “Bố mẹ đã đặt tên ở nhà cho em bé chưa ạ?”
Lâm Vọng Thư: “Mẹ nghĩ ra một cái, gọi là Sầm Sầm nhé.”
“Tên này nghe hay đấy ạ.”
Sau khi đặt xong tên ở nhà, Sầm Tông Y nói về dự định của mình: “Trên đường về con đã suy nghĩ, con mở công ty thì không thực tế chút nào, con không hiểu kỹ thuật cũng không biết quản lý công ty vào tay con sớm muộn gì cũng phá sản. Nhưng con có thể đầu tư, để những người có năng lực điều hành, con chỉ việc nhận cổ tức.”
Sầm Nhạc Tùng an ủi con gái: “Muốn đầu tư gì? Bố cho con tiền.”
Trong tay ông vừa hay có một khoản tiền, vốn định ra nước ngoài tìm dự án nhưng nếu con gái đã có ý tưởng chi bằng cứ để cho con bé thử sức.
Làm mẹ rồi, cũng cần học cách gánh vác trách nhiệm.
Sầm Tông Y nói: “Con muốn đầu tư vào Internet. Lĩnh vực này ở nước ngoài đang rất hot, trong nước cũng sắp rồi. Sau năm 2000, chắc chắn sẽ là thời đại của Internet.”
Còn sẽ phát triển đến mức độ nào, bây giờ cô chưa hình dung ra được.
“Con có quen mấy người bạn lúc lướt sóng ở Seattle, bố mẹ bọn họ đều làm trong ngành này, con cảm thấy khá triển vọng.” Cô nhìn về phía ghế lại, “Bố, bố cảm thấy sao ạ?”
Sầm Nhạc Tùng: “Con đi qua nhiều nước như vậy quen biết cũng rộng, tầm nhìn xa hơn bố, bố nghe theo con.”
Sầm Tong Y nghe xong liền đút múi quýt cuối cùng vào miệng: “Lão Sầm thật có mắt nhìn!”
Lâm Vọng Thư khẽ vỗ con gái một cái: “Con bé này, không biết lớn nhỏ gì cả. Lão Sầm là để con gọi à!”
Sầm Tông Y cười phản kháng: “Mẹ đánh đau con rồi!”
Sầm Nhạc Tùng nhắc nhở: “Đầu tư vào Internet phải có đầu mối mới được. Không chọn đúng công ty thì rủi ro rất lớn.”
Sầm Tông Y: “Đến lúc đó Ngu Thệ Thương sẽ kiểm định giúp con.”
Hai cha con nói chuyện đầu tư suốt đường về.
Về đến nhà, Sầm Tông Y không ăn cơm mà lên thẳng phòng trên tầng điều chỉnh lại chênh lệch múi giờ.
Hai chiếc vali lớn đều do Sầm Nhạc Tùng và Lâm Vọng Thư dọn giúp con gái.
Hai vợ chồng vừa sắp đồ vừa nói chuyện.
Sầm Tông Y bảo vợ nói thật, chuyến này con gái trở về có phải giống như biến thành một người khác không. Con bé không còn nói chuyện chơi ở đâu vui, chiếc váy nào đẹp nữa, ngược lại chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền và kế hoạch sau này.
Lâm Vọng Thư: “Đúng là khác thật.”
“Thế nên em đừng có lo hão nữa.”
Sầm Nhạc Tùng hoàn toàn không hề lo lắng con gái không tự lo được cho cuộc sống của mình.
Trên tầng, Sầm Tông Y vừa tắm xong đi ra thì điện thoại kêu.
Vốn dĩ cô muốn nằm lên giường mới gọi điện báo bình an cho Ngu Thệ Thương, không ngờ anh lại gọi đến trước.
Bên phía Ngu Thệ Thương là sáu rưỡi sáng, có lẽ vừa mới ngủ dậy.
Điện thoại kết nối, câu đầu tiên của anh là: “Anh vẫn luôn đợi điện thoại của em.”
Sầm Tông Y dùng vai kẹp điện thoại, lau tóc: “Không phải anh đợi điện thoại của em cả đêm đó chứ?”
Đầu bên kia im lặng.
Sầm Tông Y giải thích mình vừa về đến nhà, tóc còn chưa kịp sấy.
Rồi bổ sung một câu: “Đang định gọi cho anh đây.”
Chỉ một câu đã dỗ được anh.
Ngu Thệ Thương hỏi: “Ăn cơm trưa chưa?”
“Không đó, trên xe em ăn hết nửa túi quýt nên giờ không ăn được cơm nữa.”
“Chẳng phải em không thích ăn quýt sao?”
“Quýt ở Hải Thành ngon lắm.”
Ngu Thệ Thương tin thật.
Sầm Tông Y lấy khăn tắm choàng lên vai, lưng tựa vào lan can ban công, vừa phơi tóc vừa nói chuyện với anh. Cô kể với anh về kế hoạch đầu tư của mình, lại nhắc đến chuyện lấy tiền bán căn hộ để mở nhà nghỉ.
“Mở nhà nghỉ?”
Căn biệt thự rộng cả nghìn mét vuông, mỗi năm chi phí bảo dưỡng là một khoản khổng lồ.
Vị trí của biệt thự lại đắc địa, để không quá lãng phí.
“Em nghĩ chi bằng mở nhà nghỉ, vừa tiết kiệm được tiền bảo trì lại còn kiếm thêm được một khoản.”
Như vậy là có tiền nuôi con rồi.
“Tên của nhà nghỉ em cũng nghĩ xong luôn rồi.”
Ngu Thệ Thương: “Tên là gì thế?”
“Tên là Sầm & Cen.”
Trùng với tên ở nhà bố mẹ đã đặt cho bé con.
Trong thời gian dưỡng thai không có việc gì làm, vừa hay có thể lên ý tưởng thiết kế sửa sang lại rồi tuyển một đội vận hành.
Đợi đến lúc bé con chào đời, chắc nhà nghỉ cũng có thể khai trương.
“Ngu Thệ Thương, sớm nhất là khi nào anh có thể kết hôn với em?”
“Bất cứ lúc nào. Hay là bây giờ luôn?”
“… Anh lý trí, chín chắn chút đi.”
Ngu Thệ Thương trầm ngâm một lát: “Tông Y, đợi anh tốt nghiệp được không?”
Lúc đó anh đã hai mươi tuổi, đủ trưởng thành.
Sầm Tông Y bảo anh chuẩn bị trước tâm lý: “Gia đình anh sẽ không đồng ý đâu.”
“Anh biết.” Ngu Thệ Thương cũng bảo cô chuẩn bị tinh thần: “Đến lúc đó bố anh chắc chắn sẽ cắt đứt mọi nguồn kinh tế, còn đóng băng thẻ của anh, em đừng chê anh nghèo nhé.”
Sầm Tông Y nói đùa: “Anh cũng không được nghèo quá, con còn nuôi không nổi thì ai theo anh chứ.”
Ngu Thệ Thương: “… Không đâu. Đến lúc có con anh đã có thể kiếm tiền rồi.”
Trong lòng Sầm Tông Y thầm nghĩ, năm sau sẽ tặng anh một bất ngờ siêu to.
Sau ba ngày điều chỉnh chênh lệch múi giờ, cuối cùng cô cũng trở lại lịch sinh hoạt bình thường.
Cô nói ý định mở nhà nghỉ cho bố mẹ, nói làm làm, ngày hôm sau đã tìm công ty trang trí nội thất đến đo đạc và lên bản vẽ thiết kế.
Lâm Vọng Thư không nỡ để con gái chịu vất vả: “Mở nhà nghỉ gì chứ, tiền nuôi con mẹ cho. Biệt thự đẹp như vậy đem đi kinh doanh thì tiếc lắm.”
Ý định của bà ngay lập tức bị Sầm Nhạc Tùng dập tắt: “Còn nói anh chiều con gái, chẳng phải em còn chiều hơn sao. Nhà là của Tông Y, con bé muốn làm gì cứ để con nó tự quyết định. Làm mẹ rồi phải ra dáng làm mẹ, nếu không sau này lấy gì mà dạy con?”
Sau mười tháng chuẩn bị, nhà nghỉ Sầm&cen chính thức khai trương vào ngày 20 tháng 5 năm sau.
Lúc này, em bé Sầm Sầm vừa tròn đầy tháng.
Vừa hết thời gian ở cữ, Sầm Tông Y đã ra ngoài đi dạo một vòng cho thỏa thích, mua bao nhieu đồ lúc ở cữ không thể ăn.
Trong thời gian ở cữ, mẹ không quản cô quá nhiều nhưng bà nội và hai cô thì cứ một ngày chạy qua nhà hai lần, dặn dì giúp việc không được nấu món này, không thể làm món kia.
Lúc bà nội biết cô chưa kết hôn mà đã có con, bạn trai còn chưa đầy hai mươi tuổi vẫn còn đang đi học thì vừa giận lại vừa thương cô.
Mãi đến khi bé con chào đời, bé con tóc đen nhánh, đôi mắt tròn xoe sáng ngời, mềm mại đáng yêu, bà nội mới dần dần chấp nhận hiện thực này.
Cô đặt vé ngày 22 tháng 5 bay đến London.
Bà nội không yên tâm để cô một mình đưa con đi, nhất quyết bắt cả bố mẹ đi theo cùng.
Đêm trước ngày khởi hành, cô gọi điện cho Ngu Thệ Thương bảo anh ra sân bay đón.
“Có bất ngờ lớn dành cho anh đấy.”
Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng đợi được cô, một năm qua anh đã gặp ác mộng mấy lần, mơ thấy cô rời bỏ anh.
Anh ở phía sau đuổi theo gọi tên cô, nhưng thế nào cũng không đuổi kịp, cô cũng chẳng nghe thấy tiếng anh gọi.
Cũng may giấc mơ thường trái với sự thật.
Anh nói với điện thoại: “Anh cũng có bất ngờ dành cho em.”
Anh đã dốc hết tiền tiết kiệm, còn mượn thêm một ít để mua cho cô một chiếc nhẫn kim cương.
Đợi ngày mai sẽ cầu hôn cô.
Sầm Tông Y: “Ngày mai gặp.”
Sáng sớm ngày hôm sau, cả nhà đưa em bé đến sân bay.
Sầm Sầm rất ngoan, một ngày thỉnh thoảng mới khóc vài tiếng, thời gian còn lại là ngủ rồi ăn, ăn ngồi ngủ.
Đến cả bà nội cũng nói chưa thấy đứa bé nào dễ nuôi, không hành người lớn như vậy.
Có lẽ vì đến môi trường mới, khoang máy bay lại đông người nên Sầm Sầm bật khóc.
Sầm Tông Y vội dỗ con: “Cục cưng đừng khóc, mẹ ở đây. Chúng ta đi gặp bố nhé, lát nữa có thể được gặp bố rồi, con có vui không nào?”
Trong khoang máy bay không chỉ có con gái khóc, cô còn nghe thấy tiếng khóc của những đứa bé khác.
Cô quay mặt lại thì nhìn thấy một cậu bé tầm ba bốn tuổi đang ló đầu ra từ phía sau, trông cực kỳ đẹp trai.
Sầm Tông Y mỉm cười dịu dàng: “Có phải bị em gái nhà cô làm cháu tỉnh không?”
Cậu bé lắc đầu: “Không ạ.”
Ngập ngừng một lúc, “Em gái cháu cũng đang khóc, em trai cũng đang khóc ạ.”
Sầm Tông Y: “Cậu nhóc đẹp trai, cháu tên là gì thế?”
“Cháu tên là Thương Quân ạ.”
“Tên hay quá.”
“Cảm ơn cô ạ.”
Nghe thấy tiếng mẹ gọi, Thương Quân vẫy tay: “Cháu chào cô ạ.”
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 74: (Tuyến IF): Sầm Tô chào đời.
10.0/10 từ 32 lượt.
