Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con.
Căn hộ vốn lạnh lẽo tịch mịch cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói cười vui vẻ như xưa.
Trong một năm qua, Ngu Thệ Thương đều ăn cơm một mình, những lúc rảnh rỗi thì tìm một bộ phim để xem.
Anh lười vào bếp, lười lãng phí thời gian vào bất cứ việc gì ngoài việc học và các dự án.
Trừ học tập, anh không có sở thích nào khác. Mỗi lần tham gia tiệc tùng anh đều cảm thấy vô cùng nhàm chán, hiếm khi ở lại đến khi tiệc tàn.
Bọn họ thức trắng đêm vui chơi còn anh thường bỏ về giữa chừng.
Sầm Tông Y không ở đây, cuộc sống của anh lại trở về vẻ tẻ nhạt, khô khan như trước khi quen cô.
Trong thời gian đó, anh cả có gọi điện hỏi thăm anh mấy lần. Có một lần bảo anh ra sân bay đón một cô gái trạc tuổi mình, nói rằng đối phương đến London đón Giáng Sinh và nhờ anh sắp xếp giúp.
Không cần nghĩ cũng biết là muốn giới thiệu bạn gái cho anh.
Anh thẳng thừng từ chối: Em không rảnh, anh bảo mẹ đi đón đi. Mẹ đang rầu rĩ vì không có ai đón Giáng Sinh cùng kìa.
Anh cả bị nghẹn lời nửa ngày không nói nên lời.
Trước khi cúp máy, anh nhắc nhở anh cả: Nếu như anh đứng về phía bố, em sẽ coi như không có người anh cả này.
Kể từ đó, anh cả không còn lo chuyện bao đồng nữa.
Sau khi Sầm Tông Y về nước, anh đã trải qua năm sáu tháng tâm thần không ổn định. Sợ một ngày nào đó cô sẽ đột ngột nói lời chia tay qua điện thoại.
Anh cũng sợ ở trong nước cô sẽ gặp được người tốt hơn, người phù hợp hơn.
Mãi đến khi cô nói Y tế Sầm Thụy có kế hoạch niêm yết, bảo anh làm cầu nối cho vòng gọi vốn series C. Như vậy thì ngay cả sau này khi bố anh biết họ chia tay thì cũng chẳng làm gì được.
Lúc này, trái tim treo lơ lửng của anh mới thật sự buông xuống.
Để chuẩn bị cho việc gọi vốn, anh đã cân nhắc kỹ lưỡng xem ai là người đáng tin cậy.
Suy đi tính lại, chỉ có anh ba nhà họ Lộ.
Thời điểm này, anh ba Lộ đã đứng vững trong tập đoàn gia đình, có tiếng nói nhất định lại là người trọng nghĩa khí, không vì lợi mà quên nghĩa.
Anh ba Lộ cũng là người duy nhất trong bốn anh em nhà họ Lộ có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, nên có thể thấu hiểu cảm xúc khi thích một người.
Nếu tìm anh cả nhà họ Lộ để nhờ giúp đỡ, câu đầu tiên đối phương nói chắc chắn là: Vì một người phụ nữ mà chú đắc tội với bố mình sao? Thệ Thương, đừng có trẻ con! Không những không giúp đỡ có khi còn quay sang mách bố anh dưới danh nghĩa muốn tốt cho anh.
Anh hai Lộ và anh cả Lộ tính cách đều như nhau.
Anh từng nghĩ đến việc nhờ anh tư Lộ – Lộ Kiếm Ba giúp đỡ nhưng Lộ Kiếm Ba đã bất hòa với gia đình từ lâu, quan hệ với ông cụ Lộ như nước với lửa.
Anh và Lộ Kiếm Ba chính là hai nghịch tử điển hình trong mắt các bậc tiền bối hai nhà. Lỡ như ông cụ Lộ và bố anh bắt tay nhau, quét sạch các khoản đầu tư của anh và anh tư Lộ thì đúng là lợi bất cập hại.
Vì vậy người duy nhất có thể tin tưởng được chỉ có anh ba Lộ.
Vì chuyện này, anh đã đặc biệt bay về Hồng Kông một chuyến để tìm anh ba Lộ.
Anh đưa báo cáo tài chính và các tài liệu liên quan của Y tế Sầm Thụy cho đối phương: Anh Ba, em không phải vì chuyện tình cảm mới bảo anh đầu tư, thật sự là có thể kiếm tiền.
Anh ba Lộ xem xong tài liệu, im lặng hồi lâu: Thệ Thương, chú phải nghĩ cho kỹ. Lỡ như sau này hai người có xích mích, chú không muốn giúp cô ấy nữa thì anh cũng không rút vốn đâu. Làm ăn không phải trò đùa.
Anh khẳng định: Cho dù ngày mai chia tay thì anh cứ việc đầu tư. Cô ấy đối xử với em rất tốt, em tình nguyện giúp cô ấy.
Anh ba Lộ lắc đầu thở dài, nhưng không nói nhiều chỉ nói: Một mình anh đầu tư vẫn chưa chắc chắn. Bác Lộ mà ra tay độc ác thì có khi đến anh bác ấy cũng chẳng nể nang, vẫn nhắm vào Y tế Sầm Thụy như thường.
Anh cũng tính đến rủi ro này, lặng lẽ nhìn anh ba Lộ, đặt hết hy vọng lên anh ấy.
Anh ba Lộ suy nghĩ một lúc lâu: Thế này đi, anh liên hệ thêm mấy người ở Bắc Kinh. Anh dẫn dắt đầu tư, bọn họ đầu tư theo. Tiềm năng của Sầm Thụy khá tốt, chắc bọn họ sẽ có hứng thú.
Anh hỏi: Anh định liên hệ những nhà nào?
Anh ba Lộ suy nghĩ: Nhà họ Tưởng? Nhà họ Giang? Nhà họ Hứa? Những ai anh quen biết sẽ cố gắng liên hệ giúp chú. Càng nhiều người đầu tư, bố chú càng kiêng dè.
Anh không biết phải cảm ơn anh ba Lộ như nào.
Anh ba Lộ cười nói: Chú chỉ cần lớn thêm mấy tuổi là có thể tự mình giải quyết, sẽ chẳng cần đến tìm anh giúp đỡ. Chuyện này đôi bên cùng có lợi, chú đừng để tâm quá.
Sau khi chuyện móc nối thành công, Sầm Tông Y ngạc nhiên: “Sao anh lại tìm anh ba Lộ thế? Em nhớ anh thân với anh tư Lộ hơn mà.”
Anh giải thích: “Tìm Lộ Kiếm Ba gọi vốn rủi ro lớn, không khéo còn mang họa diệt thân ấy.”
Hiện tại nguồn vốn đầu tư của Y tế Sầm Thụy đã hoàn toàn được giải ngân, công ty đang chuẩn bị niêm yết, triển vọng hứa hẹn.
Nhà nghỉ Sầm&cen những ngày đầu khai trương, tỷ lệ lấp đầy phòng đã đạt 60%. Tông Y nói phải nhân cơ hội xông lên, tăng cường đẩy mạnh quảng bá.
Bây giờ con gái đã quay về bên cạnh, mỗi lúc tỉnh giấc sẽ chăm chú nhìn anh.
Ngu Thệ Thương luôn có một cảm giác hạnh phúc không chân thật.
“Đêm nay anh sẽ trông Sầm Sầm ngủ.”
Anh không nỡ để con gái nằm một mình trong nôi, bế bé lên giường lớn.
Sầm Tông Y buồn ngủ chết đi được, vừa chạm vào gối là ngủ được ngay nên chỉ mơ màng đáp một câu: “Tùy anh, ngủ ngon.”
Ngu Thệ Thương đặt con gái nằm giữa hai người, vặn ánh đèn tối xuống, dựa gần con gái để trông chừng bé.
Tóc đen nhánh, lông mi rất dài, chóp mũi nhỏ xinh xắn, nhìn thế nào cũng không thấy đủ.
Anh càng nhìn càng thấy yêu, hôn lên trán con không ngớt.
Mùi sữa nhàn nhạt trên người con gái khiến người ta vô cùng thư thái.
Trước đấy lúc nói chuyện phiếm Sầm Tông Y từng nói rằng trong thời gian ở cữ không có việc gì làm, mỗi ngày phần lớn thời gian đều chỉ để ngắm con.
Giây phút này cuối cùng anh cũng cảm nhận được cảm giác của cô, ngay cả khi bàn tay nhỏ xíu của con gái khẽ cử động cũng đủ khiến lòng anh ngập tràn niềm vui.
Anh khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của con gái, nắm đấm nhỏ xinh, tròn tròn siết thật chặt.
Cứ ngắm con như vậy, chẳng biết qua bao lâu anh đã gục đầu cạnh con rồi thiếp đi.
Quá mệt mỏi, cộng thêm việc con gái và Sầm Tông Y ở bên cạnh nên anh ngủ rất ngon.
Ngon đến mức lúc con gái đói bụng khóc ré lên anh vẫn chẳng hề hay biết.
Sầm Tông Y buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, đạp Ngu Thệ thương một cái nhưng anh chỉ khẽ động rồi lại nằm im.
Con gái vẫn đang khóc, cô gắng gượng mở mắt bế con gái vào lòng.
Nhìn người đang ngủ say bên cạnh, hôm qua còn nói thế nào ấy nhỉ?
Nói đêm nay cứ giao con cho anh chăm.
Kết quả còn ngủ say hơn cả con.
Ngu Thệ Thương ngủ một giấc đến tận chín rưỡi sáng ngày hôm sau.
Tỉnh dậy, giường trống không.
Sau khi ngủ đủ giấc, tinh thần vô cùng sảnh khoái.
Anh dậy vệ sinh cá nhân, thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi đi tìm con gái.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, lặng gió, Sầm Tông Y đang bế con sưởi nắng ngoài ban công.
Thấy Ngu Thệ Thương cuối cùng cũng dậy, cô trêu con gái: “Cục cưng, nhìn xem ai đến kìa? Woa, là người bố không đáng tin của con đấy à.”
Ngu Thệ Thương không biết đêm qua đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ Sầm Tông Y đang trêu chọc chuyện anh vay tiền mua nhẫn kim cương.
Trước đây anh từng nghe mẹ và chị dâu nói chuyện, nói ban đêm chăm con rất vất vả.
Xem ra là cháu gái Duệ Duệ không nghe lời, khó chăm.
Chứ Sầm Sầm không giống như vậy, bé con chẳng quấy tí nào, anh có thể ngủ một giấc đến tận sáng.
Anh cúi đầu hôn lên má Sầm Tông Y, rồi lại hôn lên trán con gái.
“Để anh bế.” Nói rồi anh giơ tay ra đón đứa bé.
Sầm Tông Y đưa con gái cho anh: “Để lưng xoay về phía nắng, đừng để nắng chiếu thẳng vào mặt con.”
Ngu Thệ Thương bế trẻ con vẫn chưa quen tay, cánh tay cứ gồng cứng cả lên.
Sầm Tông Y bảo anh thả lỏng: “Sao cứ như đang ôm bom thế.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Sầm Tông Y không nhắc lại chuyện đêm qua anh chỉ lo ngủ, đến cả tiếng con gái khóc cũng chẳng nghe thấy.
Mặc dù tuổi trẻ sức dài vai rộng nhưng cũng chính vì trẻ nên mới ham ngủ.
Anh vẫn còn là sinh viên, cô không đặt yêu cầu quá cao đối với anh.
Con còn nhỏ, cô vẫn sẽ là người chăm con chính. Đợi khi con lớn hơn một chút, cô vừa phải lo chuyện kinh doanh nhà nghỉ vừa phải chạy đi chạy lại giữa hai nơi, đến lúc đó sẽ đưa con cho anh chăm.
Cô về phòng lấy máy ảnh ra: “Để em chụp cho hai bố con tấm hình.”
Ngu Thệ Thương mặc một chiếc áo phông đen, vóc dáng cao ráo, mang vẻ thanh mảnh xen lẫn cảm giác mạnh mẽ rất riêng của tuổi đôi mươi.
Nhìn qua lớp quần áo thì không thấy rõ, nhưng bình thường cô thích nhất là chạm vào những đường nét cơ bắp săn chắc của anh.
Sầm Tông Y mở máy ảnh: “Bé cưng ơi, mẹ ở đây này, nhìn mẹ nào.”
Cô hướng dẫn con gái nhìn vào ống kính.
Trẻ con chưa nhìn rõ được xa như vậy, chỉ lần theo giọng nói quen thuộc để tìm ẹ.
Trong ống kính, Ngu Thệ Thương khẽ tựa đầu vào con gái, gương mặt tuấn tú sạch sẽ, đến cả nụ cười cũng toát lên sự rạng rỡ của lứa tuổi này.
Nếu không biết quan hệ của anh và Sầm Sầm, chắc chẳng ai nghĩ hai người là bố con.
Ngay chính cô cũng cảm thấy anh giống như một người anh trai đang bế đứa em thứ hai mà bố mẹ mới sinh.
Chụp liên tiếp mấy tấm, Sầm Tông Y xem xong rất hài lòng, trêu anh: “Qua đây xem ảnh chụp chung của anh với em gái đi.”
Ngu Thệ Thương nói: “Em là chị cả, Sầm Sầm là con thứ ba.”
Sầm Tông Y nhéo mặt anh: “Biết nói đùa rồi, không dễ dàng gì.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Anh không phản bác, quay đầu nói chuyện với con gái, hỏi con gái đêm qua ngủ có ngon không.
Sầm Tông Y ghé sát lại: “Bé cưng nói với bố đi, bảo nằm ngủ bên cạnh bố ngủ rất ngon, cả đêm không thức giấc.”
Sầm Sầm nghe thấy tiếng mẹ, đường nét trước mặt cũng quen thuộc nên cô bé vô thức mỉm cười.
Điều này làm Ngu Thệ Thương vô cùng phấn khích: “Con bé cười rồi! Nhỏ như này đã biết cười!”
Xem ra đêm qua ngủ rất ngon.
Anh càng kiên định với quyết định của mình: Con cái phải do bố mẹ chăm sóc mới có cảm giác an toàn.
Duệ Duệ nhà chị dâu toàn do bảo mẫu trông, ban đêm cũng quấy khóc, một đêm dậy mấy lần.
Sầm Tông Y cất máy ảnh, hỏi anh: “Hôm nay không phải đến TSo?”
“Thi xong rồi, dạo này không có việc gì, đợi đến lễ tốt nghiệp cuối tháng sáu thôi.”
“Anh cảm thấy thi cử thế nào?”
Ngu Thệ Thương hôn lên bàn tay nhỏ của con gái: “Cũng ổn, anh nộp bài sớm.”
Anh ngẩng đầu nói với cô: “Hôm lễ tốt nghiệp, em đưa Sầm Sầm đến trường nhé, gia đình chúng ta cùng chụp ảnh tốt nghiệp.”
Sầm Tông Y hỏi: “Bố anh không đến tham gia lễ tốt nghiệp của anh sao?”
Ngu Thệ Thương nói: “Mẹ anh đến nên ông ấy không tham gia.”
Mẹ không muốn nhìn thấy bố, trong lòng bố biết rõ nên sẽ không chủ động để rồi lại không được đáp lại.
Nhân cơ hội này anh sẽ bế con gái đến cho mẹ xem.
Sầm Tông Y vỗ nhẹ vào người anh: “Đi ăn sáng đi, đưa con cho em.”
Ngu Thệ Thương ôm con gái không nỡ buông, bế thẳng vào phòng ăn.
Sắp đến giờ cơm trưa, Lâm Vọng Thư đang bận rộn trong phòng bếp nên anh chỉ ăn tạm một quả trứng luộc lót dạ.
Phía nhà bếp, mùi đồ ăn thơm phức bay ra.
Lâm Vọng Thư vừa xào nấu, vừa chỉ đạo chồng dọn dẹp bồn rửa rau.
“Tiểu Ngu giữ gìn căn bếp sạch sẽ thế này, chúng ta không được bày bừa đâu.”
Cả căn bếp sạch sẽ ngăn nắp, không hề có một chút dấu vết dầu mỡ.
Trước khi con gái nói cứ lúc rảnh rỗi Ngu Thệ Thương sẽ dọn dẹp phòng bếp, lau đến mức sáng bóng soi được gương, ban đầu bà còn không tin lắm.
Tối qua lúc bước vào xem như bước vào căn nhà kiểu mẫu, không một hạt bụi.
Nếu như không nhìn kỹ, còn tưởng chỗ này chưa bao giờ thổi lửa nấu cơm.
Gia vị đầy đủ, dụng cụ bếp không thiếu thứ gì, toàn bộ đều có dấu vết đã từng sử dụng.
Con gái nói Ngu Thệ Thương còn học cách gói sủi cảo nhân tam tiên mà con gái thích ăn nhất, đến lúc này bà hoàn toàn tin.
Lâm Vọng Thư nói với chồng: “Chẳng trách trước đây Tông Y nhất quyết đòi sinh con.”
Quả thật Ngu Thệ Thương thực sự khác biệt so với những người trẻ tuổi bình thường, khiêm tốn trầm ổn, khi cần gánh vác trách nhiệm tuyệt đối không đùn đẩy.
Sầm Nhạc Tùng vừa lau bồn rửa vừa trả lời: “Chẳng phải anh nói với em từ lâu rồi sao, cái thời của chúng ta kết hôn sinh con cũng chỉ tầm tuổi Tông Y, không phải vẫn sống tốt đó sao? Em đừng lo cho tụi nhỏ nữa. Chỉ cần sức khỏe của anh tốt, bệnh tim không tái phát thì hai đứa không sống tệ đâu.”
Sau chuyến này gặp Ngu Thệ Thương, Lâm Vọng Thư yên tâm hơn nhiều.
Sầm Nhạc Tùng nói với vợ chuyện công ty: “Mấy nhà đầu tư khuyên anh nên thiết lập thêm một trung tâm nghiên cứu và phát triển nữa ở Thâm Quyến. Thành phố lớn nhiều nhân tài, chính sách hỗ trợ cũng mạnh.
Lâm Vọng Thư tắt máy hút mùi: “Thâm Quyến?”
Sầm Nhạc Tùng gật đầu: “Hiện tại thị phần của Sầm Thụy khá tốt, nhưng vài năm nữa đối thủ mạnh lên thì khó mà nói trước được.”
Mấy nhà đầu tư nói dù sao Hải Thành cũng khó thu hút được nhân tài, về lâu dài khoảng cách giữa Sầm Thụy và các doanh nghiệp dẫn đầu sẽ ngày càng lớn.
Ông suy nghĩ kỹ quả đúng là như vậy, không thể nhìn vào cái lợi trước mắt.
Khẩu hiệu của Sầm Thụy chính là: Đổi mới làm nền tảng, nhân tâm là cốt lõi.
Không có sáng tạo, sau này không có nhân tài cấp cấp cao gia nhập sớm muộn gì cũng mất đi sức cạnh tranh.
“Bọn họ bảo anh chọn Thâm Quyến bởi vì cách Hải Thành gần, anh chạy đi chạy lại giữa hai nơi cũng tiện. Thứ hai là sau này nếu Thệ Thương có quay về Hồng Kông tiếp quản kinh doanh thì sang Thâm Quyến cũng gần.”
“Nếu như chúng ta quyết định thành lập trung tâm nghiên cứu phát triển ở Thâm Quyến, các thủ tục liên quan bọn họ sẽ lo liệu giúp.”
Sầm Nhạc Tùng hỏi vợ: “Em có ý kiến gì?”
Lâm Vọng Thư: “Còn phải nói sao! Cơ hội tốt như này đương nhiên phải nắm bắt lấy chứ!”
Mấy nhà đầu tư Ngu Thệ Thương làm cầu nối đều có kiến thức và tầm nhìn rộng mơ hơn hai vợ chồng bà.
Họ đi một bước có thể tính trước được cả trăm bước.
Mặc dù hiện tại Sầm Thụy có sức cạnh tranh nhưng mười năm, hai mươi năm nữa thì sao?
“Chúng ta không thể cứ giữ khư khư mảnh đất nhỏ đó của mình rồi tự mãn được, phải vươn ra thành phố.”
Vì Tông Y và Sầm Sầm, bọn họ nhất định phải thử một lần.
Chiều hôm đó hai vợ chồng đi siêu thị mua sắm, lấp đầy tủ lạnh nhà con rể.
Sáng sớm ngày hôm sau, hai vợ chồng bắt xe đến sân bay, không để con rể dậy tiễn.
Hôm nay Ngu Thệ Thương ngủ một mạch đến tận trưa mới dậy.
Hôm qua chăm con cả ngày, buổi tối ngủ rất ngon, còn chẳng nằm mơ.
Anh sờ tay lấy điện thoại xem, 9 giờ 50 phút.
Rõ ràng hôm qua đã đặt báo thức bảy giờ dậy đưa bố mẹ vợ ra sân bay, sao báo thức không kêu?
Anh vội vàng ngồi bật dậy.
Sầm Tông Y bế bé con đi vào: “Dậy rồi sao?”
“Bố mẹ đâu?”
“Họ đến sân bay rồi.”
“Báo thức của anh không kêu, chắc điện thoại hỏng rồi.”
“Không hỏi, em tắt đấy. Bố mẹ em không cho tiễn.”
“Thế chẳng phải phép chút nào.”
“Không sao. Bình thường bọn họ đi công tác cũng chẳng để tài xế đưa, quen tự bắt xe rồi.”
Sầm Tông Y trêu con gái: “Nào, chúng ta nhìn ông bố trẻ trung đẹp trai, cần phải ngủ thật nhiều để cao lớn thêm nào.”
Ngu Thệ Thương: “…..”
Hai ngày nay, cả nhà chỉ có mình anh là dậy muộn nhất.
Anh hỏi Sầm Tông Y có buồn ngủ không: “Anh bế con cho, em đi ngủ bù đi.”
“Không cần bế, cứ để con bé tự nằm chơi một lúc.”
Sầm Tông Y đặt con gái xuống, kéo rèm cửa rồi nằm bò ra giường.
Ban đêm cô thức dậy ba bốn lần, thiếu ngủ trầm trọng.
Dựa vào gối chưa được mấy phút ý thức đã mơ màng.
Bố mẹ vợ vừa về, dây thần kinh căng như dây đàn của Ngu Thệ Thương cũng được thả lỏng.
Máy ngày nay anh buồn ngủ như thể mấy năm rồi không được ngủ, vừa dỗ con mà hai mí mắt cứ đánh nhau liên tục.
Bố mẹ đều ngủ nhưng em bé vẫn còn thức.
Sầm Sầm đạp đôi chân nhỏ, ẹ ẹ vài tiếng nhưng chẳng ai quan tâm cô bé.
Tự mình chơi một lúc thấy chán bé cũng đi ngủ.
Ngu Thệ Thương bị tiếng chuông điện thoại bàn đánh thức.
Sợ con gái giật mình, anh vội vàng lao ra, là số điện thoại từ nhà cũ ở Hồng Kông.
“Sao điện thoại không gọi được?” Bố Ngu đã gọi ba lần, đã thiếu kiên nhẫn.
Trước khi ngủ ngu Thệ Thương bật chế độ im lặng, đương nhiên không gọi được.
“Thức đêm làm thí nghiệm, vừa mới nằm xuống. Có chuyện gì ạ?”
“Không phải tốt nghiệp rồi sao, còn làm thí nghiệm gì?”
“Giúp bạn soát lại vài số liệu cho đề tài.” Giờ anh nói dối chẳng thèm chớp mắt.
Bố Ngu thông báo: “Sau lễ tốt nghiệp về Hồng Kông thực tập, có dự án giao cho con.”
Ngu Thệ Thương nảy ra sáng kiến: “Bố nói muộn rồi, con đã nhận dự án của anh tư Lộ.”
Bố Ngu hừ lạnh: “Bố không quan tâm, tự con giải quyết đi, trước ngày 5 tháng 7 phải về!”
Không đợi anh phản bác đã cúp điện thoại.
Ngu Thệ Thương đặt ống nghe sang một bên, tránh sau này làm bé con ồn tỉnh.
Anh vừa mới tận hưởng được hai ngày thì phiền phức lại tìm đến.
Sầm Tông Y bế con gái từ phòng ngủ đi ra, vừa dỗ con vừa hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Ngu Thệ Thương bảo bố muốn anh về Hồng Kông vào dịp nghỉ hè: “CHiều nay anh đến chỗ anh tư Lộ một chuyến.”
Sầm Tông Y: “Vậy thì anh về Hồng Kông đi, em đi cùng anh.”
Ngu Thệ Thương không nỡ để hai mẹ con bay về, còn phải điều chỉnh chênh lệch múi giờ.
Hiếm khi anh có kỳ nghỉ hè không bận rộn các dự án, chỉ muốn ở cạnh con gái nhiều hơn.
Còn về thực tập, anh không để ý mấy tháng này.
Bố bảo anh về Hồng Kông, chẳng qua là mượn danh nghĩa dự án để giới thiệu bạn gái cho anh.
Có lúc anh thật sự muốn chặn bố, nhưng lại sợ ông nổi giận sát khí đằng đằng bay từ Hồng Kông qua đây.
Mẹ cũng thường khuyên anh: Đừng đối đầu trực diện, người chịu thiệt chỉ có con. Ông ta chẳng quan tâm đến điều gì cả, con có thể sao?
“Anh không về, ở lại cùng em và Sầm Sầm.”
Sầm Tông Y hỏi: “Anh tìm anh tư Lộ làm gì? Bảo anh ấy khuyên bố anh à?”
Ngu Thệ Thương: “Không phải khuyên, nói anh muốn ở lại London để kịp tiến độ dự án.”
Anh đi tắm, chuẩn bị làm bữa trưa.
Sầm Tông Y bế con gái đứng một bên nhìn anh rửa rau.
Ngu Thệ Thương chưa bao giờ dám nghĩ rằng khi còn trẻ như này mà đã sống những ngày tháng “vợ con đuề huề, bếp lửa ấm cúng”.
Trước đây anh không hiểu câu tục ngữ này, chỉ tình cờ nghe Sầm Tông Y nói chuyện điện thoại với bố có nhắc đến: “Con bảo anh con học tiếng Anh rồi ra nước ngoài làm huấn luyện viên, thu nhập cao đủ để nuôi cả nhà nhưng anh ấy không chịu, bảo là chỉ cần vợ con ở bên cạnh bếp nhà ấm êm là mãn nguyện rồi, không muốn bôn ba.”
Người cô nhắc tới là một anh họ, huấn luyện viên lướt sóng, làm bố lúc 22 tuổi.
Không ngờ anh lại làm bố từ năm 20 tuổi.
Bây giờ anh hoàn toàn thấu hiểu được người anh họ kia, bởi vì anh cũng không muốn về Hồng Kông, cảm thấy phiền toái.
Nếu như bố biết anh có suy nghĩ như vậy, chắc chắn sẽ tức đến mức ném vỡ điện thoại.
Trước khi con gái hai tuổi, anh không muốn đi đâu cả.
Nghiêm túc nuôi dạy con khôn lớn và hoàn thành chương trình học thạc sĩ.
Đợi đến khi tốt nghiệp thạc sĩ, Tông Y đưa con về Thâm Quyến, anh về Hồng Kông gia nhập tập đoàn của gia tộc.
Nỗi vất vả khi chạy đi chạy lại giữa Hồng Kông và Thâm Quyến đối với anh không là gì cả.
Vừa rồi Sầm Sầm bị tiếng chuông điện thoại làm giật mình tỉnh giấc, giờ đang ngủ ngon lành trong lòng mẹ.
Sầm Tông Y đặt con gái lên giường, đi vào bếp ôm lấy Ngu Thệ Thương từ phía sau.
Gần một năm không ở bên nhau, bị cô ôm chặt như vậy ngay lập tức Ngu Thệ Thương có phản ứng.
Anh quay người lại hỏi cô: “Còn bao lâu nữa mới có thể ở bên nhau?”
Trong chuyện tình cảm ân ái, hai người luôn rất thẳng thắn.
Sầm Tông Y nói: “Chắc một hai tuần nữa. Để hồi phục thêm chút.”
“Được.”
Vì sức khỏe của cô, anh nhịn thêm chút nữa.
Sầm Tông Y biết anh nhịn vất vả, đang ở độ tuổi sung mãn nhất. Lúc mới ở bên nhau, mỗi ngày năm sáu lần họ vẫn cảm thấy ít.
Cô đưa tay tắt vòi nước, dắt anh đi vào phòng tắm.
Căn hộ yên tĩnh, tiếng nước chảy rào rào vang lên từ phòng tắm.
Hơi nóng lan tỏa, sương mờ mịt mù.
Một năm qua Ngu Thệ Thương đều tự mình giải quyết.
Đúng như Sầm Tông Y nói, tự mình làm và cô giúp đỡ làm sao có thể giống nhau.
Tiếng nước chảy cũng không thể che lấp được tiếng thở mãn nguyện cuối cùng của anh.
Ngu Thệ Thương ôm cô vào lòng, nâng cằm cô lên trao cho cô một nụ hôn sâu.
Mãi đến khi trong phòng vang lên tiếng em bé khóc anh mới luyến tiếc buông ra.
Sau bữa trưa, Ngu Thệ Thương vội vàng đi tìm anh tư Lộ.
Cũng may chỗ ở của hai người cách nhau không xa, lái xe hai mươi phút là đến.
Anh đến không đúng lúc, quản gia nói với anh anh tư Lộ và mấy vị khách đang nghỉ trưa.
Quản gia hỏi: “Có chuyện gì gấp sao? Gấp thì bác đi tìm cậu Lộ.”
Anh nói không gấp, sợ đánh thức Lộ Kiếm Ba thì người đó sẽ nổi trận lôi đình vì bị phá giấc ngủ.
Bình thường chẳng thèm quan tâm đối phương có gắt ngủ hay không, nhưng giờ thì khác giờ đang đi nhờ vả người ta.
Quản gia pha cà phê cho anh, anh vừa uống vừa đợi.
Khoảng nửa tiếng sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân.
Ngu Thệ Thương ngẩng đầu lên nhìn, không thấy Lộ Kiếm Ba mà thấy một cậu bé.
Khoảng bốn, năm tuổi?
Anh không có khái niệm về tuổi tác của trẻ con nên không nhìn ra chính xác lớn bao nhiêu.
Ngu Thệ Thương nhìn cậu bé, cứ thấy quen quen, hình như gặp ở đâu rồi.
Đợi cậu bé đi lại gần, anh sực nhớ ra là từng gặp ở sân bay, tên là Thương Quân.
Thương Quân vẫy tay với anh: “Em chào anh.”
Ngu Thệ Thương: “… Cháu phải gọi là chú.”
Thương Quân nhìn anh, không lên tiếng.
Ngu Thệ Thương: “Cháu tên là Thương Quân, có đúng không?”
Thương Quân gật đầu, hỏi: “Anh ơi, anh tên là gì thế?”
Ngu Thệ Thương chỉnh lại cách xưng hô, bảo gọi anh là chú: “Chú tên Ngu Thệ Thương.”
Anh lại nói: “Chú từng gặp cháu rồi. Em gái nhỏ cháu làm quen trên máy bay là con nhà chú đấy.”
Mắt Thương Quân sáng rực lên: “Anh là anh trai của em gái nhỏ đó sao?”
Ngu Thệ Thương: “… Chú là bố của con bé.”
Thương Quân chớp hàng mi, nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Ngu Thệ Thương chuyển chủ đề: “Cháu đến nhà bác Lộ chơi à?”
Thương Quân gật đầu, lại nói: “Em trai và em gái em đều đang ngủ.”
Trên bàn có nho xanh, cậu bé bỏ một quả vào miệng rồi đẩy đĩa trái cây về phía Ngu Thệ Thương.
Ngu Thệ Thương: “Cảm ơn cháu.”
Thương Quân dựa lưng vào ghế sô pha, cứ nhìn anh chằm chằm: “Anh có xem phim hoạt hình không? Em mở cho anh xem nhé.”
Ngu Thệ Thương bật cười: “Cảm ơn cháu, chú không xem, cháu xem đi.”
Thấy anh không hứng thú, Thương Quân cũng không xem nữa.
Cậu bé lấy bộ xếp hình ô tô bố vừa mua hồi sáng, kéo Ngu Thệ Thương lại cùng lắp ghép.
Thế là việc chính chưa làm, lại lắp ghép cùng một cậu nhóc.
Đang ghép thì cầu thang lại vang lên tiếng bước chân huỳnh huỵch.
“Anh ơi! Anh ơi! Anh ở đâu thế?”
Ngu Thệ Thương ngẩng đầu, lại có một cậu nhóc nữa đi xuống. Lông mày và mắt có vài phần giống Thương Quân, nhìn có vẻ không nhỏ hơn Thương Quân là mấy.
“Anh ở đây!”
Thương Uẩn vẫn chưa nhìn thấy người, cuống quýt gọi: “Anh ơi!”
“Anh cháu ở đây.”
Ngu Thệ Thương chỉ vào Thương Quân đang nằm bò trên thảm tập trung xếp hình.
“Anh ơi, sao anh không đợi em chơi cùng.” Thương Uẩn ấm ức nói.
Thương: “Anh lắp xong rồi cho em chơi.”
“Được ạ.” Thương Uẩn nửa quỳ một bên đưa những miếng ghép hình cho anh trai.
Ngu Thệ Thương lại đợi thêm hai mươi phút nữa, cuối cùng cũng đợi được Lộ Kiếm Ba xuống nhà.
Lộ Kiếm Ba ngạc nhiên: “Sao chú đến đây?”
“Tìm anh giúp đỡ.”
Lộ Kiếm Ba cười: “Không phải chú tin anh ba anh nhất sao, sao còn đến tìm anh?”
“… Em cũng tin anh mà.”
Đúng là vinh hạnh.
Lộ Kiếm Bà ngồi xuống đối diện, hỏi có chuyện gì.
Ngu Thệ Thương vào thẳng vấn đề, nói không muốn về Hồng Kông vào kỳ nghỉ hè, kể chi tiết bao gồm cả nguyên văn lời nói dối với bố: “Anh gọi điện thoại cho bố em, nói dự án của anh rất gấp, em không rời đi được nên không thể nào về Hồng Kông.”
Lộ Kiếm Ba bưng cốc cà phê quản gia vừa mang tới: “Về rèn luyện chút cũng không phải chuyện xấu. Vì sao không chịu?”
Ngu Thệ Thương: “Con gái em vừa đầy tháng, em muốn ở bên cạnh con bé nhiều hơn.”
“!! Ngu Thệ Thương, chú nói cái gì?”
Lộ Kiếm Ba kinh ngạc đến mức bê cốc cà phê sát môi rồi mà nửa ngày vẫn chưa uống.
“Em có con gái rồi.”
“Ngu Thệ Thương, chú đủ tuổi thành niên chưa đấy?”
“Em hai mươi rồi, sao lại chưa thành niên!”
Lộ Kiếm Ba chẳng cần hỏi cũng biết đứa trẻ là con của ai.
Vì để Y tế Sầm Thụy ở Hải Thành, Ngu Thệ Thương đã đích thân đi cầu xin anh Ba của anh, còn kéo thêm mấy nhà ở Bắc Kinh cùng đầu tư.
Chẳng trách lại suy tính chu toàn đến thế, hóa ra là đã có con gái.
Đến cả con dâu tương lai bác Ngu cũng chọn xong rồi, chỉ chờ Ngu Thệ Thương tốt nghiệp thạc sĩ sẽ liên hôn tránh để đêm dài lắm mộng.
Nếu như biết Ngu Thệ Thương đã lén lút sinh con, ông cụ sẽ nổ tung tại chỗ mất.
Lộ Kiếm Ba uống mấy ngụm cà phê mới lấy lại bình tĩnh: “Bản thân chú vẫn là sinh viên, biết chăm con không?”
“Đêm nào em cũng chăm con. Con gái em ngoan lắm, ban đêm không quấy, cũng không khóc.”
Lộ Kiếm Ba nghe mà ngưỡng mộ, vậy mà lại có đứa trẻ ngoan đến thế sao?
Ngu Thệ Thương quay lại chủ đề chính: “Bên phía bố em, có thể giúp em giải quyết không?”
Lộ Kiếm Ba cũng là người làm bố: “Được, cứ giao cho anh.”
Phiền phức được giải quyết, Ngu Thệ Thương đứng dậy cáo từ: “Em về trong con đây.”
Thương Quân đang chơi xếp hình cũng bò dậy khỏi thảm, ngẩng mặt lên hỏi: “Em có thể đi thăm em gái nhỏ không ạ?”
Thật ra, cậu bé muốn chơi cùng Ngu Thệ Thương.
Ngu Thệ Thương quá thông minh, lắp ghép xếp hình nhanh thoăn thoắt.
Thương Uẩn cũng nhanh nhảu bò dậy, túm lấy vạt áo Thương Quân: “Anh ơi, em cũng muốn đi xem.”
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 76: (Tuyến IF): Ngu Thệ Thương chăm con.
10.0/10 từ 32 lượt.
