Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 62: Người chứng hôn.


Có thể cùng Sầm Tông Y chụp một tấm ảnh gia đình, Ngu Thệ Thương đương nhiên cầu còn không được.


Nếu chỉ trông cậy vào bản thân, ông căn bản chẳng dám nhắc đến.


Ông lo Sầm Tông Y sẽ hững hờ buông một câu: Anh tính là người nhà kiểu gì của tôi?


Nhắc đến ảnh gia đình, Ngu Thệ Thương nhìn chằm chằm người bạn thân kiêm con rể tương lai hết lần này đến lần khác.


Thương Quân bị nhìn đến mức không thoải mái: “Có chuyện gì thì nói thẳng.”


Ngu Thệ Thương khó mở lời, nhưng không thể không nhờ giúp đỡ: “Nếu đã đi chụp rồi, có thể giúp tôi giành lấy một tấm ảnh một nhà ba người chúng tôi không?”


Đây là điều ông đã mơ ước bấy lâu.


Không ngờ Sầm Tô thật sự đã trở thành con gái của ông.


Thương Quân không phải không muốn giúp: “Anh tìm sai người rồi.”


Ngu Thệ Thương thẳng thắn: “Cậu biết mà, tôi không muốn cưỡng ép Tông Y.”


Thương Quân: “…..”


Anh nhịn không chế giễu bạn thân, có lẽ cả đêm không ngủ đầu óc mụ mị nên chỉ số thông minh thường ngày biến đâu mất.


“Đâu bảo anh tìm cô Sầm. Anh đi tìm Sầm Tô, chắc chắn cô ấy cũng muốn có một tấm ảnh chụp chung của gia đình ba người.”


Ngu Thệ Thương tự giễu: “Tôi còn chưa đến năm mươi mà đã lú lẫn thành như này.”


Thương Quân bảo bạn thân rèn luyện sức khỏe cho tốt: “Sau này già rồi, tôi còn trông cậy anh chăm sóc tôi đấy.”


“…..”


Lúc này quản gia xách một chiếc túi cầm tay đi vào. Theo yêu cầu của Ngu Thệ Thương, sáng sớm đã ra ngoài lấy.


Ngu Thệ Thương chỉ về phía Thương Quân: “Đưa cho cậu ta đi.”


Thương Quân đang uống nước ấm, đặt cốc xuống nhận lấy: “Cái gì thế?”


Ngu Thệ Thương: “Không phải cậu nói Sầm Sầm không thích đọc sách nên cần có thưởng sao? Sau này lúc cậu thưởng cho con bé, đưa cả phần của tôi cho con bé nữa.”


Thương Quân cầm một thỏi nhỏ bên trong. Thật sự quá nhỏ, chỉ có 10 gram.


Theo cách nói của Sầm Tô thì chỉ lớn hơn móng tay cái một chút.


Ngu Thệ Thương: “Không vượt quá phần cậu cho.”


Tối qua ông nói chuyện với quản gia, quản gia im lặng một lúc rồi mới nói: Liệu có nhỏ quá không? Cậu là bố.


Ông nói với quản gia: Thương Quân thưởng 30 gram, cháu muốn cho nhiều hơn cũng không thể vượt quá cậu ta.


Dù sao tài sản của ông sau này đều là của con gái, cho lớn hay nhỏ cũng không quan trọng.


Thương Quân nói: “Tôi có thể cân nhắc để lại một phòng cho anh trong nhà cưới.”


Ngu Thệ Thương bảo anh suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định: “Nếu đã để phòng, một tuần có thể đến nhà cậu ở hai, ba ngày đấy.”


Thương Quân: “…..”


Đối với Ngu Thệ Thương, có thể thường xuyên gặp con gái thì nỗi vất vả khi phải bôn ba giữa hai thành phố Thâm Quyến và Hồng Kông không tính là gì.


Ông đã sớm chán ghét những ngày phải ăn cơm một mình.


Huống hồ, còn có thể thường xuyên nhìn thấy Quả Cầu Tuyết.


Ngu Thệ Thương dặn quản gia: “Nếu bố cháu có hỏi tình hình bên cháu thì cứ nói gia đình ba người chúng cháu rất hạnh phúc, cái gì cháu cũng nghe lời Tông Y.”


Quản gia vâng lời: “Được.”


Ông lại hỏi thêm: “Việc cậu mất ngủ nghiêm trọng có nhắc tới không?”


Ngu Thệ Thương: “Không nhắc. Nói với ông ấy giờ ngày nào cháu cũng ngủ bảy, tám tiếng.”


Quản gia: “…..”


Thế này khoa trương quá rồi.


“Nói sáu, bảy tiếng thì đáng tin hơn.”


Ngu Thệ Thương: “Được, chứ cứ liệu mà nói.”


Thương Quân im lặng quan sát bọn họ, cạn lời đến mức không xen vào được câu nào.


Anh chợt nhớ ra thực đơn và vài phương pháp cải thiện giấc ngủ mà mình tự tay chép tối qua. Anh lấy từ túi áo trong áo vest ra đưa cho quản gia: “Mấy lời nói cũng như không này chi bằng đừng nói. Chú cứ nói với ông cụ Ngu rằng Ngu Thệ Thương đang có dự định ở rể.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Quản gia: “…..”


Nói thế ông cụ Ngu chẳng phải sẽ tìm đến tận nhà mắng cho một trận sao.


Thương Quân đứng dậy: “Tôi đi xem Sầm Tô.”


Tối qua dù Sầm Tô đã tắm rửa lên giường từ sớm, nhưng những biến động long trời lở đất trong đời khiến cả thể xác lẫn tinh thần đều rã rời, vậy mà thần kinh lại hưng phấn.


Trằn trọc mãi, mãi đến nửa đêm mới buồn ngủ mà thiếp đi mất.


Thương Quân nhẹ nhàng đẩy cửa, phát hiện cô đang nằm ngang trên giường.


Cũng may giường rộng, nằm ngang hay dọc cũng không có gì khác biệt lắm.


Tối qua anh cũng không ngủ ngon, sáng nay lại dậy sớm nên anh c** đ* đi tắm rồi nằm xuống giường ngủ bù.


Lúc mơ màng sắp tỉnh, Sầm Tô xoay người. Tay chạm phải thứ gì đó, hình như là cổ.


Đầu óc mụ mị, cô hoàn toàn chẳng suy nghĩ kỹ tại sao trên giường lại có người.


Mơ mơ màng màng, cô cứ thế dựa sát vào.


Trước đó Thương Quân sợ làm cô thức giấc nên lúc nằm xuống không chạm vào cô.


Thấy cô sát lại gần, anh thuận thế đỡ lấy eo cô, ôm cô vào lòng.


Anh vừa tắm xong, trên người có mùi mát lạnh dễ chịu, làn da chạm vào cũng rất dễ chịu.


Tay Sầm Tô gác lên cạnh eo anh, vô thức m*n tr*n.


Cứ m*n tr*n như vậy, tay cô trượt dần xuống dưới.



Chạm vào mép q**n l*t bằng cotton đảo biển của anh, cô nắm chặt lấy cạp quần.


Sau khi ngủ, cô có thói quen thích nắm lấy cạp q**n l*t của anh.


Thương Quân bị buộc phải thích nghi với thói quen này của cô.


Bị cô nắm như thế, Thương Quân hoàn toàn không ngủ được nữa.


Anh cúi xuống nhìn cô, dù để mặt mộc nhưng lông mi vẫn dài và dày.


Cứ ngỡ sau khi nhận người thân, tìm được bố ruột phải mất một thời gian dài không nhớ đến anh. Kết quả tối qua cô đã nói nhớ anh.


Thương Quân cúi đầu, hôn nhẹ lên sống mũi của cô.


Hơi thở nóng ẩm.


Sầm Tô bị hôn tỉnh, lơ mơ mở mắt.


Cô nhìn người trước mặt, rồi lại nhìn lên trần nhà.


Thương Quân: “Không phải nằm mơ, đây là nhà Ngu Thệ Thương. Năm mười chín tuổi có lẽ anh ta đã chuẩn bị làm bố rồi, lúc đó vẫn còn đang bận thi cử, buồn bực vì trượt môn.”


Sầm Tô cười.


Trấn tĩnh lại.


“Anh đến lúc mấy giờ thế?”


“Sáu giờ.”


“Sao anh không ngủ một giấc?”


“Em nắm chặt như này, sao anh ngủ được?”


Sầm Tô không thừa nhận chuyện sau khi ngủ còn nắm chặt lấy cạp q**n l*t của anh, cười nói: “Chắc chắn là anh cầm tay em nắm chặt lấy.”


Thương Quân: “…..”


Lý do Sầm Tô không thừa nhận là: “Nếu như em muốn nắm cũng chẳng thèm nắm cái cạp q**n l*t.”


Bỗng nhiên, hơi thở của Thương Quân khựng lại.


Không quản cô nữa.


Trước đây cô từng nói, đây là của cô.


Tay nóng bỏng, Sầm Tô buông ra.


Chuyển sang áp lòng bàn tay lên tấm lưng mát lạnh của anh.


Sầm Tô ngẩng đầu nhìn kỹ anh.


Trước đây mỗi sáng sớm, không phải cô rời đi sớm thì là anh vội vã đến công ty. Thức dậy vẫn còn dính lấy nhau như thế này, không cần bận rộn công việc thì hôm nay là lần đầu tiên.


“Anh biết chủ tịch Ngu là bố ruột em từ lâu rồi đúng không?”


“Không lâu lắm. Lúc em đến Bắc Kinh ký hợp đồng.”


“Bình tĩnh được như vậy, đổi lại là em thì biểu cảm đã bán đứng bản thân lâu rồi.”


Thương Quân nói anh đã ám chỉ cho cô không dưới một lần: “Em cứ đinh ninh Khang Kính Tín là bố ruột em, biểu cảm của anh dù có sơ hở em cũng chẳng nghĩ nhiều.”


Nói rồi, anh lật người đè lên trên.


Như vậy, cả hai tay của Sầm Tô đều có thể áp lên tấm lưng săn chắc, đường nét rắn rỏi của anh.


Thương Quân nhìn cô từ trên xuống: “Lúc trước vẫn luôn tò mò xem anh liên hôn với ai, bây giờ không cần tò mò nữa nhé.”


Sầm Tô cười: “Chúc mừng anh gặp được đối tượng liên hôn vừa xinh đẹp, lương thiện thông minh, phóng khoáng lại có tiền và yêu anh.”


Nói rồi, cô ôm chặt lấy anh.


“Cũng chúc mừng em gặp được đối tượng liên hôn từng chẳng muốn cho em xin wechat.”


Thương Quân cười, cúi đầu hôn cô: “Chuyện này vẫn chưa bỏ qua được đúng không?”


Anh vỗ vỗ cô: “Không ngủ nữa thì dậy thôi, bố em muốn gặp em đến mức mất ngủ kìa.”


“Anh đè lên người em, em dậy kiểu gì?”


Thương Quân ngồi dậy trước, kéo cô dậy theo.


 Lúc này Sầm Tô mới nhớ ra, hỏi anh: “Nhà anh biết chủ tịch Ngu từ bạn thân của anh biến thành bố vợ chưa?”


Thương Quân: “Bố mẹ anh biết rồi. Ông bà nội có lẽ vẫn chưa biết, dạo này họ chú trọng dưỡng sinh, rất ít lên mạng. Thương Uẩn bảo nó sẽ chịu trách nhiệm thông báo.”


Thương Uẩn nhiệt tình nhất với mấy chuyện kiểu này.


Tối qua ở trên du thuyền gần như Thương Uẩn thức trắng, chỉ ngủ được ba tiếng. Đặt chuông báo thức, cố gắng bò dậy gọi điện cho ông bà nội.


Hai ông bà đi ngủ sớm, hôm qua lúc tin tức Ngu Thệ Thương có con gái bùng nổ bọn họ đã say giấc.


Sau khi thức dậy lại đi tập thể dục như thường lệ, với ông bà bây giờ điện thoại chỉ là công cụ để liên lạc.


Lúc cháu trai thứ hai gọi điện đến, hai ông bà đang ngồi đánh cờ.


“Bà nội, bà xem mấy tin đồn trên mạng chưa ạ?”


“Ngày nào cũng có tin đồn, cháu nói cái nào?”


“Của Ngu Thệ Thương ấy ạ.”


“Cậu ấy có bạn gái rồi à? Tìm người theo chủ nghĩa DINK à?”


“… Anh ta có con gái rồi, sinh năm hai mươi tuổi.”


Đã có tiền lệ của chú ba nhà Giang Minh Kỳ nên bà cụ nghe tin Ngu Thệ Thương có con gái cũng không quá ngạc nhiên.


“Thế cháu còn nói với bà cậu ấy triệt sản rồi?”


Thương Uẩn: “… Sau này anh ta mới triệt. Con gái là do mối tình đầu sinh.”


Bà cụ không quá quan tâm chuyện nhà người khác, không hỏi nhiều: “Cháu gọi điện chỉ để nói chuyện này à?”


Thương Uẩn: “Chuyện này liên quan mật thiết đến anh cả cháu, cuộc đời anh ấy từ nay về sau coi như đảo lộn hoàn toàn rồi.”


Bà cụ hít một hơi, tim treo ngược lên tận cổ họng: “Bà nhớ hình như anh cả cháu không có mối tình đầu mà nhỉ?”


Nếu giống Ngu Thệ Thương đột nhiên có một đứa con thì chắc trời sập mất.



Thương Uẩn: “… Hai mươi tuổi sinh con, anh cả cháu muốn cũng chẳng có bản lĩnh.”


“Ngu Thệ Thương thành bố vợ anh ấy rồi. Sầm Tô chính là con gái của Ngu Thệ Thương.”


Bà cụ quá kích động, ống tay áo vô tình quệt trúng bàn cờ, quân cờ lạch cạch rơi đầy đất.


Ông cụ: “…..”


Ván này ông nhìn thấy sắp thắng đến nơi rồi.


Thương Uẩn: “Bà nội, bà nói xem lúc trước có phải là nhờ công cháu không? Nếu không có cháu, bà sao có thể nhanh chóng đồng ý chuyện của anh cả với Sầm Tô. Giỏ anh đào bà tự tay hái, đến giờ Sầm Tô vẫn còn cảm động đấy.”


Bà cụ: “Nói nhiều thế, chẳng phải nhắc khéo bà nên mừng bao lì xì thật lớn sao?”


Thương Uẩn cười haha.


Bà cụ nói: “Đợi đến lúc cháu và Hạ Ngôn đính hôn, bà sẽ cho cháu một bao lì xì vô cùng to, khiến cháu không ôm nổi luôn.”


Nhắc đến lễ đính hôn của mình, Thương Uẩn không vội: “Để anh cả cháu đính hôn kết hôn trước đi, nếu không ai làm phù rể cho anh cháu chứ?”


Thương Uẩn đang nói dở thì bên ngoài cửa có tiếng cãi vã truyền vào.


Tối quan bọn họ chơi quá khuya nên ngủ tạm ở trên du thuyền.


Anh ta vội vàng cúp điện thoại, mở cửa ra xem là ai đang cãi nhau.


Người đang gọi điện ở hành lang là Ngu Duệ, nói tiếng Quảng Đông vừa nhanh vừa vội nên anh ta chẳng nghe hiểu câu nào.


Ngu Duệ đang tranh chấp với ông cụ Ngu.


Ông nội muốn cô ấy đi cùng đến nhà chú út, nhưng cô ấy không chịu.


Thế là hai ông cháu cãi nhau.


Sau khi tiệc sinh nhật tối qua kết thúc, về đến nhà bình tĩnh lại ông cụ càng nghĩ càng thấy sai.


Sầm Tông Y làm gì có bản lĩnh che giấu suốt hai mươi sáu năm?


Huống hồ, Sầm Tô chẳng giống thằng út tí nào!


Hôm qua ông ta tức đến lú lẫn, quên xác nhận xem bọn họ có thật sự là bố con ruột không.


Gia sản lớn như vậy, ông ta sao có thể để một đứa trẻ có lai lịch không rõ thừa kế được.


Ông ta muốn Duệ Duệ đi cùng một chuyến, bắt thằng út và Sầm Tô làm giám định quan hệ cha con ngay tại chỗ nhưng Duệ Duệ không đi.


“Ông nội, ông làm thế là đang chia rẽ quan hệ của con và chú út đấy!”


“Sao lại chia rẽ? Chú út con bị người ta lừa, nó thương con như vậy, chẳng lẽ con không nên làm nó tỉnh ngộ sao?!”


“Chú út không biết đứa trẻ là ai, Sầm Tông Y chẳng lẽ lại không biết?”


“Nói đầu óc con đơn giản còn không phục! Mới có mấy ngày mà con đã nói đỡ cho người ngoài rồi!”


Ngu Duệ tranh luận đến mệt, không muốn sáng sớm đã cãi nhau nên cô ấy buông lại một câu: Ai thích đi thì đi, tóm lại cô ấy không đi.


Gia đình chú út khó khăn lắm mới đoàn tụ, tự dưng chạy đến yêu cầu người ta làm giám định cha con, chuyện này cô ấy không làm nổi.


Ông cụ Ngu không bảo được cháu gái, chỉ đành tự mình đi.


Nếu chỉ cử người đi truyền lời, đứa nghịch tử kia chắc chắn không thèm để ý.



Lúc Sầm Tô xuống nhà, mẹ và chủ tịch Ngu đang đợi bọn họ ăn sáng.


Ngu Thệ Thương thấy con gái đi xuống lập tức đứng dậy đón.


Buổi sáng hôm nay là ngày nắng ấm rạng rỡ nhất trong hai mươi sáu năm qua của ông.


Sầm Tô vui vẻ chào ông, dùng phát âm không chuẩn nói câu “Chào buổi sáng”.


Ngu Thệ Thương ôm lấy con gái, cười: “Sau này mỗi ngày bố sẽ dạy con một câu.”


Sầm Tô đã chấp nhận ông là bố ruột, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy ông quá trẻ.


Hai người đi cạnh nhau, không ai nghĩ hai người là bố con.


Cả gia đình ngồi vào bàn ăn.


Thương Quân âm thầm đánh giá người bạn thân ngồi đối diện, gọi thẳng tên nhau mười mấy năm trời, sau này tiếng “bố” kia sao mà thốt ra cho nổi. Trong giới của bọn họ có người có con sớm, nhưng ít nhất người ta cũng phải tốt nghiệp đại học mới làm bố.


Chỉ có Ngu Thệ Thương, vẫn còn là sinh viên đã lên chức.


Vừa rồi anh ngẫm nghĩ lại, không có bố vợ ai trẻ hơn bố vợ anh.


“Cô Sầm, cô định khi nào quay về ạ?”


Thương Quân phá vỡ sự im lặng trong phòng ăn.


Sầm Tông Y cười: “Cô sao cũng được, tùy cháu và Sầm Tô sắp xếp.”


Ngu Thệ Thương nhìn bạn thân với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.


Thương Quân tiếp lời: “Vậy ăn sáng xong chúng ta sẽ về. Trước tiên cháu sẽ đưa cô đi xem nhà cưới của cháu và Sầm Tô, chiều nay lại đưa bà ngoại đi chụp ảnh gia đình.”


Người ngạc nhiên nhất là Sầm Tô: “Anh mua nhà cưới lúc nào thế?”


Thương Quân: “Sau khi em nhận nhẫn anh đã bắt đầu xem rồi.”


Chính xác mà nói, ngay đêm cô nhận nhẫn anh đã quyết định mua nhà cưới ở Thâm Quyến.


Sầm Tông Y vô cùng hài lòng với chàng rể này, giải quyết hết mọi lo lắng của bà.


Con người sợ nhất là so sánh.


Cứ so một chút là thấy người bên cạnh…


Ngu Thệ Thương tự mình biết mình, lúc này ngồi im không lên tiếng.


Chính ông cũng không hiểu, vì sao cứ ở trước mặt Sầm Tông Y là mình luôn cạn vốn từ.


Từ lần đầu tiên gặp bà, trong lòng ông đã có một sự yêu thích không nói rõ được.


“Bố.” Sầm Tô tiện tay gắp cho ông chút đồ ăn.


“Cảm ơn con.”


Sầm Tông Y quay mặt nói với ông: “Bây giờ anh liên hệ với trung tâm giám định, bảo bọn họ qua đây lấy mẫu. Trước khi về, anh và Sầm Tô làm giám định quan hệ cha con trước.”



“Đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa.”


“…..”


Ngu Thệ Thương ra hiệu cho Thương Quân: “Đổi chỗ với tôi.”


Ông đứng dậy ngồi cạnh con gái.


Sầm Tô ghét sát lại gần bố, hỏi Thương Quân: “Anh xem bố con em có giống nhau không?”


Trước đây chưa từng quan sát kỹ, hôm nay hai bố con ngồi sát nhau như vậy Thương Quân phát hiện ra dáng khuôn mặt của hai người rất giống nhau.


Chỉ là gen của Sầm Tông Y quá mạnh, dễ khiến người ta bỏ qua những nét Sầm Tô giống bố.


Sầm Tông Y vẫn kiên quyết làm giám định: “Lỡ đâu tôi sinh sản vô đơn tính thì sao.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Sầm Tô không sợ, mẹ kiên quyết như vậy chắc chắn mình là con của Ngu Thệ Thương, không chạy đi đâu được.


Cô vỗ vỗ bố, an ủi: “Bố đừng lo. Nếu thật sự không phải thì bố cứ sửa kết quả, sống chết nói phải.”


Ngu Thệ Thương bật cười.


“Bố không lo, mẹ con sẽ không lừa bố.”


Chính bởi vì Sầm Tông Y sẽ không bao giờ làm chuyện này nên ông mới nghĩ không cần thiết phải làm giám định cha con.


Nếu bà đã kiên trì, ông đành thuận theo ý bà.


Ông dặn quản gia lập tức liên hệ cơ quan giám định đến lấy mẫu.


Hai tiếng sau, xe của nhân viên cơ quan giám định đã đến cổng biệt thự, đang chờ xác minh biển số để được cho qua.


Trùng hợp là, chiếc xe phía sau cũng đến nhà Ngu Thệ Thương.


Lúc này, quản gia đã nhận được điện thoại của bảo vệ cổng: Bà cụ đã về Hồng Kông, xe đang ở trước cửa.


“Mau mở cổng!” Quản gia kích động cúp điện thoại, vội vàng đi báo cho Ngu Thệ Thương.


Bốn mươi sáu năm qua, bà cụ chỉ về đúng hai lần vào đám cưới của con trai cả và con trai thứ.


Hai người con trai khác tổ chức đám cưới ở nước ngoài, bà cũng không quay về.


Ngu Thệ Thương nghe tin mẹ về thì sững sờ một lúc.


Mẹ đã tám mươi lăm tuổi, ngồi máy bay đường dài hoàn toàn không chịu nổi.


“Sầm Sầm, bà nội bay suốt đêm về thăm con này.” 


Ông nắm tay con gái, rảo bước ra ngoài.


Sầm Tô từng thấy ảnh của bà nội trong phòng làm việc của bố, nhưng đó là ảnh chụp từ thời bà còn trẻ.


Bà cụ từ ghế sau bước xuống, mặc bộ sườn xám quý phái, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai Úc trắng tròn trịa.


Dung mạo đoan trang, phong thái tao nhã, nhưng đã trải qua biết bao thăng trầm.


“Mẹ, sao mẹ lại về đây. Con và Sầm Sầm sẽ qua thăm mẹ.”


Ngu Thệ Thương cúi người, ôm lấy người mẹ đã lớn tuổi của mình.


Mẹ Ngu vỗ nhẹ vào lưng con trai: “Còn không về thì sau này không bay nổi nữa. Vẫn chưa chúc mừng con.”


Đứa con bà lo lắng nhất cuối cùng cũng có con, còn là con của người nó yêu nhất.


Hôm qua khi nghe tin này, bà không thể chờ thêm một giây phút nào nữa.


Cũng chỉ có tin thế này mới có thể khiến bà ở cái tuổi này còn bốc đồng thêm một lần.


Ngu Thệ Thương buông mẹ ra, vội vàng kéo con gái ra trước.


“Mẹ, đây là con của con và Tông Y, cháu gái của mẹ.”


Sầm Tô ngoan ngoãn gọi một tiếng bà nội.


Mẹ Ngu nắm lấy tay cháu gái: “Xinh đẹp y như mẹ cháu.”


“Bà từng gặp mẹ cháu rồi ạ?”


“Bà chưa gặp người thật. Là bố cháu từng cho bà xem ảnh.”


Năm đó con trai chưa đầy hai mươi tuổi, về nhà đòi kết hôn.


Đương nhiên bà cũng không đồng, còn chưa tốt nghiệp đại học, tâm tính chưa chín chắn, đến trách nhiệm là gì còn chưa biết thì sao có thể nhất thời bốc đồng mà kết hôn được.


Nhưng con trai kiên trì, nói rằng đã xác định sẽ đi cùng nhau cả đời.


Bà khuyên con trai, cả đời rất dài, nếu đến năm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi đã chín chắn trưởng thành mà vẫn kiên định không phải đối phương không lấy thì bà sẽ đấu tranh với ông cụ Ngu thay nó.


Ai ngờ, sau khi Sầm Tông Y về nước đã kết hôn có con.


Bà nằm mơ cũng không ngờ, thằng út lại có thể có con của mình.


Dù có ngày nào đó bà không còn nữa, thì cuối cùng cũng có thể ra đi mà không vướng bận điều gì.


Ngu Thệ Thương đỡ mẹ vào nhà.


Thương Quân nhìn thấy bà cụ Ngu, nửa buổi không thốt nên lời.


Bà cụ Ngu cố ý trêu chọc: “Hôm nay không ngoan nhé, sao không gọi cô nữa?”


Thương Quân: “…..”


Trước đây anh đều gọi là bà cụ Ngu là cô, bây giờ bà đã là bà nội của Sầm Tô, anh không thể cứ giữ cách gọi như trước đây được.


Bà cụ Ngu đã chẳng còn bận tâm đến việc gì khác, hôm nay đến chỉ để thăm cháu gái.


Còn về việc Sầm Tông Y và con trai mình ra sao, đó là chuyện của hai đứa nó.


Sau khi trò chuyện đơn giản vài câu với Sầm Tông Y, bà thấy mấy nhân viên trong phòng khách thì không rõ chuyện gì, hỏi con trai: “Bọn họ đến làm gì thế?”


Ngu Thệ Thương: “Tông Y muốn bọn con làm giám định cha con.”


Bà cụ Ngu gật đầu: “Làm đi. Chặn miệng thiên hạ lại.”


Nhân viên công tác vừa lấy mẫu xong, quản gia lại vội vàng đi vào: “Xe của ông cụ đến rồi.”


Ông vào xin chỉ thị xem có cho vào hay không.



Sầm Tông Y biết rõ ý đồ của đối phương, trả lời Ngu Thệ Thương: “Không cho. Ông cứ hỏi ông ta xem muốn bản báo cáo giám định như nào, tôi photoshop cho ông ta một bản.”


“…..”


Rốt cuộc ông cụ Ngu không thể vào đục.


Không ngờ lại bị từ chối ngay trước cửa, sao ông ta có thể nuốt trôi cục tức này, liền tức giận gọi điện cho thằng út.


Qua cánh cổng đen vàng sang trọng, ông ta nhìn thấy xe của bà Ngu.


Chiếc xe này bình thường đỗ ở nhà con trai cả, rất ít khi dùng đến.


Lúc nãy ông ta có hỏi quản gia, quả nhiên bà Ngu đã về, mới tới mười phút trước.


Bà bay suốt đêm từ London về, ông ta không ngờ tới.


Ly thân hơn bốn mươi năm, tình nghĩa vợ chồng sớm đã phai nhạt.


Nghĩ đến chuyện bà có thể vào nhà con trai còn mình thì bị chắn ở ngoài cổng, cơn tức giận vô cớ lập tức bốc lên ngùn ngụt.


Điện thoại kêu, Ngu Thệ Thương liếc nhìn Sầm Tông Y một cái rồi ấn ngắt máy, không nghe.


Sầm Tô lẳng lặng ngồi ăn vặt, cô nhét một miếng thịt khô vào miệng Thương Quân.


Thương Quân nhai thấy vị hơi lạ: “Hiệu gì thế?”


Sầm Tô nói nhỏ: “Đồ ăn vặt của em vợ anh đấy, làm thủ công, không chất phụ gia.”


Thương Quân: “…..”


Mấy giây sau anh mới phản ứng lại, là Quả Cầu Tuyết.


Anh phải dùng sức lắm mới nuốt được.


Sầm Tô lại đưa thêm một miếng đến bên miệng anh.


Thương Quân không ăn: “Anh no rồi.”


Sầm Tô cười, nhìn quanh phòng khách một lượt, không ai chú ý đến phía bên này của bọn họ. Gan cô lớn hơn, ngay trước mặt bố mẹ ghé sát vào môi anh hôn mạnh một cái, rồi lại hỏi: “Có ăn thịt khô nữa không?”


Nể tình nụ hôn vừa rồi, Thương Quân ăn thêm nửa miếng nữa.


Sầm Tô bỏ nửa miếng thịt khô còn lại vào miệng mình.


Bà cụ Ngu không muốn làm phiền gia đình ba người đoàn tụ quá lâu, chỉ ở nửa tiếng rồi rời đi.


Ngu Thệ Thương không nỡ để mẹ bôn ba: “Mẹ cứ ở chỗ con đi.”


“Đâu phải mẹ không có nhà, ở chỗ con làm gì.”


Bà cụ Ngu đã nghĩ thông suốt: “Lần này về mẹ không dự định đi nữa. Bố con đã khiến mẹ khổ sở cả đời, mẹ không thể để ông ta hời như vậy được. Sau này mẹ coi như cũng có việc để làm rồi, chuyên đi gây hấn với ông ta.”


Ngu Thệ Thương bật cười: “Mẹ nghĩ thông suốt là được rồi.”


Bà cụ Ngu: “Con cứ lo cho gia đình nhỏ của mình đi, phía bố con cứ để mẹ lo liệu.”


Thật ra bà thích thời tiết ở Hồng Kông hơn, mùa đông không lạnh.


Ngày nắng cũng nhiều.


Huống hồ bà trẻ hơn ông cụ Ngu năm tuổi, kiểu gì cũng chịu đựng được ông ta.


Sau khi bà cụ Ngu rời đi, gia đình bốn người chuẩn bị về Thâm Quyến.


Sầm Tông Y liếc người bên cạnh mình: “Anh cũng muốn đi?”


Ngu Thệ Thương lấy con gái ra làm cớ: “Sầm Sầm không nỡ xa anh.”


Xe của Thương Quân rời đi trước, bọn họ theo sau.


Sầm Tô bảo tài xế phát bản nhạc tiếng Quảng Đông mình yêu thích, cô nói với Thương Quân: “Lần đầu tiên em đến Hồng Kông thăm anh, em đã nghe bài hát này.”


Khi đó cô chưa từng nghĩ đến chuyện lâu dài.


Bởi vì cô biết chẳng có gì là thiên trường địa cửu.


Cũng không biết trạm dừng tiếp theo ở đâu, vậy nên cô không thích anh đưa đón.


Thương Quân hỏi: “Lúc đó nghe bài hát này em đã nghĩ gì?”


Sầm Tô: “Cũng không nghĩ nhiều. Chỉ nghĩ rằng nhiều năm sau nếu có đến Hồng Kông hoặc nghe lại bài hát này chắc chắn em sẽ nhớ đến anh. Nhớ rằng mình từng yêu một người như vậy. Vì để gặp anh ấy, trời còn chưa sáng đã thức dậy để bắt kịp chuyến tàu điện ngầm.”


Cô quay sang hỏi anh: “Lúc vừa hẹn hò với em, anh nghĩ về điều gì nhất?”


Thương Quân: “Trụ qua được năm mươi tám ngày.”


Sầm Tô bật cười.


Điện thoại rung lên, Ất Tinh gửi tin nhắn đến:Phó tổng Sầm, lịch trình của diễn đàn cấp cao trí tuệ nhân tạo đã được gửi vào hòm thư của chị. Sếp Triệu nói, lần này chị đại diện Tân Duệ lên phát biểu.


Sầm Tô:Được.


Cô đăng nhập vào hòm thư, nhấn vào email vừa nhận được.


Diễn đàn cấp cao sẽ được tổ chức tại Bắc Kinh vào ngày 25 tháng sau, kéo dài trong ba ngày.


“Tháng sau em tới Bắc Kinh thăm anh.”


“Đi họp hay đi công tác?”


“Diễn đàn cấp cao.” Cô nói cho anh ngày cụ thể.


Thương Quân kiểm tra lịch trình: “Chủ nhiệm Cố nói ca phẫu thuật của bà sẽ được sắp xếp vào khoảng ngày 15 tháng sau. Để anh xác nhận lại chút.”


Anh lập tức gửi tin nhắn cho chủ nhiệm Cố.


Sáng nay Cố Xương Thân không có ca phẫu thuật hay lịch khám bệnh, nhưng đang bị cấp dưới làm cho tức đến đau đầu.


Thấy tin nhắn, ông gọi lại ngay.


“Hiện tại các chỉ số đều rất tốt, dự kiến khoảng ngày 15. Cụ thể ngày nào phẫu thuật phải đợi vào viện mới quyết định được.”


Nói xong chuyện phẫu thuật của bà ngoại, ông chúc mừng Thương Quân: “Bố vợ trẻ như vậy, sau này có thể giúp cháu trông con đấy.”


Thương Quân cười: “Cháu cứ nghĩ chú chưa biết, đang chuẩn bị nói với chú.”


Cố Xương Thân: “Thương Uẩn báo cho chú ngay luôn, còn bảo chú đừng có đừng buồn. Nó muốn chú và nó cùng làm người chứng hôn, còn lời chứng hôn thì nó chịu trách nhiệm viết.”


Thương Quân: “…..”


Vừa muốn làm phù rể, vừa muốn đưa Sầm Tô vào lễ đường, giờ lại còn đòi làm cả người chứng hôn.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 62: Người chứng hôn.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...