Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 63: Bất ngờ liên tiếp.


Lúc chọn nhà cưới, ưu tiên hàng đầu của Thương Quân là thời gian đi làm của Sầm Tô.


Tòa Y tế Tân Duệ đang trong quá trình hoàn thiện nội thất, năm sau có thể chuyển về đó. Căn nhà cưới anh chọn, ngay cả giờ cao điểm tan làm cho dù có tắc đường thì Sầm Tô đến công ty chỉ mất tối đa hai mươi phút.


Còn vài năm sau, sau khi robot chẩn đoán và điều trị ra mắt thành công, Sầm Tô muốn tiếp tục ở lại Tân Duệ hay là chọn quay về trụ sở tập đoàn ở Hồng Kông thì đến lúc đó tính sau.


Trước đây Thương Quân vẫn luôn không hiểu, rõ ràng mình lớn lên ở Bắc Kinh vì sao lại thích khí hậu phương Nam hơn.


Trong một năm, ngoài việc bay khắp thế giới thì phần lớn thời gian còn lại anh đều ở Hồng Kông.


Mặc dù nói để khai thác thị trường phía Nam cho tập đoàn Tần Vận, thật ra là bởi vì thích vùng đồng bằng sông Châu Giang nên mới chuyển trọng tâm sự nghiệp về đây.


Bây giờ mới hiểu ra, anh được định sẵn có một tổ ấm ở nơi này.


“Anh và chủ tịch Ngu quen nhau như nào thế?” Sầm Tô buột miệng nói chủ tịch Ngu, lập tức cười đổi lại, “Bố em, bố em.”


Thương Quân kể lại: “Anh ta là nhà đầu tư thiên thần cho dự án đầu tiên của anh, năm đó anh năm hai đại học.”


Năm đó khởi nghiệp lúc đại học anh không xin gia đình một đồng nào, tự đi tìm nhà đầu tư thiên thần.


Cơ duyên tình cờ, quen biết Ngu Thệ Thương.


Ngu Thệ Thương chỉ mới xem được hai phần ba bản kế hoạch dự án đã quyết định đầu tư.


“Có duyên thế sao? Mắt nhìn bố em tốt đấy!”


“Đúng là tốt.”


Thương Quân mỉm cười tự đắc: “Người con rể như anh, anh ta có thắp đèn lên cũng khó tìm.”


Sầm Tô tò mò: “Thế dự án đầu tiên đó của anh kiếm được bao nhiêu tiền?”


“Lỗ, chẳng kiếm được đồng nào.”


“…..”


Sầm Tô không ngờ mở đầu lại thê thảm như vậy, cô cười hỏi: “Sau khi anh làm lỗ sạch tiền đầu tư, ông ấy có bắt anh viết báo cáo đánh giá không?”


“Không, anh ta tự viết.”


Đánh giá lại sao vì sao không kiểm soát tốt.


“Sau đó, anh ta lại đầu tư vào dự án thứ hai của anh.”


Sầm Tô không nhịn được bật cười.


Bố đối với Thương Quân đúng là chân ái.


Thương Quân nói tiếp: “Dự án thứ hai anh ta giúp anh kiếm lại gấp khoảng một trăm hai mươi lần.”


Cùng với việc tiếp xúc ngày càng nhiều, anh và Ngu Thệ Thương cũng trở thành đôi bạn vong niên, chuyện gì cũng có thể tâm sự.


Năm đó anh vừa mới tốt nghiệp đại học.


Có lẽ vì anh chín chắn hơn nên hai người mới có thể trở thành bạn vong niên.


Thương Quân nửa thật nửa đùa trêu bạn thân mình: “Anh ta nhiều chuyện lắm, còn khá phiền phức nữa.”


Nói rồi, anh nhìn cô: “Những năm qua, anh vẫn luôn thay em hiếu thuận với anh ta. Sau này đối tốt với anh một chút.”


Sầm Tô quay mặt lại, hai tay chống cằm tựa lên hộp tỳ tay, cười rạng rỡ như hoa: “Muốn em đối xử tốt với anh thế nào?”


Thương Quân đón lấy ánh mắt sâu thẳm đầy ý cười của cô: “Em nói xem?”


Không nhắc đến yêu cầu cụ thể, vậy chắc chắn hy vọng cô sẽ đối xử với anh độc nhất vô nhị, điều mà cô chưa làm với bất kỳ ai.


Ví dụ như tối hôm tiệc đính hôn của Triệu Tuân, cô công khai hôn anh trước cửa khách sạn.


Tuy nhiên, lúc đó khách đã tàn người nhìn thấy cũng không nhiều.


Sầm Tô: “Em sẽ dành cho anh bất ngờ cực lớn.”


Thương Quân bảo cô đừng có hứa hẹn trước: “Lần trước nói sẽ đợi anh tan làm, làm anh ngày nào bước ra khỏi tòa nhà cũng ngóng trông.”


Sầm Tô cười haha, hơi rướn người lên áp môi mình vào môi anh, dỗ dành: “Mỗi ngày tan làm, trong lòng em cũng mong được gặp anh.”


Cô ngậm lấy môi anh, m*t hết lần này đến lần khác mới chịu buông ra: “Lần này chắc chắn là bất ngờ lớn, chỉ là em vẫn chưa nghĩ ra là gì thôi.”


Thương Quân: “…..”


Nhưng những ngày sau đó, vẫn luôn mong đợi.


Môi hai người còn chưa tách rời thì xe đã dừng trước căn nhà cưới.


Đó là một căn biệt thự kiểu Pháp, trước cửa có một thảm cỏ rộng, chắc chắn Quả Cầu Tuyết sẽ rất thích.


Chiếc Bentley ở đằng sau cũng chậm rãi dừng lại.


Cặp đôi ở xe trước nói chuyện cả quãng đường vẫn chưa thấy đủ.


Xe sau, cả quãng đường Ngu Thệ Thương chỉ nói đúng ba câu.


Nhưng đối với ông, Sầm Tông Y ở bên cạnh đã hạnh phúc rồi.


Vườn hoa trong biệt thự trồng đủ loại hoa hồng, thoạt nhìn giống sân sau của nhà nghỉ ở Hải Thành.


Trước đó chính bởi vì khu vườn kia mà Ngu Thệ Thương mới chọn căn nhà cưới này.


Ông không ngờ, căn mình ưng ý cuối cùng Thương Quân thật sự chốt mua.


Sầm Tông Y thăm quan xong liền khen ngợi: “Ngôi nhà này đẹp quá.”


Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng tiếp được một câu: “Anh chọn đấy.”



Sầm Tông Y nhìn ông: “Mắt nhìn của anh lúc nào cũng tốt, không giống tôi.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Cảm giác như đang ám chỉ ông.


“Mắt nhìn của em cũng không kém.” Ông nói, “Mắt chọn con rể chẳng phải rất tốt sao.”


Sầm Tông Y không nỡ đả kích: “Mắt chọn bố cho con của tôi xem ra cũng tạm được.”


Lúc này Sầm Tô bước tới khoác tay Ngu Thệ Thương: “Sau này bố phải chứng minh cho mẹ thấy, mắt chọn bố cho con của mẹ không phải chỉ ‘tạm được’ mà là ‘quá chuẩn’.”


Nói rồi, tay còn lại của cô khoác lấy tay mẹ, một nhà ba người cùng đi vào trong biệt thự: “Mẹ ơi, con muốn chụp ảnh cả nhà ở đây, mẹ bảo dì đưa bà ngoại và Quả Cầu Tuyết sang nhé.”


“Được chứ.”


“Được.”


Sầm Tông Y và Ngu Thệ Thương đồng thanh nói.


Bất cứ yêu cầu gì của con gái, Sầm Tông Y chưa bao giờ làm mất hứng.


Khoảnh khắc này, Ngu Thệ Thương càng cảm nhận sâu sắc rằng con cái chính là sợi dây gắn kết bố mẹ.


Thương Quân không đi vào, ngôi nhà này anh đã xem qua từ lâu.


Anh ngồi xuống bên cạnh hồ bơi, gửi định vị cho dì rồi gọi điện dặn dò: “Dì ơi, tiện đường dì đón luôn ông chủ tiệm chụp ảnh đi cùng nhé. Cháu đã hẹn với ông ấy từ trước rồi.”


Dì liên tục gật đầu đồng ý.


Cúp điện thoại, dì gọi Quả Cầu Tuyết: “Cục cưng, đi thôi con, đi chụp ảnh gia đình. Bố mẹ con về rồi.”


Bà cụ Lâm đã biết chiều nay đi chụp ảnh gia đình nên sáng sớm đã thay xong quần áo mới.


Cháu rể nói với bà, đã mời ông chủ tiệm ảnh đối diện khu nhà đến chụp.


Chưa đầy nửa tiếng, chiếc xe thương vụ đã đỗ trong sân biệt thự.


Quả Cầu Tuyết từ trên xe nhảy xuống, trước mặt nó toàn là những người nó mong nhớ.


Nhất thời không biết nên nhào về phía ai.


Cuối cùng, nó chọn nhào vào lòng Sầm Tông Y.


Sau khi quen thuộc, nó không còn nhút nhát, xấu hổ nữa mà đã biết làm nũng.


Sầm Tông Y xoa đầu nó: “Cục cưng, ở nhà có ngoan không nào?”


Quả Cầu Tuyết cười ngây ngô.


Sầm Tô đột nhiên nhớ ra hai quả bóng nhỏ màu hồng và xanh. Cô mang quả bóng nhỏ màu hồng đến Bắc Kinh gặp Thương Quân nhưng quên mang về.


Hai quả bóng nhỏ đó đối với cô và Thương Quân mang một ý nghĩa rất khác biệt.


Cô tiếc nuối nói: “Em định mang quả bóng nhỏ về, kết quả bận quá quên mất.”


Thương Quân nói: “Anh mang về rồi, ở trong hộp tì tay ấy.”


Sầm Tô bất ngờ, ôm chầm lấy anh: “Tối nay em sẽ bóc tôm cho anh.”


Thương Quân: “Tối nay anh nhường Ngu Thệ Thương trước, em chăm sóc anh ta, bóc cho anh ta ăn.”


Sầm Tô nói không sao: “Bố bóc cho em, em bóc cho anh.”


Thương Quân cười, nói tiếp: “Anh lại bóc cho bà ngoại, bà ngoại bóc cho cô Sầm, Ngu Thệ Thương nhìn tất cả chúng ta ăn.”


Ở bên kia, Ngu Thệ Thương đỡ bà cụ Lâm xuống xe: “Cô ơi, từ từ thôi ạ.”


“Không sao.” Nếp nhăn nơi khóe mắt của bà cụ Lâm giãn ra: “Qua một đêm cô trẻ ra mấy tuổi, người cũng khỏe hơn.”


Đêm qua cũng là đêm đầu tiên bà ngủ ngon nhất trong suốt hai mươi bảy năm qua.


Sầm Sầm có bố, sau này nếu Tông Y gặp chuyện phiền lòng cũng có người để thương lượng.


Bà không còn lo sau khi mình rời đi, Tông Y phải làm thế nào nữa.


Sáng nay thức dậy, bà đã nhìn thấy mẩu giấy Thương Quân để lại, nói rằng tối nay sẽ ăn cơm đoàn viên. Nếu là trước đây, đến cả nằm mơ bà cũng không dám nghĩ tới.


Ông chủ tiệm ảnh bắt đầu chọn góc chụp, Thương Quân dẫn bà ngoại vào trong biệt thự vào xem phòng của bà.


“Bà ngoại ơi, phòng của bà ở tầng một, cửa sổ hướng thẳng ra khu vườn. Bà xem có chỗ nào cần sửa lại không ạ.”


Bà cụ Lâm cảm động, nhất thời nghẹn lời.


“Không cần phải để phòng riêng cho bà, sau này bà…”


Thương Quân ngắt lời bà: “Bà ngoại, bọn cháu mỗi người đều có tầng riêng, bà không làm phiền bọn cháu đâu. Cháu thích trong nhà đông người. Cháu Ngu của bà cũng có phòng, cũng ở tầng một ạ.”


Tầng ba là không gian của anh và Sầm Tô, anh dự định thông hai phòng để làm phòng sách, kê thêm nhiều kệ sách để quãng đời còn lại mua sách lấp đầy.


Anh cũng bảo kiến trúc sư ngăn ra một phòng họp để thuận tiện làm việc ở nhà.


Nửa không gian tầng hai là của cô Sầm, tùy bà sắp đặt. Nửa còn lại để dành làm phòng cho em bé.


Tất cả phòng cho người giúp việc đều ở tầng một để tiện chăm sóc bà ngoại, sau này cũng tiện chăm sóc Ngu Thệ Thương.


Lúc anh quyết định chốt căn này, thư ký từng lo lắng hai người ở liệu có rộng quá không, ít người quá sẽ thấy trống trải.


Thư ký biết anh không thích người ngoài ở trong nhà, ngay cả dì giúp việc cũng không ở lại.


“Lúc anh không có ở nhà, một mình phó tổng Sầm ở trong căn nhà lớn như vậy chắc chắn sẽ sợ hãi.”


Mười mấy căn phòng, bốn tầng, làm sao không sợ cho được.


Anh nói: “Ngu Thệ Thương mà qua đây, anh ta đi đâu cũng có một nhóm người theo sát lo chuyện ăn ở đi lại.”



Lúc đó thư ký vẫn chưa biết Ngu Thệ Thương là bố vợ tương lai của anh.


Nghe nói anh kết hôn còn muốn mang theo cả Ngu Thệ Thương, mấy lần anh ta muốn nói lại thôi.


Thương Quân dẫn bà ngoại đi xem qua phòng của mình, rồi chỉ tay về phía bên kia hàng lang: “Kia là phòng của cháu Ngu của bà, sau này có việc gì bà cứ gọi anh ta bất cứ lúc nào.”


Bà cụ Lâm không coi là thật, chỉ nghĩ cháu rể đang nói đùa để dỗ mình vui.


Cháu Ngu sở hữu căn biệt thự sang trọng ở Hồng Kông, lưng tựa núi trước mặt là biển, sao có thể đến Thâm Quyến ở được.


Bà cụ luôn cảm thấy mình làm phiền con cháu: “Người trẻ các cháu nên có không gian riêng của mình.”


Thương Quân nói không ảnh hưởng, bọn họ có thể về Hồng Kông vào cuối tuần để tận hưởng thế giới hai người.


Anh dìu bà ngoại ra ngoài: “Cháu thường xuyên đi công tác, bà và cô Sầm ở đây thì cháu không lo lắng chuyện Sầm Tô ở nhà một mình nữa.”


Trong sân, ông chủ tiệm ảnh đã xếp sẵn ghế.


Ngu Thệ Thương đang ngồi đó nói chuyện với Quả Cầu Tuyết, Sầm Tô dựa vào vai ông, cả hai cùng trêu Quả Cầu Tuyết.


Sầm Tông Y đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát.


Được cùng bố nuôi một chú chó là ước mơ bấy lâu nay của con gái, không ngờ có ngày lại trở thành hiện thực.


Vì con gái, bà cũng sẽ đối xử với ông tốt hơn một chút, không còn gay gắt nữa.


Bà ngoại đi ra, Ngu Thệ Thương đứng dậy.


Có tổng cộng hai chiếc ghế, bà cụ Lâm và Sầm Tông Y ngồi phía trước, Quả Cầu Tuyết được xếp ngồi cạnh bà ngoại, trước mặt đặt hai quả bóng nhỏ mà nó yêu thích.


Đã rất lâu nó không thấy quả bóng nhỏ, cứ nghĩ đã mất rồi.


Vốn dĩ Sầm Tô định một tay khoác tay bố, một tay khoác tay Thương Quân. Nhưng vì bà ngoại thích ảnh trang trọng, nên cô đành buông tay, đứng ngay ngắn lại.


Ông chủ tiệm ảnh nói, lát nữa có thể chụp thêm mấy tấm theo tư thế mà cô thích.


Dì đứng ở phía trước, thu hút Quả Cầu Tuyết nhìn vào ống kính.


Cùng với tiếng “tách—”, gương mặt vui vẻ của Quả Cầu Tuyết được lưu lại.


Ngoại trừ Quả Cầu Tuyết ra, Sầm Tô là người cười vui nhất.


“Mẹ ơi, gia đình ba người chúng ta chụp thêm mấy tấm đi.”


Sầm Tông Y không từ chối, mỉm cười: “Được.”


Ngu Thệ Thương nhìn con gái, ông vẫn chưa kịp nói với con chuyện này, không ngờ con bé lại nói trước.


Cả nhà vừa đứng vào vị trí thì Quả Cầu Tuyết lao tới, dựa vào chân Sầm Tông Y.


Sầm Tô cười: “Quên mất cục cưng.”


Thương Quân đã dặn trước ông chủ tiệm ảnh, lúc chụp ảnh gia đình ba người cố gắng chụp nhiều một chút.


Ngu Thệ Thương cảm thấy sự mãn nguyện chưa từng có.


Chụp ảnh xong, ông khẽ hỏi con gái: “Chuyện chụp chung ảnh một nhà ba người chúng ta, Thương Quân có nhắc với con à?”


Sầm Tô gật đầu, lại nói: “Bố, con cũng giống bố, cũng cực kỳ muốn có một bức ảnh như này.”


Ngu Thệ Thương xoa xoa tóc con gái, trên đời này cuối cùng cũng có người thấu hiểu vui buồn cùng ông.


Cũng từ giờ trở đi, ông có thêm một nỗi bận lòng chẳng thể nào buông bỏ.


Vừa rời khỏi nhà cưới, Sầm Tô nhận được điện thoại của Ngu Duệ.


Ngu Duệ không biết lịch trình của bọn họ phong phú như vậy, hỏi cô có muốn đến công ty một chuyến không.


Sầm Tô đồng ý, hỏi: “Có chuyện gì thế?”


Ngu Duệ không nói cho cô biết đó là bất ngờ, chỉ nói: “Có cuộc họp đột xuất lúc hai rưỡi, đến kịp không?”


“Đến kịp. Lát nữa gặp ở công ty.”


Cúp điện thoại, Sầm Tô bảo tài xế đưa mình đến công ty trước, sau đó giải thích với Thương Quân: “Cuộc họp đột xuất. Có lẽ là khá hóc búa, nếu không Ngu Duệ sẽ không chọn đúng ngày hôm nay.”


Thương Quân nói: “Trong điện thoại không nói là chuyện gì sao?”


“Không. Có lẽ vài câu không nói rõ được.”


Thương Quân đưa cô đến dưới tầng công ty, nói: “Anh không đi đâu, ở đây đợi em.”


Sầm Tô mỉm cười: “Anh không cần lo lắng, em có thể ứng phó.”


Nói rồi, cô nghiêng người ôm lấy anh.


Ngăn cách bởi hộp tì tay, Thương Quân ôm lại cô: “Không liên quan đến việc em có thể ứng phó được hay không. Trước đó do tình huống đặc biệt nên mới không để người ngoài biết quan hệ của anh và em.”


Anh không thích che giấu.


Nhưng bây giờ hai công ty đã đạt được thỏa thuận hợp tác, cũng nên để mọi người biết về mối quan hệ của họ.


Sau này đợi cô, không cần mượn xe của Ngu Thệ Thương nữa.


Sắp đến giờ họp, Sầm Tô xuống xe.


Cô là người cuối cùng bước vào phòng họp.


Bình thường họp, Ất Tinh luôn chuẩn bị sẵn nước ấm hoặc trà cho cô.


Hôm nay chỗ của cô không có cốc.


Giữa bàn bày đầy hoa quả và hạt dưa, đúng là hiếm thấy.


“Chuyện gì vậy?” Sầm Tô ngồi xuống, thắc mắc hỏi: “Đi họp hay đi buôn chuyện đấy?”



Triệu Bác Ức lên tiếng trước: “Cô có bố ruột từ trên trời rơi xuống, bọn tôi có hạt dưa và hoa quả từ trên trời rơi xuống.”


Cả phòng họp chỉ có tiếng cắn hạt dưa của ông ta là to nhất.


Thực tế thì, trừ Ngu Duệ đang ăn hoa quả ra thì chỉ có một mình ông ta đang cắn hạt dưa, vỏ hạt dưa chất thành đống trong gạt tàn.


Những người khác vẫn giữ kẽ, đặc biệt là Triệu Tuân. Giống như việc cắn hạt dưa sẽ làm hỏng hình tượng CEO cao quý của anh ta vậy.


Triệu Bác Ức nâng ly nước chúc từ xa: “Chúc mừng nhé.”


Sầm Tô cười đáp: “Cảm ơn giám đốc Bác.”


Triệu Tuân ở bên cạnh chậm rãi nhấp một ngụm trà.


Từ tối qua đến bây giờ, anh ta đã thầm cảm thấy may mắn không biết bao nhiêu lần. May mà ban đầu anh ta chọn hợp tác với cô chứ không đối đầu đến cùng.


Nếu không lúc này, anh ta như có gai đâm sau lưng như ngồi trên đống lửa.


Anh ta cẩn thận nhớ lại tối hôm tiệc chào mừng đó, khi đó Sầm Tô có lẽ vẫn chưa biết Ngu Thệ Thương là bố ruột của mình, nhìn cách cô cung kính nhường chỗ ngồi là nhìn ra được.


Là bố ruột, cảm giác thân mật đó sẽ tự nhiên lộ ra.


Nếu như tối đó anh ta không tổ chức tiệc chào mừng, không gọi Khang Kính Tín đến, sau đó không đe dọa Khang Kính Tín đuổi cô đi… thì mọi chuyện sẽ như thế nào?


Nghĩ lại mới thấy, chính anh ta cũng vô tình trở thành một mắt xích trong hành trình nhận lại bố của cô.


Trong những người ngồi đây, người thắng đậm chính là chú Hai.


Không ngờ ông lại trở thành cộng sự nghiên cứu phát triển của con gái độc nhất của Ngu Thệ Thương, hơn nữa quan hệ cá nhân còn rất tốt.


Vậy nên ông mới là người cắn hạt dưa hăng hái nhất.


Sầm Tô kéo đĩa hạt dưa vị caramel về phía mình, tiếng cắn hạt dưa của cô và Triệu Bác Ức lách tách vang lên liên hồi.


“Không phải vì để chúc mừng tôi mà mở hẳn tiệc trà đấy chứ?” Cô quay sang hỏi Ngu Duệ.


Ngu Duệ: “Trước khi cô đến đã họp xong rồi.”


Sầm Tô nói đùa: “Sao thế, muốn dùng rượu thu lại binh quyền sao?”


Ngu Duệ: “Nghĩ gì vậy, đến rượu còn chưa được uống đã bị tước thẳng quyền rồi.”


Ăn xong miếng trái cây trong tay, cô ấy lấy khăn ướt lau tay rồi quay về chuyện chính: “Vừa rồi trên cuộc họp chúng tôi đã thảo luận và nhất trí thông qua việc đổi tên Tân Duệ trở lại thành Sầm Thụy. Dù là Tân Duệ hay Sầm Thụy, đối với tôi mà nói đều như nhau, đều là một công ty tôi thu mua sáp nhập lại. Khi đó đổi tên chẳng qua là vì cảm thấy mình nắm quyền kiểm soát nên đổi.”


Cũng là để đối đầu với gia tộc nhà Triệu Tuân.


Chỉ đổi tên, nhưng văn hóa và tinh thần của doanh nghiệp vẫn kế thừa từ Y tế Sầm Thụy.


“Để nó trở về cái tên cũ thì khẩu hiệu ‘Đổi mới làm nền tảng, nhân tâm là cốt lõi’ mà chúng ta sử dụng đến tận hôm nay mới thật sự có ý nghĩa.”


“Việc đổi tên tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Về mặt công việc, sau này mọi người tra cứu sẽ thấy, wow hóa ra Sầm Thụy là một doanh nghiệp lâu rồi. Điều này giúp chúng ta xây dựng hình ảnh thương hiệu tốt hơn.”


“Còn về mặt cá nhân, đây là món quà trở về nhà chị tặng em với tư cách là một người chị.”


“Những thứ có thể mua được bằng tiền, em không thiếu.”


Bây giờ chú út đã nắm quyền điều hành cả gia tộc, cộng thêm tài sản cá nhân thì giàu hơn bất cứ ai.


“Chị nghĩ đi nghĩ lại, nếu cái tên “Y tế Sầm Thụy” có thể tiếp tục tồn tại từ đây về sau, có lẽ đối với em sẽ ý nghĩa hơn. Không phải em nói, đây là nơi mang theo ước mơ của ông ngoại em sao?”


Sầm Tô cảm động không nói nên lời, cô quay sang ôm lấy cô ấy: “Cảm ơn chị.”


Ngu Duệ cười: “Cảm động là tốt rồi. Chỉ sợ em bị chú út làm cho cảm động quá mà bỏ rơi bọn chị chạy về vòng tay của chú ấy.”


Sầm Tô nói sẽ không làm vậy: “Đây cũng là nơi mang theo ước mơ của em. Robot chẩn đoán và điều trị còn chưa nghiên cứu xong, sao em có thể rời đi được.”


Còn về việc quay lại tập đoàn, cô chưa từng nghĩ tới.


“Yên tâm đi, em sẽ không đầu quân cho bố em đâu. Năm nay ông ấy mới bốn mươi sáu tuổi, cho dù tám mươi sáu tuổi nghỉ hưu thì vẫn còn bốn mươi năm nữa. Lúc đó em đã là bà lão gần bảy mươi rồi. Biết đâu em đi không vững còn phải để bố em dìu nữa.”


Cả phòng họp rộ lên tiếng cười.


Mọi người nhớ ra, năm nay ông cụ Ngu chín mươi tuổi mới miễn cưỡng nhường lại vị trí.


Nếu như Ngu Thệ Thương cũng chín mươi tuổi mới nghỉ hưu, khi đó Sầm Tô cũng bảy mươi rồi.


Sầm Tô không muốn làm việc cùng bố, lâu dần khó tránh khỏi việc hai cha con tranh cãi vì bất đồng ý kiến.


Đừng nói là tập đoàn lớn như vậy, ngay cả nhà nghỉ mẹ mở, bà ngoại và mẹ cũng từng xảy ra mâu thuẫn liên tiếp.


Cô đột nhiên nghĩ ra, hỏi: “Đổi lại tên như cũ, thủ tục chắc rắc rối lắm nhỉ?”


“Không sao. Quy trình dù rắc rối đến mấy thì mấy tháng cũng xong.” Ngu Duệ bốc một nắm hạt dưa vị caramel, ngồi cắn cùng Sầm Tô: “Logo của tòa nhà mới chị cũng cho làm lại rồi, trước khi chuyển vào sẽ kịp đổi lại thành logo của Sầm Thụy.”


Nói xong cô ấy lại nhìn về phía Triệu Tuân, người sống chết không chịu chạm vào hạt dưa hay hoa quả: “Danh thiếp CEO của Y tế Sầm Thụy trước đấy anh vẫn còn chứ? Đỡ phải in lại, lấy ra dùng tiếp.”


Triệu Tuân: “…..”


Mọi người thấy Ngu Duệ cắn hạt dưa, bọn họ cũng lần lượt bốc một ít rồi bắt đầu bóc vỏ, động tác vô cùng tao nhã.


Sầm Tô kể lại lúc trước làm việc ở Y tế Tần Vận cũng thường xuyên mở tiệc trà như này: “Những lúc thả lỏng như này ngược lại có thể nghĩ ra nhiều cách giải quyết vấn đề. Chúng ta cũng có thể tổ chức một hai tháng một lần, muốn nói gì thì nói.”


Triệu Bác Ức: “Tôi đồng ý.”


Bình thường một mình cắn hạt dưa chẳng thú vị gì, tụ tập như này mới có không khí.


Có điều ông ta biết, có chết Triệu Tuân cũng không chịu cắn hạt dưa.


Bầu không khí trên bàn họp dần trở nên nhẹ nhõm, mọi người bắt đầu nói chuyện.


Ngu Duệ ghé sát Sầm Tô, nhỏ giọng nói chuyện xảy ra ở nhà ông bà nội lúc trưa.


Giờ Sầm Tô mới nhận ra, bây giờ cũng là ông bà nội của cô.


“Sau khi bà nội về đã cho người dọn sạch đồ đạc của ông nội ra khỏi phòng ngủ chính. Giờ ông nội bị đuổi xuống tầng dưới ở rồi.”



“…..”


“Bà nội nói, giờ ông nội không trẻ bằng bà, không đánh lại bà.”


“…..”


Ngu Duệ cũng chẳng lo lắng bọn họ đánh nhau thật, người tám mươi lăm tuổi đánh người chín mươi tuổi cũng chẳng thương tích mấy.


Bây giờ bà nội rất vững lòng, con trai út nắm quyền, mấy người con trai còn lại cũng đều có quan hệ tình cảm tốt với bà.


Ngược lại là ông nội, chẳng có đứa con nào thân thiết với ông.


“Chú út thế nào rồi? Không mất ngủ nữa chứ?”


Sầm Tô cười nói: “Tối qua kích động đến mức chỉ ngủ được hai, ba tiếng.”


Có lẽ chưa đến.


Khi cơn phấn khích qua đi, chứng mất ngủ sẽ dần cải thiện.


Có cô ở bên, bố sẽ không cảm thấy bất an như trước nữa.


Hơn nữa ở nhà mới cũng có phòng riêng cho bố, điều này như một viên thuốc an thần.


Tiệc trà kết thúc, bọn họ mở thêm một cuộc thảo luận ngắn, chưa đến ba rưỡi đã giải tán.


Bởi vì hôm nay nghỉ bù vì chuyện nhận thân, nên vừa họp xong là cô về ngay.


Sầm Tô vừa ra khỏi tòa nhà thì chiếc Bentley của bố cô đúng lúc đỗ ngay trước cửa.


Sau khi đưa bọn họ về, ông lại đến công ty.


“Bố, sao bố đến đây?”


“Mẹ con chắc chắn tối qua ngủ không ngon, để bà ấy ngủ bù một giấc. Dù sao tối nay vẫn qua đó ăn cơm đoàn viên.”


Sau này vẫn còn vô số ngày có thể gặp bà, không cần vội vàng tranh thủ chút thời gian bên nhau này.


Ngu Thệ Thương nghĩ rất thoáng, nếu ông không cho Sầm Tông Y không gian đủ thoải mái, sau này sống chung một nhà sẽ rất khó xử.


Cuối cùng chỉ làm khó con gái và con rể.


Việc quan trọng nhất là ca phẫu thuật của bà ngoại, đây cũng là lý do Sầm Tông Y gác lại chuyện nhà nghỉ qua đây bầu bạn.


Sầm Tô nói: “Thế con đợi bố tan làm.”


Ngu Thệ Thương vỗ vỗ đầu con gái: “Không cần đâu, đi tìm Thương Quân đi.”


Ông vừa đi được hai bước liền quay đầu lại: “Hỏi Thương Quân xem tối nay về Hồng Kông hay ở khách sạn? Nếu ở khách sạn bố để cho cậu ấy một phòng.”


Tối nay ông cũng không về Hồng Kông, ở khách sạn nhà mình.


Thương Quân nghe thấy, hạ cửa kính xuống trả lời bạn thân: “Không cần để, phòng tổng thống anh cứ để lại mà ở. Tôi ở nhà, hành lý vẫn đang ở chỗ Sầm Tô.”


“…..”


Ngu Thệ Thương biết bạn thân không có ý khoe khoang, nhưng vô hình trung vẫn bị “đâm” cho một nhát.


Sầm Tô ngồi lên xe, vội hỏi: “Tối nay anh ở nhà em thật à?”


Thương Quân: “Tối qua đã ở rồi, không cần thiết phải chuyển đi chuyển lại.”


Sầm Tô dựa vào ghế, nói sắp bị những hạnh phúc liên tiếp này làm cho choáng ngợp.


Thương Quân hỏi cuộc họp gì mà cô bắt buộc phải tham gia trực tiếp.


Sầm Tô nghiêng đầu: “Ngu Duệ quyết định đổi tên Tân Duệ về Sầm Thụy, tặng quà cho em.”


Trước đó cô còn cảm thán, có thể sở hữu một tòa nhà mang tên công ty giữa khu vực phồn hoa thế này là điều đến ông ngoại cũng không dám mơ tới. Vậy mà giờ đây, điều ấy sắp trở thành hiện thực.


Sau này, tại nơi này sẽ sừng sững tòa nhà mang tên “Sầm Thụy”.


Vừa rồi trên cuộc họp Ngu Duệ có nhắc đến việc trụ sở cũ của Sầm Thụy ở Hải Thành đã được đưa vào kế hoạch cải tạo, sau này sẽ dùng làm chi nhánh của Sầm Thụy.


Tòa nhà cũ đó từng khiến bà ngoại đau lòng một thời sẽ sớm được thay áo mới, logo của Sầm Thụy lại một lần nữa được treo lên.


Chậm nhất là năm sau, nhiều dây chuyền sản xuất sẽ chính thức đi vào hoạt động.


Kết thúc cuộc họp, Ngu Duệ nói: “Sầm Thụy có thể tái hiện lại thời kỳ huy hoàng và tiến xa được nữa hay không, đều dựa vào em và giám đốc Bác đấy.”


Dừng lại một chút, cô ấy bổ sung thêm: “Còn phải dựa vào tổng giám đốc Triệu vô cùng tiết kiệm, đến hạt dưa cũng chẳng nỡ ăn của chúng ta nữa.”


Lúc đó phòng họp cười ồ lên, chỉ có Triệu Tuân im lặng.


Thương Quân nhắc cô: “Em xem ảnh đại diện wechat của Ngu Thệ Thương đi.”


Sầm Tô lấy điện thoại từ trong túi xách ra: “Đổi thành ảnh cả nhà ạ?”


“Không phải.”


Hệ thống bị chậm, Sầm Tô vẫn nhìn thấy ảnh đại diện cũ. Lúc nhấn vào xem, hóa ra là ảnh lúc cô hai tuổi đang vui vẻ ăn kem.


Cô dở khóc dở cười: “Sao bố lại dùng ảnh này làm ảnh đại diện chứ?”


Thương Quân: “Khó khăn lắm mới làm bố, để anh ta thoải mái mấy ngày đi.”


Tài xế khởi động xe, hướng về phía căn nhà thuê.


Năm rưỡi, báo cáo giám định quan hệ cha con đã có kết quả.


Đương nhiên kết quả không có gì bất ngờ.


Sầm Tô chọn bức ảnh cả nhà mà bà ngoại thích nhất đăng lên vòng bạn bè.


Chú thích: Bức ảnh cả nhà đầu tiên của cục cưng Quả Cầu Tuyết


Cũng là bức ảnh đầu tiên của cô.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 63: Bất ngờ liên tiếp.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...