Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh.


Thương Quân còn chưa rời Hồng Kông thì tin tức Ngu Thệ Thương có con gái như tiếng sét giữa trời quang nổ tung trên mạng. Ngay lập tức leo lên thẳng vị trí đầu bảng top tìm kiếm của các nền tảng lớn.


Lần trước người nắm quyền nhà họ Ngu này trở thành tâm điểm bàn tán và thường xuyên xuất hiện trên các mặt báo là mười mấy năm trước, thời điểm thay bạn gái như thay áo.


Kể từ đó, ông kín tiếng trong một thời gian dài.


Mãi đến mấy tháng trước, khi cuộc tranh giành vị trí người nắm quyền nhà họ Ngu đã ngã ngũ, cộng thêm dự án Tinh Hải Toán Lực chọn địa điểm tại Thâm Quyến thì chủ đề về ông mới được nhắc lại. Tuy nhiên, đa số thông tin đều liên quan đến sự nghiệp, không có quá nhiều người chú ý.


Trong số những người cùng thế hệ của các gia tộc lớn ở Hồng Kông, ông là người duy nhất chưa kết hôn, chưa có con.


Trong dân gian lời đồn đủ kiểu, có người nói ông không được, cũng có người nói ông có cả đống con riêng, chỉ là chưa bị phanh phui.


Từng có phóng viên dùng đủ mọi cách để phỏng vấn ông nhưng đều không có cơ hội. Không ngờ hôm nay, trong một dịp chính thức như lễ bàn giao quyền lực giữa thế hệ cũ và mới ông lại trả lời trực tiếp, còn nhấn mạnh chỉ có duy nhất một cô con gái.


Hai mươi tuổi làm bố, sau đó từng có thời gian bị bố mình yêu cầu liên hôn rồi những năm đầu tuổi ba mươi lại liên tục vướng vào scandal tình ái. Xem ra mối quan hệ của ông với mẹ đứa trẻ khá trắc trở.


Chuyện càng giật gân, càng ly kỳ thì cư dân mạng lại càng bàn tán say sưa.


Những câu chuyện về con gái ông, chỉ trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi đã lan truyền trên mạng hơn chục phiên bản khác nhau.


Đa số mọi người chỉ hóng hớt xem chuyện vui thì những nhân vật trong giới Thâm Quyến lại đang âm thầm nghe ngóng xem cô con gái độc nhất này của Ngu Thệ Thương rốt cuộc là ai. Tính theo tuổi tác, năm nay có lẽ hai mươi sáu tuổi, có khi đã vào tập đoàn rèn luyện từ lâu.


Nhà họ Ngu có không ít dự án ở Thâm Quyến, tương lai chắc chắn còn nhiều hơn.


Liên quan đến quan hệ hợp tác sau này, đương nhiên phải tìm hiểu cho rõ ràng.


Chỉ có mỗi thông tin về tuổi tác, không danh không tính, bình thường cũng chẳng thấy Ngu Thệ Thương dắt theo bên mình khi tham gia các sự kiện, thật là khó đoán.


Nhưng bọn nó nắm được một thông tin quan trọng, cô con gái độc nhất này và Ngu Duệ có quan hệ rất thân thiết, chắc hai chị em thường ở bên nhau.


Vì không đào được thông tin từ phía Ngu Thệ Thương, họ bắt đầu soi mói vòng bạn bè của Ngu Duệ.


Hôm nay sau khi tin tức bùng nổ, không chỉ điện thoại của Ngu Duệ mà điện thoại của Thương Quân cũng sắp nổ tung.


Ai cũng biết, anh là người bạn thân duy nhất của Ngu Thệ Thương.


Bạn bè làm ăn không đếm xuể, nhưng người có thể thật lòng chia sẻ chỉ có mình anh.


Với tư cách bạn thân chí cốt, không thể nào anh không biết chuyện.


Thương Thấm không gọi được cho anh dứt khoát nhắn tin oanh tạc: Anh, anh nhìn em này!


Thương Thấm:Anh, mẹ cũng sốt ruột lắm!


Thương Thấm chuyển mười nghìn tệ cho anh:Mua thông tin của anh!


Hai phút trôi qua.


Thương Thấm:Anh đừng nhận tiền! Em không mua nữa!


Thương Thấm quyết định hỏi Sầm Tô.


Cô ấy không tin, anh trai lại không nghe máy của Sầm Tô.


Thương Quân để điện thoại ở chế độ im lặng, không nghe máy của ai, tin nhắn cũng không trả lời.


Lúc đến khu trung tâm của Thâm Quyến, anh mở điện thoại ra xem chuẩn bị báo với Sầm Tô một tiếng.


Mọi người trong gia đình đều được anh ghim tin nhắn, lúc này khung chat của em gái nhảy lên đầu tiên.


Anh nhận mười nghìn đó.


Thương Thấm:Anh đây là mua bán ép buộc à?


Sau đó Thương Quân chuyển cho em gái hai mươi nghìn tệ, cộng thêm cả mười nghìn vừa nhận lúc nãy của con bé cũng trả lại hết một lượt.


Thương Thấm lập tức nhấn nhận:Hôm nay anh có chuyện vui gì thế?


Thương Quân:Rất nhiều.


Thương Thấm:Có dám nói một chuyện cho em nghe không? (đeo kính râm) (đeo kính râm)


Thương Quân:Sầm Tô tìm được bố rồi.


Trong lúc nhắn tin, xe đã dừng dưới hầm gửi xe khu nhà Sầm Tô.


Thương Quân thoát khỏi wechat, xách lẵng hoa mua dọc đường lên tầng.


Tin tức Ngu Thệ Thương có con gái năm hai mươi tuổi đã lan truyền trên mạng gần hai tiếng đồng hồ, nhưng tốc độ lướt web của bà ngoại không theo kịp nên bà vẫn chưa hay biết gì.


Dì đã biết từ lâu nhưng không dám nhiều lời, sợ tim bà cụ Lâm không chịu nổi cú sốc này.


Lúc dì nhìn thấy tin tức trên mạng, tim cũng nhảy vọt lên tận cổ họng huống chi là một người già có bệnh tim nghiêm trọng như bà cụ.


Sau cú sốc, dì kinh ngạc hồi lâu không khép được miệng.


Dì đã đoán được trước, ông chủ lại sắp tăng lương cho mình.


Dì đút đồ ăn vặt cho Quả Cầu Tuyết: “Cục cưng ơi, con có chị ruột rồi đấy. Ăn mừng thôi nào.”


Quả Cầu Tuyết nghe không hiểu, chỉ mỉm cười.


Hôm nay Sầm Tông Y và Sầm Tô đều không có nhà, nó đã tìm rất lâu.


Không thấy người đâu, đến cả ngủ nó cũng không yên giấc. Cứ có chút động tĩnh là lại mở mắt ra, tưởng Sầm Tông Y đã về.


Dì v**t v* Quả Cầu Tuyết: “Ngày mai mẹ con về rồi.”


Quả Cầu Tuyết không biết mẹ là ai.


Nó chỉ nhớ Sầm Tông Y.


Dì nói: “Sau này nhà con sẽ là một nhà bốn người, con có mẹ, chị gái và bố. Vốn dĩ con được phán cho bố, nhưng bố lại không biết chăm sóc con. Vẫn là mẹ thương con hơn, đi ngủ cũng dỗ con ngủ.


Quả Cầu Tuyết cười.


Vừa cho Quả Cầu Tuyết ăn xong thì chuông cửa vang lên.


Dì nhíu mày, lo lắng đừng có là Khang Kính Tín.


Tin tức ông chủ có con đang tràn ngập các mặt báo, Khang Kính Tín không thẻ không nhìn thấy.


Ông ta thấy hối hận, hy vọng Sầm Tô đừng công khai?


Dì rảo bước ra cửa, nhìn qua mắt mèo trước. Không ngờ người đứng bên ngoài cửa lại là Thương Quân, bên cạnh còn dựng một chiếc vali.


Thương Quân lại gõ cửa: “Dì ơi, là cháu.”


“Đến đây.” Dì vội mở cửa, “Sao cháu không ở lại Hồng Kông chúc mừng?”


Thương Quân: “Cháu về bầu bạn cùng bà ngoại.”


Anh xách vali vào nhà: “Bà ngoại vẫn chưa ngủ chứ ạ?”



“Chưa đâu. Chín rưỡi bà mới ngủ.” Dì đón lấy chiếc vali, “Bà ngoại đang ở trong phòng, bận rộn viết công thức nấu ăn.”


Trong phòng bà cụ Lâm có một chiếc bàn đơn sơ, trên đó bày mấy chồng sách và một số món đồ cũ.


Thấy đèn trong phòng không đủ sáng, bà cụ lại mở thêm đèn bàn, đeo kính viễn thị đang viết công thức món ăn cho Ngu Thệ Thương. Bà cụ đã nghiên cứu, muốn chữa vô sinh trước tiên phải ăn ngon ngủ kỹ, tinh thần thoải mái.


Chứng mất ngủ của cậu ấy chính là sát thủ số một gây ra vô sinh.


Cửa phòng khép hờ, Thương Quân gõ nhẹ hai cái: “Bà ngoại ơi?”


Bà cụ Lâm tưởng mình nghe nhầm, mãi đến tiếng gọi thứ hai bà cụ mới chậm chạp quay đầu lại.


“Thương Quân, sao cháu lại tới đây? Mau vào ngồi đi.” Khóe mắt bà cụ rạng rỡ vì bất ngờ, “Vừa rồi bà còn tưởng mình nghe nhầm chứ.”


Trong phòng ngủ chỉ để vừa một chiếc ghế, bà cụ vịn bàn đứng dậy tự ngồi xuống mép giường nhường ghế cho Thương Quân.


Bà cụ vỗ vỗ lưng ghế: “Cháu ngồi đây đi.”


Thương Quân đặt lẵng hoa tinh xảo lên bàn.


Bà cụ Lâm liên tục khen: “Hoa này đẹp quá.”


“Cháu không ở lại chúc mừng với cháu Ngu à?” Bà cụ chuyển chủ đề hỏi.


Thương Quân ngồi xuống trước bàn: “Chúc mừng rồi ạ. Tối nay cháu ở nhà cùng bà.”


Anh chỉ tay ra bên ngoài: “Hành lý cháu cũng mang đến rồi.”


“Đứa trẻ này thật là.” Bà cụ Lâm cảm động nhất thời không biết nói gì.


Trong lòng ấm áp, cảm giác như bệnh tật đã thuyên giảm quá nửa.


Trên bàn trải đủ loại thực đơn viết bằng tay, màn hình máy tính cũng đang hiển thị các công thức nấu ăn do cư dân mạng chia sẻ.


“Bà ngoại ơi, bà đang làm gì thế ạ?”


Bà cụ Lâm: “Chép cho cháu Ngu đấy. Còn có cả cách cải thiện giấc ngủ nữa. Ăn không ngon ngủ không yên thì ai đồng ý theo cậu ấy? Qua tuổi năm mươi, sức khỏe là vốn quý nhất.”


Thương Quân: “…..”


Bà cụ Lâm nói tiếp: “Bà cứ gửi thẳng qua điện thoại cho cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ không xem. Chép ra dán trong bếp, dán ở phòng ngủ không phải ngày nào cũng nhìn thấy sao? Các cháu còn trẻ, chưa biết quý trọng cơ thể. Đợi đến tuổi này của bà các cháu mới hiểu ra, nhưng lúc đó đã muộn rồi.”


Thương Quân kéo ghế lại gần hơn một chút: “Bà ngoại, bà chép đến đâu rồi ạ? Để cháu chép giúp bà.”


“Không cần, cháu cứ nghỉ ngơi đi. Ban ngày bà không có việc gì làm, cứ thong thả chép.”


“Cháu cũng không có việc gì, dù sao cũng đang rảnh. Cháu vừa nói chuyện với bà vừa chép.”


Nói rồi, Thương Quân cầm lấy chiếc bút máy bơm mực cũ kỹ trên bàn.


Trong lòng bà cụ Lâm không khỏi khen ngợi, sao lại có đứa trẻ tốt và hiểu chuyện như này chứ!


Bà cụ chỉ vào góc trên bên trái màn hình máy tính: “Cháu chép tiếp từ đây xuống là được.”


Thương Quân không ký tên phóng khoáng, bút lực tung hoành như mọi khi. Anh cúi người bên bàn, viết từng nét hết sức kiên nhẫn, ngay ngắn và chỉnh tề.


Bà cụ Lâm ghé sát lại nhìn: “Chữ cũng đẹp quá!”


Thương Quân: “Không có thần bằng chữ của bà ạ.”


Bà cụ Lâm cười, càng nhìn càng thấy thích đứa cháu rể này: “Thời của bà toàn phải biết tay, không giống bây giờ, các cháu gần như không động đến bút mấy.”


“Nghe Sầm Sầm nói, bình thường cháu cũng thích đọc sách hả?” Bà cụ bắt đầu tán gẫu.


“Vâng ạ.”


Thương Quân chỉ vào cuốn sách nằm trên cùng trên chồng sách trên bàn, “Cuốn sách này cháu đọc hai, ba lần rồi.”


Đó là cuốn sách về sử học, bình thường người trẻ tuổi không có kiên nhẫn để đọc.


Bà cụ Lâm lại cảm thán, sao lại có đứa trẻ xuất sắc như thế này. Giàu có nhưng nhưng không bốc đồng, nông nổi, không để gia đình phải bận lòng việc gì.


Thương Quân nói: “Ngu Thệ Thương cũng thích đọc sách ạ.”


“Thế à? Bà chưa nghe cậu ấy nhắc bao giờ.” Bà cụ Lâm cười híp mắt: “Cũng đúng, hai đứa là bạn thân mà. Nếu nói chuyện không hợp sao có thể thành bạn được. Lần đầu gặp, bà còn tưởng hai đứa là chú cháu thật đấy. Cách nhau nhiều tuổi như vậy, có thể trở thành bạn không nhiều đâu.”


Thương Quân nâng tầm bạn thân lên: “Đối với cháu, anh ta vừa là bạn vừa là thầy.”


Còn theo cách nói của ông cụ Ngu là sư phụ “cùng một giuộc với nhau”.


Bây giờ bà cụ Lâm với Ngu Thệ Thương ngày càng thân thiết, một nửa lý do là vì đứa cháu rể này.


“Đúng rồi, cháu ăn cơm chưa?” Lúc này bà cụ Lâm mới nhớ ra hỏi.


Thương Quân quả thật chưa ăn, bèn nói thật.


Bà cụ Lâm đứng dậy: “Cháu cứ thong thả viết, bà ngoại đi nấu cho cháu bát bún chua. Hồi nhỏ Sầm Sầm thích ăn bún bà nấu nhất đấy.”


Tiếc là sức khỏe không tốt nên không thể thường xuyên vào bếp, con gái sợ bảo bị mệt.


Thương Quân sợ bà mệt nên không muốn để bà vào bếp: “Bà ngoại, cháu bảo nhà hàng mang tới, nhanh lắm ạ.”


Bà cụ Lâm kiên quyết làm: “Bây giờ bà khỏe lắm. Nấu một bán bún thôi, không mệt đâu.”


Dì ở phòng khách nghe thấy vậy liền bước tới bảo Thương Quân đừng lo: “Dì chuẩn bị giúp bà, bà chỉ đứng bếp thôi, không mệt đâu.”


Thương Quân không ngăn cản nữa.


Lát nữa vừa ăn vừa nói chuyện, có lẽ bà ngoại sẽ thoải mái hơn, dễ nói ra những lời trong lòng hơn.


Có dì giúp đỡ, chưa đầy nửa tiếng sau một bát bún chua nóng hổi đã ra lò.


Dì còn làm thêm hai món phụ ăn kèm.


Lúc này Thương Quân cũng chép xong các công thức món ăn và phương pháp cải thiện giấc ngủ.


“Cháu nếm thử xem vị thế nào.” 


Bà cụ Lâm thuận thế ngồi xuống bàn ăn.


Thương Quân ăn hai miếng, khen ngon.


“Ngu Thệ Thương cũng thích ăn bún chua ạ.” Anh bắt đầu dẫn dắt câu chuyện vào chủ đề chính.


Bà cụ Lâm: “Sức khỏe của cậu ấy nên hạn chế ăn mấy món này.”


“…..”


Ra quân không thuận lợi.


“Hôm nay Sầm Sầm chơi ở bên đó vui không?” Bà cụ Lâm quan tâm đến cháu gái.


Thương Quân nuốt đồ ăn xuống mới nói: “Chưa bao giờ vui như vậy. Bị Ngu Thệ Thương làm cho cảm động khóc luôn ạ.”


Trong lòng bà cụ Lâm thầm nghĩ, chả trách tối nay con gái ở lại Hồng Kông, xem ra cháu Ngu biểu hiện rất tốt.



Bà cụ tò mò: “Cháu Ngu dành điều bất ngờ gì cho Sầm Sầm thế?”


Thương Quân nói: “Cho cô ấy tình phụ tự mà cô ấy luôn mong chờ ạ.”


Nhắc đến tình phụ tử, bà cụ Lâm thở dài nhẹ.


Bà cụ không muốn nhắc đến người làm mất hứng như Khang Kính Tín, nên lại nói về Ngu Thệ Thương: “Cháu Ngu quả thật đối xử rất tốt với Sầm Sầm. Lần trước tới nhà cậu ấy làm khách, các món ăn hầu như là món Sầm Sầm thích, còn chu đáo chuẩn bị quà cho con bé nữa.”


Dừng lại một chút.


“Bà lo lắng cho bệnh tình của cậu ấy, hy vọng có thể chữa khỏi cho cậu ấy, cũng là đặt mình vào vị trí của người khác.”


“Ngu Duệ trả lương cao cho Sầm Sầm là vì Sầm Sầm có năng lực, việc đó xứng đáng. còn việc cậu ấy đối tốt với Sầm Sầm đó là ân tình, bà đều ghi nhớ trong lòng.”


Bà cụ Lâm không coi Thương Quân là người nhà: “Hồi nhỏ Sầm Sầm thường hay lén khóc nhớ bố, bà đều biết.”


Trẻ con cứ tưởng có thể giấu được người lớn, nhưng làm sao giấu nổi cơ chứ.


Nói đến đây, bà cụ lại không thể không nhắc tới Khang Kính Tín: “Lúc kết hôn thì hăng hái, nhà xe cậu ta toàn chọn loại tốt nhất, đến cả ông chủ công ty cậu ta cũng chẳng đi xe xịn bằng cậu ta. Trong nhà vừa xảy ra chuyện, cậu ta chạy nhanh hơn ai hết. Chạy thì chạy đi, nhưng không thể chẳng hỏi thăm gì đến đứa nhỏ chứ.”


“Bà ngoại, cháu hỏi bà một câu không nên hỏi ạ.”


“Đều là người một nhà cả, có gì nên với không nên. Sau này muốn hỏi gì cháu cứ hỏi thẳng.”


Thương Quân thận trọng dùng từ: “Nếu như, cháu nói là nếu như năm đó có cơ hội lựa chọn giữa người bạn trai cô Sầm quen ở nước ngoài và Khang Kính Tín. Bà sẽ chọn ai làm con rể?”


Bà cụ Lâm thở một tiếng thật dài.


Thương Quân: “Bà ngoại, chuyện trước kia cháu biết. Bố của bạn trai cũ cô Sầm từng gọi điện đến tận nhà mình.”


“Đến chuyện này Sầm Sầm cũng kể cho cháu nghe sao?”


Cụ thể là do hôm nay anh ở phòng trà trong trang viên nghe Ngu Thệ Thương nói.


Thương Quân không giải thích nhiều, chỉ gật đầu.


Bà cụ Lâm tuy chưa gặp chàng trai mà con gái mình hẹn hò năm ấy, nhưng nghe con gái mô tả thì có lẽ không tệ.


“Năm đó chàng trai ấy còn quá trẻ, kém Sầm Tông Y mấy tuổi, vẫn còn đi học. Nghe nói về nhà làm ầm lên đòi kết hôn với Tông Y.”


Nói đến đây, bà cụ Lâm không kìm được thở dài: “Bà là người phân minh. Bố cậu ấy là bố cậu ấy, cậu ấy là cậu ấy. Bố cậu ấy chắc chắn không quản nổi con trai mình mới tìm đến nhà chúng ta.”


Im lặng một lát.


“Bao nhiêu năm trôi qua, chắc cậu ấy đã kết hôn sinh con lâu rồi.”


Những chuyện trong quá khứ, không nhắc lại cũng chẳng sao.


Thương Quân gặp một đũa bún, chậm rãi ăn: “Không ạ. Đến giờ anh ta vẫn chưa kết hôn, chưa có con.”


Bà cụ Lâm ngạc nhiên: “Đến giờ vẫn chưa kết hôn? Ít nhất cũng phải bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi rồi chứ? Lớn tuổi thế sao vẫn chưa kết hôn?”


Bà cụ phản ứng lại, “Sao cháu biết? Cháu quen sao?”


Thương Quân nhìn bà ngoại: “Bà cũng quen ạ.”


“!”


Bà cụ Lâm sững sờ.


Năm đó ông cụ Ngu gọi thẳng điện thoại cho bố Sầm, khi đó bố Sầm đang đi khám bệnh ở chỗ khác. Bà không biết giọng điệu đối phương thế nào, cứ nghĩ là một người giàu có định cư ở nước ngoài.


Nhưng nếu bà nghe được giọng đối phương, lúc nhìn thấy Ngu Thệ Thương đã liên tưởng đến.


Không đến mức bao lâu trôi qua mà vẫn không nhận ra điều gì.


Thương Quân đặt đũa xuống, ngồi sang bên cạnh bà ngoại, vuốt lưng cho bà bình tĩnh lại.


Bà cụ Lâm hoàn hồn lại, vội xua tay: “Bà không sao. Bà… sao lại là cháu Ngu… cậu ấy…”


Bà cụ Lâm nhất thời lắp bắp.


Thương Quân: “Bọn cháu cũng vừa biết không lâu, vẫn đang cân nhắc nói với bà như thế nào. Ngu Thệ Thương ngủ không ngon là thật, vẫn luôn mang trong mình một chấp niệm cũng là thật.”


“Thế ý Tông Y thế nào? Sợ bà không chấp nhận mới từ chối cháu Ngu à?”


Thương Quân giải thích: “Không liên quan đến bà ạ, là Ngu Thệ Thương quá không chín chắn.”


“…..”


Bà cụ Lâm thở dài: “Bà cũng sớm nhận ra rồi, trước mặt Tông Y cậu ấy chẳng dám nói gì cả.”


Thương Quân hỏi lại lần nữa: “Bà ngoại, bây giờ bà biết chàng trai năm đó là ai rồi. Nếu để bà chọn lại, bà sẽ chọn ai làm con rể?”


Lúc này mặc dù bà cụ Lâm đang rối bời với hàng ngàn suy nghĩ, nhưng vẫn trả lời không cần suy nghĩ: “Chắc chắn là chọn cháu Ngu. Mặc dù cậu ấy không phải bố ruột nhưng vẫn chăm sóc Sầm Sầm như vậy. Bà và cậu ấy còn chưa gặp nhau, cậu ấy biết bà bị bệnh nặng liền gửi Quả Cầu Tuyết đến bầu bạn với bà.”


Không giống Khang Kính Tín, dám đứng trước mặt bà uy h**p Tông Y và Sầm Sầm rời đi, hoàn toàn chẳng quan tâm đến sống chết của bà.


Đặt lên so sánh, ai hơn ai kém quá rõ ràng.


Bà cụ biết Ngu Thệ Thương đã trải qua những gì, không khỏi xót xa.


Đó là quãng thời gian dài đằng đẵng suốt hai mươi sáu năm, không phải hai mươi sáu tháng.


Đặc biệt là khi biết Tông Y đã kết hôn rồi có con, quá dày vò.


Nhưng đáng tiếc, cậu ấy sinh ra trong một gia đình như thế, lại có người bố như vậy.


Định sẵn không có duyên với Tông Y.


Thương Quân an ủi, nói: “Bà ngoại, đều đã qua rồi.”


Bà cụ Lâm nén lại cảm xúc, vỗ vai Thương Quân: “Bà không sao, cháu mau ăn đi.”


Thương Quân vẫn ngồi im, bê bát bún chua qua.


“Bà ngoại, lúc cháu vừa mới biết Ngu Thệ Thương là mối tình đầu của cô Sầm, tâm trạng của cháu cũng giống bà, vô cùng phức tạp. Cháu và anh ta quen nhau bao nhiêu năm, nhân phẩm anh ta thế nào không ai rõ hơn cháu. Vậy nên bà không biết đâu, cháu từng hy vọng biết bao anh ta chính là bố ruột của Sầm Tô.”


Bà cụ Lâm không tham lam cũng chẳng dám hy vọng quá xa vời: “Bây giờ như này đã rất tốt rồi. Sầm Sầm có thể bị cậu ta làm cho cảm động đến phát khóc, xem ra là thật sự rất vui. Đợi lần sau cậu ấy đến nhà, bà sẽ nấu bún chua cho cậu ấy.”


Thương Quân không để bà ngoại có thời gian suy nghĩ quá nhiều, tiếp tục hỏi: “Bà ngoại, nếu như bây giờ để bà ước một điều, bà muốn ước điều gì nhất? Không cần nghĩ nhiều quá, muốn gì cứ nói nấy thôi ạ.”


Lúc này trong đầu bà cụ Lâm toàn là Ngu Thệ Thương và Sầm Tô, căn bản chẳng nghĩ được gì khác: “Đương nhiên hy vọng quan hệ của cháu Ngu và các cháu luôn tốt đẹp như này. Bà cũng dặn Sầm Sầm, sau này phải hiếu thuận với cháu Ngu.”


“Bà ngoại, điều ước của bà khiêm tốn quá.”


Bà cụ Lâm cười, vẫn câu nói đó: “Con người không thể quá tham lam.”


Thương Quân tiếp lời: “Chính bởi vì bà không tham lam, luôn biết đủ nên ông trời mới đưa cháu và Ngu Thệ Thương đến với nhà mình đấy ạ.”


“Đứa trẻ này, đúng là biết nói chuyện. Tông Y toàn chọc tức bà thôi!”


“Bởi vì bà là chỗ dựa của cô Sầm, ngày nào cháu cũng chọc giận mẹ cháu đấy.”


Thương Quân thấy bầu không khí đã đủ chín muồi, anh bèn dẫn dắt câu chuyện quay lại: “Đáng lẽ tối nay Ngu Thệ Thương muốn cùng cháu đến đây bầu bạn cùng bà, nhưng anh ta bận quá. Chính thức lên nắm quyền vị trí người đứng đầu, còn vui mừng vì có thêm một đứa con gái, thật sự không rời đi được.”



“… Quả thật hiệu nghiệm, mang lại vận may cho anh ta.”


Thương Quân dừng lại một chút, “Hai mươi sáu năm trước anh ta đã có con gái, bốn tiếng trước vừa biết, cũng đã công khai trên buổi họp báo.”


“Hai… hai mươi sáu năm trước?”


Bà cụ Lâm sững sờ.


Thương Quân đỡ lấy bà ngoại: “Bà ngoại, bà có thể kích động, không sao đâu. Lúc Ngu Thệ Thương biết Sầm Tô là con gái anh ta cũng khóc nức nở, khóc ướt cả áo sơ mi luôn ạ.”


Bà cụ Lâm vui buồn lẫn lộn, nghe lời này dở khóc dở cười. Cuối cùng bà cũng hiểu vì sao Thương Quân lại vội vàng quay về. Nào phải đã chúc mừng xong, là lo bà xem được tin tức trên mạng xong tức đến nghẹn tim.


Đứa trẻ ở độ tuổi như thằng bé, ai suy nghĩ được chu toàn như vậy.


Nhất thời không biết nói gì, bà cụ vỗ vỗ vào cánh tay Thương Quân.


Nếu như ông nhà vẫn còn, biết Ngu Thệ Thương là bố ruột Sầm Sầm chắc chắn là ông sẽ mừng thay con bé.


Còn về những lời sỉ nhục năm đó của bố Ngu, chắc chắn ông sẽ không giận lây sang Ngu Thệ Thương.


Bà cụ nghĩ, chắc là ông nhà sống tốt nên mới kết được thiện quả như ngày hôm nay.


Nghĩ đến chuyện cháu gái cuối cùng cũng có một người bố yêu thương con bé như vậy, bà cụ Lâm vừa mừng vừa khóc, lẩm bẩm nói: “Chuyện tốt sao cứ vận hết vào bà thế này.”


“Bởi vì bà không tham lam đó ạ.”


Thương Quân rút khăn giấy đưa qua, lần lượt kể cho bà nghe chuyện trước và sau buổi họp báo.


Hơn hai mươi phút trôi qua, bà cụ Lâm mới dần bình tĩnh lại.


Bà vỗ vỗ Thương Quân: “Đứa trẻ này, thật thà quá. Thực đơn không dùng đến mà cháu còn chép.”


“Dùng đến ạ. Bây giờ Ngu Thệ Thương càng phải ăn ngon ngủ kỹ, sức khoẻ tốt mới bên cạnh Sầm Tô lâu được, để hiếu kính với bà ngoại nữa ạ.”


Bà cụ Lâm nghe vậy mặt mày rạng rỡ, tươi như hoa nở.


Thấy tâm trạng của bà ổn định, Thương Quân như trút được gánh nặng trong lòng.


Ở bên bà ngoại đến chín giờ bốn mươi phút, mãi đến khi bà hoàn toàn bình tĩnh, nằm xuống nghỉ ngơi anh mới quay về phòng của Sầm Tô.


Phòng không lớn, kiêm luôn phòng làm việc.


Bàn làm việc kiểu Ý được đặt sát cửa sổ, hai bên cửa sổ lồi là tủ kính chất đầy sách.


Thương Quân thuận tay đóng cửa lại, xách vali vào phòng thay đồ.


Anh vừa xắn tay áo sơ mi, vừa gọi điện cho em trai mình.


Bởi vì Thương Uẩn không hoàn thành nhiệm vụ anh trai giao nên cắn răng nghe điện thoại.


Thương Quân: “Thế nào rồi?”


“… Chẳng ra sao cả. Tối nay tất cả mọi người đều im lặng, em không thể nào một mình lạc lõng được.”


“…..”


Thương Uẩn lừa Giang Minh Kỳ qua đó, kết quả là sau khi gọi cô Sầm xong cũng im lặng theo Ngu Thệ Thương luôn.


Bình thường không sao, kiểu gì cũng có thể nói đùa được.


Nhưng hôm nay tình hình này, đùa kiểu gì cũng bỏng mồm.


“Khí thế của mẹ Sầm Tô quá mạnh, cô ấy cứ ngồi đó nhìn ông cụ Ngu thổi nến. Ông cụ Ngu tức đến mức thổi hai lần không tắt nến, cuối cùng cầm con dao cắt bánh đập một phát cho nến tắt.”


“…..”


Thương Uẩn kể lại cho anh trai tình hình tại buổi sinh nhật: “Chiều nay náo nhiệt bao nhiêu thì buổi tối yên tĩnh bấy nhiêu.”


Có lẽ đây là sinh nhật khó quên nhất của ông cụ Ngu.


Giờ đây tất cả mọi người đều biết Sầm Tông Y là ai, bà chỉ cần ngồi đó thôi cũng tỏa ra khí chất áp chế người khác.


Ngu Thệ Thương hai mươi tuổi có con gái, Sầm Tông Y lại lớn hơn anh ta ba tuổi.


Suốt hai mươi sáu năm qua, hai người không hề qua lại. Đúng ngày ông cụ Ngu giao lại quyền lực, bà đến thẳng tận nhà.


Câu chuyện đằng sau kịch tính như nào, những người có mặt đều có thể bổ sung tình tiết.


Trước đây dù là sinh nhật ai, bánh kem đa số dùng để ném nhau, ăn chẳng được bao nhiêu lãng phí thì nhiều.


Hôm nay tất cả những người chia bánh đều im lặng ăn bánh, Giang Minh Kỳ thậm chí còn vét sạch cả đĩa bánh kem.


Thương Uẩn đang trên đường ra bến tàu Victoria. Tối nay chơi chưa đã, Ngu Duệ mời bọn họ lên du thuyền tiếp tục tăng hai.


“Tiệc sinh nhật đã tan rồi, chủ tịch Ngu đưa bọn họ về rồi. Anh muốn biết gì chi bằng hỏi thẳng Sầm Tô ấy.”


Thương Uẩn cảm thấy hơi áy náy vì không hoàn thành nhiệm vụ anh trai giao.


“Khang Kính Tín chắc chưa biết Ngu Thệ Thương là bố ruột Sầm Tô nhỉ? Để em chuyển lời giúp anh nhé?”


“Ông ta biết rồi.”


Còn về phía bên bà Khang, Thương Quân quyết định tự mình liên lạc.


Tối nay bà Khang cũng nhìn thấy tin tức bùng nổ kia. 


Con số hai mươi sáu kia quá nhạy cảm, nhưng bà ta không muốn tin.


Lúc bà ta cố tình trốn tránh sự thật, có điện thoại gọi đến.


Thương Quân không phí lời, vào thẳng vấn đề: “Sầm Tô là con gái Ngu Thệ Thương.”


Bà Khang mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khoảnh khắc nghe thấy sự thật bà ta vẫn thất bại thảm hại ngã xuống ghế sô pha.


Người trong giới đều đang nghĩ cách nghe ngóng xem con gái độc nhất của Ngu Thệ Thương là ai, bà ta chẳng muốn biết tí nào lại có người cố tình đến nói cho bà ta.


Dựa vào cái gì mà mọi chuyện tốt đẹp đều rơi hết vào Sầm Tông Y chứ!


Con rể là Thương Quân, bố của đứa trẻ là Ngu Thệ Thương.


Bà Khang không thể nào chấp nhận được.


Nhìn lại chính mình, chồng đạo đức giả, con rể thì chỉ biết cắm đầu vào sách vở.


Tối qua bà ta không nhịn được trách mắng con gái sao lại để mắt tới một kẻ kém tinh ý như thế, ngoài làm nghiên cứu ra thì chẳng biết gì, sau này thì có thể nên được trò trống gì!


Con gái đau lòng, cãi nhau với bà ta một trận nảy lửa, thậm chí còn buột miệng nói bà ta nên đi khám khoa thần kinh.


Bà ta không có bệnh.


Chỉ là không cam tâm.


Không cam tâm thua Sầm Tông Y.


…..



Thương Quân tạm thời không làm phiền Sầm Tô.


Trên chiếc xe trở về đường Deep Water Bay là khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi của gia đình ba người.


Đặt điện thoại xuống, anh vào phòng thay đồ lấy quần áo ngủ trong vali rồi đi tắm.


Phòng tắm trong phòng ngủ chính không lớn, chỉ vừa đủ để xoay người.


Trên kệ âm tường bày ngăn nắp đồ dùng cá nhân của cô, thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ.


Thương Quân đặt bộ đồ mình mang tới sang bên cạnh.


Căn biệt thự anh mới mua có vài chỗ cần sửa sang lại, tạm thời chưa chuyển vào ở ngay được, phải ở tạm trong căn nhà thuê này mấy tháng nữa.


Mở vòi hoa sen, hơi nước bốc lên mờ ảo.


Có tin nhắn của Sầm Tô gửi đến, điện thoại để ở bên ngoài nên anh không nghe thấy.


Quãng đường về nhà còn yên tĩnh hơn cả buổi sinh nhật.


Sau khi lên xe, mẹ dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. Cô còn chưa kịp mở miệng bố đã ra hiệu, bảo cô đừng lên tiếng.


“…..”


Sau đó cứ im lặng cả quãng đường.


Ngu Thệ Thương nhìn Sầm Tông Y đang thiếp đi, nhìn con gái bên cạnh đang lướt điện thoại, cảm giác mãn nguyện chưa từng có.


Tất cả mọi kích động qua đi và mọi thứ trở lại bình lặng, tiếp sau đây phải làm thế nào để sống chung với hai mẹ con là một vấn đề khó.


Chiếc xe chạy trên đường núi bao lâu thì ông thấp thỏm bấy lâu.


Đột nhiên ông nghĩ ra một chuyện, Thương Quân trở thành con rể của mình.


Chiếc Bentley dừng trong sân.


Ngu Thệ Thương ra hiệu cho con gái xuống xe, sau đó nhẹ nhàng vỗ vai người ngồi cạnh: “Tông Y? Đến nhà rồi.”


Sầm Tông Y ngủ không sâu, tỉnh dậy trong cơn mơ màng.


Đêm nay vì con gái bà mới ở lại đây.


Ngày đầu tiên nhận lại nhau, bà muốn con gái cảm nhận được hơi ấm của gia đình.


Sầm Tông Y xuống xe, lấy món quà từ cốp sau đưa cho ông.


“Chúc mừng anh nắm quyền, chúc mừng trở thành bố.”


“Cảm ơn em.”


Bây giờ Ngu Thệ Thương đã nắm giữ tất cả trong tay, bất cứ thứ gì muốn đều có thể có được một cách dễ dàng.


Nhưng khi nhận được món quà từ tay bà, trái tim vẫn đập nhanh một nhịp.


Sầm Tông Y hỏi: “Tôi ở phòng ngủ dành cho khách tầng mấy?”


“Tầng hai.”


Ngu Thệ Thương quay sang nhìn con gái, áy náy nói: “Thời gian gấp gáp nên chưa kịp dọn dẹp phòng riêng cho con. Tối nay con cứ ở tạm nhé, ngày mai bố sẽ chọn hai căn phòng thông nhau, trang trí theo sở thích của con.”


Sầm Tô nói không cần: “Con ở phòng của Thương Quân là được rồi.:


Ngu Thệ Thương: “Vậy con cứ ở đó trước đi.”


Trong lòng ông vẫn quyết định phải trang trí riêng cho con gái một căn phòng khác.


Sầm Tô biết vị trí phòng của Thương Quân nên đi lên tầng trước.


Ngu Thệ Thương đích thân đưa Sầm Tông Y lên tầng hai. Ông ở tầng ba nhưng cố ý chọn cho bà căn phòng ở tầng hai vì không muốn bà cảm thấy không thoải mái.


Trước khi bà đóng cửa lại, ông nói lại một lần nữa: “Tông Y, cảm ơn em.”


Cảm ơn bà vì đã giúp ông thực hiện được giấc mơ nửa đời người.


Phía bên còn lại của tầng hai, Sầm Tô khóa trái cửa phòng.


Cuộc gọi video của Thương Quân gọi đến, cô lập tức bắt máy.


Thương Quân đang dựa vào đầu giường đọc sách.


Mới đầu cô không chú ý, mãi đến khi nhìn thấy phần dựa lưng phía sau, cô đột nhiên nhận ra: “Đây chẳng phải phòng em sao?”


Nói xong, chính cô cũng bật cười.


Thương Quân: “Ừ. Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh.”


“Thế anh chiếm hời rồi, người anh to thế kia.”


“…..”


Thương Quân bật cười.


Sầm Tô nằm bò lên giường gọi video với anh, mãi đến tận lúc này vẫn cảm giác như đang nằm mơ.


“Bà ngoại thế nào rồi anh?”


“Khá tốt. Vui vẻ suốt cả buổi tối.”


Sầm Tô gác cằm lên mu bàn tay, ghé mắt sát vào màn hình để nhìn anh.


Thương Quân cười bất lực: “Em lùi ra sau đi, anh chỉ thấy mỗi con ngươi của em thôi.”


“Thương Quân, em nhớ anh.”


“Sáng mai mở mắt ra là em sẽ thấy anh ngay.”


Hôm nay Sầm Tô mệt, không nói chuyện thêm nữa, tắt video xong liền đi tắm.


Hôm sau, sáu giờ sáng.


Thương Quân đến nơi ở của Ngu Thệ Thương ở đường Deep Water Bay.


Lúc rời khỏi Thâm Quyến, anh để lại một tờ giấy nhắn cho bà ngoại nói đi đón Sầm Tô, tối nay về cả nhà cùng ăn bữa cơm đoàn viên.


Chưa đến năm rưỡi Ngu Thệ Thương đã thức dậy. Lúc chưa có con thì mất ngủ, giờ có con rồi vẫn xúc động nên khó ngủ.


Hai mẹ con vẫn chưa dậy, ông đang chạy bộ trong sân.


Lúc Thương Quân đến, ông đã chạy xong năm kilomet.


“Đến sớm thế?”


“Đến ăn sáng cùng Sầm Tô.”


Hai người vừa nói chuyện vừa bước vào biệt thự.


Thương Quân nói chiều nay về Thâm Quyến sẽ đưa bà ngoại đi chụp ảnh cả gia đình, hỏi bạn thân: “Anh thì sao? Có muốn đi cùng không? Anh muốn đi, tôi đưa anh theo.”


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 61: Tối nay anh ngủ giường của em, em ngủ giường của anh.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...