Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em.
Lần cuối cùng Sầm Tô gọi ai đó là “bố” là từ lúc lên ba, lên bốn.
Lúc đó ở nhà hàng, mẹ đưa cô đi gặp Khang Kính Tín.
Ấn tượng của cô với nhà hàng đó đã mờ nhạt từ lâu, cô cũng chẳng nhớ đã ăn gì, chỉ nhớ duy nhất tiếng bố đó. Tiếng gọi đó vừa mong chờ lại xen lẫn sự dè dặt, nhưng thứ cô đợi được chẳng phải là một cái ôm hay là được nhấc bổng lên cao.
Cô ngưỡng mộ những đứa trẻ nhà họ hàng, thường xuyên được bố cho ngồi trên vai.
Khi đó Khang Kính Tín chỉ đáp lại một tiếng rồi xoa bím tóc nhỏ của cô.
Mặc dù không được bế như mong đợi nhưng có thể gặp được bố cô đã rất mãn nguyện.
Sau đó lúc ăn cơm, cô cứ quanh quẩn bên bàn, nhích từng bước nhỏ đến cạnh Khang Kính Tín rồi khẽ dựa lên đùi ông ta.
Khoảnh khắc cuối cùng lúc ông ta bế cô ngồi lên đùi, không ai biết trong lòng cô đã vui đến mức nào.
Giây phút đó cô nghĩ bố cũng yêu cô.
…..
Thật ra, cô không hề thiếu những cái ôm.
Mãi cho đến năm lớp mẫu giáo lớn mẹ vẫn thích bế cô, không nỡ để cô tự đi bộ.
Dáng người mẹ cao ráo, đầy đặn, lúc nào cũng nói mình khỏe nên thường xuyên bế cô đi bộ từ trường mẫu giáo về nhà.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ mẹ dùng những cái ôm gấp bội đó để lấp đầy khoảng trống thiếu hụt của cô.
Ngoại trừ Thương Quân, mẹ, bà ngoại ra thì Ngu Thệ Thương là người thứ tư cô ôm chặt đến thế.
Không hẳn do lực cánh tay mạnh bao nhiêu mà là vì trong cái ôm của họ, cô có thể cảm nhận được mình được yêu.
Sầm Tô ngẩng đầu lên: “Ở nhà bà ngoại đang nghiên cứu thêm hai đơn thuốc mới, bây giờ không cần dùng đến nữa rồi.”
Ngu Thệ Thương dở khóc dở cười.
Vừa rồi ông ta còn đang suy nghĩ sau khi cha con nhận nhau, câu đầu tiên nên mở lời như thế nào.
Vậy mà con bé luôn có cách để bầu không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Đừng nói là bà ngoại, mẹ con cũng nghĩ sức khỏe bố có vấn đề.”
Ông đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt con gái: “Năm hai mươi tuổi, có lẽ bố chưa thể làm một người bố tốt nhưng bây giờ bố có thể làm được. Chỉ là tiếc nuối vì không thể được bế con lúc con mới chào đời, không thể ở bên cạnh con mỗi khi con khóc.”
Sầm Tô cũng lau nước mắt cho ông: “Không sao đâu ạ. Lúc đó nếu như bố ở bên cạnh, biết đâu con còn bị mẹ đánh cho khóc mấy trận nữa. Dù sao bố cũng đâu gánh vác được chuyện gì đâu.”
“…..”
Ngu Thệ Thương bị cô chọc cười.
“Sầm Sầm, con không biết lúc đó bố đã ngưỡng mộ, hay đúng hơn là ghen tị với Khang Kính Tín đến nhường nào đâu.”
Sầm Tô hít một hơi thật sâu, lấy lại bình tĩnh rồi mới nói: “Lần đầu tiên gặp mặt, bố đã giúp con kết bạn wechat với Thương Quân. Biết bà ngoại ốm nặng, bố liền cho con mượn Quả Cầu Tuyết về nuôi, còn an ủi con rằng đời người sẽ có lúc gặp khó khăn, bước qua được sẽ ổn thôi. Sau này, lúc con gặp Khang Kính Tín ở dưới sảnh tòa nhà, tâm trạng không tốt cũng là bố nói với Thương Quân đúng không? Khi đó con còn nghĩ, nếu như bố là bố của con thì tốt biết mấy, như vậy lúc con buồn sẽ có người để dựa vào.”
Mãi đến vừa rồi Thương Quân nói với cô rằng Ngu Thệ Thương là bố ruột của cô, cô vẫn không dám tin chuyện tốt đẹp như vậy lại có thể xảy ra với mình.
“Là lỗi của bố, lúc đó bố quá trẻ con, chẳng thể giúp mẹ con giải quyết được việc gì.”
Ngu Thệ Thương lo lắng, “Sầm Sầm, con đừng trách mẹ đã giấu con, bà ấy cũng không còn cách nào khác.”
“Sao con có thể trách mẹ chứ. Chắc chắn mẹ đã chọn con đường ít gây tổn thương cho con nhất. Không ai yêu con hơn mẹ cả.” Lúc này Sầm Tô mới dần bình tĩnh lại: “Đúng rồi, mẹ con đâu?”
Ngu Thệ Thương xoa tóc cô: “Mẹ con đang ở bên hồ, con ra đó xem bà ấy đi. Bố đi tìm bố của bố trước, lát nữa đi tìm hai mẹ con sau.”
Vì bố mình đã gây ra tổn thương quá sâu sắc cho Sầm Tông Y và Sầm Tô, ông ta không còn mặt mũi dùng danh xưng “ông nội con”.
Ngu Thệ Thương buông con gái ra, chỉ về phía bên hồ rồi xoay người quay lại biệt thự.
“Bố ơi.”
Sầm Tô gọi với theo sau lưng ông.
Nắng chói chang làm cô chói mắt, chỉ cảm thấy trước mắt có chút choáng váng.
Ngu Thệ Thương vội dừng bước quay lại: “Sao thế?”
Sầm Tô: “Con cảm thấy chuyện này không chân thật chút nào.”
Ngu Thệ Thương quay trở lại, ôm chặt lấy cô: “Bố sẽ luôn ở bên cạnh hai mẹ con.”
Bản thân ông cũng sợ đây chỉ là giấc mộng dài, sợ rằng chỉ cần buông tay là giấc mộng sẽ tan biến.
Vừa an ủi con gái, cũng vừa tự trấn an bản thân: “Con có phải con của bố hay không, chẳng lẽ mẹ con lại không rõ sao?”
Sau khi tách con gái ra, Ngu Thệ Thương rảo bước về phía biệt thự.
Thế nhưng, có người đã đến phòng trà trước anh ta một bước.
Thương Quân ngồi xuống đối diện ông cụ Ngu .
Ông cụ Ngu đang dựa lưng vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sau khi Sầm Tông Y nói xong câu cuối cùng rời đi, ông ta tức đến mức suýt không thở nổi.
Một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại.
Vừa rồi cháu gái Duệ Duệ có lên đây, hỏi ông ta cảm thấy thế nào, có cần đưa đi bệnh viện không hay là gọi đội ngũ cố vấn sức khỏe đem bình oxy đến cho ông ta thở.
Lời của Duệ Duệ đều lộ rõ ý hả hê trên nỗi đau của người khác, nên bị ông ta mắng đuổi đi.
Duệ Duệ vừa đi được hai phút, lại có người tự ý xông vào.
Không cần nghĩ cũng biết là tên nghịch tử Ngu Thệ Thương.
Giờ đây đội an ninh của ông ta chẳng khác nào vật trang trí, bọn họ thậm chí có thể tùy sai đi.
Sầm Tông Y vậy mà lại nghĩ chuyện viển vông, muốn ông ta phải công khai thừa nhận Sầm Tô trước mặt tất cả phóng viên trong buổi họp báo. Cô ta đúng là không biết lượng sức mình.
Ông ta chỉ già rồi chứ vẫn chưa chết.
Ông ta cũng chưa bất lực đến mức để mặc người khác sai khiến.
Những đứa con riêng ở bên ngoài của mình ông ta còn chẳng nhận đứa nào, sao có thể chịu thừa nhận một đứa cháu gái riêng.
Sầm Tông Y quá coi trọng bản thân mình rồi.
Ông cụ Ngu nghe thấy tiếng lạch cạch, người ngồi đối diện hình như đang cầm chén rót trà.
Nước trong ấm đã nguội, Thương Quân tiện tay đun nóng lại.
Ông cụ Ngu đan hai tay đặt trước bụng, vẫn nhắm mắt, mỉa mai: “Mày đúng thật là nghe lời! Sầm Tông Y bảo mày đứng ở ngoài cửa là mày đứng ở ngoài cửa thật!”
Nước trà đã nóng, Thương Quân ung dung rót trà vào chén, mở lời: “Ông đang ghen tỵ vì lời nói của cô Sầm có trọng lượng sao?”
Hóa ra không phải nghịch tử mà là nghịch tôn!
Ông cụ Ngu chậm rãi mở mất: “Cậu đến đây làm gì?”
Thương Quân: “Đến để hiếu kính ông.”
“…..”
Đã gần một năm ông cụ Ngu không gặp người bạn vong niên này của thằng út, cơn giận trong lòng đã tích tụ đầy một bụng.
“Thệ Thương có thể thuận lợi đoạt quyền, đừng tưởng tôi không biết cậu đã làm bao nhiêu chuyện khốn nạn sau lưng để giúp nó!”
Nếu như không có cái thứ hỗn xược như Thương Quân này, ít ra ông ta còn có thể tại vị thêm hai năm nữa.
Thương Quân chậm rãi nhấp trà: “Thân phận của Sầm Tô, vẫn phải phiền ông công khai. Không cần nhắc tên, chỉ cần nói Ngu Thệ Thương có con gái là được. Cụ thể thì tôi sẽ tự nói khi công khai chuyện tình cảm của tôi và Sầm Tô.”
Ông cụ Ngu cười lạnh: “Từng đứa một, đứa nào cũng dám đến uy h**p tôi!”
Thương Quân: “Nếu thật sự uy h**p ông, lát nữa sẽ không để ông xuất hiện trên buổi họp báo rồi. Với tư cách là người được ủy quyền toàn phần, tôi có thể xuất hiện thay ông.”
Ông cụ Ngu nổi giận đùng đùng: “Thằng khốn nạn này! Tao còn chưa chết!”
Bàn trà bị đập mạnh vang dội cả gian phòng.
Thương Quân không hề tức giận: “Thật ra ông có đích thân tuyên bố nghỉ hưu hay không cũng không ảnh hưởng gì. Quyền lực của Ngu Thệ Thương từ đâu mà có, trong lòng mọi người tự hiểu rõ. Để ông xuất hiện, là để giữ thể diện cho ông.”
“Cô Sầm muốn chi phối ông ngay tại buổi họp báo thì có lẽ khó, nhưng tôi và Ngu Thệ Thương muốn làm được chuyện đó thì rất đơn giản.”
Ông cụ Ngu nghiến răng: “Các người muốn làm phản sao!”
Nhưng ông ta buộc phải thừa nhận, ở cái tuổi này nhiều chuyện mình đã lực bất tòng tâm.
Bây giờ con trai hiện nay đang nắm giữ đại quyền, đúng độ sung sức nhất của đời người, còn ông ta thì đã rời vị trí coi như nửa người đã bước vào cõi đất.
Dù là người trong gia tộc hay tập đoàn đều biết chọn như thế nào.
Mặc dù ông ta không coi Sầm Tông Y ra gì, nhưng cũng phải nể phục sức nhẫn nhịn của cô ta.
Vậy mà có thể nhẫn nhịn suốt hai mươi sáu năm, nhẫn cho đến lúc có tâm nhưng sức đã không theo kịp.
Nếu như sớm biết cô ta có con với con trai út của mình, năm đó dù có thế nào ông ta cũng sẽ ép thằng út liên hôn sinh con, chứ không buông lỏng để nó không kết hôn không con cái đến tận bây giờ.
Rốt cuộc ông ta quá xem thường đứa con gái chỉ biết tiêu tiền, không có nổi tài cán gì kia.
Năm xưa chính bởi vì thấy cô ta không có đầu óc nên ông ta mới chẳng để vào mắt, chỉ dặn một người bạn bên cạnh để ý cô ta một chút. Chỉ cần cô ta không liên lạc với thằng út nữa ông ta cũng lười quan tâm.
Không ngờ, chính mình đã tính sai.
Càng không ngờ, thằng con trai út của mình như bị ma quỷ che mắt. Bao nhiêu năm trôi qua, người bên cạnh thay hết người này đến người kia vậy mà vẫn chưa buông bỏ được cô ta.
Thậm chí vẫn giống như hồi trẻ, nghe lời cô ta răm rắp.
Sao ông ta có thể sinh ra đứa con trai không có tiền đồ như vậy chứ!
Theo lý mà nói, thằng út vốn lẻ bóng một mình bây giờ cuối cùng có con ông ta nên vui mới phải.
Nhưng thật sự không vui nổi.
Ông ta làm sao có thể cam lòng đem khối tài sản tích lũy cả đời mình, sang tay đem tặng cho hai mẹ con mà ông ta vốn xem thường!
Thương Quân nhấp một ngụm trà, có lẽ đã quen uống trà hoa hồng nên uống lại trà trắng liền thấy vị bình thường.
Anh chỉ nhấp hai ngụm rồi đặt chén trà xuống: “Hôm nay là sinh nhật của ông, tôi không muốn làm ông mất vui. Nhưng tôi càng hy vọng Sầm Tô có thể vui vẻ hơn một chút, hôm nay cô ấy vừa tìm được bố. Cô ấy đã mong chờ suốt bao nhiêu năm rồi.”
Lúc mới yêu nhau, anh đã nghĩ mọi cách để đòi thêm chút tình phụ tử từ chỗ Ngu Thệ Thương cho cô.
Những người có bố, có lẽ sẽ cảm thấy bố phiền.
Còn cô chưa bao giờ có, nên điều đó đã thành chấp niệm.
“Cô ấy luôn nghĩ rằng mình bị bố ruột bỏ rơi, những năm qua vẫn luôn tự hòa giải với chính mình.”
Ông cụ Ngu chỉ lạnh nhạt nói: “Cậu nói với tôi những chuyện này làm gì?”
Nói những chuyện này ông cụ Ngu sẽ không hiểu, bởi vì ông ta đã vứt bỏ quá nhiều con.
Ngay cả năm người con ruột với vợ hợp pháp, ông ta cũng không làm tròn trách nhiệm của một người cha.
Những năm qua điều ông ta thường nghe nhiều nhất chính là con trai hoặc cháu trai nói rằng ông ta không hề yêu thương bọn họ. Yêu hay không yêu, trong thế giới của ông ta vốn chẳng quan trọng như vậy.
Tiền và quyền lực mới là tất cả.
Không hợp chuyện thì nửa câu cũng là thừa, Thương Quân lười giải thích thêm: “Lát nữa trên buổi họp báo, tôi đã sắp xếp phóng viên đặt các câu hỏi liên quan, ông cứ thuận theo đó trả lời là được. Những gì trước đây cô ấy không có được, không thể để đến hôm nay vẫn không có.”
Dứt lời, cửa phòng trà bị đẩy ra từ bên ngoài. Ngu Thệ Thương sải bước đi vào.
Anh ta đã nghe thấy lời của Thương Quân từ ngoài cửa, nói thẳng: “Cứ để phóng viên hỏi tôi. Con của tôi, tự tôi sẽ công khai, không cần mượn người khác.”
Thương Quân ung dung trêu chọc: “Cô Sầm chưa cho anh công khai, anh dám sao?”
Ngu Thệ Thương: “… Có gì mà không dám?”
Anh ta nghĩ tới câu đó của Sầm Tông Y, hôm nay xem anh ta biểu hiện thế nào.
Huống hồ, ngày đầu tiên làm bố, anh ta không thể để lại ấn tượng là một người không gánh vác nổi chuyện gì trong mắt Sầm Tô.
Con bé đã mong mỏi tình phụ tử bao nhiêu năm như vậy, sao anh ta có thể để con bé thất vọng.
Thương Quân: “Nếu như anh chắc chắn tự mình trả lời, tôi sẽ thông báo với phóng viên một tiếng.”
Ngu Thệ Thương: “Không có gì không chắc chắn cả.”
Anh ta nhìn về phía bố, từ sau khi nắm quyền trong tay hai cha con chưa từng gặp lại.
Sau ngày hôm nay, chẳng biết còn có thể gặp được mấy lần.
Tình cha con đã đi đến nước này thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì, chán chường đến cùng cực.
“Trước đó không phải tôi không nghi ngờ dự án bên nước ngoài của nhà Sầm Tông Y sụp đổ là do ông nhúng tay.”
Nhưng thời gian đã quá lâu, không còn cách nào kiểm chứng. Sợ là ngay cả bản thân ông ta cũng quên mất lúc đó đã sai ai đi làm.
“Tôi không thể nào ngờ được, ông sẽ dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy.”
Ông cụ Ngu hừ lạnh một tiếng.
Ngu Thệ Thương chuyển chủ đề: “Ông nội Triệu Tuân chắc ông từng nghe qua rồi nhỉ? Là một trong số những cổ đông lớn của công ty mà Duệ Duệ thu mua sáp nhập. Năm đó, ông ta ngăn cản chuyện tình của con trai thứ là Triệu Bác Ức không thành, bản thân không có bản lĩnh tìm đến bố mẹ nhà gái, cậy nhà mình có tiền mà sỉ nhục người ta một trận.”
Đây rõ là nói bóng gió để mắng người khác.
Ông cụ Ngu nén giận, không thèm trả lời.
Ngu Thệ Thương đứng trước một bức thư họa ngắm nghía. Sau khi nghỉ hưu, bố anh ta thường đến biệt thự ở trang viên golf này ở. Phòng trà này là nơi ông tiếp đãi bạn hiền, những tác phẩm treo trên tường đều là hàng thật.
Anh ta thu hồi tầm mắt khỏi những bức tranh, quay sang phía bố mình: “Sau đó Triệu Bác Ức biết được những chuyện bố mình làm, về nhà đập nát toàn bộ đồ sưu tầm trong nhà, không để lại một món nào.”
Ông cụ Ngu nổi giận: “Mày có giỏi thì đến chỗ tao mà đập!”
“Triệu Bác Ức đập đồ sưu tầm của bố ông ta là vì dù không đập thì cuối cùng số đồ đó cũng chẳng đến lượt ông ta.” Ngu Thệ Thương dừng một chút rồi nói: “Yên tâm, tôi sẽ không đập đâu. Tôi sẽ giữ lại cho Tông Y, cô ấy rất thích ngọc và thư họa.”
“Những gì ông nợ cô ấy và bố cô ấy, tôi sẽ bù đắp lại gấp nghìn lần bằng chính tiền của ông.”
Ông cụ Ngu không nhẫn nhịn được nữa, vớ lấy chén tràn trước mặt ném thẳng vào người con trai út.
“Choang” một tiếng, cốc rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Một mảng áo sơ mi trước ngực Ngu Thệ Thương ướt đẫm.
May mà nước trà đã nguội, không bị bỏng.
Những mảnh vỡ trên sàn nhà, giống hệt mối quan hệ giữa anh ta và bố mình.
Vỡ nát đến mức chẳng thể nào hàn gắn nổi.
Ngay từ khoảnh khắc ép bố mình nghỉ hưu sớm, chút tình phụ tự vốn đã ít ỏi đã cạn sạch.
Cơn thịnh nộ vừa rồi của bố không phải vì đau lòng khi bị con trai đối xử với mình như vậy, mà là chút uy quyền còn sót lại đã bị thích thức.
Thương Quân đưa một chiếc khăn cho bạn thân, người mà chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành bố vợ mình.
Anh liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Anh đi thay quần áo đi. Sắp đến giờ họp báo rồi.”
Ngu Thệ Thương nhận lấy chiếc khăn nhưng không lau, ánh mắt vẫn luôn đặt trên khuôn mặt đầy giận dữ và xám xịt của bố mình.
Từ nhỏ anh ta đã chẳng có tình cảm gì với bố, trong ký ức lúc nhỏ gần như chỉ toàn là hình ảnh mẹ âm thầm đau khổ và rơi nước mắt.
Mớ hỗn độn trong phòng trà được dọn dẹp sau khi Ngu Thệ Thương rời đi, người ngoài không biết chuyện gì đã xảy ra trong thời gian đó.
Bốn giờ năm phút, hai cha con ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười xuất hiện trong buổi họp báo.
Cảnh tượng hai cha con hòa thuận, vui vẻ khiến các phóng viên có mặt tại đó hoang mang, hai cha con bất hòa có lẽ chỉ là tin đồn.
Thương Quân ngồi ở hàng ghế phóng viên cuối cùng, chứng kiến khoảnh khắc huy hoàng của bạn thân.
Anh nhìn ra sự không cam lòng của ông cụ Ngu, nhưng bây giờ Ngu Thệ Thương đã nắm quyền kiểm soát toàn diện. Ông cụ không thể tự tay hủy hoại chế thương nghiệp do chính mình gây dựng, càng không thể để bạn bè lâu năm hay người ngoài nhìn vào mà chê cười, đành phải nghiến răng nuốt hết uất ức vào bụng.
Nếu là mười năm trước, cục diện chắc chắn sẽ không như ngày hôm nay.
Phóng viên ngồi bên cạnh khẽ hỏi: “Tổng giám đốc Thương, anh có muốn xem qua đề cương phỏng vấn không?”
Thương Quân: “Không cần.”
Người do đích thân anh sắp xếp, sẽ không đến mức ngay cả việc đặt câu hỏi cũng làm không xong.
Trên khán đài, ông cụ Ngu tóm tắm ngắn gọn về cuộc đời của mình, chính thức tuyên bố nghỉ hưu. Đồng thời tuyên bố con trai út Ngu Thệ Thương sẽ tiếp quản, trở thành chủ tịch hội đồng quản trị nhiệm kỳ tiếp theo.
Thương Quân vỗ tay cùng mọi người.
Chỉ có anh biết, niềm vui nơi chân mày của Ngu thệ Thương không phải vì nắm được quyền lực mà là vì có con gái.
Sau quá trình bàn giao giữa người nắm quyền cũ và mới hoàn thành, buổi họp báo chính thức bước vào phần đặt câu hỏi.
Đa phần các câu hỏi đều liên quan đến sự phát triển của tập đoàn, thỉnh thoảng sẽ xen lẫn một hai câu về đời tư tình cảm của Ngu Thệ Thương. Tất cả đều được anh ta khéo léo đùa cho qua, vẫn chưa đến lúc trả lời chính thức.
Mãi cho đến cuối buổi họp báo, Ngu Thệ Thương mới trao cơ hội đặt câu hỏi cho phóng viên ngồi cạnh Thương Quân.
“Chào chủ tịch Ngu. Bên ngoài vẫn luôn đồn đại rằng Ngu Duệ là con gái của ông, ông có thể phản hồi trực tiếp về vấn đề sinh sớm này không?”
Cả hội trường cười rộ lên.
Ngu Duệ chỉ kém Ngu Thệ Thương mười sáu tuổi, chẳng biết tin đồn con bé là con gái anh ta từ đâu mà ra.
Ngu Thệ Thương cười: “Năm mười sáu tuổi tôi còn chưa quen biết mẹ của con tôi. Có điều đúng là tôi sinh con khá sớm, năm hai mươi tuổi chính thức làm bố. Tôi rất yêu con gái mình, cũng chỉ có duy nhất một báu vật này. Duệ Duệ là cháu gái tôi, tình cảm của hai chị em chúng rất tốt. Hôm nay vất vả cho các vị rồi, đã chuẩn bị bữa tối, mời mọi người dùng tự nhiên.”
Lấy đó làm lời kết, buổi họp báo hôm nay chính thức kết thúc.
Lúc này, tại bờ hồ trang viên.
Sầm Tô cầm hai hộp kem, đưa một hộp cho mẹ.
Hai người vẫn chưa biết gì về những chuyện vừa xảy ra tại hiện trường họp báo.
Tâm trạng của Sầm Tông Y lúc này như mặt hồ trước mắt, sau khi gió lặng, sóng lòng cũng dần bình yên lại.
Bà rất ít khi ăn kem, hôm nay lại đưa tay nhận lấy.
“Biết Ngu Thệ Thương là bố ruột con rồi đúng không?”
Sầm Tô gật đầu: “Bọn con đã nhận nhau rồi.”
Sầm Tông Y thở phào nhẹ nhõm: “Còn lo lắng nhất thời con không chấp nhận được.”
“Con và chủ tịch… con và bố đều sợ không phải thật.”
Khi đó đầu óc cô trống rỗng, chẳng kịp nghĩ ngợi gì khác, chỉ muốn khoảnh khắc đó được nắm chặt lấy tình phụ tử mà mình chưa bao giờ dám hy vọng xa vời.
“Trước khi biết ông ấy là bố ruột, con đã chuẩn bị sẵn tâm lý ông ấy sẽ trở thành bố dượng của mình.” Cô ăn một miếng kem, “Thương Quân nói mẹ đến tìm bố cho con, con tưởng hôm nay hai người sẽ công khai chuyện tình cảm.”
“Mẹ và Ngu Thệ Thương mãi mãi là bố và mẹ của con. Những mối quan hệ khác sẽ không thay đổi.”
Sầm Tông Y im lặng một lát: “Mẹ đã đến tuổi này rồi, thật sự không thích nổi mấy kiểu người không chín chắn.”
Sầm Tô: “…..”
Sầm Tông Y tự trách: “Vốn dĩ nghĩ anh ta có thể làm chỗ dựa cho con, biết đâu sau này lại còn là gánh nặng của con không chừng.”
“…..”
Sầm Tông Y thừa nhận, mắt nhìn đàn ông của mình không tốt.
Năm xưa chỉ mải nhìn mặt, không cân nhắc những thứ khác.
Sầm Tô thấy vậy liền khéo léo chuyển chủ đề: “Ông ngoại biết bố ruột con là ai không ạ?”
Sầm Tông Y: “Ông ngoại con thông minh như vậy, muốn giấu cũng không giấu nổi.”
Sau khi biết chuyện bố không trách bà câu nào, ngược lại còn bảo bà đừng lo lắng: Bó đã đầu tư cho con không ít dự án, cho dù con không biết quản lý công ty, sau này công ty không duy trì được nữa thì vẫn có tiền lãi đầu tư, không chết đói được mấy mẹ con đâu. Bố đi rồi con cũng đừng quá đau lòng, nuôi dạy con khôn lớn, chăm sóc tốt cho mẹ con, và cũng phải tự chăm sóc bản thân cho tử tế.
“Giờ mẹ chỉ đang lo lắng làm sao để nói cho bà ngoại con biết.”
Sầm Tông Y khẽ thở dài, “Muốn nói trước khi bà phẫu thuật lại sợ ảnh hưởng tới tâm trạng của bà cụ. Không nói lại sợ lỡ như bà phẫu thuật không qua khỏi.” Thì bí mật này sẽ mãi không còn ai biết nữa.
Điện thoại của Sầm Tô rung, tin nhắn từ Thương Quân.
Thương Quân:Em ở đâu? Anh đi gặp em. Chuyện bên anh xong rồi, tối nay anh về Thâm Quyến.
Sầm Tô lo lắng:Vội vậy sao? Dự án gặp vấn đề gì ạ?
Thương Quân:Không phải. Không phải tối nay em và cô Sầm muốn ở lại Hồng Kông sao? Anh về Thâm Quyến bầu bạn với bà ngoại. Chuyện của Ngu Thệ Thương, để anh nói với bà
Sầm Tô đưa nội dung cuộc trò chuyện đến trước mặt mẹ: “Mẹ đừng lo nữa, con rể mẹ tối nay sẽ lo liệu ổn thỏa chuyện này.”
Trước đó trên du thuyền ở cảng Victoria, Thương Quân đã khiến bà ngoại cảm động rơi nước mắt.
Sầm Tông Y có một niềm tin vô hình dành cho Thương Quân, nếu đổi thành Ngu Thệ Thương đi nói, trong lòng bà chẳng yên tâm chút nào.
Sầm Tô đứng dậy: “Con đi tìm Thương Quân đây.”
Cô vừa rời khỏi hồ được chục mét thì chiếc Phantom biển kép chậm rãi tiến lại gần.
Sầm Tô rạng rỡ phi tới: “Hôm nay anh chưa ôm em.”
Thương Quân đóng cửa xe lại: “Anh ôm em nhiều như vậy rồi, quên hết rồi à?”
“Không nhớ nữa.”
Là thật sự không nhớ nổi.
Lúc đó đầu óc quá hỗn loạn.
Thương Quân cúi người, vòng tay ôm cô vào lòng: “Bây giờ cảm thấy thế nào?”
Sầm Tô cảm thán: “Vẫn như đang nằm mơ vậy.”
Không dám tin được chỉ đi một chuyến đến trang viên golf mà mình lại có bố ruột, còn là người chưa bao giờ dám mơ tưởng tới.
Nhưng cho dù có mơ cũng không sao hết, khi tỉnh lại ít nhất cô vẫn có Thương Quân.
Thương Quân buông cô ra, nhẹ nhàng áp hai tay vào đầu cô, dùng ngón cái xoa nhẹ thái dương cho cô, nói: “Lúc mới biết anh cũng phải mất rất lâu mới chấp nhận được. Em cứ ở cạnh Ngu Thệ Thương mấy ngày đi, dần dần sẽ thấy dễ chấp nhận hơn.”
Sầm Tô nhìn vào đôi mắt dài và hẹp của anh: “Ai có thể ngờ được, hai người lần đầu tiên em gặp ở khách sạn tại Thâm Quyến, một người là bố em một người là chồng em.”
Thương Quân chậm rãi xoa trán cho cô: “Anh cũng không ngờ được, một người là vợ anh, một người là bố vợ anh.”
Sầm Tô bật cười, sau đó mới phản ứng lại: “Anh vừa gọi em là gì cơ?”
Thương Quân nhìn sâu vào mắt cô, lặp lại: “Gọi em là vợ. Nếu không thì gọi là gì?”
Sầm Tô ôm chặt lấy eo anh: “Lúc chưa ở bên nhau, em từng nghĩ sau này anh sẽ liên hôn với ai, sẽ gọi ai là vợ.”
Cũng từng nghĩ, người được anh yêu chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.
Thương Quân: “Liên hôn với em cũng không phải không thể.”
Nói rồi, anh nâng hai má cô lên, cúi đầu hôn nhẹ vào môi cô: “Anh về đây.”
Sầm Tô không cho anh đi: “Hôn thêm cái nữa.”
Thương Quân tách môi cô ra, tiến vào không chút do dự.
Hôn đến khi cô thỏa mãn mới chịu rời ra.
Bên hồ bơi thỉnh thoảng có người qua lại, được anh ôm vào lòng hôn sâu như vậy khiến trái tim Sầm Tô đập như đánh trống.
Cuối cùng, lưỡi anh cũng rời khỏi khoang miệng của cô.
Sầm Tô nắm chặt lấy áo sơ mi của anh bình ổn lại hơi thở.
“Khi nào anh về Bắc Kinh?”
Thương Quân chỉnh lại áo sơ mi: “Dạo này anh đều ở bên này, hôm nay về bầu bạn với bà rồi ngày mai sang đón em.”
Cảm giác quá đỗi hạnh phúc khiến Sầm Tô càng thấy mọi chuyện giống như giấc mơ.
Thương Quân vừa lên xe thì chợt nhớ ra một chuyện, anh hạ cửa kính xe xuống: “Tối nay em về nhà Ngu Thệ Thương, có thể ở phòng của anh.”
Sầm Tô vẫy tay: “Được, em sẽ chiếm lấy giường của anh.”
Chuyện Ngu Thệ Thương có con đã bị đám con cháu các gia đình truyền đi méo mó hoàn toàn.
Chẳng mấy ai quan tâm đến buổi họp báo vừa rồi, trừ Thương Quân ra thì không ai đến hiện trường. Bọn họ chỉ nghĩ là một buổi bàn giao mang tính hình thức, nội dung buổi họp báo vẫn chưa kịp truyền lên mạng.
Trước đó Ngu Thệ Thương nói: “Đi đuổi theo mẹ của con ta.”
Có người nghe thành: “Đi đuổi theo mẹ của con trai ta.”
Đến khi tin tức truyền tới bàn bài ở tầng ba, đã truyền thành — Sầm Tông Y đang mang thai con của Ngu Thệ Thương, là con trai, đã được gần ba tháng.
Thương Uẩn sao có thể ngồi yên, nhường lại bài đẹp cho người khác, đứng dậy đi tìm anh trai.
Anh ta đi đúng lúc, vừa ra khỏi biệt thự thì chiếc Phantom cũng trùng hợp chạy ngang qua cửa.
“Dừng xe lại!” Anh ta ra hiệu.
Thương Quân hạ cửa sổ xe xuống: “Có chuyện gì?”
Thương Uẩn: “Nghe bảo anh sắp có em vợ à? Đứa nhỏ này cũng nhỏ quá rồi đấy?”
Thương Quân: “…..”
Anh cạn lời một lúc.
“Trừ đánh bài ra em cũng động não chút đi, không dùng là rỉ sét đấy.”
Thương Uẩn vừa đến trang viên đã bị kéo lên tầng ba, nào biết được ở đại sảnh tầng một và phòng trà tầng hai đã xảy ra chuyện gì.
Ông cụ Ngu hơn sáu mươi còn sinh thêm mấy đứa nữa kia kìa, Ngu Thệ Thương mới bốn mươi sáu thôi, có con thì có gì lạ.
“Chẳng phải em lập tức đến chỗ anh xác nhận đây sao? Đám Giang Minh Kỳ vẫn còn đang ở trên lầu bàn bạc xem tiệc đầy tháng của con Ngu Thệ Thương nên đi bao nhiêu tiền mừng kìa. Dù sao trung niên mới có con, cũng chẳng dễ dàng gì.”
“…..”
Thương Quân bất lực nói: “Bớt đánh bài lại, xem tin tức nhiều vào. Ngu Thệ Thương đúng là có con, nhưng là Sầm Tô.”
Anh dặn em trai: “Em đừng lên tầng nữa, anh phải về Thâm Quyến bầu bạn với bà ngoại. Tối nay em thay anh để mắt để Ngu Thệ Thương một chút. Anh sợ anh ta ở trước mặt cô Sầm chẳng nói được câu nào, em đừng để bầu không khí chùng xuống.’
Cho đến khi chiếc Phantom rẽ mất hút, Thương Uẩn vẫn còn đứng chết trân tại chỗ vì kinh ngạc.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 60: Một người là bố em, một người là chồng em.
10.0/10 từ 32 lượt.
