Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương.


Tiệc mừng thọ bắt đầu từ buổi chiều.


Trưa hôm đó, chiếc Bentley mà Ngu Thệ Thương thường dùng đã đỗ tại cổ khu nhà Sầm Tô.


Vốn dĩ Sầm Tô định tự lái chiếc xe thương vụ biển kép qua đó, dù sao đó cũng là xe của nhà họ Ngu , có thể đi thẳng vào điền trang golf tư nhân.


Ai ngờ Ngu Thệ Thương lại cử xe riêng tới.


Nói là đến đón cô, nhưng ai cũng hiểu là đặc biệt đến đón mẹ cô.


Bà cụ lâm đang đeo kính lão, vùi đầu nghiên cứu mấy bài thuốc dân gian. Trên bàn trà rải rác nhưng đơn thuốc chữa vô sinh tự tay viết.


“Tôi nay hai mẹ con không về chứ?” Bà cụ hỏi con gái.


Sầm Tông Y: “Xem tâm trạng đã ạ. Nếu cháu Ngu của mẹ thể hiện tốt, con sẽ ở lại thêm một đêm để chúc mừng anh ta.”


Bà cụ Lâm không nghe hiểu ý tứ trong lời con gái, còn tưởng đang nói nếu Ngu Thệ Thương giúp Sầm Tô giới thiệu thêm mấy mối quan hệ con gái bà sẽ ở lại Hồng Kông chúc mừng.


Sầm Tô thay xong lễ phục từ phòng ngủ bước ra, trong tay cầm điện thoại của mẹ: “Có người gọi điện cho mẹ này.”


Là một số lạ từ Thâm Quyến, đuôi số tứ quý.


“Con cảm giác là vợ của Khang Kính Tín.” Cô đưa điện thoại cho mẹ.


Sầm Tông Y nghe máy: “Cho hỏi ai đấy?”


Bà Khang giới thiệu trước, hơi khựng lại: “Có thể làm phiền bà vài phút không? Tôi có một số chuyện muốn xác nhận với bà.”


Giọng điệu coi như hòa nhã.


Sầm Tông Y: “Nói đi.”


Bà Khang sống trong tình trạng mơ mơ màng màng suốt mười mấy ngày qua, cuối cùng cũng đủ dũng khí đi điều tra một số chuyện trong quá khứ. Nhưng bà ta hiểu rõ, dù bản thân không dám đối diện thì sẽ có ngày Thương Quân đưa sự thật ra ánh sáng.


Kể từ sau tiệc đính hôn của Triệu Tuân, bà ta ốm nặng một trận.


Cảm cúm, sốt, dạ dày cũng khó chịu, bệnh tình kéo dài mười mấy ngày.


Con gái thấy bà ta mãi không khỏi, đưa bà ta đến bệnh viện kiểm tra tổng quát nhưng kết quả chỉ là bị cảm và nhiễm lạnh thông thương.


Nhưng bệnh mãi không thuyên giảm.


Trong lòng bà ta hiểu rõ, đây là tâm bệnh.


Suốt hai mươi sáu năm qua bà ta sống trong những lời nói dối Khang Kính Tín thêu dệt, khoảnh khắc Thương Quân vạch trần tinh thần bà ta hoàn toàn sụp đổ.


Đến nay bà ta vẫn chưa dám nói sự thật cho bất cứ ai trong nhà, sợ bọn họ không chịu đựng được.


Đặc biệt là con gái.


Bà Khang hít thở sâu một hơi, cuối cùng cũng hỏi: “Khang Kính Tín nói, ông ta kết hôn với bà là bị ép buộc, là bố bà lợi dụng ân tình để đòi báo đáp… chuyện đó là thật sao?”


Sầm Tông Y khẽ cười: “Bà bảo Khang Kính Tín nghe điện thoại. Ngược lại tôi muốn hỏi ông ta xem, rốt cuộc là ông ta bất đắc dĩ hay là năm xưa cầu xin tôi kết hôn với ông ta.”


Cạnh tay bà Khang có cốc nước nóng, bà ta nắm chặt lấy.


Tia hy vọng cuối cùng bị Sầm Tông Y nghiền nát vụn.


Sầm Tông Y không rảnh nói nhiều, thẳng thẳng cúp máy.


Cho dù Khang Kính Tín hay vợ ông ta, bà chưa bao giờ để vào mắt bởi vì năm đó bà mắt mù.


Sầm Tô vỗ vỗ vai mẹ: “Mẹ cứ coi như tự mẹ sinh ra bằng phương pháp sinh sản vô tính đi.”


“Nói linh tinh gì đó!” Sầm Tông Y cười mắng cô.


Đã đến giờ, hai mẹ con đi xuống.


Sầm Tô cảm thấy hôm nay mẹ mình vô cùng hưng phấn, thấp thoáng cảm giác như sắp có chuyện vui.


Lên xe, Sầm Tông Y bắt đầu nói đủ thứ chuyện, nói với con gái về buổi tiệc mừng thọ hôm nay.


“Sầm Sầm, nếu như có cơ hội chọn lại, con muốn một người bố như thế nào?” Bà khéo léo hỏi dò con gái.


Câu hỏi này không xa lạ gì với Sầm Tô.


Mười mấy ngày trước, Thương Quân cũng từng hỏi cô một câu như vậy.


Nếu như là trước kia, cô sẽ đùa rằng không phải người một nhà không bước chung một cửa.


Nhưng hôm nay, chuông cảnh báo trong lòng cô reo vang.


Xem ra mẹ và chủ tịch Ngu dự định quay lại với nhau, để Thương Quân làm công các tư tưởng cho cô trước không ngờ cô lại nói chọn ai cũng được chứ không thể chọn người như chủ tịch Ngu.


Đoán là trong lòng mẹ sợ cô bài xích chủ tịch Ngu nên hôm nay đích thân ra mặt đả thông tư tưởng.


Sầm Tô lại quan sát bộ lễ phục trên người mẹ, không hẳn là quá lộng lẫy nhưng rõ ràng trang điểm tỉ mỉ.


Sầm Tông Y: “Hỏi con muốn một người bố như thế nào, con nhìn mẹ làm gì?”


Sầm Tô: “Con đang nghĩ, người bố như thế nào mới xứng với mẹ. Trước tiên người đó phải yêu mẹ thì mới có khả năng yêu con.”


Khang Kính Tín chính là bài học nhãn tiền.


Sầm Tông Y bảo cô đừng nghĩ nhiều vậy: “Cứ nói đơn thuần thôi, con muốn một người bố như thế nào.”


“Muốn một người như Ngu Thệ Thương ấy ạ.”


“Đừng nói trái lương tâm.”


“Không trái lương tâm mà.” Sầm Tô hỏi ngược lại, “Ai không muốn một người bố như anh ta chứ? Anh ta đối xử với cháu trai, cháu gái mình đều tốt như vậy.”


Sầm Tông Y không khỏi thở dài: “Nếu như anh ta thật sự là bố con, biết đâu ngày nào con cũng phải đi dọn dẹp mớ hỗn độn cho anh ta.”


Sầm Tô: “…..”


Lần này cô đã chắc chắn, mẹ và chủ tịch Ngu là tình cũ đang nhen nhóm trở lại.


Nếu không, sao mẹ lại lo lắng chuyện sau này cô phải dọn dẹp mớ hỗn độn cho chủ tịch Ngu chứ.


Sầm Tô an ủi: “Mẹ, chủ tịch Ngu ở trước mặt mẹ mới giống như em trai thôi. Ở trước mặt bọn con, mọi người ai cũng sợ anh ta. Ngu Duệ không sợ trời không sợ đất, chỉ cần chủ tịch Ngu sa sầm mặt lại là cô ấy cũng phải e sợ. Không có bản lĩnh thì làm sao trị nổi ông bố như anh ta chứ?”


Sau đó, suốt cả quãng đường hai mẹ con đều nói chuyện về ông cụ Ngu.


2 giờ 45 phút, Sầm Tô nhận được tin nhắn của Thương Quân:Đến đâu rồi?


Sầm Sầm:Tài xế nói sắp đến điền trang golf rồi.


Sầm Sầm:Anh đến rồi sao?


Thương Quân:Anh qua từ sáng rồi.


Anh nâng ly đế cao chạm nhẹ với Ngu Thệ Thương: “Chúc mừng anh trước.”


Ngu Thệ Thương cứ nghĩ chúc mừng anh ta chính thức thăng chức thành người nắm quyền của gia tộc, ung dung nói: “Chỉ chúc suông bằng miệng à? Tưởng cậu có keo kiệt đến mấy thì ít nhất cũng phải mời tôi bữa trà sáng chứ.”


Kết quả là tiền buổi trà sáng của hai người sáng nay vẫn là anh ta trả.


Thương Quân cười: “Phải nuôi gia đình, không mời nổi.”


Anh nhấp ngụm vang đỏ, “Như này đi, hôm nay tôi tiếp đón khách khứa thay anh, anh cứ ở bên cạnh cô Sầm là được.”


Ngu Thệ Thương lo lắng: “Tôi cứ đi theo cô ấy, cô ấy sẽ chê tôi phiền.”


Anh ta khẽ lắc ly rượu, chẳng còn tâm trí uống.


“Tối qua, Sầm Tông Y gọi điện thoại cho tôi nói hôm nay muốn xem biểu hiện của tôi.”


Anh ta đã suy nghĩ cả đêm cũng không hiểu cái “biểu hiện” cụ thể là chỉ cái gì.


Anh ta nhìn Thương Quân: “Nếu như Sầm Tô nói với cậu như vậy, cậu sẽ làm thế nào?”



Thương Quân: “Thế anh càng phải đi theo cô Sầm, nhìn sắc mặt của cô ấy mà hành xử.”


Ngu Thệ Thương quyết định nghe theo người bạn vong niên này một lần.


Dù sao người ta đã vào nhóm chat gia đình “Nhà của Sầm”, còn được sự công nhận của Sầm Tông Y.


Thương Quân lại chạm ly với anh ta: “Sau này anh có sống yên ổn hay không, tất cả đều trông vào hôm nay.”


Ngu Thệ Thương cảm thấy trong lời anh nói ẩn ý gì đó, nhìn thẳng vào anh: “Sầm Tông Y nói gì với cậu à?”


“Ngay cả tối hôm gặp gia đình trên du thuyền, cô Sầm còn chẳng nói với tôi lấy một câu. Chuyện của hai người, với tính cách của cô ấy, liệu sẽ nói với tôi sao?”’


Ngu Thệ Thương không hiểu: “Thế sao cậu cứ hết lần này đến lần khác nhắc nhở tôi thế?”


Thương Quân cầm ly rượu đứng dậy: “Đó là tôi biết dùng não.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Anh ta tháo kính xuống, chống tay lên trán day nhẹ.


Chỉ cần Sầm Tông Y có chút động tĩnh gì là anh ta mất ngủ.


Sau cuộc điện thoại của bà tối qua, đến ba giờ sáng anh ta vẫn không ngủ nổi.


“Chú út, cháu tìm chú mãi.” Ngu Duệ bưng một đĩa trái cây và đồ ngọt đi qua. Hôm nay cô ấy thay chú mình tiếp đón các bậc trưởng bối của các gia tộc quen nhau nhiều năm, có mấy người đã đến từ trưa, cô ấy bận đến mức chưa cả kịp ăn trưa.


“Chú ăn chút không?” Cô ấy đưa đĩa qua.


Ngu Thệ Thương xua tay.


Thấy anh ta định lau kính, vệ sĩ vội vàng đưa khăn lau kính tới.


Kể từ khi bà Sầm nói muốn đến dự tiệc mừng thỏ, một ngày sếp lau kính không biết bao nhiêu lần nên anh ta luôn mang theo khăn lau kính bên người.


Ngu Duệ ăn miếng bánh ngọt vừa được nướng riêng cho mình: “Hôm nay người vui nhất đáng lẽ phải là chú, sao trông chú khổ đau chồng chất thế?”


Ngu Thệ Thương chậm rãi lau kính: “Có biết nói chuyện không đấy?”


Ngu Duệ: “Hay là cháu đưa gương cho chú soi nhé? Không biết còn tưởng ông nội sắp đổi người nắm quyền ấy.”


Ngu Thệ Thương đeo lại kính: “Ông ấy cũng phải có bản lĩnh đó mới thay được.”


Ngu Duệ tiếp lời: “Thế sao chú vẫn không vui?”


“Không phải không vui.”


Dừng lại một chút.


Ngu Thệ Thương nói: “Sầm Tông Y sắp đến rồi.”


Ngu Duệ chỉ biết Sầm Tô đến, không nghe nói Sầm Tông Y cũng đến.


“Chả trách. Hóa ra là đang căng thẳng.”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Ngu Duệ đưa một miếng bánh ngọt cho anh ta: “Đồ ngọt giúp giảm căng thẳng, chú ăn chút đi.”


Đối với chú út mà nói, vào khoảnh khắc tỏa sáng của đời người, có người mình yêu đứng phía dưới chứng kiến, khó tránh khỏi vừa kích động vừa hồi hộp.


“Chú út, buổi họp báo hôm nay chú phải biểu hiện cho tốt vào, để cô Sầm thấy được một mặt khác của chú.” Buổi họp báo bắt đầu lúc năm giờ, khi đó ông nội sẽ tuyên bố nghỉ hưu, giao lại tập đoàn cho chú út tiếp quản.


Dưới tầng vang lên tiếng xe, Ngu Duệ nhìn xuống dưới, là xe của chú út.


“Cô Sầm đến rồi.”


Ngu Thệ Thương chẳng còn tâm trí ăn đồ ngọt, xoay người đi xuống dưới.


Tại sảnh lớn tầng một, tiếng cười đùa lấn át cả tiếng nhạc Jazz vọng lại từ bãi cỏ.


Hôm nay không mời người ngoài, đám con cháu nhà quyền thế như ngựa hoang tuột cương, quậy phá điên cuồng suýt nữa thì húc đổ cả tháp champagne.


Sầm Tông Y đã rời xa những bữa tiệc xa hoa như này suốt hai mươi sáu năm.


Lần nữa đặt chân vào đây, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.


Hôm nay nhạc đang phát là nhạc Jazz phục cổ.


Đây không phải sở thích của ông cụ Ngu, mà là của bà.


Giai thiệu quen thuộc khiến những mảnh ký ức vui vẻ lúc còn ở London lướt qua tâm trí.


Sầm Tông Y vẫn tay với con gái: “Con đi chơi với Thương Quân đi, mẹ đi nhân vật chính buổi tiệc sinh nhật.”


Sầm Tô chỉ vào cốp xe: “Mẹ, đừng quên cầm quà.”


“Đó không phải quà cho nhân vật chính buổi tiệc sinh nhật. Mẹ đến chính là món quà bất ngờ nhất dành cho bọn họ.”


Sầm Tô nghe không hiểu.


Cô quay sang Thương Quân: “Em cứ cảm thấy hôm nay mẹ lạ lạ sao ấy.”


Nhưng không nói rõ được lạ ở đâu.


“Có phải mẹ muốn gặp phụ huynh để công khai chuyện tình cảm không?”


Thương Quân: “Đang tìm bố cho em đấy.”


Quả nhiên!


Thương Quân nắm tay cô: “Đi thôi, giới thiệu vài người bạn cho em làm quen.”


Sầm Tông Y còn chưa bước vào sảnh đã chạm mặt Ngu Thệ Thương.


Bà mỉm cười: “Chúc mừng.”


“Cảm ơn em.”


“Biết tôi chúc mừng anh cái gì không mà đã cảm ơn!”


“…..”


Ngu Thệ Thương cảm thấy bản thân vô cùng oan uổng, anh ta còn chưa kịp nói gì đã làm bà không vui.


Tuy nhiên anh ta vẫn nhớ kỹ câu đó của Thương Quân, phải theo sát bà.


Sầm Tông Y bước theo nhịp nhạc Jazz, đi thẳng về phía cầu thang xoắn ốc.


Ánh sáng từ đèn chùm pha lê đổ xuống, dường như mọi tia sáng đều đang dồn cả về phía bà.


Một đám thanh niên chưa thấy Sầm Tông Y bao giờ, phản ứng đầu tiên là ngôi sao nào thế?


Chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhưng khí chất lại bừng sáng rạng rỡ.


Thấy Ngu Thệ Thương ôn hòa, khiêm nhường đi sau bà nhất thời bọn họ không đoán nổi quan hệ giữa hai người.


Có thể khiến Ngu Thệ Thương hạ thấp tư thế như vậy, bọn họ chưa thấy bao giờ.


Lên đến tầng hai, Ngu Thệ Thương nói: “Phòng trà của bố anh có khách, anh vào nói một tiếng.”


Sầm Tông Y: “Không cần, anh ở cửa đợi tôi.”


“…..”


Ở cửa có nhân viên, ánh mắt của Ngu Thệ Thương ra hiệu bọn họ cho bà qua.


Nhân viên lập tức mở cửa cho bà.


Trong phòng trà có bốn, năm vị khách lớn tuổi đang thưởng trà trò chuyện.


Người ngồi ở vị trí chủ tọa chính là ông cụ Ngu, dù đã gần chín mươi nhưng mặt vẫn rạng rỡ hồng hào, tinh thần minh mẫn.


Nếu không phải con trai út ông ta nghỉ hưu nhường quyền, ông ta còn định ngồi ở vị trí này thêm ba bốn năm nữa.



Đột nhiên có người xông vào, nhã hứng của ông cụ bị cắt ngang, nét mặt lộ rõ vẻ không vui.


Nhân viên vội vàng giải thích: “Là bạn của chủ tịch Ngu ạ.”


Nếu thật sự là bạn bè làm ăn sẽ không không có quy tắc, thất lễ như vậy.


Bố Ngu không cần hỏi cũng đoán được đây là bạn gái của con trai.


Có lẽ là muốn bước chân vào nhà họ Ngu nên hôm nay tìm thẳng đến cửa.


Ông ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái: “Thệ Thương đâu? Sao lại để người ta tùy tiện vào đâu thế này?”


Sầm Tông Y cười: “Con trai ông đang ở ngoài cửa, tôi không cho anh ta vào.”


Khẩu khí thật lớn!


Bố Ngu chưa từng gặp Sầm Tông Y, ông ta liếc một cái sắc lẹm nhưng vẫn không đoán ra ai.


Sầm Tông Y nhìn mấy vị trưởng bố ở bên bàn trà, nói với bố Ngu: “Nếu ông không ngại để bọn họ biết chuyện, tôi cũng không ngại đâu.”


Bố Ngu hừ cười, cả đời ngày ngoài con trai út ra vẫn chưa có ai dám uy h**p ông ta.


Dù ông ta không bận tâm nhưng mấy người bạn thân cũng biết ý mà lấy cớ rời đi.


Bà có thể vào đây suôn sẻ, chắc chắn là có chỗ dựa.


Còn chỗ dựa đó là gì, bọn họ nhất thời vẫn chưa đoán ra được.


Phòng trà náo nhiệt bỗng chốc trở nên yên tĩnh.


Sầm Tông Y kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống, tà váy lễ phục rộng rãi, bà tự nhiên vắt chéo chân.


Lúc này, bà có thể ngồi ở đây, chỗ dựa lớn nhất không phải là Ngu Thệ Thương.


Mà là chính bà và con gái.


Bà không còn là vị tiểu thư năm nào chỉ biết tiêu tiền, gặp chuyện là hoảng loạn không biết làm sao.


Có con gái, vì con gái mà trở nên mạnh mẽ. Sau khi ly hôn, bà từng bế đứa con gái mới tám tháng tuổi ngồi tàu hỏa chậm lên Bắc Kinh để đòi nợ.


Kết quả người bạn kia của bố lại tránh không gặp, bà đợi hai ngày cũng chẳng thấy người đâu.


Không đòi được một đồng nào, bà bế con gái đi dạo một vòng quanh phố Trường An, rồi lại xuyên qua các con ngõ nhỏ.


Con gái phấn khích khua đôi tay nhỏ xíu.


Bà cảm thấy tất cả đều xứng đáng.


Trước khi quay về, bà mua một cây xúc xích nướng thứ mà trước đây bà không thích nhưng khi đó cảm thấy vô cùng ngon.


…..


Sầm Tông Y nhìn ông già trước mặt, mặc dù đã ở cái tuổi này rồi vậy mà khí thế vẫn sắc bén như xưa. 


Bà không biết cuộc điện thoại năm xưa ông ta gọi cho bố đã sỉ nhục như thế nào, bố nhất quyết không nói.


Không ai lên tiếng, phòng trà rơi vào im lặng.


Bố Ngu chẳng thèm ngước mắt lên.


Từ lúc trẻ ông ta đã thường xuyên bị những nhân tình tìm đến ép cung, có thủ đoạn nào mà ông ta chưa từng thấy.


Ông ta thản nhiên uống trà, hoàn toàn không để Sầm Tông Y vào mắt.


“Không hỏi xem tôi họ gì sao?” Sầm Tông Y thong dong mở lời.


Bố Ngu chẳng buồn để ý.


“Tôi họ Sầm. Sầm có chữ sơn và kim. Hai mươi sáu năm trước, chính xác là hai mươi bảy năm trước ông từng gọi điện cho bố tôi, không quên chứ?”


Bố Ngu đang cúi đầu nhấp trà, nghe thấy câu sau lập tức ngẩng đầu lên.


Nhìn gương mặt đầy vẻ kiêu hãnh và áp đảo trước mắt, ông ta dường như không thể tin nổi.


Sầm Tông Y cười mỉa mai: “Xem ra là chưa quên.”


Bố Ngu vẫn không biến sắc, nhưng làm sao có thể quên được.


Cách biệt quá nhiều năm, ông ta đã chẳng nhớ rõ trong điện thoại mình đã nói gì nhưng chuyện gọi cuộc điện thoại năm đó thì lại ấn tượng vô cùng sâu sắc.


Đó là lần đầu tiên ông ta tìm phụ huynh phía nhà gái chỉ vì chuyện tình cảm của con cái.


Nếu không phải không khuyên nổi Ngu Thệ Thương, lại không muốn giữa mình và cậu con trai út nảy sinh hiềm khích, thì ông ta vốn chẳng thèm đi giao thiệp với cha mẹ bên kia.


Cũng chẳng phải ai cũng cũng có khiến ông ta đích thân gọi điện thoại.


Con trai út là đứa duy nhất không lớn lên bên cạnh ông ta nhưng lại là người có tính cách giống ông ta nhất.


Ông ta đặt kỳ vọng rất lớn vào con trai út nên chuyện hôn nhân đương nhiên cũng phải được ông ta cân nhắc kỹ lưỡng, lựa chọn gắt gao.


Nhưng ai ngờ một ngày nào đó con trai út trở về Hồng Kông, vậy mà lại đòi kết hôn với bạn gái.


Lúc đó ông ta mới biết hóa ra bên nhà gái lớn hơn con trai út nhà mình ba tuổi.


Tối đó hai cha con đã cãi nhau một trận nảy lửa.


Con trai út là một đứa bướng bỉnh, chuyện đã quyết định mười con trâu cũng không kéo lại được.


Nếu lúc nó ba mươi tuổi muốn kết hôn thì thôi đi, đây chưa đầy hai mươi tuổi đã muốn kết hôn, sao ông ta có thể dung thứ!


Sau khi hai cha con cãi nhau một trận, con trai út đi tìm vợ chồng anh cả nó, nhờ hai đứa đi đến gặp phụ huynh nhà gái ở Hải Thành cùng nó.


Trong lúc nóng giận, ông ta đã gọi điện cho bố cô gái đó.


“Những khoản đầu tư nước ngoài năm đó của bố tôi, các dự án cứ lần lượt đổ bể. Đừng nói ông không nhúng tay vào.”


Bố Ngu chỉ “hừ” một tiếng, không phủ nhận.


Năm đó Sầm Tông Y đã đoán ra được là ai đứng sau làm vậy, dự án đổ bể không có gì lạ nhưng lần lượt đổ bể hết thì không còn trùng hợp nữa.


Người có bối cảnh mạnh mẽ như vậy ở nước ngoài, lại có hiềm khích với nhà bọn họ chỉ có thể là ông cụ ngu.


Đoán được thì đã sao.


Không có chứng cứ.


Bà không ngờ một người có thể tàn nhẫn đến vậy, ra tay không chừa đường lui.


“Tôi biết, ông muốn cảnh cáo bố tôi, quản tôi cho tốt.”


“Tôi còn biết, là ông mua chuộc người bên cạnh tôi, theo dõi  tôi mãi cho đến khi con gái tôi khoảng mười tuổi.”


Nghe đến đây, ông cụ Ngu nhìn bà thêm mấy lần.


Sầm Tông Y: “Sau này ông thu tay, không để người đó thám thính, không phải lương tâm trỗi dậy. Mà là khi đó, con trai ông đã bắt đầu thay bạn gái như thay áo, cuối cùng ông cũng không còn chấp nhất tôi nữa, cuối cùng cũng đi vào vết xe đổ của ông, ông rốt cuộc có thể yên tâm.”


Lúc đó dù bà không qua tâm đến Ngu Thệ Thương nhưng trên các tờ báo lá cải giải trí cũng thường xuyên thấy tin đồn tình ái của anh ta, tiêu đề đa phần đều là cậu út nhà họ Ngu lại thế này thế nọ.


Ngu Thệ Thương lúc đó mới ba mươi, dù là công tử đào hoa cũng chẳng ảnh hưởng đến việc liên hôn.


Trong những gia đình quyền thế, điều cha mẹ sợ nhất không phải con cái đa tình, mà là quá si tình.


Ông cụ Ngu vẫn không lên tiếng.


Bình thản uống trà.


Nếu không phải trước đây ông ta từng tìm bố mẹ bà, thì ngày hôm nay bà làm gì có cơ hội ngồi ở đây.


Sầm Tông Y chẳng cần ông ta trả lời.


Hôm nay, bà chỉ đến tặng “bất ngờ” cho ông ta.


Còn thái độ của ông ta không quan trọng.



Ông ta không nói gì là tốt nhất, đỡ tốn thời gian của bà.


Bà lấy một chiếc chén mới từ khay trà, tự rót cho mình một chén: “Những chuyện này, gần đây tôi mới xâu chuỗi lại được. Phải cảm ơn con trai út của ông.”


Ông cụ Ngu nhướng mắt.


Sầm Tông Y nhấp một ngụm trà cho nhuận giọng, tiếp tục nói: “Cách đây không lâu, Ngu Thệ Thương nói với tôi rằng năm đó lúc anh ta đi thi tình cờ gặp bạn thân của tôi. Đối phương nói cho anh ta biết, tôi đã kết hôn sinh con gái. Người bạn đó cũng là bạn của Ngu Thệ Thương, chẳng có người bạn nào không để ý đến cảm nhận của người khác mà cứ nhất quyết nói ra những chuyện đó ngay trước lúc thi cả. Ít nhất cũng phải đợi anh ta thi xong.”


“Ngu Thệ Thương còn nói, hơn mười năm sau lại “tình cờ” gặp lại người bạn đó. Người bạn thân đó nói với anh ta, cuộc sống của tôi rất hạnh phúc.”


“Tôi sống hạnh phúc thì Ngu Thệ Thương biết rõ, nhưng những biến cố bi thảm mà tôi từng trải qua, Ngu Thệ Thương hoàn toàn không hề hay biết.”


Bà nhìn bố Ngu: “Ông nghĩ ông mua chuộc người bên cạnh tôi là có thể kê cao gối mà ngủ, chẳng tốn chút sức lực nào cũng có được tất cả thông tin mình muốn sao?”


“Vậy ông quá không hiểu tôi rồi.”


Đến cả mẹ bà bà còn giấu được, huống chi là một người bạn cùng ăn chơi.


Đừng nói là một người bạn một năm rưỡi mới gặp một lần, ngay cả mẹ bà cũng cứ nghĩ nhưng năm qua bà sống vô tư vô lo, cuộc sống coi như cũng ổn.


Có điều, quả thật bà chưa bao giờ ngoảnh đầu nhìn lại.


Bởi vì khoảnh khắc chia tay, bà chưa từng nghĩ đến chuyện quay đầu.


Huống hồ sau khi kết hôn với Khang Kính Tín, bà đã định sống thật tốt vậy nên mới muốn tổ chức bù đám cưới.


Chỉ là chọn lầm người, đối phương ngoại tình.


Sầm Tông Y lại nếm một ngụm trà: “Trà này cũng bình thường.”


Bà quay lại chủ đề chính: “Tôi và Ngu Thệ Thương gặp lại nhau, ông có hối hận vì năm đó đã thu tay không?”


Sai lầm suy nhất của bố Ngu chính là hai mươi năm sáu năm năm sau bọn họ vẫn có thể đi cùng nhau.


Cuối cùng ông ta cũng lên tiếng: “Không rảnh ôn lại chuyện cũ với cô, năm giờ có buổi họp báo. Nếu như cô vẫn không từ bỏ ý định, nghĩ Thệ Thương nắm quyền là cô có thể bước chân vào cửa nhà họ Ngu…”


Sầm Tông Y cười, ngắt lời ông ta: “Cho dù ông có dùng kiệu tám người khiêng cũng đừng hòng rước tôi vào đây. Cái cửa này ai thích vào thì vào. Có điều —”


Bà nhấp một ngụm trà rồi mới thong thả nói tiếp: “Chuyện cũ này có muốn ôn lại hay không, ôn đến mức độ nào không đến lượt ông nói.”


Bà lại nhắc về người bạn bị mua chuộc đó: “Năm đó ông nghe bạn tôi nói tôi ly hôn, hồn vía chắc cũng bị dọa lên mây nhỉ? Dù sao con trai ông khi đó vẫn còn nhớ mãi tôi không quên.”


Ông cụ Ngu hừ lạnh một tiếng.


Sầm Tông Y đặt chén trà xuống, cầm ấm trà rót thêm nước nóng: “Nếu sớm biết ông mua chuộc bạn tôi, kiểu gì tôi cũng phải dọa cô ta, lừa cô ta rằng tôi sắp đi tìm con trai út ông, để ông nếm thử cảm giác nơm nớp lo sợ.”


“Một người đường đường là người nắm quyền nhà họ Ngu, hô mưa gọi gió nửa đời người. Không ngờ có ngày lại bị tôi tìm đến tận cửa để diễu võ dương oai như này đâu nhỉ?”


Bà dừng lại một chút, “Còn có điều ông càng không ngờ tới nữa.”


Bố Ngu hoàn toàn không để tâm đến những lời này.


Những năm qua ông ta không chỉ trải qua cảnh tình nhân của mình đến làm loạn mà còn nếm trải việc nhân tình của bốn đứa con trai riêng tìm đến tận cửa, lấy đứa trẻ ra nói chuyện.


Trẻ con thì tính là gì.


Nhà của từng đứa con trai ông ta, thứ không thiếu nhất chính là trẻ con.


Đương nhiên, ngoại trừ con trai út.


Không phải ông ta chưa từng nghi ngờ việc con trai út có vấn đề về sức khỏe, không phải không muốn sinh mà là không sinh nổi.


Quản gia nói, từ khi thằng út tiếp quản tập đoàn mất ngủ càng nghiêm trọng hơn.


Nắm quyền điều hành tối cao trong tay mà chẳng có nổi một đứa con, sao có thể không nghiêm trọng?


Hôm qua quản gia còn nói, trong nhà còn xuất hiện thêm mấy đơn thuốc dân gian chữa vô sinh.


Xem ra ông ta nghi ngờ không sai.


Ông ta biết vì sao Sầm Tông Y lại không sợ hãi gì như vậy, chẳng qua là nghĩ mang theo con gái mình gả vào đây thì có thể ngồi không hưởng thành quả.


Sầm Tông Y tiếp tục thêm trà nóng, cầm chén trà lên: “Biết vì sao tôi không quan tâm đến Ngu Thệ Thương không?”


Bà tự hỏi tự trả lời: “Bởi vì tôi chỉ quan tâm khi nào ông nhường quyền là đủ rồi.”


“Còn về khi nào Ngu Thệ Thương sẽ thay lòng, sau này sẽ yêu ai, sẽ có mấy đứa con, những chuyện đó tôi không kiểm soát được, cũng không quyết định được. Điều duy nhất tôi có thể quyết định chính là bản thân mình.”


“Vậy nên tôi sống cho tốt, tích cực trả nợ, dốc sức nuôi dạy con gái. Dù có vất vả đến đâu, cũng phải lo cho con đi du học.”


“Muốn kế thừa gia nghiệp mà bản thân không chịu khổ chỉ có thể nhìn sắc mặt người khác, nếm cái khổ người khác ban cho. Tôi chỉ cho phép con gái mình chịu cái khổ của công việc.”


Ông cụ Ngu lăn lộn thương trường cả đời người, sao có thể không nghe hiểu ý đối phương là muốn con gái mình tiếp quản vị trí của Ngu Thệ Thương.


Ông ta chỉ thấy Sầm Tông Y quá ngây thơ: “Sao nào, cô tưởng những người khác nhà họ Ngu đều ăn chay à mà lại để cho một người ngoài vào kế thừa gia nghiệp!”


Sầm Tông Y: “Ăn chay hay không tôi không biết, tôi chỉ biết đám cháu đó của ông không có đứa nào giỏi bằng con gái tôi. Nếu không, ông tưởng những cái khổ mà con gái tôi chịu bao nhiêu năm qua là công cốc chắc?”


Bà chuyển chủ đề: “Đúng rồi, chắc ông vẫn chưa biết con gái tôi là ai nhỉ?”


Ông cụ Ngu quả thật không biết.


Từ khi thằng út bắt đầu quen bạn gái mới, không còn vương vấn Sầm Tông Y mà sau khi ly hôn bà cũng có tình yêu mới không bao giờ liên lạc với thằng út nữa nên ông ta cũng chẳng buồn bận tâm đến chuyện của bọn họ.


Sầm Tông Y nói với ông ta: “Con bé tên Sầm Tô, hiện là phó tổng giám đốc điều hành của Y tế Tân Duệ. Y tế Tân Duệ chắc ông biết rồi, chính là công ty mà cháu gái Ngu Duệ ông thu mua sáp nhập.”


Ông cụ Ngu đang định uống trà, nghe vậy tay khựng lại.


Gần đây Duệ Duệ rất phản nghịch, dám công khai đối đầu với ông ta, còn nói cùng lắm thì cứ cách chức con bé trong tập đoàn đi, ai thích thừa kế thì thừa kế!


Sau đó ông ta hỏi thăm mới biết doanh nghiệp y tế Duệ Duệ thu mua sáp nhập đã có khởi sắc, còn cử một phó tổng giám đốc nhảy dù xuống thuận lợi lấy lại quyền kiểm soát từ tay gia tộc nhà Triệu Tuân.


Bây giờ, Triệu Tuân cũng phải báo cáo công việc cho con bé.


Lúc đó ông ta tức giận cháu gái ngông cuồng nhưng vẫn cảm thấy an ủi vì cuối cùng cũng biết cách dùng người.


Không ngờ, vị phó tổng giám đốc điều này này lại là con gái của Sầm Tông Y.


Sầm Tông Y: “Tôi nuôi dưỡng con gái là để cạnh tranh với con cái của Ngu Thệ Thương. Nào ngờ, con trai ông không nên thân, không sinh nổi.”


Ông cụ Ngu: “…..”


Ngu Thệ Thương ở ngoài cửa: “…..”


“Con trai ông mặc dù không nên thân ở chuyện sinh con cái nhưng ít ra cũng có chỗ đáng mặt, lấy được vị trí người nắm quyền nhà họ Ngu.” Sầm Tông Y cố ý dừng lại: “Sau này, phần lớn tài sản nhà họ Ngu của các người đều sẽ là của con gái tôi. Đương nhiên, cũng coi như là của tôi.”


Ông cụ Ngu thật sự muốn ném cái chén trong tay đi.


Nhưng ông ta không cho phép mình thất lễ.


Đó là biểu hiện của không có bản lĩnh.


Sầm Tông Y cười: “Biết ông muốn đập cái chén này lên mặt tôi. Nhưng ông lại sợ mình lộ vẻ yếu thế.”


Bà thong thả nói: “Cũng đúng, ai mà can tâm đem khối tài sản vất vả cả đời người dâng cho người mình coi thường chứ.”


Ông cụ Ngu nén cơn giận, chỉ có thể tức giận siết chặt chén trà, đưa lên miệng nhấp một ngụm.


Sầm Tông Y thấy vui vì ông ta đuối lý, bà tiếp tục nói: “Năm đó lúc đang trả nợ tôi đã an ủi mình như này. Mình vất vả trả nợ thì cũng có người đang liều mạng làm công cho mình. Mình trả chút nợ này có thấm vào đâu, tương lai sẽ có cả nghìn tỷ, thậm chí còn nhiều tài sản hơn thế được dâng đến trước mặt. Mình và con gái mình phải có bản lĩnh để tiếp nhận nó mới được.”


“Ông vất vả rồi, lăn lội cả đời người tích cóp được khối gia sản dày dặn như thế cho tôi và con gái tôi.”


Ông cụ Ngu tức giận mất kiểm soát: “Sầm Tông Y, cô thật sự nghĩ Ngu Thệ Thương hồ đồ đến mức để mặc cô muốn làm gì thì làm sao?!”


“Đương nhiên anh ta không hồ đồ, nếu không đã chẳng ngồi lên được vị trí người nắm quyền nhà họ Ngu. Chính bởi vì anh ta không hồ hồ nên tiền mới đẻ lại cho con gái ruột của mình.”


Sầm Tông Y nâng chén trà, “Chúc mừng ông nhé, mừng thọ chín mươi tuổi lại có thêm một đứa cháu nội. Cũng chúc mừng con trai ông, trung niên có con gái cuối cùng cũng không còn cô độc một mình nữa.”


Ông cụ Ngu cả đời trải qua bao sóng gió, lúc này cũng không bình tĩnh nổ.


Đốt ngón tay ông ta trắng bệch, suýt chút nữa đã bóp nát chén trà: “Cô nói cái gì?”


Sầm Tông Y nhấn mạnh từng chữ: “Tôi nói, Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương.”



Ông cụ Ngu không muốn tin.


Làm sao có thể chứ?


Sầm Tông Y: “Đừng nói người khác, ngay cả bản thân tôi lúc đó còn chẳng biết mình mang thai. Cũng may khi đó còn trẻ, con gái kiên cường, dọa sảy thai, ra nhiều máu như vậy mà cuối cùng vẫn không sao cả.”


Lúc đó bà chỉ nghĩ là kỳ kinh nguyệt, máu chảy lắt nhắt suốt hai ba ngày, bụng thì âm ỉ đau, nhưng cũng chẳng để tâm.


Cho đến khi đứa trẻ trong bụng được ba tháng bà mới cảm thấy có gì đó không ổn.


Bà đặt chén trà xuống: “Hôm nay tôi đến đây, ngoài việc tặng ông “bất ngờ” này còn một chuyện nữa. Lát nữa trong buổi họp báo, ngoài việc ông tuyên bố nghỉ hưu còn phải công khai tuyên bố con trai út của ông đã có con. Trước đó không công khai là để bảo vệ con bé.”


Ông cụ Ngu cười lạnh: “Cô nghĩ cô là ai?!”


“Ông nói tôi là ai? Tôi là mẹ của đứa con duy nhất của con trai ông!”


Trên đời này ông cụ Ngu ghét nhất là bị uy h**p: “Thế thì sao! Đừng tưởng lấy đứa trẻ là có thể uy h**p được tôi!”


“Ông có thể không tuyên bố. Nhưng đợi đến khi đích thân tôi tung tin cho phóng viên, mặt mũi của ông biết để vào đâu? Vì con gái và con rể, tôi mới nể mặt ông, ông thật sự nghĩ tôi cầu xin ông chắc?”


Ông cụ Ngu không nghĩ bà lại ngông cuồng đến mức này.


“Vẫn chưa nói với ông, cháu rể ông là Thương Quân.”


Đầu óc ông cụ Ngu lập tức vang lên những tiếng ong ong.


Đúng là cùng một giuộc với Ngu Thệ Thương! Ngưu tầm ngưu mã tầm mã!


Một đứa con trai út đã đủ làm ông ta đau đầu, giờ lại thêm một đứa cháu rể.


“Họp báo phải nói thế nào, không cần tôi dạy chứ?”


Bà khép tà váy đứng dậy, quay người bước đi.


Nhân viên ở cửa phòng trà đã bị đuổi từ lâu, chỉ có một mình Ngu Thệ Thương.


Sầm Tông Y kéo cửa ra, anh ta vẫn còn đứng sững sờ tại chỗ.


Sầm Tông Y nhìn anh ta một cái, thấy anh ta không phản ứng gì liền đi thẳng xuống dưới.


“Tông Y!” Anh ta đuổi theo, nắm chặt lấy cánh tay bà: “Cho dù em chọc tức bố anh mới nói thế nhưng anh cũng tin là thật.”


Sầm Tông Y vỗ vỗ tay anh ta, ra hiệu đang siết bà quá đau: “Sầm Tô là con gái anh. Nếu không vì sao Khang Kính Tín chưa bao giờ quan tâm con bé? Ngu Thệ Thương, tôi sẽ không lấy chuyện này ra làm trò đùa. Bố ông còn chưa xứng để tôi lấy con gái ra nói đùa.”


Bà thoát khỏi tay ông ta: “Tôi ra ngoài hít thở không khí.”


Nếu không phải vì con con gái, bà không muốn nhìn thấy ông cụ Ngu một khắc nào.


Ngu Thệ Thương vin tay vào tay vịn cầu thang, đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.


Anh ta tháo kính xuống, khẽ lau khóe mắt. Cuối cùng anh ta cũng có một mối ràng buộc suốt đời không thể cắt đứt với bà.


Đeo kính vào, anh vội vã đuổi theo.


Sảnh lớn lúc này chật kín những người trẻ tuổi, thấy hai người một trước một sau bước nhanh xuống dưới, họ liền trêu chọc sao Ngu Thệ Thương vội vàng thế.


Ngu Thệ Thương: “Đi đuổi theo mẹ của con ta!”


“…..”


Cả hội trường sững sờ.


Ngu Duệ phản ứng nhanh nhất, túm lấy chú út: “Chú út, chú nói gì cơ? Con của chú?”


“Cháu không nghe nhầm, Sầm…” Tô là con gái chú.


Ngu Duệ vẫn luôn hy vọng chú út có thể có con của mình, như vậy nửa đời sau sẽ có chỗ dựa tinh thần, không cần ăn cơm một mình nữa. Cô ấy từng khuyên chú út, có con rồi có lẽ sẽ không còn cô đơn nữa.


Nhưng cô ấy không thể nào ngờ được mẹ của đứa trẻ lại là Sầm Tông Y.


Cô ấy cắt ngang lời chú út: “Chú út, chú thật là… Cô Sầm đã bốn mươi chín tuổi, sắp năm mươi rồi. Sao chú có thể để cô ấy mang thai được? Chú không biết sản phụ lớn tuổi khi sinh con sẽ nguy hiểm đến tính mạng sao?”


Trước đó Ngu Duệ còn không hiểu vì sao cô Sầm lại đồng ý đến tiệc mừng thọ, dù sao trước đây cũng từng bị chia cắt đôi uyên ương. Hóa ra là mang thai nên bất đắc dĩ phải đến gặp phụ huynh.


Cô ấy chẳng màng đến vai vế, buột miệng hỏi: “Cô Sầm giận như thế, có phải chú đã động tay động chân với bao cao su không?”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Anh ta gạt tay cháu gái ra: “Cảm ơn cháu đã đánh giá chú cao như vậy.”


Ngu Duệ: “…..”


“Sầm Tô là con gái chú.”


Ngu Duệ trợn tròn đôi mắt hạnh, bảo sao cô ấy luôn có cảm giác Sầm Tô và chú út giống nhau ở rất nhiều điểm một cách khó hiểu.


Bản thân cô ở trước mặt Sầm Tô cũng chẳng thể bày ra nổi dáng vẻ bà chủ, hôm ở tiệc đính hôn của Triệu Tuân, cô ấy còn tự tay đút cho Sầm Tô một miếng.


Sầm Tô hình như hai mươi sáu hay là hai mươi bảy gì đó?


Chú út năm nay bốn mươi sáu, mang thai mất mười tháng.


Cô ấy ngạc nhiên nhìn về phía chú út: “Lúc đấy chú thành niên chưa?”


Ngu Thệ Thương: “…..”


Anh ta phát hiện điểm chú ý của cháu gái mình lúc nào cũng kỳ lạ như vậy.


“Đi xem ông nội cháu đi, lát nữa còn buổi họp báo đừng để tức đến ngất đi.”


“… Vâng.”


Ngu Thệ Thương đảo mắt quanh sảnh nhưng không thấy Sầm Tô.


Vệ sĩ báo lại: “Bà Sầm đang ở bên hồ, muốn yên tĩnh một mình nên bảo anh đừng làm phiền, nói lát nữa sẽ đến tìm anh.”


“Sầm Tô đâu?”


“Có lẽ là ở cùng tổng giám đốc Thương.”


Ngu Thệ Thương vừa gọi điện thoại cho Thương Quân vừa nôn nóng chạy ra ngoài tìm kiếm.


Thương Quân không nghe máy, thẳng thừng ấn tắt.


Lúc này Sầm Tô đang nắm chặt tay anh, sốt ruột chờ anh xác nhận.


Vừa rồi cô đã hóng được drama của mẹ mình, nói đã mang thai con của Ngu Thệ Thương.


Phản ứng đầu tiên của cô là: “Em sắp có em trai hoặc em gái sao?”


Thương Quân: “… Đứa trẻ đó là em.”


“Hả?”


Khoảnh khắc ấy, Thương Quân nhìn thấy trên gương mặt cô lần lượt hiện lên sự kinh ngạc, nhẹ nhõm, vui mừng, rồi lại là không dám tin, sợ rằng tất cả chỉ là một ảo ảnh thoáng qua. 


Sầm Tô bị nhấn chìm trong những đợt cảm xúc cuộn trào.


Cô đứng sững tại chỗ, bàng hoàng không biết phải làm gì.


Thương Quân ôm cô vào lòng: “Ngu Thệ Thương là bố ruột em. Nếu như được chọn lại lần nữa, anh biết em sẽ chọn anh ta. Sau này, anh và anh ta sẽ hết lòng yêu em.”


Ngu Thệ Thương không gọi được cho hai người, vẫn đang tìm xung quanh.


Thương Quân buông cô ra, chỉ về phía Ngu Thệ Thương: “Lớn tuổi như vậy rồi, lần đầu tiên làm bố, đừng để anh ta sốt ruột.”


Sầm Tô bật cười trong nước mắt, quay người chạy về phía Ngu Thệ Thương.


Ngu Thệ Thương tưởng con gái ra bờ hồ tìm Sầm Tông Y, anh ta đang đi về bên đó thì đằng sau vang lên tiếng gọi của Sầm Tô: 


“Bố ơi!”


Ngu Thệ Thương quay người lại, còn chưa nhìn rõ là ai đã bị ôm chầm lấy.


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 59: Sầm Tô là con gái của tôi và Ngu Thệ Thương.
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...