Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người.
Sầm Tô đã bắt đầu mong chờ đến ngày hai mươi bảy.
Bà ngoại vốn có tình cảm đặc biệt với các tiệm chụp ảnh, nói tự mình chụp không thể có được cảm giác trang trọng như lúc chụp ở tiệm.
Vừa hay đối diện chung khu có tiệm chụp ảnh, nghe nói đã mở được nhiều năm. Hôm đó sẽ đưa bà ngoại đến đó chụp một bức ảnh gia đình có cả Thương Quân.
Nếu như ông ngoại còn sống thì tốt biết mấy.
Ông chắc chắn sẽ rất thích Thương Quân.
“Em chuyển ảnh chụp chung cho bà ngoại xem.”
Thương Quân nói không cần: “Anh gửi rồi.”
Sầm Tô cúi người, đặt nụ hôn lên má anh.
Ảnh do anh gửi, chắc chắn bà ngoại sẽ vui hơn.
“Em thêm anh vào nhóm chat gia đình nhà mình.” Nói rồi cô thêm Thương Quân vào nhóm.
“Ngày nào bà ngoại cũng gửi đủ các loại video kiến thức phổ thông, anh không cần mở ra xem.”
Nhóm chat ba người suốt bao nhiêu năm cuối cùng cũng có thêm một thành viên mới, cô đổi tên nhóm thành: Nhà của cen
Mượn chủ đề bức ảnh cả gia đình, Thương Quân thử thăm dò: “Nếu như có cơ hội chọn lại, em muốn một người bố như thế nào?”
Sầm Tô nghiêm túc suy nghĩ, sau đó lắc đầu: “Không nghĩ ra được.”
Bởi vì cô biết không có cơ hội làm lại từ đầu.
Giả sử thật sự có, những nhiều cô muốn quá nhiều. Cô muốn bù đắp lại toàn bộ tình phụ tử đã thiếu trong suốt hai mươi sáu năm qua, muốn được yêu thương đồng thời lại không bị gò bó, có thể tự do tự tại.
Chỉ riêng điều này đã thấy không thực tế rồi.
“Nhưng em biết mình không muốn một người bố như thế nào.”
Thương Quân thuận theo lời cô nói, hỏi: “Không muốn người như thế nào?”
Sầm Tô nói đùa: “Dù sao không thể giống chủ tịch Ngu được. Em còn đang hy vọng bố em sẽ nhận lỗi thay em, gánh đòn giúp em. Nếu chủ tịch Ngu là bố em, trước mặt mẹ em chuyện gì em cũng phải gánh thay anh ta.”
Thương Quân: “…..”
Trong lòng Sầm Tô hiểu rõ, đời này duyên phận cha con giữa cô và Khang Kính Tín đã tận.
Về chuyện bố hay tình phụ tử, cô không muốn nghĩ nhiều nữa.
Còn về Ngu Thệ Thương, cô chưa bao giờ dám mong cầu nên chỉ lấy ra nói đùa cho vui.
Thật ra cô thà rằng mình không được sinh ra, để đối lấy một cơ hội cho mẹ và chủ tịch Ngu, vẫn tốt hơn nhiều so với việc chọn một người đàn ông đạo đức giả như Khang Kính Tín.
Sầm Tô nói mình không muốn làm lại: “Nếu làm lại, em sẽ không gặp được anh nữa.”
Thương Quân nhìn cô: “Biết đâu lại gặp nhau sớm hơn.”
Sầm Tô không muốn dùng những ảo tưởng đó để an ủi bản thân, cúi xuống vòng tay ôm lấy cổ anh: “Sếp Thương, bao giờ đi ăn mì sốt tương đậu đây?”
Thương Quân bất lực bật cười: “Bây giờ đi.”
Anh vỗ vỗ vào cánh tay cô, ra hiệu cho cô buông tay: “Anh đi thay bộ đồ khác.”
Hôm nay vì lễ ký kết nên anh mặc âu phục chỉnh tề, muốn thay một bộ đồ thoải mái hơn đi cùng cô.
Sầm Tô vén gấu quần lên cho anh xem: “Anh đi thay đồ, em ẫn mặc đồ công sở với giày cao gót này.”
Thương Quân tắt máy tính: “Vậy về nhà cùng thay.”
Đây là lần hẹn hò chính thức của hai người kể từ khi yêu nhau.
Trên đường về, Thương Quân nhận được điện thoại của em trai.
Thương Uẩn nói với anh, đã lo liệu xong xuôi giúp anh rồi.
Thương Quân không hiểu chuyện gì: “Lo liệu chuyện gì?”
“Chỗ chủ nhiệm Cố đấy. Không phải anh muốn mời ông ấy dẫn Sầm Tô vào lễ đường sao? Anh ngại không tiện mở lời nên em đã tìm ông ấy giúp anh rồi.”
“…..”
Đúng là tích cực thật.
“Lúc đi học có thấy em tích cực như này đâu.”
Thương Uẩn: “Chuyện học hành sao quan trọng bằng chuyện kết hôn của anh.”
Thương Quân cũng không trách em trai nhiều chuyện vì ai có thể biết được Ngu Thệ Thương lại là bố ruột của Sầm Tô.
Trung niên Ngu Thệ Thương có con gái, chắc chắn sẽ nâng như nâng trứng.
Anh nói khéo: “Chưa chắc đã làm phiền đến chủ nhiệm Cố, sau này anh sẽ đích thân giải thích với ông ấy.”
Thương Uẩn: “Nếu thật sự không được thì để em đưa.”
“… Xéo đi.”
Thương Uẩn bị mắng nhưng vẫn cười, nghĩ anh cả không mời chủ nhiệm Cố giúp đỡ có lẽ là vì có cân nhắc khác nên đã cúp máy.
Sầm Tô thấy Thương Quân cất điện thoại, hỏi anh: “Anh lại vì chuyện của bà ngoại mà đi tìm chủ nhiệm Cố à?”
Thương Quân nói thật: “Vốn dĩ định mời ông ấy dẫn em vào lễ đường hôm đám cưới.”
Sầm Tô vẫn chưa nghĩ xa đến chuyện đám cưới như vậy, cô đã nghĩ về khung cảnh hoành tráng đó: “Em có thể tự mình bước về phía anh.”
Giống như lần đầu tiên cô gặp anh ở nhà hàng trên cao tại Thâm Quyến.
Hạnh phúc tự mình giành lấy, cô tự mình bước đi không cần bất cứ ai đưa.
Đương nhiên bà ngoại và mẹ chắc chắn sẽ chạnh lòng, cảm thấy mắc nợ cô, để lại nuối tiếc cho đám cưới.
Nhưng người đứng ở bên kia lễ đường là Thương Quân, chút nuối tiếc đó cũng chẳng đáng bận tâm.
Thương Quân ậm ừ cho qua: “Hôm đám cưới anh sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Anh chuyển chủ đề, hỏi cô hôm nào về Thâm Quyến.
“Sáng ngày mai.”
“Không ở thêm hai ngày sao?”
“Không có thời gian. Ngày kia Triệu Tuân đính hôn, em phải tham gia.”
Thương Quân gật đầu.
Sau một hồi cân nhắc, anh dặn thư ký:Chiều ngày kia tôi bay đến Thâm Quyến dự tiệc tối, bay về ngay trong đêm.
Thư ký:Vâng thưa sếp Thương. Tôi đi xin đường bay ngay.
Thương Quân khóa màn hình điện thoại, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, cô đang soi gương trang điểm.
Lúc đi làm cô chỉ trang điểm nhẹ nhàng, bây giờ đang vẽ kẻ mắt.
Hai người về nhà thay sang áo T shirt và giày thể thao, thong dong đi bộ đến quán mì sốt tương đậu đó.
Bốn giờ chiều, trong quán không đông khách.
Bàn lần trước Sầm Tô ngồi vẫn còn trống, hôm nay lại ngồi bàn đó.
“Hôm đó em ngồi chỗ này chụp lại tòa chung cư anh ở.”
Thương Quân ngồi xuống cạnh cô, từ cửa sổ sát đất của quán mì nhìn về chỗ ở của mình.
Sầm Tô dựa gần anh, tự chụp mấy bức ảnh chung.
Cô chọn tấm ảnh đẹp nhất gửi cho anh, trùng hợp là sau khi ăn xong bát mì này cô lại bay về Thâm Quyến.
Điện thoại của Thương Quân rung, ngoài ảnh còn có thêm một dòng tin nhắn.
Sầm Sầm:Nếu như có người níu giữ em lại, em sẽ không đi vội~
Mấy tháng trước, cô từng nói câu tương tự.
Tương Quân lật lại lịch sử cuộc trò chuyện, sao chép câu trả lời của chính mình sửa lại một chút rồi gửi cho cô:Bay ngày nào cứ bay ngày đó, tiền lỗ hoàn tiền máy bay đủ để em ăn bao nhiêu bát mì sốt tương đậu?
Sầm Tô bật cười, tựa mặt lên vai anh: “Em vẫn chưa mua vé máy bay, không lỗ gì cả. Thế anh có giữ em lại không?”
Hơi thở của cô lướt nhẹ qua cổ anh.
Thương Quân cúi xuống nhìn vào mắt cô: “Không giữ, anh đi thăm em.”
Sầm Tô không coi là thật, bởi vì lần chia tay trước anh từng nói: Đối với người mình thích cũng sẽ không níu giữ, sẽ đi thăm đối phương.
Lần trước ăn mì sốt tương đậu, cô và anh chẳng có quan hệ gì.
Lần này, cô đã là người anh thích.
Cô nghĩ, vừa rồi anh nói “Anh đi thăm em” chỉ là cách anh xác nhận tình cảm của mình.
Hơn nữa dạo này anh rất bận, bận rộn với đại hội cổ đông thương niên, bận đi đưa dâu con gái chú ba của Giang Minh Kỳ, hoàn toàn không thể phân thân đến Thâm Quyến được.
Lần tới gặp nhau, sợ phải đợi đến ngày hai mươi sáu hoặc hai mươi bảy.
Nếu như muốn gặp anh vào ngày hai mươi sáu cô bắt buộc phải đến dự tiệc đại thọ của bố chủ tịch Ngu.
Nghe Ngu Duệ nói, ông cụ Ngu không tổ chức rầm rộ mà chỉ mời vài gia đình quen nhau lâu năm cùng người thân bạn bè quan trọng, chúc mừng đơn giản ngay tại khu điền trang golf của nhà mình.
Ngu Duệ còn nói: Nếu như cô không chê đông người thì tôi đưa cô đi. Khá nhiều bạn bè của Thương Quân cũng ở đó, dù sao sớm muộn gì cũng phải làm quen.
Vì để được gặp nhau sớm hơn một ngày cô vẫn quyết định tới đó.
Hai người ngồi sát nhau cũng không nói chuyện gì nhiều, mỗi người đều tự tính toán riêng về thời gian gặp nhau.
Mì sốt tương đậu được mang lên.
Thương Quân không đói lắm nên gắp một nửa phần của mình cho Sầm Tô.
Vừa ăn mì Sàm Tô vừa nhắc đến Ngu Thệ Thương: “Hôm nào em phải cảm ơn chủ tịch Ngu đàng hoàng.”
“Cảm ơn anh ta chuyện gì?”
Bà ngoại không cần đến góc xem mắt nữa, vốn dĩ đang ở nhà rảnh rỗi chẳng có việc gì làm. Bây giờ nghe chủ tịch Ngu vô sinh nên bà bận rộn lắm, nói dù thế nào cũng phải giúp cháu Ngu của bà có được đứa con.
Thương Quân ẩn ý: “Tâm nguyện của bà ngoại sắp thành hiện thực rồi.”
Buổi trưa Sầm Tô không ăn no nên đã đói từ lâu, cô ăn sạch sành sanh cả nửa phần mì Thương Quân chia cho mình.
Hai người ăn xong bước ra khỏi quán mì, đúng vào giờ cao điểm tan làm.
Xe cộ tấp nập, người qua lại đông như mắc cửi.
Sầm Tô nắm lấy tay anh, bảo anh đi chậm lại: “Em không có sức nữa.”
Thương Quân quay đầu: “Ăn nhiều hơn anh mà vẫn không có sức?”
Sầm Tô cười, đánh anh.
Hai người cười đùa suốt cả dọc đường.
Sầm Tô phát hiện, cô không chỉ thích mùa đông ở Bắc Kinh mà còn thích cả mùa xuân, mùa hạ và mùa thu nơi này.
—
Hôm diễn ra tiệc đính hôn của Triệu Tuân, Ất Tinh nghỉ phép năm.
Cô ta không muốn ngồi trong nhà ăn nghe đồng nghiệp thảo luận tiệc đính hôn của anh ta náo nhiệt như nào, cô dâu lại trông như thế nào.
“Phó tổng Sầm, xin lỗi chị. Lúc bận rộn như này em lại xin nghỉ ngang.”
Sầm Tô mỉm cười: “Bây giờ không tính là bận, giai đoạn giữa và cuối dự án mới gọi là bận, chưa biết chừng lúc đấy phải ăn ngủ ở công ty ấy.”
Ất Tinh vốn định nghỉ mười ngày, nhưng cô cho nghỉ thêm bốn ngày nữa.
“Hai tuần, đủ để cô ra nước ngoài thư giãn thoải mái.”
Những lời an ủi cô không nói một câu nào.
Triệu Tuân thật sự không phải người tốt.
Cho dù hôm nay không đính hôn, anh ta cũng sẽ không kết hôn với Ất Tinh.
Tiệc đính hôn bắt đầu lúc sáu giờ tối.
Năm rưỡi, Ngu Duệ gọi điện thoại cho cô: “Tôi ở dưới tầng rồi, đi thôi.”
Sầm Tô nhìn thời gian: “Vinh hạnh quá, sếp Ngu đích thân tới đón tôi.”
Ngu Duệ: “Còn vinh hạnh hơn nữa là lát nữa tôi sẽ đích thân đút cho cô ăn.”
Sầm Tô cười, rời khỏi văn phòng.
Ngu Duệ bảo cô chuẩn bị sẵn tâm lý: “Khang Kính Tín có đến tiệc đính hôn hay không thì tôi không chắc, nhưng vợ ông ta chắc chắn đến.”
Không phải vì Triệu Tuân có mặt mũi lớn, mà do bà Khang có quan hệ thân thiết với bố mẹ bên nhà gái, nên không thể không đi.
Sầm Tô: “Bà ta đi của bà ta, tôi ăn của tôi. Không ảnh hưởng.”
Lúc này ở sảnh tiệc đính hôn, áo quần lộng lẫy người đẹp tấp nập, khách mời lần lượt kéo đến.
Triệu Tuân đang đứng đón khách, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc tiến lại gần. Anh ta không khỏi ngẩn người.
Người có mời cũng không mời nổi lại chủ động đến dự tiệc đính hôn của anh ta.
Không kịp suy nghĩ nhiều, Triệu Tuân tiến lên đón: “Tổng giám đốc Thương, sao anh lại có thời gian ghé qua thế này? Thật là vinh dự quá.”
Thương Quân: “Chúc mừng.”
“Cảm ơn anh. Mời anh vào trong.” Triệu Tuân đích thân dẫn anh vào chỗ ngồi.
Thương Quân có thể đến dự tiệc đính hôn của anh ta, anh ta được hưởng ké từ Sầm Tô.
Biết tin người thừa kế nhà họ Thương có mặt, ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Thương Quân chứ không phải Triệu Tuân.
Việc quen biết Thương Quân không có gì lạ, ngồi ở đây cũng có không ít người từng tiếp xúc với anh.
Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở mức gật đầu xã giao.
Chỉ là tiệc đính hôn mà thôi, vậy mà vị này lại đích thân tới ủng hộ.
Bọn họ thầm suy đoán, không biết từ bao giờ Triệu Tuân lại bắt nối được với người trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh.
“Tôi nhớ dự án mà ông Khang nhà bà vừa nhận, ông chủ chính là Thương Quân đúng không?” Có người ngồi cùng bàn bắt chuyện với bà Khang.
Nhìn thì nói bâng quơ nhưng thật ra là đang ẩn ý châm chọc.
Bà Khang mỉm cười, chỉ trả lời: “Đúng vậy.”
Bà ta nghe ra sự mỉa mai của đối phương, thật ra ý đối phương muốn nói là: Không phải bà nói Khang Kính Tín nhà bà nhận dự án của Tinh Hải Toán Lực, rất thân với Thương Quân sao? Sao người ta không đến dự tiệc lễ đính hôn của con gái bà? Ngược lại lại có thời gian đến chỗ Triệu Tuân?
Lúc này lựa chọn thông minh nhất chính là không tiếp lời, giả vờ như không hiểu ẩn ý của đối phương.
Càng giải thích, càng tỏ ra mình chột dạ.
Những dịp như này, đều sẽ ngấm ngầm hoặc công khai so bì lẫn nhau.
Dạo gần đây bà ta bị chuyện gia đình làm kiệt quệ cả tinh thần lẫn sức lực, nhưng bất đắc dĩ hôm nay lại là tiệc đính hôn của con gái bạn thân với Triệu Tuân, bà ta không thể không đến.
Bà ta và Khang Kính Tín vẫn chiến tranh lạnh, không cho ông ta về nhà. Gần đây ông ta đều ở bên nhà mẹ.
Tối qua bà ta lại gọi điện thoại cho ông ta, ra tối hậu thư: Nếu như trước cuối tháng không khiến Sầm Tô từ chức rời khỏi Thâm Quyến thì ông ta đừng mong về nhà nữa!
Thật ra bà ta không thể nào ly hôn, ly rồi hội chị em xung quanh sẽ là người đầu tiên cười nhạo bà ta.
Dù sao bà ta cũng khoe khoang hạnh phúc bao nhiêu năm nay, trong số đám chị em này bà ta là người duy nhất có chồng không ngoại tình, không có con riêng bên ngoài.
Không để ý đến lời châm chọc của người kia nữa, bà ta cầm cốc nước lên thong thả uống.
Vừa uống được hai ngụm, bà ta thấy ánh mắt của tất cả mọi người ở trên bàn đều dồn về phía mình.
Bà Khang đang tò mò tại sao tất cả mọi người lại nhìn mình chằm chằm thì một bóng dáng cao lớn đã ngồi xuống vị trí trống bên cạnh bà ta.
“Chủ tịch Khang sao không tới đây?” Người bên cạnh chào hỏi với bà ta.
Bà Khang giật mình quay mặt lại, không thể nào ngờ được người đó là Thương Quân.
Bà ta vội vàng cười tỏ ra thân thiết: “Lão Khang tối nay phải tăng ca, không đi cùng tôi được. Để bây giờ tôi gọi điện thoại cho ông.”
Thương Quân ngăn lại: “Công việc quan trọng hơn.”
Bà Khang có chừng mực, đương nhiên không khăng khăng gọi nữa.
Ánh mắt bà ta lướt qua người vừa rồi vừa mỉa mai, châm chọc mình.
Vừa rồi còn muốn cười nhạo bà ta, bây giờ Thương Quân chủ động đến chào hỏi chẳng khác nào giúp bà ta tát một cái thật đau vào mặt người đó.
Bà Khang tiếp tục bắt chuyện: “Cậu từ Bắc Kinh đến đây sao?”
Thương Quân không tiếp lời, hơi nghiêng người về phía bà ta, hạ thấp giọng: “Nghe nói, bà muốn đuổi Sầm Tô đi?”
Bà Khang ngạc nhiên, không ngờ Khang Kinh Tín lại đem cả những chuyện khó nói như vậy kể cho Thương Quân biết.
Nhưng nghĩ lại, xem ra Khang Kính Tín bị bà ta ép không còn cách nào mới đi tìm Thương Quân giúp đỡ. Dự án Tinh Hải Toán Lực quan trọng như vậy, Thương Quân không nể mặt người này cũng phải nể mặt người kia.
Có Thương Quân ra mặt, Triệu Tuân chắc chắn không thể giữ Sầm Tô lại nữa.
Nếu như Thương Quân đã biết chuyện, bà ta cũng chẳng cần giấu giếm nữa.
Chỉ là con người ta luôn có xu hướng bao biện cho hành vi của bản thân: “Không phải tôi muốn đuổi Sầm Tô đi, là cô ta không biết điều.”
“Sao cô ấy lại không biết điều?”
Hai người ngồi cạnh nhau, khoảng cách gần nên lúc nói chuyện đều nhìn về phía trước.
Bà Khang không nhìn thấy vẻ mặt của Thương Quân lúc này lạnh lùng đến mức nào.
“Cô ta chia rẽ vợ chồng chúng tôi… Thôi vậy, nói ra dài dòng lắm dù sao cũng là chuyện xấu trong nhà.”
“Bà Khang, tôi không phải người ngoài.”
Bà Khang cười nói: “Tổng giám đốc Thương, làm phiền anh quá…”
Thương Quân ngắt lời, nói tiếp câu trước: “Tôi là chồng chưa cưới của Sầm Tô. Không có chuyện này trong nhà nào mà tôi không được biết.”
Nụ cười của bà Khang cứng đờ trên mặt.
Không tin những gì mình vừa nghe.
Sầm Tô sao có thể với cậu ta?
Bà ta chẳng quan tâm đến lễ nghi, nhìn chằm chằm anh.
Giọng Thương Quân vẫn bình thản: “Sao nào, Khang Kính Tín không nói với bà à?”
Bà Khang vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Lúc Sầm Tô chưa đến Tân Duệ, Khang Kính Tín đã biết chúng tôi ở bên nhau rồi.”
Sắc mặt bà ta lúc đỏ lúc trắng.
Nếu như Khang Kính Tín nói sớm, bà ta có đến mức như này không?
Sống nửa đời người, bà ta chưa bao giờ mất mặt như vậy.
Thương Quân chậm rãi nói tiếp: “Xem ra Khang Kính Tín cũng chưa nói cho bà biết, ông ta không phải bố ruột của Sầm Tô.”
“Cậu!”
Bà Khang suýt nữa buột miệng nói, cậu nói bậy bạ gì đó!
Nghĩ trên bàn còn nhiều người như vậy, bà ta nuốt cục tức này lại.
Nghĩ lại câu vừa rồi của Thương Quân, bà ta đột nhiên bật cười.
Để bảo vệ Sầm Tô, sợ bà ta ngấm ngầm tìm Sầm Tô gây rắc rối mà ngay cả lý do này cũng bịa ra được.
Bà Khang không muốn để người khác nhìn ra sự bất thường giữa mình và Thương Quân, bà ta cầm cốc nước lên uống một ngụm, tiện thấp giọng nói: “Nếu thật sự không phải con gái ông ta, ông ta đã nói với tôi từ lâu rồi, việc gì phải chịu cục tức này?”
“Vậy thì bà hãy suy nghĩ cho kỹ, nếu Khang Kính Tín đã không phải bố ruột vậy thì tại sao lại không muốn để cho người khác biết.”
Thương Quân nhắc nhở bà ta: “Năm đó Khang Kính Tín dựa vào cái gì để cuối cùng khiến bố mẹ bà đồng ý?”
Bà Khang ngẩn người.
Bà ta lờ mờ nhận ra điều gì đó.
Nhưng lại không muốn tin.
Hai mươi sáu năm trước, bà ta thực tập ở công ty của chú, bên đối tác chính là công ty nơi Khang Kính Tín làm việc.
Qua lại vài lần hai người cứ thế mà quen thân.
Ông ta khôi ngô tuấn tú, làm việc điềm tĩnh, con người cũng dịu dàng, khiến bà ta bị cuốn hút.
Nhưng ông ta lại nói mình vừa kết hôn, con gái vừa chào đời.
Bà ta vì chuyện này mà buồn phiền rất lâu.
Nhưng vẫn không thể buông được ông ta, thường lấy cớ công việc để gọi điện cho ông ta.
Sau đó ông ta lại đến Thâm Quyến công tác, còn cho bà ta xem ảnh của vợ mình.
Khi đó vừa nhìn bà ta còn tưởng là ngôi sao Hồng Kông nào.
Trong ảnh, Sầm Tông Y đang chơi với con gái mấy tháng tuổi.
Chỉ cần nhìn một góc ảnh cũng có thể nhìn ra được căn biệt thự đó xa hoa như nào.
Lúc bà ta nghĩ Khang Kính Tín có cuộc hôn nhân viên mãn thì lại nghe ông ta nói mình bất đắc dĩ mới phải kết hôn, không có tình cảm với vợ.
Bà ta nghe thấy thế, nghĩ cơ hội của mình đã đến bèn hỏi rốt cuộc là chuyện gì.
Khang Kính Tín nói rằng nhà bố vợ rất giàu, trước đây ông ta từng nhận giúp đỡ, nếu không có bố vợ thì sẽ không có ông ta như bây giờ. Bố vợ vừa ưng ông ta làm con rể, vừa muốn ông ta báo đáp ân tình, nên ông ta chẳng còn cách nào.
Khang Kính Tín còn nói, vợ ông ta chẳng có học thức gì chỉ biết tiêu tiền, ông ta và vợ hoàn toàn không hợp nhau nên sống cùng nhau vô cùng đau khổ.
Từ đó về sau, bà ta bắt đầu theo đuổi Khang Kính Tín.
Thích một người đã có gia đình, có thể hình dung được bố mẹ bà ta sẽ phản ứng gay gắt như nào.
Bố bà ta con từng nói, nếu như bà ta dám ở bên Khang Kính Tín từ giờ trở đi sẽ cắt đứt quan hệ cha con: Loại ham hư vinh, mồm miệng toàn lời dối trá như này bố thấy nhiều rồi! Nó chỉ nhắm vào gia cảnh nhà mình thôi, nếu không con tưởng nó vì cái gì!
Bà ta ném xấp ảnh vợ Khang Kính Tín cho bố xem: Nhà vợ anh ấy cũng giàu! Bố nói anh ấy hám tiền, vậy sao anh ấy còn phải ly hôn!
Trong ảnh có tấm ảnh Sầm Tông Y chụp chung cùng con gái, cũng có tấm Khang Kính Tín chụp chung với đứa trẻ.
Bất kỳ một góc nào trong ảnh đều toát ra sự xa hoa.
Vì để chứng minh mắt nhìn người của mình không sai, cũng để chứng minh Khang Kính Tín không phải kẻ hám tiền tài, bà ta đã đặc biệt tới Hải Thành chụp lại căn biệt thự kết hôn của Khang Kính Tín cho bố xem.
Bà ta còn nhờ người tìm hiểu mọi bất động sản Sầm Tông Y đứng tên rồi in ra.
Chỉ riêng căn biệt thự đó, năm xưa đã có giá trị mấy triệu tệ.
Sau khi bố xem xong, cứng họng không nói nên lời.
Sau này Khang Kính Tín ly hôn, chấp nhận ra đi tay trắng.
Bà ta bất chấp tất cả ở bên ông ta, bà ta nói với bố: Nếu như anh ấy hám tiền, sao lúc ly hôn lại chẳng lấy một đồng nào?
Khi đó chỉ cần nghĩ kết hôn rồi, ly hôn chắc chắn sẽ được chia tài sản.
Bố mẹ bà ta tức không còn cách nào khác, cuối cùng chỉ đành đồng ý cho bà ta và Khang Kính Tín kết hôn.
Bà ta đầu tư vào Tân Duệ là chuyện hơn mười năm trước. Khi đó thông tin đã phát triển, trên mạng có thể tra cứu được thông tin cổ động, bà ta nảy ra suy nghĩ nếu như nắm giữ cổ phần chắc chắn Sầm Tông Y sẽ nhìn thấy.
Thứ Sầm Tông Y mất đi, bà ta nhất định phải có được.
Nghe Khang Kính Tín nói, Sầm Tông Y không biết kinh doanh nên sau khi ly hôn đã bán lại Y tế Sầm Thụy. Ông ta còn nói Sầm Tông Y đứng tên rất nhiều bất động sản, sống dựa vào tiền thuê cửa hàng và văn phòng.
Cho dù ông ta không nói bà ta cũng biết những tài sản đó của Sầm Tông Y, bà ta đã từng điều tra.
Những năm qua, bọn họ chỉ cãi nhau vì Sầm Tông Y duy nhất một lần vì bà ta vô tình phát hiện Khang Kính Tín vẫn còn giữ những tấm ảnh cũ đó.
Rõ ràng ông ta đã nói vứt từ lâu rồi.
Nhưng ảnh vẫn còn đó.
Đối diện lời chất vấn của bà ta, Khang Kính Tín giải thích: Trong ảnh có Sầm Tô, bà bảo tôi vứt thế nào? Dù sao nó cũng là con tôi.
Không biết vì sao, bà ta luôn cảm thấy thứ ông ta không buông bỏ được không phải đứa bé mà là mẹ của đứa bé.
Ông ta nói: Quá khứ là quá khứ, hiện tại là hiện tại. Thật sự không buông bỏ được, khi xưa vì sao anh lại ly hôn?
…..
Bà Khang không dám nghĩ tiếp nữa.
Thương Quân thấy bà ta hoàn hồn, tiếp tục nói: “Khang Kính Tín chắc chắn chưa từng nói với bà trước khi ông ta ly hôn Y tế Sầm Thụy đã nợ nần chồng chất, sắp sửa phá sản. Lúc đó Sầm Tông Y gánh một khoản nợ khổng lồ, đang định bán nhà tân hôn và các sản nghiệp đứng tên mình.”
“Chắc chắn ông ta chưa từng nói với bà ông ta yêu thầm Sầm Tông Y rất nhiều năm.”
Bà Khang há miệng, đầu óc trống rỗng, âm thanh nghẹn ở cổ họng.
Thương Quân không chắc Khang Kính Tín có yêu thầm hay không nhưng trực giác nói cho anh biết Khang Kính Tín dạy kèm cho cô Sầm bao nhiêu năm, sao có thể không bị thu hút được.
“Bà Khang, dùng bữa vui vẻ.”
Nói rồi, anh đứng dậy rời đi.
Tiệc đính hôn sắp bắt đầu, Thương Quân ngồi vào bàn của Sầm Tô.
Sầm Tô ghé qua, nắm tay anh dưới gầm bàn: “Anh không cần đặc biệt bay tới đây tìm vợ Khang Kính Tín đâu, nếu như bà ta gây chuyện em có thể đối phó được.”
Thương Quân: “Những gì anh nói với bà ta và những gì em định nói không giống nhau.”
“Biết sếp Thương của chúng ta lợi hại rồi, một chiêu hạ gục địch.”
Thương Quân cười: “Đừng có nịnh hót.”
Anh chuyển chủ đề: “Là đặc biệt đến thăm em, tiện tìm vợ Khang Kính Tín nói mấy câu.”
Sầm Tô cụng ly với anh.
Hôm nay người thu hút sự chú ý không phải Triệu Tuân mà là bà Khang.
Việc Thương Quân đích thân qua chào hỏi có ý nghĩa gì ai nấy đều tự hiểu.
Quan hệ là tài nguyên, huống hồ là quan hệ với tầng lớp thượng lưu giới Bắc Kinh.
Sau khi Thương Quân rời đi, bà Khang ngay lập tức trở thành tâm điểm của bàn đó, chủ đề đều xoay quanh bà ta.
Thế nhưng bà ta chẳng nghe lọt tai được chữ nào.
Lỗ tai bà ta giống như không cẩn thận bị nước vào, vừa ù vừa nặng, ngăn cách mọi âm thanh bên ngoài.
Trong suốt bữa tiệc, không ít người để ý thấy Thương Quân thỉnh thoảng lại thì thầm to nhỏ với người đẹp bên cạnh.
Lúc tiệc tàn, anh thậm chí còn nắm tay người đẹp đó rời đi.
Mọi người bắt đầu dò hỏi, không biết là tiểu thư nhà nào.
Sầm Tô bị mọi người chú ý cho đến tận sảnh thang máy.
Cô không ngờ Thương Quân lại nắm tay cô trước mặt mọi người.
Tối nay, coi như cô cũng đã trải nghiệm một lần sự phô trương.
Ra khỏi khách sạn, chiếc xe biển kép của anh đã đỗ sẵn ở cửa.
Thương Quân buông tay cô ra, cúi người ôm cô: “Anh về đây.”
Sầm Tô ngẩng đầu lên: “Tối nay anh phải về Bắc Kinh luôn sao?”
“Ừ, sáng mai có cuộc họp.”
Sầm Tô không nói gì nữa, ôm anh thật chặt.
Cô đột nhiên trêu anh: “Anh nói xem, em có dám hôn anh ở đây không?”
Khách khứa ra vào không ngớt từ khách sạn, liên tục ngoái nhìn về phía họ.
Thương Quân nhìn vào mắt cô: “Lần ở phòng sách, anh cứ nghĩ em sẽ hôn. Không ngờ em nhát gan thế.”
“Ai nhát gan chứ!”
Sầm Tô cười, hôn lên môi anh.
Vệ sĩ và Ngu Duệ đứng đợi ở bên cạnh đều lẳng lặng quay mặt đi chỗ khác.
Lúc này bà Khang từ trong sảnh lớn đi ra, hận không thể đi đường vòng.
Ngu Duệ thấy gương mặt xám xịt như tro của bà ta qua cửa xe.
Xe của bà Khang lái qua, lúc bước lên xe bà ta bị vấp chân suýt nữa đã bị ngã.
Ngu Duệ không đoán được rốt cuộc Thương Quân đã nói gì với vợ Khang Kính Tín, nhưng cô ấy biết rõ người như Thương Quân sẽ không dễ dàng gì mà nâng vị thế cho ai, huống hồ còn là người bắt nạt Sầm Tô.
Hôm nay bà Khang được tung hô bao nhiêu thì sau này sẽ ngã đau bấy nhiêu.
Hai phút sau Sầm Tô mới lên xe.
Nụ hôn tạm biệt trước mặt mọi người vẫn vương lại dư vị trên môi.
Thậm chí hơn mười ngày sau nhớ lại cô vẫn không khỏi xao xuyến.
Ất Tinh đã nghỉ phép xong quay về, mọi thứ khôi phục như bình thường.
Sầm Tô không hỏi tâm trạng của cô ta mà giao không ít việc quan trọng cho cô ta.
Ất Tinh không ngờ Sầm Tô vẫn trọng dụng mình, cô ta dọn dẹp tất cả mọi cảm xúc hỗn độn toàn tâm trí vào công việc.
Tối ngày hai mươi lăm, Sầm Tô tăng ca đến rất khuya.
Ngày mai phải sang Hồng Kông tham dự tiệc đại thọ của bố chủ tịch Ngu, nên tối nay cần xử lý xong một số công việc.
Về đến nhà đã gần mười giờ.
Mẹ vẫn chưa ngủ, đang mượn gương trong phòng thay đồ của cô để thử quần.
“Cái váy này đẹp! Mẹ mua lúc nào thế?” Sầm Tô chưa thấy mẹ mặc bao giờ.
Sầm Tông Y: “Váy từ thời còn trẻ, hơn chục năm không mặc rồi.”
Chủ yếu là không có dịp nào để mặc.
Bữa tiệc kia vẫn chưa đủ tư cách để bà mua một bộ đồ mới.
Bà nói với con gái: “Ngày mai mẹ cũng sang Hồng Kông, lấy cho con vài mối quan hệ về.”
Sầm Tô vừa ăn sữa chua vừa trêu mẹ: “Chị Sầm, có phải có chuyện gì mới không thế? Khai thật thì được khoan hồng.”
Sầm Tông Y mỉm cười đáp: “Quả thật là có chuyện, mà còn là chuyện lớn nữa.”
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 58: Nắm tay trước mặt mọi người.
10.0/10 từ 32 lượt.
