Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên.
Sầm Tô ôm lấy eo anh, vùi mặt vào lòng anh thật lâu.
Thời gian bọn họ xa nhau còn dài hơn cả lúc bên nhau, cô gần như sắp quên mất mùi hương mát lạnh trong cái ôm của anh.
“Lớp trang điểm của em làm bẩn áo sơ mi của anh rồi.”
Trên đường từ sân bay về, cô đã cố ý dặm lại lớp trang điểm.
Cả khuôn mặt cứ thế vùi vào ngực anh cọ xát, áo sơ mi trắng không bẩn mới lạ.
Thương Quân cúi xuống, chỉ nhìn thấy mái tóc dài của cô. Vừa rồi cô chạy quá nhanh, anh không nhìn kỹ lớp trang điểm của cô.
“Kẻ mắt sao? Để anh xem nào?”
Sầm Tô gật đầu, ngẩng mặt lên cho anh xem.
Làn da trắng trẻo, mịn màng đến mức gần như không nhìn ra được có phủ phấn hay không.
Nếu không phải cô kẻ mắt và tô son, anh còn tưởng cô đang để mặt mộc.
Thương Quân không hiểu về phấn mắt, anh chỉ thấy giữa đôi mắt sâu thẳm của cô lấp lánh những vệt sáng li ti.
Trên bầu mắt hình như là màu hồng nâu, lại tựa như vàng champagne.
Son môi chắc là hồng đất, tổng thể lớp trang điểm rạng rỡ, trong trẻo.
Anh dùng đầu ngón tay khẽ quẹt đuôi mắt cô, đầu ngón tay dính chút bột phấn vàng lấp lánh.
Cô mặc chiếc váy dài màu vàng champagne anh đã mua cho cô.
Cực kỳ phù hợp với cách trang điểm này.
Thứ duy nhất không liên quan chính là sợi dây chuyền trên cổ, một sợi dây bạch kim mảnh mai bình thường, treo một chiếc nhẫn kim cương.
Sầm Tô hỏi anh: “Trang điểm có đẹp không?”
Thương Quân cúi đầu xuống định hôn, nhưng lại không nỡ làm hỏng lớp trang điểm xinh đẹp này.
“Đẹp lắm.” Anh nói.
Nói rồi anh vẫn không nhịn được cúi xuống chạm trán mình vào trán cô.
Lúc lại gần, Thương Quân gửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên gương mặt cô.
“Trang điểm mắt mất bao lâu thế?”
“Em không để ý thời gian, vừa lên máy bay đã bắt đầu trang điểm. Gần một tháng không trang điểm, tay cũng hơi cứng.”
Chóp mũi hai người chạm nhau, hơi thở đan xen.
Sầm Tô mỉm cười nói: “Anh không hôn em, là không dám sao? Bị vẻ đẹp của em làm lóa mắt rồi à?”
Thương Quân khẽ cười, đặt nhẹ một nụ hôn lên môi cô.
Sầm Tô ngậm lấy môi dưới của anh, khẽ cắn một cái: “Em cứ ngỡ sẽ không bao giờ được ôm anh nữa.”
Cô dán sát môi anh, “Em rất ít khi hối hận điều gì, nhưng vào ngày chia tay em đã hối hận vì không để anh ôm em thêm một lần nữa.”
Thương Quân biết ngày đó cô muốn ôm anh, anh nói: “Cho dù không có sau này, anh vẫn sẽ tìm cơ hội ôm em thêm một lần nữa.”
Luôn sẽ có ngày gặp lại, lúc chia tay có thể ôm cô một cái như một phép lịch sự.
Lúc này anh mới hỏi: “Là đến ký hợp đồng hay là đến thăm anh?”
Sầm Tô: “Đến thăm anh rồi mới ký hợp đồng. Anh có vui không?”
“Anh không tranh với công việc của em đâu, xếp thứ hai là được rồi.”
“Thật ra anh rất muốn chen lên thứ nhất.”
Thương Quân bật cười.
Sầm Tô không trêu anh nữa: “Em biết, có rất nhiều chuyện của em đối với anh còn quan trọng hơn công việc của anh.”
Cô nhìn vào mắt anh: “Anh đối với em cũng vậy. Em sẽ cân bằng tốt giữa anh và công việc, sẽ thường xuyên để anh xếp thứ nhất.”
Đây là điều Thương Quân không ngờ tới, cô vốn luôn là người cuồng công việc, bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì đều phải nhường bước cho công việc.
Nhưng chuyện của cô đối với anh quả thật vẫn luôn được ưu tiên hàng đầu.
“Em ăn cơm tối chưa?” Anh lại hỏi cô muốn ăn khuya gì, “Trên đường về anh mua cho em.”
Sầm Tô nói không đói: “Em ăn anh đào anh mang cho suốt dọc đường rồi.”
“Tối nay sao lại tiếp khách muộn thế?” Cô chuyển chủ đề hỏi.
Thương Quân: “Chơi mấy ván bài cùng bọn họ.”
Anh ôm cô trong lòng, hai người cứ nói chuyện mãi như vậy.
Nhóm người trong phòng trà suýt nữa gãy cả cổ, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Đánh xong một ván, bọn họ vẫn ở đó.
Ván thứ hai kết thúc phát hiện họ vẫn chưa đi.
“Hai người bọn họ lấy đâu ra lắm chuyện nói thế?”
Thương Uẩn cũng không hiểu nổi: “Cả hai người đều thích đọc sách, có khi đang kiểm tra học thuộc lòng cũng nên ấy.”
Mọi người cười vang.
Tiếng cười truyền từ cửa sổ ra ngoài sân.
Nhưng Thương Quân và Sầm Tô vẫn chìm đắm trong cuộc trò chuyện, hoàn toàn không nghe thấy gì.
Mãi hai rưỡi sáng hai người mới về đến nhà.
Trước đó ở trong tứ hợp viện, Thương Quân chỉ khẽ vòng tay qua người cô, không tính là ôm cô đàng hoàng. Vừa bước vào nhà, Sầm Tô tháo giày cao gót, dép lê mới xỏ được một chiếc đã bị anh ôm ngang eo nhấc bổng lên.
Sầm Tô nắm chặt cổ áo anh, rướn người tới, tách đôi môi anh bằng một nụ hôn sâu.
Vừa đi vừa hôn, lúc đến phòng khách chiếc dép lê vướng ở đầu ngón chân của cô cũng rơi xuống thảm.
Lúc hôn nhau, Sầm Tô lí nhí hỏi anh: “Trong nhà có chuẩn bị…”
Những lời phía sau bị anh nuốt trọn.
“Có chuẩn bị.”
Ngay từ khi cô nhận nhẫn của anh, anh đã chuẩn bị sẵn.
Chờ cô và anh quay lại với nhau.
Đèn không bật, hai người lảo đảo bước vào phòng ngủ.
Chiếc váy dài màu champagne có dây thắt lưng sau, Thương Quân phải loay hoay một lúc lâu.
Trong phòng tắm, hơi nước mờ mịt lan toả.
Trong giỏ đựng đồ bẩn, chiếc váy dài màu champagne và chiếc áo sơ mi trắng kiểu nam nằm chồng lên nhau.
Thương Quân cúi đầu, hôn lên chiếc nhẫn kim cương nằm trên ngực cô.
Chiếc nhẫn vừa khéo rơi vào chính giữa n** m*m m** nhất.
Anh nhẹ nhàng hôn lên đó.
Lớp trang điểm mắt tẩy trang vội vàng, khoé mắt Sầm Tô vẫn còn vương lại vài hạt nhũ lấp lánh, phản chiếu gò má ửng hồng càng làm đôi mắt trở nên phát sáng.
Trở lại giường, Thương Quân lại hôn lên nơi đặt chiếc nhẫn kim cương: “Em đeo thử chưa? Có vừa không?”
Sầm Tô nói: “Hơi rộng, dễ bị tuột.”
Thương Quân: “Không sao, chiếc này cứ đeo làm vòng cổ đi. Lúc kết hôn đặt thêm một chiếc khác.”
Mua chiếc nhẫn cưới này khá vội vàng, cũng không biết chính xác kích cỡ ngón tay của cô. Anh chỉ dựa vào ấn tượng đại khái lúc cô so dài tay với anh trước đó, ước chừng rồi chọn kích cỡ.
Sầm Tô vòng tay ôm lấy cổ anh: “Anh ngưỡng mộ em không?”
“Ngưỡng mộ chuyện gì?”
“Ngưỡng mộ chồng em đối xử với em tốt như vậy.”
Nói xong, cô ngẩng mặt hôn lên má anh.
Thương Quân bế cô ngồi vào lòng mình.
Sầm Tô móc viền q**n l*t, cười nói: “Để em kiểm tra xem có phải chiếc em mua cho anh không.”
Thương Quân nhìn cô: “Anh đều mặc hãng này, em nhận ra được sao?”
“Được chứ.”
Cô thật sự kiểm tra.
Bàn tay mềm mại, thon dài của cô trước đây rất thích bám lấy anh.
Giống như bây giờ.
Sầm Tô ngồi lại vào lòng anh, tựa lên vai anh.
Thương Quân thấp giọng hỏi: “Chưa ăn khuya nên hết sức à?”
Cũng có một phần liên quan đến việc chưa ăn tối.
Nhưng phần nhiều là bởi vì đã lâu không ở bên nhau nên cần thích ứng.
Sầm Tô ngồi thẳng dậy, cười nói: “Ngày mai em ăn nhiều hơn. Đúng rồi, tối mai mời anh ăn mì sốt tương đậu.”
Đến quán mì sốt tương đậu lâu đời mà cô từng ghé trước đây.
Thương Quân ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm cô: “Lúc này rồi vẫn còn nghĩ đến chuyện ăn mì?”
Anh vẫn luôn đỡ lấy eo cô, Sầm Tô bị nụ hôn đó của anh làm cho rung động.
Cô vòng tay ôm lấy cổ anh.
Sau đó Sầm Tô phải thừa nhận, dù ăn bao nhiêu anh đào cũng chẳng bõ, thật sự không còn chút sức lực nào.
Thương Quân để cô nằm xuống, cúi người ôm trọn cô vào lòng.
Sầm Tô cảm nhận sức nặng của anh, bờ môi nóng bỏng của người đàn ông vương vấn, m*n tr*n trên hàng mi cô.
Hơi thở nóng rực.
Mọi thứ đều bốc cháy.
“Ngày mai có cần gọi em dậy không?” Anh ghé sát bên tai cô hỏi, hơi thở nặng nề phả lên vành tai.
“Không cần đâu, em đặt báo thức rồi, anh cứ theo giờ giấc của anh đi.”
Thương Quân: “Tối nay chắc không bắt anh ra phòng ngủ phụ ngủ nữa chứ.”
Sầm Tô cười: “Lần trước cũng có bắt anh ra phòng ngủ phụ đâu, là anh tự đi đấy chứ.”
Cô ôm chặt lấy anh: “Lần này không cho anh đi nữa.”
Vì cô ôm quá chặt, hơi thở của Thương Quân khựng lại.
Một đêm tắm rửa tới ba lần, lớp nhũ lấp lánh nơi khóe mắt cô cuối cùng cũng được tẩy sạch sẽ.
Sáng hôm sau.
Sầm Tô tỉnh dậy đã tám rưỡi, cô đặt báo thức lúc chín giờ nhưng lại tỉnh dậy sớm hơn.
Bên cạnh trống không, Thương Quân đã đến công ty từ lâu.
Sầm Tô lê tấm thân rã rời xuống giường đi vệ sinh cá nhân rồi tìm bộ vest và áo sơ mi để thay vào.
Hai giờ chiều nay sẽ diễn ra lễ ký kết tại tòa nhà Tần Vận.
Bên Y tế Tần Vận sẽ do Thương Uẩn và phó giám đốc điều hành tham dự, còn phía Tân Duệ sẽ do cô đại diện, Triệu Bác Ức cũng bay đến tham dự.
Sầm Tô gửi tin nhắn cho Thương Quân:Bữa trưa em ăn cùng đồng nghiệp, không cần lo cho em đâu.
Thương Quân:Được.
Anh đang dặn dò thư ký: “Lễ ký kết với bên Y tế Tần Vận chiều nay, tôi sẽ có mặt.”
Thư ký xin chỉ thị: “Tổng giám đốc Thương, anh sẽ trực tiếp ký hay là chỉ đến tham dự chúc mừng ạ?”
Thương Quân nói: “Tôi đại diện Y tế Tần Vận ký tên.”
Việc sếp tổng xuất hiện tại lễ ký kết hợp tác chiến lược quan trọng của công ty con cũng là chuyện bình thường.
Thư ký: “Vâng ạ. Tôi lập tức báo lại với Giám đốc Uẩn.”
Sau khi nhận được thông báo Thương Uẩn chẳng ngạc nhiên chút nào, nằm trong dự liệu.
Anh ta không khỏi tò mò:Không phải hai người làm hòa rồi sao? Vẫn còn để tâm chút thời gian gặp mặt này à?
Thương Quân:Ừ.
Gặp mặt chỉ là phụ, anh muốn được tham gia những khoảnh khắc quan trọng của cô.
Lần làm khách ở nhà cô tại Hải Thành, anh đã lật xem cuốn album ảnh cũ của bà ngoại. Trong đó đều là ảnh chụp lúc cô nhận giải thưởng hoặc nghiệm thu dự án, còn lần này cô đại diện cho Tân Duệ là khởi đầu cho một hành trình mới.
Lúc này, vệ sĩ gõ cửa bước vào: “Sếp Thương, có chuyện gì ạ?”
Hai phút trước, sếp gửi tin nhắn bảo anh ta qua đây.
Thương Quân ra hiệu cho anh ta ngồi: “Cậu kể lại chi tiết quá trình Khang Kính Tín đến nhà ngày hôm qua đi.”
Vệ sĩ không biết phải kể lại chi tiết như thế nào, chẳng lẽ chuyện cãi nhau cũng phải kể lại sao?
Khang Kính Tín nói quá nhiều, anh ta căn bản không nhớ nổi cụ thể đã nói những gì.
“Chủ tịch Ngu ra mở cửa, sau đó chủ tịch Ngu tức giận bỏ xuống dưới.”
Thương Quân: “…..”
Giang Minh Kỳ nói không sai, kết giao với người bạn như anh ta chẳng được tích sự gì, lúc quan trọng chẳng giúp được việc gì.
Vệ sĩ nói ý chính:” Mẹ của cô Sầm có nhắc đến ông nội của cô ấy, hình như bố của Khang Kính Tín không biết cô Sầm đang ở Thâm Quyến.”
Anh ta thuật lại đại khái cuộc đối thoại giữa Sầm Tông Y và Khang kính Tín, lúc đó.
Thương Quân nghe thấy câu “Không để ông nội Sầm Tô biết đến sự tồn tại của con bé”, động tác chợt khựng lại.
“Có ý gì?” Anh hỏi vệ sĩ.
Vệ sĩ đoán: “Có lẽ bố mẹ Khang Kính Tín ly hôn sớm, xem ra tính cách bố ông ta cũng không tốt.”
Anh ta lại nói: “Tôi đã xin chỉ thị của cô Sầm xem có muốn điều tra bên phía ông bà nội không thì cô ấy nói chưa gặp bao giờ, không quan tâm đến bọn họ.”
Thương Quân cảm thấy câu này có gì đó không đúng: “Cậu đi điều tra chút đi.”
“Vâng.”
Vệ sĩ lập tức đứng dậy rời đi.
“Đợi một chút.” Thương Quân tò mò: “Ngu Thệ Thương lên nhà lúc nào?”
Vệ sĩ: “Lúc cô Sầm tan làm, đưa chủ tịch Ngu lên cùng.”
Thương Quân: “…..”
Vốn dĩ anh còn hy vọng anh ta có thể bù đắp chút tình phụ tử cho Sầm Tô.
Bây giờ rốt cuộc là ai trao yêu thương cho ai đây.
Anh và Ngu Thệ Thương quen biết nhau mười mấy năm, đối phương tàn nhẫn và thủ đoạn như nào anh là người rõ nhất.
Đột nhiên nghe vệ sĩ nói vậy, anh cảm thấy thật khó tin.
Đợi vệ sĩ rời đi, anh gửi tin nhắn cho Ngu Thệ Thương:……….
Ngu Thệ Thương:?
Thương Quân:Không có gì, anh cứ lờ đi là được.
Anh chỉ muốn cảm thán một chút mà thôi.
Chả trách năm xưa cô Sầm kiên quyết chia tay.
Đổi thành ai cũng muốn chia tay.
Thương Quân:Hôm qua bà ngoại thế nào? Tâm trạng không bị ảnh hưởng gì chứ?
Ngu Thệ Thương:Không hề hấn gì.
Ngu Thệ Thương:Cả tối bà cụ tích cực khuyên tôi nên nghĩ thoáng ra. Bà cụ bảo ở quê có người này người kia, uống mấy bài thuốc dân gian mà trung niên vẫn có con, còn là cặp sinh đôi.
Thương Quân: “…..”
Thương Quân:Tôi làm việc đây.
Sau này không thể nói chuyện nhà Sầm Tô với Ngu Thệ Thương nữa, chẳng trao đổi được nội dung gì mang tính xây dựng cả.
Không phải tự mình làm mình tức chết thì cũng là nói về chuyện vô sinh.
Một rưỡi chiều, Thương Uẩn qua tìm anh nói Sầm Tô đã đến phòng họp.
“Cô ấy đến sớm vậy sao?” Thương Quân tắt máy tính.
Thương Uẩn: “Hẹn hò chưa chắc cô ấy đã đúng giờ nhưng công việc thì bao giờ cũng đến sớm.”
Anh ta nhắc đến đại thọ của bố Ngu Thệ Thương, “Em vẫn chưa nghĩ ra tặng quà gì.”
Ông cụ Ngu dặn đi dặn lại không cần chuẩn bị quà gì, nói mình đã đến tuổi này rồi không hứng thú với gì nữa, chỉ cần bọn họ đến góp vui là được.
Thương Uẩn nghĩ đi nghĩ lại: “Hay là em cũng chuẩn bị một phần quà cho Ngu Thệ Thương.”
Vừa nói chuyện hai người cùng nhau đi về phía thang máy.
Phòng họp ở tầng dưới, Sầm Tô đang lật xem điều khoản trong hợp đồng.
Cô đã dự trù cả thời gian tắc đường nhưng hôm nay đường xá khá thông thoáng nên đã đến sớm hơn một chút.
“Giám đốc Bác, tối nay ông về luôn sao?” Cô hỏi Triệu Bác Ức bên cạnh.
Triệu Bác Ức gật đầu: “Ngày kia Triệu Tuân đính hôn, tối mai có tiệc gia đình.”
Nếu là trước kia chưa chắc ông ta đã vội vã quay về.
Bây giờ chuyện tranh chấp gia sản đã bình ổn lại, lại có Sầm Tô làm cầu nối nên ông ta quyết định về tham gia bữa tiệc. Không cần thiết vì một bữa ăn mà làm xáo trộn mối quan hệ khó khăn lắm mới dàn xếp ổn thỏa được.
“Cô thư ký đó của cô chắc phải đau lòng một thời gian rồi.”
Sầm Tô mỉm cười: “Ông cũng biết mối quan hệ của cháu trai ông và Ất Tinh sao?”
Triệu Bác Ức cười lạnh: “Nó cứ nghĩ người xung quanh là kẻ ngốc sao?”
Chỉ là ông ta không thèm chấp nhặt chuyện tình cảm với hậu bối.
Sau khi mọi chuyện vỡ lở, người phải nghỉ việc là Ất Tinh, Triệu Tuân gần như không bị ảnh hưởng gì.
Ông ta hỏi ngược lại: “Không phải cô cũng biết từ lâu rồi sao?”
Sầm Tô mỉm cười.
Đúng lúc này ngoài cửa phòng họp vang lên tiếng nói chuyện, cô lờ mờ nghe thấy giọng của Thương Quân. Ngẩng đầu lên nhìn, người đi đầu đúng là anh.
Sầm Tô và Triệu Bác Ức đứng dậy chào xã giao.
Trước đó mấy người đã chạm mặt nhau trong bữa tiệc chào mừng nên không cần phải giới thiệu dông dài.
Lúc Triệu Bác Ức bắt tay với Thương Quân, ông ta nói: “Chúc mừng tổng giám đốc Thương.”
Thương Quân cười nhạt: “Cảm ơn ông. Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn.”
Hỷ thứ nhất là hợp tác với Tân Duệ.
Hỷ thứ hai là quay lại với Sầm Tô.
Thương Quân quay sang phía Sầm Tô, vẫn đưa tay ra.
Anh rất muốn được bắt tay cô trong một dịp trang trọng như này.
Nếu như cô không nghỉ việc, cũng không theo đuổi anh trước, sau khi quen biết anh cũng thích được làm cộng sự cùng cô, dần dần bị cô thu hút.
Sầm Tô nắm lấy tay anh: “Tổng giám đốc Thương, hân hạnh được gặp.”
Thương Quân cười: “Tôi vẫn luôn mong chờ có thể ký kết hợp đồng với Phó tổng Sầm.”
Sau vài câu xã giao, hai bên ngồi vào vị trí của mình.
Lần đầu tiên Thương Uẩn cảm thấy nhàn rỗi như vậy trong một buổi ký kết. Anh cả xưa nay chưa bao giờ can thiệp vào chuyện của Y tế Tần Vận, hôm nay là lần đầu tiên đặt chân đến phòng họp của công ty con này.
Cũng chính vì thế nên anh cả mới bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội quen biết Sầm Tô trước đó.
Sầm Tô ký xong bản hợp đồng trong tay rồi trao đổi với Thương Quân.
Tên của hai người lần đầu tiên xuất hiện trên cùng một khung hình.
Ký kết xong xuôi, hai người quay về phía ống kính và bắt tay nhau.
Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của hai người.
Ký kết hợp đồng xong, những việc còn lại giao cho Thương Uẩn xử lý, Thương Quân rời đi trước.
Sầm Tô vẫy tay với anh.
Thương Quân không hề né tránh: “Xong việc đến văn phòng của anh.”
Buổi tối cô muốn đi ăn mì sốt tương đậu, anh hứa đi với cô.
Rời khỏi phòng họp, Thương Quân dặn thư ký: “Ảnh chụp chung của tôi và Sầm Tô, chọn mấy tấm gửi cho tôi.”
Thư ký làm việc rất năng suất, năm phút sau ảnh đã được gửi tới email của anh.
Thương Quân chọn hai tấm gửi cho bà ngoại:Bà ngoại ơi, bà xem đây là ai ạ?
Bà cụ Lâm vừa nhìn còn tưởng ảnh hai đứa đang làm thủ tục đăng ký kết hôn ở cục dân chính, vì cả hai đều mặc sơ mi trắng. Phóng to lên nhìn mới phát hiện trong tay hai đứa đang cầm tài liệu, bối cảnh cũng không phải ở cục dân chính.
Bà nhớ ra cháu gái đến Bắc Kinh để ký hợp đồng.
Bà cụ Lâm khen:Nhìn thế nào cũng thấy đẹp đôi!
Thương Quân cười:Cháu cảm ơn bà ngoại.
Bà cụ Lâm:Đối diện chung cư có có tiệm ảnh, lát nữa bà sẽ đi rửa anh của hai đứa.
Chính vì Thương Quân từng xem qua những bức ảnh cũ đó nên muốn tiếp tục lấp đầy album, để bà ngoại có thêm niềm mong chờ.
Anh vừa nói chuyện với bà ngoại xong thì vệ sĩ gõ cửa bước vào.
Bắt đầu điều tra từ chín giờ sáng, sau hơn năm tiếng đồng hồ bận rộn cuối cùng cũng đã nắm rõ tình hình về phía bố mẹ của Khang Kính Tín.
“Sếp Thương, bố của Khang Kính Tín bị bệnh qua đời lúc ông ta mười mấy tuổi rồi.”
Thương Quân sững sờ: “Mẹ ông ta có tái hôn không?”
“Không ạ. Mẹ Khang kính Tín một mình nuôi lớn ông ta, vẫn luôn sống một mình, quan hệ với hàng xóm rất tốt, chưa từng nghe nói bà cụ có bạn đời.”
Vậy nên, ông nội Sầm Tô là ai?
Vệ sĩ vội vàng dập tắt những liên tưởng trong đầu mình.
Nghĩ đến việc suốt hai mươi sáu năm qua Khang Kính Tín không hỏi han gì đến Sầm Tô, Thương Quân bỗng nhiên hiểu ra.
Trước khi kết hôn, bạn trai của cô Sầm là Ngu Thệ Thương.
Với tính cách của cô Sầm, nếu như không có lý do tuyệt đối sẽ không đến nhà Ngu Thệ Thương làm khách.
Anh nhìn vệ sĩ: “Đến cả thế lực nhà vợ của Khang Kính Tín cô Sầm còn chẳng sợ, cậu nghĩ cô ấy sẽ sợ ai?”
Vệ sĩ: “… Bố chủ tịch Ngu.”
Thấy sếp không trách anh ta nói linh tinh, vậy là anh ta nói tiếp: “Là sợ bố chủ tịch Ngu ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành một cách yên ổn của cô Sầm.”
Đối với những đứa con riêng của mình ông cụ Ngu còn tuyệt tình tuyệt nghĩa, huống chi là đứa cháu cách một tầng huyết thống.
Ở nhà họ Ngu, việc có con khi chưa kết hôn sẽ ảnh hưởng đến liên hôn của người bố, đó là điều mà ông cụ Ngu tuyệt đối không thể dung thứ. Nếu như thật sự có con, căn bản sẽ không nhận.
Thương Quân ra hiệu cho vệ sĩ: “Đi làm việc đi.”
“Vâng.”
Đóng cửa lại.
Thương Quân dựa vào ghế, tiêu hóa thông tin một lúc.
Nghĩ đến sau này thật sự phải gọi Ngu Thệ Thương là bố, đầu bỗng vang lên tiếng ong ong.
Ngu Thệ Thương chỉ lớn hơn anh mười mấy tuổi, sau này ai chăm sóc ai còn khó nói.
Anh đang nghĩ, tại sao cô Sầm không nói cho Ngu Thệ Thương sự thật.
Có lẽ đang đợi thời cơ thích hợp.
Anh suy nghĩ, đại thọ chín mươi tuổi của ông cụ Ngu có lẽ chính là thời điểm thích hợp đó.
Đám cưới của con gái chú ba Giang kết thúc vào ngày mười chín, cách ngày hai mươi sáu mừng thọ ông cụ cũng không còn xa.
Nhưng điều khiến cô Sầm phiền lòng nhất có lẽ chính là làm sao để nói cho Sầm Tô biết.
Về mặt tâm lý, quả thật nhất thời khó chấp nhận ngay được.
Thương Quân rốt cuộc cũng hiểu tại sao cô Sầm lại chủ động mời Ngu Thệ Thương đến nhà ăn cơm.
Đó là để hai cha con có thêm thời gian ở bên nhau, từ từ vun đắp tình cảm. Khi sự thật được phơi bày, cả hai cũng dễ dàng chấp nhận nhau hơn.
Cũng may Ngu Thệ Thương chưa kết hôn, chưa có con.
Hai cha con ở chung sẽ không có quá nhiều rào cản.
Thương Quân thu lại dòng suy nghĩ, gửi tin nhắn cho Ngu Thệ Thương:Vẫn đang ở Thâm Quyến à?
Ngu Thệ Thương:Ừ.
Thương Quân:Tôi ưng hai căn biệt thự mà chưa quyết định được. Ngày mai anh đi xem giúp tôi, ưng căn nào tôi chốt căn đó.
Ngu Thệ Thương:Tôi chọn thay cậu? Có phải tôi ở đâu.
Thương Quân:Anh hiểu rõ gu thẩm mỹ của cô Sầm.
Biết đâu sau này Ngu Thệ Thương ăn vạ ở nhà anh, bắt anh phụng dưỡng tuổi già.
Đang nói chuyện, tiếng gõ cửa vang lên.
Thương Quân ngẩng đầu: “Mời vào.”
Sầm Tô đẩy cửa đi vào: “Anh xong việc chưa? Mời anh đi ăn mì sốt tương đậu.”
Thương Quân cười: “Chưa đến ba giờ chiều đã đi ăn cơm tối rồi?”
Anh chỉ tay về phía đối diện: “Em ngồi đó một lát rồi đi.”
Sầm Tô không ngồi, cô tựa vào cạnh bàn nhìn anh.
Thương Quân đón lấy ánh mắt của cô: “Nhìn gì thế?”
Sầm Tô: “Đang nghĩ công khai anh như thế nào.”
Thương Quân chuyển tiếp bức ảnh chụp chung vừa gửi cho bà ngoại sang cho cô: “Ghim bức ảnh này lên đầu trang cá nhân.”
Sầm Tô mở ảnh ra, cuối cùng cũng có ảnh chụp chung.
Đăng bức ảnh này lên, những người biết chuyện sẽ tự hiểu là lời công khai.
Người không biết chỉ nghĩ là bức ảnh công việc.
Thương Quân khựng lại một chút rồi nói tiếp: “Nếu như em chưa muốn công khai bây giờ thì chờ thêm chút nữa. Để hôm nào cả nhà chụp một bức ảnh gia đình, đến lúc đó đến lời chú thích cũng không cần.”
Sầm Tô vẫn thích ảnh cả gia đình hơn, bà ngoại cũng thích, cô hỏi anh: “Khi nào chụp vậy anh?”
Thương Quân: “Ngày 27 đi. Ngày 26 anh phải sang Hồng kông, sau khi chúc mừng Ngu Thệ Thương xong ngày 27 chúng ta sẽ chụp.”
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 57: Vòng tay ngang eo cô nhấc lên.
10.0/10 từ 32 lượt.
