Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị

Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào?


Thang máy chuyên dụng có người đang dùng, vừa tới tầng ba.


Thương Uẩn ấn nút đi lên, trong lòng thầm nghĩ người trong thang máy có lẽ là anh trai.


Anh ta đã nghĩ tới việc Sầm Tô sẽ chia tay với anh trai, chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.


Lại mở đánh dấu trước đó, ít nhất Giang Minh Kỳ còn trụ được một tháng hai mươi tám ngày, đến cả số lẻ của người ta anh trai cũng không bằng.


Thang máy chuyên dụng dừng lại.


Anh ta cất điện thoại, suy nghĩ xem nên an ủi như nào mà không để lộ cảm xúc.


Cửa thang máy từ từ mở ra, đập vào mắt là đôi mắt đào hoa phong lưu của Giang Minh Kỳ.


Thương Uẩn bước vào thang máy: “Sao cậu biết anh tôi về rồi? Hôm nay đến hóng chuyện không sợ bị đánh à?”


Giang Minh Kỳ: “Là anh cậu gọi điện thoại bảo tôi đến, tôi cũng đang lo đây.”


Ngay lúc mấu chốt của việc chia tay, sao anh ta có thể đến để hóng chuyện.


Cho dù muốn trêu chọc thì cũng phải đợi khoảng thời gian này qua đi, Thương Quân không còn để ý nữa.


Nhưng ai mà ngờ được Thương Quân lại chủ động gọi điện cho anh ta.


Nhất thời anh ta cũng ngẩn người.


Thương Quân đã đoán được em trai cũng đến “quan tâm” anh nên đã bảo thư ký chuẩn bị sẵn hai tách trà.


Sau khi hai người bước vào liền giả vờ thưởng trà, cũng không tiện hỏi ngay: Có phải anh bị đá rồi không?


“Anh, anh có theo dõi tin tức về Y tế Tân Duệ không?”


Cuối cùng Thương Quân cũng ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính: “Muốn biết anh và Sầm Tô chia tay chưa thì cứ hỏi thẳng, vòng vo không mệt à?”


Thương Uẩn: “Không phải sợ anh khó chịu sao.”


“Sợ anh khó chịu mà lại có vẻ mặt hóng hớt như vậy?”


Thương Uẩn kiên quyết không thừa nhận: “Anh, anh đổ oan cho em rồi! Trước khi lên đây em còn lo lắng, sợ anh là người quen ngắn nhất của Sầm Tô.” 


Anh ta an ủi anh trai: “Thật ra hơn hai mươi ngày với năm mươi tám ngày cũng không quá khác nhau đâu.”


Thương Quân: “…..”


Nói trúng chỗ đau.


Giang Minh Kỳ cũng an ủi: “Em cố tình bám riết không muốn chia tay mới kéo dài được năm mươi tám ngày đấy.”


Ban đầu, anh ta nghĩ rằng, ngày Sầm Tô và Thương Quân chia tay ít nhiều tâm trạng của mình cũng được chữa lành.


Nhưng anh ta phát hiện, không hề như vậy.


Từ khi trở về từ Thâm Quyến, bị Sầm Tô xóa wechat, trong lòng anh ta vẫn luôn cảm thấy khó chịu.


Tuần trước anh ta đã dùng phí chia tay cô đưa đi ăn một bữa thịnh soạn, ăn xong lại càng thấy khó chịu hơn.


Những món nợ phong lưu ngày xưa của anh ta, bây giờ đã bị Sầm Tô đòi lại hết.


Năm nay anh ta không quen thêm bạn gái nào, dồn hết tâm huyết vào công ty, đến cả ông nội cũng nói anh ta đã đổi cả bản chất.


Hồi đầu năm, anh ta nhờ ông nội nể tình việc anh ta đã thay đổi, có thể nào giúp anh ta níu kéo Sầm Tô được không.


Ông nội nói: Mày không cần thể diện nhưng ông lớn tuổi rồi vẫn cần.


Trước đây, gia đình sẽ không đồng ý cho anh ta và Sầm Tô bàn chuyện cưới xin, thấy anh ta cố chấp như vậy, hơn nữa còn thay đổi hoàn toàn, gia đình không còn yêu cầu anh ta bắt buộc phải tìm một người môn đăng hộ đối để kết hôn nữa.


Nhưng vừa nghe tin anh ta bị Sầm Tô đá, còn muốn mặt dày quay lại thì không ai thèm quan tâm đến anh ta nữa.


Bây giờ, anh ta và Thương Quân lại trở về cùng một vạch xuất phát.


Chỉ là trên con đường này sẽ chẳng còn cô nữa.


Giang Minh Kỳ hỏi: “Bảo em tới đây có chuyện gì? Chuyện dự án hay là?”


Thương Quân: “Cậu và Thương Uẩn tò mò như vậy, nếu như không để hai người biết rõ, sợ tim hai người sẽ bị nghẹt thở mất.”


Anh cũng muốn nhân cơ hội này để mọi người xung quanh biết rằng, anh và Sầm Tô đã chia tay, không yêu đương bí mật.


Giang Minh Kỳ: “Hai người… thật sự chia tay rồi sao?”


“Ừ.”


Giang Minh Kỳ hỏi tiếp: “Chia tay ngày nào vậy?”


Thương Uẩn cũng nhìn về phía anh trai, anh ta còn tò mò hơn.


Thương Quân không trả lời.


Anh phát hiện không thể nói thành lời.


Giang Minh Kỳ lại an ủi: “Dù sao thì sớm hay muộn cũng bị đá, giải thoát sớm.”



Thương Quân ra hiệu anh ta không cần nói thêm gì nữa.


Thương Uẩn vẫn có lời muốn nói, tránh để sau này anh trai tìm anh ta tính sổ: “Rõ ràng là Sầm Tô thích anh trước nhưng anh lại là người hẹn hò với cô ấy trong thời gian ngắn nhất, có phải anh nên tự xem xét lại bản thân không?”


Thương Quân: “…..”


Bản lĩnh đổi trắng thay đen của cậu em trai này của anh ngày càng tiến bộ.


Thương Uẩn tiếp tục nói: “Đừng lấy việc Sầm Tô gia nhập Tân Duệ nói. Anh có từng nghĩ chính vì anh làm bạn trai quá tệ nên cô ấy mới bất đắc dĩ phải đến Tân Duệ không?”


Thương Quân: “…..”


Thương Uẩn dừng một lát: “Nếu như không phải vì anh, em đã không có thêm một đối thủ mạnh mẽ. Anh không thấy có lỗi với em sao?”


Thương Quân cười bất lực.


Ngược lại, lại thành lỗi của anh.


Có em trai như này, anh cần gì phải uống cà phê để tỉnh táo nữa.


Anh nhìn em trai: “Nói xong chưa?”


Giang Minh Kỳ xen vào: “Em cũng muốn nói thêm mấy câu.”


Thương Quân nhìn đồng hồ: “Một phút.”


“Nếu như anh và Sầm Tô đã chia tay, sau này đến Thâm Quyến, cuối cùng em cũng có thể hẹn cô ấy ra ngoài ăn một bữa.” Không phải anh ta muốn hàn gắn mà là không có khả năng hàn gắn. Sầm Tô và Thương Quân từng hẹn hò nên tuyệt đối sẽ không quay lại với anh ta nữa.


Chỉ là lúc đi công tác nhân tiện tìm cô nói chuyện, nói chuyện với cô là một chuyện vô cùng thú vị.


Có lúc anh ta rất tò mò, cô nói từng bị người khác bỏ rơi, rốt cuộc là ai đã bỏ rơi cô.


Thương Quân hỏi: “Khi nào đi?”


“Chưa rõ.” Mấy ngày gần đây công ty của Giang Minh Kỳ còn có việc, không đi được. “Có thể tuần này, cũng có thể là tuần sau.”


Thương Quân suy nghĩ một lúc: “Trước khi đi liên lạc với tôi, giúp tôi mang ít đồ cho Sầm Tô.”


Giang Minh Kỳ không hiểu: “Đồ chia tay mà còn nhờ người khác chuyển, đến mức đó không? Không phải anh thật sự giận cô ấy chứ? Hai người yêu nhau, em còn không giận hai người đây.”


Nhìn thoáng ra cũng chỉ chút chuyện đó thôi.


Thương Quân chỉ nói: “Không cần thiết phải gặp riêng lần nào nữa.”


Giang Minh Kỳ tuyên bố trước: “Đừng có trả lại quà hay phí chia tay gì đó nhé, chuyện này em không giúp được đâu, muốn trả thì anh tự đi mà trả.”


Anh ta khuyên nhủ một cách tử tế: “Đưa cho anh phí chia tay thì anh cứ hào phóng nhận lấy, coi như hai bên chia tay trong hòa bình. Sau này giúp đỡ cô ấy một chút trong các mối quan hệ hay nguồn lực, không phải xong rồi sao?”


Trải qua nhiều chuyện như vậy, kinh nghiệm an ủi người khác của anh ta hơn Thương Uẩn.


Uống ngụm trà, anh ta tiếp tục khuyên Thương Quân: “Anh có từng nghĩ, đời người từ khi sinh ra cho đến khi chết sẽ gặp bao nhiêu người không? Hàng nghìn người, có khi còn nhiều hơn thế.”


“Nhưng người có thể yêu đương với anh cũng chỉ có mấy người, thậm chí là một. Dù sao cũng từng đặt trong lòng, cho dù không yêu nữa, chia tay thì cũng không cần làm như có thù hằn sâu nặng. Như em đây, Sầm Tô đưa phí chia tay cho em thì em nhận lấy thôi.”


Thương Uẩn lườm anh ta, bảo anh ta bớt nói lại.


Lỡ như Sầm Tô căn bản không đưa phí chia tay cho anh trai thì sao.


Thương Quân vẫn im lặng.


Cũng không giải thích nhiều, chỉ nhắc Giang Minh Kỳ trước khi đi Thâm Quyến nhớ liên lạc với anh.


Tiễn hai vị “ôn thần” đi, cuối cùng văn phòng cũng yên tĩnh trở lại.


Thương Quân gọi điện thoại cho quản gia, bảo chuẩn bị thêm vài thỏi vàng trọng lượng nhỏ.


Anh không biết sau này anh và cô sẽ thế nào, cũng không biết cô còn kiên trì đọc sách nữa hay không.


Cô để tâm đến sự thiên vị đó, anh đành trả trước vàng thỏi cho cô.



Chỉ là gần đây, Sầm Tô không viết cảm nhận đọc sách nhưng vẫn luôn duy trì được thói quen đọc sách.


Cô không đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng nữa, sách chuyên ngành cũng bỏ qua một bên, gần đây cô bị thu hút bởi các thể loại sách lịch sử. Cô phát hiện chúng đặc biệt thú vị, vừa có thể giúp mình sáng suốt vừa tĩnh tâm.


“Cốc cốc —”


Tiếng gõ cửa vang lên, giọng thư ký vang lên: “Phó tổng Sầm?”


“Mời vào.”


Sầm Tô kẹp bookmark vàng thỏi vào, gấp sách lại.


Ất Tinh mặc set đồ hàng hiệu cao cấp, trang điểm tinh tế, mỉm cười nói: “Phó tổng Sầm, cuộc họp bắt đầu sau mười lăm phút nữa. Cô cần cà phê hay trà?”


“Nước lọc là được. Tôi không uống cà phê.”


“Vâng.”


Ất Tinh đặt tài liệu trước mặt cô: “Đây là tài liệu cuộc họp, cô có thể xem qua trước.”


Sầm Tô mỉm cười: “Cô vất vả rồi.”



Đợi Ất Tinh khép cửa rời đi, cô đẩy tài liệu sang một bên, không mở ra xem.


Đối với Tân Duệ, từ lâu cô đã nắm rõ như lòng bàn tay.


Ất Tinh vừa rời đi, tiếng gõ cửa lại vang lên. Ngu Duệ đích thân đến tìm.


Cuộc họp cấp cao ngày hôm nay, trên danh nghĩa là để chào đón Sầm Tô nhưng thực chất là để dằn mặt cô.


Ngu Duệ ngồi xuống đối diện cô: “Còn mười phút nữa, căng thẳng không?”


Sầm Tô nói: “Không căng thẳng bằng lúc tôi tỏ tình với Thương Quân.”


Ngu Duệ cũng cười: “Lúc này rồi mà vẫn có thể nói đùa, xem ra cô đã chuẩn bị rất đầy đủ rồi.”


Sầm Tô lại nói: “Tôi không chuẩn bị gì cả, mấy ngày qua toàn đọc sách lịch sử thôi.”


“Lát nữa bọn họ nói gì thì cứ nghe thôi, tán thưởng và khen ngợi là sở trường của tôi.”


Ngu Duệ bỗng bật cười: “Chiêu này của cô quả thật không tồi.”


Sầm Tô nói: “Sau này còn phải cộng tác lâu dài, tôi sẽ không khiến bất cứ ai cảm thấy khó chịu, bao gồm cả Triệu Tuân.”


“Trước đấy, tôi còn lo lắng cô một thân một mình nhảy dù đến đây, thậm chí không mang cả trợ lý sẽ một mình không có ai giúp đỡ.”


Xem ra là cô ấy đã nghĩ nhiều.


Ngu Duệ chuyển chủ đề hỏi cô: “Có ấn tượng gì với thư ký của mình?”


“Thông minh, xinh đẹp, gu ăn mặc cũng tốt.”


Ngu Duệ nói với cô: “Ất Tinh là người tình của Triệu Tuân.”


Sầm Tô không hề ngạc nhiên, mỉm cười nói: “Tôi biết.”


Điều này phải cảm ơn vệ sĩ của Thương Quân đã nắm rõ rành rẽ hết những tay trong của Triệu Tuân và gia tộc nhà anh ta trong công ty.


Ai với ai nhìn thì có vẻ có quan hệ tốt, thật ra đã không còn thật lòng nữa.


Ai với ai nhìn thì có vẻ như nước với lửa nhưng thật ra lại cùng một lòng.


Ngu Duệ đứng dậy, đột nhiên cảm thấy mình hoàn toàn không cần thiết phải lo lắng Sầm Tô không đối phó được với Triệu Tuân.


Cô ấy hất cằm: “Sắp đến giờ rồi, đi thôi.”


Sầm Tô xách theo cuốn sổ tay, cùng cô ấy đi đến phòng họp.


Ngu Duệ không khỏi liếc nhìn người bên cạnh thêm lần nữa. Hôm nay Sầm Tô mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu trắng, cổ quàng một chiếc khăn lụa màu đỏ và trắng xen kẽ.


Màu đỏ này nếu như người bình thường mặc khó mà cân được, sẽ rất quê mùa nhưng quàng trên người cô lại vô cùng nổi bật.


Lúc hai người đến phòng họp, một nửa số người đã có mặt ở bàn họp dài.


Bọn họ đã nghe danh về nhan sắc của Sầm Tô từ lâu, nghe nói nữ vương tình ái này năm đó đã từng đá cậu Hai nhà họ Giang.


Gần đây, nghe nói cậu Hai nhà họ Giang muốn làm hòa nhưng vẫn bị từ chối, lý do là cô ấy phải đến Tân Duệ, không có thời gian yêu đương.


Bọn họ vừa ngồi xuống, Triệu Tuân bước vào.


Sầm Tô đã gặp vị tổng giám đốc điều hành này mấy lần. Hốc mắt hơi sâu, mũi gồ, đường xương hàm sắc bén, môi mỏng, kiểu tóc lúc nào cũng gọn gàng.


Ngoại hình đẹp, lại có địa vị cao và quyền lực lớn nên Ất Tinh thích anh ta, cống hiến hết mình mà không màng danh phận cũng không có gì lạ.


Ánh mắt của Triệu Tuân lướt qua góc nghiêng của Sầm Tô. Chỉ cần nhìn một cái anh ta đã xác nhận người phụ nữ xinh đẹp dắt Samoyed dưới tòa nhà hôm đó chính là Sầm Tô.


Hóa ra, lúc đó cô đã bắt đầu tiếp xúc với Ngu Duệ.


Khi đó anh ta nên nghĩ đến nhưng bởi vì chuyện gia đình mà lơ là.


Lúc anh ta sắp bước tới phía sau Sầm Tô đối phương đã đứng dậy.


Triệu Tuân cũng dừng bước.


Sầm Tô chủ động giơ tay: “Tổng giám đốc Triệu, nghe danh đã lâu.”


Triệu Tuân cười nhạt, bắt tay cô: “Chào mừng gia nhập Tân Duệ. Tôi đã gặp cô tại diễn đàn thượng đỉnh trước đây, không ngờ lại có may mắn được làm việc cùng.”


“Tôi cũng vậy. Bài phát biểu của tổng giám đốc Triệu tại diễn đàn năm ngoái vô cùng xuất sắc, tiếc là lúc đó không có cơ hội làm quen. Sau này mong tổng giám đốc Triệu chỉ bảo nhiều hơn.”


Hai người cười như không cười, kết thúc vòng giao giao đấu đầu tiên.


Những người có mặt đều nhận ra khí thế ngang tài ngang sức của hai người.


Chào hỏi xong, Sầm Tô ngồi xuống.


Gia tộc nhà Triệu Tuân chiếm bốn ghế ở vị trí cấp cao của Tân Duệ, hôm nay tất cả mọi người đều có mặt.


Tập trung đông đủ, Ngu Duệ nhìn quanh bàn họp: “Trước khi bắt đầu chúng ta hãy cùng chào đón phó tổng giám đốc Sầm gia nhập Y tế Tân Duệ.”


Tiếng vỗ tay vang lên, thưa thớt.


Nhưng Sầm Tô hoàn toàn không để ý điều này.


Cô hơi gật đầu: “Xin cảm ơn. Có thể làm việc với các vị là niềm vinh hạnh của tôi. Thật ra tôi có mối quan hệ khá sâu sắc với Tân Duệ, có thể truy ngược về tiền thân của Tân Duệ – Y tế Sầm Thụy.”



Nói đến đây cô cố ý dừng lại.


Quả nhiên, tất cả mọi mọi người đều nhìn về phía cô, hoặc là ngạc nhiên hoặc là không thể tin được.


Bọn họ đã quá quen thuộc với sơ yếu lý lịch của cô, nhưng về mặt gia đình có lẽ không có ai quan tâm, bao gồm cả chính Triệu Tuân.


Bình thường công ty tuyển dụng họ chỉ kiểm tra xem hồ sơ, lý lịch có thật hay không chứ chẳng có ai đi điều tra xem bà cô, bà dì, ông bà ngoại là ai.


Hơn nữa sơ yếu lý lịch của cô ai cũng nắm rõ, càng không cần tra cứu.


Năm xưa lúc ông cụ Triệu thu mua sáp nhập Sầm Thụy, mấy đứa con của ông ấy vẫn còn trẻ, chưa vào công ty, cũng chưa có ai từng gặp Sầm Tông Y nên thấy Sầm Tô đương nhiên cũng sẽ không nghĩ nhiều.


Sầm Tô tiếp tục: “Ông ngoại tôi là người sáng lập ra Sầm Thụy.”


Phòng họp vang lên những tiếng xì xào và kinh ngạc.


Sầm Tô: “Chuyện quá khứ tôi không nhắc đến nhiều nữa. Cảm ơn tổng giám đốc Triệu và tổng giám đốc Ngu đã đưa “Sầm Thụy” đi đến ngày hôm nay.”


Không phải tâng bốc, cũng không phải lời nói xã giao, là lời cảm ơn chân thành.


Đến nay Tân Duệ vẫn tiếp nối khẩu hiệu doanh nghiệp do ông ngoại cô đề ra – Đổi mới làm nền tảng, nhân tâm là cốt lõi.


“Mặc dù giờ đã là Tân Duệ, nhưng đối với tôi mà nói chỉ thay đổi tên gọi mà thôi, nó vẫn là nơi mang theo giấc mơ của ông ngoại tôi. Tôi không thích hô hào khẩu hiệu, chỉ hy vọng bản thân không phụ sự kỳ vòng, không phụ sự ủy thác của tổng giám đốc Ngu, cùng mọi người đưa Tân Duệ đi xa hơn.”


Tiếng vỗ tay lại vang lên.


Lần này nhiệt liệt hơn lần trước.


Triệu Tuân cũng vỗ tay hưởng ứng, nhưng ánh mắt vẫn rơi xuống khuôn mặt của Sầm Tô.


Mới vào đã thu phục được lòng người, anh ta đã đánh giá thấp cô.


Có lẽ nên nói anh ta đã đánh giá thấp Ngu Duệ, vậy mà nghĩ đến việc mời cả cháu ngoại của người sáng lập về.


Phần lớn mọi người đều có mối liên kết đặc biệt với người sáng lập, trong tiềm thức họ sẵn sàng tin rằng người thân ruột thịt của bọn họ sẽ nghiêm túc với công ty.


Lễ chào mừng kết thúc, Triệu Tuân ra hiệu cho trợ lý chiếu màn hình.


“Tôi tin rằng trước khi đến đây phó tổng Sầm cũng tìm hiểu về Tân Duệ. Tuy chúng ta có lợi thế trong lĩnh vực chẩn đoán và điều trị xương khớp nhưng sản phẩm lại đơn điệu, khó đối phó được với sự cạnh tranh thị trường hiện tại. Vì vậy công ty quyết định trong ba năm tới sẽ tập trung chủ yếu vào các lĩnh vực liên quan đến ngoại khoa lồng ngực, chuyên tâm nghiên cứu và phát triển robot điều trị qua đường tự nhiên của phế quản.” 


Anh ta dừng lại một lát: “Ngoại khoa lồng ngực cũng là lĩnh vực phó tổng Sầm am hiểu. Tin rằng phó tổng Sầm chắc chắn sẽ không phụ lòng kỳ vọng.”


Đòn dằn mặt đầu tiên đã xuất hiện.


Sầm Tô mỉm cười: “Đó là điều đương nhiên.”


Robot điều trị qua đường tự nhiên phế quản chính là dự án nghiên cứu phát triển trọng điểm tiếp theo của Y tế Tần Vận.


Trước đó lúc cô từ chức, Thương Uẩn không tiếc chi tiền để giữ cô ở lại chính là hy vọng cô tham gia dự án này.


Mà Triệu Tuân lại trực tiếp đẩy cô vào thế đối đầu với công ty cũ.


Sầm Tô nhấp một ngụm nước ấm: “Dự án này từ khi nghiên cứu phát triển đến khi được cấp phép niêm yết cần ít nhất bốn đến năm năm. Khoản đầu tư sẽ không dưới năm mươi tỷ.”


Triệu Tuân bảo cô không cần lo lắng về chi phí nghiên cứu phát triển: “Tổng giám đốc Ngu của chúng ta sẽ hết lòng ủng hộ.”


Anh ta nhìn về phía Ngu Duệ: “Đúng không, tổng giám đốc Ngu?”


Dòng chảy ngầm đang cuộn trào.


Mùi thuốc súng ngày càng nồng.


Những người khác không phát biểu bất kỳ ý kiến nào.


Trong suốt cuộc họp, hai người chú và một người cô của Triệu Tuân thỉnh thoảng lại quan sát Sầm Tô, đều đang đoán xem cô sẽ lôi kéo ai trong số bọn họ.


Dù sao thì chiến đấu một mình, cô sẽ gặp vô vàn khó khăn tại Tân Duệ.


Hiện tại, Sầm Tô đang ở trong trạng thái quyền lực bị triệt tiêu, đến cả thư ký cũng là người của Triệu Tuân.


Mặc dù kiêm nhiệm cả vị trí phụ trách nghiên cứu và phát triển nhưng bộ phận nghiên cứu phát triển không ai nghe theo cô.


Ngày đầu tiên đi làm, không có nhiều việc phải làm, chưa đến sáu giờ cô đã tan làm.


Công ty đã cấp cho cô một chiếc xe, biển hai khu vực.


Cô nói trang bị này quá cao cấp, Triệu Tuân nói không cao, tiện cho cô đi Hồng Kông nghỉ ngơi thư giãn.


Đây là nhắc nhở khéo léo cô rằng: Sắp tới sẽ không còn những ngày tháng thuận lợi nữa.


Đúng là đả kích vào chỗ đau nhất.


Vừa lấy được xe Ngu Duệ đã gọi điện cho cô, muốn tài xế của mình mang xe đi kiểm tra, phòng trường hợp xe bị gắn thiết bị ghi âm.


Cô nói không cần kiểm tra, phiền phức biết bao.


Ngu Duệ: “Cô gan lớn thật!”


Cô nói: “Tôi không nói chuyện trong xe không phải được rồi sao? Nếu thật sự có thiết bị ghi âm, thu âm toàn bộ hành trình mà không có lấy một tiếng động nào, Triệu Tuân nghe xong chắc chắn sẽ sợ hãi, vừa hay tôi dọa anh ta một phen.”


Ngu Duệ bị cô chọc cười: “Cuối cùng tôi cũng biết vì sao những người đàn ông kia rõ ràng biết cô không chung tình mà vẫn cứ nối tiếp muốn hẹn hò với cô. Ở bên cô họ có thể sống thêm nhiều năm.”


Dừng một chút: “Tối nay rảnh không? Tôi mời cô đi ăn. Tiệc chào mừng.”



Sầm Tô: “Để lần sau đi, mẹ tôi đã làm xong cơm chờ tôi rồi.”


“Mẹ cô ở Thâm Quyến sao?”


“Ừ, qua đây ở cùng bà ngoại, tiện thể ở với tôi.”


Những năm qua, người có thể khiến Ngu Duệ gặp một lần mà ấn tượng sâu sắc, khó quên trong thời gian dài chỉ đếm trên đầu ngón tay, Sầm Tông Y là một trong số đó.


“Năm ngày tôi ở nhà nghỉ, chỉ cần mẹ cô ra ngoài là tôi sẽ nhìn bà ấy. Thật sự rất thích bà ấy. Chưa từng có ai khiến tôi cảm thấy tràn đầy sức sống như vậy.”


Im lặng một lúc.


“Mấy năm gần đây thật ra tôi sống không mấy vui vẻ. Nhưng khi nhìn thấy mẹ cô, đặc biệt là sau khi hiểu được quá khứ của gia đình cô liền cảm thấy những thất vọng đó của mình chẳng đáng là gì.”


Sầm Tô mời cô ấy: “Hay là tối nay cô đến nhà tôi ăn cơm? Mẹ tôi làm hải sản. Chủ tịch Ngu cũng nói ngon. Chỉ là nhà tôi hơi nhỏ, hơn một trăm mét vuông, còn không bằng một căn phòng suite của nhà cô.”


Ngu Duệ muốn đi nhưng lại ngại: “Có làm phiền không?”


“Không đâu. Cô bao trọn nhà nghỉ mấy ngày sau đó mà không ở, trả lại tiền thì cô không nhận, cứ coi như trừ vào tiền phòng của cô đi.”


Sầm Tô nói địa chỉ: “Đến nơi thì gọi điện cho tôi.”


Nửa tiếng sau Ngu Duệ đến nơi.


Sầm Tô dẫn Quả Cầu Tuyết xuống đón.


Từ nhỏ Quả Cầu Tuyết đã được Ngu Duệ ôm ấp nuôi nấng, vừa nhìn thấy cô ấy, nó đã hưng phấn nhảy vào lòng.


Ngu Duệ ôm lấy Quả Cầu Tuyết, ngạc nhiên nói: “Nhóc Quả Cầu Tuyết, sao em lại ở đây?”


Sầm Tô cố ý dẫn Quả Cầu Tuyết xuống là để nói với cô ấy: “Thương Quân mượn chủ tịch Ngu một năm để nó ở cùng bà ngoại tôi, nói rằng tốt cho tim mạch. Mẹ tôi và mọi người không biết tôi và Thương Quân từng hẹn hò.”


Ngu Duệ lập tức hiểu ý: “Yên tâm, tôi sẽ không để lộ đâu.”


Cô ấy xoa đầu Quả Cầu Tuyết, quay sang Sầm Tô, cảm thấy không thể tin được: “Quả Cầu Tuyết là mạng sống của chú út tôi, tôi còn đừng hòng nghĩ đến việc dẫn nó về nhà ở một đêm thì Thương Quân càng đừng nghĩ đến. Vậy mà cô lại đưa Quả Cầu Tuyết đến Thâm Quyến ở hẳn một năm, về Hồng Kông qua hải quan còn phải cách ly mấy tháng theo quy định. Để chú út tôi lâu như vậy không được thấy Quả Cầu Tuyết, mặt mũi của Thương Quân không lớn đến mức đó đâu.”


Cô ấy quả quyết: “Chắc chắn không phải vì Thương Quân. Cô không hiểu chú út tôi, chú ấy chơi thân với Thương Quân nhất, nhưng ngược lại sẽ không nể mặt vì chuyện này.”


Sầm Tô không hiểu: “Không phải nể mặt Thương Quân thế nể mặt ai? Thương Uẩn?”


“Hai người họ cộng lại cũng không mang Quả Cầu Tuyết đi được nửa ngày.”


“…..”


Ngu Duệ nói: “Quả Cầu Tuyết chính là con của chú út tôi. Ai nỡ gửi đứa con quý báu mình nuôi lớn đến nhà người khác nuôi một năm chứ?”


Sầm Tô trầm ngâm một lúc lâu, sắp xếp lại mọi chuyện từ đầu đến cuối.


Nhưng cuối cùng vẫn không tìm ra manh mối.


Cũng có thể sự chân thành tha thiết của Thương Quân đã lay động được chủ tịch Ngu.


Cô lại nói với Ngu Duệ: “Đúng rồi, dì thân với Quả Cầu Tuyết nhất cũng ở nhà tôi.”


“…..”


Ngu Duệ ngạc nhiên.


Chú út tuyệt đối giấu bí mật, lấy danh nghĩa của Thương Quân nhân tiện đưa Quả Cầu Tuyết và dì đến Thâm Quyến.


“Tôi đang dỗi chú ấy, để mấy hôm nữa sẽ đi vặn hỏi chú ấy.”


Cô ấy xoa tai Quả Cầu Tuyết: “Nói cho chị nghe, rốt cuộc bố em có bí mật gì thế?”


Quả Cầu Tuyết thè lưỡi mỉm cười, nhìn cô ấy rồi lại nhìn Sầm Tô.


Hai người dắt Quả Cầu Tuyết lên nhà.


Trong thang máy, Quả Cầu Tuyết lúc thì cọ người này, lúc lại cọ người kia.


Nhà có đông người, nó là người vui vẻ nhất.


Dì biết trước Ngu Duệ sẽ đến, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy tim vẫn đập nhanh hai cái.


Bà chỉ là người làm, giờ ngày nào cũng phải cố diễn xuất.


Sầm Tông Y mời Ngu Duệ ngồi vào chỗ: “Cơm nhà thôi, cháu ăn tạm nhé.”


Ngu Duệ cười: “Cô khiêm tốn quá, chú út cháu còn khen cô nấu ăn ngon nữa. Lúc ở Hải Thành, đồ ăn đặt cho chú ấy đều bị chú ấy hủy hết.”


Trong lòng Sầm Tông Y thầm nghĩ, chú út cháu khen bừa.


Sầm Tô đưa cho cô ấy nửa cốc bia đen: “Chúc mừng ngày đầu tiên kết thúc suôn sẻ.”


Hai người chạm cốc với nhau.


Đây là lần đầu tiên Ngu Duệ trải nghiệm bữa tối tràn ngập không khí đời thường, ấm áp.


Bàn đầy hải sản, cô ấy quay video mấy giây, tiện tay đăng lên mạng xã hội.


Quả Cầu Tuyết nằm sấp lên chiếc ghế trống, cũng lướt qua ống kính hai giây.


Thương Quân nhìn thấy Quả Cầu Tuyết và bữa tiệc hải sản liền biết Ngu Duệ đang ở đâu.


Cuối cùng anh vẫn không kiềm chế được, gửi tin nhắn riêng cho Ngu Duệ, hỏi:Dạo này cô ấy thế nào?


Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị Story Chương 43: Dạo này cô ấy thế nào?
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...