Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người.
Sau bữa ăn Ngu Duệ mới nhìn thấy tin nhắn của Thương Quân, tin nhắn này thậm chí còn khiến cô ấy cảm nhận được chút nỗi buồn của sự chia tay.
Miếng trái cây đưa vào miệng sau bữa ăn đột nhiên chẳng còn ngọt nữa.
Cô ấy rút một tờ giấy lau tay, trả lời lại:Công việc vẫn chưa bắt đầu, ngày đầu tiên đi làm khó mà nói tốt hay xấu. Còn tâm trạng cô ấy rốt cuộc như nào, nói thật tôi không nhìn ra được.
Một người ngày nào cũng tươi cười rạng rỡ, về bản chất không khác gì kiểu người không bộc lộ cảm xúc ra ngoài như chú út của cô ấy.
Đều là những người khó đoán.
Thương Quân:Nếu tiện, quay cho tôi một đoạn video của cô ấy.
Ngu Duệ:…..
Thương Quân:Không tiện cũng không sao.
Ngu Duệ:Không phải chuyện tiện hay không tiện. Tôi cứ nghĩ với tính cách của anh, dù là khi yêu hay chia tay đều…. Nên diễn tả sao nhỉ.
Thương Quân:Sao, trong mắt cô tôi chia tay cũng nên bình thản, không bận tâm gì sao? Sẽ không nhớ nhung ai?
Anh nói:Tôi không phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người.
Nếu như là người đàn ông khác sau khi chia tay vẫn không buông bỏ được, thậm chí không che giấu sự mất mát cô ấy còn có thể hiểu được.
Nhưng người ở màn hình bên kia lại là Thương Quân.
Quen anh hơn mười năm, tự cho rằng mình cũng xem như hiểu anh. Một người lý trí và điềm đạm như thế, vậy mà đối với chuyện tình cảm lại có thể thẳng thắn và mãnh liệt như vậy.
Thật không thể tin nổi.
Ngu Duệ nói:Tôi cứ nghĩ anh và chú út tôi giống nhau, không bao giờ đặt nặng chuyện tình cảm. Mặc dù anh không trăng hoa như chú út của tôi.
Thương Quân hỏi ngược lại:Cô chắc cô hiểu chú út mình chứ?
Ngu Duệ:Có ý gì?
Thương Quân:Đến bây giờ anh ta vẫn canh cánh trong lòng chuyện mối tình đầu không yêu anh ta nữa.
Ngu Duệ: “…..”
Cô ấy sững người.
Chú út luôn bạc tình với các bạn gái, chưa từng có mối quan hệ nào lâu dài. Còn tưởng trời sinh chú đã như vậy, giống ông nội.
Thương Quân:Tôi nói bí mật của chú út cô cho cô rồi, nếu có thời gian rảnh cô có thể quan tâm anh ta chút, xem xem chứng mất ngủ của anh ta có liên quan đến chuyện này không.
Ngu Duệ:OK
Thương Quân:Làm phiền rồi.
Cuộc trò chuyện kết thúc.
Ngu Duệ khẽ thở dài, hẳn là anh rất muốn nhìn thấy Sầm Tô, nếu không không đến mức thẳng thắn nói trước mặt cô ấy rằng anh đang nhớ một người.
Nhưng con người anh không bao giờ muốn gây phiền phức cho người khác, nghĩ rằng cô ấy không tiện quay video nên không nhắc đến nữa.
Không đành lòng, cô ấy nhìn về phía Sầm Tô, nhỏ giọng nói: “Tôi quay Quả Cầu Tuyết cho chú út xem.”
Sầm Tô đang chơi quả bóng nhỏ với Quả Cầu Tuyết, cô lùi sang một bên: “Cô quay đi.”
Ngu Duệ giả vờ quay Quả Cầu Tuyết nhưng ống kính lại dịch chuyển nhắm thẳng vào Sầm Tô.
Cô ấy không thể ngờ rằng, có ngày cô ấy phải chữa lành vết thương lòng vì thất tình cho Thương Quân.
Trước đây nghe nói Giang Minh Kỳ thất tình đã chạy sang Úc để giải sầu, khi đó cô ấy hoàn toàn không tin. Trong lòng thầm nghĩ phải xem thường gã lãng tử này đến mức nào, làm sao anh ta có thể vì tình yêu mà buồn lòng.
Bây giờ thấy Thương Quân như vậy cô ấy cũng tin một nửa.
Lơ đễnh một hồi, video đã quay gần hai phút.
Ngu Duệ gửi thẳng qua:Anh và Sầm Tô chia tay lúc này chưa chắc đã là chuyện xấu. Nếu đợi đến khi cô ấy không muốn yêu nữa mới chia tay khó tránh khỏi rạn nứt. Cứ coi như đây là sự sắp đặt tốt nhất đi.
Thương Quân:Cảm ơn. Em trai tôi và Giang Minh Kỳ đã an ủi tôi trước đó rồi.
Ngu Duệ thật lòng ngưỡng mộ:Có người em trai như vậy đúng là may mắn.
Thương Quân: “…..”
Cái may mắn này không cần cũng được.
Nửa tiếng trước sau khi Thương Uẩn về nhà đã bảo mẹ chia mấy cái cốc ra…
Thương Quân nhấn vào video, góc nghiêng của Sầm Tô xuất hiện trong ống kính, trong tay đang cầm quả bóng nhỏ màu hồng đó.
Còn quả bóng nhỏ màu xanh đã được anh mang từ Hải Thành đến Hồng Kông, rồi lại từ Hồng Kông về Bắc Kinh.
Vì sao lại mang đồ chơi của Quả Cầu Tuyết đi đi lại lại như vậy.
Dường như rất khó để nói rõ.
“Anh, ăn cơm thôi.”
Thương Thấm gọi anh từ phòng ăn.
Thương Quân đáp lại, thoát khỏi video.
Lần trước về nhà là chuyện của hai tháng trước, sau đó liên tục đi công tác, lại hẹn hò với Sầm Tô nên không có thời gian về Bắc Kinh.
Biết anh thất tình, người nói nhiều như Thương Uẩn cũng thu lại mấy phần.
Bà Thương đã hỏi lý cho chia tay từ chỗ con trai út, an ủi con trai cả: “Nếu không phải tình cảm có vấn đề thì dễ giải quyết, cùng lắm thì chuyển sang yêu đương bí mật. Dù sao con cũng không thích phô trương, chỉ là hơi vất vả chút.”
Thương Quân nói không phải là vấn đề vất vả: “Ngu Duệ cho Sầm Tô 6 triệu cổ phiếu, mẹ có thể tính theo giá cổ phiếu hiện tại xem xem là bao nhiêu. Nhận của người ta nhiều như vậy, ngoài mặt giả vờ nghe theo nhưng trong lòng ngầm chống đối, nếu mẹ là Ngu Duệ mẹ sẽ nghĩ sao?”
Thương Uẩn cũng kinh ngạc: “Cho nhiều thế sao?”
“Ừ. Ngu Duệ đã quyết tâm muốn phát triển Tân Duệ lớn mạnh.”
Thương Quân nói tiếp với mẹ: “Nếu như Ngu Duệ không biết, Sầm Tô còn có thể nghĩ cách trong điều kiện không ảnh hưởng đến lợi ích của Tân Duệ. Bây giờ Ngu Duệ đã biết, một khi cô ấy đã đồng ý với Ngu Duệ sẽ không có kiểu trước mặt thì thế này sau lưng lại thế kia.”
Hơn nữa, anh cũng sẽ không để cô khó xử.
Bà Thương: “Càng quan tâm càng rối trí, mẹ không nghĩ đến phương diện này.”
Chả trách tối nay con trai út với con gái đều thận trọng, hóa ra là con trai cả thật sự đã chia tay dứt khoát.
Từ nhỏ đến lớn con trai cả đều thuận buồm xuôi gió, có lẽ đường tình duyên vốn đã trắc trở.
Thương Quân không ở nhà lâu, ăn tối xong anh liền trở về căn hộ của mình.
Trên đường về anh đi qua một quán mì sốt tương đậu lâu đời, không biết có phải trước đó cô đã ăn mì sốt tương đậu ở đây không.
Khi đó cô còn đang vắt óc suy nghĩ, đợi anh níu kéo.
Ngày cô đến căn hộ của anh, hoa trang trí ở sảnh chính vẫn mang chủ đề “Mùa xuân” bây giờ đã là “Đầu hè”.
Vệ sĩ ấn thang máy cho anh, chân phải anh vừa bước vào nhưng chân trái lại thoáng chần chừ, rồi lập tức rút ra. Anh nói với vệ sĩ: “Đến bệnh viện.”
Ban ngày anh đã gọi điện hẹn lịch với chủ nhiệm Cố, đối phương nói gần đây khoa bận ngày nào cũng phải tăng ca, buổi tối đến lúc nào cũng được.
Vốn dĩ anh định tối mai mới đến, công việc hôm nay còn chưa xử lý xong. Nhưng vừa rồi chỉ trong một thoáng suy nghĩ anh vẫn quyết định đi ngay bây giờ.
Ngoài cửa sổ xe, cây hoa hè đã nảy mầm.
Sầm Tô từng nói với anh, cô thích nhất mùa đông ở Bắc Kinh.
Thương Quân đến khoa ngoại tim mạch lúc vừa điểm qua mười giờ.
Trong văn phòng bác sĩ có mấy người đang ăn cơm hộp, giống như vừa kết thúc ca phẫu thuật.
Từ văn phòng chủ nhiệm bên trong vọng ra tiếng mắng mỏ của chủ nhiệm Cố, nghe có vẻ rất tức giận.
Anh đứng chờ ở cửa, hai phút sau tiếng mắng mới dừng lại, có lẽ đã mắng mệt.
“Mau lượn đi! Ngày mai bàn giao ca kiểm điểm tử tế lại cho tôi!”
Ngay sau đó, cánh cửa từ bên trong mở ra.
Người bước ra là một bác sĩ trẻ tuổi, cao ráo, dù bị mắng nhưng trên mặt vẫn tươi cười.
Thương Quân liếc nhìn bảng tên trước ngực đối phương: Khương Dương.
Khương Dương tưởng anh là người nhà bệnh nhân nên gật đầu.
Sau đó anh ta lại cảm thấy không đúng, vào giờ này người nhà không thể vào được.
Anh ta nhìn Thương Quân đánh giá một lúc, đột nhiên nhận ra: “Anh là anh trai của Thương Uẩn phải không? Em từng xem ảnh của anh ở chỗ Thương Uẩn. Chào anh cả, em là Khương Dương bạn của Thương Uẩn.”
Thương Quân gật đầu: “Chào cậu.”
Lúc đối phương nói anh là anh trai của Thương Uẩn, không cần tự giới thiệu anh cũng biết đó là bạn của Thương Uẩn.
Thương Uẩn chính là có khả năng này, phong cách một số người bạn của nó vô cùng rõ ràng.
Ví dụ như người trước mắt này.
Và ví dụ như Giang Minh Kỳ.
Lúc này trong phòng vọng ra tiếng thét giận dữ: “Khương Dương! Cậu đứng nói chuyện ở trước cửa phòng tôi đấy à!”
“…..”
Khương Dương chỉ ra ngoài: “Anh cả, em đi làm việc trước, có thời gian cùng nhau ăn cơm.”
Thương Quân đẩy cửa bước vào, cười nói: “Nhìn xem làm chú giận đến mức nào kìa.”
Cố Xương Thân uống nửa cốc nước ấm nhưng cổ họng vẫn khô khốc khó chịu.
“Thằng nhóc đó quá hỗn láo, ngày nào cũng gây chuyện cho tôi! Chiều nay họp tôi lại bị lãnh đạo bệnh viện mắng, về tôi không mắng nó thì mắng ai!”
Thương Quân hỏi thêm một câu: “Trông hơi giống viện trưởng Khương, là con trai của viện trưởng Khương ạ?”
“Đúng vậy.”
Thương Quân gật đầu.
Viện trưởng Khương là chuyên gia trong lĩnh vực ngoại khoa lồng ngực, ca phẫu thuật của bà ngoại cần sự hợp tác hai đội ngũ của chủ nhiệm Cố và viện trưởng Khương mới có thể hoàn thành.
Cố Xương Thân lại uống một ngụm nước ấm, vặn nắp cốc lại.
Ông biết ý của Thương Quân, không đợi hỏi đã nói: “Các chỉ số của bà ngoại Sầm Tô hồi phục khá tốt, cứ theo đà này không chừng một hai tháng nữa là đạt điều kiện phẫu thuật. Khi đó trời ấm hơn, người lớn tuổi đến đây cũng tiện.”
Thương Quân hỏi: “Phẫu thuật ở Bắc Kinh ạ?”
“Ở Thâm Quyến không phải không được, chúng tôi có hợp tác với một bệnh viện ở Thâm Quyến, nhưng sau phẫu thuật tôi không tiện theo dõi. Tôi đã nói chuyện với Sầm Tô, cố gắng để bà cụ đến bệnh viện của chúng tôi. Cô ấy bảo không vấn đề gì, vừa hay đưa bà ngoại đến Bắc Kinh thăm quan luôn.”
Cố Xương Thân tiện miệng hỏi: “Sầm Tô không nói với cậu à?”
Thương Quân không nhắc đến chuyện yêu đương chia tay, anh giải thích: “Cháu với cô ấy ít liên lạc. Cô ấy đã đến Y tế Tân Duệ ở Thâm Quyến.”
Cố Xương Thân nói: “Tôi biết Tân Duệ.”
Tân Duệ và Tần Vận là đối thủ cạnh tranh, đương nhiên phải tránh hiềm nghi.
Thương Quân: “Ngày phẫu thuật có lẽ cháu sẽ không đến, đến lúc đó làm phiền chú và viện trưởng Khương rồi.”
Cố Xương Thân trêu: “Cậu thế này là chưa yêu đã thất tình à?”
Thương Quân bất đắc dĩ bật cười.
Không phủ nhận cũng không giải thích.
—
Mười một rưỡi đêm, Ngu Duệ về đến nhà mới nhìn thấy tin nhắn của chú út.
Lần nào cãi nhau chú út cũng là người xuống nước trước.
Nhưng lần này không phải xuống nước mà là giảng đạo lý cho cô ấy.
Ngu Thệ Thương:Sau này cố gắng bớt đi làm phiền người ta lại.Trong nhà có người già cần chăm sóc, còn phải nấu nhiều đồ ăn như vậy cho cháu. Hải sản cháu muốn ăn chỗ nào không mua được?
Ngu Duệ:Chỉ cho phép một mình chú ăn thôi à? Sếp tổng như chú muốn ăn gì mà không mua được!
Cô ấy lười giải thích, bàn hải sản đó là để chúc mừng Sầm Tô nhận việc chứ không phải vì cô ấy.
Ngu Thệ Thương:Khi đó chú là để tạo cơ hội gặp phụ huynh cho Thương Quân, khác với trường hợp của cháu.
Ngu Duệ:Cháu không thèm so đo với chú!
Ngu Thệ Thương tức đến bật cười:Không biết lớn nhỏ! Vẫn còn giận à?
Nghĩ đến chứng mất ngủ nghiêm trọng của chú, Ngu Duệ không muốn so đo nữa.
Cô ấy gọi điện qua, quan tâm hỏi: “Muộn như này rồi sao chú út vẫn chưa ngủ?”
Ngu Thệ Thương nói đang tăng ca: “Nằm xuống cũng không ngủ được, chi bằng tìm chút chuyện gì đó làm.”
“Ngủ muộn như này, dậy sớm như thế, cơ thể chịu đựng nổi không?”
“Không sao. Đến tuổi thì như vậy.”
Nghĩ dù sao chú út cũng không ngủ được, cô ấy dứt khoát chữa tâm bệnh cho chú.
“Chú út, hôm nay cháu biết được một bí mật của chú.”
Ngu Thệ Thương khựng lại, lập tức nghĩ đến việc tối nay cháu gái ăn cơm ở chỗ Sầm Tông Y, đã biết chuyện quá khứ của anh ta và Sầm Tông Y?
Anh ta bình tĩnh: “Bí mật của chú không ít? Cái nào?”
Ngu Duệ: “Một câu chuyện có kết cục khá bi thương.”
Đã từng này tuổi rồi mà đến giờ vẫn nhớ mãi không quên mối tình đầu, hẳn là phải day dứt đến nhường nào.
Cô ấy đã từng hỏi quản gia của chú út, quản gia nói sau khi tiếp quản tập đoàn chứng mất ngủ của chú út dần trở nên nghiêm trọng.
Quản gia khẽ thở dài: Cậu ấy áp lực quá, đến mức không thở nổi!
Nhưng cô ấy lại cảm thấy áp lực công việc không đến mức như vậy. Chú út không phải hai, ba mươi tuổi, đã lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, có sóng gió nào mà chưa từng thấy, áp lực là chuyện không đáng nhắc đến nhất.
Bây giờ chú út nắm giữ quyền điều hành lớn trong gia tộc nhưng vẫn cô đơn một mình, có lẽ vì nhớ đến người và chuyện cũ trong quá khứ, cảnh vẫn còn đây mà người xưa đã khác.
Nghĩ lại, chứng mất ngủ chắc là vì nguyên nhân này.
Ngu Duệ tiếp tục dẫn dắt: “Việc chú mất ngủ cũng liên quan đến chuyện này.”
Ngu Thệ Thương: “Nói nghe cứ như thật vậy.”
Ngu Duệ vẫn giữ bình tĩnh: “Thật hay không, chú tự biết. Nếu chú thật sự không để ý đến cô ấy, thế sao bao nhiêu năm qua chú vẫn không buông bỏ được? Chú út, chú lừa dối được bản thân nhưng không thể lừa dối giấc ngủ.”
Ngu Thệ Thương đột nhiên im lặng.
Anh ta tạm thời gác lại công việc, tháo kính, day day sống mũi.
Quả thật không muốn thừa nhận chứng mất ngủ có liên quan đến Sầm Tông Y.
Ngay lúc bố anh ta quyết định tuyên bố rời chức trong buổi tiệc sinh nhật chín mươi tuổi, cuối cùng anh ta cũng nắm được quyền lực của tập đoàn, anh ta đã gặp Sầm Tô ở khách sạn tại Thâm Quyến.
Như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước.
Một sự trùng hợp đến kỳ lạ.
Sự xuất hiện của Sầm Tô dường như nhắc nhở anh ta rằng, cho dù có trở thành người cầm quyền của nhà họ Ngu thì thế nào.
Mọi thứ đã thay đổi, cảnh vẫn còn đây mà người xưa đã khác.
“Chú út?”
Khoảng thời gian im lặng kéo dài quá lâu, Ngu Duệ tưởng anh ta đã cúp máy.
Cuối cùng Ngu Thệ Thương cũng lên tiếng: “Sầm Tông Y nói với cháu rồi?”
Ngu Duệ sững sờ một lúc, sau đó lập tức hiểu ra, không thể tin nổi mà nâng cao giọng: “Sầm Tông Y là mối tình đầu của chú?!”
“…..”
Bị gài cho nói hết.
Đúng là không đề phòng được.
“Cháu vẫn luôn thắc mắc sao chú lại nỡ lòng để Sầm Tô đưa Quả Cầu Tuyết về Thâm Quyến nuôi chứ!”
“Còn để dì đi theo nữa!”
“Nói là vì tác hợp Thương Quân nhưng nghĩ lại hoàn toàn không đúng! Sao chú lại làm loại chuyện rảnh rỗi này chứ!”
Tác hợp người khác, giúp người khác che giấu gặp phụ huynh, nào có việc nào giống việc người cầm quyền một gia tộc nên làm!
Nếu như có ý đồ riêng thì lại là chuyện khác.
Thương Quân không nhận ra điều bất thường có lẽ vì nghĩ không thể có chuyện trùng hợp như vậy được.
Mẹ của Sầm Tô trùng hợp là mối tình đầu của chú út, đổi thành bất cứ ai khác cũng không dám nghĩ tới.
“Chả trách trước đây chú cứ liên tục hỏi cháu Khang Kính Tín là người như thế nào.”
Ngu Thệ Thương: “… Là cháu tự đề cử ông ta cho chú nên chú mới thuận miệng hỏi. Sao lại thành chú liên tục hỏi rồi?”
“Dù sao thì cũng gần giống nhau.”
Ngu Duệ hết cả buồn ngủ, ngồi ở ban công nói chuyện với chú út: “Chú còn chẳng sống thoải mái bằng Quả Cầu Tuyết. Nó ăn ngon mặc đẹp, ngày nào cô Sầm cũng dắt nó đi chơi.”
“…..”
Cái đứa vô lương tâm đó không nhắc tới cũng được.
Chắc chưa đầy nửa năm, e rằng Quả Cầu Tuyết cũng quên luôn anh ta là ai.
“Chú út, kể cháu nghe chuyện của chú và Sầm Tông Y đi. Cháu công nhận, mắt nhìn của chú rất tốt.”
“Mắt nhìn của chú như nào, không cần một đứa trẻ như cháu phải công nhận.”
Ngu Thệ Thương không muốn nhắc tới: “Ngủ sớm đi.”
“Chú…” út!”
Điện thoại đã bị ngắt kết nối.
Ngu Duệ gửi tin nhắn qua:Không muốn kể thì thôi, hôm nào muốn kể chưa chắc cháu đã nghe đâu! Còn nữa, cháu chính là đứa trẻ đến để đền ơn đấy.
Ngu Thệ Thương:Đến cả chú cháu còn lừa gạt, chẳng nhìn ra cháu đền ơn chỗ nào!
Ngu Duệ:Lúc Sầm Thụy gặp khó khăn không thể duy trì, cháu đã mang dòng tiền đến giúp nó vượt qua khó khăn. Lúc Sầm Tô đang phiền não không có cơ hội gia nhập vào Tân Duệ cháu lại cho cô ấy sự lựa chọn, để bọn họ sau nhiều năm lại sở hữu cổ phần của Tân Duệ. Cháu không phải đến để đền ơn thì là gì? Chú nên cảm ơn vì có đứa cháu gái như cháu đi!
—
Đêm hôm đó không ai cảm thấy buồn ngủ.
Đèn đã tắt từ lâu, Sầm Tô nhìn chằm chằm vào tấm rèm chắn sáng thất thần.
Trước khi tiễn Ngu Duệ xuống nhà, đến trước xe Ngu Duệ nhìn cô muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Cô tưởng là chuyện dự án robot chẩn đoán: “Không sao, sếp Ngu cứ nói thẳng.”
Ngu Duệ: “Thương Quân biết tôi đến nhà cô, gửi tin nhắn bảo tôi quay một đoạn video về cô, nói là nhớ cô.”
Không nói thêm gì khác, Ngu Duệ vẫy tay, mở cửa lên xe.
Khoảnh khắc đó cô đặc biệt muốn gọi điện thoại cho Thương Quân.
Nhưng gọi rồi thì có thể nói gì?
Lại có thể hứa hẹn điều gì với anh?
Căn bản vấn đề vẫn không có lời giải.
Trằn trọc mãi không ngủ được, Sầm Tô dứt khoát bật đèn ngồi dậy, khoác áo choàng tắm ngồi vào bàn làm việc. Mở máy tính lên bắt đầu viết bản kế hoạch dự án.
Cô bắt buộc phải tạo ra giao điểm với Thương Quân, mà giao điểm này chỉ có thể dựa vào dự án.
Quá trình chắc chắn sẽ rất khó khăn, dự án cuối cùng có thể thuận lợi tiến hành hay không lại càng là một ẩn số.
Nhưng bây giờ đã biết anh đi trên con đường nào, cô đặc biệt muốn bước về phía con đường có anh.
Có lẽ đợi đến khi cô bước tới anh đã liên hôn rồi.
Nhưng thì sao chứ?
Có thể đi một con đường tương đương với anh, tài sản của cô chắc chắn đã không nhỏ. Khi đó cũng không còn thiếu tiền nữa, cô sẽ mua một căn nhà lớn, nuôi thêm mấy con mèo và chó.
Còn phải mua rất nhiều sách, phòng sách phải to gấp đôi phòng của anh.
Khi đó cô dù về mặt vật chất hay tinh thần có lẽ đều đặc biệt giàu có, thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ đã từng có một người yêu chiều cô đến vậy.
Bản kế hoạch dự án được viết trong gần một tuần.
Mãi đến chiều thứ sáu mới hoàn tất.
Khác với bản truyền thống, bản kế hoạch của cô vô cùng tinh gọn, mọi thứ đều dùng dữ liệu để chứng minh.
Cô vừa lưu tài liệu thì thư ký gõ cửa bước vào.
Ất Tinh mang một cốc trà hoa đến: “Phó tổng Sầm, trà của cô.”
“Làm phiền rồi. Sau này tự tôi làm là được.”
Bây giờ cô thuộc nhóm rảnh rỗi nhất công ty, ngoại trừ viết dự án ra thì không có việc gì khác cần cô phải bận tâm, pha trà còn có thể giết thời gian.
“Không phiền đâu, tiện tay thôi.”
Đặt cốc trà xuống, Ất Tinh không lập tức rời đi: “Phó tổng Sầm, trong hệ thống còn vài khoản ngân sách cần cô duyệt.”
Đều là những khoản chi tiêu không quan trọng, nếu như quan trọng Triệu Tuân sẽ không giao cho cô.
Sầm Tô gật đầu: “Được, lát nữa tôi xem.”
Ất Tinh khẽ giọng nhắc nhở: “Trong đó có một khoản là ngân sách cho dự án nghiên cứu và phát triển do giám đốc Triệu Bác Ức phụ trách. Hai năm nay tỷ lệ chuyển đổi dự án quá thấp, chi phí nghiên cứu phát triển vượt mức nghiêm trọng, công ty dự định cắt giảm ngân sách. Thư ký của tổng giám đốc Triệu vừa gọi điện tới, nói cụ thể cắt giảm bao nhiêu do cô quyết định. Tuần sau họp để thảo luận.”
Nói xong cô ta nín thở, theo dõi phản ứng của Sầm Tô.
Triệu Bác Ức là chú hai của Triệu Tuân, hai chú cháu đấu đá ngầm với nhau từ lâu.
Triệu Tuân đây là ném củ khoai nóng bỏng sang cho Sầm Tô.
Mặc dù Ất Tinh là người của Triệu Tuân, nhưng cách nói chuyện và làm việc của cô ta vô cùng kín kẽ: “Cô vừa đến, có thể không rõ mối quan hệ của tổng giám đốc Triệu và giám đốc Bác, hai chú cháu họ từ trước đến nay đã không hòa hợp. Tổng giám đốc Triệu đang đẩy việc khó khăn cho chúng ta. Giám đốc Bác… cũng rất khó đối phó.”
Sầm Tô mỉm cười: “Không sao, không cần lo lắng, xem cô căng thẳng chưa kìa. Ngược lại làm khó cô rồi, theo một người mới “nhảy dù” xuống như tôi không có ngày tháng dễ dàng đâu.”
Ất Tinh: “Phó tổng Sầm đừng nói vậy. Cho dù có làm thư ký cho cô hay không, tôi cũng bị gạt ra rìa rồi. Ít nhất đi theo cô, tôi còn có thể học hỏi được.”
Điều cô ta lo lắng là: “Trong cuộc họp thường kỳ vào thứ hai tới, lỡ như trên cuộc họp giám đốc Bác nói những lời khó nghe, cô đừng để trong lòng. Ông ta còn không giữ được thái độ tốt với bố mình, cô cứ nghĩ thế sẽ thoải mái hơn.”
“Cảm ơn cô đã nhắc nhở.”
“Cô khách sáo rồi.”
Ất Tinh bảo cô đừng quên xem các đơn đề xuất xin ngân sách, rồi đóng cửa ra ngoài.
Sầm Tô đăng nhập vào hệ thống, trước tiên cô duyệt qua mấy khoản ngân sách vài chục nghìn tệ, sau đó xem xét kỹ lưỡng các đề xuất xin ngân sách nghiên cứu phát triển của nhóm dự án Triệu Bác Ức.
Khoản đề xuất này là cho đầu tư nghiên cứu phát triển quý hai, tổng cộng 480 triệu tệ.
Hiện tại quý hai đã trôi qua một phần ba, xem ra Triệu Tuân đã trì hoãn không phê duyệt.
Nếu như không đoán sai, cuộc họp thường kỳ vào tuần tới Triệu Tuân sẽ cho người đề nghị cắt giảm ngân sách xuống khoảng 200 triệu tệ.
Dù sao bất kể cắt giảm bao nhiêu, Triệu Bác Ức chắc chắn sẽ không đồng ý.
Đến lúc đó, mũi dùi sẽ chĩa hết về phía cô.
Triệu Tuân tính toán thật khôn khéo, khơi mào mâu thuẫn giữa cô và Triệu Bác Ức, mượn tay cô để đối phó với Triệu Bác Ức.
Thảnh thơi được một tuần, bắt đầu từ tuần sau cô khó có được ngày tháng yên ổn nữa.
Cũng may cuối tuần này vẫn được nghỉ hai ngày.
Gần đến giờ tan làm, Sầm Tô nhận được điện thoại của Giang Minh Kỳ.
“Anh đến Thâm Quyến công tác. Em rảnh không? Tối gặp nhau?”
“Tối phải tăng ca.”
“Thương Quân nhờ anh mang đồ cho em.”
“Anh ở đâu? Tôi đi tìm anh.”
“… Em đối xử khác biệt có thể đừng rõ ràng đến thế được không?”
Sầm Tô cười: “Tôi không muốn phiền anh phải chạy đi chạy lại.”
Cô lại hỏi: “Anh ở khách sạn nào?”
Giang Minh Kỳ: “Đã đến cổng khu chung cư em thuê rồi. Cúp đây, gặp mặt rồi nói.”
Cúp điện thoại, anh ta thoáng nhìn thấy Quả Cầu Tuyết.
Người đang dắt nó là một người phụ nữ trông rất giống Sầm Tô nhưng không đoán được tuổi, đang đẩy một bà cụ đi dạo.
Người đó hẳn là mẹ và bà ngoại của Sầm Tô.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 44: Tôi đâu phải thần tiên, cũng sẽ nhớ một người.
10.0/10 từ 32 lượt.
