Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”.
Lúc quyết định ở bên nhau, anh dứt khoát nhanh gọn.
Lúc quyết định chia tay, anh cũng không dây dưa lề mề.
Lời tạm biệt dài dằng dặc này của anh khiến Sầm Tô nhất thời không thể tiếp lời.
Lần đầu tiên cô không đáp lại được lời anh nói là tại biệt thự ở Hồng Kông của anh, khi đó anh nói không chịu nổi thì anh trả lại cho cô một chút ở trên giường.
Đây là lần thứ hai cô không biết nên tiếp lời như nào.
Cô nâng gọng kính râm lên.
Vẫn đau buồn đến mức không nói nổi chữ nào.
Cảm giác việc tối nay chia tay quá vội vã.
Nhưng nghĩ kỹ lại quả thật không còn thời gian nữa.
Ngày kia cô phải quay về Thâm Quyến, ngày kìa đi ký hợp đồng với Tân Duệ, sau đó sẽ chuẩn bị nhận việc.
Rõ ràng là người cô thích nhất, nhưng thời gian ở bên nhau lại ngắn nhất.
Ông trời đối với cô vừa hào phóng, lại vừa keo kiệt.
Hào phóng đến mức để cô gặp Thương Quân một cách thuận lợi như vậy.
Nhưng lại keo kiệt chỉ cho cô có được anh trong chốc lát, thậm chí còn chưa kịp cảm nhận anh yêu cô như thế nào đã bắt cô vội vã bước lên một con đường đầy chông gai khác của cuộc đời.
Cuộc đời của cô dường như luôn vội vã như vậy, luôn phải chạy đua với thời gian. Hồi nhỏ thì mong mau lớn để có thể giúp mẹ chăm sóc bà ngoại.
Sau này, cô cố gắng học hành, bận học nhảy cấp chỉ để có thể đi làm sớm giúp mẹ trả nợ.
Sau khi đi làm, dự án nối tiếp dự án, bởi vì hoàn thành sớm có thể nhận được thêm nhiều tiền thưởng.
Cuối cùng đã trả hết toàn bộ nợ nần, cứ tưởng rằng cuối cùng cũng được nghỉ xả hơi một chút thì bà ngoại lại lâm bệnh nặng, không còn nhiều thời gian trên thế gian này nữa.
Vào lúc cuộc đời cô khó khăn nhất, ông trời đã đưa Thương Quân đến trước mặt cô.
Nhưng đồng thời cũng trải một con đường đầy chông gai khác dưới chân cô.
Thật ra cuộc sống đối xử với cô cũng không tệ, lúc cô đang khổ sở vì không có cơ hội vào Tân Duệ thì cơ hội ngàn năm có một lại được trao tận tay cho cô, cho cô quyền lựa chọn.
Chỉ là, giữa tình yêu và tương lai sự nghiệp, chỉ có thể chọn một trong hai.
Sầm Tô nhìn về phía anh: “Anh hối hận không?”
Hối hận thêm wechat của cô không?
Hối hận đồng ý hẹn hò với cô không?
Hối hận vì đã có một mối tình ngắn ngủi như vậy không?
Thương Quân: “Hối hận hôm qua lúc gặp phụ huynh đã dùng biệt hiệu Giang Minh Kỳ, không may mắn.”
Sầm Tô bật cười.
Đã đến lúc này rồi anh vẫn còn chọc cô vui.
Góc bàn có một phong bì, Thương Quân đẩy về phía cô: “Tấm thẻ em đưa cho anh, trả vật về cho chủ cũ.”
Sầm Tô cầm phong bì lên: “Tấm thẻ đen đó của anh ở nhà Thâm Quyến của em, em không mang theo. Về em sẽ trả lại anh.”
Thương Quân nói: “Không vội.”
Xung quanh yên tĩnh lạ thường.
Chỉ có tiếng sột soạt rất khẽ của phong bì da bò cô đang xoa trong tay.
“Thương Quân,” Cô nhìn vào khuôn mặt với những đường nét sắc bén của anh, vô cùng lưu luyến, nhìn đi nhìn lại, “Có lẽ chẳng bao lâu nữa anh sẽ gặp được người tốt hơn. Vậy nên, không cần đợi em.”
Dừng một lát, “Một ngày nào đó, có thể em vẫn sẽ nhớ anh, lúc đó em sẽ cố gắng hết sức để đuổi kịp anh. Nhưng anh không cần đợi em.”
Thương Quân đã sớm đoán được cô sẽ trả lời anh như vậy.
Anh gật đầu: “Được.”
Dù sao anh cũng sẽ không rời cô quá xa, cũng sẽ không để cô mất rất nhiều thời gian mới gặp lại được anh.
Trước khi rời khỏi ban công, Sầm Tô nói một câu cảm ơn.
Nếu như cô chia tay vì đã hẹn hò đủ ba tháng, anh nhất định sẽ quấn lấy cô không buông.
Nhưng cô vì muốn giành lấy cổ phần thưởng của Y tế Tân Duệ nên anh mới dứt khoát như vậy.
Không để cô khó xử một chút nào.
Đi được hơn mười mét, đột nhiên Sầm Tô quay người lại.
Trùng hợp đúng lúc Thương Quân đứng dậy khỏi ghế, anh nhìn về phía cô: “Còn chuyện gì sao?”
Chỉ là đột nhiên muốn anh ôm.
Nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được.
Cô cười: “Không có gì. Xem anh đã đi vào trong chưa thôi.” Cô lại vẫy tay với anh.
Cô quay người đi về nhà.
Không hề quay đầu lại.
Chiếc ô trong tay không nặng, phong bì cũng rất nhẹ nhưng cô cảm thấy cả người như nặng ngàn cân, bước đi cũng vô cùng khó khăn.
Về đến nhà bà ngoại hỏi cô đi đâu, giữa trưa không nóng sao?
Sầm Tô lập tức cười gượng: “Nóng cũng đáng ạ.”
Cô chia sẻ tin vui việc sắp vào làm ở Y tế Tân Duệ với mẹ và bà ngoại.
Bà ngoại Lâm xúc động nói: “Con nói ông chủ của Tân Duệ cho con cổ phần thưởng sao?”
“Dạ, 6 triệu cổ phiếu. Tiền chia cổ tức hàng năm đủ để bà và mẹ con dưỡng già, sau này mẹ con không cần phải thức khuya dậy sớm vất vả như vậy nữa.”
“Tiền này con tự bảo quản cẩn thận, bà có lương hưu rồi. 6 triệu cổ phiếu…” Bà ngoại Lâm cảm thán, “Sầm Sầm nhà chúng ta giỏi giang như vậy, nếu như ông ngoại con biết được, ông sẽ vui lắm.”
Không ngờ hai mươi sáu năm sau, cháu gái lại dựa vào năng lực của bản thân, lấy được cổ phần thưởng, khiến gia đình bọn họ lại có một mối liên hệ với Sầm Thụy.
“Mấy năm nay ngày nào mẹ con cũng tự trách, tự trách bản thân không có bản lĩnh, không giữ được công ty mà ông ngoại con để lại, đến một cổ phần cũng không có. Bây giờ thì tốt rồi, con làm việc ở đó, công ty còn thưởng cổ phần cho con. Ông ngoại con chắc chắn sẽ vui lắm.”
“Sầm Sầm, ông chủ con cho con nhiều như vậy, công việc chắc khó lắm đúng không? Là bắt con đi nghiên cứu phát triển robot sao?”
Không chỉ phải nghiên cứu phát triển robot chẩn đoán và điều trị, còn phải giải quyết tranh chấp nội bộ của công ty, để quyền lực chuyển giao một cách ổn định.
Ngu Duệ không giống những ông chủ khác, bảo người nhảy dù dọn dẹp đội ngũ. Cô ấy không cho phép người nhảy dù muốn dọn ai thì dọn, mà ngược lại cần phải đảm bảo sự ổn định của đội ngũ, vận hàng công ty không bị bất cứ ảnh hưởng nào. Trên nền tảng đó mới đưa thêm các những ý tưởng mới.
Đây mới là điều khó khăn nhất.
“Vâng, phải nghiên cứu phát triển robot chẩn đoán và điều trị.” Sầm Tô thấy bà ngoại vui vẻ như vậy, đến Tân Duệ, dù có khó khăn vất vả đến mấy cũng đáng giá.
Bà ngoại Lâm nhớ đến mấy ngày trước, lúc lướt góc xem mắt ở Thâm Quyến thì lướt thấy tin con gái của Khang Kính Tín – đứa con có sau khi tái hôn làm lễ đính hôn. Nhìn thấy buổi tiệc đính hôn tổ chức long trọng như vậy, Khang Kính Tín nắm tay cô con gái nhỏ của mình phát biểu trên sân khấu, trong lòng bà khó chịu đến mức không nói thành lời.
Cũng may Sầm Sầm tự biết phấn đấu, không cần dựa dẫm vào bất cứ ai cũng có thể sống tốt.
Lúc ăn cơm, Sầm Tông Y nhắc đến “Giang Minh Kỳ”, hỏi Sầm Tô: “Giang Minh Kỳ kết hôn chưa?”
“… Chắc chưa ạ.”
Bà ngoại Lâm xen vào, nhắc con gái: “Gia đình kiểu như bọn họ chúng ta đừng nghĩ nhiều, không phù hợp.”
Sầm Tông Y: “Mẹ, mẹ yên tâm. Con vẫn có tự biết lượng sức mình mà.”
Đạo lý lấy chồng phải chịu khổ cực hồi trẻ bà đã biết. Nhà họ Giang không phải gia đình quyền quý bình thường, làm sao bà có thể không thực tế muốn con gái trèo cao.
“Chỉ là cảm thấy đứa trẻ Giang Minh Kỳ đó không tệ, tiện miệng hỏi thôi.”
Bà ngoại Lâm: “Đúng là không tệ, được giáo dục tốt, không ngạo mạn, làm việc tỉ mỉ chu đáo.”
Bà cũng thích đứa trẻ đó.
Nhưng sự chênh lệch giữa hai gia đình quả thật quá lớn.
Lúc trước, con gái đi du học ở London, từng quen một người bạn trai cực kỳ giàu có.
Giàu đến mức con gái bà không nói.
Khi đó điều kiện gia đình bọn họ đã khá tốt nhưng trong mắt bố mẹ đối phương căn bản chẳng đáng nhắc đến, tiền lọt qua kẽ tay người ta cũng đủ bằng cả bà và chồng vất vả nửa đời người.
Đến bây giờ bà vẫn nhớ cảm giác nhục nhã khi nhận được điện thoại từ gia đình chàng trai đó.
Gọi điện thoại cho bố Tông Y, bảo ông quản con gái mình cho tốt, đừng có mơ tưởng hão huyền bước chân vào cửa nhà bọn họ.
“Con trai tôi lớn hơn con gái ông mấy tuổi? Con gái ông dám dụ dỗ, lừa gạt nó kết hôn!”
Lúc đó chồng bà đã bệnh nặng giai đoạn cuối, con gái tiết lộ muốn kết hôn sớm để bố có thể dắt tay con bé bước trên thảm đỏ.
Con gái có thật sự định kết hôn với bạn trai ngay sau khi tốt nghiệp hay không, bà và chồng lúc đó không dám chắc.
Vậy nên khi đối mặt với sự sỉ nhục đó, bọn họ không có lý nên không dám mạnh miệng.
Sau đó sức khỏe chồng bà không chống đỡ được, Tông Y vội vàng về nước.
Lúc đó chồng bà đã hỏi con gái, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Tông Y ôm lấy bố an ủi: Con đã đề nghị chia tay, có lẽ anh ta về nhà nói muốn kết hôn với con. Bố ơi, con không vừa mắt con trai bọn họ, không trưởng thành chút nào, mơ tưởng hão huyền là nhà bọn họ!
Chồng bà rất tự trách: Đáng tiếc thời gian của bố không còn nhiều nữa, giá như bố có nhiều tiền hơn chút thì tốt rồi, bọn con đã không cần chia tay.
Khi đó con gái đã khóc: Bố ơi, bố nói gì vậy. Ai thích gả vào nhà họ thì gả! Có cầu xin con, con cũng không thèm gả!
Bà ngoại Lâm hoàn hồn lại, gắp thức ăn cho cháu ngoại: “Sầm Sầm nhà mình giỏi giang như này, không cần dựa vào ai cả.” Bà lại vô thức nhắc lại chuyện, “6 triệu cổ phiếu, con giỏi giang như vậy, ông ngoại con mà biết ông sẽ vui lắm.”
“Bà ngoại, chuyện vui sao bà lại khóc chứ?”
Sầm Tô vội rút mấy tờ giấy ăn, lau nước mắt cho bà ngoại.
Bà ngoại Lâm nhớ lại chuyện cũ, nhớ đến chồng, lại nghĩ đến những khó khăn mà con gái đã trải qua suốt những năm qua.
Nước mắt cứ rơi xuống không ngừng.
Sầm Tông Y đoán được vì sao đột nhiên mẹ lại đau buồn như vậy, có lẽ là nhớ đến mối tình kết thúc trong im lặng của bà nhiều năm về trước.
Trước cuộc điện thoại đó, bà biết mình và Ngu Thệ Thương không có kết quả nên mới đề nghị chia tay.
Bởi vì chênh lệch gia cảnh quá lớn, bà vẫn luôn nhận thức tỉnh táo rằng anh ta vẫn chưa tốt nghiệp, lúc chưa đủ lông đủ cánh yêu đương thì có thể nhưng muốn bàn đến chuyện cưới xin thì đừng hòng nghĩ đến.
Sinh ra trong gia đình như vậy, anh ta không thể tự quyết định hôn nhân của mình.
Ngay cả khi ngày nào đó đủ lông đủ cánh, anh ta cũng chưa chắc đã có thể chống lại được bố mẹ, đặc biệt là bố anh ta.
Chỉ là bà không ngờ, lúc đó anh ta mới hai mươi tuổi mà thật sự dám về nhà nói chuyện kết hôn với bố mẹ.
Vì mối tình đó anh ta đã từng nỗ lực, từng đấu tranh, vậy nên vẫn luôn là người đặc biệt trong lòng bà.
Đang ăn cơm, điện thoại bà có tin nhắn đến.
Ngu Thệ Thương:Tối nay không đến nhà em ăn cơm nhà Hải Thành nữa. Cháu trai con nhà bạn anh có việc, chiều nay sẽ về. Bữa ăn đó nếu có cơ hội thì bù lại cho anh, được không?
Sầm Tông Y:Điều đã đồng ý với cậu tôi sẽ làm. Điều cậu đã đồng ý với tôi cũng mong cậu làm được.
Hôm qua lúc đi chợ hải sản, anh ta đã hứa với bà sẽ giữ ranh giới, tuyệt đối không nhắc chuyện tình cảm nữa.
Ngu Thệ Thương:Đương nhiên anh sẽ làm được. Cháu gái anh cũng về làm việc rồi, tuần tới nhà nghỉ không có ai ở đây, em có thể cho nhân viên nghỉ phép.
Sầm Tông Y thoát khỏi giao diện trò chuyện, nói với con gái và mẹ: “Chiều nay khách trọ sẽ về Hồng Kông, cuối cùng cũng không cần bận rộn nữa.”
Sầm Tô nghe tin Thương Quân sắp rời đi, tim cô như bị mũi kim đâm nhẹ một cái.
Sầm Tông Y chuẩn bị hai túi trà hoa hồng, bảo con gái sau bữa ăn mang đến tặng bọn họ, gọi là chút tấm lòng.
Sầm Tô đã nóng lòng muốn đi tiễn Thương Quân, đang định gửi tin nhắn thì tin nhắn của anh lại đến trước:Anh đi đây. Thay mặt anh cảm ơn cô vì đã chiêu đãi thịnh soạn tối qua.
Sầm Sầm:Đợi em chút. Mẹ em chuẩn bị cho anh và chủ tịch Ngu hai hũ trà hoa.
Sầm Sầm:Bây giờ anh ở đâu?
Thương Quân:Bãi đỗ xe.
Sầm Sầm:Ba phút nữa em tới.
Sầm Tô không kịp uống canh, vội vàng cầm hai túi trà hoa rồi chạy ra ngoài.
Quên cầm ô, cũng không kịp đeo kính râm.
Trong bãi đỗ xe, ngoài xe nhà cô chỉ có xe của anh, không thấy xe của Ngu Thẹ Thương.
Thương Quân thấy cô đi đến gần, anh hạ cửa kính sau xe xuống.
Sợ rằng nếu ôm nhau sẽ không nỡ buông tay bên anh không xuống xe.
“Chủ tịch Ngu đâu?”
“Đi trước rồi.”
Ngu Thệ Thương biết rõ Sầm Tông Y không thể nào đến tiễn anh ta nên đã bảo tài xế lái xe đi trước, để lại không gian cho hai người trẻ tuổi tạm biệt nhau.
Sầm Tô đưa túi xách thiết kế riêng của nhà nghỉ vào qua cửa sổ xe.
Mẹ không biết cô từng tặng trà hoa cho bọn họ nên bên trong vẫn đính kèm hướng dẫn cách pha trà.
Sau khi tặng quà, Sầm Tô cúi người dựa vào cửa sổ xe.
Cả hai đều không đeo kính râm, cô không tiện tiến lại gần để nhìn kỹ đôi mắt của anh.
Đôi mắt dài và sâu thẳm đó của anh, cô nhìn thế nào cũng không đủ.
Thương Quân cũng đang nhìn cô, đang chậm rãi hồi tưởng lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp cô.
Cô xách túi hồ sơ hình ảnh, đẩy va li, lơ đãng nhưng lại vội vàng.
Sầm Tô phá vỡ sự im lặng: “Về Hồng Kông bận xong, anh còn đến Thâm Quyến không?”
Thương Quân: “Không đi nữa. Về thẳng Bắc Kinh.”
Sầm Tô gật đầu.
Hôm nay chia tay là hoàn toàn không còn quan hệ gì nữa.
Cô chậm rãi nhìn anh, từ hàng lông mày đến sống mũi cao, đến đường hàm dưới sắc bén của anh.
Rồi đến vòng tay vững chãi và rộng lớn của anh.
Đã nhiều lần cô muốn bảo anh ôm cô lần nữa.
Lời nói đến bên miệng lại nuốt xuống.
“Chỗ vàng thỏi đó, em không trả lại anh nữa. Tham lam một lần.”
Là không nỡ trả lại những thiên vị đó.
Thương Quân: “Vốn dĩ là cho em, trả lại anh cũng không nhận.”
Anh không thích sự buồn bã như này trước khi chia tay, nói đùa: “Không nỡ chỉ là nhất thời thôi, biết đâu ngày nào đó giá vàng tăng em lại bán hết.”
Sầm Tô cười, tiện vỗ nhẹ anh một cái.
Giống như buổi chiều hôm đó ở trong phòng sách của anh, cô dùng sách nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay anh.
Lúc đó, bọn họ vẫn chưa phải người yêu của nhau.
Cứ tưởng rằng thời gian có thể bên nhau còn rất dài, rất dài.
—
Sầm Tô đi men theo đường cũ về nhà, không quay đầu lại.
Trước khi đóng cửa sổ xe, Thương Quân đã nói với cô: Em đi trước đi. Nếu như xe anh đi trước, em sẽ có cảm giác bị bỏ rơi.
Lúc về đến nhà, bà ngoại và mẹ đã ngủ trưa, dì cũng về phòng ở trên tầng, chỉ còn Quả Cầu Tuyết đang nghịch quả bóng.
Ban đầu có hai quả bóng nhỏ để chơi, bây giờ chỉ còn lại quả màu hồng.
Sầm Tô ngồi xuống cạnh Quả Cầu Tuyết, nhẹ nhàng xoa đầu nó.
Quả Cầu Tuyết thè lưỡi mỉm cười với cô, thấy cô đang thẫn thờ nhìn quả bóng với tâm trạng buồn bã, nó lập tức bò dậy chui vào trong lòng cô.
Sầm Tô ôm chặt lấy nó, nỗi buồn trong lòng không biết nên nói với ai.
Quả Cầu Tuyết để mặc cô ôm nó gần hai mươi phút.
Sau đó, cô quá mệt, thiếp đi trên sô pha.
Tỉnh lại đã là hai tiếng sau.
Lúc này, Thương Quân và Ngu Thệ Thương đã lên máy bay riêng.
Ngu Thệ Thương bảo tiếp viên hàng không pha cho anh ta một cốc trà hoa theo hướng dẫn, lại hỏi người bên cạnh: “Muốn một cốc không?”
Thương Quân thu hồi ánh mắt từ ngoài cửa sổ máy bay, trả lời: “Cũng được.”
Ngu Thệ Thương: “Cậu dùng của cậu mà pha, ai uống của người đó.”
Thương Quân: “…..”
Đến mức đó sao?
Chỉ vài đóa hoa hồng mà thôi.
Anh hoàn toàn xem việc này là do bạn thân sợ anh buồn sau khi chia tay, mượn cớ này để phân tán sự chú ý của anh.
Anh không bảo pha trà hoa hồng, bảo tiếp viên hàng không pha cho anh một cốc cà phê espresso, còn dặn: “Không thêm gì cả.”
“Vâng, tổng giám đốc Thương đợi chút.”
Ngu Thệ Thương nhìn anh: “Không phải không thích uống cà phê sao?”
Thương Quân: “Không ai chọc tức tôi nữa, cần phải tỉnh táo.”
Lúc đợi cà phê, anh mở wechat, cuộc trò chuyện của Sầm Tô được ghim ở vị trí đầu tiên.
Anh sửa ghi chú “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”.
Hôm nay lúc chia tay, anh nhìn ra được cô muốn anh ôm.
Nhưng anh không ôm.
Giữ lại chút kỉ niệm đi.
Nếu không cô sẽ dần dần quên mất anh.
Lần sau gặp lại, anh sẽ ôm cô thật chặt.
Ngu Thệ Thương đổ lỗi cho chính mình: “Đều tại tôi. Nếu như lúc trước không phải tôi thêm bạn bè giúp hai người, hai người đã không phải trải qua cảnh chia tay này.”
“Không có anh, còn có Thương Uẩn. Thương Uẩn sẽ không tha cho tôi.”
Câu ‘Yên tâm. Cô ấy không có thời gian dây dưa với anh, nhiều nhất hai tháng’ cuối cùng đã ứng nghiệm.
Ngu Thệ Thương thở dài: “Nếu như tôi không nhiều chuyện tìm Duệ Duệ, có lẽ giữa hai người còn có cách khác.”
Không muốn nói chuyện của mình nữa, Thương Quân chuyển chủ đề: “Bây giờ tôi bị đá rồi. Có thể kể cho tôi nghe năm đó vì sao anh bị mối tình đầu đá không?”
Ngu Thệ Thương bị hỏi bất ngờ, anh ta nuốt mấy ngụm trà hoa rồi mới nói: “Còn có thể vì sao? Không thích nữa thôi.”
Ngay sau đó anh ta đã chuyển sang chuyển khác: “Bên Sầm Tô, cậu còn muốn can thiệp không?”
Thương Quân: “Cô ấy có năng lực đó. Tôi hà cớ gì phải nhúng tay? Hơn nữa, ngành y tế tôi là người ngoài ngành, biết đâu có lòng tốt nhưng lại làm hỏng việc.”
Ngu Thệ Thương im lặng một lúc: “Duệ Duệ hoàn toàn tuyệt giao với tôi rồi, nói tôi chưa bao giờ tôn trọng con bé, chỉ biết đe dọa, dùng lợi ích dụ dỗ, giống hệt bố tôi.”
Làm sao anh ta có thể giống bố mình được, trong mắt chỉ có lợi ích, còn hạnh phúc của con cái thì không bao giờ nằm trong phạm vi cân nhắc.
Đối với cô cháu gái này, anh ta chỉ có thể nhượng bộ: “Con bé muốn làm xáo trộn Tân Duệ cứ để mặc nó đi. Tôi không quản nữa.”
Anh ta không có con, quyền lực lớn trong tập đoàn sớm muộn gì cũng phải giao cho cháu gái, coi như buông tay để con bé rèn luyện.
“Nếu Khang Kính Tín biết Sầm Tô vào Tân Duệ, không biết sẽ có phản ứng gì.”
Thương Quân: “Triệu Quân có thể sẽ lôi kéo ông ta. Còn việc ông ta sẽ đứng ở phe nào thì không ai nói trước được.”
Tiếp viên hàng không mang espresso đến.
Thương Quân vừa đưa đến bên môi, một mùi đắng thơm thoang thoảng xộc thẳng vào mũi.
Người không bao giờ uống cà phê, một ngày lại uống hẳn ba cốc espresso, kết quả là đến tận hai giờ sáng đêm hôm đó vẫn không buồn ngủ chút nào.
Tối nay, anh ở một mình ở căn hộ trên Bán Sơn, không ngủ được nên dứt khoát đứng dậy rót một ly rượu vang đỏ ra ban công ngắm biển.
Có lẽ đã thành thói quen, mỗi tối anh đều nhấn vào vòng bạn bè của Sầm Tô, xem những ghi chú đọc sách cô viết.
Hôm nay, đến tận giờ này vẫn không thấy cập nhật.
Có lẽ hôm nay cô không có tâm trạng viết.
Cũng có thể vòng bạn bè của cô sẽ không hiển thị với anh nữa.
Suốt một tuần sau đó, vòng bạn bè của cô cũng không cập nhật gì.
Thương Quân tìm cuộc trò chuyện “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”:Chặn anh trên vòng bạn bè rồi?
Rất nhanh đối phương đã trả lời.
Tài khoản phụ của Thương Uẩn:Đâu có chặn đâu. Viết ghi chú đọc sách không được vàng thỏi nữa nên không muốn viết nữa thôi.
Thương Quân: “…..”
Thương Quân: Nhìn ghi chú của em, anh không nói chuyện nổi nữa.
Tài khoản phụ của Thương Uẩn:Anh có ý gì? Anh đặt cho em ghi chú gì, chụp màn hình gửi cho em xem.
Thương Quân tiện tay chụp màn hình lại gửi cho cô.
Sầm Tô bật cười, không ngờ mình lại trở thành tài khoản phụ của Thương Uẩn.
Cô cũng chụp màn hình biệt danh mới sửa cho anh gửi qua:Thật ra nhìn biệt danh của anh, em cũng sắp không nói chuyện nổi nữa rồi.
Thương Quân mở ảnh ra xem, cô lại đổi tên wechat của anh thành Giang Minh Kỳ (Biệt danh)
Anh đổi ghi chú vốn là muốn cai nhắn tin, giờ lại phát hiện, không những không cai thành công mà còn gây ra phản ứng k*ch th*ch.
Thương Quân đổi lại thành “Sầm Sầm”, khuôn mặt của Thương Uẩn cuối cùng cũng biến mất khỏi đầu anh.
Gần như cùng lúc, Sầm Tô cũng đổi “Giang Minh Kỳ (Biệt danh)” lại thành “Thương Quân”.
Sầm Sầm:Có thể hỏi anh bây giờ đang ở đâu không?
Thương Quân:Vẫn ở Hồng Kông.
Cô nhớ anh.
Anh biết.
Thương Quân:Ngày mai em nhậm chức rồi, chúc mọi việc thuận lợi.
Sầm Sầm:Cảm ơn anh.
Chiều ngày mười sáu, Thương Quân từ Hồng Kông bay về Bắc Kinh.
Sau khi hạ cánh anh không về nhà mà đến thẳng công ty.
Thương Uẩn nghe nói anh cả về, sau khi tan họp liền giao máy tính xách tay cho thư ký, đi thẳng lên tầng trên.
Trong cuộc họp vừa rồi, anh ta biết được Sầm Tô gia nhập Y tế Tân Duệ, trở thành phó tổng giám đốc điều hành nhảy dù đầu tiên của Tân Duệ.
So với việc trở thành đối thủ cạnh tranh với Sầm Tô, anh ta quan tâm đến chuyện tình cảm của anh trai có ổn hơn không.
Cách đây không lâu, mẹ anh ta đi công tác nước ngoài có mua một cặp cốc đôi, nói đợi lúc anh trai dẫn Sầm Tô về nhà đưa cho hai người dùng.
Tám phần là không dùng được rồi.
Anh ta và anh trai mỗi người một cái, dùng làm cốc tình anh em vậy.
Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Đánh giá:
Truyện Freud Của Anh Ấy – Mộng Tiêu Nhị
Story
Chương 42: Anh sửa “Sầm Sầm” thành “Tài khoản phụ của Thương Uẩn”.
10.0/10 từ 32 lượt.
