Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình

Chương 68


Những ngày tiếp theo, chỉ có một việc lớn là dưỡng thương. Tố Mộc Phổ Nhật không thể xuống đất, mọi việc đều cần Tống Chiêu giúp đỡ. TV dù không xem cũng thường xuyên mở, sách trong nhà cũng đã lật qua một lượt, nhưng mỗi ngày vẫn rất nhàm chán. Tố Mộc Phổ Nhật càng hiểu sâu sắc hơn, sự ổn định mà anh từng nghĩ là đã dành cho Tống Chiêu trước đây, thực ra không phải là một cuộc sống tốt.


Nhàm chán thì nhàm chán thật, nhưng mỗi ngày được ở cạnh Tống Chiêu từ sáng đến tối, ít nhất điều này cũng khiến người ta vui vẻ. Hai người im lặng ở nhà, cứ như đã kết hôn được mười năm, chỉ tiếc là có hai việc khó khăn: một là gội đầu, hai là đi vệ sinh.


“Em có thể giúp anh.”


“Anh không cần!” Tố Mộc Phổ Nhật hiếm hoi từ chối cô một cách kiên quyết.


Anh chậm rãi gian nan lê bước xuống đất, dùng cái chân bị trẹo nhẹ để đứng vững, không cho Tống Chiêu giúp đỡ, cũng không cho cô đứng nhìn.


“Vậy em đứng xa một chút thì được chứ? Lỡ anh bị ngã thì sao?”


“Không thể ngã được.” Tố Mộc Phổ Nhật kiên quyết, nhất định bắt Tống Chiêu ra ngoài, Tống Chiêu nhún vai, đành phải đi ra ngoài cửa, nhưng lúc anh hoàn toàn không đề phòng, cô lại dựa vào khung cửa huýt sáo trêu anh.



“Trai đẹp, có muốn em giúp hay không? [Tiếng Quảng Đông]”


Mấy ngày nay trong nhiều tình huống khác nhau cô đều hỏi câu này, Tố Mộc Phổ Nhật đã có thể nghe hiểu được, anh đưa lưng lại nhanh chóng giải quyết, rồi chống nạng, chống gậy nhảy cà nhắc đi rửa tay, khi đi ngang qua Tống Chiêu, anh để lại một câu: “Em chờ đó.”


Tống Chiêu cười lớn, đỡ anh về nằm yên.


Anh dưỡng thương khoảng hơn mười ngày, đã có thể ngồi xe lăn ra ngoài phơi nắng, vết thương trên đầu cũng đã đóng vảy, nhưng việc gội đầu vẫn phiền phức, khó tránh khỏi chạm vào.


Tống Chiêu nhớ hồi nhỏ anh để tóc đầu đinh, đến khi trưởng thành gặp lại, tóc anh đã dài hơn, thỉnh thoảng khi cưỡi ngựa xóc nảy, có vài lọn tóc rủ xuống trán, Tống Chiêu đã thấy vài lần, nên rất hiểu tại sao khu du lịch lại mời anh làm người dẫn chương trình thay thế, chỉ riêng khuôn mặt thôi, đã kéo về không ít khách quen.


Hôm đó, cô đẩy Tố Mộc Phổ Nhật ra ngoài hít thở, xa xa nhìn thấy Bảo Âm đang ghi chép ở bãi cỏ, vừa nhìn thấy anh, cô ta đặt sổ xuống và chạy về phía anh, cùng lúc đó, mấy cô gái thường đến trang trại ngựa cũng nhìn thấy anh.


“Về nhà, Chiêu Chiêu, quay lại đi.”


Tố Mộc Phổ Nhật hiếm hoi có hơi hoảng hốt, anh vừa dùng tay đẩy bánh xe lăn, vừa quay đầu gọi Tống Chiêu. Bình thường gặp cảnh này, anh đều cưỡi Hắc Phong chạy nhanh, hiện tại Hắc Phong đã được thay bằng xe lăn, mất khả năng di chuyển, anh càng không ngờ Tống Chiêu không những không rẽ, mà còn đẩy anh tiến lên một đoạn, đẩy anh vào giữa đám đông.



Trong khoảnh khắc, cảnh tượng như Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau trên cầu Ô Thước, đám chim khách vây quanh rất đông, còn bản thân Chức Nữ lại lùi ra xa vài bước, lắng nghe các cô gái cứ gọi hết “anh Tô Mộc” này đến “anh Tô Mộc” nọ, nói một tràng dài. Tố Mộc Phổ Nhật thì như ông lão cô đơn, ngồi nghiêm nghị ở giữa, không nơi nương tựa.


Bảo Âm là một hũ giấm chua, không chịu nổi cảnh này nhất, tức giận hết chặn ngang lại chắn dọc, nhưng chẳng cô gái nào thèm để ý đến cô ta, cô ta làm gián đoạn cuộc nói chuyện của họ với Tố Mộc Phổ Nhật, Bảo Âm viện cớ dưỡng thương và tự mình đẩy cả nhóm cô gái cùng đi.


Xung quanh im ắng trở lại, Tống Chiêu cuối cùng cũng nhớ ra một câu hỏi đã thắc mắc từ lâu, nhưng chưa bao giờ hỏi: “Tại sao họ đều gọi anh là Tô Mộc?”


Lúc gặp lại, chính vì cái tên đã thay đổi nên cô đã không nhận ra, khi đó Tố Mộc Phổ Nhật khăng khăng anh tên là Tô Mộc, cái tên này từ đâu mà có?


Tố Mộc Phổ Nhật chống tay lên trán, như thể đang nói: Sao em không đợi anh chết rồi hẵng hỏi?


“Tô Mộc là một loại thuốc giúp lưu thông máu và tan ứ đọng, cũng là một đơn vị hành chính phân chia khu vực. Giống như ở Đông Bắc có thông Trương Gia thôn Lý Gia, ở Nội Mông, cũng có Tô Mộc này Tô Mộc kia. Trước đây có một thương gia dược liệu đến thu mua kim liên hoa, nghe tên của anh xong, gọi nhầm thành Tô Mộc, bạn học anh nghe thấy lại thấy vui tai, dần dần gọi quen miệng thành ra vậy.”


Tống Chiêu cố gắng hiểu: “Vậy họ gọi anh là Anh Tô Mộc, nếu chuyển sang tiếng Đông Bắc, chẳng phải tương đương với gọi anh là anh Thôn Xóm hay sao?”


Khóe mắt Tố Mộc Phổ Nhật co giật, không thể phản bác được.



Tống Chiêu nén cười, sau khi phơi nắng đủ, cô về nhà, chạy ra ngoài mượn một chiếc tông đơ điện, định đổi kiểu tóc cho Tố Mộc Phổ Nhật.


Tố Mộc Phổ Nhật không hề phản đối, thành thật mà nói, dù Tống Chiêu muốn làm gì với anh, trừ việc giúp đi vệ sinh, anh sẽ không phản đối. Lúc này, Tống Chiêu mài dao soàn soạt, anh ngoan ngoãn ngồi trên xe lăn, quấn khăn choàng cắt tóc, vẻ mặt trang nghiêm, như thể đang đi về cõi chết.


Tống Chiêu bắt đầu từ phía sau gáy, tông đơ kêu vù vù hai cái, anh đã bị trọc một mảng. Tố Mộc Phổ Nhật rùng mình nín thở, mãi đến khi bị cạo trọc một nửa, anh mới phát hiện, Tống Chiêu thật sự biết cắt tóc.


Anh hiếm khi để tóc ngắn như vậy, nhìn mình trong gương, anh cũng thấy hơi lạ lẫm, xương lông mày của Tố Mộc Phổ Nhật rất rõ nét, anh không hay cười, ánh mắt mang theo chút hung dữ, không có tóc mái che bớt, trông anh càng thêm sắc lạnh, khó gần.


Tống Chiêu cắt xong cũng nhìn anh rất lâu, vừa định nói gì đó, thì Bảo Âm lại một lần nữa từ cửa chạy vào.


Cô ta cầm điện thoại di động của mình, trông như vừa làm chuyện gì sai, màn hình vẫn hiển thị cuộc gọi đang diễn ra.


“Là điện thoại của thím Thiệu Bố…”


Tố Mộc Phổ Nhật nhíu mày, anh biết Bảo Âm và ngạch ni thường xuyên liên lạc, nhưng cuộc gọi nào mà cần phải đến đây để nhận?


“Em không cố ý.” Bảo Âm cứng đầu giải thích, cúi gằm mặt: “Em chỉ vô ý lỡ lời thôi, thím Thiệu Bố, thím ấy biết Tống Chiêu đã quay lại rồi.”

 


Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình Story Chương 68
10.0/10 từ 34 lượt.
loading...