Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Chương 67
Thật quá mất mặt.
Tống Chiêu tỉnh dậy sớm, gối đầu trên cánh tay Tố Mộc Phổ Nhật, trong đầu cô chỉ có duy nhất ý nghĩ đó.
Làm gì có ai đi chăm sóc người bệnh mà lại tự mình ngủ thiếp đi trước chứ?
Cô cẩn thận ngồi dậy, cố gắng không đánh thức anh, sau đó bật người xuống đất đi vệ sinh cá nhân, rồi xử lý thức ăn thừa tối qua, bắc nồi nấu lại cháo, luộc thêm hai quả trứng, xong xuôi, cô mới quay lại phòng, gọi anh dậy.
Tố Mộc Phổ Nhật ngủ rất say, khi tỉnh dậy vẫn còn hơi mơ màng, Tống Chiêu kê một chiếc bàn nhỏ trên giường, mang chậu rửa mặt và ống đánh răng đến, rồi đỡ anh ngồi dậy vệ sinh cá nhân.
Thuốc giảm đau đã hoàn toàn hết tác dụng, chỉ cần cử động nhẹ một chút cũng thấy đau. Tố Mộc Phổ Nhật chống một tay xuống giường, tay kia vỗ nước lên mặt một cách qua loa, Tống Chiêu không đành lòng, nhúng ướt khăn mặt và giúp anh lau.
Khi người bị thương, liền trở nên cục xúc hơn bình thường, những việc nhỏ nhặt trước kia không đáng kể, giờ đây cũng cần người khác giúp đỡ. Thực ra, việc giúp đỡ nhau những việc nhỏ không cần thiết chính là chân lý của tình yêu, chẳng qua cả hai người họ đều không hiểu điều đó, chỉ cảm thấy bị buộc phải gắn kết hơn, và thấy hơi xấu hổ.
Tố Mộc Phổ Nhật ngửa đầu ra sau, vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, liền nhìn Tống Chiêu chăm chú bận rộn vì mình, khi chiếc khăn ẩm ấm áp lướt qua dưới cằm và cả cổ anh, anh kéo cô cúi xuống và hôn lên.
Khoang miệng tràn ngập mùi kem đánh răng bạc hà, Tống Chiêu nhíu mày, nói hàm hồ: “Râu của anh đâm vào người em rồi.”
Tố Mộc Phổ Nhật buông cô ra, khuôn mặt đen rám nắng cả một mùa hè của anh hiếm hoi hơi ửng đỏ, còn chưa kịp nói gì thì bên ngoài cửa đã có tiếng gõ cửa.
“Anh Tô Mộc, anh dậy chưa?”
Giọng Bảo Âm rất vang, mang theo một luồng phấn chấn tươi trẻ, tống Chiêu đặt khăn xuống định đi mở cửa, thì bị Tố Mộc Phổ Nhật nắm lấy tay.
“Quay xong phim quảng cáo, anh sẽ bảo cô ấy về.”
Bảo Âm làm việc không biết sâu cạn, hơn nữa, có những chuyện nên nói rõ ràng, Tống Chiêu không ý kiến gì, chỉ vỗ anh một cái, nói đùa: “Đầu bị va chạm còn nghĩ nhiều thế, mau nằm ngoan đi.”
Cửa vừa mở, Bảo Âm đã như một con cá chép trượt vào, không thèm chào Tống Chiêu mà chạy thẳng đến trước mặt Tố Mộc Phổ Nhật, “Anh Tô Mộc, anh sao rồi, chân có đau không, hôm nay có thấy đỡ hơn chút nào không? Thuốc đã uống chưa, sáng nay ăn gì rồi? Đã một ngày một đêm rồi, sao băng gạc trên đầu vẫn chưa thay thế!”
Cô ta quan tâm một tràng như pháo liên thanh, chống hông quay đầu nhìn Tống Chiêu, Tống Chiêu đã có sự chuẩn bị tâm lý, nhanh chóng nói trước khi cô ta kịp khởi binh vấn tội: “Cô đi nấu cơm đi.”
“Hả?”
Bảo Âm tắt đài, ngây người hai giây rồi đi về phía bếp, đi được nửa đường, cô ta mới nhớ ra thái độ của mình, quay đầu lại nói với Tống Chiêu: “Biết ngay không trông cậy gì vào cô được mà!”
Tống Chiêu trở về phòng, chia thuốc cô mang về hôm qua theo từng liều lượng, rồi giúp Tố Mộc Phổ Nhật thay băng.
Vết thương trên trán trái của anh đã đông máu, Tống Chiêu đắp lại thuốc bột, ngón tay khẽ chạm vào trán anh theo động tác, giữa những cảm giác tê dại nhẹ nhàng, Tố Mộc Phổ Nhật hỏi: “Em không giận Bảo Âm nữa à?”
“Hôm qua có hơi giận, nhưng sau đó nghĩ lại, lại thấy không đáng.”
“Tại sao?”
Tống Chiêu quấn băng gạc mới lên, ngồi cạnh anh, lơ đễnh nói: “Em luôn có cảm giác, dù là anh, em, hay Bảo Âm, cũng sẽ không mãi mãi dừng lại ở cuộc sống hiện tại.”
“Em vẫn nghĩ cuộc sống hiện tại không tốt sao?”
“Chính vì nó quá tốt, nên có lẽ nó sẽ không kéo dài.” Tống Chiêu cười: “Nếu phải hỏi, em cũng không thể nói rõ tại sao.”
Tống chiêu trở về phòng gian đến, đem ngày hôm qua mang về tới dược giống nhau giống nhau ấn liều thuốc phân hảo, sau đó giúp tố mộc phổ ngày đổi dược.
Cô ở bên ngoài đã gặp rất nhiều người, rồi nhớ lại những người đã gặp trước đây, mới càng thêm trân trọng sự bình yên ở thôn Ngưu. Đến mức cô gần như khẳng định, sự bình yên này chắc chắn sẽ bị phá vỡ. Có thể là Quỷ Thủ, có thể là một người nào đó đột ngột xuất hiện, hoặc cũng có thể là chính bản thân họ.
Nhưng chuyện tương lai không ai nói trước được, Tống Chiêu dứt khoát không nghĩ nữa, Bảo Âm gọi cô ra bếp bưng bát, ba người cùng nhau ăn sáng.
Đồng nghiệp trong đoàn làm phim đã đến trang trại ngựa, Bảo Âm cần phải đi theo, không thể chậm trễ thêm. Khi ra khỏi nhà, cô ta gọi Tống Chiêu ra ngoài, trên con đường sỏi từ nhà đến cửa, cô ta cân nhắc lời nói: “Thật không ngờ cô còn quay lại, tôi tưởng hai người đã nói rõ rồi.”
Tống Chiêu không đáp lời, cô ta liền tự nói tiếp: “Hôm qua tôi nghe chị Thác Á nói rất nhiều, khoảng thời gian cô đi, anh Tô Mộc bận tối mặt tối mũi, trời vừa sáng đã ở trang trại ngựa, bận đến tận tối khuya. Tôi nghĩ, có lẽ vì khi rất bận rộn thì anh ấy sẽ không nhớ đến cô, cho đến một ngày nào đó trong tương lai, anh ấy thích nghi với sự bận rộn này, và sẽ không bao giờ còn vương vấn nữa.”
“Anh ấy đang cố gắng để quên cô đấy.”
Cô ta nhìn sắc mặt Tống Chiêu, một lần nữa đưa ra kết luận của mình, đáng tiếc là Tống Chiêu vẫn không biểu lộ cảm xúc gì.
Chờ mãi không thấy phản ứng, Bảo Âm mất kiên nhẫn, cởi dây cương buộc ngựa bên ngoài cửa, rồi nhảy phóc lên lưng ngựa, “Nếu cô đã nghĩ kỹ rồi, thì hãy đi cho dứt khoát đi, tôi cũng không muốn cứ phải tranh giành với cô mãi, dù sao thì, nhiều nhất là qua mùa hè này, nhất định phải có một kết quả. Tôi sẽ không thua cô đâu!”
Tống Chiêu nhìn Bảo Âm cưỡi ngựa chạy xa dần, vô cớ nhớ đến bóng lưng tóc bạc trong Điện Địa Tạng, người đó cầu xin sự chuộc tội, cầu xin sự sám hối, nếu Bảo Âm cũng cầu nguyện, chắc chắn là sẽ cầu xin Tố Mộc Phổ Nhật nhanh chóng quên cô đi.
Cô ta nói ra những lời này một cách trịnh trọng như vậy, hẳn là nghĩ rằng cô nghe xong sẽ rất buồn, đó chính là toàn bộ con bài của cô ta.
Tống Chiêu không cảm thấy tức giận, ngược lại còn nảy sinh một chút đồng cảm, Bảo Âm không nhận được sự đáp lại từ Tố Mộc Phổ Nhật, nhưng vẫn luôn kiên trì, cô không tìm được anh lớn về, nhưng vẫn luôn kiên trì, chẳng phải họ đều ngu ngốc như nhau sao?
Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Đánh giá:
Truyện Dưới Ngọn Núi Cao - Trường Tình
Story
Chương 67
10.0/10 từ 34 lượt.
