Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Chương 13
Thanh điểu bay phía trước dẫn đường. Trong mê cung rộng lớn này, mỗi ngã rẽ đều trông giống hệt nhau. Nếu là người thường bước vào thì chắc chỉ mất một lúc đã lạc lối hoàn toàn.
Nhưng đáng sợ nhất không phải là bản thân mê cung, mà là những loài hoa cỏ mọc bên trong.
Thanh điểu luôn giữ cảnh giác, dây leo và hoa lá quanh người bất cứ lúc nào cũng có thể bùng lên tấn công. Thế nhưng, mỗi khi chúng vừa có chút động tĩnh thì một luồng lửa đã chuẩn xác thiêu rụi sạch sẽ.
Không thể không nói, tuy Trần Lạc Lạc trông có vẻ chẳng đáng tin, nhưng có cậu đi theo thì cảm giác an toàn cứ thế tăng vọt.
Thanh điểu thấy cậu vừa đọc xong bài tiếng Anh cuối cùng, liền thở phào một hơi:
“Chỗ này có lẽ còn nhiều nguy hiểm khác, chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn.”
Lời vừa dứt, đã thấy Trần Lạc Lạc lôi từ túi áo gió bên trong ra một đề toán, cúi đầu hí hoáy viết công thức, không thèm ngẩng lên: “Cái gì cơ?”
Thanh điểu: “…… Cậu nhiều bài tập quá đấy.”
Trần Lạc Lạc thở dài, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Hôm nay hơi xui, bài tập nhiều hơn bình thường. Nếu không làm xong thì mai thể nào cũng bị gọi lên văn phòng uống trà.”
Thanh điểu giằng co giữa muốn phun tào và nhịn xuống, cuối cùng nuốt bực tức vào trong, lông trên đầu cũng xụ xuống:
“…… Đi thôi.”
Đã tìm người đến tận đây, cũng chẳng thể đổi ý.
Thanh điểu vẫn dẫn đường phía trước. Khi đi qua một bức tường cao trong mê cung, giọng hắn bỗng trở nên phấn khích:
“Ngay bên kia! Tôi cảm nhận được rồi!”
Hắn giang cánh bay thẳng về phía ấy, lòng đầy kích động.
Qua khỏi bức tường, trước mắt bỗng mở rộng. Một khoảng đất trống hiện ra, giữa đó mọc một cây ăn quả đỏ rực, quả trĩu cành. Trên mặt đất, dây leo chằng chịt đều bò về phía gốc cây.
Xung quanh thân cây, dây leo đã bị xé nát, nhựa cây loang lổ khắp nơi. Dưới gốc cây có ba người đang bám chặt, run rẩy dựa sát vào nhau.
Cách họ không xa, một con mèo đen đang giãy giụa chặt đứt dây leo. Trên thân nó đầy vết thương, máu lẫn nhựa cây dính bết, lông xù tơi tả, vô cùng thảm hại.
Thanh điểu nóng nảy kêu lên:
“Anh!”
Mèo đen cố mở đôi mắt màu hổ phách nhìn về phía nó, ánh nhìn đã vô cùng yếu ớt.
Thanh điểu vội vàng bay tới nhưng giữa chừng, dây leo trên đất bỗng dựng thành một bức tường xanh lục, chắn ngang trước mặt.
Giữa tường dây nở ra một đóa hoa đỏ rực khổng lồ. Cánh hoa tách ra, để lộ bên trong như một cái miệng khổng lồ với hàng răng nhọn hoắt. Từ trong đó, mấy cái đầu người dính nhầy nhụa rơi xuống trông như nh** h**.
Thanh điểu trợn tròn mắt. Một cái đầu lao thẳng về phía nó, nhanh đến mức chẳng kịp tránh.
Một chiếc dù đen đột nhiên đâm tới từ bên cạnh, chuẩn xác xuyên qua cái đầu quái dị kia.
Thanh điểu sững người một thoáng, quay đầu nhìn Trần Lạc Lạc.
Cậu từ khi nào đã thu đề toán về, ánh mắt điềm đạm. Cậu rút dù ra khỏi cái đầu, vẻ mặt còn mang theo chút ghét bỏ:
“Thứ này… coi như trong các loại quái vật tôi từng thấy, xấu phải gọi là cực phẩm.”
Cậu đánh giá đóa hoa đỏ rực một cái, rồi rút từ áo gió ra một chiếc mặt nạ, thong thả đeo lên. Búng tay một cái, ngọn lửa bùng lên từ mặt đất, thiêu bức tường dây thành tro bụi. Đóa hoa đỏ vặn vẹo, gào rú rồi cũng tan thành đống tro đen.
Thanh điểu ngẩn người một chút, chẳng kịp ca thán sức mạnh của Trần Lạc Lạc, vội vùng vẫy bay nhào về phía mèo đen:
“Anh!”
Mèo đen đã vô cùng yếu ớt. Trần Lạc Lạc bước qua lớp dây leo, có lẽ do bị ngọn lửa dọa sợ nên chúng chẳng dám cản đường.
Cậu nhìn mèo đen nằm trên đất, trong khi bên cạnh là chú chim nhỏ lông tuyết xanh béo mũm mĩm – sự đối lập trông rõ rệt.
Cậu gãi cằm: “Anh trai anh giả dạng mèo à?”
Thanh điểu gật đầu: “Ừ.”
Trong nháy mắt, thân hình nó biến thành một thiếu niên thanh tú, ôn hòa, hoàn toàn khác với bộ dạng chim béo vừa rồi. Nó cẩn thận bế mèo đen lên, thấy trên người đầy vết thương thì mắt tràn đầy đau lòng.
Trần Lạc Lạc nhìn cảnh ấy.
Anh trai là mèo, em trai là chim.
Chẳng lẽ đây là kịch bản anh tương ái tương sát?
Cậu liếc qua hai anh em, rồi quay sang quan sát ba người bên gốc cây.
Một người đàn ông trung niên bụng phệ, cổ đeo dây chuyền vàng, ôm cái cặp chẳng hợp chút nào.
Một người phụ nữ gầy gò, sắc mặt vàng vọt, trông yếu đuối không có chính kiến.
Còn lại là một cô gái trẻ hơn hai mươi, mím môi cúi đầu, gương mặt vẫn còn vương chút phẫn nộ.
Nhìn ba người ấy bình an vô sự, lại nhìn con mèo đen thương tích đầy mình, Trần Lạc Lạc thầm nghĩ: chuyến đi này, chắc hẳn câu chuyện đằng sau sẽ vô cùng đặc sắc.
Trần Lạc Lạc nheo mắt cười bước tới, phản ứng kịch liệt nhất lại là gã trung niên, một người đàn ông to lớn thế mà nép hẳn ra sau, cảnh giác trừng cậu.
“Cậu là ai? Có phải một bọn với đám quái vật kia không?!”
“Quái vật?” Trần Lạc Lạc xòe tay, mặt đầy vô tội.
“Sao có thể, tôi tới cứu người mà.”
“Rõ ràng tôi thấy lửa, vừa rồi cậu thiêu chết mấy thứ kia!”
Trần Lạc Lạc cong môi cười, mặt nạ đen che đi cả khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đong đưa ý cười.
“Đúng thế, cứu người thì phải có chút thực lực chứ.”
Cậu nghiêng đầu nhìn gã trung niên.
“Chỗ này nguy hiểm vậy, xem ra các người chẳng mất miếng da nào, hình như cũng có bản lĩnh ghê đó.”
Mấy lời vừa buông ra, sắc mặt ba người đều trở nên khó coi.
Thanh Điểu ôm mèo đen bước đến, ánh mắt lạnh lẽo đảo qua cái cặp sách trong tay gã đàn ông, giọng khẽ hạ xuống:
“Đó là đồ của anh tôi, trả lại đây.”
Sắc mặt gã đàn ông đổi ngay, lại càng ôm chặt cái cặp.
“Không được! Các cậu, các cậu đều là quái vật, tôi sẽ không đưa cho mấy người đâu!”
Gương mặt Thanh Điểu càng thêm lạnh.
Cô gái trẻ nãy giờ không nói cuối cùng cũng không nhịn được, thở gấp một hơi.
“Đó vốn dĩ là đồ của người ta, phải trả lại cho người ta chứ!”
“Hắn là quái vật, cô không thấy sao? Rõ ràng vừa rồi biến thành mèo! Còn thằng nhóc kia, lúc thì chim, lúc thì người, không phải yêu quái thì là gì!” Gã đàn ông rống to.
“Không chừng chính bọn nó lừa chúng ta vào cái chỗ quái quỷ này!”
Một câu nói làm cả sân bỗng im bặt.
Gương mặt Thanh Điểu tối sầm, chỉ chực bùng nổ.
Trong bầu không khí căng thẳng ấy, Trần Lạc Lạc bỗng bật cười, ngó gã đàn ông.
“Nói nghe xem, các người đi vào đây từ bao giờ?”
“À, hai ngày.” Trần Lạc Lạc khẽ cười.
“Nhìn các người cũng chẳng hề hấn gì.”
Cậu tặc lưỡi: “Giỏi thật, người thường ở cái nơi này không đến nửa ngày là đã bị ăn sạch đến chẳng còn xương, vậy mà các người nhìn chẳng rụng nổi một sợi tóc.”
Sắc mặt gã đàn ông lại đổi.
Cô gái trẻ mím môi: “Đó là nhờ Tần tiên sinh vẫn luôn bảo vệ chúng tôi. Nếu không có anh ấy thì chúng tôi sớm chết rồi.”
Trần Lạc Lạc à một tiếng: “Tần tiên sinh?”
Mặt Thanh Điểu khó coi đến cực điểm.
“Là anh tôi.”
“Ra là nhờ anh người ta che chở suốt hai ngày qua mà còn dám thấy chết không cứu, ngược lại còn mắng người ta là quái vật?” Trần Lạc Lạc cười híp mắt, vỗ tay, giọng đầy trào phúng.
“Thật là lợi hại ghê!”
Gã đàn ông lại gân cổ: “Hắn là quái vật! Nếu sớm biết là quái vật thì tôi đã chẳng cần hắn bảo vệ!”
“Ừ.” Trần Lạc Lạc gật đầu.
“Tôi tin ông là người có cốt khí như thế. Nhưng mà người có cốt khí thì sao lại tham lam giữ khư khư đồ của quái vật chứ? Vậy làm ơn trả lại đây đi.”
Gã đàn ông cứng họng, vẫn ôm khư khư cái cặp.
Đúng là loại người mồm thì cứng rắn, lòng thì hẹp hòi, ích kỷ trơ trẽn.
Trần Lạc Lạc khẽ thở dài, cậu vốn là học sinh ngoan chẳng ưa bạo lực. Tiếc là đôi khi, nắm đấm mới có tác dụng.
Ngọn lửa bùng lên trong ngón tay cậu, ánh mắt cong cong, nhưng đáy con ngươi lại lạnh lẽo.
“Cho ông ba giây, hoặc tôi thiêu ông rồi tự mình lấy hoặc tự ông ngoan ngoãn đưa ra.”
“Ba.”
Lửa lan thêm một vòng.
“Hai.”
Ngọn lửa rung rinh bồn chồn.
“Một—”
“Tôi đưa cho cậu!”
Mồ hôi lạnh túa ra, gã đàn ông ném phắt cái cặp như cầm phải khoai nóng bỏng tay.
Trần Lạc Lạc hài lòng gật đầu.
“Vậy mới ngoan chứ.”
Cậu tiện tay ném cặp cho Thanh Điểu, Thanh Điểu lập tức mở ra, lôi dược ra xử lý vết thương cho mèo đen.
Liếc một cái, Trần Lạc Lạc thấy bên trong còn có ít đồ ăn nước uống, trách chi gã kia giữ chặt không buông.
Gã đàn ông hung tợn trừng cậu, Trần Lạc Lạc thì lại nhìn thấy Thanh Điểu xử lý xong cho anh mình, mới cất tiếng: “Anh của anh không sao, chỉ có điều mấy người được bảo vệ thì có vấn đề rồi.”
Ánh mắt Thanh Điểu lạnh băng quét về phía gã đàn ông.
Gã rùng mình một cái, nhưng lại nhớ lời Trần Lạc Lạc nói khi nãy.
“Cậu không phải nói tới cứu người sao? Mau đưa chúng tôi ra khỏi cái chỗ chết tiệt này đi!”
“Cho cậu biết, tôi có quan hệ lớn ở bên ngoài đó!”
Trần Lạc Lạc chẳng thèm nhìn gã, chỉ quay sang cô gái trẻ.
“Muốn ra ngoài không?”
Cô sững lại, rồi gật đầu: “Muốn.”
Trần Lạc Lạc ngoắc tay: “Lại đây.”
Cô không do dự mà lập tức đi về phía cậu, khiến mặt gã đàn ông méo mó dữ tợn.
Đứng trước Trần Lạc Lạc, cô ngước nhìn Thanh Điểu bên cạnh, mím môi rồi cúi đầu thật sâu: “Xin lỗi.”
Thanh Điểu vẫn lạnh mặt im lặng, nhưng mèo đen trong lòng hắn lại mở mắt rồi liếc cô một cái.
Anh biết cô gái này. Khi anh bị thương, cô là người duy nhất từng muốn cứu, chỉ là lực bất tòng tâm nên chẳng giúp nổi thôi.
Trần Lạc Lạc không nói gì thêm, xoay chiếc dù, một đóa hoa đen nở tung giữa không trung, mở ra một cánh cửa u tối. Cậu cười với cô gái: “Về nhà đi.”
Cô hít sâu một hơi, viền mắt đỏ hoe.
“Cảm ơn… thật sự xin lỗi.”
Cúi đầu thật sâu lần nữa, cô bước vào cánh cửa đen rồi biến mất hẳn.
Trần Lạc Lạc lại quay đầu nhìn về phía gã đàn ông trung niên.
Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Đánh giá:
Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Story
Chương 13
10.0/10 từ 24 lượt.
