Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Chương 14
Người đàn ông trung niên run rẩy toàn thân khi bắt gặp ánh mắt Trần Lạc Lạc, sau lưng thoáng lạnh toát.
Cậu lại chẳng để tâm đến hắn, mà nhìn về phía người phụ nữ vẫn im lặng từ nãy đến giờ.
“Muốn đi ra ngoài không?”
Người phụ nữ gầy gò bất ngờ ngẩng đầu nhìn cậu, rồi lại cúi xuống, khẽ đáp:
“Muốn…”
“Đồ đàn bà ngốc, ai biết cậu ta có thật sự đưa chúng ta ra ngoài không? Chính cô cũng thấy rồi, bọn họ căn bản đâu phải người, không chừng đây là cái bẫy thì sao!” Người đàn ông trung niên gào lên, trừng mắt nhìn Trần Lạc Lạc.
Cậu chỉ liếc ông ta một cái, rồi lại quay sang người phụ nữ kia: “Cô và ông ta là quan hệ gì?”
Cô ngẩn ra rồi lắc đầu: “Tôi… tôi mới quen ông ta thôi.”
“Vậy thì tự mình quyết định.” Trần Lạc Lạc nói.
“Có những lựa chọn, chỉ khi chính mình đưa ra mới không hối hận. Lúc thế này thì chẳng ai thay cô mà quyết được.”
Người đàn ông trung niên cướp lời: “Tin tôi đi, cứ ở lại đây mới an toàn, tùy tiện theo cậu ta thì chẳng khác nào tự tìm đường chết!”
Người phụ nữ do dự, liếc ông ta rồi lại nhìn Trần Lạc Lạc, trong lòng giằng xé.
Thanh Điểu nhíu mày, đang định thúc giục thì thấy Trần Lạc Lạc đã lấy tờ đề thi toán chưa làm xong ra, ngậm bút bắt đầu giải bài.
Thanh Điểu: “…”
Thôi kệ, dù sao anh nó cũng tìm được rồi, không sợ chậm trễ gì cả.
“Tôi tin cậu.”
Khi Trần Lạc Lạc làm xong một bài lớn, người phụ nữ cuối cùng cũng mở miệng, giọng mang theo quyết tâm, bước về phía cậu.
Trần Lạc Lạc gật đầu thờ ơ, chỉ sang bên cạnh cái cửa đen: “Tự đi ra ngoài đi.”
Người phụ nữ gật đầu. Trước khi bước vào, Trần Lạc Lạc ngẩng đầu nhìn cô, khóe mắt hơi cong cong: “Chúc mừng, cô đã chọn đúng.”
Cô sững người, nét thấp thỏm biến mất, khóe môi khẽ cười rồi bước vào cánh cửa.
Ngay khi cô biến mất thì cửa đen cũng tan theo.
Trần Lạc Lạc duỗi người: “Rồi, người cứu xong giờ mới tới việc chính. Thanh Điểu, tiếp tục dẫn đường.”
Thanh Điểu ôm mèo đen, gật đầu: “Được.”
Người đàn ông trung niên bên kia mặt tái mét: “Tôi còn chưa đi ra ngoài!”
“Ông chẳng phải không tin tôi sao?” Trần Lạc Lạc cười cười.
“Chúng ta trong mắt ngươi đều là quái vật. Một kẻ có cốt khí như ông thì chắc chắn sẽ không cầu xin loại quái vật như tôi cứu đâu, ông nhất định sẽ tự dựa vào mình mà rời đi, đúng không?”
Mặt ông ta đỏ bừng: “Cậu dám nói với tôi như vậy,cậu có biết tôi là ai không!!”
“Ông lại chẳng phải con tôi, tôi quản ông là ai làm gì.” Trần Lạc Lạc bĩu môi, xoay người bỏ đi.
Thanh Điểu lạnh lùng liếc ông ta một cái rồi cũng tránh sang một bên.
Người đàn ông tức đến hộc máu, định đuổi theo, nhưng từ mặt đất dây leo đột ngột trồi lên, trên đó mọc ra từng cái đầu người. Ông ta hoảng loạn thất sắc rồi ngã lăn ra đất.
“A ――!!!”
Tiếng thét thảm phía sau vang lên, Trần Lạc Lạc mặt không đổi sắc, Thanh Điểu cũng chẳng quay đầu chỉ nhìn cậu: “Tôi tưởng cậu sẽ cứu ông ta.”
“Tôi không có quyền quyết định sống chết của người khác, nhưng tôi có quyền chọn có cứu một kẻ cặn bã hay không.” Trần Lạc Lạc trợn to mắt nhìn Thanh Điểu, vẻ mặt không tin nổi, giọng cao hẳn lên.
“Anh tưởng tôi là thánh phụ hay coi tiền như rác chắc? Tôi nói cho anh biết, tôi vốn chẳng có đạo đức gì đâu, đừng nghĩ tôi là loại người giúp đỡ chúng sinh.”
Nghe vậy, Thanh Điểu bật cười: “Cậu không phải tự nhận mình là Chúa cứu thế sao?”
“Chúa cứu thế là cứu thế giới, chứ đâu phải cứu riêng từng người.” Trần Lạc Lạc đáp, ánh mắt lướt tới con mèo đen trong lòng hắn.
“Xin chào nhé, anh của Thanh Điểu.” Trần Lạc Lạc tùy ý chào.
Mèo đen mở miệng: “Xin chào.”
Khả năng tự chữa lành của dị năng giả hình thú không tồi. Vết thương máu me trên người mèo đen sau khi được xử lý đã bắt đầu khép lại.
Hắn nhìn Trần Lạc Lạc: “Cậu là dị năng giả cấp 2S?”
Chỉ có từ cấp 2S trở lên mới có thể mở ra khe nứt. Trần Lạc Lạc vừa rồi trực tiếp xé khe, đưa người ra ngoài, đây không phải năng lực mà dị năng giả bình thường có thể làm được.
“Ai mà biết.” Trần Lạc Lạc nhún vai.
Mèo đen: “Dù thế nào thì cũng cảm ơn.”
Trần Lạc Lạc: “Chỉ là giao dịch, không có gì phải cảm ơn.”
Thanh Điểu ôm mèo đen tìm đường, Trần Lạc Lạc tiện tay thiêu rụi những cái đầu người hoa cùng dây leo chặn đường. Dọc đường đi, ngược lại vô cùng thoải mái, chẳng gặp nguy hiểm gì nữa.
Đi ngang một ngã rẽ, Trần Lạc Lạc bỗng nhiên ngồi phịch xuống đất, đôi mắt vô hồn nhìn Thanh Điểu:
“Anh chắc chắn đôi mắt anh nhìn thấu được mê cung này?”
Thanh Điểu ngẩn ra: “Làm sao vậy?”
Trần Lạc Lạc đưa tay gõ lên đám dây leo trên tường, chỉ vào vết cháy sém trên đó:
“Chúng ta đã từng đến đây rồi.”
Thanh Điểu nhìn vết cháy kia, mày nhíu chặt: “Mê cung này tôi chỉ thấy được một phần. Tôi mỗi lần đều chọn hướng khác nhau, theo lý mà nói thì không thể quay lại cùng một chỗ.”
“Vậy mới lạ chứ.” Trần Lạc Lạc ngồi xếp bằng xuống đất, tiện tay túm lấy một dây leo đang muốn lẩn đi, kéo lại trước mặt:
“Này, nói tao nghe xem là rốt cuộc là thế nào?”
Dây leo như con tằm trong kén, vừa chạm vào lòng bàn tay cậu đã co rút, thoắt cái cả mảng tường dây leo biến mất sạch.
Thấy cảnh này, Thanh Điểu vốn đang sốt ruột cũng sững lại thậm chí còn muốn bật cười.
“Mê cung này chắc chắn không giống với những cái bình thường. Dị năng của tôi không thể nào sai…” Nói đến đây, hắn chợt khựng lại, quay đầu nhìn về một hướng.
“Có người vào được.”
“Lại có người rơi vào đây sao?” Mắt mèo đen lóe lên ánh lạnh.
“Không phải.” Thanh Điểu nhíu mày, màu xanh lơ trong mắt càng trở nên đậm hơn.
“Bọn họ cũng là dị năng giả, chắc thuộc tổ xử lý sự kiện đặc dị của chính phủ.”
Trần Lạc Lạc: “……”
Cậu sờ mặt nạ trên mặt, may mà vào đây đã đeo nó.
Thanh Điểu ôm chặt mèo đen trong lòng:
“Chúng ta là dị năng giả lưu lạc, đụng mặt người chính phủ sẽ gây phiền phức.”
“Anh nói đúng.” Trần Lạc Lạc bật dậy, vẻ mặt nghiêm túc.
“Cho nên chạy nhanh thôi.”
Thanh Điểu thoáng sửng sốt, không ngờ cậu lại dứt khoát như vậy: “… Được.”
.
Hoắc Khoảnh cùng tân binh vừa bước qua khe nứt, liền rơi thẳng xuống một bụi gai rậm. Những bụi gai ấy mọc tua tủa như cánh tay người, trên thân còn dính máu tươi cùng những mảnh vụn nào đó, hễ cảm nhận được sinh vật tới gần liền quấn lấy, kéo vào chỗ gai nhọn.
Tân binh chưa có kinh nghiệm, suýt nữa thì trở thành xiên thịt sống ngay lần đầu va phải, may mà Hoắc Khoảnh ra tay kịp.
Sau đó, hai người lần lượt gặp đầu người hoa, đàn nấm phát sáng mang độc, liễu mọc đầy mắt, còn có dây leo chủ động tấn công. Thật sự không có giây phút nào được yên.
Mỗi lần tân binh tưởng mình chết đến nơi, Hoắc Khoảnh đều kịp thời cứu.
Chính nhờ vậy, hắn càng ý thức rõ thực lực của Hoắc Khoảnh khủng khiếp đến mức nào.
Trên suốt chặng đường, Hoắc Khoảnh chẳng hề lúng túng ngược lại quần áo của tân binh đã rách tả tơi, thương tích chằng chịt, trông thảm hại không tả nổi.
“Hoắc… Hoắc ca.” Tân binh vâng dạ rụt rè.
“Chúng ta phải ra ngoài bằng cách nào đây?”
Hoắc Khoảnh chỉ liếc hắn, không đáp.
Tân binh vốn là lần đầu tiến vào khe nứt. Sau khi được phân vào tổ Hai của Cục Xử Lý Sự Kiện Đặc Dị, hắn vẫn chẳng có công việc gì. Hôm đó tổ trưởng bất ngờ gọi hắn lên văn phòng, rồi sai hắn phối hợp cùng tổ X đi cứu người…
“Thật ra… nếu tôi tách khỏi anh thì có lẽ sẽ tốt hơn một chút.” Tân binh hậm hực.
“Dị năng của tôi là vận rủi. Từ khi thức tỉnh, tôi luôn gặp xui xẻo. Chắc cả quãng đường lắm trắc trở thế này cũng là vì tôi.”
Hắn càng nói càng nhỏ giọng, sắc mặt ủ rũ. Sau khi thú thật thì hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị bỏ rơi.
Bởi lẽ với dị năng của mình, hắn luôn khiến người bên cạnh chịu xui xẻo. Hắn chủ động tránh xa gia đình, bạn bè, còn người khác thì chẳng ai muốn gần hắn.
Hoắc Khoảnh chẳng mảy may để ý: “Có người sống sót.”
Tân binh ngẩn người, mọi cảm xúc vụn vặt lập tức tan biến. Không gì quan trọng hơn sống sót, hắn vội vàng chạy theo.
Dưới gốc một cây đỏ rực, dây leo lan tràn, quấn chặt một người đàn ông trung niên, mắt trợn trắng, nửa thân đã bị vùi xuống đất, chỉ chậm chút nữa thôi là bị chôn sống.
Tân binh hoảng hốt: “Hoắc ca!”
Hoắc Khoảnh không động, chỉ dậm mạnh một cái. Mặt đất cuồn cuộn xoay chuyển, như có sức mạnh cường hãn lật tung cả lớp đất, dây leo lập tức đứt gãy. Người đàn ông bị phun bật ra, rơi bịch xuống đất.
Ông ta lăn lộn vài vòng, ôm cổ nôn khan, mặt mũi nước mắt nước mũi đầm đìa:
“Cứu tôi, cứu tôi với!”
Hoắc Khoảnh bước tới: “Chỉ có một mình ông?”
Người đàn ông vẫn còn chìm trong sợ hãi nên chẳng nghe rõ, liều mạng bò tới định ôm chân Hoắc Khoảnh nhưng bị anh nhíu mày né tránh.
Tân binh không đành lòng, đưa cho ông ta một lọ nước: “Uống đi.”
Người đàn ông giật lấy, tu ừng ực, kết quả sặc đến muốn chết, ho khan liên tục. Tân binh hốt hoảng vỗ lưng giúp, nào ngờ một cái tát đúng ngay vết thương khiến hắn hét toáng, lăn vội ra sau, không cho tân binh lại gần nữa.
Tân binh xấu hổ không nói nên lời.
Nhưng cũng nhờ vậy, người đàn ông dần tỉnh táo lại.
Hoắc Khoảnh lại hỏi: “Những người khác đâu?”
“Bỏ… bỏ đi rồi…” Người đàn ông đáp, trong mắt thoáng hiện tia oán hận.
“Mấy kẻ đó thả hết những người khác đi, chỉ để mình tôi ở đây tự sinh tự diệt. Nếu không phải các người đến, tôi đã chết mất xác rồi!”
“Các người mau đưa tôi ra khỏi nơi quỷ quái này, tôi có tiền, tôi sẽ trả cho các người!”
Tân binh cau mày: “Ngoài chúng ta ra còn có người khác?”
“Có! Chắc chắn không phải hạng người tốt lành! Một tên từ chim biến thành người, một tên từ người biến thành mèo đen, còn có một đứa… đúng rồi, còn một đứa biết phóng lửa!”
“Chính cái tên phóng lửa đó đã tiễn mấy người kia đi!”
“Thằng nhãi đó tà môn lắm, nhìn cái là biết chẳng phải người tốt!”
Tân binh còn chưa kịp phản ứng, liền thấy Hoắc Khoảnh vốn mặt không cảm xúc bỗng sải bước nhanh về phía người đàn ông, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh.
“Bọn họ đi hướng nào?”
Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Đánh giá:
Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Story
Chương 14
10.0/10 từ 24 lượt.
