Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Chương 12
Sinh hoạt bình lặng hằng ngày vốn dĩ luôn có thời hạn.
Chiều tan học, Trần Lạc Lạc bước dưới ánh hoàng hôn ra cổng trường, cùng mấy bạn học trong lớp vẫy tay chào tạm biệt, nụ cười vô hại lại trong trẻo thuần khiết.
Nhưng chỉ một giây sau, cậu rẽ bước, quay người vào một con hẻm nhỏ, len lỏi qua những lối ngõ chằng chịt. Chỉ trong khoảnh khắc, bộ đồng phục trên người đã biến thành một chiếc áo khoác thường ngày, kính mắt được tháo xuống, thay vào đó là khẩu trang và mũ lưỡi trai che kín gương mặt.
Đi đến sâu trong con hẻm, nơi có một quán cà phê bí ẩn, Trần Lạc Lạc xác nhận địa chỉ rồi đẩy cửa kính bước vào.
Tiếng chuông gió trên cửa khẽ vang lên.
Ánh mắt Trần Lạc Lạc lướt một vòng liền bắt gặp chàng thanh niên ngồi bên cửa sổ. Bước chân khựng lại, rồi cậu đi thẳng đến đó.
Ngón tay khẽ gõ mặt bàn, cậu hạ giọng:
“Thanh Điểu?”
Thanh niên ngẩng đầu nhìn lại. Khác hẳn sự che giấu tỉ mỉ của Trần Lạc Lạc, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ của hắn chẳng có lấy một lớp ngụy trang, khí chất ôn hòa nhã nhặn.
“LL?”
Trần Lạc Lạc gật đầu, kéo ghế đối diện ngồi xuống.
“Ừm.”
Bọn họ trước giờ tuy từng giao dịch vài lần trên diễn đàn, nhưng chưa từng gặp nhau ngoài đời. Dù sao dị năng giả lang bạt đều vô cùng coi trọng việc bảo mật thông tin của bản thân.
Vậy nên khi Thanh Điểu đưa ra lời mời gặp mặt, quả thực Trần Lạc Lạc đã rất bất ngờ.
Nhưng đối phương lại nắm giữ tin tức về một đạo cụ cấp A, cho nên cậu vẫn đồng ý.
Dù thế nào đi nữa, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì Trần Lạc Lạc tự tin mình vẫn có thể toàn thân thoát ra.
“Không ngờ anh lại yêu cầu gặp mặt trực tiếp.” Trần Lạc Lạc mở lời.
“Bởi vì tôi có chuyện muốn nhờ.”
Thanh Điểu không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi có thể cho cậu tin tức về đạo cụ cấp A, nhưng tôi hy vọng cậu giúp tôi cứu một người. Hoặc đúng hơn là việc cứu người và việc lấy đạo cụ kia vốn chẳng mâu thuẫn gì với nhau.”
Trần Lạc Lạc nhướn mày.
“Nói thử xem.”
Thanh Điểu nhấc tách cà phê trước mặt, nhấp một ngụm rồi nói: “Đạo cụ cấp A đó hiện đang nằm trong tay một con quái vật cấp B.”
“Chúng tôi trước đó điều tra được rằng quái vật cũng phân cấp bậc. Có khi những con cấp cao lại coi đồ của mình như ban thưởng, rồi đem cho mấy con cấp thấp hơn.” Hắn tiếp tục.
“Cái Thiên Bình đó hiện nằm trong tay một con quái vật cấp B, mà con quái vật đó đang ở trong một khe nứt.”
Trần Lạc Lạc hiểu ra: “Cho nên ý anh bảo tôi giúp anh cứu người, là có liên quan tới khe nứt kia?”
“Anh trai tôi đã rơi vào khe nứt đó. Theo tôi được biết thì khe nứt đó chính là một bãi tàn sát.”
Nói đến đây, gương mặt Thanh Điểu cũng chợt trầm xuống.
Bãi tàn sát.
Một khe nứt lấy giết chóc làm thú vui.
Trong loại khe nứt này, quái vật sẽ không chủ động tấn công. Chúng thường bày ra bẫy rập, có khi chỉ là một hòn đá, một chiếc ghế công viên hoặc một cái cây chẳng mấy đặc biệt. Chỉ cần con người chạm vào thì lập tức sẽ bị hút vào trong, trở thành con mồi của chúng.
Thanh Điểu nhìn chằm chằm vào tách cà phê, giọng trầm ổn: “Hơn nữa, hiện tại trong khe đó anh tôi cùng rơi vào còn có ba người khác.”
Trần Lạc Lạc nhìn anh.
“Anh đã nói hết tin tức về đạo cụ và khe nứt này cho tôi, anh không sợ tôi xoay lưng bỏ đi sao?”
Nghe vậy, Thanh Điểu lại bật cười.
“Có lẽ cậu chưa hiểu rõ dị năng của tôi. Dị năng của tôi là ngụy trang thành chim, thêm vào đó là thị lực đặc biệt.” Anh chỉ vào đôi mắt mình.
“Tôi có thể nhìn thấu mọi ảo ảnh sương mù, đương nhiên là cũng nhìn thấu mọi loại ngụy trang.”
Trần Lạc Lạc khẽ nhướng mày.
Thanh Điểu cười: “Vậy nên ngay từ khi cậu bước vào, tôi đã thấy được dung mạo thật của cậu. Tôi chỉ thật sự bất ngờ, không ngờ LL lại là một thiếu niên trẻ tuổi xuất chúng đến vậy.”
Trần Lạc Lạc hừ nhẹ, một tay tháo mũ cùng khẩu trang xuống rồi rũ tóc ra.
“Nói sớm đi, thiếu chút nữa buồn chết tôi.”
Thái độ thoải mái ấy khiến Thanh Điểu sững lại, vẻ đề phòng và xa cách trên gương mặt cũng tan đi không ít.
Tuy hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thành thạo, nhưng với tư cách dị năng giả thì làm sao có thể hoàn toàn không cảnh giác khi gặp một người xa lạ.
“Tôi vốn là người coi trọng nghĩa khí. Anh đã nói tin tức cho tôi, vậy tôi sẽ giúp anh cứu người. Giao kèo thành lập.” Trần Lạc Lạc nói.
Thanh Điểu nhìn cậu, bật cười.
“Được, tôi cũng là kẻ coi trọng nghĩa khí. Cậu giúp tôi cứu người thì tôi sẽ cùng cậu vào trong, đảm bảo cậu lấy được Thiên Bình kia.”
“Không cần, lỡ đâu anh vào lại còn kéo chân tôi.” Trần Lạc Lạc đáp.
“Kỳ thực còn một điểm nữa, khe tàn sát đó vốn là một mê cung.” Thanh Điểu nói, hàng mi khẽ chớp.
“Đôi mắt tôi, sinh ra vốn khắc chế mê cung.”
Trong nháy mắt, Trần Lạc Lạc liền đổi giọng: “Được rồi, mang theo anh cũng chẳng phải không được.”
Thanh Điểu bật cười, đưa tay ra.
“Hợp tác vui vẻ.”
Trần Lạc Lạc vỗ nhẹ tay anh.
“Hợp tác vui vẻ.”
Hai người hẹn nhau thời gian gặp là mười một giờ tối, bởi lẽ càng chậm trễ càng dễ sinh biến. Trong đó còn có bốn người, cứu được một người cũng tính là một người.
Thanh Điểu cũng nói rõ ràng, nếu lúc vào đó mà anh trai hắn đã chết thì hắn vẫn sẽ giúp Trần Lạc Lạc lấy bằng được cái Thiên Bình kia.
Chỉ là theo lời Thanh Điểu, anh trai hắn cũng là dị năng giả hệ thú, chắc hẳn không dễ chết như vậy.
Trần Lạc Lạc còn phải chạy về lớp để kịp giờ tự học buổi tối, nói xong chuyện chính liền rời đi.
Trong giờ tự học, cậu tranh thủ điên cuồng làm bài tập.
Chờ tan học, Trần Lạc Lạc về nhà thu dọn một chút rồi đến điểm hẹn với Thanh Điểu.
Thanh Điểu đứng dưới một cây liễu bình thường chẳng có gì đặc biệt. Thấy Trần Lạc Lạc đến, hắn hơi gật đầu.
Trần Lạc Lạc lúc này mặc một chiếc áo gió đen, trong tay cầm một chiếc ô đen che mưa. Khí chất của cậu dường như khác hẳn ban ngày, có phần uể oải: “Lối vào ở đây?”
“Ừ.” Thanh Điểu gật đầu. Nhìn kỹ, có thể thấy quanh đồng tử của hắn lấp lóe một vòng ánh sáng xanh lam.
“Cậu cứ thế mà vào? Không chuẩn bị thêm chút gì phòng thân à?”
“Thế này là đủ rồi.” Trần Lạc Lạc khẽ vung vẩy chiếc ô trong tay.
“Đi thôi.”
Thanh Điểu lại liếc cậu một cái, không nói thêm gì nữa, đưa tay ấn lên thân cây liễu. Trong nháy mắt, trên thân cây xuất hiện một cửa động màu đen đang hút vào. Trần Lạc Lạc nhanh tay bắt lấy cánh tay hắn rồi bị kéo vào cùng.
Cành liễu bị gió thổi lay động, trước gốc cây lại trống trơn như cũ.
―
Cùng lúc đó, ở bên chiếc cầu bập bênh giữa công viên trung tâm, Hoắc Khoảnh và Trần Lê đang đứng một bên. Bên cạnh họ còn có một gã đàn ông gầy nhỏ, dáng vẻ rụt rè, khép nép vâng dạ.
Trần Lê vỗ vai Hoắc Khoảnh: “Đồng chí tiểu Hoắc, lần này anh em không thể theo cậu vào được, cậu phải cẩn thận mọi thứ đó.”
Hoắc Khoảnh liếc hắn: “Biết rồi.”
Trần Lê lại liếc nhìn gã đàn ông nhỏ thó bên cạnh.
“Nói thật, lần này tổ X chúng ta lần đầu tiên hợp tác với người tổ khác. Tiểu Hoắc à, phải phối hợp nhiều hơn hiểu chưa?”
Tổ X vốn bất hòa với các tổ khác, lần này tổ Nhị chẳng hiểu nghĩ gì mà lại kéo một tân binh đến, nói là nhờ tổ X hỗ trợ, tiện thể mở rộng tầm mắt cho lính mới.
Hừ, nhìn là biết chẳng có ý tốt gì.
Trần Lê thì chẳng lo Hoắc Khoảnh gặp chuyện. Dù sao chỉ là một dị năng giả cấp C thì làm sao có thể là đối thủ của Hoắc Khoảnh.
Hoắc Khoảnh không nói thêm, đi đến bên cầu bập bênh, mũi chân khẽ điểm, thân hình lập tức biến mất. Thấy tân binh bên kia vẫn còn ngơ ngác chưa kịp phản ứng, Trần Lê không do dự đá thêm một cái, đẩy cậu ta theo vào.
Đợi cả hai biến mất thì Trần Lê mới ngồi xuống ghế bên cạnh, lấy điện thoại ra tính chơi vài ván game, coi như làm hậu viện, chờ họ đi ra.
*
Trần Lạc Lạc mở mắt, nhìn quanh hoàn cảnh mình đang đứng.
Bức tường cao vút chạm mây, mặt tường phủ đầy những loại thực vật rậm rạp. Dưới chân là chằng chịt dây leo, trên đó nở rộ vô số loài hoa dại, một cảnh tượng tràn đầy sức sống.
Cậu bước đến chạm thử vào tường, không thấy gì bất thường. Đây quả thật là một mê cung.
Nhưng một bãi tàn sát cấp B tuyệt đối không thể đơn giản thế này. Ngược lại, càng yên ả bao nhiêu thì nguy cơ lại càng khắp bốn phía.
Trong lúc Trần Lạc Lạc còn đang suy nghĩ, một con chim nhỏ béo tròn từ trên trời sà xuống, chuẩn xác đậu ngay trên vai cậu. Toàn thân trắng muốt, chỉ có phần đuôi mang một chút sắc xanh lam. Trần Lạc Lạc có phần không tin nổi: “Thanh Điểu?”
“Là tôi.” Chim nhỏ mở miệng nói tiếng người, ngồi trên vai Trần Lạc Lạc, trông chẳng khác nào một cục bông tròn vo.
Trần Lạc Lạc chớp mắt nhìn nó, rốt cuộc không nhịn được mà đưa tay nghịch một cái, mắt sáng rực lên.
Thanh Điểu xê dịch cái mông.
“Dị năng của tôi không có lực công kích, nhưng trong mê cung thì hữu dụng.”
Trần Lạc Lạc gật đầu, mắt vẫn sáng long lanh.
“Ừ ừ.”
Cảm nhận được bàn tay nghịch ngợm cứ chọc mình mãi, mấy sợi lông trên đầu Thanh Điểu dựng cả lên, mang theo vài phần thẹn quá hóa giận: “Đừng chọc nữa, mau đi thôi.”
Trần Lạc Lạc lúc này mới thu lại, khẽ ho một tiếng: “Được rồi, giờ cứu người trước, mà anh trai anh ở đâu.”
Thanh Điểu hơi sững, sau đó gật đầu thật mạnh: “Tôi vừa quan sát rồi. Mê cung này rất đặc biệt nên tôi không thể nhìn toàn cảnh, nhưng tôi và anh tôi có cách cảm ứng khác. Tôi sẽ đi trước dẫn đường.”
Trần Lạc Lạc gật đầu, không chút do dự bước theo. Trong lòng Thanh Điểu cũng yên tâm phần nào.
Hắn cầu cứu Trần Lạc Lạc thật sự là bất đắc dĩ. Dị năng của hắn chỉ mang tính phụ trợ, một mình căn bản không thể toàn thân rút khỏi khe nứt này, càng không nói đến chuyện cứu được anh trai.
Hắn và Trần Lạc Lạc từng giao dịch vài lần nên biết rõ thực lực của cậu, cho nên chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào người này.
Hiện tại xem ra, có lẽ hắn đã không tìm nhầm người.
Chim nhỏ béo tròn trông như một quả cầu, Trần Lạc Lạc ngạc nhiên phát hiện nó bay cũng không chậm, chỉ là thường xuyên phải dừng lại tìm đường.
Thanh Điểu dốc sức sử dụng dị năng của mình, nhưng dù nhìn thế nào thì hắn cũng chỉ thấy được một phần mê cung. Phần còn lại giống như bị bóp méo, khiến hắn chẳng thể thấy rõ.
May mà hắn vẫn cảm ứng được vị trí của anh trai.
“Còn một đoạn nữa. Quái vật cấp B sẽ không im ắng thế này đâu, dù sao nơi này cũng là bãi tàn sát.” Thanh Điểu nói với vẻ nghiêm túc, đáng tiếc thân hình lại là một chú chim tròn béo, nhìn chẳng có chút nghiêm túc nào.
Nói xong, hắn không nghe thấy Trần Lạc Lạc đáp lời nên liền quay đầu lại. Rồi sững người.
Không biết từ lúc nào, thiếu niên đã móc ra một cuốn sách bài tập tiếng Anh, cầm bút, vừa ngẩng đầu nhìn đường, vừa làm bài điền vào chỗ trống.
“Gì thế?”
Thanh Điểu: “…… Cậu đang làm gì vậy?”
Trần Lạc Lạc cau mày, dường như đang suy nghĩ về đề bài.
“Hôm nay trong giờ tự học còn chưa làm xong, tôi tranh thủ làm cho kịp.”
Khóe mắt Thanh Điểu giật giật, suýt nữa thì rơi thẳng từ trên trời xuống. Đây mà cũng là lúc làm bài tập sao?!
Hắn còn chưa kịp tức giận, thì bên cạnh những dây thường xuân vốn đang yên ắng bỗng nhiên hóa thành cành khô, lao về phía Trần Lạc Lạc.
“Cẩn thận ――”
Trần Lạc Lạc mắt còn chẳng thèm ngẩng lên. Dưới chân bùng lên một vệt lửa, trong nháy mắt đốt cháy dây thường xuân thành tro bụi.
Thanh Điểu nghẹn họng, không nói nên lời.
Trần Lạc Lạc thuận tay viết thêm một đáp án trắc nghiệm, rồi ngẩng đầu thấy Thanh Điểu còn chưa đi thì liền ngơ ngác: “Chưa tìm được đường à?”
Thanh Điểu: “…… Không sao, đi thôi.”
Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Đánh giá:
Truyện Dù Thất Tình Cũng Phải Cứu Thế Giới
Story
Chương 12
10.0/10 từ 24 lượt.
