Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 467: Giáo phái thỏ bông (3)- tên thằn lằn có ý với tôi đó bạn tôi!
Một khoảng im lặng ngột ngạt trôi qua.
Trước mắt tôi là một con thằn lằn.
Một con thằn lằn đang nghĩ rằng tôi là tay sai của tà giáo… Không, nói cho công bằng thì xét theo tình huống hiện tại, cách gọi đó cũng chẳng sai.
“…….”
“…….”
Không ổn rồi!
“Anh ơi~”
Tôi nở nụ cười rạng rỡ, lại bày ra bộ dạng nịnh thần quen thuộc, vừa cười vừa xoa hai tay nói:
“Xin lỗi nhé. Anh trông giống trưởng phòng tôi quá nên tôi lỡ… gọi nhầm. Tôi gọi anh là trưởng phòng có được không? Lần đầu gặp mặt mà thế này cũng coi như có duyên, nghe nói anh đang tò mò về ‘Ngài thân nhồi bông’ à?”
“Không ph—”
“Ý kiến hay quá! Mời anh qua bên này nào!”
Rồi tôi kéo con thằn lằn đi, chẳng khác gì tà giáo bắt người giữa đường, tiến về khu vực giữa toa số 2 và toa số 3—
[Bạn tôi!]
—
Áaaa!!
“Khoan đã, khoan đã….”
Tôi giả vờ cẩn thận đặt Brown vào hộp nhung, nhưng thực chất đánh tráo bằng một con búp bê khác, còn “người bạn tốt” thật sự thì nhét vào túi áo mình.
[Được làm thế thân của ta sao? Ôi, mong rằng con thú nhồi bông kia sẽ tận hưởng trọn vẹn vinh dự quá sức này!]
—
Phù.
Khi đã cách toa số 1 ít nhất một toa, đám đông chen chúc cũng thưa dần.
Thỉnh thoảng có vài cư dân khu trú ẩn chưa ngủ, đang do dự không biết có nên sang phía trước tham gia “bữa tiệc dopamine” hay không, liếc nhìn chúng tôi bằng ánh mắt tò mò. Nhưng khi thấy chúng tôi đi vào khoảng giữa hai toa, họ cũng không theo, chỉ lặng lẽ biến mất.
Rầm—rắc.
Tôi bước vào hành lang hẹp giữa toa số 2 và 3, vừa đóng cửa lại liền ngồi phịch xuống.
“…Trưởng phòng.”
Mệt thật sự….
“Nho à.”
“Lúc chỉ có chúng ta thôi thì… anh gọi tôi là Lộc con cũng được ạ….”
Làm ơn đừng dùng mấy cách xưng hô khiến tôi liên tưởng đến nho nữa….
“Ừ.”
Dù sao thì, xấu hổ vẫn là xấu hổ, nhưng gặp lại thì vẫn thấy mừng.
“Lần này anh vào Đặc thị Segwang à? À, không, ý tôi là… xin hỏi lý do anh tiến vào.”
“Vâng.”
Rồi anh ấy bắt đầu giải thích.
Tóm lại, sau khi tôi bị kẹt trong chuyến tàu này suốt mấy ngày không ra, giám đốc Ho hình như đã nổi khùng, quyết định điều một tổ khác vào để moi thông tin.
“Tôi nhận được yêu cầu xác nhận xem đội tiến vào trước đó hiện đang thực hiện nhiệm vụ gì trong khu vực khảo sát, rồi báo cáo lại.”
Ừm. Nghe cũng hợp lý.
Dù sao thì việc ở lì trong Segwang quá lâu không ra ngoài đúng là hiếm. Bị để ý cũng phải thôi.
“Vậy nên anh đến thẳng tàu luôn sao?”
“Không. Tôi đã ghé ga nửa đêm trước để nắm tình hình.”
À!
“Vậy là anh đã đến Casino đổi xác rồi nhỉ.”
Nghĩ lại thì hình như đặc vụ Haegum từng nói sẽ liên lạc sau khi xử lý xong việc… Chẳng lẽ vẫn chưa xong?
“Có phát hiện gì đặc biệt không?”
“Có. Casino đổi xác đã ngừng hoạt động.”
“…!”
Ghê thật.
Nhưng đồng thời, trong đầu tôi cũng có mấy tế bào não gào lên: ‘Biết ngay mà! Quả nhiên là vậy!’ ‘Ngay từ lúc đặc vụ Haegum tự tin xin người rồi lôi đi hai mạng, là đã thấy chẳng lành rồi.’
Quả nhiên giao casino cho người đó là quyết định sáng suốt!
Tôi nở một nụ cười mãn nguyện, chuẩn bị tinh thần nghe tiếp— trong đầu còn tưởng tượng cảnh casino bị quét sạch, đến mức không chịu nổi nên tự đóng cửa….
“Nghe nói là bị đình chỉ kinh doanh.”
……?
“Ai… ra quyết định đình chỉ?”
“Không rõ.”
Tôi suýt thì nghẹn họng.
“Có thể kể chi tiết tình hình để tôi tiện suy đoán không ạ?”
“Vâng. Theo báo cáo, ba người được phái vào đã tiến vào Casino đổi xác, sau đó hành động riêng lẻ và liên tục đánh bạc trong nửa ngày.”
Giọng điệu của trưởng phòng Lee Ja-heon vẫn đều đều, không chút cao trào như thường lệ, nhưng nội dung thì chẳng khác nào kịch bản phim điên về sòng bạc.
“Bị bắt vì tìm cách can thiệp máy đánh bạc sao?”
“Chỉ vì xem dealer và khách khác chơi mà… dùng dao chọc vào mu bàn tay người ta?”
“…Rồi còn kích động con nghiện cờ bạc, khiến họ cá thêm coin xem ai thắng ai thua như cá độ thể thao… và thu phí trung gian?”
“……Còn có trường hợp một kẻ nghiện định xô người khác ra, hét ‘hôm nay vận may của tao tốt’ để chiếm bàn… vâng, hiểu rồi. Tình trạng sống chết của kẻ nghiện đó thì hiện vẫn chưa xác nhận được……”
Chỉ là… tôi cảm nhận là mình biết được “chủ ngữ”.
‘Kang I-hak … Jin Nasol ….’
Và rồi tôi hiểu ra.
Đặc vụ Haegum…!
‘Hóa ra là cố tình dẫn mấy nhân viên khác theo để kéo sự chú ý.’
Một kẻ phát cuồng vì tiền, và một kẻ máu lạnh không biết thương xót— cả hai đều là kiểu nhân sự chắc chắn sẽ tạo ra tương tác cực mạnh với casino.
Vậy rốt cuộc, trong cái mớ hỗn loạn đó, đặc vụ Haegum nhắm tới điều gì…?
Câu trả lời nhanh chóng được trưởng phòng “thằn lằn” nói ra.
“Cùng thời điểm đó, nhân sự giữ vai trò đội trưởng đã tìm được bản thiết kế bên trong casino.”
Bản thiết kế?
“Ý là bản vẽ của casino từng hoạt động gần nhà ga đó trước khi bị chuyển hóa thành ‘bóng tối’.”
…!
– Casino City Royal tại ga Nửa Đêm hiện không còn là cơ sở dành riêng cho người nước ngoài. Quý hành khách có thể thoải mái đến casino để trải nghiệm máy móc bất cứ lúc nào.
Đúng là cái tên đó.
‘Như vậy thì đúng là một manh mối quá rõ ràng.’
Bởi vì đang lấy thông tin ngay từ nguồn gốc của quái đàm mà.
“Có phải họ đã thử dùng bản vẽ cũ để tìm ra không gian bí mật của Casino đổi xác không?”
“Vâng.”
Ồ!
“Vậy chắc là đã tìm được một lối thoát thông qua không gian bí mật đó rồi?”
Trưởng phòng Lee Ja-heon trả lời, nét mặt vẫn không đổi:
“Họ dùng nó làm bằng chứng tố giác hoạt động kinh doanh phi pháp.”
“…….”
“Chiếu theo luật hiện hành, việc tổ chức đánh bạc VIP bí mật trong một không gian không có trên bản vẽ chính thức là hành vi trái pháp luật.”
À.
“Nhân viên đội trưởng đã nhấn mạnh rằng casino này nằm trong cơ sở quốc gia, do đó hành vi trên đủ điều kiện để bị đình chỉ hoạt động, đồng thời xuất trình thẻ công chức và tuyên bố có thể ra lệnh cấm kinh doanh.”
Đặc vụ ơi…!
‘Chị dùng bản lĩnh dân công chức vào đúng chỗ rồi đấy à…!’
Và xem ra chiêu đó hiệu quả vượt mong đợi.
“Các cá thể được cho là dealer casino đã rơi vào trạng thái hỗn loạn, sau đó đuổi toàn bộ người ra ngoài và đóng cửa casino.”
“…….”
“Sau đó, trước cửa casino tại nhà ga, chúng tôi xác nhận trực tiếp có treo biển ‘Đang cải tạo’.”
Đóng cửa để né thanh tra rồi….
Đây đúng là một cách công phá nắm trúng bản chất của quái đàm— thứ bị chi phối bởi khái niệm và quy tắc.
‘Và cũng là cách nghĩ rất… công chức.’
Tôi há hốc miệng, vừa thán phục vừa tiếp nhận kết quả này. Đây đúng là kiểu nhiệm vụ sẽ bị ghi lại là “dị thường” trong hồ sơ thám hiểm bóng tối.
Khoan đã.
“Vậy là chính người đó đã ra quyết định đình chỉ kinh doanh?”
“Vâng.”
“Nhưng… sao lúc nãy anh lại nói là không biết ai đã ra quyết định?”
“Chúng tôi chưa xác nhận được danh tính cụ thể của đội trưởng.”
À……
Tôi chỉ biết gật đầu, quen thuộc với cái “mùi thằn lằn” này rồi.
“?”
Dù sao thì, toàn bộ nhân sự thám hiểm đều an toàn rời khỏi casino. Riêng đặc vụ Haegum nói rằng muốn quan sát thêm xem còn hiện tượng dị thường nào khác hay không, nên đã ở lại nhà ga.
‘…Chị ấy định đợi đến khi xác nhận hoàn toàn an toàn rồi mới gọi tôi đến.’
Có lẽ cũng là để tranh thủ khám phá thêm hệ thống ngầm của Đặc thị Segwang.
Sau khoảng hai ngày quan sát, chị ấy rời đi, nhờ trưởng phòng Lee Ja-heon—người xuất hiện tại ga—chuyển lời lại cho tôi.
Và như vậy, toàn đội đã trở về thực tại.
“Trong số đó, nhân viên Ngựa con hiện đang nhập viện tại Phòng Tham vấn linh hồ để điều trị ô nhiễm.”
“…….”
Người đó hình như cứ dính đến tiền là lại phải đi điều trị ô nhiễm thì phải… Chắc là tôi tưởng tượng thôi…….
Dù sao thì, điều đó có nghĩa là ga Nửa Đêm, nơi từng có Casino đổi xác, hiện đang trống không.
‘Phải đi ngay thôi.’
Mọi việc diễn ra suôn sẻ khiến tôi nhẹ nhõm hẳn. Tôi mỉm cười chân thành và gật đầu.
“Cảm ơn anh đã cho tôi biết.”
“Ừ.”
Ngay khi bầu không khí vừa có vẻ ấm lên một chút—
“Lộc con”
“Dạ?”
Trưởng phòng Lee Ja-heon đang nhìn đôi tai thỏ màu hồng vừa thò ra khỏi túi tôi khi tôi ngồi xuống.
Mồ hôi lạnh hơi túa ra.
“Thứ mà những người đang biểu tình trên tàu gọi là ‘thỏ bông hoàn hảo’… là cái này sao?”
Chắc… là vậy rồi ạ….
[Ồ, bạn tôi. Nếu câu chuyện đã xong, chúng ta quay lại hiện trường được chứ? Khán giả vẫn đang chờ cả tôi lẫn cậu đấy.]
[Tất nhiên, tôi mong cậu đừng để tên võ sĩ ngu xuẩn kia có cơ hội chạm vào thân thể nhồi bông của tôi. Ánh mắt hắn ta nhìn tôi không mấy đứng đắn đâu.]
Nhưng thay vì giật lấy tai thỏ, trưởng phòng Lee Ja-heon chỉ nói bằng giọng khô khan:
“Hãy sơ tán.”
“Dạ?”
“Tình hình hiện tại trên tàu rất nguy hiểm. Trước mắt hãy rút ra ngoài, sau đó quay lại.”
“Khoan đã.”
Tôi xoa trán, lên tiếng:
“Có thể do bầu không khí đang ồn ào nên trông hơi nguy hiểm, nhưng thực ra… tình huống này không quá rủi ro đâu ạ….”
Chỉ là… một cuộc diễu hành của fan cuồng thỏ bông thôi mà….
Ngay lúc tôi đang nghiêm túc nghĩ như vậy—
Từ trong túi, một giọng nói mềm mại vang lên.
– Thưa cậu. Nếu không phiền, tôi có thể tham gia cuộc trò chuyện này được không?
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
