Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 468: Giáo phải thỏ bông (4)
Hửm?
Tôi lấy từ trong túi ra một đồng xu bạc. Đó là đồng xu chứa “cố vấn” — nhân cách trước đây của Ho Yoo-won, bồi thẩm viên số 1.
Tôi quay sang nhìn con thằn lằn.
“…Anh nghe được chứ?”
“Có.”
Ra vậy….
Thế thì nói chuyện thoải mái cũng được.
“Vâng, xin mời nói.”
– Cảm ơn cậu.
Một giọng nói ôn hòa vang lên bên tai tôi.
– Thưa cậu. Trong vài ngày qua, tôi đã theo dõi rất kỹ hành động của cậu. – Cậu đang cố gắng tạo bầu không khí theo hướng vui vẻ, đồng thời giảm thiểu tối đa tổn hại cho mọi người, đúng không? Giống như một lễ hội vậy.
Ờ thì… nói cho công bằng, “vui” không phải là mục tiêu ban đầu, nhưng đúng là tôi đang cố gây náo loạn theo cách ít gây hại nhất có thể, nên tôi gật đầu.
– Đó là một ý định rất tốt.
– Nhưng thưa cậu, cậu có từng nghe câu này chưa? Trước thời cận đại, lễ hội phổ biến và đại chúng nhất chính là lễ hành hình.
……!
[Trời đất ơi, chẳng lẽ tên này nghĩ bạn tôi không biết điều đó sao mà phải giảng giải? Thật là lúng túng quá. Trong lĩnh vực này, chẳng phải có chuyên gia luôn ở ngay bên cạnh bạn tôi hay sao.]
[Quần chúng vốn luôn tìm kiếm k*ch th*ch và kh*** c*m. Lễ hành hình thì có gì khác đâu? Bạn tôi chắc chắn đã hiểu điều đó từ lâu rồi….]
– Dĩ nhiên rồi. Tôi chỉ nói vậy để mở đầu thôi. – Vì tôi nghĩ nên nói về vai trò quan trọng của những “lễ hội hành hình” ấy….
– Đó chính là sự gắn kết của cộng đồng.
Tôi theo phản xạ liếc nhìn qua ô cửa sổ nhỏ giữa hai toa, vào toa bên trong.
Những cư dân trong khu trú ẩn đang tụ tập, gương mặt phấn khích hoặc vui vẻ trò chuyện với nhau.
Căng thẳng. Hứng khởi. Tập trung.
Dopamine.
Cảm giác thuộc về.
– Trong cuộc sống cô lập, buồn tẻ và ngột ngạt, khi xuất hiện một k*ch th*ch thú vị, con người rất dễ bị cuốn vào. – Và những người chia sẻ cùng một trải nghiệm sẽ trở nên gắn bó chặt chẽ hơn.
“…….”
– Rồi họ sẽ muốn những k*ch th*ch mạnh hơn, mang tính công kích hơn. – Niềm vui chỉ dành cho “chúng ta”.
– Ví dụ như… trừng phạt kẻ xấu không thuộc về chúng ta.
Một người được gắn dấu hiệu thỏ bông đầy tự hào bắt tay các tín đồ của “Giáo phái Thờ Thỏ Bông”, v**t v* phần bông mềm một cách trân trọng.
Sau đó, anh ta giơ ngón tay giữa về phía buồng lái. Mọi người ban đầu còn can ngăn, nhưng rồi cũng bật cười khúc khích theo.
– Bề ngoài có thể trông rất vui vẻ, nhưng tôi mong cậu đừng quên rằng nó luôn tiềm ẩn nguy cơ trượt sang cực đoan.
“…….”
[Ồ, ta không thể nghe tiếp được nữa rồi.]
Một giọng nói châm biếm sắc lạnh nhưng trôi chảy, mềm mịn như kem, tuôn ra kèm theo một tiếng thở dài.
[Được rồi… nhân tiện đây, ta xin hỏi thứ “dấu vết của dịch bệnh” đang tự xưng là “cố vấn” kia một câu.]
[Hãy tự mình suy nghĩ thử xem. Việc gieo cảm giác tội lỗi cho thân chủ bằng những chuyện chưa hề xảy ra, liệu có phải là thái độ đúng đắn của một chuyên viên tư vấn hay không? Theo ta thì… không phải.]
– …!
[Hơn nữa, ngươi đang đẩy những phát ngôn mang tính bảo thủ quá mức thành chân lý hiển nhiên.] [Nhưng vốn dĩ nội dung giải trí là thứ càng nguy hiểm thì càng k*ch th*ch và thú vị, chẳng phải vậy sao?]
[Đã là một nghệ sĩ giải trí, thì phải biết đi dây giữa nguy hiểm và k*ch th*ch.] [Ưu điểm và khuyết điểm của nó vốn là hai mặt của cùng một đồng xu mà!]
Tôi cảm thấy như có hai bàn tay đeo găng đang vỗ nhẹ lên vai mình, tựa như một lời động viên.
[Nếu được cho phép, với tư cách là chuyên gia, tôi xin phát biểu.] [Bạn tôi! Brown này không đồng ý với lời của vị “cố vấn” kia.] [Cậu đang mang đến cho công chúng một hình thức giải trí vô cùng thú vị.]
[Ai mà biết được chứ? Nếu bạn tôi không làm như thế này, có khi người ta lại lấy lễ hành hình kiểu cổ xưa làm trò giải trí thật sự ấy chứ!]
– Đó là phát biểu dựa trên giá trị nghề nghiệp mà ngài người dẫn chương trình theo đuổi, nên tôi có thể hiểu được.
– Tuy nhiên, tôi vẫn mong rằng khi có dịp, cậu sẽ thử suy ngẫm về những điều tôi vừa nói.
[Phiền phức thật đấy!]
Làm ơn… dừng lại đi.
“Trước hết thì…”
Tôi xoa trán, lên tiếng.
“Tôi hiểu cả hai bên muốn nói gì rồi. Tôi sẽ cẩn thận hơn.”
[Ôi trời, bạn tôi!]
Do chọn phương pháp hiệu quả nhất là gia nhập một giáo phái. Không ngờ lại diễn tiến theo hướng ngớ ngẩn mà còn ấm áp như thế này, suýt nữa thì tôi đã mất cảnh giác.
‘Đúng thật.’
Chỉ vì niềm vui thuần túy mà thành ra thế này… Có khi còn nguy hiểm hơn.
“Ý của cố vấn là… bầu không khí này có thể sẽ diễn biến theo hướng khó lường, đúng không?”
– Theo chẩn đoán hiện tại của tôi, rất có khả năng nó sẽ không kéo dài được lâu.
Nghĩ lại thì cũng là chuyện đương nhiên.
Trong một khu trú ẩn sinh tồn bị cô lập, việc tư tưởng và nhận thức bị bóp méo vốn dĩ quá dễ xảy ra.
Ừm.
“Được rồi. Vậy thì tôi càng chắc chắn hơn.”
– Hả?
“Dù sao thì đây cũng là chuyện do tôi gây ra, nên tôi sẽ chịu trách nhiệm, và cố gắng kết thúc nó theo cách ôn hòa và tốt đẹp nhất.”
Vốn dĩ đã định làm vậy rồi, chỉ là đẩy nhanh tiến độ thôi.
Vì thế—
Tôi nghiêm túc tuyên bố:
“Lúc đang còn vui thì phải nhân đà xử lý gọn luôn.”
Cố vấn im lặng một lúc rồi hỏi:
– Xử lý… cái gì?
“Trưởng tàu.”
– …Gì cơ?
[Ồ!]
Giờ thì đã có đồng minh, tôi có thể kéo kế hoạch đi thẳng một mạch. Chờ đó, buồng lái.
Tôi vào đây.
– Thưa cậu?
Cảm ơn lời khuyên nhé, cố vấn.
Và rồi tôi nhìn ra một con đường giải quyết nhanh, gần như “ăn gian luật chơi”.
“Trưởng phòng, anh có thể đi cùng tôi một lát không?”
****
Tôi cùng trưởng phòng Lee Ja-heon quay lại toa số 1.
May mắn là sau khi tôi giải thích thêm, trưởng phòng không đá tôi ra khỏi tàu, mà đồng ý giúp đỡ đến hết công việc hôm nay.
“Nhà phân phối!”
Trên ngực áo của trưởng phòng Lee Ja-heon cũng gắn huy hiệu hình thỏ, cắt từ băng keo màu vàng giống hệt mọi người khác….
“Người này đang ở toa số 8, nói là sau khi nhìn thấy hình thái hoàn hảo của Ngài thân nhồi bông thì vô cùng cảm động…!”
“Ồ!”
May là bầu không khí bài xích người ngoài vẫn chưa xuất hiện.
‘Sau đêm nay thì chưa chắc.’
Được rồi.
Trong cái bầu không khí điên rồ kiểu “Tin ngài thỏ chưa?” này, phải kết thúc trong hòa thuận, và dừng lại ở mức fan thỏ bông, trước khi họ tiến hóa thành một tà giáo thực thụ.
Tôi hạ quyết tâm, bước lên phía trước toa số 1.
Rồi như thể không còn chỗ ngồi, tôi quay lưng lại cửa và ngồi ngay trước cửa buồng lái.
Chờ tín hiệu—
“Thưa mọi người! Đại diện sắp chia sẻ nội dung giấc mơ mà ngài ấy vừa mơ thấy đấy!”
“Ồ!”
Mọi người đổ dồn về phía đại diện, người vừa tỉnh dậy ở trước toa số 2, chuẩn bị kể lại giấc mơ công viên giải trí.
‘Hôm nay tôi cho thêm quảng cáo hơi vui một chút.’
Tôi còn nhét cả cảnh mua sắm ở cửa hàng lưu niệm vào quảng cáo nữa mà.
Xung quanh đại diện đang phấn khích vì dopamine mua sắm, việc bốc thăm trúng thưởng đồ thỏ bông từ thùng quay mà tôi chuẩn bị sẵn cũng bắt đầu.
“Ai cũng có phần nhé!”
Những người tụ tập ở toa số 1 lập tức đổ xô về phía đó vì dopamine bổ sung. Ngay cả những người còn cảnh giác cũng nhìn sang—nhưng là theo một nghĩa khác.
Và rồi—
Một tình huống nhân tạo mà bình thường tuyệt đối không thể xảy ra trong khu trú ẩn trên tàu, đã hình thành trong chớp mắt.
Khoảnh khắc mà mọi ánh nhìn về buồng lái đều bị xóa sạch.
“…….”
Trưởng phòng Lee Ja-heon lặng lẽ đưa tay ra phía sau, nắm lấy cơ chế khóa của buồng lái.
Không cần kỹ thuật mở khóa phức tạp gì cả.
Bởi vì trưởng phòng thằn lằn đã hành xử đúng kiểu thằn lằn ngoài hành tinh.
Cạch.
Cánh cửa mở ra kèm theo một âm thanh cực nhỏ.
‘Phù.’
Cảm ơn anh.
Tôi ra hiệu bằng mắt và động tác đầu để cảm ơn trưởng phòng, rồi nhẹ nhàng bước vào buồng lái.
Sau đó đóng cửa lại thật nhanh.
Giờ thì phía này sẽ do trưởng phòng trông chừng, tôi có thể yên tâm làm việc rồi….
“Khòooo….”
Trưởng tàu đang ngủ.
Có lẽ vì bất an, một tay hắn ta nắm chặt cây gậy, tay còn lại cầm lon đồ hộp.
Và trước bảng điều khiển buồng lái, một tờ giấy vở nhàu nát, trên đó ghi chi chít tên người, đang được dán lên.
Nhìn vào việc mỗi cái tên đều bị gạch chéo một dấu X, có vẻ đây là danh sách những kẻ bị đuổi đi chỉ vì không vừa ý hắn. …Chắc phần lớn đã chết rồi.
‘Cảm ơn nhé.’
Nhờ vậy mà đầu óc tôi càng tỉnh táo hơn.
Không gian trong buồng lái có vẻ thông gió kém, nồng lên mùi ẩm mốc cũ kỹ.
‘Không được cho hắn cơ hội tỉnh dậy rồi gào lên.’
Tôi vô cùng cẩn thận tiến lại gần, đánh bật cây gậy trong tay trưởng tàu rồi bóp lấy cổ hắn.
Đồng thời, bịt chặt miệng.
“…!!”
“Suỵt.”
Tôi thì thầm với trưởng tàu vừa choàng tỉnh, đang hoảng loạn vùng vẫy:
“Xin hãy im lặng…. Tôi đang cầm dao. Tôi không muốn dùng nó để khiến ai đó im tiếng đâu.”
Chuyện con dao là bịa.
“~!!”
Nhưng trưởng tàu không biết điều đó. Hắn vội vàng ra dấu bằng đầu, nhưng tôi không hề tin con người này.
“Anh nghe thấy bên ngoài chứ?”
Tôi cố tình ngừng lại, để hắn có thời gian lắng nghe tiếng reo hò, tiếng cười, tiếng la hét vọng vào từ bên ngoài.
Sau khi để đối phương nghe đủ lâu, thậm chí kịp “thưởng thức” bầu không khí đó, tôi mới nói tiếp:
“Mọi người đang rất phấn khích…. Có khi họ nhìn thấy anh chết còn tưởng là chuyện gì đó thú vị.”
“…!”
Tất nhiên tôi không định làm thật….
Nhưng nếu dựa trên lời của “cố vấn”, thì khả năng đó hoàn toàn có thật. Và nếu nó trở thành chất kích hoạt, thì xác suất biến thành ‘xử tử kiểu tà giáo’ là rất cao.
‘Lúc đó thì đúng là tà giáo hóa cấp tốc.’
Nói ngắn gọn, tôi làm thế này ngược lại còn giúp kéo dài mạng sống cho trưởng tàu.
Nhưng điều quan trọng là hắn không cần biết điều đó.
“Anh sẽ im lặng chứ?”
“Ưm—”
Trưởng tàu liều mạng gật đầu. Mồ hôi, nước bọt và nước mắt dính cả vào tay tôi.
“Được. Nhưng hứa với tôi đi. Tôi cũng không muốn phải ra tay thêm đâu.”
“Ưm—”
Chỉ sau khi xác nhận phản ứng của hắn, và chắc chắn rằng hắn sẽ không đột ngột hét lên, tôi mới buông tay.
Rồi nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của trưởng tàu, tôi nói:
“Hãy nói cho tôi biết tất cả những gì anh biết về đoàn tàu này.”
Ánh mắt đối phương rung lên.
Tôi đã suy nghĩ từ trước.
‘Nói thế nào để không cãi cọ, mà có thể moi thông tin nhanh nhất trong đối thoại một–một?’
Vì vậy tôi đã chuẩn bị sẵn câu nói hiệu quả nhất, bao quát nhất, phù hợp nhất để dùng với loại người này.
Là thế này.
“…!!”
Ngay trước mặt hắn, tôi rút ra như ảo thuật từ cổ tay một bộ đồ, rồi đổi áo khoác.
Đó là áo khoác của Cục Quản lý Thảm họa.
Bộ đồng phục có miếng vá hình cáo, do bồi thẩm số 1 để lại.
Rồi bằng giọng bình tĩnh, tôi nói:
“Tôi biết rằng đoàn tàu này do ngài Chogae – một đặc vụ – tạo ra.”
Nhìn trưởng tàu mở to mắt khi thấy bộ đồng phục, tôi tiếp lời:
“Vì vậy, xin hãy trả lời thành thật. Dù bằng cách nào, tôi cũng sẽ tìm ra phương án thoát khỏi nơi này.”
Và như vậy—
Cỗ máy xay thông tin hình người bắt đầu vận hành.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
