Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 466: Giáo phải thỏ bông (2) Không phải tà giáo đâu, thật đó!
Tôi run nhẹ mí mắt, nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Hãy cải tạo đoàn tàu!”
Hơn vài chục người ùn ùn kéo tới toa số 1, tay cầm biểu ngữ, đồng loạt hô vang.
Nhưng mà…
“PHÁT THỎ BÔNG CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!”
Toàn bộ khung cảnh đều là màu hồng.
Trên mỗi tấm biểu ngữ là những khẩu hiệu kỳ quái như: “THỎ BÔNG HOÀN HẢO”, “ÂN SỦNG CỦA NGÀI MỀM MẠI”, “BÀN CHÂN TRƯỚC THẬT ÊM ÁI”, “HÃY ĐƯA CHÚNG TA TỚI MỘT NƠI RỘNG HƠN”.
Mọi người khoác vai nhau, có người còn đội băng đô tai thỏ làm từ thùng carton cắt ra.
Cảnh tượng thì sốc thật, nhưng nhìn vào diễn biến mấy ngày gần đây, tôi đã đoán trước rằng kiểu gì cũng sẽ có một màn kinh khủng theo hướng nào đó, nên vẫn còn gượng chịu được.
Nhưng…
“HÃY BẢO ĐẢM CÓ THỎ BÔNG NHA~”
…phó phòng.
Rốt cuộc cô đang làm cái gì vậy…
Tôi rơi vào trạng thái hỗn loạn khi nhìn thấy phó phòng Eun-ha-je, người đang len lén chen lên hàng đầu, cà vạt quấn lên đầu, vừa giơ tay vừa hô hào theo đám đông.
Ngay trước khi chiến dịch “Giáo phái tôn thờ thỏ bông” khởi động, tôi đã giải thích đại khái tình hình sắp xảy ra cho Go Eun-young, đặc vụ Đồng , và cả phó phòng Eun-ha-je rồi.
– Đột nhiên sẽ xuất hiện rất nhiều người mê thỏ bông. – HẢ…?
Tôi cũng đã nói rõ rằng trong tàu chắc chắn sẽ xảy ra hỗn loạn.
Nhưng…
“Ai đời lại đi làm kẻ dẫn đầu trong cái hỗn loạn đó chứ….”
Thậm chí phó phòng Eun-ha-je còn từ từ chen vào giữa đám người, vừa nghe lỏm, vừa thu thập thông tin, nhanh chóng nắm bắt tình hình.
“À~ thấy mọi người đang làm việc tốt nên tôi cũng phụ một tay thôi, ha ha ha! À à, tức là… vị này chính là người sẽ dẫn dắt mọi người tới nơi tốt đẹp hơn, đúng không?”
Phó phòng Eun-ha-je vừa khéo léo móc thông tin từ những người vừa gia nhập giáo phái thỏ bông, cuối cùng còn được tận mắt thấy cả ‘goods thỏ bông’ của họ.
“Ồ….”
Cô trầm trồ thật lâu khi nhìn chiếc móc khóa kim loại leng keng, trên đó khắc nổi hình đầu thỏ bông đáng yêu.
“Chúng tôi có mục tiêu là ban phát phép màu kỳ diệu này cho toàn bộ người trên tàu, để không ai bị phân biệt đối xử, ai cũng được nhận ân sủng của Ngài Nhồi Bông.”
“Ồ….”
“Đúng không, nhà phân phối!”
ĐỪNG NHÌN TÔI.
Nhưng đã muộn.
Mọi người đồng loạt quay ngoắt sang nhìn tôi, đôi mắt sáng rực đầy kỳ vọng.
Đúng vậy.
Thực ra tôi cũng đang đứng chình ình giữa đám đông cầm biểu ngữ này…
Cái danh xưng “nhà phân phối” cũng là do họ tự gán cho tôi, với lý do tôi là “kẻ khởi xướng việc phát thỏ bông”.
'Thấy cái mũ này hợp làm nịnh thần nên nhận đại luôn.'
Tôi vừa cố tình liếc ngang liếc dọc, cười cười như thể đang muốn lấy lòng mấy kẻ to mồm, thì cuối cùng cũng chạm mắt phó phòng Eun-ha-je.
“…….”
“…….”
Thật sự là xấu hổ muốn chết.
Nhưng miệng tôi thì vẫn tuôn ra toàn những lời nịnh hót trơ trẽn.
“Dĩ nhiên rồi…! Tôi chẳng qua chỉ là tên ngốc bán bánh kẹo thôi mà, đúng không? Tôi hoàn toàn tin tưởng lời của những người thường xuyên được gặp Ngài Nhồi Bông…!”
“NHÀ PHÂN PHỐI!”
Hàaa…
Tôi thấy phó phòng Eun-ha-je nhìn qua nhìn lại đống goods thỏ bông trên tay mọi người rồi lại nhìn tôi, ánh mắt như đã bắt đầu nghi ngờ điều gì đó, bèn vội vàng quay mặt đi, giả vờ không thấy.
Làm ơn đi đi đi, phó phòng ơi…
Thế nhưng, “người bạn tốt” đang nằm trong chiếc hộp nhung khổng lồ tôi cầm trên tay dường như lại vô cùng phấn khích trước cảnh tượng này.
[Bạn tôi à, với tư cách là một nghệ sĩ biết đáp lại sự ủng hộ của khán giả, thì đây đúng là một tình huống khá thú vị đấy.] [Tôi thậm chí còn muốn tổ chức bốc thăm tặng quà cho họ cơ!]
…Hàng hóa của talkshow á?
[Đúng vậy. Ồ, đây có thể xem là một đề xuất chính thức.] [Collab với “Talkshow đêm khuya của Brown”.]
Trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng một góc cửa hàng quà lưu niệm trong công viên giải trí, được bày trí theo phong cách retro cổ điển, treo bảng kiểu như “Chương trình truyền hình nổi tiếng góp mặt”.
Đã là một quái đàm vốn dĩ rất biết mê hoặc con người, lại còn nhét thêm vào đó một quái đàm khác chuyên… mê hoặc khán giả nữa—
À, không được.
'…Đằng nào thì mấy người này cũng đâu thể thật sự tới được công viên giải trí Vui Vẻ. Có collab thì họ cũng khó mà mua được ‘thỏ bông’ ấy.'
Tôi cẩn thận chọn lời.
[Hừm.]
'Muốn vậy thì trước hết tôi phải giải quyết xong thảm họa của Đặc thị Segwang để được tự do đã!'
Cứ thử kiếm được chút hợp tác trước đã…
[Được thôi! Vậy chúng ta tiếp tục diễn biến câu chuyện nhé, cậu Lộc con.]
Phù.
Nhưng cảm giác nhẹ nhõm vì vừa vượt qua một cửa ải cũng chỉ kéo dài trong chốc lát.
Tôi lại chạm mắt với phó phòng Eun-ha-je, người đang nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ẩn ý.
“Hừm. Nhà phân phối… có phải là người đại diện cho tổ chức này không?”
“Làm sao có thể ạ!”
Suýt nữa thì tôi đã buột miệng trả lời bằng cả tấm lòng.
Tôi vội rụt người lại, cúi gập đầu xuống.
“Tôi chỉ là một trong vô số người đảm nhiệm chức trách thôi, còn đại diện thực sự thì… à, ngài ấy sắp tới rồi!”
Tới rồi!
“ĐẠI DIỆN!”
…một tân giáo chủ với danh xưng giả mạo, từ phía sau đám đông, cố tỏ ra uy nghiêm bước ra, tự mình rẽ dòng người.
Đám đông tự động nhường đường. Trong số đó có cả những tín đồ lịch sự tháo băng đô tai thỏ đang đội trên đầu.
Tôi không biết nên cười hay nên khóc nữa.
“Mọi người… đã mơ thấy thỏ chưa?”
“Chúng tôi đã mơ thấy giấc mơ bông gòn!”
Rốt cuộc mấy câu chào hỏi này từ đâu ra vậy? Tôi đâu có dạy mấy cái đó…
[Ồ, đúng là một giáo phái điển hình rồi!]
“Chủ tịch Hiệp hội Thỏ Bông” trông vẫn giống hệt như trước.
Chỉ có điều lần này, trên áo phao của anh ta được cài thêm một chiếc huy hiệu màu vàng, có hình thỏ hồng vẽ trên đó. Đó là huy hiệu tôi cắt từ băng keo goods mang theo, dùng kéo chế ra.
anh ta đưa ánh mắt u buồn nhìn khắp đám đông, rồi quay sang tôi, giơ tay lên.
“Được rồi. Mời ngài ấy ra mắt.”
“Dạ…!”
Bối rối thì bối rối, nhưng việc cần làm vẫn phải làm.
Tôi nở nụ cười nịnh nọt, rồi nhanh chóng nâng chiếc hộp nhung bằng cả hai tay, kính cẩn mở ra.
Hàng chục người đang cầm biểu ngữ đồng loạt nhìn chằm chằm vào bên trong chiếc hộp, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ, khát khao và hạnh phúc…
Bên trong chính là—
Brown, với bộ lông xù mềm mại.
[Hân hạnh được gặp mọi người.]
Nhưng những ánh nhìn đó đã bị vị đại diện chắn lại.
Anh ta đưa con búp bê sát đến ngay trước mặt, nhìn chăm chú bằng ánh mắt nghiêm túc rồi gật đầu.
[Trời đất ơi, tự tiện dí đầu lại gần trong phạm vi chưa tới một foot—một khoảng cách cá nhân thật khó chịu đấy. Tên này còn tỉnh táo không vậy?]
“Hôm nay ngài vẫn rực rỡ và mang hình thái hoàn hảo như thường lệ.”
[ Tỉnh táo hay không thì không biết, nhưng xem ra thị lực vẫn còn tốt!]
“Tôi muốn đích thân thỉnh ngài về, nhưng mà…”
[Ồ—ước mơ muốn được nhận đơn kiện bồi thường sao! Tôi hiểu rất rõ rồi…]
Mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Tôi cố giữ nụ cười, nhẹ nhàng lùi Brown ra phía sau, như thể đó là một yêu cầu không dám vượt quá thân phận với đại diện, vẫn luôn cung kính như trước giờ.
“Xin để tôi liều mạng làm phương tiện di chuyển của ngài ấy, bằng tất cả khả năng của mình. Còn đại diện thì, từ giờ xin hãy dẫn dắt chúng tôi…”
“…Đúng vậy.”
Soạt—vị đại diện chỉnh lại chiếc áo phao một cách đầy phong thái rồi bước lên phía trước.
Nhưng trong lúc đó, vạt áo phao lại quệt thẳng vào mặt Brown.
Tôi cắn răng, cố nuốt tiếng thét.
[Lộc con. Cậu có tò mò không—rằng Brown này thường xử lý những kẻ xông lên sân khấu che mất ống kính trong lúc đang phát sóng trực tiếp như thế nào?]
'…Thiêu hủy?'
[Chính xác! Ồ, nhân dịp trả lời đúng, xin mời xem ngay cảnh tái hiện—]
'Ổn mà! Tôi đã tưởng tượng được trong đầu rồi!'
[Một trí tưởng tượng tuyệt vời, bạn tôi.]
Suýt nữa thì tôi sặc nước bọt.
Tôi lại cẩn thận nâng chiếc hộp đựng Brown bằng cả hai tay.
“Tiến hành diễu hành tới tận đầu toa số một!”
“RÕ!”
Tôi cảm thấy mí mắt mình giật liên hồi, chậm rãi theo sau đám người cầm biểu ngữ đang mang vẻ mặt quyết tử, một lần nữa ùn ùn kéo về phía buồng lái.
Những người chưa gia nhập “Giáo phái Thỏ Bông” thì đứng ngây ra, như thể vừa chứng kiến một cảnh kỳ quái nào đó.
Ha…
Rốt cuộc vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này…
Rõ ràng ban đầu tôi chỉ định lập ra một giáo phái bí mật nhỏ mang màu sắc huyền bí thôi mà.
Một giấc mơ an ủi những con người mệt mỏi—giáo phái ấy lặng lẽ lan truyền trong tàu, dần dần trở thành đa số, cuối cùng gây ra một cuộc náo động khiến quyền lực ở buồng lái bị phân tán…
…đáng lẽ là thế.
Nhưng hiện tại, nó lại biến thành một kiểu biểu tình kiểu “Việc tốt đấy, lên thôi!”.
Vì sao cơ chứ.
[Hay là thử ngoảnh lại nhìn con đường mình đã đi qua xem sao, bạn tôi? Biết đâu ở một ngã rẽ nào đó, cậu đã chọn sai hướng.]
Cũng có lý.
“Vậy thì…”
Tôi hồi tưởng lại diễn biến của mấy ngày vừa qua.
Điểm mà mọi thứ bắt đầu phát triển vượt ngoài dự đoán là…
À.
Là từ lúc tôi bắt đầu nhét thông điệp vào giấc mơ công viên giải trí.
Cái động tác múa kèm câu “Hãy đối xử tử tế với tất cả mọi người.”
Thứ đó vốn chỉ được tạo ra để kiểm tra nhân cách của ứng viên giáo chủ mà thôi.
Thế nhưng, những người đã hòa vào điệu múa mơ hồ, vui nhộn của linh vật ôm thỏ bông kia… lại bắt đầu tự mình gán thêm ý nghĩa cho nó.
– Đối tượng là tất cả mọi người! Ở đây, “lòng tốt” chẳng phải chính là hành động trao đi biểu tượng của Ngài Thỏ Bông hay sao?
– Đúng vậy! Có lẽ Ngài muốn chia sẻ sự mềm mại và ấm áp của mình cho càng nhiều người càng tốt!
– Có khi là vì thấy chúng ta bị nhốt trên đoàn tàu này, sống trong cảnh mệt mỏi khổ sở, nên Ngài mới xuất hiện đấy. Đến để an ủi những người bị giam cầm và kiệt quệ!
– Nếu vậy thì chúng ta không nên cãi vã với nhau, mà phải sống hòa thuận, không được coi thường người khác, đúng không?
– Đúng thế!
– Có như vậy thì theo đúng mong muốn của Ngài Nhồi Bông, tất cả mọi người trên đoàn tàu này mới có thể được gặp Ngài chứ!
Một giáo lý mà tôi chưa từng nghĩ tới, cũng chưa từng tạo ra, đã tự động hình thành như vậy.
Giáo lý Thỏ Bông
1.Chúng ta thừa nhận rằng tất cả đều đang ở trong hoàn cảnh khó khăn.
2.Chúng ta đối xử tử tế với mọi người xung quanh cũng đang khổ sở.
3.Tất cả đều nhận được thỏ bông và trở nên hạnh phúc.
Bước cuối đúng là nhảy cóc hơi mạnh.
Nhưng người ta vẫn nói, đường vòng thế nào cũng được, miễn là về tới Seoul.
Dù sao thì… đúng là đã xảy ra một cuộc náo động thật.
“PHÁT THỎ BÔNG CHO TẤT CẢ MỌI NGƯỜI!”
Đoàn biểu tình tiếp tục diễu hành.
Vì “an toàn của Ngài Thỏ Bông”, tôi ôm chiếc hộp nhung đựng người bạn tốt đi theo ở tận phía sau. Ngay lúc đó, phó phòng Eun-ha-je quan sát sắc mặt xung quanh rồi lặng lẽ ghép vào cạnh tôi.
“Lộc con này.”
“…….”
“Cậu… mùi vị tà giáo cậu nếm cũng đủ rồi còn gì?”
“…….”
“Hay là vẫn chưa đủ?”
Nếu có lỗ, chắc tôi đã chui tọt vào rồi.
Nhưng phó phòng đọc lướt qua những câu khẩu hiệu trên biểu ngữ kiểu như “Sự ấm áp của thỏ bông sẽ cứu rỗi chúng ta”, ánh mắt cô dần trở nên khó tả.
“Cơ mà… cái này thì không giống tà giáo cho lắm. Trông giống một nhóm fan cuồng vượt ranh giới hơn.”
Dạ…….
Mức độ là đến cả những cư dân ở toa trước cũng không hoảng sợ hay bỏ chạy, mà chỉ đứng ngẩn ra nhìn với vẻ bối rối hoặc trống rỗng.
Có vẻ dopamine của họ đang bùng nổ dữ dội.
Hoặc là họ đang tự hỏi đây rốt cuộc là giấc mơ quái quỷ gì.
“BẢO ĐẢM!”
Đoàn người hơn vài chục người quả thật rất bắt mắt, và cuối cùng cũng áp sát ngay trước buồng lái, đồng loạt hô vang khẩu hiệu.
Tất nhiên, tôi cũng nằm trong số đó.
“Này, cậu cũng phải hô chứ.”
“…BẢO ĐẢM!”
…Tôi tạm hài lòng với việc có thể dùng chiếc hộp đựng Brown để che mặt.
Tôi lặng lẽ chen về phía sau đám đông, tránh ánh nhìn của mọi người.
Và không lâu sau—
“C-Cái quái gì thế này hả?!”
Người soát vé hớt hải lao ra khỏi buồng lái.
Vừa lau mồ hôi lạnh, vừa quệt qua quệt lại mấy vụn bánh kẹo dính trên cạp quần, hắn cố ép chặt chiếc mũ soát vé xuống đầu như thể đó là biểu tượng của quyền uy.
Nhưng khi nhìn thấy mấy chục con người trước mặt, vẻ mặt hắn rõ ràng lúng túng.
Đảo mắt một hồi, khi nhận ra thành phần đám đông, hắn dường như tìm được điểm đột phá, sắc mặt cuối cùng cũng sáng lên.
“À, nếu người ở toa trước có bất mãn thì đương nhiên—ờ—chúng ta phải lắng nghe chứ. Với tư cách công chức mà. Nhưng mà…”
Người soát vé nhún vai khi nhìn thấy những gương mặt ở toa sau đang lẫn trong đám đông.
“Có điều… có vài kẻ giống ký sinh trùng, chỉ biết đòi hỏi trà trộn vào thôi.”
Chia rẽ.
“Hãy đưa mấy người đó trở về đi, rồi chúng ta ngồi lại nói chuyện từ từ. Người ở toa này của tôi đều là người biết điều cả.”
Cả ông trung niên mặc áo phao từng xô tôi trước đây cũng đang đứng trong hàng này. Đặc biệt, người soát vé còn cố ý nói câu đó với ánh mắt liếc về phía ông ta.
Nhưng mà—
“Toa sau thì đã sao chứ!”
“Đúng vậy!”
“Chúng ta đều là những người đang trải qua cùng một trải nghiệm!”
Lời nói đó không còn tác dụng với đám đông nữa.
Bởi vì nhận thức về việc mình thuộc về tập thể nào đã thay đổi rồi!
“Vào một ngày mà ai cũng mệt mỏi như hôm nay, thì tất cả đều xứng đáng được an ủi!”
Nếu đặt vào hoàn cảnh khác, có lẽ đây đã là một cảnh tượng cảm động.
“Và Ngài Thân Nhồi Bông chính là người bạn tuyệt vời nhất để an ủi con người!”
Thậm chí còn xuất hiện những mô tả nghe rất gần với sự thật.
“Loại người như ông—chỉ biết độc chiếm, loại trừ người khác, rồi vênh váo khoe khoang—làm sao mà hiểu được việc chia sẻ điều tốt đẹp!”
“Đúng thế!”
Vị đại diện chỉ tay thẳng vào người soát vé.
“Nhưng mà!”
Rồi lại chỉ vào chính mình.
“Ngay cả người như ông, nếu ở cùng thỏ bông, cũng có thể thay đổi. Giống như tôi vậy.”
Phó phòng Eun-ha-je thì thầm bên cạnh.
“Không hiểu sao… cái này lại đang tạo ra ảnh hưởng xã hội khá tích cực đấy….”
“…….”
“Đây chẳng phải là mặt tích cực của tôn giáo sao? Sao tự dưng lại xuất hiện ở đây nhỉ.”
Em cũng không biết nữa ạ.
[Thú vị thật đấy, bạn tôi. Kẻ tầm thường và khó chịu kia khi được bạn chọn làm ‘đại diện’ thì hí hửng nhận lấy vị trí đặc biệt đó không chút do dự. Nhưng bây giờ, hắn lại phản đối việc người khác được đối xử đặc biệt. Ồ, cái sự phi logic ấy gần như mang dáng dấp của một vở kịch phi lý rồi!]
‘Đúng là vậy.’
[Nhưng đó vốn là bản chất con người thôi. Khi mình làm thì gọi là lãng mạn, người khác làm thì thành ngoại tình.]
…Không, cái đó là tôi tự nghĩ thêm.
‘Và một khi số lượng đã đông lên, thì kẻ đứng đầu đương nhiên sẽ trở thành người đặc biệt nhất.’
Dù vậy, so với tên soát vé đã mục ruỗng, thối rữa kia, thì dòng chảy mới do đại diện dẫn đầu—ít nhất là mang danh nghĩa chính nghĩa—vẫn có vẻ tốt hơn, đó chính là điểm kỳ lạ của tình huống này.
“Hãy cùng nhau trải nghiệm sự mềm mại và hơi ấm của Ngài.”
Và đúng là câu này do chính tôi truyền bá ra thật….
Nghe hơi giống quảng cáo nệm à? Chắc là ảo giác thôi.
Dù sao thì cuối cùng, người soát vé cũng bắt đầu phát điên thật sự.
“Bọn mày là lũ điên hết rồi à?!”
“Đúng vậy.”
Muốn đẩy thế trận thì chính là lúc này.
Tôi trơ mặt bước lên, đeo cái vẻ ‘tôi sợ nhưng tôi vẫn nói’, nghiêm túc đáp lại.
“Chúng tôi—tất cả đều là những kẻ phát cuồng vì thỏ bông…!”
“Chuẩn!”
“Đại diện sẽ dẫn dắt chúng ta tới thỏ bông hoàn hảo!”
“…….”
Người soát vé hoàn toàn cứng họng.
Vốn dĩ, kẻ điên thì không thể nói lý được.
Ngược lại, vị đại diện càng lúc càng nói năng với ánh mắt tràn đầy xác tín và dũng khí.
Con người vốn có một xu hướng kỳ lạ như vậy.
Khi liên tục được những người ủng hộ mình tán thành, thì ngay cả bản thân cũng sẽ tin vào lời mình nói một cách mạnh mẽ hơn.
Kể cả đó là một niềm tin vốn chẳng hợp với bản tính của mình.
“Vì vậy, xin hãy cho phép phát thỏ bông cho tất cả mọi người trên đoàn tàu!”
“Xin hãy cho phép!”
“Hãy cải tạo đoàn tàu, để mọi người có thể cùng nhau tận hưởng một không gian chung, bình đẳng!”
“Xin hãy cho phép!”
Trước những khẩu hiệu dồn dập, gương mặt người soát vé hiện rõ vẻ ‘bọn điên này rốt cuộc muốn cái quái gì đây’.
Và cuối cùng, hắn gào lên:
“Tôi nói cho các người biết, tôi là người được giao trọng trách cực kỳ to lớn—chịu trách nhiệm cho vận hành của đoàn tàu này! Mấy chuyện lặt vặt đó lại đem ra nói với tôi à?! Hả?! Ít nhất cũng phải hỏi nhân viên đường sắt trướ—”
“Đã được cho phép rồi.”
“……”
Viên trưởng tàu quay đầu bỏ chạy thẳng về buồng lái.
“Hắn ta chạy rồi!”
“Khoan đã!”
Mọi người định đuổi theo, nhưng trưởng tàu đã chui tọt vào ghế lái và khóa cửa lại.
“Cạy khóa đi!”
“Hay đập cửa?”
Khoan!
Tôi vội ngăn những người đang định phá cửa.
“Nếu làm hỏng nơi trú ẩn thì phiền to đấy. Hay là cứ đợi hắn ta tự ra… tôi nghĩ hắn ta cũng không cầm cự được lâu đâu.”
“Ừm… cũng đúng.”
“Vậy chờ trưởng tàu ra vậy.”
Tình hình đang căng thẳng thì lại dần lắng xuống.
Một phần cũng vì đến giờ ngủ, đám người của “giáo phái thờ thỏ bông” càng lúc càng trở nên thư giãn và hạnh phúc hơn.
Xác suất cao là trong mơ họ sẽ được xem quảng cáo công viên giải trí mà.
“Chúc mọi người mơ thấy thỏ nhé!”
“Cầu mong bàn tay bông mềm luôn ở bên bạn.”
“Giáo phái thờ thỏ bông” cố thủ ở toa số 1, vừa ngồi lì tại đó vừa phát snack cho những người ghé xem, ra sức khuấy động không khí.
Thứ gì trông có vẻ vui vẻ thì luôn dễ dụ người khác.
Cư dân ở các nơi trú ẩn khác cũng bị hiệu ứng quảng cáo kéo vào lúc nào không hay.
“Anh dùng một ít nhé?”
“Ơ… à, bắp rang.”
Đến mức, người từ các toa khác ra vào toa số 1 liên tục, vậy mà chẳng ai gây sự hay nổi cáu — tất cả đều đang mở tiệc dopamine bằng snack.
Những người chưa từng đến toa số 7 lại càng mắt sáng rực trước đồ ăn vặt mới.
Đúng là đông người với khí thế thì đáng sợ thật.
Rồi các tín đồ thờ thỏ bông luân phiên nhau ngủ, chia ca gác.
“AnThỏh chắc mệt lắm rồi…”
“Không sao đâu. Hôm nay tôi sẽ ở lại bảo vệ Ngài Thỏ Bông…!”
Tôi mỉm cười từ chối lời khuyên của mọi người, tiếp tục ở lại toa số 1 như một người trực gác, quan sát tình hình.
Không giống dự đoán ban đầu, nhưng mọi thứ vẫn đang trôi chảy…
Dù sao thì tàu vẫn đang đi về Seoul.
Giờ chỉ cần nhân lúc hỗn loạn này tiếp cận buồng lái là được.
Tôi vừa hô khẩu hiệu vừa phát snack thành thạo như nhân viên phát tờ rơi chuyên nghiệp, vừa âm thầm tính toán thời cơ.
“Đảm bảo thỏ bông! Nào, nhận bánh đi ạ—”
“Vâng.”
“……”
“……”
Khoan đã.
“Trưởng phòng…?”
“Vâng.”
Tôi quay đầu lại.
Trưởng phòng Lee Ja-heon, đeo mặt nạ, đang cầm gói snack tôi đưa, đơ người nhìn tôi.
“……”
“……”
Không phải chứ, sao lại ở đây?!
“Lộc con.”
“Là Nho.”
“Nho.”
Đôi mắt thằn lằn trống rỗng nhìn tôi.
Sau khi lướt qua đống đồ lưu niệm Brown mà mọi người đang cầm, đôi mắt đỏ sẫm ấy lại quay về phía tôi.
“Cậu có tin vào thỏ bông không?”
“Thì… cũng hơi tin…?”
“……”
“……”
Tôi vội liếc quanh, rồi hạ giọng thì thầm.
“Bọn tôi không phải tà đạo đâu.”
“Ra vậy.”
Con thằn lằn gật đầu.
Có vẻ anh đã hiểu đây là một chiến dịch ngụy trang…
“Mọi tà giáo đều nói thế.”
“……”
Tôi thật sự muốn ngất xỉu ngay tại chỗ.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
