Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 460: Vào lại khu đặc thị
Hai ngày sau.
Baek Sa-heon đang trên đường đến công ty, vừa đi vừa lần lại trong đầu những chuyện mình đã trải qua.
‘Rốt cuộc tòa nhà phụ bị cái quái gì vậy trời.’
Cái công ty chết tiệt này chỉ quẳng cho mình thêm tiền tăng ca và một ngày nghỉ bù, ngoài ra chẳng được thêm điểm thưởng nào.
Thế nên suốt ngày nghỉ, Baek chỉ cắm đầu… đi moi thông tin.
Trước hết là—
‘Mọi thứ được “dọn dẹp” trơn tru đến mức đáng ngờ luôn ấy.’
– Nghe nói vụ này xong cũng có mấy nghiên cứu viên mới nghỉ việc rồi.
Nhưng chuyện chỉ dừng ở mức đó.
Kỳ lạ là vụ “máy pha thuốc biến mất khỏi tầng 10” không hề bị làm lớn lên thêm, rồi số người chết cũng không ồn ào như tưởng.
‘Thẩm vấn cũng chẳng dai dẳng lắm nữa.’
Hầu hết những người bị cuốn vào Bóng Tối lần này – bao gồm cả Baek – sau khi bị hỏi han phỏng vấn vài lần, hết thời gian cách ly là được cho về nhà ngay.
Đáng ngờ hơn, việc ở tầng trên mặt đất của tòa nhà phụ lại đột ngột bùng ra một quái đàm như vậy vốn đã rất lạ.
‘Bình thường không phải toàn mấy vụ “trục trặc cách ly” dưới tầng hầm thôi hả.’
Chuyện máy pha thuốc biến mất và quái đàm bùng nổ một lúc… nhìn kiểu gì cũng thấy có chủ ý.
Rõ ràng là ai đó cố tình gây náo loạn.
Nhưng…
Bộ não nhạy với bản năng sinh tồn của Baek Sa-heon lóe lên một suy nghĩ.
‘Không giống bên ngoài lắm. Mùi nội bộ á…’
Bẫy.
Nếu giả sử ai đó đoán trước sẽ có người đến ăn trộm máy pha thuốc, rồi cố ý dựng cả trò này lên thì sao?
Đã thế, tin đồn cuối cùng mới là thứ khiến cậu ta thấy bực bội nhất.
– À, cái máy pha thuốc ấy hả? Nghe nói tìm lại được rồi. Chỉ là lỗi hệ thống trên máy thôi.
– Hình như bên giám đốc chi nhánh đích thân xuống giải quyết. Ông giám đốc họ Cheong thì phải.
Giám đốc chi nhánh.
‘Là cái bẫy do ổng giăng ra hả?’
…Hay là mục tiêu thật sự lại là đặc vụ?
Ý nghĩ đó chỉ thoáng lướt qua đầu Baek Sa-heon, rồi cậu ta bật cười khẩy.
‘Liên quan gì tới mình chứ?’
Vả lại, máy pha thuốc ở tầng 10 rốt cuộc có bị cậu ta trộm đâu.
Đúng như toan tính của “đặc vụ”, mấy món đồ bị loại bỏ, vỡ hỏng hoặc biến mất chỉ được ghi vào loại “hư hại cơ sở vật chất”, chẳng ai buồn để ý kỹ, rồi dần dần cũng bị chìm xuồng.
Chỉ là Baek Sa-heon vẫn không hiểu đống phế thải trộm được kia rốt cuộc dùng để làm gì.
Cậu ta nhớ lại cuộc đối thoại cuối cùng giữa mình và hắn.
“Hôm nay cảm ơn đã đi cùng tôi, công dân Baek.”
“Biết nói câu đó cơ à.”
“Với cả việc cậu kịp thời bấm thiết bị gọi đội an ninh cũng giúp tôi rất nhiều.”
“Đã giúp thì trả ơn đi chứ.”
“Chuyện đó vốn là hành động vì cả hai ta mà. Vậy bắt tôi trả ơn có hợp lý không?”
Đồ khốn thật.
“Anh thì chỉ ôm được một đống rác, chẳng kiếm được cái lợi gì rõ ràng cả!”
“Ừm… Thế chia đôi cái ‘kiếm được’ nhé?”
Đúng là làm người ta tức sôi máu!
‘Thứ vô dụng thế thì chia cho tôi làm gì chứ!’
Lần này cậu ta chỉ tổ bị vạ lây, suýt chết mấy lần, cuối cùng cảm giác chỉ có thiệt mà chẳng được lợi….
“Anh gì ơi.”
“…!”
Cậu ta quay lại.
Ngay lúc chuẩn bị bước vào sảnh công ty.
Người vừa khẽ chạm lưng cậu, khi chạm mắt với Baek Sa-heon, theo phản xạ co rúm người lại đôi chút.
‘…Chủ cái máy quay.’
Đó chính là người mà cậu ta đã giật máy quay rồi đá thẳng trở lại vào trong phòng.
Và…
“À, đúng rồi. Anh là… người đó.”
Người được “đặc vụ” cứu hôm đó.
Trông anh ta như đã uống thuốc phục hồi vậy – giờ trông hoàn toàn bình thường.
Vẻ mặt hơi lúng túng, còn chút sợ sệt, nhưng có lẽ đã tự mình hợp lý hóa xong hết trong đầu, nên anh ta cúi người chào trước.
“Ờm… tôi… cảm ơn anh. Nhờ anh mà tôi mới sống được.”
Rồi người đó – đồng nghiệp thuộc phòng ban khác – còn nói thêm: “Nếu sau này cần gì cứ nói một tiếng”, rồi khom đầu chào lần nữa, xoay người đi mất.
“…….”
Đây… gọi là “được lợi” à?
Baek Sa-heon lặng lẽ nhìn nắm tay mình, rồi lại dời mắt đi.
Ở cạnh “đặc vụ” đó, lúc nào cũng xảy ra mấy chuyện kỳ quặc, lệch khỏi bình thường khiến cậu ta thấy… khó chịu.
Nhưng… không thể nói là cảm giác ấy hoàn toàn khó chịu được.
‘…Dù sao thì, đúng là mình có “quay xe” giữa chừng thật.’
Cậu ta cố xua đi thứ cảm giác lạ lùng đang bám trong lòng, cố ép mình nghĩ theo lối quen thuộc mọi khi.
Đúng, đã phải chịu khổ vì anh ta, thì cũng nên nói cho ra lẽ. Tiện thể giục anh trả nợ, rồi… phải rồi.
‘Hay là lôi vào luôn dự án của Giám đốc Ho cũng được.’
Chỗ đó chẳng phải cũng có đặc vụ đó sao!
Nếu anh ấy muốn đi cứu người, thì cái “Đặc thị Segwang” kỳ quái kia lại quá hợp. Mà dự án đó lắm “lộc rơi vãi”, cậu ta cũng dễ bề trả hết nợ nần ân huệ trong đó.
‘Nghiên cứu viên Park Kyung-hwan, đúng không nhỉ?’
Hôm nay mà gặp trong công ty là phải bắt chuyện ngay. Đúng lúc Baek Sa-heon quyết tâm như vậy…
‘Ơ?’
Ngay trước sảnh công ty, một cái gáy quen quen đập vào mắt cậu.
Chính là nghiên cứu viên Park Kyung-hwan.
“…!”
Baek Sa-heon vô thức gọi, giọng còn đầy khí thế.
“Anh kia!”
“…….”
“Đúng anh đó, nghiên cứu viên!”
“Dạ, dạ… vâng?”
Làm như không biết mình là ai ấy hả. Baek Sa-heon cười khẩy, nghĩ bụng: thôi kệ, mình rộng lượng, cứ hùa theo cho xong.
Nhưng người quay lại là….
“Anh… gọi tôi ạ?”
“…….”
Cái nét mặt đó.
Cái dáng vẻ nhếch nhác, chột dạ, vừa hèn vừa ngơ ấy, chỉ nhìn một cái là Baek Sa-heon hiểu ngay.
Đây không phải “đặc vụ” kia.
“…….”
“Anh gọi… tôi… ơ, ơ ơ ơ?!”
Baek Sa-heon quay phắt người, sải bước đi luôn.
Cậu ta chui thẳng vào nhà vệ sinh, mở con thuyền giấy ra.
-Này! -Nhiệm vụ thâm nhập của anh kết thúc hẳn rồi à?
Nhưng mãi vẫn chẳng thấy hồi âm.
Bởi đúng lúc đó—
Cái “đặc vụ” mà cậu ta đang cố liên lạc, đang một mình lẻn vào Đặc thị Segwang.
“Phù…”
Kim Sol-eum mở mắt trên ke ga Buổi Sáng của Đặc thị Segwang.
Trong lòng là một mớ lo âu và mong chờ đan xen bùng cháy, nhưng bên ngoài vẫn cố gắng kìm xuống, giữ cho mình tỉnh táo, suy xét và hành động cẩn trọng.
Lần này vụ bẻ lái, tuồn trộm chiếc máy pha thuốc chuẩn bị tiêu hủy, được xử lý sạch sẽ và kín kẽ.
‘Giờ mình sẽ đưa chiếc máy này về cho bên nghiên cứu.’
Đợi sửa xong, lập tức bắt tay chuẩn bị khâu lắp đặt.
Kim Sol-eum sắp xếp lại ưu tiên trong đầu như thế, rồi đứng dậy.
‘Mà, ở ga này, Tòa án Cán Cân biến mất rồi nhỉ.’
Nếu vậy, mình cũng có thể tranh thủ ghé xem Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ bên ke đối diện. Biết đâu bố trí nó ở đó sẽ thuận tiện hơn.
‘Không chừng phòng chờ lại xuất hiện nữa.’
Theo thói quen, cậu quay đầu nhìn.
Phía trên ke ga Buổi Sáng, nơi từng đặt Tòa án Cán Cân, giờ chỉ còn một khoảng không trống trải – khu phòng chờ.
‘Đúng như dự đoán…’
Nhưng ở sâu trong phòng chờ, có một người đang đứng.
“…!”
Kim Sol-eum theo phản xạ lùi lại, tìm góc an toàn trước rồi mới xác định đó là ai.
Trong gian phòng chờ cũ kỹ, tối tăm, bóng người ấy từ từ bước lên phía có ánh sáng từ ke ga hắt vào… để lộ rõ hình dạng….
“…….”
“…….”
Bồi thẩm viên số 1.
Một người khoác đồng phục đặc vụ, mang gương mặt Ho Yoo-won, đang đứng đó, lặng lẽ nhìn chằm chằm Kim Sol-eum.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
