Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 461: Cái giá phải trả để tránh Thảm Họa Diệt Chủng
Suýt nữa thì tôi ngã quỵ.
Tôi phản xạ đứng khựng lại, ngẩng lên nhìn về phía bậc thang ga Buổi Sáng thêm lần nữa, nhưng chẳng có gì thay đổi.
Ho Yoo-won.
Quả thật, một “đặc vụ Segwang” mang gương mặt vị giám đốc Mộng Mơ Ban Ngày ấy đang đứng giữa không gian tàu điện cũ nát.
Bồi thẩm viên số 1 mà tôi đã gặp ở Tòa Án Cán Cân.
– Người đó chỉ là một cái vỏ rỗng. Bản thể thật nằm ở bên trong. – Cậu đã tách hết d*c v*ng lệch lạc, suy nghĩ lệch lạc, cảm xúc cực đoan, mọi phán đoán bất thường… rồi giao tất cả cho những nhân cách khác, bị tách ra và giam riêng trong mình.
Chính vị bồi thẩm viên từng truy hỏi tôi.
Và rồi…
– Đã xác nhận tính hợp lý trong lời khai của ứng viên tuyển chọn. Công nhận người đó ở trong trạng thái “một cá thể hoàn chỉnh”, đủ để đặt lên cân đo cái ác.
Cũng là người, với gương mặt Ho Yoo-won, đã dẫn tôi quay lại làm “người”.
Nghĩ bụng cách gọi này chắc không hợp, nhưng cuối cùng tôi vẫn mở miệng…
“……Ngài… đặc vụ?”
Bồi thẩm viên số 1 nhìn tôi, mỉm cười hiền rồi lùi vào vùng bóng tối phía sâu trong phòng chờ.
“……!”
Tôi lập tức đuổi theo, bước lên bậc thang dẫn vào phòng chờ.
Nhưng phòng chờ cũ kỹ chỉ là một khoảng trống tối om.
[Đúng là y như hiện tượng ma ám!*]
Tôi nuốt nước bọt.
[Trước mắt bạn tôi là hai con đường. Đuổi theo hay không đuổi theo, đó mới là vấn đề!]
…Đi chứ.
[Ồ!]
Tôi đặt chân lên bậc thang.
Muốn kết thúc được cái quái đàm này thì rốt cuộc mình phải biết nó là thứ quái đàm gì đã.
Bên ngoài nhà ga này, cả Đặc thị Segwang hiện đang bị dạng quái đàm nào chiếm giữ?
Nó có quy tắc hay cách đối phó nào không?
Nếu là một linh thể thuộc Cục Quản lý Thảm Họa của đặc thị này, lại còn mang mặt Ho Yoo-won, thì khả năng cao sẽ biết.
Lối để moi được thông tin đang nằm ngay trước mắt tôi.
Thế là cuối cùng, tôi bước hẳn vào phòng chờ phía trên bậc thang ga Buổi Sáng.
“…….”
Nhìn tổng thể, nó cũng giống như các phòng chờ ở những ga khác đã được “giải trừ quái đàm”: chỉ khác là cảm giác tàn tạ hơn.
Nghĩa là đã có nhiều dấu vết con người hơn hẳn.
Hình như từng có kha khá người chạy trốn lên đây…
Một phế tích khô khốc đến mức vết bẩn cũng khô quắt lại; bầu không khí heo hút của một thành phố bị bỏ rơi….
Và rồi:
[Nhìn đằng kia đi, bạn của tôi!]
Tấm bảng chỉ dẫn “Cổng ra số 2 – Tòa Án Khu Vực Segwang”.
Bồi thẩm viên số 1 mang hình dạng Ho Yoo-won đang đứng trước tấm bảng đó.
Anh ta đang cúi nhìn bảng, nên tôi chỉ thấy được bóng lưng.
Haa…
“…Tòa Án Cán Cân biến mất rồi mà ngài vẫn ở đây sao.”
Bồi thẩm viên số 1 quay lại nhìn tôi.
“Các vị bồi thẩm viên khác… cũng vẫn còn ở đây ạ?”
Anh ta cười mỉm một cách khó đoán, rồi như đang cân nhắc điều gì đó, khẽ cau mày, giơ tay chỉ về một hướng.
Về phía Cổng ra số 2 đã kéo kín cửa cuốn.
…Bên ngoài? “Ý ngài là… họ đang ở ngoài ga này ạ?”
Bồi thẩm viên số 1 chậm rãi gật đầu.
Một cảm giác khó tả càng dâng lên trong tôi.
“…Tôi biết mấy năm trước ở đây từng xảy ra thảm họa cấp diệt chủng.” “Vậy bây giờ, chính xác là… chuyện gì đang diễn ra ngoài đó vậy?”
Không có câu trả lời.
Hay phải hỏi theo hướng khác?
Tôi quyết định đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi đã gặp một ‘phân thân’ của ngài.”
Nụ cười trên mặt bồi thẩm viên số 1 thoắt cái nhạt hẳn.
“Anh ta… rất muốn lấy lại bản thân mình đang bị mắc kẹt ở nơi đó. Vì thế nên mới gửi tôi đến Đặc thị Segwang này. …Không biết ngài có cùng suy nghĩ không?”
Tôi hỏi thêm lần nữa.
“Ngài cũng muốn ra khỏi đây, giống như phân thân kia… phải không?”
……
Bồi thẩm viên số 1 cất tiếng.
Giọng nói mờ đục như vọng qua lớp sương mù:
– Tôi không phải là đặc vụ.
Không phải đặc vụ?
Tôi vô thức nhìn lại đối phương từ đầu đến chân. Nãy giờ vì mải nhìn gương mặt giống hệt Ho Yoo-won nên tôi không để ý kỹ bộ đồng phục trên người anh ta….
Và tôi chợt hiểu ra.
À.
Bộ tôi vẫn nghĩ là “đồng phục đặc vụ” kia, so với đồ thật ngoài đời, lại khác nhau ở vài chi tiết lặt vặt.
Khác ở chỗ…
Không có phù hiệu đơn vị.
Chỗ lẽ ra phải có phù hiệu ghi cơ quan công tác, lại chỉ gắn một miếng phù vải nhỏ méo mó như đồ trẻ con làm thủ công.
…Trên đó vẽ hình một con cáo.
Thứ “không thuộc hệ thống” ấy lập tức khiến người ta liên tưởng đến ngọn lửa yêu tinh….
Một thực thể siêu nhiên, nhưng hiền lành.
“Vậy ra ngài không phải đặc vụ… mà là linh thể cộng tác của Cục Quản lý Thảm Họa.”
Bồi thẩm viên số 1 im lặng nhìn tôi, rồi nói tiếp:
– Tôi chỉ là một bản chiếu còn sót lại ở đây thôi. – Không phải bản thể thật.
Và cơ thể anh bắt đầu vỡ vụn từ những đầu ngón tay, như cát đang rơi.
“……!”
Nhìn là biết anh không còn sức mà cầm cự lâu nữa.
Bồi thẩm viên số 1 nhìn bàn tay mình – ngón trỏ đã biến mất – nở một nụ cười chua chát, rồi nói tiếp.
Mỗi lần anh ta mở miệng, tốc độ tan rã của cơ thể lại càng nhanh hơn.
– Cậu vẫn còn cơ hội, hãy quay về từ đây đi. Cậu không nhất thiết phải đáp lại yêu cầu của bất kỳ ai.
Đối phương nhìn tôi, ánh mắt vừa mang chút hứng thú, vừa có gì đó giống như sự quan tâm.
– Nhưng dù thế nào cũng nhớ tiếp tục đi tư vấn tâm lý đều đặn nhé. – Tôi cố gắng trụ lại một chút, chỉ để nói với cậu điều này thôi.
“Chờ đã,”
– ĐỪNG SANG GA BÊN KIA.
“……!”
Vừa dứt câu ấy, hình bóng Ho Yoo-won trước mắt tôi tan biến hoàn toàn.
Chỉ còn lại một đống tro trắng, và… một chiếc áo khoác cũ kỹ dáng đồng phục đặc vụ rơi bừa bãi trên sàn.
“…….”
Tôi cúi xuống nhặt nó lên.
Cả đám tro trắng, phòng khi cần, tôi cũng đổ sạch nước trong chai suối ra rồi cố hết sức xúc vào trong.
‘…Ga bên kia, hả.’
Theo những gì tôi biết, thứ duy nhất đáng chú ý ở phía đó chỉ có một.
Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ.
[Hừm, lời khuyên cuối đời đấy. Nghe có vẻ cảm xúc, nhưng ta cũng không thể khẳng định là hoàn toàn đúng được…. Tôi muốn nghe quyết định của cậu, Lộc con à?]
Tôi bình thản nói: “Cứ đi xem.”
[Quả nhiên!]
‘Nếu thật sự muốn tôi tuyệt đối đừng sang đó, chắc hẳn anh ta đã không buông ra cái “gợi ý ga bên kia” này đâu.’
Đúng hơn phải hiểu… đây là kiểu nhắc trước để tôi chuẩn bị tinh thần, rằng phía trước sẽ là một chuyện cực kỳ khổ sở và kinh khủng.
‘Dù vậy vẫn phải chuẩn bị sẵn phương án bỏ chạy, phòng khi có biến.’
Chỉ là… Brown trông có vẻ hơi phấn khích.
[Ô, cậu biết cách bắt nhịp câu chuyện/‘tập’ ghê đó, bạn tôi! Đúng là kiểu người bước ra từ một cái show nào đấy á, làm đúng bài bản như đang diễn trong chương trình ấy… hành động là chứng minh liền luôn.]
…Được cổ vũ nhiệt tình đến mức này thì cũng hơi đáng sợ thật.
‘Haa…’
Tôi nhét “đồng phục đặc vụ” và tro của Bồi thẩm viên số 1 vào bên trong cổ tay, rồi bước đi.
Ở gđối diện, cũng như các ga khác, tôi mở cánh cửa “phòng máy” vốn là Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ giả trang….
Và chết đứng tại chỗ.
Khu cơ sở của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ ở ga Buổi Sáng hầu như… không bị cháy.
“…!”
Trước mắt tôi là hành lang văn phòng với một ít vệt ám khói, nhưng nhìn chung vẫn còn nguyên vẹn.
Do hệ thống phun nước tự động hoạt động kịp thời? Hay là tầng này vốn cách xa chỗ bốc cháy? …
Dù thế nào thì điều quan trọng nhất chỉ có một.
Manh mối!
[Ồ, trông giống một nơi mà hình như đã có người sống sót đến tận phút cuối cùng vậy!]
Tôi vội vã mở từng cánh cửa văn phòng, lục soát khắp nơi.
Và rồi nhận ra điều khác thường.
“…Brown.”
[Bạn tôi lại gọi Brown này à.]
“Đây không phải văn phòng.”
Sau mỗi cánh cửa gần như đều là một căn phòng trống trơn.
Không hề có dấu vết cháy, nhưng cũng chẳng có bàn ghế, máy tính hay ghế ngồi gì cả.
[Thế thì có nghĩa là gì đây?]
Tôi tiếp tục bước.
Ở một góc phòng, có một vật tròn tròn nằm lăn lóc…
Một cuộn len màu xanh non.
Trên dải giấy quấn quanh có in logo của quái đàm “Nhà Sản Xuất Đồ Chơi của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ”, ánh vàng dập nổi lấp lánh.
“Có nghĩa là tầng này… chắc được Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ dùng làm kho chứa.”
[Hồ.]
Mấy cái thùng có thể khuân đi được, nên mới chẳng để lại dấu vết.
Rõ ràng là lúc xảy ra cháy, ai đó đã dùng vật phẩm nào đó để sơ tán sạch đống hàng hóa trong này đi.
‘Rồi chính mớ đồ đó, khi được tung ra ngoài đời… đã gây nên đủ loại quái đàm khác nhau….’
Nghĩ theo hướng đó thì mọi mảnh ghép đều khớp.
Tôi đi xem thêm vài phòng nữa.
Tất cả đều trống rỗng.
[Tiếc thật. Nếu mà được chơi trò săn kho báu thì chắc vui lắm.]
Nhưng Brown đã tiếc nuối hơi sớm.
Vì ngay phòng sát cạnh cửa thoát hiểm, tôi đã tìm được dấu vết.
[Hừm. Một cái bàn làm việc bình thường nhỉ.]
Cũng là cái bàn duy nhất.
‘Có lẽ là bàn của nhân viên phụ trách quản lý kho.’
Nhưng thứ quan trọng là ở phía sau.
Trên kệ sách có đặt một chiếc USB.
Một chú thỏ đỏ ngộ nghĩnh, trên thân có khắc logo của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ.
'Chuẩn luôn.'
Tôi lập tức với tay cầm lấy nó.
Vì tôi có thể kiểm tra luôn ngay tại chỗ.
‘Tôi có mang laptop riêng theo rồi.’
[Ồ!]
Đây là một trong những món “đồ nghề thám hiểm” tôi chuẩn bị, rút kinh nghiệm từ mấy lần trước. Ban đầu tôi định đưa cho mấy nghiên cứu viên, nhưng giờ dùng ở đây luôn chắc cũng không sao.
Tôi vội lôi laptop ra khỏi hình xăm kho đồ, bật máy lên rồi cắm USB vào. Dĩ nhiên là chẳng bắt được wifi, nhưng USB thì sài được, biểu tượng ổ đĩa di động hiện lên…
Mật khẩu: ___________
À.
[Ôi, bế tắc rồi đây. Ở cái viện nghiên cứu xóa sạch dấu vết thế này, làm sao moi ra được mật khẩu chứ?]
“…….”
[Bạn tôi?]
Tôi nhìn xuống dòng chữ hiện ở phần “gợi ý mật khẩu”.
Gợi ý: Khởi đầu đầu tiên của chúng ta Mật khẩu: ___________
[Chẳng lẽ… lại là cái trò ngu ngốc đặt mật khẩu bằng năm thành lập công ty hay kiểu số dễ đoán như thế sao?]
Thú thật, bình thường chắc tôi cũng sẽ phản xạ nghĩ y chang vậy rồi nghẹn họng luôn, nhưng lúc này mắt tôi lại dán vào chỗ khác.
Chính là số ô trống của ô nhập mật khẩu.
Mật khẩu: ___________
‘…11 ký tự.’
Nếu là chữ cái, số, cùng lắm thêm kí tự đặc biệt, thì dạng ngày tháng cũng khó đủ 11 ký tự.
‘“Khởi đầu” đầu tiên của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ…’
Hay là phát minh đầu tiên của bọn họ?
Tôi cố lục lại hồ sơ thám hiểm Bóng Tối để nhớ xem sản phẩm đầu tiên của viện là gì, nhưng chẳng hiện lên được cái tên cụ thể nào. Chẳng lẽ lại là thứ tự đăng ký quái đàm?
‘Mình phải ngồi nhớ hết tên các sản phẩm của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ à?’
Mà đa số tên đều dài, màu mè, quy ra 11 ký tự chữ cái thì khó lắm…
…….
…!
[Ồ, bạn tôi bắt đầu gõ gì đó rồi kìa.]
Có đấy.
11 ô.
Tôi như bị thôi miên, đặt tay lên bàn phím.
Thứ đã từng dùng để triệu hồi tôi đến nơi này. Một trong những phát minh của bọn họ mà tới giờ tôi vẫn giữ bên mình.
Mật khẩu: nguoibantot
Vật phẩm người bạn tốt.
Tôi nhấn Enter.
Ổ đĩa mở ra, khóa được gỡ.
‘Mở được rồi.’
Cơn choáng chạy khắp người chỉ thoáng qua, tôi lập tức mở ra kiểm tra các file bên trong.
[Lời để lại.txt]
Là một file Notepad (ghi chú). Vừa double click, những dòng chữ nguệch ngoạc, vội vã hiện lên – không hẳn là câu cú hoàn chỉnh, mà giống ghi chú khẩn cấp.
Cháy nổ xảy ra Đang sơ tán xuống ga tàu điện ngầm Đồ quý giá -> Trụ cứu hỏa
Trụ cứu hỏa.
Tôi theo phản xạ ngẩng đầu, lao ra hành lang, bật nắp chiếc trụ cứu hỏa ở đó.
Lần mò gỡ phần trong cùng ra, bên trong lộ ra một khoảng rỗng, trong đó nhét một cái két sắt.
“…!”
[Đã tìm thấy kho báu rồi. Xin chúc mừng!]
Tôi nhét nguyên cái két đó vào kho đồ ở cổ tay. …Dạo này hình như gần đầy thật, phải ấn mạnh mạnh mới vô.
‘Dù sao cũng trúng mánh lớn.’
Đồ quý giá cất trong kho của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ mà.
Tôi lau mồ hôi, hơi phấn khích, tiếp tục kéo xuống đọc nốt nội dung trong file ghi chú.
Cần xác nhận: Phương án ứng phó của Chính phủ (Khẩn cấp)
Cái đó là…
…….
…….
…….
…….
…….
À.
“Chị Ha-geum ơi, vậy em về trước nha~”
“Ừ, đi đi.”
Đặc vụ Ha-geum ngáp một cái, nhìn bóng lưng thành viên đội vừa rời khỏi container mà bật cười khẽ.
Đó là người vừa được gọi trở lại làm. …Cô là người tự tay kéo cậu ta về, để lấp chỗ trống của Go Myeong.
Đây là chuyện kiểu gì cũng khó mà quen được.
‘Haa…’
Ít ra, với Go Myeong thì vẫn còn hi vọng quay về, nên lòng cô đỡ nặng hơn đôi chút.
Đặc vụ Ha-geum vừa lau kiếm vừa chuẩn bị tan ca thì—
“Đặc vụ.”
Rầm.
Cửa container bật mở, ai đó đứng chết trân ở ngưỡng cửa, nhìn cô.
Mặt cắt không còn giọt máu.
Đặc vụ Nho , Kim Sol-eum, đang đứng đó.
“Cậu…!”
Ha-geum bật dậy, mừng rỡ theo phản xạ, nhưng vừa nhớ lại đủ thứ chuyện xoay quanh Kim Sol-eum, nét mặt cô cứng lại.
Cả lý do cậu lại đột ngột xuất hiện nữa.
“…Cậu thật sự ổn chứ?”
“Vâng.”
Câu trả lời nghe có vẻ chắc nịch, nhưng sắc mặt thì không phải vậy.
“Không có chuyện gì mới xảy ra với các đặc vụ khác chứ ạ.”
“Hiểu rồi. Ngồi xuống đã.”
Theo lời vừa hướng dẫn vừa gần như ép của Ha-geum, đặc vụ Nho gần như đổ người xuống ghế, vừa ngồi là mở miệng luôn:
“Em đến vì có chuyện muốn báo về Đặc thị.”
“Thế à?”
Nói thì sảng khoái vậy, nhưng Ha-geum vẫn thấy lạ.
‘Sao lại tìm đến mình?’
Rõ ràng cậu thân với hai đứa cùng Đội Huyền Vũ 1 hơn.
Thật ra bản thân Ha-geum cũng đã chịu đụng chạm với Kim Sol-eum này kha khá, nên cũng có chút tình nghĩa của kiểu “đồng đội nhiều nợ nần”, nhưng dù gì thì cũng khác đội; từ góc nhìn đàn em, nhất định sẽ có cảm giác giữ khoảng cách.
Huống hồ lại còn là người từng làm gián điệp nữa.
Nhưng đã lặn lội đến tận đây, hẳn phải có lý do.
Đặc vụ Ha-geum im lặng chờ.
Sau một hồi lâu lặng thinh, đặc vụ Nho mới lên tiếng.
“Là về cái Đặc thị đang bị phong tỏa ấy ạ.”
“Ừ. Có tin gì mới sao?”
“…Là về cách phong tỏa thành phố đó.”
Cách phong tỏa?
“Cục mình… đã dùng cách ‘xóa luôn sự tồn tại của thành phố’ để phong tỏa nó, đúng không ạ.”
“Nhìn tình hình thì là vậy.”
Xóa khỏi nhận thức.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
