Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 453: Đặc vụ bạch nguyệt quang của Dê

Một người đàn ông ăn mặc bình thường, trạc đầu ba, đang hí hửng nói chuyện điện thoại trong phòng trọ của mình.

“Ờ ờ, đúng rồi, tao đậu Mộng Mơ Ban Ngày rồi đó! Ừ, tao nộp cho vui thôi mà.”

Anh ta ứng tuyển vào đợt thông báo tuyển bổ sung đột ngột của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, ai dè lại lọt đến vòng cuối cùng và đậu luôn.

Và bây giờ thì đang giả vờ “tình cờ nhắc tới” để gọi cho đủ mọi người khoe cho sướng.

Đặc biệt là cái thằng bạn học kém hơn mình, đến giờ vẫn chưa xin được việc.

‘Gì cơ? Mày bảo ánh mắt tao trông hãm nên phải chuẩn bị phỏng vấn cho kỹ á?’

Nhưng nhìn kết quả đi mà xem!

“Thì cũng kiểu… ừ thì đậu việc này rồi, cũng hơi tiếc tiếc. Hiểu không? Đâu có cơ hội nộp nhiều chỗ như mày đâu.”

Cái kh*** c*m tê người khi hạ thấp một đối thủ thua kém mình.

Chỉ nghĩ tới chuyện sau này thằng bạn đó ngồi ngẫm lại cuộc nói chuyện này rồi tụt tự tôn, là đã thấy rạo rực rồi.

Tân nghiên cứu viên của Mộng Mơ Ban Ngày vừa run lên vì khoái trá trong lòng, vừa bô bô cái miệng.

“Mày cũng nên nộp thử chứ? Ủa, mày có nộp hả? Tao không biết luôn đó. Xin lỗi nha. Lần sau gặp tao đãi cho một bữa xuuuấc!!”

Đột nhiên—

“Rầm.”

Từ giữa không trung, một thứ gì đó màu đen rơi thịch xuống.

Rồi nó thò tay ra, túm chặt lấy cổ anh ta.

“…!!”

Đó là một cái bóng đen sì.

‘Gì… từ đâu ra?’

Rõ ràng trần nhà không hề có chỗ nào để thứ đó chui ra cả. Dù đảo mắt nhìn lên trần thì cũng chẳng thấy dấu vết gì.

Thế thì nó chui từ đâu xuống?

“Suỵt.”

Bóng đen đó đưa bàn tay đeo găng lên, áp lên khuôn mặt đang đeo khẩu trang đen của anh ta.

Rồi rất chậm, rất khẽ thì thầm:

‘Cúp máy đi.’

Ực.

“T–tao… cúp… nhé… lần sau nói tiếp!”

“Tạch.”

Tân nghiên cứu viên vội vàng tắt máy, bàn tay đang úp trên mặt anh từ từ buông xuống.

Nhưng bàn tay đang siết cổ thì vẫn giữ nguyên.

Cảm giác bị bóp nghẹt đó.

‘Đ-đm….’

Cướp à?

Trong khi não thì đông cứng lại bởi đủ loại suy đoán đen tối, còn thái dương thì túa mồ hôi lạnh, một giọng nói thong thả chui tọt vào.

“Chào.”

“…….”

“Người ta chào mà không đáp lại à.”

“À, à… chào anh ạ….”

Tân nghiên cứu viên đang căng hết não lên xoay vòng vòng bèn nuốt nước bọt một cái, rồi lắp bắp:

“T–tôi… tôi không có nhiều tiền lắm, nhưng nếu anh tha cho tôi, tôi… tôi có thể đi vay ngay bây giờ, chuyển khoản cho anh luôn….”

“Gì cơ. Trông tôi giống cướp lắm hả?”

Rất giống luôn ấy!!

“Xin lỗi, xin lỗi anh! V–vậy anh vào đây vì chuyện gì….”

“Tôi thì… ừm.”

Một tràng cười khúc khích vang lên.

“Gọi là ‘thiên thần hộ mệnh trong một ngày’ của cậu… chắc cũng được ha.”

“…….”

Thằng điên.

Đúng là đồ điên. Xui tận mạng rồi. Chắc chắn là dạng sát nhân hàng loạt, tâm thần giết người.

Nhưng từ tiếp theo mới là cú sốc thật sự.

“Nhỉ, anh Park Kyung-hwan.”

“…!!”

“Anh vừa lấy bằng tiến sĩ ngành tin–sinh học, mới tốt nghiệp cao học xong. Trong quá trình đó thì ăn cắp đề tài luận văn của bạn cùng lab, rồi nhanh tay công bố trước.”

Lời vạch trần khiến đầu óc anh ta trắng xóa. “C–cái đó….”

“Đừng lo. Tôi không đến đây để truy cứu chuyện đó đâu.”

Cạch.

Kẻ đột nhập nhấc bàn tay khỏi mặt anh ta.

Thứ đang lóe lên ánh bạc trong tay hắn.

“Chỉ là bảo là: ngồi yên.”

Ngay sau đó, một tiếng thét bị bóp nghẹt vang lên, dội khắp căn phòng trọ.

******

[Quả là một màn thẩm vấn khá k*ch th*ch đấy, bạn tôi! Cảnh này trông còn ra dáng gián điệp hơn cả lúc chúng ta lén chui vào giữa đám công chức nghèo ấy, thật là thú vị!]

Gián viên… là cướp có vũ lực thì đúng hơn chứ….

‘Xâm nhập trái phép kèm đe dọa….’

Tôi cũng ý thức được là mình đang trượt thẳng vào con đường phạm tội rất trơn tru, nhưng thú thật thì cũng chẳng thấy áy náy cho lắm.

Chắc vì tôi biết rất rõ những việc hắn sẽ làm sau khi vào Mộng Mơ Ban Ngày.

Nghiên cứu viên Park Kyung-hwan.

Nếu phải so sánh thì, nếu Gwak Je-gang là kiểu người vì tò mò mà lao vào làm đủ trò điên rồ, thì thằng này là kiểu nhân viên văn phòng mang cảm giác “tao hơn mày”, dựa vào đó mà bắt đội thám hiểm hiện trường với dân thường phải làm những chuyện tàn nhẫn.

Kiểu như những gì đội “tốt thí” phải trải qua vậy.

Những dòng “báo cáo” kiểu: hành hạ kẻ yếu cho đã nư, để rồi bản thân cũng thấy tởm và tim đập loạn xạ.

‘Đúng là đám nghiên cứu viên Mộng Mơ Ban Ngày, nhân phẩm chả ra gì….’

Theo một nghĩa nào đó thì cũng phải cảm ơn hắn, vì nhờ vậy mà tôi đỡ thấy có lỗi với những gì mình làm với hắn.

Tôi nhìn thứ “một phần của nghiên cứu viên Park Kyung-hwan” mà mình đã cắt mang về rất chỉn chu.

Chính là… móng tay.

‘Uầy….’

Tôi tất nhiên không hề có sở thích đi cắt móng tay người khác. Nhưng lần này buộc phải làm.

Đó là “bộ phận” cần thiết để tôi có thể thế chỗ Park Kyung-hwan, đóng giả làm “nghiên cứu viên một ngày”.

‘Với lại, việc hắn là nhân viên mới thực ra lại là điểm cộng.’

Cái lợi của việc “chưa có thâm niên” là như sau:

Quan hệ quen biết mặt mũi với người khác gần như chưa có.

Ít có cơ hội chạm mặt cấp trên.

Tức là: khi tôi thế chỗ hắn làm “nghiên cứu viên ”, khả năng bị ai đó nghi ngờ, hay tình cờ đụng trúng mấy đội đặc biệt/cấp trên có thể nhìn thấu được thân phận thật của tôi… là cực kỳ thấp.

Ví dụ như… Giám đốc Cheong.

‘Nhân viên mới thì làm gì có chuyện gặp Giám đốc, trừ lần chào hỏi đầu tiên sau khi vào công ty.’

Còn tôi, là do vì muốn cày điểm phúc lợi trong hệ thống phúc lợi nội bộ mà phải làm đủ trò xiếc, đến mức bị để ý và bị gọi lên thôi.

…Rồi sau đó còn vô số lần “tình cờ” gặp nữa.

Và cuối cùng thì còn ký luôn cái hợp đồng điên khùng, bị trói vào đội an ninh làm việc lâu dài.

“…….”

Ý nghĩ đó tự nhiên trồi lên.

Tôi nhớ lại tờ hợp đồng lao động đội an ninh của mình mà Giám đốc Cheong đã cầm đi.

‘Cái hợp đồng đó ấy.’

Giờ không cần nữa.

Nhận ra điều này, tôi thấy… hơi sảng khoái luôn.

Bây giờ, tôi đã có thể tự giữ vững trạng thái của mình. Kể cả không dựa vào cái “thân phận nhân viên đội an ninh”, thể xác lẫn tinh thần tôi vẫn không sụp đổ, vẫn tồn tại ổn định.

Tôi siết chặt bàn tay của một con người.

‘Vấn đề là, câu “vậy thì tôi xin nghỉ việc” sẽ không còn tác dụng nữa.’

Vì đó là hợp đồng “vĩnh viễn”.

‘Thực ra gọi là hợp đồng thì hơi quá lời, giống… giam giữ thì đúng hơn….’

[Hừm, Brown đây có thể đưa ra một lời khuyên được chứ?]

Hử?

‘…Được chứ. Gì vậy?’

[Vốn dĩ, luật lệ và quy định… đôi khi bị đẩy lùi bởi những “thứ có độ ưu tiên cao hơn” mà.]

Sột soạt.

Từ con búp bê vải phát ra tiếng như đầu ngón tay đang cà nhẹ lên lớp găng tay vải trắng cao cấp.

Cứ như đang giơ ngón trỏ lên vậy.

[Giả sử tồn tại một quy định còn mạnh hơn cái “hợp đồng” của vị cấp trên vô lễ kia của bạn tôi, thì chẳng phải bản hợp đồng đó sẽ tự nhiên trở nên vô hiệu hay sao?]

Tức là…

‘Lấy một “bộ luật khác” để đè cái hợp đồng đó xuống à?’

[Đúng thế! Chẳng hạn như, ký một hợp đồng lao động khác. Ồ, với một nơi làm việc oách hơn, một ông chủ vĩ đại hơn chẳng hạn.]

‘…Kiểu như chương trình talkshow đêm khuya của Brown - vị MC vĩ đại đó ấy hả?’

[Ôi trời! Tôi không nỡ từ chối ví dụ xuất sắc như thế đâu!]

Vâng. Tôi đoán trước là anh sẽ nói vậy mà, thưa anh MC….

Nhưng trong đầu tôi lại bật ra một ý khác hẳn.

‘“Bộ luật khác”, hử.’

Ý tưởng lóe lên như bóng đèn vừa bật, nhưng… đây có vẻ là loại chiêu chỉ dùng được khi đúng thời khắc đến.

‘Tạm thời cứ cất đó đã.’

Được rồi.

Giờ ưu tiên là phi vụ “trộm máy dung dịch giấc mơ Mộng Mơ Ban Ngày” đã.

‘Đồ nghề chuẩn bị đủ rồi.’

Tôi vận hết công suất não, hoàn thiện kế hoạch đột nhập với tư cách “nghiên cứu viên”. . . .

Và thế là một tuần sau.

Đúng 8 giờ 10 phút sáng, tôi lại đứng trước cửa tòa nhà chính của Công ty Mộng Mơ Ban Ngày, y như ngày xưa.

“…….”

Nhưng có một điểm khác với trước kia.

Chính là… bộ đồ tôi đang mặc.

‘Hú….’

Tôi đang mặc áo blouse trắng.

-“Áo blouse kiểu này không phải thường là vào trong rồi mới thay à?”

-“Cả đám hơi bị phê vibeeee… Vâng, nói chung hơn nửa đám tân binh tụi em mặc luôn từ nhà đi làm đó ạ. Nhất là trong thời gian thử việc ấy!”

Vừa nhớ lại cuộc trò chuyện rôm rả với nghiên cứu viên khác, tôi vừa bước vào trụ sở chính.

Bóng tôi phản chiếu trên kính: một nghiên cứu viên mặt mũi bình thường, đeo kính gọng sừng.

“Chào anh, nghiên cứu viên Park.”

Y chang bề ngoài của nghiên cứu viên Park Kyung-hwan.

“Chào buổi sáng ạ.”

Tôi đáp lại lễ phép với nhân viên lễ tân. Trong túi áo blouse, có một món đồ nhỏ đang lấp lánh ánh bạc.

Đầu nó được đúc giống như mũi của một con gặm nhấm.

CẮT MÓNG “CHUỘT ĐỒNG”

Vật phẩm bắt nguồn từ truyền thuyết “Con chuột đồng ăn móng tay móng chân người ta vứt đi, rồi hóa thành hình dạng người đó mà xuất hiện.”

Khi dùng chiếc cắt móng này, nếu bên trong đang chứa “móng đã cắt” của ai đó, thì cơ thể người dùng sẽ biến đổi theo bề ngoài của chủ nhân móng đó.

Mỗi móng cho hiệu lực biến hình kéo dài khoảng nửa ngày.

Nếu trong trạng thái này mà gặp chính chủ của móng, hai bên sẽ lập tức nảy sinh sát ý cực mạnh với nhau, dễ dẫn tới đủ loại vụ án giết người, cố ý gây thương tích…

Nói một câu cho dễ hiểu: tôi đang dùng móng tay của nghiên cứu viên để giả dạng chính nghiên cứu viên đó.

‘Lúc thấy nó bán siêu rẻ trên “Mua Sắm Hoang Tưởng” là tôi hốt luôn. Giờ nhìn lại thì đúng là quyết định thần thánh.’

…Chỉ là cảm giác có móng tay người khác mọc trên đầu móng tay mình thì vẫn hơi rờn rợn.

‘Haa…’

Rồi thì…

– Vâng. Đi thẳng, rồi tìm khu có gắn bảng điện tử là được ạ. – À cái đó… ừm. Em có thấy qua rồi thì phải…

Tôi đã đi hỏi hết những người làm lâu năm ở Mộng Mơ Ban Ngày để nắm toàn bộ cấu trúc tòa nhà chính, tòa phụ và vị trí đặt các thiết bị “dung dịch giấc mơ”.

Và dĩ nhiên, người hiểu rõ nhất về lộ trình làm việc của bộ phận nghiên cứu…

‘Thì đương nhiên là chính dân nghiên cứu rồi.’

Trong số đó, hiện có hai người vẫn còn sống, đang mắc kẹt trong Đặc thị Segwang.

Vẫn còn giữ liên hệ với tôi.

– Lộc nim, bên này nè!

Tôi nhớ lại những bức thư mà trưởng phòng Lee Seong-hae đã chuyển giúp từ các nghiên cứu viên.

Đúng vậy. Lần xâm nhập Đặc thị Segwang này, phía Mộng Mơ Ban Ngày cử một tổ 3 người, không có tôi đi cùng.

Họ sợ rằng nếu tôi trực tiếp vào Đặc thị Segwang một lần nữa, gặp thêm cú sốc nào đó, thì cái cơ thể vừa mới “lắp lại” của tôi sẽ lại sụp.

‘Và chính lúc họ trống mặt trận thì mình tranh thủ… bê máy ra.’

Trong ba người đó, trưởng phòng Lee Seong-hae đã vui vẻ nhận lời làm “người chuyển phát thông tin” cho tôi. Tôi thật sự rất biết ơn.

Không chỉ thế, cô còn kể chi tiết tình trạng của mọi người, với tình trạng của nhà ga nữa.

– Phó phòng Eun Ha-je với Đặc vụ kia lên tàu an toàn rồi đó ạ! Rồi còn… – Ở ga Buổi Sáng không có chỗ nào gọi là “tòa án cái cân” hết á. Tôi thấy ở đó chỉ là một phòng chờ cũ kỹ thôi mà?

‘…….’

Có vẻ như tòa án của Cục Quản lý Thảm Họa đã kết thúc nhiệm kỳ thật rồi.

‘Vậy là mình có thể tới thăm cái “Viện nghiên cứu vui vẻ” ở nhà ga đó….’

Không chừng còn có thể lần ra thêm vài dấu vết của chi nhánh Cục Quản lý nữa.

Tôi tự hứa sẽ vào Đặc thị lần tới để kiểm tra.

Vừa nhớ lại nội dung thư, tôi vừa bấm nút thang máy rồi bước vào.

‘Dù sao thì mình cũng đã yêu cầu “ghi đúng theo ý tôi” rồi, nên Gwak Je-gang sẽ không dám viết linh tinh hay cài bẫy mình trong phần trả lời đâu.’

Tôi nhớ lại đoạn thư chính là lý do khiến tôi chọn ngày hôm nay để hành động.

– Tân binh bên nghiên cứu bọn tôi không có buổi định hướng, mà sẽ trải qua một giai đoạn thực tập để làm quen với công việc sau này. Ờ thì, ban đầu người ta cho làm mấy việc hơi khác với tưởng tượng ấy ạ. Cần thời gian thích nghi mà!

(Trong khi đội thám hiểm hiện trường thì bị quăng thẳng vào những “công việc khác dự kiến” kiểu… bị ném thẳng vào bóng tối, thích nghi cái nỗi gì.)

‘Nghe thôi đã thấy hơi… tức rồi đấy….’

Dù sao thì, đám người được giao cho nghiên cứu “bóng tối” – cái thứ chả liên quan mấy đến chuyên ngành gốc của họ – sẽ phải trải qua một vòng “trải nghiệm thực tế” toàn bộ công việc của bộ phận nghiên cứu, theo trình tự rất bài bản.

Và hôm nay chính là…

Ngày đi xem dây chuyền sản xuất thuốc.

Tức là ngày mà chắc chắn bọn họ sẽ được tiếp cận máy pha dung dịch của Mộng Mơ Ban Ngày.

- Họ, họ bảo là sẽ tập trung ở tầng 20 trước rồi mới di chuyển ạ!

Tôi đã đối chiếu lời kể của mấy nghiên cứu viên với nhau, nên có thể chắc chắn.

‘Đúng là đến sớm vẫn hơn.’

Tôi đảo mắt nhìn sảnh chính vắng người một vòng, rồi bước vào thang máy, chuẩn bị bấm nút “đóng”.

Ngay đúng lúc đó—

“Khoan đã ạ!”

Có người chạy tới trước thang.

Tôi đành ngoan ngoãn giữ nút “mở cửa”. Cũng là để khỏi bị để ý kiểu “thằng kia lên thang mà cứ đập nút đóng cửa như điên”.

Nhưng khi thấy người bước vào, tôi hơi khựng lại.

“…Cảm ơn.”

Là Baek Sa-heon.

Cậu ta liếc qua áo blouse và thẻ nhân viên trên cổ tôi để kiểm tra chức vụ, rồi nở nụ cười “nhân viên công sở mẫu mực”, gật đầu một cái, bấm đại mấy nút tầng.

‘Đúng là làm việc chăm chỉ nên mới lên được chức.’

Ra vào công ty còn sớm hơn cả giờ làm. Bảo sao được lên chức không phải ăn may.

Ting.

Cửa thang máy khép lại, thang bắt đầu chạy lên trong im lặng.

Tôi liếc sang Baek Sa-heon, vừa nhìn vừa suy nghĩ thật nhanh.

‘Kiểu gì cậu ta cũng nhận ra mình.’

Cái mắt đồ vật dưới miếng băng y tế đó. (mắt)

Đây đâu phải lần đầu tiên cậu ta dùng cái “mắt” đó để nhận ra tôi là ai.

‘Hừm.’

Thà giờ ám hiệu cho cậu ta một chút, để sau này biết đường… im miệng, còn hơn là để cậu ta phát hiện rồi la lối làm hỏng chuyện.

Cuối cùng, tôi nhìn Baek Sa-heon và lên tiếng:

“Anh Sa-heon.”

“……Vâng?”

Mặt cậu ta chỉ hiện chút ngạc nhiên kiểu “ủa sao tên này biết tên mình”, chứ không quá hoảng.

Nhưng tôi thừa biết, trong bụng cậu ta chắc đang chửi: “Đồ tân binh phòng nghiên cứu mà dám gọi tên sếp trống không à?” Tôi biết rõ cái nết của cậu ta mà…

Nên tôi cố tình đổi giọng, hạ thấp xuống, nói một câu vừa mơ hồ vừa đủ sức gây sốc.

‘Để xem nào.’

Nếu lôi chuyện talkshow ra thì lộ liễu quá.

Đây là trụ sở Mộng Mơ Ban Ngày, lỡ có cái gì nghe trộm thì cũng không thể để người ta đoán ra “đây là Kim Sol-eum”, nhưng với Baek Sa-heon thì vẫn phải là một câu đủ khiến cậu ta giật mình… Ờ, câu này được.

“Làng của anh thành ra như vậy đúng là đáng tiếc… nhưng trông anh vẫn đi làm ở công ty bình thường, không bị ảnh hưởng mấy, thế là may rồi.”

“…!!”

Tới mức này thì chắc hiểu rồi.

'Biết cậu ta từ cái làng đó' 'Cứ xuất hiện lạ lùng ở mỗi chỗ khác nhau'

Trên đời này còn ai ngoài tôi.

‘Rồi, giờ thì nhẹ nhẹ vén băng mắt lên kiểm tra, xong ai về việc nấy là đẹp.’

Tôi liếc dãy số tầng, rồi nhìn sang cậu ta.

Quả nhiên, Baek Sa-heon theo phản xạ đưa tay lên miếng băng, khẽ vén mép vải—

‘…Hở?’

Đằng sau miếng băng, mắt cậu ta đang nhắm nghiền.

‘Bỏ quên trang bị mắt ở nhà à?’

Sao kỳ vậy. Với cái tính đó thì khó mà quên lắm.

Mà thế này thì chẳng phải tôi vừa phun ra một câu nhận mặt rất “tình nghi” hoàn toàn vô ích sao. Đắng miệng thật sự.

“Vậy… tôi xin phép.”

Tôi chuẩn bị bước ra khỏi thang.

‘Dù sao cậu ta cũng đoán được phần nào, chắc sẽ biết điều mà im lặng.’

Thế là xong—

“…Đặc vụ?”

Hả?

“Đúng mà.”

Thấy phản ứng của tôi, mặt Baek Sa-heon bỗng hiện lên vẻ tin tưởng kỳ lạ.

“Chính là anh, phải không.” (tưởng đặc vụ Bcahj Nguyệt Quang cảu ẻm)

Khoan đã.

Tôi nhìn cái vẻ hăng hái bỗng dưng bừng lên trên mặt cậu ta, chợt nhận ra hình như hai bên đang… lệch sóng ở đâu đó.

‘Làm sao mà từ đó suy ra… “đặc vụ Cục Quản lý Thảm Họa” được vậy?’

Thì ra là—

“Trước đây anh cứ hỏi móc chuyện công ty chúng tôi, hóa ra là đang làm mấy trò như thế này à.”

…….

“Còn cái thuyền giấy, dạo này không dùng nữa nên tôi cứ thắc mắc hoài.”

À.

A a a…!

Tôi đờ người ra nhìn Baek Sa-heon – kẻ vừa phát hiện ra “vị đặc vụ bí ẩn từng nói chuyện với mình qua chiếc thuyền giấy ở làng Jisan” – nay trông có vẻ hơi tự hào, tự tin nói liền một tràng.

“Anh tưởng tôi không biết anh đang nhờ thuyền giấy mà liên lạc, để nhảy vào điều tra hả?”

. .

Ừ, không phải vậy đâu.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 453: Đặc vụ bạch nguyệt quang của Dê
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...