Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 454: Một ngày đi làm của siêu trộm Lộc

Hoang mang thật sự.

Tôi cải trang làm nghiên cứu viên Mộng Mơ Ban Ngày thì đụng ngay Baek Sa-heon.

Và tình huống còn rối hơn nữa là: cậu ta lại nhận tôi thành “vị đặc vụ từng gặp ở làng Jisan” mới khổ chứ!

[Ồ, nhưng ngạc nhiên là… lại thành ra đúng sự thật mà, bạn tôi?]

Ừ thì, nói cho đúng bản chất thì… đúng là tôi là cái “ông đặc vụ” đó thật.

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra.

Nhưng nếu bây giờ tự thú luôn “tôi chính là Kim Sol-eum” thì chỉ càng rối tung lên thôi, đúng không?

‘Thôi kệ.’

Tình hình đã tới nước này, cứ đóng vai theo hiểu lầm của người ta mà đẩy cho xong vậy.

Tôi cố ý nở một nụ cười hơi cứng, nói với cậu ta:

Nếu là một “đặc vụ lương thiện” thì phải nói kiểu này chứ.

“Không đâu. Tôi không định nhờ cậu giúp. Chỉ là thấy cậu vẫn bình an, nên lỡ… chào một câu thôi.”

“…….”

“Cậu nói đúng. Đã là người đang “nằm vùng” thì làm vậy là không đúng quy tắc rồi.”

Ting.

Trong lúc nói chuyện, thang máy dừng lại ở tầng Baek Sa-heon đã bấm.

“Vậy thì, tôi xin phép…” (Lộc)

“Khoan đã.”

Baek Sa-heon không bước ra, mà bấm nút đóng cửa luôn.

Gì nữa đây.

Rồi cậu ta bấm lại tầng tôi chọn ( bấm 2 lần là hủy chọn tầng đó), khiến thang máy đứng im, sau đó khoanh tay nhìn chằm chằm tôi:

“Anh đang tính làm trò gì ở đây vậy.”

“Cậu không biết thì sẽ an toàn hơn cho cậu.”

“Sao chuyện đó anh lại được quyền quyết định? Nhỡ đâu anh đến đây để cho nổ tung công ty chúng tôi thì sao. Nói vậy xong, lỡ tôi bất an quá không làm nổi việc hôm nay thì anh chịu trách nhiệm nổi không?”

Thằng điên này?

“Gây chuyện với người ta xong thì phải chịu trách nhiệm chứ.”

Đây là kiểu làm mình làm mẩy tôi chưa thấy kể từ hồi còn làm bạn cùng phòng với nó dưới thân phận Kim Sol-eum.

‘Cái thằng phiền phức này…’

Tôi suýt nữa đã nói toẹt ra “Tao là Kim Sol-eum đây, im mồm hộ cái” cho xong chuyện.

Nhưng nghĩ lại, chơi liều như thế cũng không hay. Tốt nhất là cứ “dọa” vòng vòng một chút.

Tôi chọn cách nói úp mở, kiểu “nói đến đây thôi”:

“…Hôm nay tốt nhất cậu cứ giả vờ không quen biết tôi thì hơn. Như vậy sẽ an toàn cho cậu hơn đó, thưa công dân.”

“…….”

“Đấy là tất cả những gì tôi có thể nói.”

Tôi đoán, nghe tới đó thì với người đặt sự an toàn của bản thân lên đầu như Baek Sa-heon, chắc chắn cậu ta sẽ chớp thời cơ “cắt liên lạc” với cái ông “đặc vụ thuyền giấy” ngay.

…Tôi đã nghĩ vậy.

Thế mà Baek Sa-heon không bước ra, chỉ hơi giật mình, rồi tiếp tục hỏi:

“Vậy… anh định trộm thông tin, hay trộm đồ đạc gì à?”

“Không hẳn là trộm. Chỉ là tôi có một thứ… cần phải điều tra cho rõ.”

Nghe vậy, cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt nửa nghi ngờ nửa thú vị, rồi nói như kiểu “được rồi, nể anh đấy”:

“Vậy thì… chia đôi nhé.”

“Hả?”

“Thứ anh điều tra được, chia cho tôi một nửa. Xem như tôi xóa nợ cho anh, khoản “ân huệ” hồi trước ấy.”

“…….”

Ủa, là sao?

Tôi nuốt câu “liên quan gì tới cậu?” xuống, hỏi ngược lại:

“Ý cậu là… cậu định giúp tôi sao?”

Ngầm ý trong đầu tôi là: “Không cần giúp, cút về làm việc đi.”

Nhưng:

“Gọi là cùng có lợi đi.” (Dê)

“Anh cần gì thì nói tôi.”(Dê)

[Ngạc nhiên thật đấy, người bạn cũ trông thì tầm thường của bạn tôi không hề có ý định “một chân hai thuyền” hay bán đứng bạn đâu nhé!]

Ừ thì… cũng bất ngờ thật.

Kết quả là, khi thang máy tới tầng 20, tôi bước ra trong tình trạng đã “chốt kèo” nhận sự hỗ trợ từ Baek Sa-heon.

Cậu ta bảo: nếu anh cần gì thì cứ liên lạc, tôi sẽ chờ.

— “Hôm nay tôi sẽ ở trong công ty cả ngày. Cứ dùng thuyền giấy liên lạc là được.”

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

‘Đây đúng là Baek Sa-heon thiệt hả?’

Nhưng (không có gì bất ngờ cho lắm), cậu ta vẫn kịp buông ra vài câu “ngọc ngà”:

— “Lỡ bị tóm, tôi sẽ khai là bị anh đe dọa hoặc bị vật phẩm điều khiển thôi.”

Tùy, muốn khai sao thì khai.

Dù sao Cục Quản lý Thảm Họa đâu có công nhận tôi là nhân viên thật. Về sau cùng lắm chỉ cần bảo: “Ủa, vị công nhân đây gặp đặc vụ giả mạo rồi đó” là xong.

— “Nên gọi anh là gì đây.”

— “À, tôi là nghiên cứu viên Park Kyung-hwan.”

— “Tên này sao mà… không hợp với anh chút nào.”

“……”

Nếu Park Kyung-hwan thật có mặt ở đây, chắc hắn sẽ dốc hết sức để tống cậu ta xuống cái loại “bóng tối cấp cao mà không một lời giải thích” cho xem…

‘Thôi kệ…’

Dù gì tôi cũng đâu phải Park thật.

Quan trọng hơn là: không cần dùng tới quyền lực hay uy h**p, mà Baek Sa-heon vẫn tự nguyện “hợp tác” như thế này, tôi vẫn thấy khó tin. Trước giờ cậu ta chỉ nghe lời nếu bị “đe dọa bằng cấp bậc”.

Từ ngày gặp tôi, đường đời sau khi vào công ty đã lệch kha khá so với “Baek Sa-heon – con rắn độc” trong mà tôi từng đọc.

‘Nhưng cái bản chất thì vẫn y nguyên.’

Chỉ cần bản thân sống được là đủ; người khác sống chết ra sao, cậu ta không bận tâm mấy.

‘Thế mà chỉ riêng với “đặc vụ thuyền giấy” này, thái độ lại khác hẳn.’

Không hẳn là nhiệt tình, nhưng… kỳ lạ là lại hơi “thiện cảm”, thậm chí tin tưởng.

‘…Chắc là chuyện ở làng Jisan đã khiến cậu ta “xoay trục” ở đâu đó rồi.’

Nếu mình không moi trực tiếp từ miệng cậu ta thì cũng khó mà biết.

‘Thôi, cứ coi như mình vừa kiếm thêm được một “lá bài” để xài, vậy là đủ.’

Tôi nhắc nhở lại mục tiêu hôm nay, rồi bước về phía điểm tập trung tầng 20. . . .

“Chào mọi người~ Hình như vẫn chưa đông lắm nhỉ.”

“Ờ, đúng vậy ha.”

Tôi cùng đám tân nghiên cứu viên bước vào một phòng họp lớn và ngồi chờ một lúc.

Vừa giả vờ tán dóc đôi câu cho có với mấy câu chuyện vô thưởng vô phạt, vừa cố giấu cái cảm giác căng thẳng vẫn chưa chịu rời khỏi cơ thể.

Một lát sau.

Đúng 9 giờ, người phụ trách phần “hướng dẫn” trong thời gian thực tập của khối nghiên cứu bước vào.

Và rồi—

[Các tân nghiên cứu viên thân mến! Những người sẽ gánh vác tương lai của công ty chúng ta! Hôm nay là ngày thứ năm trong kỳ thực tập của mọi người đúng không nào!]

…!

Gương mặt quen.

‘Người dẫn buổi định hướng….’

Hôm đầu tiên.

Khoảnh khắc tôi mở mắt ra lần đầu tiên với tư cách nhân viên mới Mộng Mơ Ban Ngày.

— Chào mừng mọi người đã gia nhập Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày!

Cấp trên phụ trách buổi định hướng hôm đó.

Người đã uống “vé điều ước” rồi làm màn trẻ hóa ngay trước mắt chúng tôi, bây giờ vẫn y chang cái vẻ ngoài căng bóng, không một nếp nhăn, cầm micro nói oang oang.

[Rồi rồi, mời mọi người đi theo tôi!]

…….

Ký ức lúc đó bất chợt ập về như thủy triều.

Bởi vì mọi thứ bắt đầu từ chính nơi đó.

Bóng tối Công ty Giao thông Vực Thẳm, Baek Sa-heon bị móc mất mắt, cô Go Yeong-eun bình tĩnh đến đáng sợ, những nhân viên mới sống sót khỏi bóng tối nhưng lại “biến mất” sau câu tuyên bố “đi chui*” của người dẫn chương trình…. (thoát nhờ bám theo người khác, không có đóng góp vào quá trình thoát ra)

Món quà chào mừng.

Và còn…

Khi cần, hãy liên lạc 010-0153-24865

Hồi đó… chẳng phải tôi đã từng nhận danh thiếp sao?

‘Khoan đã.’

Đó là số mà ngay cả Kwak Je-gang cũng nhận ra.

— …Nhân viên mới Kim Sol-eum, cậu không nhận danh thiếp gì à? — Nếu muốn tích điểm phúc lợi nhanh hơn thì cứ liên lạc số đó.

Vì quá nhiều chuyện liên tiếp xảy ra sau đó nên tôi đã quên sạch.

Tôi cố giữ giọng thản nhiên, như vừa chợt nhớ ra, quay sang hỏi người bên cạnh:

“À, mà anh ấy thuộc bộ phận nào ấy nhỉ?”

“Ờ… cái đó thì… tôi cũng không rõ nữa.”

Cậu ta nhún vai.

“Chắc là bên nghiên cứu chứ gì. Chứ làm gì phải nhân viên hiện trường.”

“…….”

Cái kiểu “nghiên cứu viên ưu việt” đó kìa.

‘Chính người này mà bị cuốn vào vụ mất tích hàng loạt thì giờ cũng quay ngoẹo cổ chết rồi đấy….’

Ngay khoảnh khắc đó, cảnh tượng kinh hoàng ở ga Buổi Chiều lại lóe lên trong đầu, khiến tôi nghẹn thở.

“…….”

“Anh Kyung-hwan?”

“Dạ. Đi ngay.”

‘Haa…’

Phải cẩn thận.

Nghĩ như một con người thì đồng nghĩa với việc chịu nguyên si chấn thương tâm lý và cú sốc tinh thần như một con người.

Cơn nhói lạnh ở ngực lúc này gần như giống hệt một cú giật điện.

‘…Dù sao hôm nay cũng không phải ngày đi vào bóng tối.’

Nỗi sợ hôm nay mang tính “hiện thực” hơn: tôi đang ăn cắp thân phận người khác, lẻn vào một tập đoàn lớn.

‘Nếu nghĩ lại đơn giản thì quả thực trông cũng giống… một bóng tối.’

Dù sao thì, tôi bám theo cái người dẫn buổi định hướng đó—

[Ấy, thay vì gọi thế, dùng chữ “người dẫn chương trình” cho gọn mà chuẩn hơn, bạn tôi?]

…ờ, người dẫn chương trình, đi vậy.

Mắt không rời khỏi hắn.

[Tốt lắm, bạn tôi!]

Bước chân đám tân nghiên cứu viên rời khỏi tòa nhà chính, rồi dừng lại trước tòa nhà bên cạnh.

Chúng tôi lại quay lại nơi từng đến.

“Đây chính là tòa nhà phụ. Hai ngày trước mọi người đã được nghe giải thích rồi: dưới tầng hầm là nơi cách ly cất giữ các loại Bóng Tối dùng làm vật phẩm, và những Bóng Tối có giá trị sản xuất cao, đúng chứ?”

“Vâng ạ!”

“Đúng vậy. Và ở các tầng phía trên của tòa nhà phụ…”

Người dẫn chương trình đưa tay chỉ qua quầy lễ tân, về phía dãy đèn hiển thị tầng trên thang máy.

“…là khu vực chứa những trang thiết bị cốt lõi của công ty chúng ta.”

Một nơi hiếm khi cho đội thám hiểm hiện trường bén mảng tới.

“Chúng ta lên xem thử nhé?”

Đoàn người lại di chuyển.

Tôi định khẽ gật đầu chào người nhân viên an ninh mặc đồ đen từ đầu tới chân đang ngồi ở quầy lễ tân, nhưng rồi dừng lại.

Vì không một tân nghiên cứu viên nào chào hỏi cả.

Cảm giác đó không giống kiểu “xem thường”, mà gần như là sợ sệt, né tránh.

‘…Chắc họ đã được nghe kể về đội an ninh hoặc đội bảo an rồi.’

Bản năng khiến tôi chợt nhớ đến bộ phận đặc biệt mà mình từng làm việc. Những người phụ trách an ninh.

Đội trưởng an ninh J3 và Giám sát viên Park Min-seong.

“…….”

“Anh không vào thang máy ạ?”

“À, xin lỗi.”

Tôi bước vào thang máy.

…thầm thấy mừng vì cái anh nghiên cứu viên bị tôi “mượn danh” này vẫn chưa thân với ai, nên chưa bị kéo vào nhóm tám chuyện nào cả.

[Lên đây.]

Thang máy chạy lên những tầng cao nhất của tòa nhà phụ – nơi tôi chưa từng đặt chân tới.

Và khi cửa mở ra ở tầng 10, thứ hiện ra trước mắt là—

“Đây là khu máy chế biến dung dịch giấc mơ, hay còn gọi là dây chuyền sản xuất thuốc.”

Ở đây không hề có phòng ốc chia nhỏ.

Toàn bộ tầng được đục thông thành một không gian rộng mênh mông, san sát những cỗ máy khổng lồ xếp thành hàng.

“…!”

Mấy đường ống, ống dẫn giống như tôi từng thấy trong “máy ươm giấc mơ” thì hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu. Bên ngoài mọi thứ đều được ốp phẳng phiu một màu trắng sạch sẽ, nhìn qua là biết kiểu công nghệ cao đời mới.

Chỉ có hình dáng chung của nó là vẫn còn vài nét khiến người ta liên tưởng tới “máy ươm giấc mơ”….

“Rồi, mọi người nhìn đây. Đây chính là dung dịch giấc mơ.”

Tôi nhìn về phía một cỗ máy, bên trong là dung dịch giấc mơ màu vàng óng đang gợn sóng.

“Không có.”

Ở chính giữa bồn chứa, không còn cái “trứng” cỡ quả trứng như trước nữa.

Cũng chẳng còn mấy cái nút bấm hình emoji. Thay vào đó, ngay tầm tay với là một bảng điều khiển điện tử trông vô cùng hiện đại.

“Ở bảng điều khiển này, chỉ cần nhập mã số tương ứng với loại thuốc là hệ thống sẽ tiến hành sản xuất sản phẩm. Mỗi loại thuốc mới phát triển sẽ được cấp một mã mới. Ở đây chắc không có ai mà tới cái này cũng không hiểu nhỉ?”

“Ha ha ha!”

“…….”

Chỉ có một thứ duy nhất còn lại.

Một cái nút.

Ở hàng dưới cùng.

O

Chỉ riêng cái đó là vẫn được gắn ở đó với hình dạng kỳ quái giống hệt ngày xưa….

“Đó chính là nút ‘vé điều ước’.”

“…!”

Tôi giật mình quay phắt đầu lại.

Người dẫn chương trình nở nụ cười mặt mày căng bóng trẻ trung, nhìn thẳng vào tôi.

“Cậu là… nghiên cứu viên Park Kyung-hwan đúng không nhỉ? Thế nào, có hứng thú với vé điều ước không?”

“…Tôi chỉ thấy lạ nên nhìn kỹ chút thôi ạ! Xin lỗi ạ!”

Tôi bật dậy, trả lời y như một tân binh đang cố tỏ ra nghiêm túc.

Người dẫn chương trình cười ha hả, vỗ vai tôi.

“Có gì đâu mà phải xin lỗi!”

“À, cảm ơn ….”

“Lúc nãy tôi hỏi là có hứng với vé điều ước không cơ mà.”

“…….”

Tôi nuốt nước bọt.

Nói thật thì đoạn này tôi chẳng cần diễn.

“Tôi… có hứng thì vẫn có, nhưng nói thật là số điểm cần để đổi quá cao. Bọn tôi mà muốn tích đủ thì… ờm… khó mà kham nổi.”

Tôi liếc phản ứng của anh ta, rồi đánh bạo hỏi:

“…Phiền anh cho tôi hỏi bọn tôi nên xưng hô anh thế nào cho phải ạ…?”

“À, tôi á? Ha ha, cứ gọi là Trưởng nhóm Kim là được rồi.”

Trưởng nhóm.

Trong cái công ty đầy rẫy các “nhóm” thế này thì chức đó cũng khó đoán được cao thấp tới đâu.

“Không biết anh là trưởng nhóm của bộ phận nào ạ?”

“Ừm~”

Người dẫn chương trình nheo mắt tinh nghịch.

“Cậu đã nghe tới chi nhánh bao giờ chưa?”

……!

“Đấy đấy, dạo này giới trẻ ai cũng chỉ mê mỗi Seoul, hễ nghe nói điều về tỉnh là lại xin nghỉ, nhảy việc liền chứ gì.”

Anh ta nhún vai, chép miệng đầy vẻ tiếc nuối, còn hai tay thì xoa xoa như “biết làm sao được”.

“Nhưng nếu muốn tích nhiều điểm thì chẳng đâu bằng mấy nơi như chi nhánh đâu. Hiểu không? Chuyển về chi nhánh là không phải kiểu ‘lên chức xíu xiu’ nữa, mà là đi thẳng vào hàng ngũ quản lý luôn đấy.”

…….

Vậy chẳng lẽ cái danh thiếp tôi được nhận ngay sau kỳ thi tuyển vào công ty… là một đường dây để leo lên vị trí cấp cao ở chi nhánh sao?

May là người dẫn chương trình có vẻ không mấy hứng thú với “nghiên cứu viên Park Kyung-hwan”, anh ta nhún vai rồi chuyển sang bắt chuyện với người khác.

“Haa…”

…Buổi giải thích dành cho đám nghiên cứu viên thực tập còn tiếp tục thêm chừng hai mươi phút nữa.

Bằng sáng chế của “máy chế biến dung dịch giấc mơ”, việc nhấn mạnh thỏa thuận bảo mật, những đầu việc trong phòng phát triển thuốc, giá trị của dung dịch giấc mơ….

“Tóm lại là toàn bộ những gì các bạn sẽ làm ở những nhóm mà mình được phân về – nào là nghiên cứu Bóng Tối, ghi chép tài liệu hướng dẫn, quản lý việc sản xuất thuốc….”

Cộp, cộp.

“Đều thu lại hết vào chính cái máy này.”

Người dẫn chương trình gõ gõ lên thân máy chế biến dung dịch giấc mơ, cười tươi rói.

“Thế nên, bảo mật là chuyện vô cùng quan trọng, đúng chứ?”

…….

Anh ta chỉ vào một thiết bị trông giống như máy ghi âm gắn trên tường.

“Rồi, đây là thứ mà lúc nãy tôi đã giới thiệu là gì nhỉ?”

“Là thiết bị gọi đội bảo an ạ.”

“Chính xác!”

Hú.

“Bất cứ chuyện gì xảy ra trong khu này thì tín hiệu gọi hầu hết sẽ chuyển thẳng tới đội an ninh. Nếu có vấn đề gì, lập tức bấm gọi. Mà kể cả không có chuyện gì nghiêm trọng thì… À, đúng lúc họ tới kìa.”

“Ting.”

Cửa thang máy mở ra, hai bóng người mặc kín từ đầu tới chân trong bộ đồng phục chuyên dụng bước ra.

Là đội an ninh.

“Đội bảo an sẽ định kỳ đi tuần khu vực này.”

…….

Trong hai người đó, tôi nhận ra dáng vẻ quen thuộc của một người.

Không biết anh có nhận ra tôi không, nhưng chúng tôi không hề chạm mắt nhau.

“Được rồi, hôm nay mọi người sẽ hỗ trợ các tiền bối trong bộ phận nghiên cứu tại đây, đồng thời học những thao tác cơ bản.”

Thế là cả lũ tân binh chúng tôi lẽo đẽo đi theo các nghiên cứu viên lâu năm, bắt đầu quan sát cách họ sản xuất thuốc.

[Hừm, trông hệ thống an ninh cũng căng phết đấy nhỉ. Sao nào, Lọc con. Bạn tôi tính sẽ phô diễn mấy chiêu thần sầu như siêu trộm trong tiểu thuyết trinh thám chăng? Hay là…]

[…dựa vào sự trợ giúp của người quen đằng kia?]

‘…….’

[À, ý tôi là cái tên hết thời kia ấy.]

Tôi không hề nhìn sang phía J3.

Vị nhân viên khô khốc đó đang mặc bộ đồ rất giống lúc tôi còn ở trong bộ phận đặc biệt.

‘Không.’

[Hô.]

Rõ ràng là J3 được điều sang phối hợp cho dự án của Ho Yoo-won, vậy mà giờ lại có mặt ở đây… biết đâu đây vốn dĩ là một phần trong kế hoạch chuẩn bị trước để Ho Yoo-won tuồn cái máy ra ngoài cũng nên.

Nếu vậy thì không thể hợp tác với anh được.

‘Phải làm kiểu “đánh lạc hướng hai đầu” mới được.’

Với lại—

‘Từ đầu tôi đã không định trộm thứ đang nằm ở đây mà.’

[Ồ?]

‘Cứ đợi xem đã.’

Buổi sáng hôm đó, tôi ngoan ngoãn dành thời gian đi dò hết khu vực bên trong, giả vờ chỉ đang học việc.

Vì việc thật sự tôi định làm là buổi chiều, sau giờ ăn trưa cơ.

Cứ thế, tôi lẫn vào đám tân nghiên cứu viên, cố gắng thu mình, không thu hút sự chú ý của ai….

Và rồi đúng lúc ăn trưa xong, chúng tôi quay lại tầng 10 của tòa nhà phụ.

Ting.

Cửa thang máy vừa mở ra, tiếng la hét và tiếng th* d*c hoảng loạn đã ập tới….

Một tình huống hoàn toàn ngoài dự tính xảy ra.

“Gọi đội an ninh! Mau gọi đội an ninh! Bên trong có chuyện kỳ lạ….”

Một máy dung dịch giấc mơ đã biến mất.

Khoảng trống nơi cỗ máy từng đứng – sạch trơn như vừa bị nhổ cả cụm mang đi, đến cả dấu vết cũng bị xóa phăng – lộ ra một cách trơ trẽn….

“Tất cả nghiên cứu viên tập trung bên này! Từ giờ sẽ cách ly toàn bộ!”

“Nh–nhưng công việc của bọn em….”

“Để đó hết! Không ai được rời khỏi tòa nhà cho tới khi thẩm vấn xong!”

[Ôi trời đất ơi! Có người cướp công bạn tôi rồi kìa!]

“…….”

Làm ơn đi.

‘Ho Yoo-won đúng không?’

Hắn là người ra tay trước đúng không? Là hắn đúng chứ? Cầu trời là thế đi. Nếu vậy thì giờ tôi chỉ cần đổi tư thế, phối hợp từ xa là xong!

‘Chỉ cần tôi làm trò thu hút hết sự chú ý, để phía hắn thoát êm là được….’

Ting.

……Tôi quay đầu lại: ở phía bên kia, một thang máy khác mở ra, đội an ninh bước xuống để áp giải đám nghiên cứu viên.

Cả đội trưởng an ninh cũng đứng đó luôn.

“…….”

“…….”

Tại sao anh ấy lại đứng đây.

‘Ôi xong đời rồi.’

Thế này thì giống một bên thứ ba gây chuyện hơn là trò của Ho Yoo-won chứ còn gì… Lẽ nào vụ này không phải do Ho Yoo-won làm thật sao?

Nhìn khoảng trống nơi chiếc máy biến mất, đầu tôi quay cuồng trong trạng thái “căng hết công suất để sống sót”.

Được rồi, nếu mọi khả năng đều có thể xảy ra….

“Nghiên cứu viên Park Kyung-hwan, mời tới phòng thẩm vấn!”

“…….”

Không còn cách nào khác.

Tôi quyết định đổi kế hoạch.

‘Làm… cả hai luôn.’

[Ý là sao vậy, bạn tôi?]

Ý là thế này đây.

Vừa bước vào phòng thẩm vấn, tôi lập tức mở miệng:

“Trong thang máy có bom.”

“…?!”

“Tôi thấy rồi.”

‘Vừa chơi trò kéo hết spotlight như đồ điên… vừa tranh thủ trộm luôn!’

Xin lỗi nhé, nghiên cứu viên Park Kyung-hwan.

Hôm nay anh chính thức… bị đuổi việc.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 454: Một ngày đi làm của siêu trộm Lộc
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...