Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 452: Chuyển nghề chuyển nghề
“Đúng còn gì. Khi thảm họa kết thúc thì đâu cần tiếp tục phong tỏa nữa, tự nhiên mọi thứ cũng sẽ được gỡ….”
“Dạ? Ha ha ha….”
Ho Yoo-won bật cười.
Nhìn không giống cười vì vui lắm.
“Lộc-nim! Chỉ riêng số người chết uổng mạng ở đó cũng đã lên đến hàng mấy trăm ngàn rồi, rốt cuộc cậu tính dùng cách quái gì để chấm dứt chuyện đó chứ….”
Bộ có người nghĩ tôi nói vậy là vì thật lòng muốn lao vào thử mấy trò điên đó chắc.
“Thế chứ anh tính bằng cách nào lôi anh ra khỏi đó?”
“…….”
“Hiện giờ ngay cả hai người trong đội thám hiểm của bọn tôi cũng đang bị giữ lại ở đó trong tình trạng đã chết rồi. Nếu có thể kết thúc được, thì kết thúc đi chẳng phải tốt hơn sao.”
Và rồi tôi còn có thể về nhà nữa.
‘Đôi bên cùng có lợi.’
Ý định được về nhà của tôi vẫn không hề thay đổi.
Thú thật thì trong lòng tôi vẫn chỉ muốn vừa gào lên: ‘Làm ơn cho tôi đi về! Trả cái máy ở Mộng Mơ Ban Ngày đây! Cho tôi thử xem kết thúc xong có thoát được không cái đã!’ vừa quay đầu bỏ chạy, nhưng….
Giờ tôi đã biết là không cần làm vậy nữa.
Nhìn lại bản thân từ nhiều phía, tôi đè mấy cảm xúc đó xuống.
Nhờ vậy mà tôi mới có thể nói những lời này trong một trạng thái ít mù quáng hơn, cũng ít hoảng sợ hơn một chút.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức. Nên anh cũng cố gắng hết sức đi.”
“…….”
“Chỉ cần thử thôi cũng được.”
Ho Yoo-won nhìn xuyên vào tôi.
“Cậu có thể thề được không?”
“Thề thì được.”
Tôi đứng dậy khỏi bàn.
“Nhưng tôi sẽ không nhận cái ‘cấm chú’ của anh đâu. Vì thực chất cái đó không phải lời thề mà là một bản khế ước.”
“Cậu thật quá đáng…. Đã thuê tôi vào khu nghỉ dưỡng, ép tôi ở lại đến thế rồi còn gì.”
Câu “không thích thì nghỉ đi” đã nghẹn lên tới cổ, nhưng dù có thân quen cỡ nào thì lời đó vẫn quá rợn người nên tôi ráng nuốt xuống. Chắc vì tôi không phải Phó phòng Eun Ha-je nên mới không dám buột miệng ra được….
Thay vào đó, tôi nói:
“Dù sao thì. Quy ước vậy nhé? Cùng nhau cố gắng hết sức.”
Ho Yoo-won nhìn tôi không nói một lời, như thể đang dò xét, không hề mỉm cười.
Rồi từ từ đưa tay ra phía tôi.
“Được thôi.”
Chúng tôi bắt tay nhau.
Và thế là mục tiêu chính thức của cuộc thám hiểm Đặc thị Segwang đã thay đổi.
Kết thúc thảm họa cấp diệt chủng.
*****
Sau đó, thông qua trao đổi với Ho Yoo-won, tôi cũng chỉnh lại cơ chế thù lao đôi chút.
- Trong quá trình thám hiểm Đặc thị Segwang, tôi muốn nhận một nửa lượng dung dịch giấc mơ mà các thành viên trong đội sẽ chuyển cho anh. Đó là phần tôi yêu cầu làm thù lao.
Chừng đó thì vẫn còn đủ để duy trì dự án này chứ.
…Tiện thể nói luôn, suốt lúc tôi nói những lời đó, Đặc vụ Choi chỉ im lặng nhìn tôi, không lên tiếng một câu.
Chỉ là sau khi hai đứa cùng bước ra khỏi Phòng Tham Vấn Linh Hồ, anh ấy mới nói thế này:
- …Nếu chuyện đó không phải là cách để về nhà, thì bỏ đi. - …… - Đừng đem cả mạng sống ra cược. Biết chưa?
Tôi gật đầu.
Có lẽ vì anh đã xác nhận được là tôi không còn trong trạng thái nhiễm ô nghiêm trọng, và về mặt tinh thần thì cũng ổn định hơn trước đôi chút; hoặc cũng có thể vì anh đang nghĩ chuyện gì khác… nhưng ít ra, tôi không còn cảm giác đề phòng mang tính thù địch như trước đối với Đặc vụ Choi nữa.
Dù vậy thì vẫn mệt mỏi lắm….
- Hả? Cậu thấy tiếc vì đội mình thiếu người à? Vậy quay về đội nhé, Nho?
Làm ơn đi.
Tôi suýt nữa đã vì áy náy mà lỡ miệng nói “vâng ạ”.
‘Phải mau chóng cứu hai người đó ra mới được….’
Tôi chấp nhận để cho nỗi sốt ruột và bất an đang dâng lên tràn ngập trong lòng mình. Thật tình thì, nếu có hai người quen đang chết kẹt trong một thảm họa, cảm giác như vậy cũng là chuyện bình thường thôi.
Ngược lại, vì cái “tính chất đặc biệt” của Đặc thị Segwang, việc cảm giác nguy cấp dần dần phai mờ khỏi đầu mình… cũng khiến tôi thấy sợ. Nhưng chỉ cần không để bị tất cả những thứ đó đè bẹp, bình tĩnh làm việc mình phải làm là được.
Vì thế nên giờ tôi đang ở đây.
“Cảm ơn anh, Trưởng phòng.”
Thay vì đến Phòng Tham Vấn Linh Hồ, tôi đã xin phép và tìm đến nhà riêng của Trưởng phòng Lee Ja-heon.
Vì tôi muốn ngồi ở cái bàn làm việc quen thuộc này, suy nghĩ lại y như trước kia.
Giống như hồi tôi vẫn chỉ là một nhân viên mới của Mộng Mơ Ban Ngày.
Nhân tiện nói thêm, Trưởng phòng Lee Ja-heon khi thấy tôi trở lại hình dạng ban đầu cũng chẳng mấy dao động, chỉ bình tĩnh xác nhận thân phận như thường.
Đúng là một con thằn lằn trước sau như một thật mà…
Ừm, theo nghĩa tốt.
“Tôi dùng chỗ này được chứ ạ?”
“Ừ.”
Và nhờ vậy, bây giờ tôi đang ngồi ở cái bàn này mà vắt óc suy nghĩ.
Lật lại trong đầu những thông tin mình vốn biết, rủi ro, phương án… để tìm cách kết thúc chuỗi quái đàm ở Đặc thị Segwang và về nhà.
‘Nếu tạm coi là mình sẽ làm đúng theo tờ giấy ghi chú của Lee Kang-heon thì….’
Mình phải tìm cách tuồn cái máy Mộng Mơ Ban Ngày ra ngoài.
Và tôi chợt nhớ đến một chuyện.
[Kế hoạch tuyệt vời gì vậy, Bạn Tôi?]
“Tôi sẽ huy động toàn bộ mối quan hệ trong Mộng Mơ Ban Ngày.”
Tôi trịnh trọng tuyên bố:
“Để tuồn hồ sơ ứng tuyển vào đội nghiên cứu ra ngoài.”
[…Hở?]
- Đội nghiên cứu chắc là bị mất tích sạch rồi mà. - Đúng thế. Hình như Trưởng phòng đã gặp họ trong Đặc thị rồi thì phải.
Vậy thì sẽ tự nhiên xuất hiện một bước tiếp theo.
“Bổ sung nhân lực mới.”
Đúng rồi.
Họ sẽ tuyển nhà nghiên cứu mới.
Nhân tiện, tôi còn chẳng cần danh sách trúng tuyển.
‘Chỉ cần biết ai sẽ đậu là được.’
Chỉ việc tìm ra cái tên đã xuất hiện trong là xong.
“Và còn…”
Vốn dĩ không ai nhét hết trứng vào một giỏ.
‘Dù gì Ho Yoo-won cũng nói sẽ tìm cách tuồn máy dung dịch giấc mơ của Mộng Mơ Ban Ngày ra ngoài mà.’
Nhưng bên kia hắn sẽ bị Giám đốc Cheong kè kè soi mói, mà trong bối cảnh toàn bộ đội nghiên cứu mất tích, việc tuồn máy đi sẽ càng dễ bị để ý.
Nếu vậy thì phải tấn công hai hướng mới được.
Để hai bên thay nhau kéo “sự chú ý” về phía mình.
“Ừm hừm.”
Thế là tôi đi đến quyết định:
‘Mình sẽ tự đào thêm một đường nữa để tuồn máy Mộng Mơ Ban Ngày ra.’
Đã đến nước này rồi, tôi sẽ tặng cho một nhà nghiên cứu nào đó một cuộc sống tạm thời không có bóng tối.
‘Mình sẽ trở thành nhà nghiên cứu một ngày…!’
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
