Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 451: Tôi tắm lần đầu tiên sau một thời gian rất dài.

Tôi tắm lần đầu tiên sau một thời gian rất dài.

Ý là, đã rất rất lâu rồi tôi mới lại được tắm bằng chính cơ thể thật của mình như thế này.

Thân thể không bị bầy nhão ra, không bị đổ xuống sàn, mà đứng yên ổn tại chỗ.

Cảm giác nước nóng lướt qua làn da.

Tôi là chính tôi.

“…….”

Tôi thay quần áo.

Lâu lắm rồi tôi mới mặc thứ không phải đồng phục đội an ninh, nên có hơi gượng gạo.

Cảm giác chân thực, sạch sẽ, không phải thân thể tạm mượn, cũng không phải đang mơ trong giấc ngủ.

Cảm giác hít thở.

‘Haa…’

…Nhẹ cả người.

Với tâm trạng sảng khoái như thế, tôi mở cửa phòng bệnh bước ra.

Ở hàng ghế chờ của Phòng Tham Vấn Linh Hồ, mọi người đã chuẩn bị xong và đợi sẵn.

“Xin lỗi vì tôi ra muộn. Tại mải tắm một chút.”

Nghĩ lại thì, việc Phòng Tham Vấn Linh Hồ có cả phòng tắm cũng là điều hơi bất ngờ…. Không, nghĩ kỹ thì đã có phòng bệnh mà không có chỗ tắm mới đúng là giống Bóng Tối hơn.

Tôi bật cười rồi ngồi xuống chỗ.

Cảm giác ánh nắng hâm nóng gương mặt.

“…Không cần mặc đồng phục đội an ninh à?”

“Vâng ạ.”

“Giờ thì không sao nữa rồi.”

Thật sự là vậy.

Trên gương mặt Đặc vụ Choi đang ngồi ở bàn, vẻ nhẹ nhõm và vui mừng như bùng lên một lúc.

Rồi anh ôm tôi một cái như để cổ vũ.

“Tốt quá rồi.”

“…….”

Tôi hơi nghẹn lại.

Và tôi thấy Đặc vụ Choi, y như mọi khi, nhân lúc thuận tiện tranh thủ dùng dowing (đo ô nhiễm) kiểm tra mức độ ô nhiễm trên người tôi, xác nhận là không có vấn đề gì rồi mới thu lại.

Đúng là cái ông này, trước sau như một….

“Ahaha~ Tại lần trước cứ tưởng là cậu đã ổn rồi, hóa ra lại không phải. …Tôi lo lần này cũng là tình huống tương tự chứ.”

“Lần đó thì… ừm, là cái thân thể khác chế từ Vật phẩm ạ.”

Cái thân xác thằn lằn.

Hiện vẫn được cất ở nhà kí túc của Trưởng phòng Lee Ja-heon, chắc sẽ cứ ngủ yên như thế.

Dùng có tí xíu, không biết có xin hoàn tiền được…

Dĩ nhiên là không. Đã là đồ được tặng thì mở miệng đòi kiểu đó là con đường thẳng tiến đến việc bị đá khỏi hàng VIP của Trung tâm Mua sắm Vũ trụ luôn.

Mà vốn dĩ tôi cũng ngại nữa…. Dù sao nhờ nó mà tôi đã có thể trò chuyện với mọi người và được ăn thịt với người ta mấy bữa.

Dù sao thì, tôi bật cười, lắc đầu.

“Giờ chắc là ổn rồi. Về lâu dài ấy.”

Chỉ cần tôi tiếp tục chấp nhận chính mình, thì tôi có thể tiếp tục ngồi ở đây với tư cách Kim Sol-eum.

“……Vậy à.”

Trong mắt Đặc vụ Choi, sự nhẹ nhõm càng dày thêm.

“Không biết Phó phòng với Đặc vụ Đồng có vẫn kẹt lại ở nhà ga đó không nhỉ?”

“Khả năng cao không? Cái 'chợ' hỗn loạn ấy xong rồi thì chắc họ đã chui lại vào trong đoàn tàu gọn ghẽ rồi. Tôi sẽ vào trong kiểm tra, nên Nho cậu thì….”

“Thật là cảm động quá mà. Lộc-nim. Và cả Đặc vụ nữa.”

“…!”

Người nãy giờ ngồi im lặng ở bàn bỗng lên tiếng.

“Có vẻ hai người đã có một trải nghiệm vô cùng cảm động và bổ ích ở Đặc thị Segwang nhỉ. Đi làm mà còn gặt hái được cả những cảm xúc như thế, tôi ghen tị ghê.”

Hắn nhìn thẳng vào tôi, mỉm cười.

Trùng hợp làm sao, phía tôi đây cũng có rất rất nhiều điều muốn nói với người này.

“Cả ngoại hình của cậu, cậu cũng lấy lại rồi nữa chứ.”

……

“Giám đốc Ho.”

“Cậu cứ thoải mái gọi tôi là Ho Yoo-won như lúc nãy cũng được mà.”

Thế à?

“Vậy thì, Ho Yoo-won.”

“…….”

Tôi nhìn chăm chăm vào Ho Yoo-won đang mỉm cười.

Gọi một vị giám đốc như thế này khiến sống lưng tôi hơi lạnh, nhưng nếu cứ giữ kính ngữ và rụt rè thì rất dễ để mối quan hệ này trượt về dạng “tân binh – giám đốc” mất.

Cho nên, cho dù thân xác của cậu nhân viên mới đi làm khiến tôi túa mồ hôi lạnh, thì kiểu nói chuyện này mới là đúng.

Không chịu được thì sa thải tôi đi. …À không, xin hãy sa thải tôi đi. Nhưng mà hợp đồng lại đang nằm trong tay Giám đốc Cheong, nên có muốn cũng chẳng sa thải nổi.

…Không hiểu sao, cứ hễ rớt khỏi Đặc thị Segwang là toàn đụng phải những người mà mình cần phải giành lấy thế chủ động trước.

Tôi khẽ mở miệng.

Nêu ra nghi vấn lớn nhất.

“Lần này, tôi đã thấy anh trong Đặc thị.”

“……!!”

Mặt Ho Yoo-won cứng lại.

“Anh có biết là tôi thấy anh ở đâu không?”

“…Không rõ lắm.”

“Ở chi nhánh Cục Quản lý Thảm Họa.”

“…….”

“Trong một nơi đã bị ô nhiễm thành phòng xử án. Ở đó, họ cứ chọn đi chọn lại, không dứt, xem phải cứu công dân nào.”

“Tôi,”

Giọng Ho Yoo-won bỗng trở nên lạ.

“tôi ở đó sao?”

Phòng tư vấn khẽ méo đi.

“Là tôi đang làm công việc tuyển chọn sao?”

“Không phải.”

Tôi lắc đầu.

“Anh đã giúp dừng hẳn việc tuyển chọn đó lại.”

“…!”

“Và…”

Tôi đặt bàn tay người của mình lên mặt bàn.

“Xét đến kết quả cuối cùng, anh cũng đã giúp tôi lấy lại được dáng vẻ này.”

“…….”

Tôi nhìn sang cánh cửa khu “không gian tư vấn” của Phòng Tham Vấn Linh Hồ.

Tôi nhớ lại dáng vẻ “chuyên viên tư vấn” từng xuất hiện trên ô cửa sổ, khi tôi còn đang được trị liệu ở nơi đó.

— Kim Sol-eum nim. (Kim Sol-eum tiên sinh)

Vị tư vấn viên hồ ly mang gương mặt tôi bước ra.

Dù những gì tôi trải qua ở tòa án cái cân còn thô bạo và gây sốc hơn nhiều….

“Việc nó hiện ra với gương mặt tôi, rồi chỉ ra nội tâm của tôi ấy.”

Nếu nhìn vậy thì, cũng có thể xem đó là một dạng tư vấn tâm lý chứ còn gì.

“Thực thể đó tự gọi mình là ‘hình chiếu còn sót lại ở đây’.”

“…….”

“Ho Yoo-won.”

Tôi mở miệng.

“Đó chẳng phải chính là thứ anh đang tìm ở Đặc thị Segwang sao?”

“…….”

“Là bản thân anh ấy.”

Một phần con người mình, bỏ lại ở Đặc thị Segwang.

Tôi cũng đã suýt vài lần rơi vào tình cảnh tương tự nên mới suy luận được rõ ràng như thế.

Cái trải nghiệm nguy hiểm, khi mình cố xé bỏ ô nhiễm ra, rồi bị xé luôn cả bản thân, để cho cái tôi và đặc tính của mình bị cắt phăng đi.

“Có một điều tôi luôn tự hỏi. Tại sao chính anh lại không tự mình xâm nhập vào Đặc thị Segwang?”

Giờ thì, một giả thuyết hiện ra.

“Biết đâu vì đã có sẵn một phần của anh ở Đặc thị Segwang rồi, nên anh không thể tồn tại thêm một lần nữa ở đó dưới dạng một thực thể tách biệt.”

Bởi vì nếu đã có một “anh” trong ấy, thì không thể lại có thêm một “anh” khác bước vào nữa.

“…….”

“Ho Yoo-won. Thứ anh muốn tìm ở Đặc thị Segwang… là một phần của anh à?”

Ho Yoo-won im lặng rất lâu.

Từ thân thể đang ngồi đờ đẫn bên bàn như bị đông cứng, giọng nói mới tràn ra.

“Không.”

……!

“Rất tiếc là cậu đoán sai rồi.”

Hắn ngẩng đầu lên.

“Thứ ở đó không phải là một phần của tôi.”

Tôi nhìn gương mặt Ho Yoo-won, vẫn đang cười nhàn nhạt.

Không.

Rõ ràng có liên hệ.

“Vậy sao? Anh chắc bằng cách nào?”

“Ờ thì….”

“…….”

Tôi nhìn chăm chăm vào Ho Yoo-won.

— Là một hình chiếu còn sót lại ở nơi này.

Câu nói đó.

Và cả cách nó vận hành.

Chắc chắn chính là bản thân hắn.

……

Nếu vậy thì.

Biết đâu là…

Tôi nhớ lại câu đầu tiên mình đã nói.

“Không phải một phần… mà là chính anh sao?”

“……!”

Bản thân Ho Yoo-won.

“Chính anh đang bị kẹt trong Đặc thị Segwang, còn thứ xuất hiện ở đây thì….”

Đột nhiên tôi nhớ tới.

Cảnh Giám đốc Ho xuất hiện ở đủ mọi nơi, trong đủ loại hình dạng và gương mặt người khác nhau.

Cảnh hắn điều khiển cơ thể của Phó phòng Eun Ha-je.

Nếu vậy thì.

Biết đâu thứ này cũng hoạt động theo cách tương tự.

Cả Ho Yoo-won đang ở ngay trước mắt tôi bây giờ cũng….

“Có phải đây là một thân xác đang bị người bị giam trong Đặc thị Segwang… điều khiển từ xa không?”

“…….”

Phòng Tham Vấn Linh Hồ bỗng lặng như tờ.

Tôi nhìn thực thể trước mặt….

“Đúng vậy.”

…!

Đốp.

Ho Yoo-won vỗ tay, nở một nụ cười tươi rói.

“Đúng rồi. Như Lộc-nim nói…… phía bên tôi chỉ là một phần thôi.”

“…….”

“Không, nói là một phần cũng khó. Tôi chỉ là một dạng vật lưu trữ, một ảo ảnh mà thôi.”

Tôi chỉ biết chết lặng, nhìn vào thứ đó.

Một ý thức trú ngụ trong thân xác của người khác.

“Bản thể thật thì đang ở trong Đặc thị Segwang. Còn thứ đang ở đây chỉ là một mảnh ý thức vụn… đã trốn được ra ngoài thôi….”

Ho Yoo-won lẩm bẩm như kẻ mất trí, nói một mình không ngừng, như thể không sao kìm nén nổi những lời sắp tràn ra.

Hoặc là, như thể mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát.

“Nhưng cậu có biết không? Những cảm xúc quá mãnh liệt và nỗi đau tinh thần có thể chi phối cả nhân cách đấy. Một thứ lẽ ra chỉ ghé qua chốc lát rồi biến mất, đôi khi lại có thể vĩnh viễn thay đổi cả cuộc đời….”

Ho Yoo-won chỉ vào chính mình.

“Đó chính là tôi.”

“…….”

“Ý thức tổng thể, bao trùm và mãnh liệt của ‘ai đó’ bị giam trong Đặc thị Segwang đã biến tôi thành Ho Yoo-won.”

Rồi hắn nhìn Đặc vụ Choi bằng một ánh mắt kỳ dị.

“Và lý do tại sao lại thành ra thế này, nguyên nhân thì tôi nắm rõ lắm….”

Cục Quản lý Thảm Họa.

‘Khoan đã.’

Cảm giác không lành.

Trước khung cảnh khiến gáy tê rần và sống lưng lạnh buốt đó, tôi vội ném ra một câu hỏi để kéo ánh mắt của Ho Yoo-won về phía mình.

Aggro!

Cái tên tôi từng thấy trong lúc hắn “đọc” bên trong tôi.

Và lời của Brown.

— Bạn tôi, trên người kẻ đó có mùi của một thứ dịch bệnh.

“Bệnh Cửu Vĩ Hồ* gì vậy.” (Cáo chín đuôi)

“…….”

Ánh mắt quay lại phía tôi.

“Cậu lại đi hỏi công khai bệnh án riêng tư của người ta như thế này sao… thực sự khiến tôi bối rối và sợ hãi đó, Lộc-nim.”

“Tôi có nói là anh mắc cái bệnh đó đâu.”

“…….”

“Đó là bệnh gì? Có liên quan tới chuyện cáo chín đuôi trong truyền thuyết không? Có dính tới niềm tin dân gian rằng cửu vĩ hồ có thể biến hình không? Và…”

Tôi nhìn thẳng đối phương.

“Có liên quan tới việc anh đột nhiên nhảy ra với cái hình dạng đó, từ đủ mọi thân thể khác nhau không?”

“…….”

Một giọng nói mát lạnh cất lên.

“Đúng vậy. Người bị nhiễm bệnh Cửu Vĩ Hồ… nếu lây bệnh ấy sang người khác, sẽ có thể sống cuộc đời của người đó như thể đó là đời mình, trong một khoảng thời gian ngắn.”

“……!”

“Khó hiểu lắm sao? Vậy nói là trở thành phân thân của mình thì dễ hình dung hơn chứ?” – Ho Yoo-won cười.

Như thể đã buông bỏ điều gì đó.

“Thành ra, có thể xem tôi là một phân thân của ai đó đang bị giam trong Đặc thị Segwang.”

“…….”

“Vậy tôi là ai nhỉ? Tôi vẫn còn tồn tại ở đây trong một trạng thái như thế này, vậy mà lại hoàn toàn không biết mình là ai.”

Tôi lên tiếng:

“Biết đâu là một đặc vụ của Cục Quản lý Thảm Họa, hoặc một linh thể hợp tác nào đó….”

“Ờ thì….”

Khóe miệng của Ho Yoo-won méo đi.

“Tôi chẳng nhớ gì cả. Ha ha ha….”

“…!”

“Tôi không còn ký ức cụ thể, có cấu trúc. Ở đây chỉ còn lại ý thức thôi. Tôi chỉ có thể đoán mình là loại người nào thông qua những cảm xúc và nhận thức vô thức trồi lên.”

“…….”

Tôi ngẩng đầu nhìn quanh căn phòng tư vấn.

“Ngay cả chuyện anh từng làm tham vấn, anh cũng biết theo kiểu như vậy sao?”

“…!”

“Và vì thế nên anh mới tạo ra cái phòng tham vấn này à?”

“……Đúng.”

Một nụ cười mờ nhạt hiện trên khóe môi Ho Yoo-won.

“Tôi từng là một nhà tư vấn. Chỉ điều đó là tôi cực kỳ chắc chắn.”

Có lẽ hắn tạo ra nơi này để không quên, để không đánh mất cái cảm giác đó.

…Ý thức kiểu gì mà mạnh đến mức này chứ?

Ngay từ đầu, việc trong trạng thái này mà hắn vẫn trở thành giám đốc của Mộng Mơ Ban Ngày đã là chuyện chẳng tầm thường gì. Tôi lắng nghe những câu lẩm bẩm như trào ra từ bên trong của hắn.

Ở đó có những cảm xúc mà chính tôi cũng quen thuộc.

Được giải tỏa.

“Có vài thứ quá mãnh liệt nên tôi cứ thế mà biết thôi. Có thể gọi là những nhận thức, cảm xúc gần với bản sắc. Tham vấn. Thảm họa. Và…”

Ánh mắt hắn lại xoay về phía trước.

“Tuyển chọn.”

Đặc vụ Choi nhìn hắn với gương mặt cứng đờ.

“Chuyện đó xảy ra lúc hai giờ ba mươi bốn phút chiều.”

“…….”

“Có tò mò không? Nếu muốn biết cảm giác đó như thế nào, từ giờ chỉ cần trả lời các câu hỏi của tôi là…”

“Cậu bảo đó là một đặc vụ tốt mà.”

“…….”

“Không phải sao?”

“Phải.”

Ho Yoo-won lại nhìn chằm chằm vào tôi.

Cảm giác nhẹ nhõm và mồ hôi lạnh thay nhau chạy dọc sống lưng khiến tôi muốn chết đi sống lại.

Nhưng tôi vẫn chưa thể thả lỏng cảnh giác.

“À, với tôi thì việc vào Đặc thị Segwang còn khó ở một nghĩa khác nữa. Tôi không ngủ. Vì nếu ngủ là tôi sẽ biến mất, nên tôi đã trở thành một người không ngủ.”

“…….”

“Nhưng không sao hết! Sắp xong cả rồi mà!”

Trong mắt hắn, niềm vui và mong đợi xoáy tròn lên như một thứ cuồng loạn.

“…Được rồi, Ho Yoo-won.”

“Hửm.”

“Tôi sẽ kiểm tra xem thứ mình thấy ở ga Buổi Sáng hôm đó có thật sự là anh không.”

“…Ừm.”

“Nhưng mà…”

Tôi nhìn kỹ gương mặt hắn ở khoảng cách gần.

“Thế rồi anh định làm gì?”

“…….”

“Nếu kiểm tra xong đúng thật là anh, thì rốt cuộc anh định lôi nó ra bằng cách nào.”

“Chẳng phải nhiệm vụ của các cậu là tìm ra cách đó…”

“Không. Nhiệm vụ của bọn tôi là tìm ra thứ anh muốn trong Đặc thị Segwang.”

“…….”

Đôi mắt Ho Yoo-won nheo lại.

“Vậy là…”

“Cậu định không làm à?”

“Tôi đang hỏi là anh có sẵn cách nào trong đầu chưa.”

Tôi suýt ngồi bệt xuống vì sợ.

“Nếu không có thì để tôi nói suy nghĩ của mình.”

“Ồ, cậu nghĩ ra chuyện gì vậy?”

“Chấm dứt hoàn toàn thảm họa siêu nhiên ở Đặc thị Segwang.”

“……!!”


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 451: Tôi tắm lần đầu tiên sau một thời gian rất dài.
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...