Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 450: SOL EUM TRỞ LẠI THÀNH CHÍNH MÌNH
Tôi nhớ lại chuyện ở Thư viện Hanbit.
Rằng mọi trang sách hợp lại đều chính là bản thân tôi.
Tôi nhớ đến lời khuyên mình nghe được ở Trung tâm mua sắm Vũ trụ.
Lời khuyên bảo đừng phá hủy ô nhiễm trong lòng mình.
‘Vì thế nên mình mới chọn hình xăm.’
Tôi đặt tay lên hoa văn trên ngực, nhớ lại dòng mô tả của hình xăm Ánh Trăng này….
Khống chế chính bản thân mình!
Đó là việc nguyên sơ và quan trọng nhất. Nhưng nếu trong lòng có quá nhiều bản ngã và phiền não, việc gom lại thành một để kiểm soát là điều khó khăn.
Hãy gắn từng “thẻ mục lục” cho các MỐI NỐI.
Để lúc nào cũng có thể sắp xếp và ráp lại khi mình muốn.
M ố i n ố i.
Sắp xếp và ráp lại.
Không phải là nhét vào rồi khóa chặt, mà là gắn mục lục và phân loại.
“…….”
Tôi đặt tay lên hình xăm.
Và tôi nhận ra hình xăm được cấu thành từ những vòng tròn đồng tâm này… đang xoay chuyển dọc theo trục ở giữa….
‘À.’
…Giờ thì tôi hiểu vì sao tiệm xăm Ánh Trăng đã can tôi không làm hình xăm che phủ lên nó.
Từ trước đến giờ, tôi chưa từng “tận hưởng” đúng chức năng của hình xăm này.
“Tôi thừa nhận.”
Ô nhiễm đã được sắp xếp bắt đầu quay.
Những câu chữ được khắc lên, những thứ ô nhiễm bị nhét vào trong, được tái cấu trúc lại.
Những bản ngã kỳ quặc, chỉ ở mức độ nhiễm phải, vốn không thực sự thuộc về tôi thì bị đẩy ra vòng ngoài; phần còn lại tiến gần về tim hơn.
Những cảm xúc, phán đoán vốn thuộc về tôi, nhưng khi gặp ô nhiễm đã biến dạng đi, thì được kéo vào gần trung tâm.
Cảm giác khó chịu va đập trong lồng ngực. Bất an, ích kỷ, bốc đồng, hung hăng, khát vọng phá hủy, tâm lý lừa dối, diễn kịch, ý thức hơn người, hèn nhát, khát khao khám phá, rung động…
Những cảm xúc cực đoan, sắc nhọn ấy va vào nhau, tràn ngập, trở lại với cơ thể tôi.
Nhưng rồi chúng trở nên quen thuộc.
Cũng phải thôi. Vì vốn dĩ đó đều là của tôi.
“…….”
Tôi buông tay khỏi hình xăm.
Sự bốc đồng, yếu đuối, những nét dị thường từng trào ra dưới dạng ô nhiễm vẫn còn trong đầu tôi.
Nhưng không sao.
Vì vốn dĩ chúng ở đó.
“Tất cả những thứ đó đều là tôi.”
……
Bồi thẩm viên số 1, mời phát biểu.
Bồi thẩm viên số 1 lại giơ tay, vẫn nhìn tôi.
“Đã xác nhận tính hợp lệ trong lời khai của ứng viên được chọn.”
“Coi đối tượng là một thực thể duy nhất, hoàn chỉnh, có thể đặt lên cán cân tội ác để phán định.”
Người đó mỉm cười.
Giờ thì tôi đã nhận ra được.
Trong ánh đèn, tôi thấy đường nét gương mặt của bồi thẩm viên ấy hiện ra. Đó là….
“Tôi đề nghị trích xuất lại trái tim của đối tượng, đưa lên cán cân.”
Là khuôn mặt của tôi.
Đặc vụ Nho đeo kính.
“Ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202.
Hãy đặt trái tim lên cán cân tội ác một lần nữa.”
“…….”
“Ứng viên được chọn Kim Sol-eum.”
“Vâng.”
Tôi hít vào một hơi.
Rồi khó khăn lắm mới dứt được ánh mắt khỏi bồi thẩm viên số 1, vội vàng bước đến lấy lại trái tim bạc của mình từ trên cán cân.
Tôi nhét nó lại vào ngực….
Rồi lại rút con dao ra, chẻ ngực ra để lôi nó ra lần nữa.
Ngay trên nền hình xăm.
“…….”
Lần này, trái tim vừa được lấy ra không còn nhạt màu như trước nữa.
Vẫn là màu bạc, nhưng có cảm giác nặng nề, đặc quánh hơn.
‘Trông còn nặng hơn cả lúc nãy.’
Nhưng tôi vẫn đặt nó lên cán cân.
Bên kia là đĩa cân treo quả cân “giết người vô cớ”, khẽ tròng trành theo sức nặng.
‘!’
Tôi suýt bật ra tiếng thét mà phải cố nuốt lại.
Chiếc cân thiên bình khổng lồ màu xám rung mạnh, lắc qua lắc lại hai bên….
Rồi cuối cùng, nó nghiêng hẳn về một phía.
Quả cân tội ác rơi nặng xuống dưới.
Thông qua.
Trái tim tôi vẫn nằm trên đĩa cân, lặng lẽ lơ lửng giữa không trung.
Thấp hơn lúc nãy, nhưng vẫn rõ ràng, dứt khoát.
“Ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, căn cứ theo quy định của Cục Quản lý Thảm Họa Siêu Nhiên, được phán định là công dân, không thuộc diện trưng dụng.”
Những ánh mắt từ hàng ghế bồi thẩm nhìn xuống tôi dần nhạt mờ đi.
“Đồng thời, công nhận tính hợp lý trong lời khai của ứng viên về việc chi nhánh Đặc thị Segwang hiện tại không còn tồn tại trên phương diện chính thức, từ đây tuyên bố chấm dứt chính thức mọi nghiệp vụ cứu hộ và tuyển chọn.”
Cộc, cộc.
Tiếng búa gõ vang lên, rồi toàn bộ đèn chiếu điểm trong phòng xử án tắt phụt.
Cùng lúc, bóng tối bao trùm không gian cũng tan biến.
Chỉ còn lại một khoảng trắng trống rỗng.
“Đặc vụ Nho!”
Tôi thấy mọi người từ hàng ghế bồi thẩm nhảy xuống chạy về phía mình.
[Ồ, có vẻ như show ở tòa án này cũng hạ màn rồi. Tất cả đang rời khỏi vị trí được phân cho mình.]
Ừ nhỉ.
Tôi nhìn khung cảnh phòng xử án đang dần nhạt đi.
Các đặc vụ trên hàng ghế bồi thẩm lần lượt biến mất khỏi chỗ ngồi.
…Dù đó chỉ là những mảnh oán niệm bé xíu của các đặc vụ đã chết, hoặc thứ gì đó bắt chước họ, thì tôi vẫn mong là một khi thoát ra khỏi bóng tối này, họ có thể được yên bình.
Nếu có thể, mình phải tìm cách xác nhận lại mới được…
“Nho, thu hồi!”
À.
Tôi vội vàng nhấc trái tim của mình khỏi cán cân, ấn nó lại vào trong lồng ngực. Ngay lúc đó, tôi trông thấy có thứ gì đó khẽ động đậy dưới chân cán cân tội ác.
“……?”
Một sợi chỉ nhuộm ngũ sắc.
Nó trườn vòng, cuộn lại, rồi trôi về phía Đặc vụ Choi, người đang đứng ở mép hàng ghế bồi thẩm, chui tọt vào người anh.
Khoan đã.
'Tên này… định thao túng kim cân trong trường hợp xấu nhất hả?'
Bản thân không phải ông chủ sạp cá vô lương tâm định gian lận cân với mấy người đi mua cá, thế mà lại bày trò này trên cái cân tội ác, là sao nữa chứ.
Vừa cạn lời, tôi lại vừa buồn cười.
…Và thấy biết ơn.
Nhưng đồng thời, tôi cũng nhận ra Đặc vụ Choi, giống như tôi, vẫn đang nhìn chằm chằm về phía bồi thẩm viên số 1.
“Đặc vụ.”
Tôi bước lại gần, khẽ nói nhỏ:
“Có phải vì anh đoán được thân phận của bồi thẩm viên số 1 nên mới cứ nhìn về phía đó không ạ?”
“…Thân phận?”
“…Ý là, Đặc vụ Nho.”
Có lẽ phần “bản ngã với tư cách đặc vụ” của tôi cũng được công nhận là một bồi thẩm viên, nên mới ngồi ở chỗ đó.
Tự mình thẩm vấn chính mình, đối với thể loại này thì cũng là một motif kinh điển thôi.
Nhưng khi nghe tôi nói vậy, mặt Đặc vụ Choi bỗng cứng đờ.
“Đặc vụ…?”
“…Với Nho thì, nó hiện ra với khuôn mặt của Nho à?”
Anh cười, mà mặt thì toát mồ hôi lạnh.
“Chứ với tôi, nó trông y hệt mặt tôi luôn đấy.”
“……!”
Tôi lập tức quay phắt lại.
Ghế của bồi thẩm viên số 1.
Người đang ngồi ở đó vẫn đang nhìn tôi từ khoảng cách rất gần.
Với gương mặt của Đặc vụ Nho.
“…Ngài là ai?”
Người đó mở miệng.
Là một hình chiếu còn sót lại ở nơi này.
Ngay khoảnh khắc sau đó.
Phòng xử án bị cuốn phăng đi hoàn toàn.
Giữa ý thức đang bùng trắng và tan rã, tôi thấy khuôn mặt và trang phục của Đặc vụ Nho ngồi trên ghế bồi thẩm số 1 bỗng biến đổi thành thứ khác….
Như một người vừa tháo lớp ngụy trang sau khi bị lật tẩy, để lộ ra bộ dạng thật.
…Từ ghế bồi thẩm viên số 1,
khuôn mặt Hoo Yoo-won đang mỉm cười nhìn tôi.
Tôi mở mắt ra.
Khung cảnh ấm áp của Phòng Tham vấn Linh Hồ đập vào tầm nhìn.
“…!!”
Mình ra được rồi sao?
Đây là lần đầu tiên tôi ra khỏi Đặc thị Segwang mà không chết.
Tôi bật dậy khỏi giường.
Vô số câu hỏi ào ạt ùa vào đầu, mà người liên quan đến câu hỏi lớn nhất thì đang đứng ngay trước mắt.
“Lộc nim?”
“Hoo Yoo-won.”
Tôi lập tức dựng thẳng người dậy trên giường.
“Cái mà tôi vừa thấy ở ga Buổi Sáng của Đặc thị—…”
……
Khoan đã.
Hả?
Tôi giơ tay lên, nắm lấy cổ.
Cảm giác da, cảm giác dây kéo.
Bộ đồ bảo hộ của 130666.
Nhưng mà….
“À.”
…Tôi nói được.
“……!!”
Tôi hấp tấp đưa tay xuống kiểm tra.
Bàn tay của 130666 trong găng da.
Tôi đưa tay kia lên, run rẩy kéo khóa xuống, lột chiếc găng tay đen ra….
Một bàn tay người hiện ra.
“…….”
Tôi ôm lấy đầu, tháo chiếc mặt nạ phòng độc xuống.
Rồi quay nhìn sang bên.
Trong gương,
Kim Sol-eum đang nhìn lại tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
