Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 449: THẬT NHIỀU KIM SOL-EUM
Thình. Thịch.
Tiếng tim đập dội ầm ầm trong đầu tôi.
Tôi đặt tay lên hình xăm ở chỗ trái tim.
Đám ô nhiễm mà tôi đã nhét chặt vào đó để “dọn dẹp”.
Những sản phẩm của bóng tối, của quái đàm mà tôi đã tách ra khỏi mình.
Lộc chỉ là cái vỏ rỗng là sao chứ, “bản thể thật” ở bên trong là sao? Ý là ô nhiễm à….
Từ hàng ghế bồi thẩm, vang lên những giọng như đang phản đối. Rồi đèn ở vài hàng ghế bồi thẩm phụt tắt.
Tiếp tục gây rối sẽ bị trục xuất ra khỏi phòng xử án.
“…….”
Nghe như có tiếng nghiến răng khẽ vang lên, rồi hàng ghế bồi thẩm yên lặng trở lại.
Nhưng bồi thẩm viên số 1 vẫn nhìn tôi chằm chằm.
Một đặc vụ không thấy rõ mặt.
“Ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202. Kim Sol-eum.”
Tôi thở hổn hển, ngẩng đầu lên.
“Chiếu theo yêu cầu của bồi thẩm viên số 1, sẽ tiến hành thẩm vấn bổ sung. Mời bước ra trả lời.”
Bước ra?
“Ục.”
Từ ngực, có thứ gì đó như xé toạc phóng lên, đè nặng lên mắt mũi miệng, cơn đau buốt ấy rõ rệt đến nhói óc.
Tôi loạng choạng muốn lùi lại, nhưng rồi….
“Có ai gọi thầy không nào?” (ô nhiễm của arc kẻ trao cổ đói khát)
[BÊN NÀY]
-Đ Ể T Ô I T R Ả L Ờ I N H É ? (Linh vật vàng)
- Chuyện quái gì đang diễn ra thế này? Trời ơi, gọi máy quay tới trước được không? Cảnh bị thẩm vấn chắc chắn sẽ rất k*ch th*ch, khán giả nhất định sẽ thích cho mà xem!
[Nơi này không phải trường học, nhưng lại thấp thoáng những bộ đồ trông quen mắt….] (ô nhiễm trường cấp 3 Segwang)
— ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha
Những phân thân ô nhiễm.
Nhóm ô nhiễm của tôi trồi lên và bắt đầu trả lời thay. Không thể bịt miệng lại được. Những thứ vừa bị lôi ra khỏi hình xăm tuôn ra như ói mửa, tràn ngược lên che kín dạ dày tôi, không cách nào ngăn được, cứ thế bao phủ, muốn làm gì thì làm…!
Nhét vào lại!
Tôi cố nhét ngược lại vào hình xăm, nhưng sự thật đã phơi bày trước tòa thì không che nổi nữa. Không…!
Tiến hành chất vấn dựa trên quả cân “giết người vô cớ” trên chiếc cân tội ác.
Ứng viên được chọn đã từng, với ý chí của mình, cướp đi sinh mạng của một người thứ ba vô tội hay chưa?
[LỐI NÀY] - Quả quyết là chưa bao giờ nha! Tuy từng vinh dự được tham gia sản xuất một talkshow làm trái tim khán giả vô tội phải rung rinh thì có đó!
“Chào mừng quý khách đến với Looky Mart! Tôi có thể hỗ trợ tính tiền cho quý khách không ạ?”
-K h ô n g. (Linh vật vàng)
“Những từ ngữ khó như vậy thì các bé sẽ không hiểu đâu! Hãy dùng câu ‘Đã từng giết người mà không vì lý do gì chưa?’ đi!”
Những câu trả lời không có lý trí cũng chẳng có cảm xúc, những đáp lời không giống tiếng người, những câu lảm nhảm ám chấp vô nghĩa cứ thế tuôn ra. Tôi, tôi không phải mấy thứ đó, nhưng ngay trong nhóm đó cũng không hề xuất hiện câu trả lời “đã từng giết người”. May quáthậtsựnhẹnhõmnhưnglạichỉmuốnói.
Hàng ghế bồi thẩm im phăng phắc. Chỉ có tiếng đám ô nhiễm đứng trên bục, không theo thứ tự, tự tiện huyên náo, vang vọng khắp không gian lớn này…
Đã ghi nhận lời khai.
Được rồi.
Xong rồi, vậy là hết!
Tiếp tục chất vấn.
CÂM MIỆNG!
Tất cả….
Ứng viên được chọn có thể thề rằng mình sẽ không bao giờ, vì lợi ích của bản thân, làm hại sinh mạng của một người thứ ba vô tội hay không?
-Tất nhiên là được!
“Đương nhiên là tôi có thể thề….”
[Không thể.] (Cấp 3 Segwang)
Tim tôi như rơi tuột xuống.
[Bởi vì trò chơi, về bản chất, luôn bắt đầu từ việc làm hại một ai đó để bảo toàn lợi ích của chính mình. Ở trường học, chúng ta cũng nhờ sự hi sinh của bạn học khác để sống sót mà.]
Cái đó thì….
- Thưa quý khán giả… à không, thưa các vị bồi thẩm, mọi người nghĩ thế nào về cụm từ “người thứ ba vô tội” đây? Đúng là trong một số giáo trình hình luật có thể sẽ xuất hiện cách diễn đạt như vậy.
- Nhưng ngoài đời thực thì sao ạ?
Câm đi.
- Hôm nay, hành động để tôi sống sót có thể vô tình đẩy sinh mạng của một ai khác đến bờ vực.
- Nhưng đó chẳng phải cũng chính là cuộc đời sao?
Không phải!
Tôi chưa từng nghĩ như thế. Đó là mấy ý nghĩ bị bóp méo do ô nhiễm, do bóng tối mà thành.
- Dù thấy xót xa trước nỗi khổ của người khác, bạn cũng không cần phải gánh hết trách nhiệm về nó! Không ai có thể lường trước mọi kết quả từ hành động của mình, chuyện đó quá là đương nhiên. Xảy ra chuyện xấu không có nghĩa chắc chắn là lỗi của người đó.
- Vậy nên, “sẽ không bao giờ, vì lợi ích của bản thân, làm hại sinh mạng của một người thứ ba vô tội”? Ai có thể đưa ra một lời thề bao trùm mà vô nghĩa như thế chứ?
Cái đó, cái đó thì….
-N ế u s ợ q u á c ũ n g c ó k h i (linh vật vàng)
“…….”
-k h ô n g
-d á m c h ắ c
Giọng nói vang lên như đã xẹp xuống.
Tiếng bộc lộ cảm xúc dễ chịu, êm ái của một linh vật khu vui chơi dành cho trẻ nhỏ.
Âm sắc không chắc chắn, ngữ điệu như đã buông xuôi, lời lẽ thì quá đỗi thẳng thắn…
Cảm xúc ấy nghe quen thuộc đến lạ.
- Trong hoàn cảnh cực hạn, sống sót là một màn xiếc trên dây. Mỗi lần chúng ta hoàn thành một màn trình diễn thật đẹp và vẫn bình yên qua khỏi, lại là một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Thật khó mà nhìn xa quá, hoặc cố gắng gánh vác quá nhiều trách nhiệm.
- Để chương trình sống tiếp, nó phải ngày càng kịch tính, thú vị, k*ch th*ch hơn mà.
Để sống sót thì……
- Chúng ta ích kỷ thêm một chút… chẳng phải cũng được sao? Để một show diễn trở nên hấp dẫn, ít nhiều nó cũng cần một chút “cái tôi” ở trung tâm mà.
“…….”
Tôi lắng nghe những giọng nói của đám ô nhiễm đang mượn miệng tôi để nói.
Không.
Đó là âm thanh phát ra từ ngay trong lòng tôi.
Từ bao giờ vậy nhỉ?
Từ khi nào tôi đã không còn bộc lộ cái bực bội, uất ức khi nhìn thấy những người “không giúp được gì cho bóng tối”?
Những phán đoán kiểu “mình phải sống, nên mấy người phá game thì đành để họ chết, miễn là cứu được những người còn có thể cứu” cũng dần thưa thớt.
Kể cả khi gặp những người “rất dễ kích động, dễ dụ dỗ, dễ lợi dụng”, tôi cũng không còn, trong chút ít tội lỗi, vừa nhắc đi nhắc lại “cảm ơn nhé” vừa hò reo như trước nữa.
Việc lừa gạt hay hù dọa người khác trong Bóng Tối để nắm trọn bầu không khí, nếu không có chắc chắn rằng họ là kẻ ác, thì tôi cũng không còn làm nữa.
Tất cả những việc mà trước đây tôi chỉ biết gào thét trong lòng rằng “dù sao cũng là chuyện cùng nhau sống sót, xin hãy hợp tác một chút đi” rồi cắn răng làm cho bằng được…
đều biến mất.
“……”
Tôi cúi xuống nhìn tay mình.
Là một bàn tay của con người.
Chính là hình dạng nguyên bản mà tôi đã khao khát đến vậy khi mình còn ở trạng thái “bầy nhão nhoét” của 130666.
Nhưng liệu tôi thực sự là Kim Sol-eum trước kia sao?
Tôi đã cố gắng sống như một con người.
Cố gắng chỉ đưa ra những quyết định trơn tru, “đúng chuẩn người tốt” hết mức có thể.
Nhưng đó thực sự có phải là tôi không?
Trên hàng ghế bồi thẩm, Phó phòng Eun Ha-je và Đặc vụ Đồng, mỗi người đưa ra một lập luận hoàn toàn khác nhau.
Những phán đoán dựa trên trải nghiệm cá nhân, trên cái tôi ích kỷ cá nhân, trên những phần nhô ra, lệch lạc của mỗi người.
Tôi cũng rõ ràng có những thứ như thế.
Nhưng từ một thời điểm nào đó, chúng biến mất.
Và giờ tôi đã hiểu lý do.
‘…Mình đã coi tất cả là ô nhiễm.’
Tôi đã xem tất cả những “đặc tính khác người” của bản thân như ô nhiễm.
Vì quá đáng sợ.
Vì nếu đó là ảnh hưởng của ô nhiễm, thì tôi sẽ quay lại tình trạng đã từng: thân xác đã sụp đổ thành thứ không còn là con người, rồi đến lượt tinh thần cũng sụp đổ theo.
Thế là, khi nhét ô nhiễm vào hình xăm, tôi đã nhét cả những thứ đó vào chung, rồi bịt chặt lại.
Vì tôi sợ.
……
Tôi nhớ đến cuộc trò chuyện với Brown trong ngày đầu tiên tới Phòng Tham vấn Linh Hồ để điều trị.
- Bây giờ tôi thấy mình thoải mái và dễ chịu hơn.
- Tôi cũng không thích chuyện tiêu chuẩn phán đoán của mình bị lật ngược như lật tờ giấy.
Tôi đã sợ ô nhiễm sẽ khiến mình đánh mất bản thân.
Nên tôi chỉ chăm chăm cắt bỏ ô nhiễm đi, nhưng nếu kết quả lại là tôi đang cắt bỏ chính mình thì sao.
“…….”
Tôi giơ tay.
“…Tôi muốn phát biểu với bồi thẩm viên số 1.”
Cho phép.
Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía đặc vụ kia – người vẫn không thấy rõ mặt.
“Bồi thẩm viên nói đúng.”
- Đã tách hết d*c v*ng lệch lạc, suy nghĩ lệch lạc, cảm xúc cực đoan, mọi phán đoán bất thường của mình ra, giao cho các nhân cách khác bị cô lập bên trong.
“Những d*c v*ng khó coi, những suy nghĩ, cảm xúc cực đoan, những phán đoán bất thường… bên trong tôi ấy.”
Tôi nói.
“Tất cả đều đúng là của tôi.”
Ô nhiễm vừa trào ra vẫn y nguyên như thế.
“Trong những lời tôi phát biểu khi nãy, chắc chắn có vài câu là bộc phát, không phù hợp….”
Tôi hít sâu.
“…nhưng đó cũng là những điều tôi đã từng nghĩ đến ít nhất một lần.”
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
