Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 448: Tôi phản đối - tôi đồng thuận

Tôi nuốt nước bọt.

Từ hàng chục ghế bồi thẩm ở hai bên phòng xử án u tối, các nhân viên Cục Quản lý Thảm Họa của Đặc thị Segwang đang nhìn xuống tôi trong bộ dạng đúng như lúc họ chết.

Một cảm giác rùng rợn bò dọc sống lưng.

Đó không phải là ánh mắt thường gắn với mấy từ như “tràn đầy tín niệm, kiên định, ôn hòa” mà người ta hay dùng để miêu tả các đặc vụ.

‘…Là bóng tối.’

Thứ đã bị nhiễm ô.

Những đặc vụ thật… có lẽ đã bị xóa sổ khắp nơi trong Đặc thị Segwang trong lúc làm công tác cứu hộ rồi.

Những thân xác kia đã chết từ lâu, nhưng vẫn bị một thứ sức mạnh nào đó cột chặt lại trong tòa án này.

Chỉ để phục vụ cho cái công cuộc tuyển chọn “người được cứu hộ” vô nghĩa này….

Họ nhìn chằm chằm vào tôi.

Người nào muốn làm chứng về ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, hãy giơ tay phát biểu.

Dĩ nhiên những người đi cùng tôi lập tức giơ tay.

Nhưng tôi đã nhìn thấy.

Những người khác cũng giơ tay.

Ở nhiều chỗ trong hàng ghế bồi thẩm tối om, những cơ thể chết một cách quái dị đang lần lượt giơ tay lên.

“……!”

Bồi thẩm viên số 5, phát biểu đi.

Chỉ còn luồng đèn chiếu điểm rơi xuống chiếc ghế bồi thẩm mang số hiệu đó.

Một người có thân thể bị chặt nát thành từng mảnh.

Trong bóng tối, một đặc vụ chỉ còn lại nội tạng và tứ chi sắp xếp thành những đường nét méo mó như hình học nhìn tôi thì thầm:

“Đối tượng đó hiện đang bị truy nã tại Sòng bạc.”

…!!

“Hiện giờ là một tội phạm bị truy nã. Dù kiếm được rất nhiều xu ở đó, nhưng không hề giúp bất kỳ kẻ nghiện cờ bạc nào trong số đông người ở Sòng bạc ấy.”

Tôi theo bản năng lùi lại.

Cứuđámnghiệncờbạcấylỡcóchuyệnthìaichịutráchnhiệmcứtỉnhtáolạikhôngcứumớilàđúngtôicũnghếtcáchthôiquayđầunhìnsangchỗkhác— (giọng nói phát ra chỉ có Lộc nghe thấy)

Một cảm giác tội lỗi kỳ quái đè nặng trong lồng ngực.

Cái quái gì đây?

Bồi thẩm viên số 17, phát biểu đi.

Một người khác đứng dậy từ hàng ghế bồi thẩm.

Gương mặt trắng bệch bị phồng to.

Đôi mắt đục ngầu không có tiêu cự, dù nhìn về phía tôi nhưng lại như đang nhìn vào chỗ nào đó lệch đi.

“Người này là người đã từng tự tử.”

Tôi nuốt nước bọt.

“Cậu ta đã tự treo cổ trong khu rừng gần tòa thị chính. Vì đã từng tự mình vứt bỏ mạng sống, nên thay vì cứu hộ, xử tử một cách nhân đạo mới là đúng.”

…Cái này.

‘Chính là những việc mình đã làm ở các nhà ga trong Đặc thị Segwang.’

Khôngcóthờigianmàcannhữngngườitựtửhaythugomxácphảitiếptụcdichuyểnnữa… Im đi!!

Tôi dồn lực vào chân, nuốt nước bọt, cố chịu đựng cú sốc tinh thần kỳ dị đó….

Rồi lặp đi lặp lại một nhận thức lạnh buốt trong lồng ngực.

‘Họ đang đứng ra làm chứng cho tội lỗi của mình.’

Từng lựa chọn tôi đã đưa ra ở mỗi nhà ga.

Tất cả những hành vi, xét trên phương diện xã hội hay đạo đức đều có thể bị phán là sai trái.

‘Phản bác,’

Mình phải phản bác mới đúng.

Nhưng cảm giác tội lỗi kỳ quặc này khiến môi tôi không mở ra nổi. Cảm xúc này là gì chứ? Những ý nghĩ lạ lùng này là sao? Cả nỗi uất ức và bi thương này rốt cuộc là từ đâu ra….

Người nào muốn làm chứng về ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, hãy giơ tay phát biểu.

Giữa lúc đó, một bồi thẩm viên mới được chọn. Có kẻ đang giơ tay. A….

“Bồi thẩm viên số 32, mời phát biểu.”

Từ hàng ghế bồi thẩm tít xa, một người mặc đồng phục đặc vụ đã chết đứng dậy. Người đó…

Bị cháy đen thui.

Bị thiêu rụi đến mức ngũ quan cũng nát bét. Cả bộ đồng phục đặc vụ cũng cháy đen, vỡ vụn, chỉ còn miễn cưỡng phân biệt được đường nét…

…….

‘À.’

Ngực tôi lạnh buốt.

Một dự cảm chẳng lành trồi lên, như muốn bóp nghẹt cả hơi thở.

“Xin phát biểu.”

Khoan, khoan đã….

“TÊN PHÓNG HỎA!!!”

Tôi loạng choạng.

“Kẻ đó đã phóng hỏa cả khu dân cư. Vô số thường dân khao khát được cứu hộ đã bị thiêu chếtchếtchếtchếtvìmàymàchếthếthãychịutráchnhiệmdichếtđichếtđichếtđi.”

“Ục.”

Một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tim, cảm giác gánh nặng và tội lỗi kỳ dị làm đầu óc tôi rối bời.

Muốn nôn quá.

Tôi gần như sụm xuống, phải bám lấy bục mà gắng gượng đứng vững. Khi nghĩ tới vô số người đã chết trong khu dân cư đó, timtôinhưbịxéráchtiếcnuốivàoántráchđâmlênđầutôinhưtiếnggào, tôiđãnhìncảicảnhtượngấychođếnlúcmìnhchếtưưưk—

Ký ức này là của ai vậy?

“Hự!”

Người nào muốn làm chứng về ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, hãy giơ tay phát biểu.

“Híc.”

Áp lực trong khoảnh khắc bỗng vơi đi đôi chút.

Tôi gượng đứng dậy. Thứ nóng hổi đang chảy ròng ròng từ mắt xuống. Lau đi mới biết đó không phải nước mắt, mà là máu.

Tôi khó khăn ngẩng đầu lên, thấy ở hàng ghế bồi thẩm có một người khác đang giơ tay.

Đặc vụ Đồng.

“Bồi thẩm viên số 37, mời phát biểu.”

“Tôi nghi ngờ tính chủ quan trong các lời làm chứng trước đó.”

Ánh mắt của cả hàng ghế bồi thẩm dồn về phía Đặc vụ Đồng. Nhưng Đặc vụ Đồng, với gương mặt tái nhợt như người chết, vẫn tiếp tục nói.

“Vậy nên, để khách quan xác nhận độ chân thực của các lời làm chứng,”

Ánh mắt ấy quay sang nhìn tôi.

“Tôi đề nghị đem lên cái cân tội ác để cân thử. …Làm đúng theo quy định ban đầu, treo quả cân tội lỗi ‘giết người vô cớ’ vào làm trọng lượng tội ác.”

…!

“Nếu đúng như những lời làm chứng vừa rồi, thì nghĩa là người này đã gây ra tội ác còn nặng hơn cả ‘giết người vô cớ’. Như vậy cái cân sẽ phân định được chứ!”

Giọng Đặc vụ Đồng vang vọng khắp phòng xử án.

“Xin hãy sử dụng lại cái cân tội ác đúng như cách vốn dĩ nó được dùng.”

Mục đích ban đầu.

Chỉ những kẻ phạm tội lớn như việc giết người không vì bất kỳ lý do nào mới bị phán là kẻ ác.

Nếu chứng minh được mình không phải là kẻ ác đó, thì là một công dân lương thiện.

Là một người bình thường sẽ không bị trưng dụng làm vật hiến tế cho thảm họa siêu nhiên.

Là một người có đủ tư cách được cứu hộ.

…….

À.

“Không thể phán xét con người bằng cách hiện tại được. Cách này đã bị nhiễm ô, bị bóp méo, nếu vẫn còn là Cục Quản lý như ban đầu thì họ sẽ không bao giờ….”

“Không.”

Tôi lau máu mũi và nước dãi, rồi chống tay đứng dậy.

“…Đặc vụ Nho?”

“Không phải vậy đâu, Đặc vụ ạ…”

Tôi đảo mắt nhìn khắp gương mặt của các bồi thẩm viên.

Những hình thể đã bị phá hủy đó.

“Cái cách mọi người vừa phán là ‘bị bóp méo’ ấy… thật ra rất có thể lại chính là quyết định đúng của Cục Quản lý Thảm Họa.”

“…Gì cơ?”

“Nếu làm đúng theo quy định ban đầu về ‘cách sử dụng chiếc cân tội ác’ thì chắc chắn họ không thể phân định được thứ tự ưu tiên cứu hộ đâu.”

“……!”

“Giữa thảm họa cấp diệt chủng, cả thành phố có vô số người ngã xuống, nhân lực thì hữu hạn… cuối cùng họ buộc phải lựa chọn thôi.”

Phải chọn sẽ cứu ai.

Cứu đám nghiện cờ bạc đó lỡ có chuyện thì ai chịu trách nhiệm? Tỉnh lại đi, không cứu mới là đúng, tôi cũng hết cách rồi, quay đầu nhìn sang chỗ khác…

Không có thời gian để can mấy người tự tử hay thu gom thi thể, phải tiếp tục di chuyển…

Khi nghĩ tới vô số người đã chết trong khu dân cư, lòng tôi như bị xé rách, tiếng khóc nức nở và oán trách đâm vào óc, tôi đã nhìn cảnh tượng ấy cho đến tận lúc mình chết…

Những cảm giác đè bẹp như chấn thương tâm lý kia trút thẳng lên tôi.

…Chắc chắn đó là gánh nặng khủng khiếp và cảm giác tội lỗi mà các đặc vụ đã phải mang theo cho đến trước khi chết.

“Chọn người lương thiện nhất, người có ích nhất, hay người yếu đuối nhất… Chắc là đủ kiểu phương án đều đã được đưa ra.”

“Vậy.”

Phó phòng Eun Ha-je hỏi:

“Cuối cùng họ chọn ai làm đối tượng cứu hộ?”

…….

“Người ít gây nguy hiểm nhất ạ.”

“…!”

“Họ sẽ cho rằng đó là cách ít ra có thể cứu được nhiều người nhất.”

Người sẽ không vượt qua lằn ranh.

Nói tr*n tr** hơn thì, họ đã chọn ra người sẽ không phá game bằng cách quăng bỏ mọi nguyên tắc trong thảm họa chưa từng có này.

Một người trong tình huống khủng hoảng sẽ không tự dưng làm trò bốc đồng khiến những người xung quanh bị đẩy vào nguy hiểm.

……Một người sẽ không đặt “thứ mình yêu thương” lên trên mọi chuẩn mực đạo đức.

“Vì thế nên trên đĩa cân bên kia mới đặt ‘thứ mà mình yêu thương’ đó, đúng không?”

Khoảnh khắc im lặng trôi qua như thời gian ngừng lại.

“Ừ… nghe cũng có lý.”

Phó phòng Eun Ha-je gật gù.

“Vậy thì chẳng phải phải tuyên bố cả phiên tòa này vô hiệu luôn sao?”

…!

“Vì rốt cuộc họ đâu cứu được ai. Nguyên tắc này là vô dụng ngay từ đầu rồi.”

Trong im lặng, cả phòng xử án rung lên.

Hàng chục luồng đèn chiếu điểm lắc lư, bóng dáng các đặc vụ trong bóng tối chớp tắt…

“Ngay từ đầu, lấy quyền gì mà tự tiện phán xem ai được ưu tiên cứu hộ chứ. Cân tội ác? Tôi hiểu là muốn cứu người tốt trước kẻ xấu, nhưng biến cái đó thành ‘nguyên tắc chính thức’ thì một cơ quan nhà nước không được phép làm vậy.”

Đòn cân rung bần bật.

Tiếng ma sát vang lên từ mặt sàn kim loại nối với bệ thẩm phán.

“Công chức các anh tự ý cứu người mà mình có cảm tình hơn một chút, chuyện kiểu đó có thể xảy ra, nhưng việc đặt ra hẳn một bộ quy tắc, rồi dùng nó để ‘tuyển chọn’ như thế này ngay từ gốc đã là sai….”

Xin dừng phát biểu.

Đèn chiếu điểm trên chỗ ngồi của Phó phòng Eun Ha-je tắt phụt.

“…!”

“Đã đến lượt bồi thẩm viên số 37 phát biểu, bồi thẩm viên số 38 không có quyền lên tiếng. Bồi thẩm viên số 37, xin tiếp tục phát biểu.”

Luồng sáng lại quay về phía Đặc vụ Đồng.

Anh ấy, với đôi mắt nặng trĩu như bị kiệt sức, lại mở miệng.

Ở ghế bên cạnh, Phó phòng Eun Ha-je vẫn đang chìm trong bóng tối, nhưng bàn tay như đang ra hiệu thúc giục mơ hồ lộ ra ở rìa ánh đèn.

Tuy vậy—

“…Tôi không có gì cần chỉnh sửa trong phát biểu của mình. Xin hãy kiểm chứng các lời làm chứng bằng chiếc cân tội ác.”

“…!”

“Ý kiến ‘hãy để từng đặc vụ tự mình phán đoán đi’… là kiểu ý kiến tôi cũng đã nghe rất nhiều, và dạo này tôi cũng nghĩ về nó rất nhiều. Nhưng mà….”

Trong bóng tối, Đặc vụ Đồng quay nhìn về phía ghế bồi thẩm của Eun Ha-je, điềm tĩnh nói.

“Như vậy thì mọi trách nhiệm sẽ dồn hết lên từng cá nhân đặc vụ.”

“……”

“Cả cảm giác tội lỗi, lẫn cái chết nữa.”

Đặc vụ Đồng nhìn tôi.

“Dù thoạt nhìn có vẻ vô lý, nhưng nếu đó là điều cần thiết, thì càng nên được giữ làm nguyên tắc; và đôi khi việc bám vào nguyên tắc đó lại tốt hơn cho từng người.”

“……”

Đặc vụ Đồng trước đây cũng đã từng nói những lời tương tự.

Nhưng lần này, câu nói ấy vang lên với một ý nghĩa sâu hơn nhiều.

Như ngôn ngữ của một người đã trải qua rất nhiều chuyện và trăn trở rất lâu.

“Theo nghĩa đó, tôi hiểu vì sao quy tắc dùng ‘cán cân tội ác’ đã bị biến dạng. Tuy nhiên, trong tình trạng hiện tại, nó vẫn là một hệ thống đã bị bóp méo và không còn hiệu quả. Với tư cách người trong cuộc, tôi chính thức kiến nghị hãy quay về với nguyên tắc ban đầu.”

Và Đặc vụ Đồng đứng thẳng đó, như thể sẽ không chịu ngồi xuống cho đến khi lời mình được chấp nhận.

Thế nhưng phiên tòa vẫn cứ tiếp tục trôi đi.

“Người nào muốn làm chứng về ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, hãy giơ tay phát biểu.”

Vì vậy nên—

“Tôi xin làm.”

Tôi giơ tay lên.

“…!”

Từ tất cả những gì đã trải qua đến giờ, tôi chợt nghĩ ra một cách. Trong đầu như có tia lửa lóe lên.

“Tôi có thể tự làm chứng cho chính mình… được không?”

Trong một phiên tòa hình sự bình thường thì không được.

Bởi vì nhân chứng phải là bên thứ ba, người sẵn sàng gánh trách nhiệm về tội khai man; nên bản thân bị cáo không có tư cách làm nhân chứng.

‘Nhưng đây không phải tòa hình sự thật.’

Đây là một quá trình “tuyển chọn”, là phiên bản đã bị nhiễm ô của cán cân tội ác thuộc Cục Quản lý Thảm Họa.

‘Ngay cả hình thức xét xử này cũng chỉ ở mức do Phó phòng Eun Ha-je yêu cầu thôi.’

Vậy nên, nếu có thể thuyết phục được cái bóng tối tòa án cái cân này, thì biết đâu chuyện đó lại khả thi.

Nhất là khi nó còn có đủ cảm xúc và bản ngã để dao động trước lời nói của tôi đến mức này.

“Tôi là đương sự đang bị đem ra tuyển chọn, đúng không? Với tư cách đương sự, tôi có điều muốn tự mình trình bày.”

…….

Cho phép phát biểu.

“Vâng.”

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi nói ra.

Những câu chữ đã lởn vởn trong đầu từ nãy giờ.

“Đừng cứu tôi.”

“……!”

“Không, không chỉ mình tôi— xin đừng cứu bất kỳ người dân nào đang chờ được tuyển chọn ở đây. Như vậy mới là đúng.”

Từ hàng ghế bồi thẩm vang lên một trận xôn xao dữ dội. Đèn nhấp nháy lách tách, như thể cả một cơn lũ cảm xúc — giận dữ, tội lỗi, tuyệt vọng, uất ức, hy vọng, thương xót, vị tha, căm ghét — đang sôi trào tuôn xuống.

Nghẹn lại, chỗ tim như có thứ gì đó nóng bỏng dâng lên, ứ tận mũi và miệng.

“Bởi vì!”

Nhưng tôi nghiến răng, tiếp lời:

“Chi nhánh Cục Quản lý Thảm Họa Đặc thị Segwang… giờ đã không còn tồn tại nữa.”

[Ồ!]

Sự náo loạn trong phòng xử án liền lắng xuống.

“…Chắc mọi người đều biết thành phố này đã bị phong tỏa. Nơi đây hiện đang ở trạng thái không thể được nhận thức, không thể tiếp cận; và dĩ nhiên, chi nhánh Đặc thị Segwang về mặt chính thức cũng không còn tồn tại nữa.”

Tôi khó nhọc nói.

“Đây là một sự thật hiển nhiên, không cần tôi phải tự mình chứng minh. Ai cũng có thể suy luận được. Cho nên….”

…….

“Hiện tại, ngay từ gốc rễ, cũng đã không còn tồn tại cái ‘nhiệm vụ đi cứu ai đó’ nữa.”

Tôi ngẩng đầu lên.

“Vì vậy, thay vì dựa trên những quy tắc đặc biệt do chi nhánh này tự đặt ra, hãy chỉ dựa vào nguyên tắc gốc của Cục Quản lý Thảm Họa!”

Tôi hét lên:

“Chỉ cần dùng cán cân tội ác để chứng minh rằng tôi không phải là kẻ ác….”

Tôi khó khăn khép lại câu nói.

“Xin hãy thả chúng tôi đi, không xử tử, cũng không cứu hộ.”

…….

…….

Mọi ánh nhìn biến mất.

Cạch.

Tất cả những luồng đèn chiếu điểm đều sáng lại bình thường.

Và rồi, thêm một luồng nữa xuất hiện.

Ngay phía trước bục xét xử, nơi đặt chiếc cán cân tội ác xám xịt khổng lồ.

“Ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202. Hãy đặt quả cân tội lỗi lên cán cân tội ác.”

Được rồi.

Tôi lảo đảo bước xuống khỏi bục, hướng về phía trước.

Làm vậy… có đúng không?

‘Cảm giác như mình đang phủ nhận thẳng thừng tất cả những nỗ lực thảm thiết của các đặc vụ ở đây….’

Không, phải tiếp tục. Cố chịu đi.

Vừa bước, tôi vừa nhìn thấy gương mặt của những người đi cùng.

Vẻ mặt căng thẳng mà như hơi trút được gánh nặng của Đặc vụ Đồng, vẻ mặt nặng nề như đang ngẫm nghĩ của Phó phòng Eun Ha-je, và cả góc nghiêng của Đặc vụ Choi đang nhìn đi đâu đó nơi khác một cách khó hiểu….

Bỏ lại tất cả sau lưng, tôi đứng trước cán cân.

Và tôi nhìn thấy quả cân màu đen đã xuất hiện từ lúc nào.

Một quả cân kỳ dị, trên bề mặt khắc nổi gương mặt những người đang gào thét.

Trên cán cân sẽ treo quả cân tội lỗi “giết người vô cớ”, ai nặng hơn mức đó sẽ bị phân loại là đối tượng sẽ bị trưng dụng.

Chính là vật đã được miêu tả như vậy.

Tôi nhấc nó lên. Nhẹ hơn tôi tưởng, đến mức cảm giác đó khiến tôi bất an một cách kỳ quặc.

Rồi….

Tôi cẩn thận bước lên bục, đặt nó lên đĩa cân đối diện bên có trái tim bạc của mình.

“…….”

Một bên đĩa cân hạ xuống.

Chính là bên đang treo quả cân “giết người vô cớ”.

“…!”

Đĩa cân đó hạ xuống êm ru, còn trụ cân thì nghiêng đi một cách trơn tru.

Cộp.

Chiếc đĩa treo quả cân chạm xuống nền, phát ra một tiếng động khẽ.

Trái tim màu bạc của tôi thì nằm trên đĩa cân đối diện, lơ lửng mềm mại ở tít trên không trung….

…….

Thông qua.

Cảm giác nhẹ nhõm khủng khiếp khiến chân tôi như muốn nhũn ra.

‘Thật sự được rồi.’

Dù đầu óc vẫn hơi kỳ kỳ, tôi vẫn đã làm được. Tôi ổn. Vậy là giải quyết xong rồi!

‘Giờ chỉ cần ra ngoài là được.’

Khi đó mình sẽ được tính là đã clear, gom thêm thông tin, rồi lấy thuốc giấc mơ….

“…….”

Ngay khoảnh khắc ấy.

Tôi nhìn thấy.

Một cánh tay duy nhất.

Từ hàng ghế bồi thẩm, lại có một người khác giơ tay.

Là kẻ ngồi ngay ghế phía trước cán cân.

“Bồi thẩm viên số 1, mời phát biểu.”

Người đó đứng dậy khỏi ghế.

Một người trông kỳ lạ là… bề ngoài hoàn toàn không hề hư hại.

Tôi chỉ biết là người đó mặc bộ đồng phục đặc vụ rất quen thuộc, nhưng dù đèn chiếu điểm rọi thẳng vào, mặt người đó lại cứ mờ mờ không nhìn rõ được.

Chỉ có dáng người là lại quen một cách khó chịu…

Miệng đối phương mở ra.

“Tôi phản đối.”

“…!”

“Tội ác của đối tượng này không thể được phán định bằng cán cân tội ác.”

Gì cơ?

Ánh mắt vô hình của viên đặc vụ ngồi trên hàng ghế bồi thẩm hướng về phía tôi.

“Bởi vì cậu ta đang đẩy tội lỗi của chính mình sang chỗ khác.”

……Cái gì?

“Những d*c v*ng sai lệch của cậu ta, những ý nghĩ lệch lạc, những cảm xúc cực đoan, mọi phán đoán bất thường… cậu ta đều tách chúng ra khỏi bản thân, rồi giao hết cho những nhân cách khác đã bị tách riêng và giam kín bên trong.”

“…….”

“Đối tượng hiện giờ chỉ là một cái vỏ rỗng.”

Rồi người đó giơ tay, chỉ thẳng vào tôi. Không—

“Thứ thật sự… đang ở trong đó.”

Hình xăm của tôi.

Tôi cúi xuống nhìn hình xăm “dùng để dọn ô nhiễm” trên ngực mình, mặt mũi tái mét.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 448: Tôi phản đối - tôi đồng thuận
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...