Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 447: Phiên tòa Đặc vụ x đặc vụ
Nhưng tôi lại không biết làm sao để thả lỏng.
[Hừm. Thử hít một hơi thật sâu rồi thở ra thật chậm nhé? Hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng là được. Cách trấn tĩnh đơn giản thôi mà. Nào….]
Tôi làm theo.
[Tốt lắm, bạn của tôi!]
Hít thở sâu.
……
Theo nhịp thở, những nhịp đập dồn dập ở vai, ngực, tận cùng tay chân dần lắng xuống. Tôi buông thõng tay xuống.
Đầu hơi choáng váng trong chốc lát, rồi lại trong trẻo, lắng xuống.
‘Ừ.’
…Có lẽ trạng thái của mình vừa rồi đúng là hơi kỳ thật. Từ lúc biết được bản chất cái nút trên máy ươm giấc mơ đó, hình như mắt tôi như lật trắng, chỉ biết lao theo chuyện đó mà chẳng còn cân nhắc gì khác.
‘Cứ tưởng là mình vẫn đang kiểm soát được.’
Nhưng không. Phải tự trấn lại.
‘Có khi bây giờ mình không còn phán đoán bình thường nữa cũng nên….’
Tôi cố không để mình lại buông trôi theo cái thôi thúc “phá cái cân này rồi chuồn khỏi đây bằng mọi giá”.
‘Từ giờ trở đi… phải luôn tự kiểm tra rồi mới quyết định.’
“Cảm ơn anh.”
“……!”
“Giờ tôi tỉnh táo hơn rồi.”
Tôi nhìn Đặc vụ Đồng, khẽ gật đầu. Trên mặt anh ấy như thoáng hiện vẻ nhẹ nhõm.
Đúng lúc đó.
Cái núm đỡ điện thoại bé xíu đang đặt trên chiếc cân hai đĩa màu xám khổng lồ khẽ rung lên, rồi nhấp nháy.
“……!”
Máy ấp giấc mơ, vé điều ước, phông nền trừu tượng đoán là gian hàng sự kiện, màn hình điện thoại… những hình ảnh hiện trong đĩa cân chao đảo dữ dội…
Không chịu cố định, cứ liên tục thay đổi.
“Thấy chưa, nó đang đổi theo thời gian thực đấy! Nếu ở đây muốn tự xưng là Cục Quản lý Thảm Họa thì làm ơn nghe hiện trường viên một câu đi chứ?”
Tôi nghe tiếng Đặc vụ Choi gào đến lạc cả giọng. Anh lôi cả lưỡi dao/nghi lễ và huy hiệu kim loại ra, giơ lên lắc ầm ầm.
“Đây này! Thẻ đặc vụ cũng có luôn nhé!”
Nhưng chiếc loa vẫn im phăng phắc.
“Xin mời kiểm tra thử…”
Ngay khoảnh khắc đó.
Không thể xác nhận
“…!”
khôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhậnkhôngthểxácnhận…
Giọng nói phát ra từ loa bắt đầu vặn vẹo, méo mó. Âm thanh quái dị lấp đầy phòng xử án.
“…Nghe giống lúc nó báo ‘bảo lưu’ khi nãy ghê.”
“Có vẻ nó không nhận ra bọn mình là đặc vụ.”
“Ừ, hình như vậy.”
Hai người đứng hai bên tôi, căng thẳng ngước nhìn chiếc loa.
HãynộpvậychứngcửasơvậychứngQuầytiếpnậpvậychứngKhôngcóngườixácnhậnĐặcvỤtửvongxácnhậnTửvongxácnhậnTửvongxácnhậnTửvongxácnhậnTửvongxácnhận…
Tạch.
Hiện tại, tại chi nhánh quốc thuộc Đặc thị Segwang, không tồn tại nhân sự nào có thể kiểm tra vật chứng xác nhận thân phận của bên liên quan.
Vai hai đặc vụ cứng đờ lại.
Yêu cầu phê duyệt tư cách “người liên quan” bị từ chối….
“Nhưng mấy lời kiểu này thì đâu nhất thiết phải là ‘người liên quan’ mới nói được, đúng không?”
Từ phía sau vang lên tiếng giày gõ trên sàn bước ra.
“À, tôi không phải đặc vụ, chỉ là người muốn nói một câu thôi.”
Giọng của phó phòng Eun Ha-je.
“Dù gì đây cũng là một phiên tòa, đúng chứ? Ý tôi là, ít nhất nó đang được tiến hành dưới hình thức xét xử của tòa án mà.”
……
Đúng rồi.
— Ừm. Vậy thì tiến lên thôi. Đây là một bước để nhận phán quyết… không, là để ra tòa chịu xét xử đó!
Tôi nhớ lại lời của Brown.
Đầu óc càng thêm tỉnh táo.
“Như vậy thì, tất nhiên cũng phải có quyền kháng cáo chứ, đúng không? Và phải được mời luật sư bào chữa, được gọi nhân chứng lên nữa.”
Chuẩn không cần chỉnh.
“Lộc con thường phá mấy trò này kiểu vậy đấy… nhưng mà, vụ này thì là lĩnh vực tôi rành hơn cậu nên tôi nói thử.”
Phó phòng Eun Ha-je mỉm cười với tôi, rồi nhìn lên phía loa.
“Về mặt thủ tục thì đúng là như vậy, phải không ạ?”
Ứng viên được chọn số 370617, mã quản lý 202….
“Vâng vâng, tôi chết rồi, đúng rồi. Giờ cho tôi tự giới thiệu kỹ hơn tí nhé? Tôi là phóng viên. Biết báo Haengseon Ilbo không? Tôi từ đó ra đấy.”
Phó phòng Eun Ha-je bước lên, tay đặt lên vai tôi.
“Và… cứ tạm coi người này là nhân chứng của tôi đi.”
…Phó, Phó phòng…
“Ứng viên này là trường hợp đặc biệt, nên đừng xử kiểu rút gọn như vừa rồi. Chúng tôi yêu cầu một phiên tòa đúng nghĩa, mở xét xử đàng hoàng.”
Giọng cô vang dội khắp phòng xét xử.
“Các người cứ vin vào cớ ‘không xác minh được người liên quan’ để né tránh, vậy thì… cứ coi tất cả những người ở đây là luật sư kiêm nhân chứng cho người này đi.”
……
Giọng nói trong loa im bặt.
Cả những người mất tích lâu năm đang đứng xếp hàng phía sau chúng tôi trong tòa án chiếc cân cũng im phăng phắc một cách kỳ lạ.
Trong khoảng lặng đó, cuối cùng, phán quyết vang lên giữa phòng xử án.
Đã kiểm tra.
“…!”
Xét đến biến động của chiếc cân và lời làm chứng, tiến trình tuyển chọn đối với ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, Kim Sol-eum sẽ được hủy bỏ và chuyển sang xét xử bằng phiên tòa chính thức….
Tôi siết chặt nắm đấm.
Phòng xử án vặn xoắn méo mó, phông nền chao đảo, chỉ còn lại mỗi chiếc cân xám khổng lồ là hiện rõ ràng…
Chớp mắt một cái.
Bóng tối phủ kín bốn phía.
“…!”
Tôi đứng một mình trong màn đêm.
Và rồi—
rầm. rầm. rầm .
Những luồng đèn chiếu điểm lần lượt rơi xuống từ xa.
Một không gian mới dần hiện ra.
Trông giống phòng xử án khi nãy, nhưng hai bên có dãy ghế cho người ngồi.
Ánh đèn chiếu lên hàng chục chỗ ngồi trống không một cách vô nghĩa, nhưng ngay khu vực quanh tôi thì hai bên đều có người quen của tôi ngồi.
Tôi nhìn thấy các đặc vụ và trợ lý, gương mặt căng cứng, trao đổi ánh mắt với nhau.
Và cuối cùng—
Xoạt.
Một luồng sáng rơi xuống ngay trên đầu tôi.
Đối diện tôi, chiếc cân khổng lồ vẫn ở đó, và trái tim đã bị moi khỏi lồng ngực tôi vẫn nằm trên đĩa cân.
Giọng nói vốn phát ra từ loa giờ vang lên trực tiếp trong không trung.
“Tiến hành khai mạc phiên tòa chính thức xét xử ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202, Kim Sol-eum.”
“Được rồi.”
Nhưng ngay lúc đó, một diễn biến mà đến cả trợ lý Eun Ha-je cũng không ngờ tới đã xảy ra.
“Mời toàn thể bồi thẩm viên vào vị trí.”
“……!!”
Từ hàng chục chỗ trống, những bóng người đen kịt lần lượt hiện ra.
Đó là những người mặc đồng phục đặc vụ.
Nhưng thân hình chúng vặn vẹo đến mức không thể xem là con người: có kẻ mất hẳn nửa thân trên, có kẻ cháy xém, có kẻ méo mó không sao tả nổi.
“Bọn khốn này… còn chơi cả chế độ bồi thẩm đoàn nữa chứ.”
Ứng viên, mời bước lên phía trước.
Nhóm đặc vụ đã chết của Đặc thị Segwang đồng loạt nhìn về phía tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
