Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 445: Ga Buổi Sáng (Tòa Án Cán Cân) (3) Công dân lương thiện
Cái cân hai đĩa sụp đổ hoàn toàn. Vì lực bật ngược lại, trái tim đang nằm trên đĩa cân bên trái bị hất văng lên không trung.
“Áaaaargh!”
Soạt—, máu phun ra từ lồng ngực người đàn ông trung niên đang gào thét vì mất tim, rồi cả thân xác lăn lông lốc xuống phía dưới bục xét xử.
“…….”
Kiiiiiiiiit—
Chiếc cân lại bắt đầu chuyển động.
Cán cân dần lấy lại thăng bằng, máu nhỏ tong tong xuống bên dưới cân.
Quản lý 202, ứng viên được chọn số 370612, anh Park Gyeong-ju, xin mời ra.
“… Chắc toang thật rồi.”
Giọng Phó phòng Eun Ha-je vang lên, trầm thấp và đầy gấp gáp.
“Cái quái gì vậy. Ở đĩa cân bên kia là thứ quý giá với họ à? Thế nếu nó quý đến mức khiến họ sẵn sàng phạm trọng tội vì nó thì bị loại luôn hả?”
Nghe thì giống vậy, nhưng có lẽ tiêu chuẩn không chỉ đơn giản là “có thể phạm trọng tội hay không”.
Ý là: có tồn tại một thứ bị ưu tiên vặn vẹo tới mức đè bẹp mọi thứ như ý thức đạo đức, niềm tin, lương tri hay không.
“Anh công chức, khác với những gì cô Cừu kể…”
“Xin chờ đã. Hai người là được cô Cừu, à không, Đặc vụ Park Ha kể lại cho ạ?”
“Vâng.”
Trên mặt Đặc vụ Đồng thoáng hiện vẻ căng thẳng.
“Nghe nói có ‘tin đồn’ là ở đây dùng Cân Tội Ác để chọn ra người có giá trị cứu hộ…”
Nhưng xem ra chuyện nếu không được chọn thì sẽ bị xử bắn là thông tin không hề được truyền ra ngoài.
Đặc vụ Đồng nghiến răng, lầm bầm:
“…Xin đừng lo. Việc có nhiều người đến thế đều đang được tái thẩm cho thấy tiêu chuẩn… tuy nghiêm khắc, nhưng hẳn là chưa bị bóp méo đến mức vô lý đâu.”
[Hồồ, bạn thấy phát ngôn vừa rồi thế nào, bạn tôi?]
Tôi chỉ lặng lẽ ngậm miệng lại.
Trong lúc đó—
Quản lý 202, ứng viên được chọn số 370613, anh Seon Yu-seok, xin mời ra.
Người đứng ngay phía trước tôi bước ra giữa phòng xử án….
Cộp.
Lại một lần nữa, người đó mất đi trái tim và lăn nhào xuống phía dưới bục xử án.
“…….”
Giờ thì trước mặt tôi không còn ai nữa.
Và cuối cùng, tôi cũng có thể nhìn rõ toàn cảnh phòng xử án….
Sàn nhà là bằng kính.
“……!”
Bên dưới là một đống xác chất cao như núi.
Núi thi thể.
Tim và xác người bị vứt đi như rác, phản chiếu lên mặt kính phía dưới thành một khối hình thù ghê rợn.
Trên đỉnh chồng xác đó, tôi còn kịp thoáng thấy chiếc áo phao mỏng của gã trung niên vừa lăn từ bục xét xử xuống….
Cơn sợ hãi choáng ngợp dâng lên đến tận đỉnh đầu.
Và rồi—
Quản lý 202, ứng viên được chọn số 370614, Kim Sol-eum, xin mời ra.
Đến lượt tôi.
‘Hà…’
Tôi hít sâu, thân mình cứng đờ, cố nhấc chân bước lên phía trước….
“Khoan đã!”
“…!”
Ai đó lao lên chắn trước mặt tôi.
Người vừa đứng sau lưng tôi.
‘Đặc vụ Choi!’
“Cho tôi lên trước được không ạ?”
Anh ấy điên rồi sao?
“Anh, anh điên à…”
“Không, người này run quá rồi… Tôi thấy ở đây đang xử theo thủ tục rút gọn, mà đã là đặc vụ thì chắc quý vị cũng có thể nới tay được chút chuyện cỡ này chứ! Nhìn xem đi, người này thật sự…”
Đặc vụ Choi bất ngờ túm lấy tôi, ấn mạnh vào chỗ mạch máu trên cẳng tay. Mạnh đến mức tay tôi run lên theo phản xạ. Cái…
“Ừ, trông đúng là không ổn tí nào.”
“…!”
Từ phía sau, hai người trong nhóm cũng áp lại, giữ chặt tôi như đang đỡ một người sắp ngã.
Khoan đã, cái gì…
“Nho này. Cậu biết nếu cậu la hét, làm ầm lên ở đây thì sẽ càng nguy hiểm hơn chứ?”
Đặc vụ Choi thì thầm.
“Cứ đợi xem tôi bị xét xử thế nào rồi hãy nghĩ, rồi hãy hành động. Bây giờ cậu không tỉnh táo đâu. Hiểu chưa?”
“…….”
Việc ai lên trước thật ra cũng không quan trọng lắm. Nhưng bảo tôi không tỉnh táo là sao chứ…
“Xin hãy cho phép. Thưa ngài thẩm phán… à không, ngài phụ trách tuyển chọn!”
Sau một khoảng im lặng như dao đâm và những ánh mắt dồn tới—
Đã xác nhận. Mã quản lý 202, ứng viên được chọn số 370615, , xin mời bước ra.
“Dạ vâng.”
Trước tiếng loa vang lên, Đặc vụ Choi nhếch miệng cười, bước chân ra phía trước.
Tôi cố nuốt lại tràng chửi thề.
Lý do duy nhất khiến tôi còn đứng yên được, là vì tôi tin chắc Đặc vụ Choi sẽ không bị trượt trong lần thẩm tra này.
Tiến hành thẩm tra mức độ phù hợp để cứu hộ của người gửi yêu cầu này. Xin hãy nộp chứng cứ.
“…Đương nhiên rồi.”
Đặc vụ Choi nhấc lưỡi dao nối với cân lên, đâm thẳng vào ngực mình.
Giữa phần thịt bị lưỡi dao rạch toạc, thứ nội tạng lộ ra là…
…đang phát sáng màu bạc.
“……!”
Đúng rồi. Tim bạc vốn là món đồ được bắt nguồn từ ở đây….
Biểu tượng (trá tim) được lấy từ đối tượng để đặt lên Cân Tội Ác, tùy theo hành trạng* cuộc đời của người đó, có thể được quan sát ở nhiều trạng thái khác nhau.
(*là tất cả những gì một người tích lũy và mang theo trên suốt hành trình sống, bao gồm kiến thức, kỹ năng, đạo đức, bản lĩnh, tình cảm gia đình, bạn bè và niềm tin vào bản thân)
Có lẽ đa số các đặc vụ đều có hình dạng tương tự.
Nên người ta mới lấy cảm hứng từ đó để tạo ra tim bạc.
Xin hãy đặt lên cân.
Đặc vụ Choi làm đúng như lời.
Và ở phía đối diện, thứ bắt đầu hiện ra là……
Phật.
Khung cửa sổ ấm áp với tấm rèm đang khẽ lay, cùng chiếc ghế sofa cũ và cái bàn nhỏ.
Một khung cảnh quen thuộc.
…Đó là phòng chờ của đội Huyền Vũ 1.
……Tiến hành kiểm tra kim chỉ cân.
Cán cân nghiêng đi.
Nhưng lần này, theo hướng ngược lại với những gì chúng tôi đã thấy trước đó.
Trái tim của Đặc vụ Choi nặng nề hạ xuống, rồi…
Cạch.
…cuối cùng chạm hẳn xuống đáy.
“…!”
Chiếc cân rung lên.
Kết quả thẩm tra đối với ứng viên được chọn số 370615, mã quản lý 202 là…
Được chọn cứu hộ.
“…!”
Người gửi yêu cầu này đã được Cân Tội Ác tuyển chọn, có đủ tư cách được cứu hộ. Hiện chúng tôi sẽ phái đặc vụ đến để đáp ứng yêu cầu cứu hộ.
“Ồ.”
Chiếc cân rung lên bần bật như vừa đi đến được một kết quả “đích thực”.
Không hiểu sao bầu không khí trong phòng xử án có vẻ sáng hơn lúc nãy, cảm giác như cuối cùng cũng có chỗ để thở.
Bầu không khí hy vọng mà chữ “đỗ” mang lại.
[Hừm. Đã có người đậu rồi nhé! Chúng ta hãy quan sát xem liệu có phải anh ta đã nhanh tay giành mất vinh quang vốn thuộc về Nho không nào.]
……Không.
Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu.
[Hửm?]
Đặc vụ Choi nhặt trái tim đang nằm trên đĩa cân lên, cố gắng nặn ra một nụ cười rồi nói:
“Khoan đã. Về chuyện đó thì…”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Chiếc loa đang rè rè đột nhiên phun ra một giọng nói vô cảm với tốc độ chóng mặt.
Không thể cứu hộ.
“…Gì cơ?”
Không thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộkhông thể cứu hộ…
Hiện tại, tại chi nhánh quốc của Đặc thị Segwang không còn nhân lực nào có thể tham gia thêm vào công tác cứu hộ.
Do thiếu chỗ trống, phán quyết vừa rồi sẽ bị hủy bỏ.
Chiếc cân vừa hạ xuống khi nãy lại trở về dáng vẻ cân bằng vốn có của một chiếc cân hai đĩa.
Chiếc cân khổng lồ màu tro, phủ đầy bụi bặm và bẩn thỉu.
Tiến hành tuyên lại phán quyết.
Giọng nói lại vang lên từ loa.
Mã quản lý 202, kết quả thẩm tra cho ứng viên được chọn số 370615 được tạm bảo lưu.
Vui lòng quay lại xếp hàng, chờ làm lại thủ tục cho các lần tái thẩm sau.
“Khoan đã.”
“…….”
“Vậy là…”
Đặc vụ Choi nhìn dọc theo hàng người, rồi đôi mắt bỗng mở to như vừa ngộ ra điều gì.
Đúng vậy.
“Anh đặc vụ.”
Tôi gắng mở cái miệng đang đông cứng của mình.
“Ngay từ đầu, đây có lẽ là một cuộc thẩm tra không ai có thể đậu.”
“…!”
“…Anh nghe rồi đấy.”
Giọng nói đã được thông báo cho người đàn ông trung niên được xét xử trước chúng tôi.
Tiến hành lần tái thẩm thứ 8.312 để đánh giá mức độ phù hợp được cứu hộ của người gửi yêu cầu này.
“Người đó… đã bị tái thẩm 8.312 lần.”
“…!”
“Luôn bị tuyên là ‘hiện tại không thể cứu hộ’ và ‘không có chỗ trống dành cho người được cứu’ rồi bị bảo lưu hết lần này đến lần khác…”
Bị ép phải liên tục ra hầu tòa tại đây.
Bị mắc kẹt trong chiếc vòng vô hạn của Cân Tội Ác này.
Bị tra tấn bằng thứ hy vọng hão huyền rằng một ngày nào đó sẽ có ‘chỗ trống cho người được cứu’ ở nơi này.
“…Rồi đến lúc mức độ nhiễm ô nặng hơn, hoặc họ không chịu đựng nổi nữa, đến mức tiêu chuẩn phân định thiện–ác bắt đầu mờ đi.”
Khi họ bộc lộ một kiểu chấp niệm bị Cân Tội Ác đánh giá là ‘phi đạo đức khi nhân tính đã méo mó’ đối với thứ mình yêu thương.
“Thì sẽ bị xử tử.”
“…….”
“Họ sẽ không bao giờ thoát ra khỏi đây được. …Cho đến khi nghe tuyên án tử.”
Tôi đảo mắt nhìn quanh hàng người.
“Những người đang đứng đây, có lẽ từ ngày Đặc thị Segwang trở nên như thế này, đã bị xét xử không ngừng nghỉ.”
Nhưng mà.
“Dù vậy, từ giờ sẽ ổn thôi.”
“Sao cơ?”
“Tôi sẽ tìm cách giải quyết.”
Bởi từ trước đến giờ tôi vẫn làm như vậy.
Lần này, để phá đảo cái phòng xử án này, tôi cũng đã nghĩ xong sẽ thử cách gì.
Và thực ra, dùng cách gì cũng được kia mà? Chỉ cần cắn răng làm tất cả những gì có thể, tìm ra kẽ hở rồi bám lấy nó.
Dù sợ đến mức như sắp chết đi nữa thì cũng chỉ là một phần của quá trình.
Bị nhiễm ô cũng được, chết cũng được, gì cũng được, miễn là kết quả tốt là đủ.
“Đừng lo.”
Mã quản lý 202, ứng viên được chọn số 370614, Kim Sol-eum, xin mời ra.
“Chờ đã…”
Tôi bước lên phía trước.
Lần này là trước khi hai người kia kịp túm lấy tôi.
Tiến hành thẩm tra mức độ phù hợp để cứu hộ của người gửi yêu cầu này. Ứng viên được chọn, xin hãy nộp chứng cứ.
Tôi rạch ngực mình ra và moi tim ra.
…Ngạc nhiên thay, ánh bạc rịn ra.
‘Vậy là vẫn tính mình là “đặc vụ” à?’
Thật may. Nếu đang ở trạng thái 130666, hoặc một trạng thái nhiễm ô khác, chắc đã chẳng nhận được phán định như thế này.
Dù sao thì cho đến giờ tôi cũng chưa từng cố ý giết người, hay làm tổn thương người khác rồi lấy đó làm thú vui….
Dù thế nào cũng được.
‘Được bảo lưu thì tốt.’
Như vậy mọi chuyện sẽ dễ hơn.
Tôi đặt trái tim lên cân.
Vâng. Tiến hành kiểm tra.
Chiếc cân rung lên, và trên khay đối diện bắt đầu có gì đó hiện ra…
…nhưng lại không hiện ra.
‘…Hả?’
Trên đó chẳng có hình ảnh nào.
Không người, không khung cảnh.
‘Là sao?’
Chẳng lẽ tôi không yêu thương thứ gì à?
‘…Mà nói thế cũng không hẳn là sai.’
Không tự chủ được, tôi cúi người xuống để nhìn kỹ hơn vào khay bên kia.
Chiếc cân đang rung khẽ.
Hình như bên trong vẫn có gì đó. Như một vết loang, một vòng tròn đen đen…
Núm đỡ điện thoại.
Tiến hành kiểm tra kim chỉ cân.
Chiếc cân hai đĩa sụp đổ.
Kết quả thẩm tra cho ứng viên được chọn số 370614, mã quản lý 202 là…
bị loại khỏi danh sách cứu hộ.
Chiếc cân rơi thẳng xuống dưới.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
