Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 444: Ga Buổi Sáng (Tòa Án Cán Cân) (2) Công bằng
Bình tĩnh… bình tĩnh nào.
Ở nhà ga này, mình sẽ thám hiểm qua cái trò cái bóng tối tòa án này, vừa thu thập thông tin vừa gom tinh chất giấc mơ.
Chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi.
Nghĩ đến chuyện những người đi cùng đang liều lĩnh, dùng cái thân đã chết mà bám theo mình, cơn giận trong tôi lại bốc lên, nhưng tôi nén xuống.
Nếu không thuyết phục được thì có nổi nóng cũng chỉ làm tổn thương tình cảm thêm mà thôi.
Trường hợp Đặc vụ Choi từ chối bán tinh chất giấc mơ cho tôi cũng vậy.
‘Chỉ cần mình làm tốt là được.’
Vừa bảo đảm để không ai chết thêm, vừa dốc hết sức mình là được.
Từ trước đến giờ mình vẫn làm như thế còn gì.
Vậy là đủ rồi….
[Hình ảnh người bạn dốc hết sức để khỏi phải hối hận thật là đẹp đẽ. Ô, chỉ tiếc là đôi vai đó trông nặng nề quá….]
Không sao.
[Ừm. Vậy thì tiến lên thôi. Đây là một bước để nhận lấy phán quyết, à không, để ra trước phiên tòa!]
Tôi từ sân ga bước lên cầu thang dẫn tới Tòa Án Cán Cân.
Rồi lúc nào chẳng hay, tôi đã đứng nhìn vào bên trong cánh cửa đang mở toang.
Tưởng là diện mạo của Tòa Án Cán Cân sẽ hiện ra…
“…….”
Nhưng bên trong chẳng thấy gì cả.
Một khoảng trống trắng xóa.
Không màu sắc, không âm thanh, không hình dạng. Ngược lại, cảm giác lại giống như một tầng hầm tối om không có lấy một tia sáng.
“…Sợ à, Nho?”
“Không ạ.”
Thực ra là rất sợ.
Nhưng có sợ thì cũng chẳng thay đổi được gì, nên tôi vẫn bước chân vào trong.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Khi choàng tỉnh lại, tôi đang đứng ở cuối một hàng người trong một phòng xử án khổng lồ.
“……!”
Một không gian hiện đại với tông nâu, xanh đậm, trắng, đến mức gần như mang vẻ nguy nga.
Ở chính giữa phòng xử án đó, người ta xếp thành một hàng dài, trông chẳng khác nào đang chờ tuyên án theo thủ tục rút gọn.
Rì rầm, xì xào.
Cách ăn mặc bình thường của dân chúng còn khiến nơi này thoáng chốc giống như chỗ người ta đến giải quyết việc hành chính vậy.
Một không gian gần như còn tạo cho người ta cảm giác an ổn.
Nhưng nếu lắng tai nghe…
“đôdzì ứt gài ra gạt vô đừn lầnnay…”
…tiếng lầm bầm méo mó, nghe không ra đang nói gì…
“dì gờn nì, đảgì chi cạ… đenà…?”
…một giọng nói vặn vẹo khác, hoàn toàn không hiểu được đang nói gì…
Gai ốc chạy dọc sống lưng tôi.
Tôi theo phản xạ quay đầu lại.
Những người đi cùng tôi, không biết từ lúc nào, cũng đã xếp hàng ngay phía sau lưng.
Trên mặt Đặc vụ Đồng thoáng hiện vẻ căng thẳng.
“Đặc vụ Nho, tôi biết nơi này trông hệt như một phòng xử án. Nhưng thứ họ đang tiến hành bên kia không phải là phiên tòa bình thường, mà là…”
Quản lý 202, ứng viên được chọn số 370601, anh Jung Ho-jong, xin mời ra.
“…!”
Tiếng gọi vang lên từ phía trước hàng người.
Thế nhưng vì dãy người, những thân hình chắn ngang, cùng phong cảnh phía xa bị phủ một lớp mờ đục kỳ quái, nên tôi chẳng trông rõ được gì.
Chỉ thấy một bóng người từ đầu hàng bước ra.
Cộp.
…Và nghe thấy tiếng một vật gì đó nặng nề chạm xuống sàn.
Không gian bỗng lặng đi.
“…….”
“…Thứ đang diễn ra ở đây, chắc là quy trình tuyển chọn khẩn cấp của Cục Quản lý Thảm Họa.”
Anh ấy nuốt mất vế sau, nhưng tôi đã gần như nghe thấy rồi.
Bị nhiễm ô.
Quản lý 202, ứng viên được chọn số 370603, anh Kim Ja-hun, xin mời ra.
Số người đứng trước chúng tôi dần ít đi.
Hàng người từng bước tiến lên.
Bọn tôi cũng bất lực nhích theo từng chút một.
Tới lúc nhận ra thì phía sau cả nhóm cũng đã chật kín những người trông như dân thường, còn phía trước mặt chỉ còn dăm ba người….
Và rồi—
Cộp.
Lần này, tôi đã tận mắt nhìn thấy nguồn gốc của âm thanh ấy.
Quản lý 202, ứng viên được chọn số 370611, cô Lee Hye-mi, xin mời ra.
Ở chính giữa, trên cao nhất của phòng xử án, là một chiếc cân khổng lồ màu tro.
Chiếc cân phủ đầy bụi bặm và dơ bẩn đó mang hình dạng chiếc cân hai đĩa, với hai khay lõm ở hai bên đang giữ thế cân bằng.
Một người từ phía này bước lên, tiến về phía nó, nơi đặt trên bục xét xử.
Không, gọi là “người” như thế có đúng không?
“đến… này à… cho mình tao sống thôi… làm ơn… lần này…”
Một dáng người trông như trung niên, khoác áo phao mỏng, loạng choạng bước ra phía trước với vẻ mặt ngây dại.
Về tính phù hợp để được cứu hộ của người gửi yêu cầu này, (xem xét có đủ tốt để cứu hay không) chúng tôi sẽ tiến hành phiên tái thẩm lần thứ 8.312.
Ứng viên được chọn, hãy nộp chứng cứ.
Khi giọng nói vang lên qua loa phía sau bục xét xử, người đang đứng trước chiếc cân lắc đầu như cố gắng lấy lại tinh thần.
“V-vâng…”
Rồi người đó lò dò với tay, nắm lấy vật dài đặt bên cạnh chiếc cân.
Một lưỡi dao màu tro.
Y hệt cách người ta buộc bút bi ở cơ quan hành chính để khỏi bị lấy mất, lưỡi dao được buộc chặt vào chiếc cân.
Người đàn ông trung niên đó nâng dao lên, đâm thẳng vào ngực chính mình.
“……!”
Và từ trong lồng ngực, hắn lôi nó ra.
[Ồ, là trái tim đấy nhỉ!]
Cái nội tạng vẫn còn đang đập phập phồng ấy bị mũi dao ghim vào rồi kéo ra ngoài, cảnh tượng đó kỳ cục đến mức từng chi tiết đều hiện rõ mồn một.
Tôi nghe thấy phó phòng Eun Ha-je khẽ rít lên qua kẽ răng.
“…Đám công chức các người, dám dùng cái đó cho dân thường à?”
“Không phải đâu! Bên Cục Quản lý là dùng tứ trụ với họ tên của ứng viên…”
Giọng Đặc vụ Đồng vội vã phủ nhận vang lên, nhưng tôi biết.
Cách vừa rồi cũng đúng là một trong những phương thức dùng Cân Tội Ác.
“Đồng này. Trước đây cũng dùng kiểu đó à?”
“…….”
“Vốn dĩ Cân Tội Ác là một thảm họa siêu nhiên, bị mấy người đem ra ‘chế biến’ lại rồi gọi là dùng vào mục đích tốt đẹp.”
Ánh mắt Đặc vụ Choi trùng hẳn xuống.
“Nói cho đúng thì, mấy thứ vừa rồi mới là cách dùng nguyên bản trước khi bị chế biến.”
Những thứ có thể đại diện cho đối tượng để đặt lên Cân Tội Ác rất đa dạng — từ tứ trụ, trái tim, đến cả — nhưng tất cả đều là biểu tượng cho lương tri của người đó.
Ý thức đạo đức và những thiện hạnh của con người được hình tượng hóa thành trái tim đang đập, giờ đang bị ghim trên lưỡi dao.
Xin hãy đặt lên cân.
Thật khó tin, dù đã tự moi tim mình ra, người đàn ông trung niên vẫn loạng choạng bước đi, rồi đặt cái nội tạng đỏ tươi đang bị ghim trên dao ấy lên khay cân.
Vâng. Tiến hành kiểm tra.
Và chiếc khay ở phía đối diện bắt đầu rung lên.
…Lẽ ra, vị trí đó vốn phải là chỗ đặt quả cân tượng trưng cho tội ác. Bởi vì Cục Quản lý Thảm Họa dùng Cân Tội Ác chủ yếu để tuyển chọn ác nhân làm vật hi sinh.
Thế nhưng tại phòng xử án đã nhiễm ô của Đặc thị Segwang này, Cân Tội Ác lại vận hành ngược lại, để tuyển ra những người có giá trị cứu hộ, và vì thế…
Thứ bạn yêu thương nhất sẽ được đặt lên đĩa cân bên kia.
Thay vì tội ác, một thứ khác dần hiện hình.
Trên khay cân bên phải, bóng dáng nhỏ bé trông như một sinh viên đại học đang thấp thỏm, mắt đảo quanh nhìn mọi phía.
Người đàn ông trung niên nhìn cái bóng mờ mờ run rẩy đó, loạng choạng bước lại gần để nhìn rõ hơn.
“Hye-min à!”
Chiếc cân rung lên.
Cái cân hai đĩa vốn đang giữ thế cân bằng bắt đầu run rẩy.
Tiến hành kiểm tra kim chỉ cân.
“Không chờ thêm được nữa! Không được! Thật sự không được nữa! Ai đó làm ơn chết thay tôi với!! Ai đó chết thay tôi đi! Tôi phải được cứu để gặp lại Hye-min!!”
Tiếng gào thét xé họng vang dội.
“Khoan, nói kiểu đó thì…”
Trái tim đỏ tươi của ứng viên đang nằm trên khay cân bên trái bỗng chuyển sang một màu thâm đen, rồi quắt queo lại một cách quái dị.
“Hộc…”
Chiếc cân bên phải chao đảo, nghiêng hẳn xuống dưới.
Kết quả lần tái thẩm thứ 8.312 cho ứng viên được chọn số 370611, mã quản lý 202 là…
bị loại khỏi danh sách cứu hộ.
Cán cân mất thăng bằng và sụp đổ.
Thông qua Cân Tội Ác, chúng tôi xác định trong trái tim ứng viên tồn tại một giá trị tâm lý được ưu tiên hơn cả phán đoán đạo đức, luân lý.
Trong tình huống hiện tại, đây là một ác nhân không thể cảm hóa, nên tiến hành chấm dứt vĩnh viễn mọi tái thẩm…
Giọng nói vô cảm vang lên từ loa.
Ra phán quyết xử tử nhân đạo.
Cộp.
Khối cân bên phải rơi thẳng xuống sàn.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
