Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 443: Ga Buổi Sáng (Tòa Án Cán Cân)

[Chúc mừng nhé, bạn tôi! Bạn đã có một mục tiêu mới rồi.]

Tôi cẩn thận cất lại máy ươm giấc mơ vào trong mảng xăm trên người.

Vì một khi đã biết cái máy này có thể tạo ra loại “thuốc” đưa mình về nhà, tôi không tài nào bỏ mặc nó lại trong cái hành lang văn phòng cháy đen này được.

Tim tôi vẫn đập thình thịch.

‘Nếu kết thúc được bóng tối của Đặc thị Segwang, mình sẽ có thể trở về nhà.’

Câu đó cứ bám riết trong đầu, không chịu biến mất.

Chỉ là—

“Nho này.”

“…….”

“Cậu định dùng nó để ước được về nhà à?”

Tôi quay lại nhìn đối phương.

Đặc vụ Choi cũng đang quan sát tôi.

‘Anh ấy nhận ra rồi.’

Anh ấy đã đọc tài liệu trong phòng ươm, đã thấy cái nút tôi lắp lại.

Chắc chắn anh đã tự kết luận rằng tôi đã tìm ra cách tạo ra bản gốc của thứ “Vé điều ước”.

Từ nãy đến giờ bỗng dưng im lặng hẳn đi, cuối cùng anh mở miệng:

“Liệu còn cách nào khác không?”

“Có thể là có chứ.”

Chắc là không.

Nhất là khi cách chắc chắn nhất đang ở ngay trước mắt, mà vẫn bảo đi tìm “cách khác” thì chẳng phải là đang gián tiếp bày tỏ anh ấy muốn cản tôi sao.

Vậy nên tôi cũng phải nói cho mềm đi.

Như thể mình vẫn đang “mở”.

[Hoàn hảo!]

“Trước mắt, tôi sẽ vừa thực hiện dự án của Giám đốc Ho Yoo-won, vừa tìm hiểu thêm về Đặc thị Segwang.”

“…Thế à?”

“Vâng. Như tôi đã nói, nếu muốn lấy được máy sản xuất ‘thuốc’ của Mộng Mơ Ban Ngày thì thông qua Giám đốc Ho là chuẩn nhất.”

Nếu tôi đùng đùng tới đòi cái máy thuốc của Mộng Mơ Ban Ngày, Ho Yoo-won chắc chắn sẽ lôi nguyên nhân ra cho bằng được.

Vì đó là yêu cầu chẳng ăn nhập gì với việc “thám hiểm”.

‘Với lại, chỉ cần biết chuyện của tôi một cái là kiểu gì hắn cũng tìm cách lợi dụng.’

Chuyện Giám đốc Ho có muốn kết thúc bóng tối ở Đặc thị Segwang hay không thì chưa biết.

Nhưng nếu tôi tìm được thứ hắn cần ở trong Đặc thị Segwang, rồi đem ra mặc cả đổi lấy máy thuốc của Mộng Mơ Ban Ngày thì sao?

‘Kiểu đó thì chắc chắn hắn sẽ gật.’

Và nếu đúng theo như lời nhắn của Lee Gang-heon, tôi cài máy thuốc của Mộng Mơ Ban Ngày vào đây rồi nhờ đó mà kết thúc được bóng tối Đặc thị Segwang…

“…….”

Chỉ tưởng tượng thôi mà đầu đã tê đi vì kích động, tôi chỉ muốn lao vào làm ngay.

Nhưng chuyện phải thử lắp vào mới biết được.

“Dù sao bản thân máy ươm giấc mơ cũng không gặp vấn đề gì trong khâu lắp đặt, nên tôi nghĩ thử cài vào một lần cũng không sao.”

Chưa kể, cho dù không hoàn toàn tin được nội dung trong mảnh giấy của Lee Gang-heon, thì việc thám hiểm Đặc thị Segwang vẫn phải tiếp tục.

Để gom thông tin phục vụ cho việc “kết thúc” nó.

Với lại, hiếm nơi nào cho hiệu suất dung dịch tốt như chỗ này.

‘Chỉ cần phá đảo rồi thoát ra khỏi một ga tàu điện ngầm thôi là đã trích xuất được lượng dung dịch gần bằng cấp A rồi.’

Chỉ riêng chuyện lần lượt “kết thúc” từng nhà ga một cũng đã là một nguồn thu khá khá.

Khoan đã, nhắc mới nhớ: tôi đã phóng hỏa đốt ga Giữa Trưa và kết thúc bóng tối ở đó, chắc chắn lúc đó cũng hút được không ít dung dịch.

Tôi vội vàng lục trong mảng xăm.

‘Máy thu thập…’

…Đây rồi!

Trước mắt tôi là máy thu thập đang tỏa ánh vàng rực rỡ.

‘Đúng là cấp A chứ?’

Nếu vậy thì chắc khoảng từ 100.000 đến 200.000 điểm…

Cộng với số dung dịch đã có sẵn, cộng thêm lượng hút được khi kết thúc bóng tối trường cấp ba Segwang, tổng lại biết đâu chừng được 400–500 nghìn thật.

‘Ổn chứ nhỉ.’

Đầy lên cũng khá nhanh. Ừ. Những gì tôi đã làm, chỉ cần lặp lại thêm chín lần nữa là được…

……

Khoan đã.

Hay là cứ ở đây mà tự sát liên tục cho xong?

Trong các ga tàu điện ngầm của Đặc thị Segwang có không ít nơi đặc biệt nguy hiểm. Nếu tôi cứ tới mấy chỗ đó, chết đi rồi bị đá văng ra ngoài hết lần này tới lần khác, chắc máy thu thập dung dịch cũng sẽ đầy thôi.

Thế cũng được tính là “phá đảo”, đúng không?

Vậy là ổn rồi còn gì. Cứ tiếp tục ra vào là được.

Như vậy thì……

[Hiệu suất cao đấy, bạn thân! Nhưng giữa lý thuyết và thực tế, khác biệt cũng thường xuyên lắm mà, đúng không? Hãy cân nhắc cho kỹ nhé…]

À.

…Đúng rồi. Chắc nồng độ dung dịch giấc mơ sẽ tụt xuống dưới mức chuẩn.

‘Nếu không thực sự “trải” Bóng Tối cho tới nơi tới chốn mà chỉ chui ra giữa chừng thì rốt cuộc cũng chỉ thu được dung dịch hạng thấp thôi.’

Mộng Mơ Ban Ngày đâu có phải tự nhiên mà không nhét cùng một người vào cùng một bóng tối ngày này qua ngày khác, mà luôn giãn cách thời gian, điều chỉnh chu kỳ cho cẩn thận.

‘Cảm ơn nhé, Brown.’

[Ồ, với người bạn tốt thì chuyện đó là đương nhiên mà!]

Nhìn cái máy thu thập đang sóng sánh đầy thuốc cấp A, tôi lại siết chặt quyết tâm.

Tóm lại là trước hết cứ đổ hết chỗ dung dịch giấc mơ mình đã gom được vào đã…

“Định dùng nó à?”

“Dạ? Không phải bây giờ, sau này…”

“Vậy trước lúc đó, cho tôi giữ cái máy ươm giấc mơ này được không?”

“Không ạ.”

“…….”

Chết tiệt.

Mình trả lời nhanh quá.

Tôi cố tình làm vẻ ngạc nhiên như thể không hiểu anh đang nói gì, rồi nhìn lại đối phương.

“Tôi cất nó là vì mình có không gian chứa đồ riêng. Chứ anh định mang nó đi kiểu gì cơ…?”

“Ơ hay, tôi đây có cơ bắp với ý chí thép mà~”

Đặc vụ Choi nói đùa, miệng thì cười mà mắt lại rất lạnh.

“Hay là cậu để nó về lại chỗ cũ đi thì hơn.”

“…….”

“Dù gì đi nữa thì Nho cũng định tiếp tục thám hiểm cái tuyến tàu điện ngầm này mà.”

“Dạ.”

“Vậy ha. Được rồi.”

Đặc vụ Choi đứng dậy, quay sang mỉm cười với tôi.

“Đi thôi.”

“…….”

“Cũng đến lúc đi gặp những người còn lại ở đây rồi.”

Câu đó—

“Để xem… Ryu Jae-gwan bảo là đang ở cái chỗ gọi là ‘tàu trú ẩn’ đúng không nhỉ?”

“…Vâng.”

Ngọn lửa tội lỗi đã lạnh ngắt lại bùng lên ngay dưới lồng ngực, đầu óc tôi lập tức nguội đi.

“Để tôi dẫn đường.”

Chúng tôi rời khỏi hành lang Viện Nghiên cứu Vui Vẻ đã cháy đen, đi về phía sân ga.

Một lúc sau.

Tàu G1572 tiến vào sân ga, và khi tôi vẫy tay thì cửa toa số 7 mở ra chậm hơn một nhịp.

“Lộc… à.”

“Rất vui được gặp lại, Đặc vụ Park Ha (Cừu).”

Cô Go Yeong-eun nhìn thấy Đặc vụ Choi thì ánh mắt hơi rung lên, rồi chào nhau bằng một vẻ mặt nửa mừng rỡ nửa ngượng ngùng, khó mà phân biệt.

Và rồi…

“Đặc vụ.”

“Đồng này.”

Những người đã chết lần lượt bước vào toa số 7.

Nhìn người đồng đội đội Huyền Vũ Q – người đã chết và đang bị kẹt trong thảm họa siêu nhiên cấp diệt chủng kia – hồi lâu mà không nói gì, rồi mới nhếch môi cười, bảo:

“Trông còn sáng sủa lắm đấy, Đồng à.”

“Vâng ạ.”

Đặc vụ Đồng khẽ cười.

Vì đang ở trên tàu trú ẩn, nên sắc mặt của người chết không hiện ra.

Y như khi còn sống.

“Tôi vẫn sống… à không, vẫn ổn ạ.”

“…Ừ.”

Trong mắt Đặc vụ Choi khi nhìn Đồng, thoáng qua một cảm xúc rất giống với thứ mà tôi vừa cảm nhận lúc nãy.

Tội lỗi.

Nhưng anh đè nén cảm xúc đó xuống thật chặt, rồi lại nói chuyện với Đồng bằng một giọng điệu bình thản như thường.

Và vừa vỗ vai đối phương, vừa nói một câu nghe như tầm phào nhưng ẩn chứa ngụ ý.

“Về sau chuyện phân công ca trực….”

“Ơ, lo gì mấy chuyện đó. Đã có đặc vụ ‘ace’ đây lo…”

Nghe là biết họ đang nói về chuyện lấp vào khoảng trống công vụ mà Đặc vụ Đồng để lại.

Và rồi—

“…Không có điều gì muốn nhắn lại cho ai sao?”

Như thể đang đề phòng bất trắc, thay mặt cậu ấy hỏi lời trăn trối.

‘A.’

Cảm giác đầu ngón chân mình như co rút lại.

Sốt ruột.

‘Mình phải làm gì đó, thật nhanh.’

Lúc nãy đáng lẽ mình chỉ nên dẫn Đặc vụ Choi đến tàu trú ẩn rồi lập tức leo lên chuyến bất kỳ đi sang ga tiếp theo mới phải…

“Cậu sốt ruột à?”

“…!”

Phó phòng Eun Ha-je, người cũng đang nhìn theo hai vị đặc vụ, quay sang tôi.

“Này Lộc con. Mà cũng nhanh hơn tôi tưởng đấy chứ. Vừa nãy còn chạy trốn như đúng là một con lộc cơ mà.”

“Phó phòng.”

“Rốt cuộc là bận chuyện gì khẩn cấp đến mức chỉ quẳng lại mỗi mảnh giấy rồi biến luôn vậy…”

Đang nói dở, cô ấy nhìn thẳng vào mặt tôi thì khựng lại.

“Trông mặt cậu làm sao thế kia.”

“Dạ?”

“Trắng bệch luôn rồi. Người ta nhìn vào chắc tưởng bên này mới là xác chết chứ không phải tôi đấy.”

Cô buông một câu nói nghe như đùa mà rợn tóc gáy.

“Không sao đâu ạ. Chỉ là… phát hiện được vài thứ nên vậy thôi.”

“…….”

Phó phòng Eun Ha-je hạ giọng, kéo tôi ra một góc khuất nhất có thể, rồi hỏi rất nhỏ:

“Là vì cái máy ươm giấc mơ gì đó à?”

Tôi chậm rãi gật đầu.

“Chính xác thì… cần máy sản xuất ‘thuốc’ của công ty mình.”

“…Tự nhiên quá mức luôn ấy.”

Tôi không giải thích thêm.

Ngay lúc này, bản thân Eun Ha-je còn đang phải vật lộn chấp nhận chuyện mình đã chết, bị kẹt ở đây, lại còn phải cố thích nghi với cái ‘tàu trú ẩn’ này.

Tôi thấy mình để lại mảnh giấy như vậy đúng là chỉ làm cô ấy thêm gánh nặng.

Đúng lúc đó, hai đặc vụ cũng nói chuyện xong và bước lại phía này.

Vừa thấy Đặc vụ Đồng, tôi hấp tấp nói luôn:

“… xin lỗi, Đặc vụ. Lúc ra ngoài lẽ ra tôi phải hỏi xem có thứ gì mang theo được để giúp mọi người không, mà gấp quá…”

“Không sao đâu.”

Đặc vụ Đồng lắc đầu.

“Những thứ cần thiết tôi đã nói với Đặc vụ Choi rồi. …Đừng tự gây áp lực cho mình quá.”

“…Vâng ạ.”

Đứng im trong toa tàu thế này, tôi thấy mình càng lúc càng khó chịu nổi.

May là cảm giác đó không kéo dài lâu.

Chuyến tàu tiếp theo: ga Buổi Sáng, ga Buổi Sáng…

Tàu đã chạy một vòng và quay lại điểm đến.

Tôi lập tức bước về phía cửa.

“tôi xin phép xuống đây.”

“Mới đó đã xuống à?”

“Vâng. Nếu anh chị cần gì, cứ nói với tôi . tôi sẽ đi tìm về.”

“Hừm…”

Phó phòng Eun Ha-je nhìn tôi một lúc, rồi chẳng nói gì thêm, quay lại chỗ Đặc vụ Đồng và cô Go Yeong-eun.

Hình như tôi có chạm mắt với cô Go Yeong-eun, nhưng tôi chỉ lặng lẽ cúi đầu, chờ cửa mở.

Cửa đang mở.

Tôi bước xuống ga Buổi Sáng.

Sân ga hiện đại, sạch sẽ vẫn không thay đổi. Tôi vội vã đi về phía cầu thang thì…

“Đi cùng chứ, Nho!”

“…….”

Tôi cảm nhận được sức nặng cánh tay Đặc vụ Choi đang khoác vai mình.

[Hừm. Vẫn là kiểu người thể hiện sự thân thiết một cách thái quá như thường lệ.]

Anh ấy xuống tàu rồi à.

Ừ, đã quyết định đồng hành thì khó mà cản được.

Vả lại, riêng với ga này, trong lòng tôi cũng nghĩ có Đặc vụ Choi đi cùng thì tốt hơn, nên cứ vui vẻ chấp nhận thì hơn.

…Nếu vậy thì.

“Đặc vụ Choi ạ.”

“Ừ?”

Tôi dè dặt lên tiếng:

“Nếu sau này trong lúc thám hiểm, bình chứa dung dịch có đầy, anh… có thể bán lại cho tôi được không ạ?”

Lần trước khi kết thúc truyện kinh dị trường cấp ba Segwang, tôi cũng đã nhờ anh hỗ trợ thu dung dịch.

Nên lần này…

“Không thích.”

“…….”

“Nho này. Lần trước bảo chia đôi rồi mà, đúng không?”

À.

“…Vâng. Đúng là vậy.”

[Trời đất ơi. Bạn tôi đã giúp đỡ đến thế rồi, mà hắn còn nói được mấy câu phũ phàng, trịch thượng như vậy!]

Không.

Cảm giác muốn oán trách dâng vọt lên.

Nhưng tôi vội vàng đè nó xuống. Không được trơ trẽn.

‘Để sau nói chuyện đàng hoàng vậy.’

Nếu đưa ra được một đề nghị đủ tốt, chắc sẽ ổn thôi.

Được mà. Mình làm được…

“À, đúng rồi. Suýt nữa quên mất, anh công chức.”

…….

……!!

“Trước hết thì nhận cái bình thu thập mà tôi đang giữ đi đã, Lộc con.”

Tôi quay đầu lại.

…Phó phòng Eun Ha-je đang đứng đó.

Không, sau lưng còn có cả Đặc vụ Đồng nữa.

Khi hai người họ vừa đặt chân xuống sân ga, cánh cửa chắn ke ga phía sau đã khép lại.

Bên kia, con tàu rời ga này đi mất.

“…….”

Tôi nhìn Đặc vụ Đồng và Phó phòng Eun Ha-je, cảm giác như vừa ăn một cú búa đập vào gáy.

“Sao hai người lại xuống ạ.”

“Đặc vụ Nho.”

“Mau lên tàu lại đi! Nhanh lên!”

“Không đâu.”

“…!!”

Tôi nhìn thấy sinh khí rút sạch khỏi thân thể hai người vừa bước xuống — chỉ còn lại sắc trắng bệch của những người đã chết.

Nhưng cả hai vẫn bình thản.

Ngay cả Đặc vụ Choi cũng vậy.

‘…Là đã nói chuyện xong cả rồi à?’

Tôi nghiến răng nhìn họ.

“Bọn tôi đã thu thập thông tin về nhà ga này trong tàu trú ẩn rồi.”

“…….”

“Đây là nơi rất thích hợp để một đặc vụ và một phóng viên tiến hành thám hiểm.”

“…….”

“Đặc vụ Nho.”

Chết tiệt.

‘Tưởng mình không chia sẻ nội dung trên diễn đàn thì họ sẽ không biết chứ.’

Không ngờ chỉ từ lời kể của người sống sót từng đặt chân tới đây, họ cũng lần ra tới mức này.

“Cậu có biết trước đây ở ga này là gì không?”

Ga Buổi Sáng (Tòa Án Cán Cân)

Nhà ga nơi đặt tòa án địa phương của Đặc thị Segwang.

“…Nghe nói trước đây có tòa án đặt ở đây.”

“Đúng. Nhưng không chỉ có thế.”

……

Ánh mắt Đặc vụ Đồng hướng lên phía bậc thang.

Tòa Án Cán Cân

Bên cạnh tấm biển gỗ khổng lồ treo phía trên là một biểu tượng chiếc cân màu bạc.

Hoa văn dập nổi nhỏ xíu bên trong đĩa cân chắc sẽ trông quen mắt với một số người — vì nó giống hệt hoa văn trong trái Tim Bạc.

Thiết bị của Cục Quản lý Thảm Họa.

Tầng hầm bên dưới tòa án địa phương này đồng thời cũng là nơi trú đóng của một cơ quan chính phủ bí mật.

“Căn cứ vào tình hình, có vẻ chi nhánh Cục Quản lý Thảm Họa của thành phố Segwang từng đặt tại ga này.”

Đúng vậy.

Đây chính là vị trí của văn phòng Cục Quản lý Thảm Họa Đặc thị Segwang — nơi đã biến mất cả cụm.

Trong “Ngày Thảm Họa”, chính cơ quan này là bên đã sơ tán nhiều người sống sót xuống lòng đất nhất.

Sau đó, các đặc vụ chính phủ tản ra khắp Đặc thị Segwang, vừa cứu hộ người sống sót, vừa tìm cách liên lạc trụ sở để xin viện trợ, nhưng tỉ lệ thành công cực kỳ thấp.

Thế nhưng, trong suốt quá trình đó, những trăn trở đến xé lòng của họ — “phải cứu ai trước” — đã bám lại tại nơi này, ngay cả sau khi họ chết.

Vậy nên, bạn có biết chuyện gì đang diễn ra bên trong nhà ga tàu điện ngầm đã biến dị thành bóng tối này không?

Kết quả là, tại ga Buổi Sáng, nỗi trăn trở ấy vẫn tiếp tục lặp lại vô tận.

Tòa Án Cán Cân sẽ “phán” một cách rõ ràng xem bạn có xứng đáng được cứu hay không.

Bằng một phương thức đã qua kiểm chứng.

Két—

Trên bậc thang.

Cánh cửa dưới tấm biển gỗ mở ra, để lộ “Tòa Án Cán Cân” ánh bạc phía trong.

“Cậu còn nhớ chứ? Những người ở khu nghỉ dưỡng Chân Trời đều là tội phạm với mức độ phạm tội rất nặng.” (cái arc sát nhân đó)

“…….”

“Có vẻ như thiết bị từng được dùng hôm đó cũng đã được đem về lưu giữ tại chi nhánh này.”

Họ sẽ đem cân thử sức nặng của bạn trên Cân Tội Ác.

Cân Tội Ác.

Chiếc cân từng được Cục Quản lý Thảm Họa dùng để “trưng dụng” sinh mạng dân thường làm vật hi sinh, giờ đang nắm quyền chi phối toàn bộ nhà ga này. (dùng nó để xác đinh ạ là người độc ác để hi sinh)

“…….”

Nhưng.

Hẳn giờ nó không còn hoạt động theo đúng cái cách Đặc vụ Đồng đang nghĩ.

Vì đã bị vặn vẹo, nhiễm ô rồi.

Vốn dĩ, thiết bị này dùng “tội ác” làm quả cân để đo. Nhưng sau khi bị ảnh hưởng bởi Ngày Thảm Họa, nó đã bắt đầu dùng một thứ khác làm đối tượng.

Tôi nín thở.

-Thứ bạn yêu thương nhất sẽ được đặt lên đĩa cân bên kia.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 443: Ga Buổi Sáng (Tòa Án Cán Cân)
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...