Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 442: VỀ NHÀ!

Cái núm đỡ điện thoại của tôi.

Chính là linh kiện nút cuối cùng của máy ươm giấc mơ.

Nút chính tương ứng với “vé điều ước”.

“…….”

Tôi ngây người nhìn nó.

Cái nút vừa sáng đèn lên, tỏa ánh sáng dịu dịu như đang dụ dỗ.

Vô thức, tay tôi đưa dần về phía đó…

“Đặc vụ Nho!!”

“…!!”

Tôi giật mình rụt tay lại.

Bên cạnh, Đặc vụ Choi túm lấy tay tôi, đồng thời tay kia tắt nguồn máy và giật phích cắm ra.

“Chính cậu nói rồi đấy. Nếu có vấn đề gì thì rút ra ngay cho cậu.”

“……Cảm ơn anh.”

“Vừa rồi là cái gì vậy.”

Tôi nhìn cái nút đã tắt đèn, lẩm bẩm như người mất hồn:

“Tôi không biết.”

Nhưng mà.

“Xem ra từ đầu tới giờ, cậu vẫn đang giữ linh kiện quan trọng nhất của cái máy này.”

“…….”

Đồng tử Đặc vụ Choi giãn rộng khi quan sát cái nút mà tôi vừa hoàn chỉnh.

“Núm đỡ điện thoại Tưởng Niệm.”

“…….”

“Nhưng màu sắc thì….”

Tôi do dự một lúc rồi nói:

“Nó không phải là Núm đỡ điện thoại Tưởng Niệm.”

“Sao cơ?”

“Hình dạng và chức năng thì y hệt Núm đỡ điện thoại Tưởng Niệm nên lúc đầu tôi cũng tưởng nó cùng loại, nhưng… người ta nói không phải.”

“Ai?”

“Cụ ấy ạ.”

“…!”

– Vị này còn là ‘vật quý’ hơn cơ. Chỉ là trông như đã bắt chước đồ của xưởng chúng tôi mà thôi.

“…Tôi được nghe nói rằng có một món đồ còn quý giá hơn, đã bắt chước hình dạng Núm đỡ điện thoại Tưởng Niệm.”

Và chức năng vốn có của cái Núm đỡ điện thoại này, chính là nút vé điều ước của máy ươm giấc mơ bên Viện Nghiên cứu Vui Vẻ.

Tôi vẫn nhìn chằm chằm cái Núm đỡ điện thoại đã trở thành nút mà nó vốn phải là, rồi theo phản xạ ngẩng đầu lên.

Thứ bây giờ không thấy nữa, nhưng mỗi khi được kích hoạt là hiện ra lơ lửng trên đầu giường tôi: cuốn sổ ghi chú.

Dấu vết của gian hàng lưu niệm .

– [Mở khóa quyền sử dụng món goods mới!]

Núm đỡ điện thoại là một trong những phần thưởng hạng nhất mà tôi trúng được tại gian hàng lưu niệm.

Món đồ nằm trong hộp “goods chính hãng”.

‘Nhưng tại sao cái đó… lại là nút của máy ươm giấc mơ của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ chứ?’

Đầu óc tôi tê dại.

Để tự sắp xếp lại trong đầu, trước hết tôi kể lại lời của cụ già đã giúp sửa cái gian hàng lưu niệm bị hỏng này.

Cả chuyện người đó chỉ thuần túy thấy nó thú vị, không hề có chút ác cảm nào.

“…….”

Đôi mắt Đặc vụ Choi trầm lại, như đang chìm vào suy nghĩ khi nghe xong.

“Tức là cậu muốn nói, nó không phải thứ đồ tà ác… cậu đang cố lập luận như vậy đúng không?”

“Không hẳn là lập luận, chỉ kể đúng những gì mình trải qua thôi.”

“…Được rồi.”

Đặc vụ Choi vẫn cầm dây điện trong tay, ngồi phịch xuống sàn. Anh phủi bụi tro trên vạt áo trước, rồi vỗ vỗ chỗ bên cạnh.

“Có vẻ chúng ta sẽ phải nói chuyện khá dài đây.”

……

“Nho này. Vậy cuối cùng cậu kiếm được cái đó ở đâu.”

“Nghe xong chắc anh không tin nổi đâu.”

“Thế à? Nhưng cứ nói thử xem. Tôi nghe chuyện cũng giỏi lắm đấy. Đó cũng là một trong những đức tính cần có của đặc vụ ‘ace’ mà.”

Tôi nhìn gương mặt Đặc vụ Choi đang mỉm cười nhè nhẹ, rồi cuối cùng cũng ngồi xuống đối diện anh.

Và gần như bộc phát, tôi mở miệng:

“Tôi đến từ một thế giới khác.”

Đối phương nín thở.

---

…Đã từng có lúc, tôi tưởng tượng đến chuyện sẽ thành thật kể hết hoàn cảnh của mình cho ai đó nghe.

Nhưng chắc chắn sẽ bị xem là kẻ điên, hoặc bị đối xử như đúng “thế giới quan truyện kinh dị đô thị” (mang đi nghiên cứu,..) , nên tôi không thể nói được.

Vì thế mà bây giờ, chính miệng mình nói ra điều này… cảm giác thật lạ.

…Vừa nhẹ nhõm, vừa lạ lùng.

Nhưng đây không phải là một quyết định vô thức, không suy nghĩ.

“…….”

Tôi nhìn Đặc vụ Choi.

…Rõ ràng với kiểu người như anh, còn rất nhiều chuyện, rất nhiều thông tin và tình huống mà anh chưa nói cho tôi biết.

‘Muốn lấy được những điều đó, mình cũng phải nói ra “điều kiện ban đầu” của mình thôi.’

Nếu chỉ giấu giếm, thì một kẻ vốn đã khả nghi như tôi sẽ càng đáng ngờ hơn. Cứ thế cả hai phía chỉ ngờ vực nhau, không ai chịu ngả bài.

Giờ thì không thể như vậy nữa.

‘Vì đã xuất hiện một manh mối mới.’

Lúc này, tôi cần mọi thông tin và mọi suy luận có thể có. Tôi muốn được nói chuyện với ai đó, nghe ý kiến của họ.

Vậy nên, nếu muốn lấy thêm thông tin, tôi cũng phải đưa ra thứ gì đó.

…Theo cách có thể khiến Đặc vụ Choi tin tưởng tôi nhiều nhất có thể.

“…Anh còn nhớ vụ trong thảm họa siêu nhiên ‘Long Cung Lấp Lánh’ có những đứa trẻ không thể xác minh thân phận không?”

“…Nhớ chứ.”

Bọn trẻ nói những tên quốc gia không tồn tại trên Trái Đất, hoặc có những đặc điểm cơ thể hơi khác mọi người, hoặc kể ra những địa chỉ không tồn tại ngoài đời.

“Những đứa trẻ đó không phải ‘cư dân’ của thế giới này.”

“…….”

“Tôi cũng tương tự như vậy.”

Một nạn nhân mất tích vì bị cuốn vào truyện kinh dị.

“Tôi đến từ một hiện thực khác, không phải nơi này. …Từ một Seoul gần như giống hệt, nhưng có vài điểm khác biệt.”

Tôi đã không nói câu “Tôi đến từ một thế giới không có bóng tối hay thảm họa siêu nhiên.”

Vì tôi nhớ rất rõ phản ứng của Đặc vụ Choi khi nghe những thứ na ná tà giáo. Nói vậy chỉ làm cho cuộc nói chuyện mất đi độ tin cậy.

‘Nhưng mà, những truyện kinh dị liên quan tới thế giới song song thì vốn dĩ đã được đăng kha khá trong rồi.’

Vậy nên, đến mức này thì vẫn là một lời giải thích đủ để chấp nhận được.

Thế nên tôi cứ như trút hết ra mà nói.

Rằng lúc mở mắt ra thì đã là buổi định hướng nhân viên mới của Mộng Mơ Ban Ngày và tôi được phát sẵn vài món “trang bị” trong tay.

“…….”

Đặc vụ Choi lặng nhìn mặt sàn phủ đầy tro, im lặng một lúc lâu.

Rồi may mắn thay, giọng nói bình tĩnh của anh vang lên:

“Vậy là, cậu cho rằng mình bị cuốn vào một thảm họa siêu nhiên nào đó rồi rơi xuống đây. Thế giới đột ngột thay đổi, và cậu có thêm mấy món trang bị.”

“…Vâng.”

“Cho nên,”

Tôi nghe thấy tiếng anh hít sâu.

“Cho nên, điều ước của cậu là được về nhà.”

“…….”

Tôi gượng cười đáp lại:

“Nhưng tôi không về được.”

“…….”

“Đúng như Đặc vụ Đồng nói, dùng vé điều ước cũng không được.”

“Nho này.”

“Nhưng tôi không ngờ mình lại tìm được thêm một manh mối từ cái máy này. …Một manh mối để suy đoán vì sao tôi bị gọi đến đây.”

Tôi lại nhìn sang cỗ máy đã bị tắt nguồn.

Chính xác hơn là cái nút “vé điều ước” hoàn chỉnh nhờ núm đỡ điện thoại của tôi.

“…….”

Phần đế dính núm đỡ điện thoại còn sót lại trên điện thoại của tôi giờ không thể giữ vai trò “núm đỡ điện thoại Tưởng Niệm” nữa.

Nếu muốn đọc diễn đàn , tôi phải có linh kiện là nút của máy ươm giấc mơ.

‘…Vậy tức là có người đã tháo nút khỏi máy ươm giấc mơ, gia công nó thành núm đỡ điện thoại Tưởng Niệm… rồi biến nó thành giải nhất của gian hàng đồ lưu niệm.’

Để dành cho một người sẽ bị triệu hồi vào bên trong , từ thế giới đã tạo ra .

…Hoặc là để gọi một người từ “thế giới không có bóng tối” – thế giới được tạo ra từ máy ươm giấc mơ – đến thế giới bên ngoài.

‘Rốt cuộc là cái nào đây.’

Họ đang muốn gợi ý cho mình điều gì?

Rốt cuộc họ trông chờ gì ở mình?

Có cảm giác như một thứ gì đó đang dần hiện hình, nhưng vẫn chưa thật rõ ràng. Chỉ là…

“Tôi chỉ cứ nghĩ, chắc Viện Nghiên cứu Vui Vẻ này đã làm sẵn điều gì đó rồi.”

“Ý cậu là, chính cái viện này đã gọi cậu tới đây à?”

“Dựa trên các tình tiết thì tôi suy đoán vậy.”

Thực ra thì gần như là chắc chắn.

Vì mình đã thức dậy từ chính cái máy ươm này.

“Cho nên tôi muốn biết thêm về máy ươm giấc mơ này. Không chỉ để cứu người trong Đặc thị Segwang… mà thật ra, cảm thấy chuyện này có liên quan trực tiếp đến tôi nữa.”

“…….”

“Đó là tất cả.”

Đặc vụ Choi im lặng ngồi đó.

Ánh mắt anh lần lượt lia qua máy ươm giấc mơ rồi tới tôi; bàn tay đang nắm chuôi lưỡi chém tế lễ khẽ động đậy các ngón tay như đang cân nhắc….

Rồi anh mở miệng:

“Nho này.”

Tôi căng thẳng nhìn đối phương.

“Thật ra sau khi cậu biến mất, tôi đã lật tung cái phòng thí nghiệm dưới lòng đất đó lên một lần.”

“…….”

“…Rồi tôi có tìm thấy một thứ.”

Cái gì?

“Thứ gì….”

“Nhưng trước hết, tôi muốn cậu thề với tôi một chuyện.”

Ánh mắt sáng của Đặc vụ Choi chạm thẳng vào tôi.

“Không được đưa thông tin này cho Mộng Mơ Ban Ngày, công ty đó. Hiểu chưa?”

“…Đặc vụ.”

Tôi giằng co dữ dội trong lòng, rồi thở dài thú nhận:

“Tôi đang ở trong hợp đồng lao động với Mộng Mơ Ban Ngày. Vĩnh viễn, mãi mãi.”

“…!”

Chắc chắn anh cũng đang nhớ lại.

Bóng dáng 130666 trong đồng phục đội an ninh.

Vì muốn sống mà buộc phải chọn, nhưng hậu quả thì chẳng dễ chịu chút nào.

“Với thân phận 130666, nếu Mộng Mơ Ban Ngày yêu cầu điều gì đó vì lợi ích công ty, rất có thể tôi sẽ không thể từ chối. Nên… có lẽ tôi sẽ không giữ được lời hứa đó.”

“…….”

“Nhưng… tôi vẫn muốn nghe.”

Đặc vụ Choi nhìn tôi với vẻ mặt như vừa bị đấm một cú, rồi đáp:

“Được thôi.”

Anh cười chua chát:

“…Nói thật nhé, cậu tưởng tôi sẽ nghe hoàn cảnh rồi rộng lượng bỏ qua, nói hết ngay cho cậu sao?”

“Ở một mức độ nào đó thì vâng ạ.”

“Giỏi thật đấy, thiệt tình.”

Đặc vụ Choi lấy từ trong áo ra một thứ gì đó.

“……Vì nó đúng là ‘đáp án’ mà.”

Đó là một tờ giấy đã được gấp lại.

“tôi đã cố phục hồi và chép lại từ một tài liệu có ghi ‘Nhật ký thí nghiệm’. Vì bị dính đầy dung dịch nên chỉ cứu được vài tờ thôi.”

“……!”

“Chắc là cái cậu cần rồi. Dù sao nó cũng ở ngay chỗ cậu tìm ra mà. Này.”

Đặc vụ Choi nói thêm “Lúc nãy gom máy ươm thì tôi tiện tay gom luôn” rồi đưa tờ giấy cho tôi.

Tôi nhận lấy.

[Ồ, giống như câu ngạn ngữ “sau mọi đám mây đều là ánh mặt trời”, bạn thân mến ạ, thì ra cái nguy cơ bị ông công chức phát hiện khi lén vào phòng thí nghiệm hôm đó không phải chỉ toàn là chuyện xấu.]

[Thấy chưa, cuối cùng nó cũng quay về tay cậu đấy thôi?]

Tiếng vỗ tay của Brown vang trong đầu tôi như ù tai.

Tôi mở tờ tài liệu ra, tay còn run nhẹ.

Đó là…

Chính bản hợp đồng đó!!

Là một bản tố cáo nhằm vào Mộng Mơ Ban Ngày

Không, đúng hơn là một văn bản mà uất hận đã kết thành chữ khắc lên vậy.

-Không phải chuyện ký vào bản hợp đồng mà một vị lãnh đạo công ty dược đưa ra. Vì cái đó mà bọn tôi đành trơ mắt nhìn công trình nghiên cứu của mình bị cuỗm đi. -Họ đã đánh cắp của máy ươm giấc mơ. Lời hứa sẽ trở thành nguồn cung cấp dung dịch cho chúng tôi, rốt cuộc chỉ là trò chơi chữ rẻ tiền, biến thành “họ sẽ đổ dung dịch vào máy ươm giấc mơ” mà thôi.

Nói cách khác là…

‘Chẳng lẽ ban đầu Mộng Mơ Ban Ngày tiếp cận Viện Nghiên cứu Vui Vẻ với lý do sẽ cung cấp dung dịch giấc mơ, rồi rốt cuộc chỉ cuỗm mất cái máy ươm giấc mơ dùng để sản xuất thuốc, đâm sau lưng bọn họ sao?’

Đúng là kiểu trò rất “Mộng Mơ Ban Ngày”.

Phần tiếp theo cũng gần như bị những câu chửi rủa Mộng Mơ Ban Ngày chiếm hết, rồi dần dần mới xuất hiện nội dung bình tĩnh hơn.

Rời khỏi tòa nhà chính của Viện, chúng tôi dựng một phòng thí nghiệm riêng. Tại đây, chúng tôi sẽ tìm ra sơ hở của tập đoàn dược đó.

Sau đó là phần tổng hợp cách mà bọn họ đã dựa trên thuốc của Mộng Mơ Ban Ngày để biến máy ươm giấc mơ thành một thiết bị chỉ dùng để sản xuất “thuốc” đơn thuần.

Có lẽ vì tài liệu bị hư hỏng quá nặng nên rất nhiều từ ngữ, câu chữ bị xóa trắng, để lại khoảng trống.

Và trong phần ít ỏi còn đọc được đó, mắt tôi đã bắt gặp… đoạn này.

Trong số các loại thuốc do tập đoàn dược sản xuất, đã xác nhận có sản phẩm tương tự với siro lạc cho trẻ em . Tên gọi là Vé điều .

“…!”

Dù bị kiểm duyệt nhưng vẫn đọc được.

“Vé điều ước.”

Siro Thiên Đường cho trẻ em, đúng là bản gốc.

Đã xóa chức năng ươm của má ươm, hạ thấp tùy tiện nồng độ dung dịch cần thiết cho quá trình chế tạo, suy đoán đây là phiên bản đã bị “giảm chất lượng”.

Ví dụ về hiện tượng suy giảm:

– Bắt buộc phải biểu đạt thành câu chữ. – Chức năng của tuyến thế giới bị suy yếu. – Thỏa mãn điều ước theo kiểu thỏa hiệp, không còn là của “thiên đường”.

Đó là toàn bộ phần thông tin còn đọc được.

“…….”

“Thấy sao?”

Tôi ngẩng đầu lên.

Đặc vụ Choi nhìn tờ giấy trong tay tôi, buông giọng nửa đùa nửa thật:

“Chuẩn nội dung bóc phốt mặt tối của tập đoàn lớn luôn, nhỉ? Nếu Cục Quản lý Thảm Họa không nằm dưới Bộ Môi Trường thì tôi đã…, …Nho?”

Tôi giật lấy đoạn dây điện trên tay Đặc vụ Choi.

Rồi cắm lại vào máy.

“Cậu…!”

“Đợi đã!”

Tôi lại nhìn dãy nút trên máy ươm giấc mơ đang sáng đèn.

Đầu tôi ong ong, tim đập thình thịch.

‘Hiểu rồi.’

Tôi vẫn còn nhớ.

Không, là không thể nào quên được.

Ngày uống Vé điều ước, tôi đã đọc dòng chữ in trên thân chai.

Cách sử dụng Vé điều ước.

Hãy nâng chai lên bằng hai tay. Sau khi diễn đạt điều ước tha thiết của bạn thành một câu… Hãy nhắm mắt lại, uống hết dung dịch trong chai trong một ngụm. Mọi điều ước đều sẽ trở thành sự thật.

Một câu.

Cách dùng là phải biến điều ước thành đúng một câu hoàn chỉnh rồi mới cầu nguyện.

Nhưng mà.

Nếu theo như tài liệu này thì….

Ví dụ về hiện tượng suy giảm:

– Bắt buộc phải biểu đạt thành câu chữ.

Nói cách khác, đó là “tác dụng phụ” do phiên bản do Mộng Mơ Ban ngày sản xuất gây ra.

Nếu vậy thì.

Nghĩa là ở phiên bản “Vé điều ước” gốc do Viện Nghiên cứu Vui Vẻ tạo ra… điều kiện “phải cầu nguyện bằng một câu hoàn chỉnh” vốn dĩ không hề tồn tại.

Ngay cả khi không nói thành lời, chỉ cần là điều ước chân thành từ sâu trong lòng thì nó cũng sẽ được thực hiện?

Như vậy,

nếu đúng là như vậy…….

“Nho này.”

Mình có thể về được.

Nếu mình muốn về nhà, thì mình có thể về.

Không cần phải đau đầu nghĩ câu chữ. Nếu chỉ cần khẩn thiết, tha thiết muốn được trở về, chỉ cần mình thật sự mong muốn trở về nhà thì…

Vé điều ước của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ, “siro Thiên Đường cho trẻ em”, sẽ đưa tôi trở về nhà.

Về một thế giới không có truyện kinh dị đô thị.

Về nơi tôi vốn dĩ thuộc về.

…Về trong hình dạng ban đầu của mình!

Tôi nhìn xuống đôi tay. Là đôi tay của con người. Thứ mà nếu quay lại “hiện thực” kia thì tôi sẽ không được thấy nữa. Không phải cái thân thể dị dạng vô định hình đang chảy nhão kia, cũng không phải cái thân thằn lằn được “gắn thêm”, mà là có thể trở lại với cơ thể gốc của mình rồi về nhà.

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà cảm giác nhẹ nhõm khiến não như tê dại đã dâng tràn.

Mọi chuyện khác đều không còn quan trọng. Sự thật của thế giới này là gì, vì sao tôi lại ở đây, tất cả đều chẳng còn nghĩa lý gì…

“Bình tĩnh lại.”

“…!”

Tôi chớp mắt.

Đặc vụ Choi đang giữ chặt lấy vai tôi, ghì tôi xuống sàn.

“Hít vào rồi thở ra. Nhanh!”

Tôi làm đúng như lời anh nói.

Hít sâu… rồi thở ra….

…….

“Đặc vụ Choi.”

“…….”

“Tôi bình tĩnh rồi.”

Đặc vụ Choi vẫn còn căng thẳng, như sợ tôi lại làm liều.

Nhưng tôi chỉ quay lại nhìn máy ươm giấc mơ để kiểm tra một thứ.

Chính là ô hiển thị lượng dung dịch:

DE 00000000

Khi bơm dung dịch mộng ảnh vào bồn, con số đó sẽ tăng lên.

Với dung dịch mộng ảnh nồng độ cấp A, nó từng nhảy lên khoảng 150.000 điểm.

‘Còn mấy nút biểu tượng (emoji) khác thì tiêu tốn tầm từ 10.000 đến 20.000 điểm.’

Nếu xem mức đó là hạng C, thì giá trị tương ứng với loại thuốc EX – tức Vé điều ước…

‘Khoan đã.’

Tôi bật dậy, trước hết nhấn vào nút Vé điều ước đang sáng đèn.

“…!”

“Không sao đâu. Dù sao trong bồn cũng không có dung dịch nên sẽ chẳng có gì xảy ra…”

Đúng vậy.

Nhưng đổi lại, sẽ hiện ra một thứ khác.

“Lượng dung dịch còn thiếu.”

Được hiển thị bằng màu đỏ ở phía dưới. Đó là…

DE 05000000

…Năm triệu điểm?

Đầu tôi trống rỗng.

‘Dung dịch cấp A là 150.000 điểm cơ mà.’

Làm cách quái nào để lấp đầy tới năm triệu đây…

‘Không!’

Vẫn có thể lấp đầy. Tại sao lại không chứ? Chỉ cần vượt qua hạng A ba, bốn chục lần là được, đúng không? Không phải chuyện không làm nổi. Làm là được.

Đúng, chỉ riêng việc chinh phục trạm tàu điện ngầm Đặc thị Segwang – tức Thư viện Hanbit – rồi thoát ra thôi, đã từng cho ra kết quả gần với cấp A rồi còn gì.

Vậy thì cứ bình tĩnh, từ từ mà tích lũy……

…….

Hoặc là.

“Nếu không thì.”

Cũng có một cách để lấp đầy chỉ trong một lần.

Thứ nằm bên ngoài nhà ga tàu điện ngầm mà tôi vừa nghĩ tới đó.

Một truyện kinh dị khổng lồ. Ví dụ như… một thảm họa siêu nhiên cấp diệt chủng, nuốt trọn cả một thành phố.

Và tôi biết.

Rằng nếu không chỉ đơn thuần “thoát ra” khỏi bóng tối, mà là “phá giải” nó một cách triệt để, thì sẽ trích xuất được dung dịch giấc mơ với nồng độ cao hơn nhiều.

“…….”

Cho nên.

Nếu kết thúc được bóng tối của Đặc thị Segwang,

tôi sẽ có thể trở về nhà.


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 442: VỀ NHÀ!
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...