Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 440: Thế giới HỒ SƠ THÁM HIỂM BÓNG TỐI
“Cô này.”
“Vâng ạ?”
“Đây là mảnh giấy được đưa vào toa số 7… người đó nhờ tôi chuyển lại cho cô.”
“…!”
Eun Ha-je nhận tờ giấy mà nhân viên nhà ga lặng lẽ chìa ra, tránh để người khác thấy.
Và từ ánh mắt ra hiệu của nhân viên, cô nhanh chóng hiểu ra.
Ai là người đã viết mảnh giấy này.
‘Cái thằng Sol-eum đó.’
Mặt thì tái mét, chưa kịp chào hỏi tử tế đã vội vã chạy thẳng sang toa số 8, rồi một mình xuống ở ga khác… chắc lúc đó cậu ấy để lại mảnh giấy này.
“Cậu ấy hiện ở toa số 7 à?”
“Không đâu ạ. Cậu ấy không lên tàu, chỉ để lại cái này rồi xuống lại luôn. Tôi xin phép.”
Có chuyện gì vậy?
Eun Ha-je nhìn theo bóng nhân viên nhà ga rời khỏi toa rồi lập tức gọi Ryu Jae-gwan.
“Có chuyện gì hả?”
Ryu Jae-gwan (Đồng) vừa bị điều đi làm mấy việc nặng nhọc xong mới trở về, và trái với dự đoán, anh lại khá hòa nhập với cái ‘tàu trú ẩn’ này.
Không hề tỏ ra kiểu đáng ngờ, quyết tâm phải moi cho bằng được nguyên lý hoạt động hay bí mật của nơi này.
Chỉ thỉnh thoảng, đôi mắt anh lại trầm tối đi, như thể đang nghĩ tới đồng đội hay gia đình còn bị kẹt lại ở bên ngoài.
‘Có vẻ anh chàng bắt đầu biết uyển chuyển hơn rồi.’
Eun Ha-je đánh giá đó là một thay đổi tốt. Nếu cứ tiếp tục như vậy, anh ta sẽ trưởng thành hơn nữa.
…Miễn là bọn họ có thể sống sót rời khỏi nơi này.
‘Chết tiệt.’
A, thèm điếu thuốc quá.
Không ngờ đến nước thành “xác chết” rồi mà vẫn còn thèm thuốc như thế này.
Dù sao thì, Phó phòng Eun Ha-je khẽ huých Ryu Jae-gwan rồi thấp giọng thì thầm:
“...Là tin nhắn của Lộc con.”
“…!”
“Anh ngồi dịch qua bên này một chút đi.”
“Vâng.”
Eun Ha-je tận dụng thân hình to lớn của Ryu Jae-gwan đang xoay người gấp gáp như một tấm chắn, giấu mảnh giấy đi và cùng anh đọc nội dung.
- Tôi có việc cần kiểm tra gấp nên sẽ quay về công ty một lát.
- Nếu có chuyện cần liên lạc, xin hãy nhắn lại ở quầy pop-up tại ga Buổi Chiều.
- P.S. Ga Giữa Trưa đã bị cháy rụi trong một trận hỏa hoạn. Hiện ở trạng thái đã “kết thúc”, nên đến đó cũng tương đối an toàn.
- Chi tiết hơn thì tôi đã cho mấy nhà nghiên cứu của công ty sang ga Buổi Chiều rồi, gặp họ là sẽ được nghe.
“…‘Kết thúc’ á?”
“Suỵt.”
Eun Ha-je vội vã vỗ lưng Ryu Jae-gwan để anh im lặng.
Giả vờ như không để ý thôi chứ ánh mắt từ khắp nơi trong toa đều đang dòm sang. Dù sao hai người họ vẫn bị xem như người ngoài.
Hơn nữa, trong cái không gian buồn chán này, một trong số ít việc để làm chính là ngồi nhìn người khác và quan sát.
Nhưng phải nói thật là nội dung tờ giấy này quá sức hoang đường đến mức họ nghẹn lời.
‘Trong ngần ấy thời gian mà cũng “kết thúc” được một Bóng Tối á?’
Cậu ấy mới tách nhóm có chưa đến một ngày mà?
Còn mấy nhà nghiên cứu là sao nữa. Đám điên đó sao lại có mặt ở đây?
‘Rốt cuộc cậu đã làm những trò quỷ quái gì vậy hả, Lộc.’
Nghe qua thì đúng là màn trình diễn kiểu “thằng này là cái giống gì vậy”, nhưng mỗi lần nghĩ tới cậu đàn em tài giỏi của mình, Eun Ha-je lại thấy đắng miệng.
Giỏi giang thì tốt, nhưng dạo gần đây cậu ấy có vẻ đang tự ép mình quá sức.
Vốn là người nhiều tình nghĩa, ngay cả việc tự lo cho bản thân còn không xong, vậy mà cứ mãi ôm cảm giác tội lỗi vì người khác.
‘Trong khi hoàn toàn chẳng cần phải làm thế chút nào.’
…Đã vậy, mỗi khi vô tình cảm nhận được sự bất lực của cậu ấy đối với tình trạng “nhiễm ô” của chính mình, cô lại càng thấy xót.
Trong lòng cô chợt hơi nôn nóng.
‘…Mình phải moi cho bằng hết mọi thông tin có thể moi được ở cái tàu trú ẩn này mới được.’
Có như vậy mới giúp được thằng nhóc Lộc con đang là đứa duy nhất ngoài kia chưa “rời cuộc chơi”.
‘Trước mắt, phải tìm cơ hội ghé qua ga Buổi Chiều đã.’
Eun Ha-je bặm môi chua chát, định gấp tờ giấy lại thì…
‘Hử?’
“Dưới cùng còn một dòng nữa.”
Nghe Ryu Jae-gwan nói vậy, cô đẩy mép dưới tờ giấy ra, mở nó thêm lần nữa. …Kỳ lạ là, ngay sát mép dưới, không chừa chút khoảng trắng nào, có thêm một câu chữ trông y như được vội vàng nguệch ngoạc thêm vào.
Như thể là dòng được ghi chú khẩn cấp vào phút chót vậy.
- Nếu ở đâu đó anh/chị tình cờ tìm được bất kỳ thông tin nào liên quan đến một loại máy gọi là “máy ươm giấc mơ”, xin hãy liên lạc với quầy pop-up ở ga Buổi Chiều sớm nhất có thể.
Khác hẳn mấy dòng phía trên, giọng điệu ở đoạn này nghe rõ ràng gấp gáp hơn.
‘…Máy ươm giấc mơ?’
Đó là cỗ máy nguyên mẫu của máy sản xuất “thuốc” bên công ty cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày.
“……”
“…Cô biết gì về nó à?”
“Không.”
Eun Ha-je trầm ngâm.
Dù là một câu hết sức đường đột, nhưng chính vì thế, cô lại càng cảm thấy bằng trực giác.
‘Cậu ấy đã phát hiện ra cái gì đó rồi.’
Nếu vậy thì, rốt cuộc Kim Sol-eum đã phát hiện ra điều gì?
------------------
Tôi đang chạy.
Rời khỏi Đặc thị Segwang, để đi gặp người mình cần phải gặp.
Để kiểm chứng thứ mình cần phải kiểm chứng.
“…Hự.”
Đầu óc tôi rối bời.
Mục tiêu của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ. Sự thật mới vừa phát hiện ra…
Thân phận thật sự của cái “trứng” bên trong máy ươm giấc mơ.
- "Mục tiêu của cái máy ươm giấc mơ đó… là tạo ra một thế giới mới."
- "…Đó là giả thuyết mà tôi đã suy ra. Ha ha ha!"
Nếu cái thế giới mới đó… là “một thế giới không có bóng tối” thì sao?
Nếu Viện Nghiên cứu Vui Vẻ đã cố tạo ra một thế giới không có bóng tối, và đã thành công thì sao?
Nếu thế giới đó chính là nơi tôi đã đến từ đó thì sao?
…Vậy tôi sẽ thành cái gì?
‘Không.’
Đó là một suy đoán vô lý.
Phải nhảy cóc bao nhiêu bước, phải có bao nhiêu mắt xích khớp nhau thì chuyện đó mới thành hiện thực chứ. Khả năng nó sai, những trường hợp nó không đúng, đều nhiều vô kể….
‘Thế mà sao lòng mình lại lạnh toát thế này?’
Một cảm giác như bản năng đang nhận ra điều gì đó.
Cảm giác rằng mọi thứ trước sau lại khớp với nhau một cách kỳ lạ.
Động cơ và kết quả đều ăn khớp với nhau như những mảnh ghép, lóe lên trong đầu tôi gần như một luồng linh cảm.
Thế nên dù trong lòng vẫn đang phủ nhận, nhưng chính dự đoán này lại là thứ đang dẫn đường cho hành động của tôi lúc này….
Nhưng mà.
‘Vẫn kỳ lạ lắm.’
Nơi đây chính là thế giới trong diễn đàn truyện kinh dị.
Là Hồ sơ thám hiểm bóng tối.
‘Tức là, từ một thế giới không có bóng tối, người ta tạo ra một “thế giới bóng tối” như thế này.’
Vậy mà bây giờ lại nói, từ một thế giới bóng tối, người ta tạo ra một thế giới không có bóng tối… thì trình tự trước sau chẳng phải bị lộn tùng phèo hay sao.
[Ồ. Đến lúc phải lôi cái ẩn dụ xưa như trái đất nhưng đầy trí tuệ đó ra rồi nhỉ: gà có trước, hay trứng có trước đây!]
Điên mất thôi.
Tôi chỉ muốn túm lấy một ai đó, trút hết mọi chuyện này ra từ đầu đến cuối rồi bắt họ cho mình một câu trả lời.
Một khi đã suy luận ra như thế, nếu không kiểm chứng cho rõ thì tôi không chịu nổi, nên đôi chân cứ thế lao về phía đích.
…Tới gặp đúng người mà tôi muốn tránh mặt, nhưng rốt cuộc lại không tài nào tránh nổi.
“…….”
Tôi khựng bước.
Nơi tôi đang đứng là làng Jisan.
Trước cái giếng nằm ở rìa ngôi làng quê hoang phế đó, có một người đang đứng.
“Đặc vụ ạ.”
Đặc vụ Choi nhìn tôi.
Người vừa nãy còn đang cúi mắt nhìn xuống đáy giếng với ánh nhìn trầm lắng kia, cảm nhận được khí tức của tôi thì quay lại phía này và đứng yên như thế.
Dõi theo tôi thật lâu, cho đến khi tôi tiến lại gần.
Tôi nuốt khan.
…Đặc vụ Choi khi đó đang chuẩn bị một mình tiến vào Đặc thị Segwang.
Và tôi hiểu vì sao.
Bởi chính tôi là người đã báo tin cho anh ấy rằng, một đồng đội cùng đội đã chết và đang bị kẹt trong thảm họa cấp diệt chủng đó.
“……Cậu.”
Đặc vụ Choi điều chỉnh lại hơi thở, rồi mở miệng nói tiếp:
“Cái đó mà cậu cũng gọi là thư để lại….”
“Xin lỗi anh.”
Tôi cúi đầu trước đã.
“Tôi đâu có bảo cậu phải xin lỗi….”
“Tôi thật sự xin lỗi. Tôi sẽ tìm cách giải quyết….”
“Nho này.”
“…….”
“Điều cậu nên xin lỗi là việc bây giờ chỉ để lại mỗi mảnh giấy, rồi tự quyết là sẽ tự mình giải quyết hết mọi chuyện và không cần ra mặt đấy. Cậu biết không?”
Vô số lời phản bác lóe lên trong đầu, nhưng tôi vội nói:
“Vâng. Tôi xin lỗi. Nhưng mà….”
“Nhưng mà?”
“…Tôi , vừa rồi đã phát hiện một thứ gì đó bên trong Đặc thị. Hiện giờ có một việc tôi nhất định phải xác nhận cho được.”
Cảm giác xấu hổ và tội lỗi vì dám nói những lời này trong tình cảnh như thế trào lên, nhưng lại bị sự gấp gáp nuốt chửng. Thế là cuối cùng tôi cũng mở miệng:
“Máy ươm giấc mơ… đang ở đâu ạ?”
“…….”
“Cái phòng thí nghiệm dưới lòng đất được che bằng nắp cống mà anh cũng từng thấy đó, Đặc vụ. Phòng ươm giấc mơ ấy.”
Mọi biểu cảm biến mất khỏi gương mặt đối phương.
Người này chắc chắn, sau khi tôi biến mất, đã có động thái xử lý căn phòng ươm đó hoặc bàn giao nó cho Cục Quản lý.
Tôi phải moi cho được tung tích của nó.
“Cậu hỏi cái đó làm gì.”
“Tôi cần nó ngay bây giờ. Hôm trước, lúc tôi nói với anh về chuyện đó…”
“Để làm gì?”
“…….”
Đặc vụ Choi đưa tay lên mặt, xoa như đang rửa khô.
“Phù… cái chuyện này là cái quái gì vậy….”
“…….”
Tôi nuốt nước bọt.
“Xin lỗi.”
“Không. Tôi không bảo cậu xin lỗi, Nho à.”
Giọng Đặc vụ Choi mềm lại.
“Cậu đi nghỉ một chút đi.”
“…Dạ?”
“Nói tôi nghe cậu định dùng nó vào việc gì, tôi sẽ ‘đi một chuyến’ là được. Lúc này thì phải đổi người cầm gậy tiếp sức chứ.”
Khoan đã, khoan đã đã.
“Cậu nói là máy ươm giấc mơ đúng không? Cậu muốn dùng nó vào việc gì?”
Tôi hít sâu, rồi lôi một tờ giấy từ trong người ra.
Lá thư đã được cuộn tròn như cái đinh vít và giấu ở một góc trong tàu trú ẩn.
“…Đó là gì vậy?”
“Tìm được nó trong Đặc thị.”
- Ồ~ cậu phát hiện ra cái này à? Thế thì cậu xứng đáng được đọc mẹo xịn này rồi ha ha
Câu chuyện bắt đầu như thế.
Đó là bức thư ẩn mà “Lee Gang-heon” đã để lại.
“…….”
“Anh có muốn thử đoán xem ai là người đã viết nó không?”
Ánh mắt Đặc vụ Choi lướt nhanh trên mặt giấy. Không biểu lộ cảm xúc, anh đọc hết nội dung, rồi rời mắt khỏi tờ giấy, nhìn tôi.
Và nói:
“Không biết.”
“…….”
“Cậu mang cái này đến cho tôi vì cái tên Lee Gang-heon chứ gì. Nhưng anh cũng không biết Lee Gang-heon thật ra là ai đâu. Vì chẳng đoán ra nổi nên mới đem cái tên đó ra dùng đấy. Dù sao thì, chuyện cậu cần máy ươm giấc mơ là….”
“Đặc vụ Choi.”
Tôi khẽ lên tiếng:
“Xin anh đừng nói dối.”
“……!”
“Nếu anh thực sự không biết, thì câu chuyện lúc này đã phải chuyển thành ‘để tôi thử điều tra xem ai là người viết’ rồi. Vì anh luôn xem việc xác định kẻ đứng sau là quan trọng.”
Động tác của Đặc vụ Choi khựng lại.
“Việc anh né sang chuyện khác như bây giờ, nghĩa là anh đã biết sẵn người mình nghi là ai rồi.”
“…….”
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
