Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 439: Thân phận thật sự của KIM SOL EUM
“Ngài Mèo” cúi nhìn gã nghiên cứu viên áo blouse trắng đang bị mình nắm cổ áo.
Bị bóp cổ đến nỗi ho sặc sụa mà trên mặt vẫn còn cố kéo ra một nụ cười, Gwak Je-gang nói:
“‘Trò của tôi’ là sao chứ, ngài nói vậy nghĩa là gì…!”
Ngài Mèo vẫn giữ nguyên tay đang túm cổ, rồi bước đi.
Bị lôi xềnh xệch theo sau, trước mặt Gwak Je-gang, cánh cửa một tủ chữa cháy ở sân ga bị mở tung.
Bên trong có một cái đầu người.
“…!!”
Đó là cái đầu đã bị xé khỏi thân của một “kẻ cổ vặn ngược”, sau khi bị lửa thiêu đến mức không còn cử động được, rồi bị nhét vào trong tủ.
Khuôn mặt cháy đen, cháy sém ấy… là của Trưởng nhóm đội Nghiên cứu 2, Choi Myeong-jin.
“Ọe,”
Nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa vội đưa tay bịt miệng.
“Là trò của anh, đúng không.”
“Ngài Mèo, đó chỉ là suy đoán thôi…”
“Đám nghiên cứu viên khác chết hết rồi.”
Giọng nói phẳng lì, như đang thông báo sự thật.
“Những việc thế này, ngoài ba người các anh, không ai làm nổi. Một người thì đã nằm ở khu nhà dân, chết trong tư thế tay còn bấu vào tủ chữa cháy. Vậy là chỉ còn lại hai người…”
Ánh mắt sau chiếc mặt nạ mèo hạ xuống nhìn tay Gwak Je-gang.
“Còn tay anh thì sạch bong.”
“……!”
Nghiên cứu viên Lee theo phản xạ cũng cúi nhìn đôi tay mình.
Dính đầy bụi, tro và vệt ám khói. Đó là những dấu tích bám lại trong lúc cô chạy trốn ra khỏi khu nhà dân đã bắt đầu bốc cháy.
Điều đó là đương nhiên.
Nếu tay ai đó sạch sẽ quá…
Thì nghĩa là người đó đã cố tình lau sạch.
“Anh lau vào áo blouse, đúng không.”
Ánh mắt ngài Mèo trượt xuống phía dưới. Bàn tay còn lại kéo vạt áo blouse của Gwak Je-gang lên.
Bên trong loang lổ dấu tay dính máu và vảy đen khô quánh, bẩn thỉu.
“…….”
“…….”
“Đúng đáp án rồi.”
Một nụ cười nở rộng trên gương mặt Gwak Je-gang.
“Ngài suy luận ngay ra luôn, quả là đầu óc xuất chúng! Ngay cả cách con người hành động ngài cũng hiểu tường tận! Vậy thì…”
“Anh nghiên cứu viên.”
Giọng nói trầm thấp.
“Anh đã phá vỡ lời hứa.”
Chiếc mặt nạ mèo áp sát lại gần.
Mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương Gwak Je-gang….
“Khoan đã!”
Một giọng nói điềm tĩnh bật ra.
“Điều kiện của lời hứa không phải như vậy.”
“Điều kiện?”
“Đúng thế! Chỉ cần ngài thử nhớ lại nguyên văn câu nói mà chúng ta đã ngoéo tay là được…”
Trong đầu cả hai người (ngoại trừ nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa) đồng thời hiện lên câu đó.
-“Từ giờ trở đi, tôi sẽ không làm trái ý ngài nữa.”
“Và tôi chưa từng làm trái ý ngài Mèo cả. Ngài bảo trốn trong tủ chữa cháy, tôi đã làm đúng y như thế còn gì!”
“…….”
“Nếu tôi thật sự phá vỡ lời hứa, chắc hẳn ‘triệu chứng’ đã xuất hiện từ lâu rồi… đâu cần ngài phải tự tay nắm cổ tôi thế này, ha ha ha!”
Gwak Je-gang giơ bàn tay út cụt mất đốt cuối lên, lắc lắc trước mắt ngài Mèo.
Rồi dù mồ hôi vẫn túa ra, hắn vẫn cố mỉm cười.
“Lời hứa ngoéo tay đó, tôi vẫn chưa hề phá vỡ… khụ.”
Thân người Gwak Je-gang rơi phịch xuống nền nhà, tuột khỏi tay ngài Mèo.
Ngài Mèo khụy gối ngồi xuống, nhìn thẳng vào gã đang nằm dài trên sàn.
Rồi đôi mắt sau mặt nạ khẽ cong lên, như đang mỉm cười hiền lành.
“Đúng là vậy.”
“…….”
“Anh nói đúng.”
Lần đầu tiên trên mặt Gwak Je-gang thoáng hiện lên vẻ căng thẳng.
Nhưng đồng thời, trong đó lại dường như thấp thoáng cả một tia… mong đợi.
Lee Yeon-hwa nhận ra ngay.
Cái thằng điên đó hiện giờ đang háo hức chờ xem thực thể mang tên “ngài Mèo” sẽ đối phó thế nào.
Đôi mắt Gwak Je-gang sáng rực vì phấn khích trước cơ hội được “quan sát hiện tượng” ngay trước mắt, còn đôi bàn tay thì siết chặt, run lên bần bật.
“Vậy nên từ giờ, phải làm rõ cho xong. Ý của ta là…”
……
“Là anh nghỉ việc.”
“…Dạ?”
“Anh nghỉ khỏi đội nghiên cứu Mộng Mơ Ban Ngày đi.”
Giọng nói điềm tĩnh, ôn hòa.
“Ta mong anh đừng tiếp cận Bóng Tối nữa, đừng nghiên cứu nó nữa, cũng đừng cố thỏa mãn tò mò của mình nữa.”
“…!!”
Mặt Gwak Je-gang tái đi. Sau chiếc mặt nạ mèo, đôi mắt khẽ híp lại.
“Như thế chẳng phải tốt lắm sao? Ta đang bảo anh hãy sống cho an toàn đấy. Đừng chết, cứ thế sống bình an, lâu thật lâu thì tốt biết mấy.”
“……”
Trong mắt Gwak, như có dòng nước ngầm cuộn xoáy rồi lại lắng xuống, để rồi một nụ cười chậm rãi trở lại.
“Ha ha, nhưng như vậy thì tôi còn có ích gì nữa! Nghiên cứu và thông tin của tôi, ngài vẫn sẽ cần đến mà…”
“Nếu ta không cần thì sao?”
“……”
Nụ cười trên mặt Gwak Je-gang trở nên gượng gạo.
“Vậy… cắt tay tôi đi thì thế nào? Hoặc là móc một bộ phận nội tạng ra, hay là bắt tôi mỗi đêm phải gặp ác mộng, hoặc cứ đến trăng rằm là bị Bóng Tối kéo đi…”
“Anh đang nghĩ đến mấy hình phạt có tính “đổi chác” mà Bóng Tối hay dùng, đúng chứ?”
“……”
“Nhưng tiếc là sao nhỉ? Ta chẳng cần những thứ đó. Dù là cơn đau hay bộ phận cơ thể của anh, với ta đều không có ý nghĩa gì cả.”
Ngọn lửa trong mắt Gwak bắt đầu tắt dần.
Nụ cười biến mất, thay vào đó là một thứ gì đó khó phân biệt giữa tuyệt vọng và trống rỗng, như thể hắn đang chạy đua tính toán điều gì đó trong đầu….
‘…Nguy hiểm.’
Nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa cảm thấy da gáy dựng đứng; trong đầu cô, tiếng chuông cảnh báo reo inh ỏi.
Cô vừa định mở miệng thì—
“Anh còn muốn tiếp tục làm nghiên cứu viên không?”
“……!”
Gwak Je-gang giật mình ngẩng phắt đầu lên.
“Ta vừa hỏi đó.”
“Có ạ!”
Câu trả lời bật ra không hề do dự.
Nhưng ngài Mèo chỉ lặng lẽ nhìn hắn từ trên cao xuống, không nói gì thêm.
Gwak vội vàng vận hết công suất đầu óc, giọng nói nghe có vẻ cẩn trọng hơn trước mà vẫn gấp gáp:
“Chuyện như hôm nay sẽ không bao giờ tái diễn. Nếu ngài tuyên bố đó là “ý chỉ” của ngài, thì những chuyện như thế này sẽ…”
“Được.”
“…!”
“Vậy thì ta sẽ tiếp tục quan sát xem, trong Đặc thị Segwang này, anh còn cư xử thế nào, rồi sẽ nói chuyện tiếp sau.”
“Ha, ha… cảm ơn ngài!”
Ánh sáng lại bừng lên trong mắt Gwak Je-gang, nụ cười nở rộng. Hắn thở phào nhẹ nhõm đúng khoảnh khắc ấy.
“Thế nhé, chuyện sau này sẽ là như vậy.”
“……”
“Còn chuyện hôm nay anh gây ra, thì vẫn nên nhận một hình phạt có tính “đền bù” thì hơn. Đúng chứ?”
“…Chắc… là vậy ạ?”
“Được.”
Ngài Mèo cất tiếng tuyên bố:
“Vậy anh tự bẻ luôn ngón út còn lại đi.”
Một lát sau, tiếng gào bị nén chặt vang vọng khắp sân ga.
*****
[Haa! Bạn thân mến, đúng là căng như dây đàn! Với những nhân vật không biết thân biết phận, thì một bài học thích đáng luôn là điều cần thiết mà.]
Bài học, hả.
Thứ này chẳng phải “bài học” gì hết, đơn thuần chỉ là bạo lực.
Chỉ là vì không còn cách nào khác nên tôi mới chọn nó mà thôi.
‘Haa…’
Đi dùng bạo lực để “xếp lại thứ bậc (quyền lực)” với một thằng khoa học điên… đúng là toàn xảy ra mấy chuyện mà mình chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ làm.
‘Nhưng nếu không làm thế thì nó chẳng những không sợ, mà còn cứ tiếp tục thử giới hạn của mình nữa chứ.’
Vừa nghĩ đến gã nghiên cứu viên đã chết chỉ còn cái đầu và cổ bị vặn khi đang mở tủ chữa cháy, tôi vừa thấy nặng nề, lại vừa rùng mình.
Vì tôi có cảm giác Gwak Je-gang cố tình “thử” tôi.
‘Hắn cố ý chọn đúng người đó sao.’
Có lẽ hắn đã nhận ra tôi không hề hài lòng khi thấy tên nghiên cứu viên thuộc nhóm dự án kia đẩy người khác ra để tự mình chạy trước.
Tôi có cảm giác hắn làm vậy là để kiểm tra xem: giới hạn tôi chấp nhận được đến đâu, tôi có nhận ra không, có bỏ qua không, để xác định “lằn ranh” của tôi.
Dĩ nhiên, cũng có khả năng hắn đơn thuần chỉ muốn kiểm chứng xem tủ chữa cháy chịu lửa tốt đến mức nào và ghi chép lại mà thôi.
‘Nhưng như thế mới càng đáng sợ hơn.’
Vì thế tôi mới cố tình làm căng hơn bình thường.
…Thật ra thì, cũng là vì tôi nổi điên nữa.
‘Haa.’
Tôi nhìn vào miếng dán hình xăm dán bên trong cánh tay mình.
Một hình xăm đen tinh xảo, là ngọn lửa đang lan lên trên một chiếc đèn gas đã nứt vỡ.
— "Tôi muốn dùng mẫu này, làm ơn."
Đó là miếng hình xăm tôi đã mua ở tiệm xăm Ánh Trăng để phục vụ việc… phóng hỏa cho thuận lợi.
Tôi đã cân nhắc kỹ lưỡng về hình dạng và tính tượng trưng của nó; quả nhiên, sau khi dán nó lên rồi đập vỡ kính, ngọn lửa liền bùng lên theo đúng đường đó.
Nhưng có vẻ tác dụng phụ là: cảm giác muốn nổi lửa đốt sạch mọi thứ dâng trào mạnh mẽ, và cực kỳ khó kiềm chế những cơn thịnh nộ bạo lực….
Việc tôi xuống tay quá mạnh lần này, chắc chắn một phần là do ảnh hưởng của nó.
‘Haa…’
Tôi cố gắng hướng suy nghĩ sang chuyện khác.
Nhân tiện phải nói thêm, chính linh vật Xanh đã thanh toán giúp tôi khoản đó.
"ĐỨA TRẺ NGOAN"
"ĐỂ TA"
"MUA CHO"
…Thú thật là tôi biết ơn thật.
Vì đây không phải loại hình xăm cơ bản, mà thuộc hàng “Royal Premium” gì đó. Không phải thứ có thể đổi được chỉ bằng vài cái bài review.
Tôi thì đã hết sạch ngọc trai hay vỏ xà cừ, nên trong kịch bản tệ nhất còn tính chuyện mang cả phiếu nghỉ dưỡng ở resort ra để cố mà trả giá.
Linh vật Xanh thanh toán bằng một thứ trông như mảnh vảy nhỏ, rồi để lại cho tôi những lời này:
"QUÀ CỦA TA"
"ĐỪNG QUÊN"
Chính là cái vảy tròn, xanh đen thần bí mà tôi từng nhận từ đối phương.
Một vật thể kỳ quái với lớp bề mặt ánh lên sắc cầu vồng.
‘…Cái đó tôi cũng đã lỡ chuyển cho Trưởng phòng Lee Ja-heon rồi lại phải đi đòi về.’
Có vẻ nó mang ý nghĩa: khi nguy hiểm, khi cần, hoặc khi muốn gặp linh vật rồng xanh, thì hãy dùng vảy đó để gọi.
‘Không biết ngay trong Đặc thị Segwang này, nó có còn hiệu lực không nhỉ.’
Dù sao thì tôi cũng chưa định thử nghiệm ngay.
Bởi vì lúc này còn có việc gấp hơn.
BỊCH, BỊCH.
Tiếng bước chân nặng nề.
Tôi đang bước lên những bậc cầu thang dẫn từ sân ga đi lên.
Mỗi lần cảm nhận Gwak Je-gang khập khiễng bước theo phía sau, cơn giận bị nhãn dán hình xăm khuếch đại lại bùng lên, rồi ngay sau đó lạnh ngắt.
‘Có lẽ nếu tôi cứ khăng khăng bám vào điều kiện “ép hắn nghỉ việc và cấm nghiên cứu”, hắn thể nào cũng tìm cách liều chết lôi mình chết chung.’
Hắn sẽ kiểu: “Dù sao cũng sắp chết, thì trước khi chết phải thu được một kết quả nghiên cứu thật thú vị đã chứ.”
Cho nên khi dồn ép, phải nhớ: nếu chặn hết đường sống, hắn sẽ không ngoan ngoãn nghe theo, mà chọn làm những chuyện điên rồ.
‘Haa…’
Ít nhất thì Baek Sa-heon không phải dạng người “đùa” chỉ vì thấy “thú vị, vui và đáng làm”.
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải ép mình tập trung, rồi từ trên bậc thang, nhìn xuống cảnh tượng do mình gây ra.
“…….”
Trước mắt là cả khu nhà dân đã cháy rụi, hóa thành tro đen sau một trận lửa hừng hực.
Trong nơi đã cháy sạch đến chỉ còn tro bụi ấy, không còn một cái xác cổ vặn ngược nào đi lại nữa.
Chúng không còn cần phải “ngủ trưa” nữa.
Bởi nơi này giờ đã không còn “nhà” để ngủ rồi.
“…….”
…Chỉ là, việc tôi cứ thế mà phóng hỏa không báo trước như vậy, tất nhiên cũng phải trả một cái giá nhất định.
- Không được! Không được! Nhà của tôi!
- Làm ơn, xin đừng làm vậy! Rốt cuộc vì sao chứ…
- Giờ nhà tôi không còn nữa. Không còn chỗ nào để quay về. Mẹ ơi, bố ơi…
Tiếng oán hận và gào khóc vang vọng bên tai tôi.
Những âm thanh mà người khác không hề nghe thấy.
Chỉ mình tôi nghe được, như ảo thính vậy.
- ĐỒ PHÓNG HỎA ÁÁÁÁÁ!!!!
- Chết đi chết đi chết đi chết đi chết đi
- Nhà của mày cũng sẽ cháy rụi mà biến mất thôi
…Ý thức của những cư dân Đặc thị Segwang từng chỉ muốn được trở về nhà, giờ mang theo oán hận mà thì thầm bên tai tôi.
Nhưng tôi vẫn ổn.
Vì tôi đã tự tiêm Máy Tạo Hạnh Phúc rồi.
Bạn có biết paracetamol (acetaminophen) cũng có hiệu quả nhất định với trầm cảm không? Thuốc giảm đau đủ mạnh thì cả nỗi đau tinh thần nó cũng làm tê liệt luôn.
‘Ra khỏi đây rồi chắc nó sẽ hết thôi.’
Dù sao tôi cũng không định ở lại nơi này lâu.
Vùuuuuu…
Khung cảnh khu nhà dân bị thiêu rụi dần dần trở nên trắng xóa.
Những thứ đã không còn xứng gọi là “nhà” nữa, giờ chẳng còn tư cách chiếm giữ nhà ga – biểu tượng của khu dân cư này.
Tôi lặng lẽ nhìn chúng.
Hình như từ đâu đó, vang lên tiếng ai đó gào khóc thê lương……
“…….”
Khoảnh khắc tiếp theo.
“… Hự.”
Trước mắt tôi là không gian sảnh chờ tối om trên đỉnh cầu thang.
Tôi nghe thấy tiếng nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa hít mạnh một hơi.
“Tôi và anh Gwak sẽ vào bên trong sảnh chờ kia. Còn cô, nếu muốn, có thể chờ ở đây cũng được.”
“…! Không biết ngài định đi tới đâu…?”
Tôi chỉ về phía sân ga bên kia.
Bên kia mà, theo kết quả thử nghiệm, cửa thoát hiểm trên screen door đều không mở được, nên nếu không đi đường sảnh chờ thì không cách nào sang đó được.
“Ở phía đó có một Bóng Tối khác.”
Ngay khoảnh khắc đó, Lee Yeon-hwa nuốt nước bọt, rồi đứng bật dậy.
“Tôi đi.”
…Nếu đã vậy thì càng tốt.
Tôi dẫn theo hai người họ, bước vào sảnh chờ tối đen.
…Giống như ga Nửa Đêm những khi Thư viện Hanbit đóng cửa, sảnh chờ phủ đầy bụi, trông hệt như một phế tích bị bỏ hoang.
Băng qua đó, chúng tôi đi xuống sân ga bên kia, tìm phòng máy rồi mở cửa.
Kiiiiịch.
Mùi khét ám khói phả ra nồng nặc, hành lang văn phòng đã cháy đen hiện ra trước mắt.
“Chỗ này là….”
“Đây là nơi gọi là Viện Nghiên cứu Vui Vẻ.”
Tôi chậm rãi giải thích.
“Cô đã từng thấy máy sản xuất ‘thuốc’ của Mộng Mơ Ban Ngày chưa?”
“Hả? À… rồi ạ. Dù tôi không trực tiếp phụ trách, nhưng từng thấy qua khi phối hợp công việc.”
“Thật ra, công nghệ đó là do Viện Nghiên cứu Vui Vẻ phát triển.”
“Dạ…??”
“Nhìn theo tình hình thì, Mộng Mơ Ban Ngày đã đánh cắp công nghệ và máy móc của Viện, rồi dùng chúng để sản xuất thuốc hàng loạt.”
“Kia…”
Mặt cô Lee Yeon-hwa vừa tái đi, mà hai má lại vừa ửng đỏ.
Cô nhận ra mình đang nghe một chuyện lẽ ra không nên nghe, nhưng đồng thời, tư cách một nhà nghiên cứu khiến cô phấn khích vì đang được chạm tay vào một phần sự thật vốn đã bị kiểm duyệt.
Hoài nghi và khát vọng khám phá.
“Khoan đã, nhưng nếu là Viện Nghiên cứu Vui Vẻ… thì bản thân nó cũng là một Bóng Tối “sản xuất Bóng Tối” còn gì,”
“Chính xác. Đi theo tôi.”
Tôi bước vào hành lang văn phòng cháy đen.
Hai nghiên cứu viên im lặng theo sau.
Tôi nghe thấy hơi thở của Gwak Je-gang trở nên dồn dập, dù nãy giờ hắn vẫn rất biết điều mà im miệng.
Và rồi…
“Nhìn đi.”
“…!!”
Tôi mở thử vài cánh cửa, rồi cuối cùng cũng tìm thấy một cỗ máy.
Máy ươm giấc mơ.
“Vẫn còn đang vận hành nhỉ.”
Nó đã vỡ nát như thể hầu hết chức năng đều không còn, là phiên bản không có cả nút sản xuất “thuốc” nữa.
Nhưng nó vẫn còn ở đó, rõ rành rành.
‘Đúng như mình nghĩ.’
Thứ tôi đã kiểm tra được ở nhà ga trước, nơi có Kênh Mua Sắm Hoang Tưởng.
Đó là một tờ giấy ghi chú bị kẹp giữa các ngăn kéo – mấy dòng chữ viết tay trao đổi giữa nhân viên với nhau.
- Hình như tầng dưới bị cháy, mọi người đều ôm bình chữa cháy lao xuống. Đó là tầng có nhiều máy ươm giấc mơ nhất mà, cái quái gì đang…
Nếu cấu trúc của các phòng thí nghiệm trong hệ thống tàu điện ngầm Đặc thị Segwang là kiểu “xếp tầng chồng lên nhau”, vậy thì nhà ga ngay sau đó – ga Giữa Trưa này – chính là “tầng dưới” còn gì.
Vậy nên, rất có thể…
‘Nếu đã có nhiều máy ươm giấc mơ, thì cũng có khả năng vẫn còn sót lại ít nhất một cái chưa bị phá hủy.’
Và cú đặt cược đó đã trúng.
Tôi nhìn sang đám nghiên cứu viên.
Họ đang đảo mắt nhìn cỗ máy ươm giấc mơ với ánh mắt run rẩy.
“Vậy thì, giờ tôi sẽ nhận phần ‘thù lao’ cho việc đã tha cho các người sống đến giờ.”
“……”
“Hãy phân tích cỗ máy này giúp tôi.”
“…!”
“Xem nó khác gì so với máy của Mộng Mơ Ban Ngày.”
Đúng vậy.
‘Dù “phát triển Bóng Tối” mới là công việc chính, nhưng người trực tiếp nạp và thao tác với dung dịch giấc mơ trong máy vẫn là đám nghiên cứu viên này.’
Chắc chắn họ quen thuộc với loại máy này hơn tôi nhiều.
“Cái… đó…”
“Khác chỗ nào ấy à? Ngay bằng mắt thường đã thấy một điểm khác rồi còn gì!”
Gwak Je-gang là người xông lên trước.
Hắn hấp tấp s* s**ng khắp thân máy ươm giấc mơ, rà từng chỗ, rồi bắt đầu bắn lời như súng liên thanh:
“Nhân viê— à không, ngài Mèo. Ngài có thấy cái thứ tròn tròn bên trong, trong bồn chứa dung dịch kia không?”
Có thấy.
Một vật tròn tròn giống như cái trứng.
Tôi đã từng thấy nó trong chiếc máy nguyên mẫu ở phòng ươm giấc mơ khác – cái mà hồi đó suýt bị đặc vụ Choi phát hiện ra….
“Trong máy sản xuất ‘thuốc’ của Mộng Mơ Ban Ngày không hề có thứ đó.”
…!
“Đúng không, cô Lee?”
“…Đúng ạ.”
Giọng bình tĩnh của nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa khẽ run.
Đó là giọng của người vẫn phân vân không biết có nên nói ra hay không, nhưng rồi vẫn lựa chọn thành thật khai báo.
“Trong bồn chứa dung dịch của công ty cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày… bên trong chẳng có gì cả.”
“……”
“Ngài bảo tên của thứ này là máy ươm giấc mơ, đúng chứ? Vậy vốn dĩ nó là cỗ máy được tạo ra để ươm cái ‘trứng’ kia. Còn Mộng Mơ Ban Ngày thì có lẽ đã lược bỏ chức năng đó đi và dùng nó vào việc khác.”
Đúng vậy.
Máy ươm giấc mơ của Viện Nghiên cứu Vui Vẻ là cỗ máy dùng để ươm một loại “tồn tại” nào đó. Và kết quả của quá trình đó…
‘Chính là mình.’
Tôi đã được ươm lớn từ một trong những “quả trứng” trong mấy cái máy ươm giấc mơ kia.
Còn Mộng Mơ Ban Ngày thì chỉ việc loại bỏ chức năng đó đi, giữ lại phần dùng để sản xuất “thuốc” mà tận dụng – nghe cũng chẳng lạ lùng gì.
“Vâng. Đúng vậy.”
Đó là sự thật mà tôi đã biết từ trước.
Tôi đáp lại với một sự tê dại nhất định trong giọng.
“Xét theo suy luận, máy ươm giấc mơ là thiết bị dùng để ươm một sinh mệ—”
“‘Sinh mệnh’ gì chứ? Nói thế… đơn giản quá rồi!”
Gì cơ?
“Ngài Mèo. Ngài biết dung dịch giấc mơ là loại tài nguyên gì rồi còn gì. Nó là một nguồn năng lượng khủng khiếp, có thể thao túng và bẻ cong hiện thực. Không đời nào người ta lại dùng cái lượng đó chỉ để tạo ra một cá thể sống đâu.”
Cái này…
Hắn đang nói cái quái gì vậy?
“Một nhà nghiên cứu không đời nào thiết kế thứ gì kém hiệu quả như thế. Ắt hẳn phải là thứ gì khác… Ừ thì, từ đây trở đi chỉ là suy đoán của tôi thôi.”
…….
Gwak Je-gang ngước mắt nhìn tôi, dù mặt vẫn tái mét nhưng khóe môi lại cong lên.
“Ngài đã bao giờ nghe câu này chưa? ‘Quả trứng là một thế giới.’”
À.
“Câu đó xuất phát từ một tiểu thuyết cổ điển nào đó. Tất nhiên ý nghĩa mà tôi dùng ở đây hơi khác với ý nguyên bản… nhưng dù vậy, tôi nghĩ vẫn có thể dùng nguyên câu ấy cho trường hợp này!”
Khoan đã.
“Quả trứng trong máy ươm giấc mơ kia là một thế giới.”
……!!
“Mục tiêu của chiếc máy ươm giấc mơ này… là tạo ra một thế giới mới.”
“……”
“…Đó là giả thuyết mà tôi đã nghĩ ra. Ha ha! Dĩ nhiên, chỉ là giả thuyết thôi. Giả thuyết.”
Nghe thì đúng là vô căn cứ.
Nhưng trong cái đầu đang tê rần của tôi, bất chợt bật lên một ý nghĩ.
Viện Nghiên cứu Vui Vẻ là một công ty tạo ra những chuyện kinh dị đô thị dạng… đồ chơi.
Những món đồ chơi cho trẻ con.
Mà cái đó, suy cho cùng…
‘Trông giống như một nỗ lực để khiến người ta tiếp nhận “truyện kinh dị đô thị”… bằng cách ít gây hại nhất có thể.’
Nghĩ tiếp đến sự kiện Đặc thị Segwang, nơi mấy từ khóa như “thiên đường”, “cõi cực lạc” cứ liên tục xuất hiện, thì lời hắn nói…
‘Không phải là không có lý.’
Nếu đúng như thế.
Cái “thế giới” mà Viện Nghiên cứu Vui Vẻ muốn tạo ra, có lẽ là thứ gì đó như vầy:
Một thế giới an toàn.
Một thế giới không gây tổn hại.
…….
Một thế giới không có Bóng Tối.
Chính là thế giới của tôi.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
