Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 438: Ga giữa trưa (end) - Ngài Mèo
“Đằng kia, à không, vị đó chẳng phải là linh vật xuất thân từ Công viên Vui Vẻ sao! Còn cái tiệm này là gì? Tiệm xăm á? Ha ha, chắc không phải là chỗ hoạt động nhắm vào khách… là con người bình thường đâu nhỉ?”
Ở phía sau, nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa đảo mắt, gần như muốn nuốt trọn từng chữ trên các bảng hướng dẫn đặt ở quầy, soi tới soi lui. Rồi ánh mắt cô ấy chạm đúng vào tôi.
Nghiên cứu viên thuộc dự án thì cứ liếc liếc về phía chiếc máy xăm đặt ở giữa.
“…Trong tình huống này mà câu hỏi đó lại là thứ anh ưu tiên nghĩ tới đầu tiên hả?”
“Ha ha ha, tất nhiên rồi chứ!”
Gwak Je-gang nhìn tôi bằng ánh mắt như thể đang nói: ngoài chuyện đó ra thì còn gì quan trọng nữa đâu.
Trong đôi mắt ấy như có thứ gì đang quay tít.
“Đây là một thế giới chưa được khám phá hết, con người vẫn chưa hiểu nổi, nhưng rõ ràng tồn tại ngay quanh ta! Hiếm có đề tài nghiên cứu nào khơi gợi được lòng ham khám phá như thế.”
“……”
“Vũ trụ thì còn quá sớm để thám hiểm, Trái Đất thì đang trong thời kỳ đã bị khai phá đến từng ngóc ngách. Trong một thời đại suýt nữa thì chán muốn chết như thế, việc tồn tại của Bóng Tối chẳng phải là điều tuyệt vời lắm sao?”
Một khát vọng khám phá thuần túy và sự hứng thú xoáy cuộn trong mắt hắn.
Cái cảm giác ấy rất quen thuộc.
Cảm giác đặc trưng của những kẻ đứng ở vị thế người quan sát, say mê mổ xẻ Bóng Tối như một đối tượng nghiên cứu.
Đó cũng là thứ cảm xúc mà người viết diễn đàn mang theo.
‘…Chắc vì vậy mà cách tiếp cận truyện kinh dị đô thị của bọn họ mới khiến mình thấy giống mình đến thế.’
Nghĩ thì có chút chua chát, nhưng nhìn theo chiều ngược lại, hành vi của đám nghiên cứu này lại càng khiến người ta rợn gáy.
Việc một người chỉ thưởng thức truyện kinh dị như hư cấu lại có thể có cách nghĩ giống với kẻ đang trực tiếp trải nghiệm thương vong ngoài đời thật — như thế mà cũng xảy ra được sao.
‘…Ừ thì. Suy cho cùng, trong , những ý tưởng thám hiểm của người viết đều được “nhóm nghiên cứu” đứng ra hiện thực hóa mà.’
Nhưng thực tế, hình tượng của bọn họ lại hoàn toàn khác tôi.
…Một cảm giác lạc lõng, bất hòa chợt trào lên.
Những người trước mắt, và cả nơi này, bỗng trở nên vô cùng xa lạ.
Đó là cảm giác mà bấy lâu nay tôi luôn cố ý đè nén mỗi khi ở cùng đội thám hiểm.
Cảm giác tự ý thức rằng: về bản chất, tôi không thể hoàn toàn giống với những con người thuộc thế giới này.
Nếu phải tìm một thứ tương đồng để so sánh…
Thì đó là nỗi nhớ nhà.
‘…Nhưng có cảm thấy như thế thì cũng vô ích thôi.’
Dù sao tôi cũng đâu thể quay về được.
Kể cả có được lại vé điều ước, tôi cũng chẳng biết phải ước thế nào để có thể quay trở về.
Giờ tôi chỉ còn hành động dựa theo mục tiêu tối thiểu: ít nhất phải biết được vì sao mình bị triệu hồi đến đây.
“……”
Có lẽ việc khi nãy tôi nổi nóng với linh vật xanh là bởi, suy cho cùng, tôi cảm thấy hoàn cảnh… quá giống với mình.
Thôi, đừng nghĩ nữa.
‘Có nghĩ thì… cũng chẳng thay đổi được gì.’
Không được để bản thân sa đà vào kiểu dằn vặt này. Càng nghĩ, tôi sẽ càng trở nên giống trạng thái đang rạn vỡ của 130666 mà thôi.
Làm việc mình cần làm đi.
“Ờm, tôi có một thứ muốn cho cô xem.”
Tôi cởi khuy áo sơ mi, vén nhẹ phần ngực để lộ hình xăm gần vị trí trái tim cho thợ xăm thấy.
Chính là hình xăm dùng để sắp xếp, xử lý ô nhiễm mà tôi đã mua được khi đi mua sắm VIP ở Trung tâm Thương mại Vũ trụ.
“!”
Mắt thợ xăm mở to, rồi dõi theo những ký tự xăm thành vòng tròn trên đó, như đang đọc từng chữ một.
“Tôi được xăm bằng một loại máy gọi là ‘máy xăm Ánh Trăng’, trông khá giống với máy xăm ở đây… nên tôi đã nhớ tới chỗ này.”
Dù tôi không nhắc đến chuyện bên trong nó chứa tinh thần của một thợ xăm ánh trăng, nhưng xem ra thợ xăm ở đây đã tự hiểu.
Nhìn cô ấy đang chăm chú dán mắt vào hình xăm trên ngực tôi, tôi lên tiếng nhờ:
“Không biết tôi có thể làm một lớp cover-up được không? Giống như lần trước tôi từng làm với hình xăm khác ấy.”
Ý tôi là, giống như hình xăm “kho đồ” từng được cường hóa ở đây, sau đó thực sự có thêm chức năng kho chứa.
‘Nếu vậy, hình xăm trên tim này có lẽ cũng cho phép mình lấy ô nhiễm ra dùng thuần thục hơn, rồi lại nhét vào dễ dàng hơn.’
Tiện lợi hơn rất nhiều.
Nhưng thợ xăm lại lắc đầu lia lịa.
“…?”
Cô ấy chạy vội tới quầy, lấy một tờ thông báo đã hơi cũ rồi mang lại cho tôi xem.
[Khoan đã!]
-Trước khi xóa hoặc làm cover-up, hãy dành thời gian nhìn lại thật kỹ hình xăm hiện có của bạn một lần nữa.
-Biết đâu bạn sẽ phát hiện ra những nét cuốn hút mới mẻ và chân thật mà trước giờ mình chưa từng nhận ra.
Sau đó, thợ xăm lấy bút lông, viết thêm một dòng nữa lên mặt sau đã được cán màng, rồi đưa cho tôi xem.
“Hãy thử đón nhận và tận hưởng hình xăm của mình nhiều hơn.”
‘…Nghe như là ý “tôi sẽ không làm cho cậu” thì đúng hơn ấy.’
Có lẽ vì đây cũng là hình xăm của một “thợ xăm Ánh Trăng” nên cô ấy không muốn làm cover-up* nó chăng. (ngoài đời nếu hình xăm bị mờ, hoặc xấu họ sẽ đồ lại, vẽ đè lên,.. theo ý hàng)
Tôi ngẩng lên, định thử thuyết phục thêm lần nữa, nhưng ánh mắt của thợ xăm trông rất dứt khoát.
‘……Hừm.’
Thà là nhắm đến lần sau còn hơn cố chấp lằng nhằng rồi bị đóng mác khách hàng phiền phức, bị đá khỏi tiệm.
Dù không tính đến chuyện đó thì đây cũng là lời khuyên của một chuyên gia, nghe theo có lẽ vẫn hơn.
‘Vậy thì chọn cái khác.’
“Ờ… ngài Mèo. Ngài định sẽ ở lại Bóng Tối này lâu nữa không ạ?”
“Không.”
Tôi dịu giọng trả lời nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa.
“Không có gì thay đổi cả. Mọi người sẽ quay lại sân ga và tiếp tục trốn trong tủ chữa cháy.”
Chỉ là…
“Sau khi làm một thủ thuật nhỏ ở đây đã.”
“…?!”
Ánh mắt đám nghiên cứu viên bắt đầu đảo loạn.
“L-làm… ở đây luôn ạ…?”
“Đúng vậy.”
Tôi đặt tay lên vai họ, nói nhỏ:
“Đừng lo.”
“……”
“Khi làm xong, mọi người sẽ thật lòng thấy biết ơn tôi.”
…Mà nói kiểu này thì đúng là y như đang đóng vai một thực thể trong truyện kinh dị đô thị thật.
---***
“Hộc.”
Nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa thở hổn hển, gần như muốn khạc ra cả vị ngọt khé trong miệng, vừa chạy băng qua con hẻm.
Cô cảm thấy mình đang phải trả giá bằng cả thân xác cho cái nghiệp của một nhân viên văn phòng chỉ suốt ngày ngồi nghiên cứu mà chẳng hề tập luyện.
‘Ra được khỏi đây là nhất định phải tập thể dục đều đặn, nhớ đấy, Lee Yeon-hwa.’
Nhưng việc cô có thể nghiến răng mà còn nghĩ được mấy câu như vậy, có lẽ cũng là do tình hình hiện tại vẫn còn đủ cho phép cô làm thế….
“Phù…”
Lee Yeon-hwa liếc xuống hình xăm dán trên phía trong cổ tay mình.
Đó là một con mắt, bị phủ bởi lớp mực mờ đục như sương.
Thứ trông như được tạo hình từ sương mù ấy, về mặt thẩm mỹ mà nói, là một hình xăm nhỏ khá bắt mắt.
– "Có lẽ nó sẽ che giấu dấu vết của cô. Nhưng nếu dán quá lâu, có khi cô sẽ thật sự bị rơi vào trạng thái “không thể nhận thức được” và bị mọi người quên mất, nên hãy tháo ra ngay khi đến được tủ chữa cháy."
Đó chính là miếng dán hình xăm mà ngài Mèo đã “đề xuất” cho họ.
Dĩ nhiên, ngay khi nghe vậy, với tư cách một nhà nghiên cứu Bóng Tối chuyên nghiệp, phản ứng đầu tiên của Lee Yeon-hwa là hỏi về chi phí….
– "Có ai mang theo đồ vật gì liên quan đến biển không?" – "À, dạ không có."
Nhìn đám nghiên cứu viên với ánh mắt kiểu “biết ngay mà”, ngài Mèo đã vui vẻ trả tiền vật phẩm thay cho họ.
– "Sau này mọi người sẽ cần trả lại cho tôi đấy."
Câu đó nghe cực kỳ gở.
Nhưng hiệu quả của nhãn dán thì khỏi chê.
Đám cổ vặn ngược không đuổi theo cô nữa.
Mỗi lần vô tình chạm trán ở đầu này đầu kia của con hẻm, chỉ cần cô lập tức quay phắt người, chạy ngược hướng để tránh tất cả những cuộc “gặp gỡ tình cờ” là được.
– "Đi trước đi chứ còn chờ gì nữa!"
…Nếu cái anh nghiên cứu viên đội khác không cố chấp đẩy cô ra khỏi cửa tiệm xăm ngay từ đầu chỉ để tự mình bong chen chui ra trước – cái trò ích kỷ đó – thì chỉ cần không manh động, tất cả bọn họ đã có thể di chuyển an toàn.
‘Đúng là người của đội dự án Giám đốc Ho, cái nhân phẩm này thì….’
Dù vậy, Lee Yeon-hwa cũng hiểu rất rõ.
Thực ra kiểu nhân phẩm đó… chính là mặt bằng chung của cả nhóm nghiên cứu.
‘…Haa.’
Cô cần caffeine. Cô hết cả sức để nổi nóng rồi. Thứ duy nhất còn thấy vui là nghiên cứu…. để cô chống chọi với cảm giác kiệt sức chứ không phải cơn giận, rồi lại tiếp tục chạy.
…Nhân tiện, từ lúc nãy, trong hẻm đã bắt đầu vang lên thứ gì đó giống như loa phát thanh hướng dẫn.
[Hãy chui vào tủ chữa cháy!]
[Tủ chữa cháy màu bạc là ngôi nhà an toàn của Bóng Tối này!]
Âm thanh nghe như được phát ra từ chiếc xe tải chở trái cây đang bỏ trơ trọi đâu đó trong ngõ, có người bật đoạn ghi âm sẵn lên.
Ban đầu cô cứ tưởng đó là chỉ dẫn thân thiện của ngài Mèo, để báo cho bất kỳ người sống sót nào còn sót lại biết cách sinh tồn.
Nhưng chẳng mấy chốc, cô nhận ra sự thật không phải vậy.
‘Cầu thang…!’
Vừa chạy xuống bậc cầu thang dẫn ra sân ga, vừa ngoái lại phía sau, cô đã nhìn thấy một cảnh tượng ngoài dự đoán.
“Trời ạ.”
Khu nhà dân đã bị biển lửa nuốt trọn.
Mùi khét và khói đen nồng nặc xộc thẳng lên mũi, những luồng khí nóng cuộn theo gió quất vào người như thiêu đốt.
“……!”
Lưng bắt đầu nóng rát vì hơi nóng phía sau, Lee Yeon-hwa lao xuống bậc cuối cùng, mở cửa tủ chữa cháy ở sân ga rồi chui vào trong.
Rầm.
Tim cô đập thình thịch.
Khi cô đang cố bình ổn nhịp thở và bóc miếng nhãn dán hình xăm trên tay xuống, thì đúng lúc đó, Trưởng nhóm Gwak đạp tung cánh cửa tủ chữa cháy bước vào và hét lên:
“Cô Lee, thấy chưa? Cháy rồi nhé! Cháy sạch trơn luôn ấy!”
“…….”
“Chắc cái thông báo khi nãy là để phục vụ vụ này đấy nhỉ! Dù sao tôi đoán đám nghiên cứu viên thiếu thể lực chắc cũng chết sạch trước đó rồi. Ha ha ha!”
Và đúng lúc ấy, một tia nhận thức như điện giật xẹt qua đầu Lee Yeon-hwa.
‘Là cái này.’
Đây chính xác là chiêu phá đảo mà ngài Mèo nghĩ ra.
Chỉ dùng vài cái đồng hồ báo thức hay gì đó để “báo hết giờ ngủ trưa” thì không đủ sức đại diện cho cả không gian khổng lồ này.
‘Nếu vậy thì.’
Nếu vậy, chỉ cần xóa bỏ chính bản thân tính tượng trưng của không gian đó là xong.
Xóa bỏ cái nhà – nơi có thể ngủ trưa, xóa bỏ sự êm ái, xóa luôn “chỗ nghỉ trưa” ấy đi.
Và cách dễ dàng nhất để “xóa” nó.
Một cách có thể suy ra ngược lại từ tiền đề: ai trốn trong tủ chữa cháy sẽ an toàn.
‘Phóng hỏa…!!’
Vậy là, ngài Mèo đã thiêu rụi toàn bộ ga Giữa Trưa.
Đồng thời, để phòng bất trắc, ngài Mèo đã đưa họ vào tủ chữa cháy ở khu sân ga – nơi tách biệt với sảnh chờ.
Dĩ nhiên, tất cả những điều đó hoàn toàn không phải là thứ mà một đội thám hiểm hiện trường bình thường, được cử vào Bóng Tối, có thể làm….
Đó là một phương thức chỉ có kẻ không phải con người mới có thể thi hành.
“…….”
Vài chục phút sau.
Lee Yeon-hwa nuốt nước bọt, ngồi trong tủ chữa cháy, căng thẳng lắng nghe mọi âm thanh bên ngoài.
Cô tưởng tượng khung cảnh trên cầu thang: hẳn là đang đỏ rực như hoàng hôn buổi chiều.
Cô tính toán xem đến khi nào thì ngọn lửa mới nuốt trọn được mọi thứ.
Và rồi.
“…Trưởng nhóm Gwak.”
“Ừ?”
Ba mươi phút trước.
– Aaaaaa!!
…Cô đã dự cảm trước kết cục của gã nghiên cứu viên thuộc đội dự án Ho, người vừa đến được sân ga đã gào một tiếng quái gở rồi lao bật ra khỏi tủ chữa cháy.
“Anh có biết, vị nghiên cứu viên đội khác lúc nãy… đã đi đâu không?”
“Sao cô lại hỏi tôi chuyện đó, cô Lee?”
“…Anh vào tủ chữa cháy muộn hơn tôi, đúng chứ.”
“Ừ, thế thì sao?”
“Chẳng lẽ không phải vì trước đó anh ấy còn bận làm gì đó với cái tủ chữa cháy bên cạnh, nên mới vào trễ sao?”
“…….”
“…….”
Gwak Je-gang bật cười.
“À, tại tôi tò mò không biết nếu ở trong cái tủ chữa cháy nằm ngay giữa khu nhà dân đang cháy rừng rực kia thì liệu có bị chết cháy hay không thôi mà!”
À.
“Vậy nên tôi chỉ rắc chút thứ gì đó vào trong tủ chữa cháy khác. Rồi tiện tay dán một tờ giấy ‘hỏng’ lên tủ này thôi.”
Cộp.
Gwak gõ nhẹ lên thành tủ chữa cháy.
“Vậy mà hắn còn trèo ngược trở lên cầu thang nữa chứ! Tặc tặc, đúng là chưa hiểu rõ ngài Mèo gì cả. Hay nói cách khác là nắm bắt tình hình chậm quá….”
“…Trưởng phòng.”
Nghiên cứu viên Lee nghiến chặt răng.
“Khả năng anh ấy chết cháy trước khi kịp chui vào tủ chữa cháy ở khu nhà dân cũng khá cao đấy.”
“Dĩ nhiên là có khả năng đó, nhưng thôi, thử một lần cũng đáng mà!”
Gwak cười hề hề, nói thêm:
“Xác minh được thì chẳng phải quá tuyệt sao!”
“…….”
“Nhưng chuyện này đừng kể với ngài Mèo nhé? Lỡ ấn tượng của ngài ấy về đám nghiên cứu tụi mình xấu đi nữa, rồi ngài ấy cho hết bọn mình chết chung thì ai sẽ là người nghiên cứu ghi lại chuyến thám hiểm ngày hôm nay cơ chứ. Ha ha ha!”
Nghiên cứu viên Lee nghiến môi đến trắng bệch.
Bên ngoài, tiếng lửa cháy đã lắng xuống từ lúc nào.
Và chẳng bao lâu sau, họ nhận ra phương pháp của ngài Mèo đã thành công.
Một cách đáng kinh ngạc.
“Thật không thể tin nổi!”
Và, là xui xẻo hay may mắn thì khó nói, nhưng sự phi thường của “ngài Mèo” mà họ sắp chứng kiến vẫn chưa dừng lại ở đó.
Bởi vì việc đầu tiên mà ngài ấy làm, sau khi bước ra từ khu nhà dân đã hóa thành tro, chính là như sau:
“Là trò của anh đấy à.”
“…!”
Ngài Mèo túm cổ áo Gwak Je-gang, nhấc bổng hắn lên.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
