Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 437: Ga giữa trưa - họ hàng

Ở khu nhà dân của ga Giữa Trưa thuộc Đặc thị Segwang, khi đang bị mấy thứ giống zombie dí sát gót, tôi bắt gặp cánh cửa Tiệm xăm Ánh Trăng.

Vội vã mở cửa lao vào trong, thì thấy bên trong có một linh vật màu xanh đang ngồi cùng thợ xăm.

…Dù có là truyện ma đi nữa thì tình huống này cũng đúng kiểu một giấc mơ vớ vẩn ban trưa.

‘Gì nữa đây?’

Trong thoáng chốc, tôi còn tưởng mình dính ảnh hưởng của ga này, rơi vào trạng thái gọi là “giấc ngủ trưa vĩnh viễn” — viết là ngủ trưa, nhưng thực là cổ vặn ngược chết toi.

Nhưng đây đúng là tình huống thật.

Đặc biệt là vì sau lưng tôi vẫn còn ba nghiên cứu viên của Mộng Mơ Ban Ngày đang th* d*c như sắp đứt hơi.

“…Xin chào.”

Còn nhanh hơn cả người thợ xăm vừa đứng lên, linh vật xanh đã chạy ùa lại phía tôi như đang nhiệt liệt chào đón.

“CHÀO MỪNG”

Rồi bộ đồ linh vật lớn, tạo hình con rồng cách điệu trông vừa to vừa dễ thương, ôm chầm lấy tôi.

“VẤT VẢ RỒI” “ĐỨA TRẺ NGOAN”

Cảm giác ôm rất mềm, và như thể từ bên trong còn vẳng ra nhạc nền của công viên chủ đề Blue Dream….

“…Cảm ơn.”

Nỗi sợ hãi khi nãy biến mất, thay vào đó là một cảm giác buồn buồn khó tả tràn lên.

[Ồ, một màn ôm ấp phô trương! Cái linh vật này vẫn y như cũ, cảm xúc thì quá đà mà chẳng biết giữ thể diện.]

[Ừ thì, đã là linh vật ở bể bơi thì chắc cũng khó mà biết thế nào là “giữ thể diện” nhỉ. Khác hẳn người bạn của ta, người điều hành resort một cách đầy phong độ.]

‘Còn anh thì đúng là trước sau như một….’

Cảm xúc vừa mới suýt khiến tôi bỗng dưng nghẹn lại một cách kỳ quặc liền tan đi. Tôi cười gượng hỏi:

“À… nhưng mà… lẽ ra ngài phải ở công viên chủ đề chứ? Sao lại ở đây được ạ?”

Bản thân tôi cũng chỉ rời khỏi resort được là nhờ có quản lý thay thế tôi đứng trông coi.

Lần trước gặp linh vật xanh ở “Phố Tử Vong”, nó còn chỉ có thể trồi ra như một cục nước đen qua ống nghe điện thoại, thế mà giờ lại có cả thân thể hoàn chỉnh như thế này?

“Ở ĐÂY” “ỔN MÀ”

‘Hả?’

Cái “bản chất linh vật” trong tôi liền tự động hiểu rộng ra ý của mấy chữ ngắn ngủi đó.

Vì đây là “Tiệm xăm Ánh Trăng” nên mới không sao.

Cửa tiệm này không phải là một địa điểm cố định trong không gian – thời gian, mà giống một “tình huống” đang tạm hoãn dòng thời gian hơn. Vì thế, cánh cửa tiệm chỉ đơn thuần đóng vai trò lối ra vào, có thể đồng thời xuất hiện ở khắp nơi dưới đủ loại hình dạng; bước vào tiệm thì chỉ là bước vào để *trải nghiệm cái “tình huống đang được xăm”* mà thôi…

‘Thôi, đủ rồi.’

Ngay khoảnh khắc ý nghĩ sắp trượt sang vùng mà con người khó lòng hiểu nổi, tôi dừng suy nghĩ lại. Có thể với trạng thái 130666 thì tôi tiêu hóa được hết, nhưng tôi muốn giữ lấy tinh thần của một con người.

Dù đó có là một đặc tính chỉ còn giữ được bên trong Đặc thị Segwang đi nữa.

‘Tóm lại, như vậy không bị coi là đã rời khỏi công viên chủ đề.’

Có lẽ vì thế mà ngay trong Đặc thị Segwang bị cô lập này, lối vào của tiệm vẫn tồn tại.

Khoan đã, nếu vậy thì…

Tôi chỉ vào ba nghiên cứu viên, nói:

“Không biết cô có thể cho bọn họ đi ra ở một nơi khác, chứ không phải chỗ bọn họ đã đi vào… được không?”

Nếu đi qua cánh cửa của Tiệm xăm Ánh Trăng, chẳng phải nghĩa là có thể dùng chính tiệm xăm này để thoát khỏi thành phố Segwang sao?

Ví dụ như đến một truyện ma kiểu “Phòng trống” chẳng hạn, thì sẽ dễ sống hơn rất nhiều. Giống như mấy truyện taxi ma, di chuyển qua lại giữa các Bóng Tối….

“…!?”

Nhưng nghe tôi nói xong, thợ xăm chỉ ngẩn người một thoáng, rồi lắc đầu, trông bối rối thấy rõ.

Nhìn kiểu nào cũng giống như đang nói: “Sao cậu lại nói ra cái chuyện vô lý đến thế?”. Nói dễ hình dung thì, giống như vẻ mặt của tài xế ô tô khi có người đi bộ bất ngờ lao ra trước chiếc xe đang dừng đèn đỏ rồi hét lên bảo sẽ trả tiền, xin chở mình như taxi vậy.

‘Ừm.’

Có lẽ cửa ra vào của tiệm này không được vận hành theo kiểu đó.

Tiếc thì cũng tiếc, nhưng chỉ riêng chuyện né được đám cổ vặn ngược, tranh thủ thở một chút như thế này cũng đã là may mắn rồi.

Nhất là khi nghĩ đến thứ trợ giúp có thể nhận được từ Tiệm xăm Ánh Trăng.

‘Hình xăm.’

Hiếm có “thứ” nào sinh ra từ truyện ma mà được tận dụng hữu ích như vậy.

Tôi bèn thử mở lời theo một hướng khác.

“Ngài linh vật cũng đến để xăm à?”

Đây là câu hỏi xuất phát từ suy đoán rằng, kiểu gì thì kiểu, hẳn Linh vật xanh cũng đến đây vì một mục đích nào đó liên quan đến hình xăm.

Nhưng câu trả lời lại nằm ngoài dự đoán.

“KHÔNG. CHÚNG TA VỐN QUEN NHAU.”

…Tức là vốn đã có quen biết với thợ xăm từ trước sao?

“TA LÀ NGƯỜI TỰ TÌM ĐẾN”

Linh vật xanh tự đập tay vào ngực mình.

“ĐỨA TRẺ NGOAN. LÀM TỐT LẮM.”

Có vẻ nhờ việc tôi xóa sổ Thỏ Ma Thuật và cùng chia đôi khu đỏ của Công viên Vui Vẻ, nên phạm vi và quyền hạn của linh vật này được mở rộng; nhờ vậy mới tìm thấy được cánh cửa dẫn vào Tiệm xăm Ánh Trăng… đại khái là như thế.

Nhưng mà.

“Làm sao hai người lại quen nhau…”

Tôi nhìn qua lại giữa hai người, rồi chợt nhận ra.

‘Thợ xăm là người xuất thân từ cái thành phố dưới đáy biển đó mà.’

……Nghĩa địa Người Cá.

Long cung lấp lánh.

Và linh vật hình rồng điều hành công viên nước Blue Dream…

Sự trùng khớp kỳ lạ của những từ khóa đó.

“…Hai người… cùng quê hương à?”

……

Trong im lặng, đôi mắt tròn xoe của nhân vật rồng màu xanh phản chiếu ánh trăng nhân tạo trong tiệm xăm, lấp loáng.

“KHÔNG QUAN TRỌNG”

Không còn quan trọng nữa.

Việc tôi vốn là thứ gì, mang bản ngã thế nào, sống trong môi trường nào, với vai trò ra sao.

Bởi vì.

“VÔ ÍCH RỒI.”

Bởi tất cả đều không thể vãn hồi.

Phần bản ngã còn sót lại bên trong bộ linh vật của Công viên Vui Vẻ đã bị mài mòn suốt một quãng thời gian dài, và không có cách nào thôi làm linh vật cả. Cũng chẳng có nơi nào để linh vật cởi bộ đồ linh vật ra mà quay về.

Thế nên nó vô dụng, và chẳng còn quan trọng…

“Không. Quan trọng chứ.”

Tôi đáp, gần như cắt ngang.

“Chính vì nó quan trọng nên ngài mới tìm đến tiệm này dù chẳng phải để xăm gì cả. Đừng nói như thế nữa.”

“…ĐÃ BIẾT.”

Linh vật xanh cúi đầu xuống, đôi sừng và bờm cũng rũ theo như thể vừa bị dội cho cụt hứng.

…Bản thân tôi cũng chẳng hiểu vì sao mình lại bật lên như thế.

“Xin lỗi, tôi hơi nặng lời. Dù sao thì, chúc mừng hai người đã tìm được nhau.”

“CẢM ƠN.”

Bầu không khí lại trở nên ấm áp.

…Nếu phải kể thêm một vấn đề nữa, thì đó là việc mấy nhà nghiên cứu nãy giờ vẫn đang há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt như đang được xem một thứ hiếm có khó gặp.

‘Ôi chết.’

Trong mắt họ, chắc vừa rồi chỉ là một màn điên rồ nơi các thực thể xuất thân từ những Bóng Tối khác nhau đang ngồi trò chuyện hòa thuận với nhau mà thôi.

 

Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 437: Ga giữa trưa - họ hàng
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...