Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 436: Ga giữa trưa (3) đứa trẻ ngoan
Thành thật mà nói, chuyện bị người ta hiểu nhầm là “cư dân của một chuyện kinh dị đô thị ” đâu phải lần đầu.
Trước khi trở thành số 130666 – một thứ không còn là “người bình thường” đúng nghĩa – tôi thậm chí còn cố tình dẫn dắt cho người ta hiểu nhầm như thế, rồi tận dụng rất khéo nữa là đằng khác.
Thế nhưng khi chính người của Mộng Mơ Ban Ngày chỉ thẳng vào tôi với câu kiểu “Ơ này, anh là cái số đăng ký gì gì đó!” thì cảm giác đúng là kỳ lạ.
Mà lại còn trong trạng thái… đang là mèo.
‘Mình… là một 'Bóng tối” đã được Mộng Mơ Ban Ngày đăng ký chính thức á?’
Thêm nữa là…
‘Kang I-hak đang ở trạng thái nhiễm ô đến mức tôn sùng mình…?’
Người đó… chắc chỉ vì con mèo cho cô biết vật phẩm với chỉ cách thoát ra nên mới thành ra thế thôi mà…?
Xem chừng đây là một hiểu lầm cấp độ “con sông không sao vượt qua nổi”.
Dù vậy, thấy họ dùng cụm “cứu người” thì tôi cũng thở phào: ít ra nó chưa bị bóp méo thành kiểu “MÁY GIẾT NGƯỜI HÌNH MÈO: NGHIỀN NÁT CON NGƯỜI MỘT CÁCH VÔ CẢM” này nọ.
Phản ứng của Gwak Je-gang trước những lời đó là như sau.
“Trông thế à? Vậy thì thử quỳ xuống xin nó tha mạng xem sao?”
“Trưởng nhóm!”
“Thì cũng còn hơn là chết chứ! Với lại đã bảo là nó giúp người, xét về xác suất thì cũng là một vụ cá cược không tệ mà!”
Gwak Je-gang khúc khích cười, quay đầu sang phía tôi rồi hỏi:
“Ngài Mèo, cho hỏi rốt cuộc đây là đâu vậy?”
“Đây là một Bóng Tối không nằm trong danh mục đăng ký của Mộng Mơ Ban Ngày.”
Bịch.
Cô Lee Yeon-hwa ngã bật ra sau.
“Ha ha ha!”
Cô nhìn tôi – người vừa từ mèo biến trở lại thành người – với vẻ mặt không thể tin nổi, vừa lùi dần, lưng chạm vào cửa tủ chữa cháy thì giật bắn, rồi mới cố điều chỉnh hơi thở.
‘Xin lỗi.’
‘Vì hiệu ứng bất ngờ nên tôi đành phải làm vậy….’
“Anh… anh bảo là mình không nhớ gì cơ mà.”
“Tôi nói dối đấy.”
“Tôi biết nghe xong chắc mọi người sẽ kinh hãi, nhưng xin hãy nghe tôi nói thêm một chút.”
“Nếu ngay từ đầu tôi nói thật và đưa lời khuyên, mọi người chắc chắn sẽ không tin, rồi cứ thế chết trong lúc bỏ chạy.”
Tôi liếc mắt về phía cánh cửa tủ chữa cháy, như thể đang nhìn ra bên ngoài nó.
Có lẽ vừa hình dung ra cảnh thảm hại mà những nghiên cứu viên khác đang phải chịu, sắc mặt hai người còn lại (trừ Gwak Je-gang) lại trắng bệch.
Cô Lee Yeon-hwa lên tiếng, giọng run run:
“Bây giờ thì tôi sẽ tin, nên mong anh trả lời lại giúp. …Rốt cuộc đây là nơi nào?”
“……”
Ở vị trí này rồi, tôi mới hiểu ra.
‘Đúng là rất khó để nói thẳng hết sự thật.’
Một thành phố mà chính phủ đã phong tỏa cả việc tiếp cận lẫn thông tin, bản thân nó là một Bóng tối – ác mộng sống – và rất có thể chính Mộng Mơ Ban Ngày là nguyên nhân gây ra vụ này?
Giờ thì mọi người bị nhốt trong cái nơi điên rồ này và không thể thoát ra?
Còn tôi thì chỉ cần chết là có thể đi ra?
Rốt cuộc, lời mình nói ra lại biến thành thế này:
“…Cứ coi đây là một thành phố bị bỏ rơi thì sẽ dễ hiểu hơn.”
“Không. Tôi không muốn bản rút gọn dễ hiểu, xin anh nói sự thật.”
…!
“Đúng đấy, vì người nghe ở đây toàn là dân nghiên cứu cả mà. Phần cháo dinh dưỡng đã nhai sẵn, bản tóm tắt dăm ba dòng thì để cho mấy con người hiện đại yếu ớt thích mọi thứ dễ nuốt kia đi!”
Gwak Je-gang cười tủm tỉm, mắt sáng lên.
“Xin mời cho chúng tôi biết!”
…Hừm.
Tôi ngồi xuống.
Rồi tôi nói với Gwak Je-gang.
Chính xác hơn là vừa nói, vừa nhìn vào đốt cuối ngón út đã mất của hắn ta.
“Nếu anh giữ đúng lời hứa mà mình đã ngoéo bằng ngón út.”
“……!!”
“Được. Tôi sẽ nói.”
Thấy trên mặt Gwak lần lượt hiện lên bối rối, kinh ngạc rồi dần dần là sự phấn khích, tôi cố nén tiếng thở dài và nói tiếp.
Và tôi bắt đầu giải thích về Đặc thị Segwang.
Một thành phố vì một lý do nào đó đã bị cuốn vào một bóng tối khổng lồ, rốt cuộc phải phong tỏa để ngăn thêm thương vong.
Và kỳ lạ thay, riêng hệ thống tàu điện ngầm ở đây còn nguyên vẹn hơn cả thế giới bên ngoài, nhưng từng ga một đã bị những Bóng Tối khác nhau nuốt chửng….
“Còn ga này tên là ga Giữa Trưa. Biệt danh là ‘chỗ nghỉ trưa’. …Dĩ nhiên, ‘ngủ trưa’ ở đây tức là chết.”
Tôi chia sẻ với họ toàn bộ những gì mình biết về ga này, chắt lọc từ diễn đàn, kinh nghiệm thực tế và đủ thứ lời đồn.
Nghe tôi kể xong, mấy nhà nghiên cứu ban đầu thì tái mét vì tuyệt vọng, nhưng rồi ngay sau đó lại bị “bệnh nghề nghiệp” không tránh được chiếm lấy đầu óc.
Hứng thú và phân tích.
“Cái này hay đấy. Không lẽ ‘cơn buồn ngủ’ đuổi theo rồi làm cổ bị ‘siết’ luôn à??” (*Chơi chữ giữa “buồn ngủ/” và “bị siết cổ/ ”*)
“Hả? À!”
“…Ý trưởng phòng là chơi chữ đó hả.”
“Đúng rồi. Nói giỡn thôi! Vốn dĩ lúc chợp mắt ngủ trưa hay rơi vào trạng thái REM nên hay mơ mấy giấc mơ kỳ quái còn gì. Mấy kiểu ẩn dụ hay liên tưởng kỳ dị thế này lại được hợp lý hóa trong giấc mơ tào lao là chuyện thường thấy!”
Rồi Gwak Je-gang liếc sang tôi.
“Tôi thấy bóng tối này có vẻ liên hệ khái niệm rất sâu với giấc ngủ trưa… Nhân viên… à không, ngài mèo thấy sao?”
“…Tôi cũng nghĩ gần giống vậy.”
Đáng ngạc nhiên thật.
“Có lẽ vì tên là ga Giữa Trưa nên ở đây luôn mắc kẹt trong trạng thái giữa trưa vĩnh viễn, thành ra giấc ngủ trưa cũng không bao giờ kết thúc.”
“Đúng! Chết chẳng phải cũng là một giấc ngủ vĩnh viễn đó sao. Đúng là Bóng Tối, mấy kiểu ẩn dụ với tượng trưng rất hợp, tôi thích.”
Ý tưởng cứ xoay vù vù.
Tôi chợt nhận ra một điểm khá ấn tượng.
‘…Giống mình ghê.’
Cái bản năng đi soi luật lệ và lỗ hổng.
Tuy có cảm giác hắncta lý thuyết hơn tôi và kém thực dụng hơn một chút, nhưng việc có người khác cũng lập tức nhìn mọi thứ từ một góc độ tương tự, chứ không phải chỉ mỗi mình tôi hét lên “tôi có ý này!” rồi tự lao đi, đúng là rất lạ.
‘Đây là… nghiên cứu viên bóng tối sao?’
[Miễn là bạn tôi cảm thấy thoải mái thì cái gì cũng tốt cả. Dù bên ngoài đang là tận thế zombie đi nữa ấy mà!]
Ừ. Cái đó thì đúng là vấn đề thật….
Lộp cộp.
“Suỵt.”
Mỗi lần nghe tiếng bước chân lạ lùng, rã rời vang lên bên ngoài tủ chữa cháy, tôi lại khẽ nhắc họ im lặng. Có thể thấy vai các nhà nghiên cứu căng cứng lại vì căng thẳng.
Khi tôi ra hiệu bằng tay là giờ đã ổn rồi, nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa nuốt nước bọt, lên tiếng:
“…Tại sao ngài lại giúp bọn tôi?”
Tôi suy nghĩ một chút rồi trả lời:
“Trong thành phố này, đã có đủ số lượng sinh vật có trí tuệ bỏ mạng rồi. Tôi không thích chuyện đó cho lắm.”
“À.”
Lee Yeon-hwa gật đầu như thể vừa vỡ lẽ ra kiểu ‘à, là loại Bóng Tối thuộc dạng đó’.
Đúng là hiểu lầm một cách rất trơn tru. Cảm ơn cô nhiều….
“Vậy… để tăng khả năng sống sót của bọn tôi, ngài cũng sẽ tìm giúp cách phá giải Bóng Tối này chứ?”
“Trưởng nhóm…?!”
Tôi khẽ gật đầu.
Rồi nói thêm:
“Nếu có thể.”
“Ha ha ha, cảm ơn. Vậy thì, hừm, để tôi thử đoán xem ngài mèo sẽ dùng cách gì nhé….”
Gwak Je-gang nhìn tôi, ánh mắt bỗng lóe sáng lạ lùng.
“Chỉnh tất cả đồng hồ trong khu nhà dân này về 7 giờ tối? Biến nơi này thành không phải giờ ngủ trưa nữa! Ha ha, nghe hợp lý chứ?”
……!
Một cách “phá đảo” quen thuộc.
‘Thao túng tính tượng trưng để đổi khung thời gian.’
Chính là… cách tôi, khi còn là lính mới xuất sắc của đội thám hiểm hiện trường Mộng Mơ Ban Ngày đã dùng để xử lý cái bóng tối ở cửa hàng tiện lợi.
‘…Hắn nhớ cách tôi phá đảo.’
Hơi rờn rợn thật.
Đồng thời cũng là cách hắn thể hiện rằng mình hiểu khá rõ về tôi.
Nhưng tôi lắc đầu.
“Nếu không đổi được chính tên ga Giữa Trưa, thì kiểu cách phá giải đó sẽ rất khó áp dụng.”
Bởi vì ở đây đã tồn tại một biểu tượng mạnh hơn nhiều: tên ga.
“Vậy… ngài có nghĩ đến việc đổi tên ga—”
“Đủ rồi.”
Gwak Je-gang giật nảy người, ngậm miệng ngay. Trông cảnh đó, Lee Yeon-hwa nhìn sang hắn ta với vẻ khó tin.
“Trước mắt, tôi sẽ dẫn mọi người xuống lại sân ga. Mọi người hãy trốn trong tủ chữa cháy ở đó. Phần còn lại để tôi lo.”
“Không, cái đó thì….”
“Vâng, vâng ạ!”
Nghiên cứu viên thuộc nhóm dự án liền đáp cái rụp. Lee Yeon-hwa đang định lên tiếng phản đối, mặt đầy ngỡ ngàng nhìn sang người đó, nhưng đối phương vẫn giữ nguyên ý mình.
Đúng là, cái kiểu bản năng sinh tồn mạnh mẽ như thế rất ra dáng nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày.
Tôi nhìn chằm chằm vào người đó.
“Nhưng trước hết, tôi muốn hỏi một chuyện.”
“V-vâng…?”
Nói thẳng ra là thế này.
Nếu lỡ anh ta chết trước khi bọn tôi kịp tới được tủ chữa cháy ở sân ga, tôi sẽ mất luôn cơ hội nghe, nên phải hỏi cho rõ ngay bây giờ.
“Anh.”
Tôi nhìn thẳng vào người nghiên cứu viên duy nhất còn sống thuộc dự án của Giám đốc Ho.
“Chính xác là trong lúc nghiên cứu cái gì mà các người lại chui được vào đây?”
“…!”
“Đừng cố giấu.”
Tôi cố ý giữ lấy mặt anh ta.
“Tôi đã biết rồi. Rằng các người đang nghiên cứu cách xâm nhập vào thành phố này, và trong quá trình đó đã xảy ra tai nạn.”
“……!”
Người nghiên cứu liếc nhìn dò xét.
“C-chuyện đó thì… tôi, cái… ngài biết rồi còn gì? Cái… chi tiết cụ thể thì tôi không thể nói…”
“Nếu Giám đốc Ho có đặt cấm chế không được tiết lộ với người ngoài dự án, thì tôi sẽ bảo hai người còn lại bịt tai lại.”
“…!!”
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán người nghiên cứu thuộc dự án.
Gwak Je-gang, nãy giờ theo dõi cả màn kịch với vẻ mặt vô cùng thích thú, thoáng trông có vẻ oan ức, nhưng tôi làm như không thấy.
Tôi bảo hai nghiên cứu viên kia quay lưng lại và bịt tai, rồi mới lần nữa đối mặt với anh chàng nghiên cứu dự án.
“Rồi.”
“……”
“Tôi mong anh đừng khiến tôi phải nghĩ rằng anh chỉ đang cố né tránh trách nhiệm.”
Một dị thể có thể hóa thành mèo đã gây áp lực đến mức này rồi, chắc anh ta cũng không dám bịa bừa nữa.
“Bằng loại nghiên cứu nào mà các người đã xâm nhập vào Đặc thị Segwang?”
“~!”
Người nghiên cứu dự án nhắm tịt mắt lại, cuối cùng hét lên như nói chống chế:
“Bọn tôi… lợi dụng Bóng Tối tàu điện ngầm…!”
“……”
“Trong các ga có thể xuống ở đó, có một cái tên ga được phỏng đoán là Đặc thị Segwang! Bọn tôi tưởng đó là Bóng tối đã được ổn định, nên sẽ không sao….”
……
“Ổn đến mức công ty còn đem ra dùng trong bài thi tuyển vào nữa ấy à?”
“…!!”
Tôi hất tay, buông khuôn mặt đang níu ra.
“Cái Bóng Tối mà các người dùng, hẳn là cấp D số 16, ‘Chào mừng đến với Công ty Giao thông Vực Thẳm’, đúng không.” (cái tuyển dụng đầu truyện)
“…!! Ơ, sao ngài…?”
Sao là sao. Nhìn phản ứng của anh là tôi chắc ngay.
Wow.
‘Đúng là điên thật.’
— “Quý hành khách thân mến, cảm ơn vì hôm nay cũng đã sử dụng Dịch vụ Giao thông Vực Thẳm của chúng tôi…. Đoàn tàu của chúng ta sẽ không dừng lại.”
Đó là truyện ma đầu tiên tôi chạm trán trong buổi OT cho tân binh, ngay khi vào làm ở Mộng Mơ Ban Ngày.
Tôi nhớ lại chuyện từng trốn thoát cùng cô Go Yeong-eun qua ga Thanh thản, và chuyện Baek Sa-heon một mình hiến một bên mắt để thoát ra.
‘Haa…’
Không ngờ trong đó lại có cả một ga Đặc thị Segwang xuất hiện theo chủ đề.
Bị nói trúng tim đen, người nghiên cứu kia bắt đầu tuôn ra như trút uất ức, lầm bầm biện hộ:
“Th-thì… mỗi lần chủ đề ga thay đổi, thỉnh thoảng sẽ có lượt chỉ toàn là các ga có thật ngoài đời, và nếu trong đó xuất hiện một ga không tên, mà xuống ở đó thì…”
Nào là “Công ty Giao thông Vực Thẳm” gần như là một bóng tối mà công ty có thể đem ra chơi đùa theo ý mình, nào là vì cứ nới rộng phạm vi lôi kéo nên chính anh ta và những nghiên cứu viên khác cũng bị cuốn vào, nào là quá trình xuống tàu thì do đối tượng thí nghiệm trải qua, vân vân v.v….
Rợn đến mức nổi da gà, nhưng ít nhất có một điều tôi ghi rất rõ vào đầu.
‘Đoàn tàu điện ngầm.’
Rằng bọn họ đã dùng một bóng tố tàu điện ngầm để xâm nhập tới đây.
Và rồi—
“…Việc dùng đối tượng thí nghiệm, có nghĩa là các người đã liên tục thử đẩy người bình thường vào đây sao?”
“T-tôi không biết. Chắc họ chết rồi. Tôi không biết sẽ thành ra thế này, tôi không biết mà, tại sao lại là tôi, cho tôi ra ngoài đi, làm ơn…!”
“……”
Tôi cảm thấy đầu mình lạnh toát.
‘Đúng là công ty toàn lũ tâm thần….’
Nhìn gã nghiên cứu dự án co rúm trong góc, vừa lẩm bẩm than thân trách phận, vừa khóc lóc tủi thân, tôi nuốt lại một tiếng thở dài, rồi quay sang vỗ nhẹ lưng hai nghiên cứu viên còn lại.
“Ồ, xong rồi à?”
“Trưởng nhóm không lén nghe trộm đấy chứ ạ?”
“Ấy, làm sao thế được! Tôi còn muốn tạo ấn tượng tốt với ngài Mèo cơ mà!”
Thấy Gwak Je-gang cười hề hề, còn tỏ vẻ như nuốt nước bọt thèm thuồng, nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa phải cố nhịn tiếng thở dài.
…Kỳ lạ là tôi lại thấy có chút “đồng bệnh tương lân” với cô ấy. Trong cái thế giới điên rồ này, việc vẫn giữ được cảm xúc của một người bình thường… khiến bọn tôi giống nhau ở điểm đó.
“Quan trọng hơn là! Lúc ngồi một mình đằng kia, tôi đã nghĩ ra được một cách cực kỳ xuất thần.”
Gwak Je-gang nhếch môi cười, xoa xoa hai bàn tay rồi chỉnh lại gọng kính.
“Hay là ta phát ra tín hiệu báo hết giờ ngủ trưa, đã đến lúc đi làm? Biết đâu được, mấy người cổ vặn ngược đang ngủ kia biết đâu sẽ tỉnh dậy hết?”
“Nói tín hiệu là ý gì?”
“Nhắc đến khu dân cư là trong đầu hiện ra ngay mấy thứ còn gì. Tiếng người la lên là phải đi làm, tiếng chuông trường báo hết giờ nghỉ trưa, tiếng gọi ‘dậy ăn cơm đi’ các kiểu cũng được. Dùng được khối thứ làm tín hiệu ấy chứ!”
“……”
“Này! Cứ bị động chui vào tủ chữa cháy trốn thì cũng chẳng giải quyết được việc gì đâu, làm ơn đi mà!”
Gwak Je-gang gần như bám lấy ống quần tôi mà năn nỉ.
“Trong số đó, chỉ một cái thôi! Thử đúng một cái thôi…!”
“…….”
Tôi quay đầu sang chỗ khác.
Bực mình là, nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa không biết từ bao giờ cũng đang nhìn tôi với vẻ mặt y chang như vậy…
“Nếu được thì to chuyện luôn còn gì nữa!”
*****
Và 45 phút sau.
“Ưaaaa!!”
Toang rồi.
Tôi nuốt chửi, túm lấy Gwak Je-gang – suýt nữa thì cổ hắn cũng bị vặn ngược – kéo hắn ra khỏi tay một kẻ cổ đã vặn ngoặt.
“Khụ, chậm thêm một bước nữa là chết thật rồi… khẹc,”
Tôi phát điên vì cái ông nội này mất.
“Trời ơi, không ngờ lại chẳng cái gì có tác dụng! Ha ha ha, xem ra kiểu này chỉ được mỗi cái… thu hút chú ý thôi nhỉ?”
Ít nhất thì cũng nên biết là hắn không *cố tình* phá game, vậy nên tôi tạm cho giảm nhẹ hình phạt đấy.
“Cứu, khụ, cứu tôi với…”
“……”
Tôi chạy ngang qua xác một nghiên cứu viên đã chết trong hẻm, kẹp cô Lee Yeon-hwa một bên, nghiên cứu viên dự án bên còn lại, rồi cắm đầu lao đi.
Sau lưng lạnh toát vì rợn người.
‘Nhiều quá.’
Cảm giác như khu dân cư ngày càng chật lại.
Và trên mỗi con đường, những kẻ cổ vặn ngược xuất hiện ngày càng dày.
‘Lúc đầu mình không nên thử mấy cách Gwak Je-gang nói.’
Đáng lẽ phải tống cả ba đứa này thẳng xuống sân ga luôn mới đúng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, may là đọng lại bên trong mặt nạ mèo chứ không rỉ ra ngoài.
Bảo rằng “ít ra cũng rút được kinh nghiệm là tất cả mấy cách đó đều vô dụng” thì nghe có vẻ ngầu đấy, nhưng nghĩ đến chuyện trong tay mình đang nắm sinh mạng của ba nghiên cứu viên, tim tôi như muốn nổ tung.
Có lẽ cũng tại trước đó tôi đã phải nhìn quá nhiều xác chết – cả của nghiên cứu viên lẫn đám người cổ vặn ngược.
‘Giờ làm sao đây?’
Lại còn đúng ba người, khiến tôi kẹp hai bên mà chạy cũng khó.
Bề ngoài giả vờ bình tĩnh, nhưng trong đầu tôi đang quay cuồng.
‘Nếu giờ có biến thành mèo thì thể lực tụi này cũng chẳng theo nổi mình.’
Dù vậy, ít nhất cũng nên leo lên kiểm tra đường đi một lần… Nhưng mà, dù “ô nhiễm mèo” tương đối dễ dùng, so với các loại ô nhiễm khác thì vẫn không biết nó tiềm ẩn hiểm hoạ gì…
‘Không được.’
Trước mắt tốt nhất là tìm thêm một tủ chữa cháy, nhốt hết bọn họ vào, rồi tôi mới quay lại dò đường.
“Nếu thấy cái hình chữ nhật màu bạc lấp lánh, xin báo cho tôi ngay.”
Để tôi lao tới kiểm tra xem có phải tủ chữa cháy không.
Tôi vừa nói xong, trong đầu đã chuẩn bị sẵn là sẽ hóa mèo rồi nhảy lên tường bao thì—
“Ng, ngài mèo, đằng kia…”
Tôi theo phản xạ quay đầu lại.
“Cái kia… trông giống một hình chữ nhật màu bạc ấy ạ!”
Ở phía cuối tầm nhìn, nơi mà nghiên cứu viên Lee Yeon-hwa đang chỉ – góc một khu nhà ổ chuột xập xệ trong khu dân cư.
Quả thật có một hình chữ nhật màu bạc.
Nhưng không phải tủ chữa cháy.
Trông giống mấy biển hiệu quán cà phê nhỏ hay cửa hàng concept đang thịnh hành gần đây mọc trong khu dân cư: một cái bảng hiệu đặt hờ hững. Và tôi đọc được chữ trên bảng hiệu đó.
Tiệm xăm Ánh Trăng
……!!
“Ưaa!!”
[Ôi trời, bên kia bọn nó lại đang ùn lên nữa kìa!]
Tôi bịt miệng gã nghiên cứu viên dự án đang la hét, rồi ra lệnh thật nhanh:
“Đi vào trong đó.”
“Dạ…?”
“Chỗ đó, tôi quen chủ tiệm. Họ sẽ đón tiếp, cứ vào đi.”
“…?!”
Không còn thời gian để nói nhiều hơn. Tôi né qua đám cổ vặn ngược, vội vã lao đến trước bảng hiệu, mở cửa tiệm xăm.
Rồi y như lùa cừu, tôi đẩy hết đám nghiên cứu viên vào trong, cuối cùng mới theo sau và đóng cửa lại.
“Rầm.”
“…….”
Lần ghé thứ ba.
Nội thất quen thuộc của tiệm xăm đập vào mắt tôi.
Cả ánh “trăng nhân tạo” đang đổ xuống từ giữa trần nhà.
‘Tại sao cái tiệm này lại nằm ở Đặc thị Segwang chứ?’
Không rõ, nhưng chỉ riêng việc được thở ra một hơi cũng đủ khiến tôi biết ơn.
Ở bên kia, chủ tiệm – người thợ xăm – đã đứng bật dậy khi thấy bốn “vị khách” bất ngờ xông vào.
Đoạn này vẫn còn đúng với “kịch bản” mà tôi đã tưởng tượng ra khi vừa nhìn thấy tiệm xăm là lập tức phi vào.
…Nhưng có thứ hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.
"ĐỨA TRẺ NGOAN"
Hình dáng linh vật Rồng Xanh đội mũ, đang ngồi ở phía đối diện thợ xăm, trên tay cầm một tách trà.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
