Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm

Chương 433: Cửa hàng quà lưu niệm linh vật hoa vàng

****

“Phó phòng ạ.”

Eun Ha-je mở mắt.

Trước mắt cô là người đàn em đang nhìn cô với gương mặt trắng bệch.

“Lộc Con à.”

Eun Ha-je theo phản xạ kiểm tra xem tay chân mình còn nguyên vẹn không, rồi cau mày đảo mắt nhìn quanh.

“Bọn mình… vẫn còn ở thành phố Segwang à?” Bên cạnh, công chức cứng nhắc kia cũng đang dần tỉnh lại giống như cô.

Ý là, anh ấy vẫn đang cố dựng dậy cái thân thể đã chết của mình một cách hơi cứng đờ.

Thật lòng mà nói thì trông khá rợn.

‘Đúng là chuyện gì cũng trải qua được.’

Đến cả chuyện “cử động trong thân xác xác chết” cũng làm rồi.

“Tôi xin lỗi. Tôi …”

“Lại nói linh tinh gì nữa đấy.”

Eun Ha-je khẽ gõ một cái lên trán cậu đàn em.

“Ngay từ đầu là tất cả chúng ta đều đồng ý cùng vào, chỉ là bọn mình xui nên mới là người uống thuốc an lạc trước thôi. Đúng không, anh công chức?”

“…Vâng.”

Trong mắt đặc vụ vẫn còn dấu vết choáng váng, nhưng bình tĩnh và nhẹ nhõm lại lấn át hơn.

‘Chắc anh ấy đang nghĩ: Sol-eum vẫn bình an, những người khác có vẻ cũng thoát ra được, thế là may rồi.’

Chính bản thân Eun Ha-je cũng nghĩ như vậy.

Dù thế, cô vẫn hỏi lại cho chắc:

“Những người khác thì sao? Đại khái tôi có nghe bảo là cậu đang làm cái gì như “show vĩ đại nhất thế giới” trên sóng trực tiếp, rồi còn chuyện Home Shopping bị siết nợ nữa. Lúc đó bọn tôi đang dọn đồ trong kho.”

“Đại khái cũng na ná vậy, nhưng không đến mức “show vĩ đại nhất thế giới” đâu ạ… Dù sao thì mọi người khác đều đã ra ngoài an toàn.”

“Ừ, được.”

Thế là đủ.

Eun Ha-je thèm thuốc lá, nhưng không rút ra hút. Vì cô cũng chẳng chắc với cái thân xác đã chết này thì có hút nổi điếu nào không.

Thêm nữa, nơi họ đang ở giờ trông cũng giống như một kiểu cửa hàng.

“Thế đây lại là chỗ gì nữa?”

“À. Đây là chỗ an toàn. Tôi thuê đấy ạ. Theo hợp đồng thuê nhà hẳn hoi.”

Thuê á?

Cảm giác lập tức không ổn.

Kim Sol-eum mỉm cười. Phía sau cậu thấp thoáng một bóng người, trông quen quen…

“…Đặc vụ Hwagak*?” (biệt danh bò rừng khi làm gián điệp đặc vụ)

“…!”

Ryu Jae-gwan bật dậy, định lao tới xem cho rõ cái bóng đó. Kim Sol-eum vội chạy tới chặn lại.

“Xin hãy bình tĩnh, thưa đặc vụ.”

“Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?”

“Trước hết, ra ngoài rồi nói chuyện thì hơn ạ.”

“Lộc Con à.”

Eun Ha-je cố tình lắc lư cái thân xác đã chết của mình một cách hơi hài hước.

“Bọn tôi thì… ssst. Chắc khó mà ra ngoài được rồi.”

“Không phải vậy đâu ạ!”

Kim Sol-eum cuống quýt lôi từ trong ngực ra hai tờ giấy. Chính là hai bản hợp đồng lao động thời vụ mà bọn họ đã ký.

“Tôi đã lấy được hợp đồng của hai người. Nếu hủy mấy cái này thì hai người có thể rời khỏi đây…”

Rồi nét mặt cậu đông cứng lại.

“Lộc Con?”

Hợp đồng…

không hủy được.

‘…Tại sao?’

Mắt Kim Sol-eum tối sầm lại như rơi tuột xuống, rồi ngay sau đó cậu nhận ra.

‘Mình… quá yếu rồi…!’

Cái ý tưởng chỉ thuê một phần cực kỳ nhỏ của không gian cho thuê rốt cuộc dẫn tới kết quả là quyền chi phối không đủ.

Cậu có thể cho phép những người lao động đó cử động chẳng khác gì người sống, nhưng với tư cách bên thuê, cậu không có quyền xóa bỏ sự lệ thuộc và hủy hoàn toàn việc ràng buộc của họ.

Vì cậu không có sức mạnh đến mức đó.

Nhưng chuyện đó vẫn có thể giải quyết.

Tiền đặt cọc thì… đi vay là được mà!

“…Có chút trục trặc nhỏ thôi, nhưng hai người đừng lo. Có thể giải quyết ngay. Chỉ là…”

“Trục trặc gì?”

“…….”

“Tôi hỏi là trục trặc gì, đặc vụ Nho.”

“…Chắc là vì tôi chỉ ký hợp đồng thuê một không gian quá nhỏ. Nếu tôi mở rộng, thuê diện tích lớn hơn thì…”

“Đừng làm.”

“…!”

“Trong một thảm họa siêu nhiên thì tuyệt đối không được tùy tiện ký kết những thứ như hợp đồng! Nếu đã lỡ ký rồi thì ít nhất cũng đừng mở rộng phạm vi của nó thêm nữa.” Ryu Jae-gwan nắm lấy tay Kim Sol-eum.

“Cậu cũng biết rõ nên mới chỉ ký hợp đồng ở mức này thôi, đúng không?”

“…….”

“Để thuê được cái không gian này, cậu đã làm cái gì? Đã trả giá bằng cái gì?”

“Thật sự không sao đâu ạ.”

Kim Sol-eum rút tay ra.

“Tôi xử lý ổn thỏa rồi. Phần chi phí còn lại cũng có cách vay cho an to….”

“Cậu còn tỉnh táo không đấy?!”

Chết rồi.

“Ý tưởng đi vay nợ một thảm họa siêu nhiên là tuyệt đối, tuyệt đối không được phép nảy ra trong đầu!”

“…….”

Trong nét mặt Kim Sol-eum thoáng hiện lên thứ gì đó giống như mệt mỏi, rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho vẻ bình thản như không.

“Tôi … đã lỡ vay rồi.”

“…!”

“Về số tiền thì chắc cũng không chênh lệch bao nhiêu đâu ạ. Vậy nên….”

“Không chênh lệch á??”

Thằng nhóc mất trí này!

Eun Ha-je vội túm lấy cậu đàn em, ghé sát thì thầm.

“Cậu đã từng thấy đứa nào trong bóng tối cứ đi vay mượn của quái vật đến thành con nợ mà kết cục tốt đẹp bao giờ chưa?”

“…….”

“Chưa, đúng chứ. Chính cậu cũng biết mà.”

Vẻ mặt Kim Sol-eum trở nên u ám, rồi cậu nghiến răng.

Nhưng Eun Ha-je vẫn không đổi lời.

“Cho nên tạm thời cứ để yên như vậy.”

“Phó phòng,”

“Đừng quên. Thân xác chúng ta ở ngoài kia vẫn nguyên vẹn.”

Eun Ha-je giơ ngón cái chỉ vào khoảng không.

Về phía bên ngoài đó.

“Người ta đã nói rồi còn gì, đây là kiểu ‘xâm nhập thông qua giấc mơ’. Tạm gọi là một dạng hôn mê.”

“…….”

“Còn tốt chán. Vì mình đã ‘chết’ rồi nên không phải lo chết đói hay bị ô nhiễm nữa.”

“Chị đang nói cái chuyện vô lý gì vậy…!”

“So với chuyện đi mắc nợ tiền thuê với một lời đồn đô thị thì còn hợp lý hơn, nên im lặng đi.”

“…….”

Eun Ha-je vỗ lưng Kim Sol-eum – người đang ngậm miệng – rồi trao đổi ánh mắt với đặc vụ.

“Hãy nghĩ đơn giản là… mình đang mơ một giấc mơ hơi dài một chút. Hiểu chưa?”

Thực ra cô biết rõ không phải như vậy.

Tinh thần bị giữ chặt trong trạng thái hôn mê, chết đi trong cơn ác mộng do một bóng tối đô thị tạo nên? Đó chẳng khác nào ở ngay ngưỡng cửa bị xử lý như một vụ mất tích không dấu vết….

“Nhìn đường dài một chút.”

Nhưng kết luận đó là thật lòng cô nghĩ vậy.

---

Vài tiếng sau.

Chúng tôi gửi tín hiệu tới toa tàu trú ẩn đang tiến vào sân ga rồi lên tàu.

“Ổn…!”

Cô Go Yeong-eun – người trông có vẻ muốn nói rất nhiều khi thấy bọn tôi – nhìn số người đã giảm hẳn cùng bầu không khí nặng nề, cuối cùng chỉ nói “mọi người vất vả rồi” và đón chúng tôi lên.

Rồi tôi và hai người đi cùng tách nhau ra, mỗi người đi một hướng.

Vì mục tiêu không giống nhau.

“…….”

Đã đến nước này thì không thể chỉ đơn giản rời khỏi được.

‘Phải kiểm tra cả ga tiếp theo.’

Không, phải kiểm tra càng nhiều càng tốt, càng nhanh càng tốt các cơ sở của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ đặt tại các ga. Phải tìm ra những chi tiết bị giấu đi, và bằng mọi giá tìm được cách đưa mọi người thoát khỏi nơi này….

Tôi nhớ lại.

Phản ứng của hai người đó khi tôi nói mình sẽ sang ga tiếp theo, và họ ngỏ ý muốn đi cùng.

— Không được!

— …….

— Ý tôi là… hai người cố gắng ở yên trên tàu giúp tôi. Nếu không thể ở lại trên tàu thì hãy ở Ga Buổi Chiều, cạnh quầy hàng lưu niệm, và tuyệt đối đừng phụ việc, chỉ đứng yên đó….

— Được rồi.

Bàn tay bình tĩnh đặt lên vai tôi. — Dù gì thì anh cũng sẽ ráng *dúi mông chen* lên tàu nên đừng lo. Ông chú cổ hủ này rồi làm riết cũng sẽ mặt dày lên thôi.

— ……

— Anh sẽ đi xem thử có thể moi được gì về.

Tôi đồng ý với câu nói đó.

‘Nếu ở lại trên tàu thì họ có thể giữ được dáng vẻ nguyên vẹn.’

Như vậy thì hai người cũng sẽ an toàn.

Thế nên bây giờ, hai người họ đang đi gặp dì của cô Go Yeong-eun – người được cho là phụ trách toa phía sau của toa tàu trú ẩn này….

Còn mang theo mấy món hối lộ định đưa cho người gọi là trưởng tàu ở toa trước nữa.

‘Ổn thôi.’

Còn tôi, vẫn là người ngoài, thì quyết định dùng món đồ mình đã mua ở quầy hàng rong toa số 7 trong lần đến trước đó.

Quầy mua “phiếu lưu trú toa số 8”

“Đây ạ.”

“Tấm phiếu lưu trú trên tàu” chỉ là một thẻ giao thông, trên đó có khắc dãy số bằng đầu dùi nhọn.

Tôi đưa tấm đó cho người của nơi trú ẩn đang đứng gác trước cửa, rồi được phép bước vào toa số 8.

Rè…ẹt.

Cùng với tiếng cửa mở, toa tàu cuối cùng hiện ra, bên trong trải sẵn chăn và những bộ chăn nệm cũ kỹ.

Tôi khẽ nín thở.

‘Chỉ một ngày thôi… ngủ một đêm rồi hẵng đi tiếp.’

Đã xảy ra quá nhiều chuyện, đến mức giờ tôi cũng không chắc mình còn đang phán đoán cho tử tế không nữa.

Hai Heo-un, phó phòng đã chết cùng đặc vụ, Đặc thị Segwang, Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ, talkshow, khu nghỉ dưỡng……

‘Mình phải nghỉ.’

Cơ thể con người, khác với 130666, vẫn phải ăn, phải ngủ, phải nghỉ.

Trước hết là ngủ một giấc, rồi dậy suy nghĩ tiếp.

Theo bản năng, tôi đi tới chỗ nằm ở tận cùng toa, chui vào trong chăn nệm.

Nhưng trong đầu cứ quay cuồng mấy thứ kiểu “mình vốn đã ngủ rồi, ngủ nữa có ý nghĩa gì không”, thành ra trái lại lại không ngủ nổi.

Thế là tôi hỏi:

‘Brown. Những người mà anh nhận chuyển g*** h*p đồng ấy, ở talkshow… họ đã bắt đầu làm việc hết rồi à?’

[Đúng vậy Lộc Con! Hừm, từ loại nhân lực tạm tạm còn dùng được cho đến loại chỉ đủ sức chạy vặt, đủ kiểu luôn.]

Và trong số đó chắc chắn cũng có đồng đội của tôi.

‘…Khi nhóm của tôi về được đến nhà, anh có thể giúp tôi gửi một bức thư cho họ không?’

[Đó đâu phải yêu cầu gì khó, Bạn tôi!]

Tôi ngồi tại chỗ, viết thư thật nhanh.

Rằng hai người họ không thể rời khỏi Đặc thị Segwang trong tình trạng “đã chết” được nữa.

…Rằng chuyện này có phần lỗi ở tôi.

Nhưng tôi sẽ tìm cách bằng mọi giá, và để làm được vậy, trước mắt tôi sẽ tiếp tục khảo sát, thám hiểm trong Đặc thị Segwang.

Rằng ngay cả khi tôi không tỉnh dậy, cũng không cần phải hoảng loạn.

Và……

Tôi gửi kèm lời xin lỗi chân thành, nhờ Brown chuyển bức thư đó cho cả Đặc vụ Choi nữa.

‘…Như vậy, nhờ anh chuyển giúp cho Trưởng phòng Lee Ja-heon nhé.’

[Lộc Con, tôi thực sự không tài nào hiểu nổi vì sao bạn tôi lại hạ mình đến vậy mà để lại thư cho một “tay võ sĩ” như thế…. Trời ạ, đến cái việc viết thư cho hắn đã là quá ưu ái rồi ấy chứ.]

Tôi đoán hắn sẽ nói vậy, nhưng chỉ qua loa dỗ dành Brown rồi chốt lại nhờ vả.

‘Cảm ơn.’

Rồi sự im lặng lại phủ xuống.

“…….”

Trong toa tàu sáng trưng, tôi nằm dài trên sàn, vô thức đảo mắt nhìn quanh.

Vì là toa cuối nên không có cửa, nhưng chỗ đó được bịt kín lại bằng một tấm ván cố định. Mắt tôi dần đơ ra khi dán vào mấy tấm ván siết bằng ốc vít. Ốc vít, màu kim loại, kích cỡ đều nhau, nhưng có cái theo năm tháng bị mài mòn, méo đi như hoa văn. Thí dụ như con ốc thứ hai bên trái trông y như một cái logo vậy……

‘…Khoan.’

Đó là nắp của lọ thuốc Mộng Mơ Ban Ngày.

“…!!”

Tôi bật dậy.

Nhìn lại những con ốc.

Cảm giác vẫn không đổi.

‘Đúng là nó.’

Tôi lục túi, lấy ra chai thuốc phục hồi cấp thấp đã dùng dở, áp chiếc nắp lên con ốc đó….

…Hoa văn ở chính giữa trùng khớp.

“…….”

Tôi đưa tay nắm lấy cái “nắp” đang cải trang thành ốc vít đó, dùng sức kéo.

Có chút lực phản kháng, nhưng cuối cùng, thật bất ngờ, nó bật ra “phụt” một cái.

Và từ cái nắp, một mẩu giấy được cuộn lại hé lộ ra……

- Ô~ Bạn phát hiện được cái này à?*

- Vậy thì bạn xứng đáng đọc mẹo xịn này rồi đấy, haha

“…!”

- Đọc kỹ rồi cố gắng nhé.

Ở cuối mẩu giấy mở đầu như thế, có ghi tên người viết:

– Lee Kang-heon


Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Truyện Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm Story Chương 433: Cửa hàng quà lưu niệm linh vật hoa vàng
10.0/10 từ 12 lượt.
loading...