Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 432: Mở rộng kinh doanh
Lần cuối cùng tôi gặp Jang Heo-un… không, phải nói là lần “gọi tới” thì đúng hơn. Khi được triệu hồi và xuất hiện, lúc đó cậu ấy vẫn là nhân viên của khu nghỉ dưỡng.
Một sinh vật ma quái làm việc ở Khu Nghỉ Dưỡng cho sinh vật bóng tôi.
Từng là con người, giờ đã không còn là con người nữa, một tồn tại rờn rợn.
Nhưng thứ đang ở ngay trước mắt tôi bây giờ thì…
“Ờ, ý tôi là, em… ơ?”
Là người.
“Anh/em trai!”
Trông quá đỗi như một con người. Vừa chạm mắt với Kim Heo-un là nước mắt cậu ấy tuôn ròng ròng, rồi hai người còn ôm chầm lấy nhau.
Giống hệt cảnh một người gặp lại người thân tưởng đã chết của mình.
Với dáng vẻ con người, hoàn toàn là con người…
[Ôi, cảm động quá. Màn đoàn tụ gia đình đây mà!]
……!
Ừ.
Biểu lộ cảm xúc tự nhiên không có nghĩa chắc chắn đó là con người.
‘Ngay từ đầu, nếu vẫn là người thì đã chẳng thể xuất hiện theo cách này rồi.’
“Con người tên là Jang Heo-un” đã chết, chỉ còn nhân viên khu nghỉ dưỡng là tồn tại, nên cậu ấy mới có thể được gọi tới “không gian cho thuê” này — nơi tôi chọn làm khu đất mới của khu nghỉ dưỡng.
Nói cách khác…
Đó là một dáng vẻ gần với “vẫn thuộc về bóng tối, nhưng trông như thể đã lấy lại nhân cách khi còn sống”.
‘…Rốt cuộc là bằng cách nào?’
Một cảm giác không rõ là kinh ngạc hay sợ hãi chạy dọc sống lưng tôi.
Trong lúc đó, sau khi vừa kết thúc cuộc đoàn tụ một cách khó nhọc, Jang Heo-un quay lại nhìn tôi, nói:
“À, Linh Vật-nim. Cảm ơn ngài…! Cả chuyện này cũng là nhờ ngài làm cho, đúng không ạ…?”
…Tôi lặng lẽ nhìn người nhân viên đó, rồi hỏi:
C ậ u
l à a i ? (linh vật vàng nói)
Cậu ấy khựng lại.
“…Dạ? À, ý tôi là… Bò rừng, tức là… tôi là Bò rừng từng làm việc ở Mộng Mơ Ban Ngày, rồi… rồi được sang làm ở khu nghỉ dưỡng ạ.”
C ò n
t ô i l à a i ?
Vẻ mặt Jang Heo-un thay đổi, như chợt nhận ra điều gì đó.
“Tôi biết là… Linh Vật-nim chính là Lộc-nim ạ.”
…!
“Từ khi tôi còn ở đội Tốt Thí, tôi đã chỉ toàn nhận được sự giúp đỡ của ngài thôi. …Thưa Linh Vật-nim.”
Jang Heo-un nuốt khan.
“Tôi … đã chết rồi. Đúng không ạ?”
…….
“Ở căn phòng khu nghỉ dưỡng đó, bởi tay một nhân viên khác…. Rồi được ngài Linh Vật cứu sống, nên bây giờ tôi mới tiếp tục tồn tại với tư cách nhân viên của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng… có đúng không ạ?”
Đ ú n g v ậ y.
“……Dạ.”
Jang Heo-un cúi gằm đầu xuống, rồi tiếp tục nói với giọng có vẻ cố gắng làm cho sáng sủa hơn một chút, như một tông giọng được dựng lên gượng gạo.
“Tôi … rõ ràng từng ở một nơi giống suối nước nóng, có các đặc vụ ở đó, và lúc ấy tôi đã hơi mơ hồ lấy lại được chút ý thức bản thân.”
À.
‘Vậy là cũng không phải hoàn toàn vô hiệu.’
Mức hồi phục đó yếu đến mức bị phán là không có ý nghĩa thực tế, kiểu thay đổi bé xíu chỉ đủ gieo hy vọng hão rồi biến nó thành một dạng tra tấn tinh thần, nên nghĩ đến là miệng tôi thấy đắng nghét.
Thế nhưng giờ đây, trong mắt Jang Heo-un ngập tràn mong đợi và căng thẳng.
“Nhưng bây giờ, ý thức của tôi rất rõ ràng. Tôi , tôi… đã hồi phục rồi sao? Cả chuyện này cũng là điều ngài làm cho nhân viên ạ?”
Đúng lúc đó, Kim Heo-un không chịu nổi nữa, căng thẳng lên tiếng:
“Em cũng, em cũng muốn trở thành nhân viên…! Em, ngài cứu em sống lại đưa đến đây, là để làm chuyện đó, đúng không ạ? Chỉ cần ký tên là được chứ ạ?”
Chết đi, rồi sống lại, và chẳng còn là con người nữa.
Dù đã trải qua không biết bao nhiêu lần những chuyện huyền bí điên rồ thế này, hai người lớn lên trong cơ sở của Giáo phái Vô Danh Rực Rỡ lại đối xử với tôi một cách bình thản đời thường đến kỳ lạ.
Chính điều đó lại khiến người ta sởn gai ốc theo một kiểu khác.
Và suy nghĩ của tôi cứ lún sâu hơn…
K ý t ê n
l à p h ả i l à m v i ệ c
Tôi dùng “chi trước” của linh vật chỉ không gian.
Ở đ â y
“Ở đây… ấy ạ.”
Vẻ hơi bối rối thoáng hiện trên gương mặt hai người.
Một khoảng trống thông với sân ga, chẳng có gì cả.
Một mặt bằng cửa hàng nhỏ, diện tích chưa tới mười lăm pyeong. (49,5 mét vuông,)
M ộ t t h ờ i g i a n t ớ i
c ứ ở đ â y
k h ô n g r a n g o à i đ ư ợ c
“…!”
Đúng thế.
‘Trong trạng thái tỉnh táo thì không thể ra ngoài được….’
Vì ngay khoảnh khắc bước ra, nhân cách khi còn sống sẽ lại biến mất, chỉ còn nhân cách nhân viên ma quái của khu nghỉ dưỡng ở lại.
Rốt cuộc, nghĩa là họ sẽ gần như bị “nhốt” trong không gian này.
Trong một chỗ chật hẹp chưa tới mười pyeong.
X i n l ỗ i
c á c c ậ u c h ỉ c ó t h ể
g i ữ d á n g v ẻ n à y k h i ở đ â y t h ô i
Và nếu tôi xóa bỏ không gian này, họ sẽ phải quay về khu nghỉ dưỡng. Ở đó, họ không thể tồn tại với nhân cách như khi còn sống được nữa.
Một thoáng im lặng trôi qua.
Nhưng rồi—
“…Dù vậy, em vẫn muốn thử ở lại đây xem sao.”
…!
“Nếu chỗ này cũng được tính là khu nghỉ dưỡng, chắc là sẽ ổn thôi ạ.”
Nói rồi, cậu ta như nhìn dò phản ứng của tôi, nói thêm một câu:
“Vả lại… nếu được làm việc chung với anh trai thì… chắc em sẽ làm việc vui hơn ạ.”
“Vâng, còn tôi thì đã quen với việc ở trong không gian chật hẹp rồi. Tôi sẽ làm tốt được…!”
Hai “Heo-un” trả lời, như đang tích cực tự thể hiện trước mặt tôi.
Cảm giác thấy đáng yêu, tự hào của một linh vật khi nhìn nhân viên đầy nhiệt huyết, và sự nặng nề của con người tên Kim Sol-eum, cùng lúc chiếm trọn đầu óc tôi.
Và cả hai phía đều phải thừa nhận:
Giờ chỉ còn một đáp án.
H i ể u r ồ i
Tôi để Kim Heo-un ký vào hợp đồng lao động.
“Vậy… em sẽ làm công việc gì ạ?”
B á n đ ồ l ư u n i ệ m
Khoảnh khắc đó—
Chất liệu sàn và trần của không gian tôi thuê thay đổi.
“…!”
Gỗ trang trọng và những họa tiết ánh vàng.
Chính là phong cách của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng.
Rồi một quầy gỗ bật lên ở chính giữa, trên đó trưng bày đầy hàng hóa.
Những sản phẩm và đồ lưu niệm được bán trong shop của Khu Nghỉ Dưỡng Hoa Vàng.
Và quan trọng nhất… là đồ ăn.
Thanh socola “Đứa Trẻ Ngoan” (phiên bản Linh Vật Hoa Vàng), bánh quy Flower, salad Khu Vườn, và cả hotdog cùng vài món đồ ăn theo chủ đề mang logo Công viên giải trí Vui Vẻ nữa.
[ KHU NGHỈ DƯỠNG HOA VÀNG] Cửa hàng pop-up đồ lưu niệm
Đó là nơi thay thế cho Home Shopping Hoang Tưởng.
‘Nơi đó đã bị thổi bay rồi, vậy là nhóm người sống sót mất đi một chỗ để kiếm lương thực.’
Như thế đồng nghĩa cuộc sống của những người sống sót đang ngồi trên tàu sẽ càng khó khăn hơn, và khả năng cô Go Yeong-eun bị kéo theo ảnh hưởng xấu cũng khá cao.
‘Vậy nên phải thay thế.’
Dù có nguy cơ ô nhiễm đi nữa, nhưng tôi đã cố hết sức mang về những loại thực phẩm “con người có thể ăn được”, chắc là vẫn ổn.
‘Dù muốn bán thêm nhiều hơn, hoặc cho miễn phí luôn… thì cũng chỉ đến đây là hết.’
Thật khó tin là chỉ để kéo được đống hàng này từ “bản thổ” của khu nghỉ dưỡng đến đây thôi mà cũng phát sinh thứ giống như “phí vận chuyển”.
‘Phải đốt xu rất nhiều thì mới chuyển được.’
Cũng may nhờ nơi này mang tính chất “đài truyền hình”, nên có vẻ nó mới có thể “kết nối” được ở một mức độ nào đó với các bóng tối phía bên kia Đặc thị Segwang.
Tôi nén một tiếng thở dài.
Và rồi—
C ẩ n t h ậ n
k h á c h q u ậ y p h á
't ô i ' s ẽ đ u ổ i r a
Một linh vật bản copy được bố trí đứng trấn cửa.
‘Vì đây là khu vực thuộc về khu nghỉ dưỡng.’
Nó sẽ thực hiện những chức năng cơ bản của một Linh Vật Vàng.
May là nhân viên vẫn có thể bước ra ngoài đường kẻ giới hạn không gian 10 pyeong. Tất nhiên, với điều kiện là tôi – linh vật của khu nghỉ dưỡng – cho phép.
‘Haa…’
…Chỉ riêng chuyện trong phạm vi Ga Buổi Chiều mà bán kính hoạt động của họ được nới rộng ra như vậy thôi cũng đã là may mắn rồi.
[Ấn tượng đấy. Thực ra thì đây không phải là lựa chọn giúp ích lớn cho khu nghỉ dưỡng, nhưng… mở đường mới luôn mang lại niềm vui mà.]
[Hai nhân viên của bạn trông cũng có vẻ hạnh phúc nữa! Trời, có ông chủ nào tốt như bạn của tôi đây, hiếm lắm đó.]
…Chắc cũng không đến mức như hắn nói, nhưng vậy thôi cũng đủ khiến tôi thấy nhẹ nhõm phần nào.
‘Haa…’
Dù thế, việc nhìn hai người đã chết – hai sinh vật bóng tối– cười nói, đi lại, trò chuyện y hệt người bình thường vẫn khiến tôi dâng lên một cảm giác kỳ quái khó tả.
Làm sao lại có thể như thế được?
‘Giám Sát Viên Park Min-seong hay bản thân tôi… chí ít cũng đâu có ở trạng thái “đã chết”.’
Thậm chí cũng không phải vì đây là “giấc mơ” gì cả. Bọn họ thật sự đã được “gọi” vào bên trong Đặc thị Segwang.
Ấy vậy mà vẫn có thể xuất hiện với dáng vẻ giống người tới mức đó, biết đâu chừng…
‘Là do “đặc tính” của Đặc thị Segwang…?’
Khoan đã.
—Và tôi còn nghe thấy một giọng nói kỳ lạ. Tới thiên đường thì phải? Hay là tới lạc viên… đại khái mang nghĩa như vậy….
Lẽ nào, thảm họa ở Đặc thị Segwang…
Những nghiên cứu về “thiên đường” với “lạc viên” của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ…
Lại có liên quan đến hiện tượng này sao?
Đ ợ i đ ã
Tôi để mặc nhân viên ở lại phía sau, rồi nhìn xuyên qua khoảng trống của mặt bằng cửa hàng treo bảng cho thuê.
‘Quả nhiên.’
Giống y như lúc Thư viện Hanbit đóng cửa, phía bên kia lại nối liền với một sảnh chờ bình thường.
Tôi băng qua sảnh chờ, hướng về phía sân ga bên đối diện.
‘…!’
…Và ở khu vực cơ sở vật chất phía đó, tôi phát hiện ra vài tin tức gây sốc.
Nhưng ngay cả cú sốc đó, trước nhiệm vụ đang chặn ngay trước mặt tôi, cũng buộc phải tạm gác lại. Vì chuyện quan trọng nhất đang ở ngay trước mắt.
Đặc vụ Đồng và Phó phòng Eun Ha-je.
Xé bỏ những bản hợp đồng lao động thời vụ của người chết.
---
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
