Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 434: Ga Giữa Trưa (1) Khu nghỉ trưa lí tưởng
Toa số 8 của tàu trú ẩn.
Một cách kỳ quái, vừa vặn mở cái nắp lọ thuốc Mộng Mơ Ban Ngày đang giả dạng làm con ốc vít trên vách tường ra, tôi chết lặng khi nhìn tờ giấy cuộn bên trong.
Chính xác hơn là chết lặng khi thấy cái tên “người viết” được ghi trên đó.
‘…Lee Kang-heon?’
- K.LEE: Tôi là phó phòng Lee Kang-heon, tổ C đây ha ha
Đó chính là thân phận ngụy trang của Đặc vụ Choi.
Nói đúng ra là, danh tính một nhân viên mà bọn tôi đã mạo danh để moi thông tin trong Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày!
Vậy thì…
Tờ giấy này là do chính người nhân viên bị mạo danh đó để lại sao?
‘Khoan đã.’
Tôi vội vã đọc tiếp những dòng chữ.
– Có lẽ lúc bạn đọc được mấy dòng này Sẽ là giữa cái mớ hỗn loạn nơi nghiên cứu của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ thất bại, Và đám “bóng tối cấp cao” nổ lốp bốp khắp chốn, đúng chứ?
Cái này rõ ràng là đang nói về Đặc thị Segwang còn gì!
(Nếu đến câu ↑ này mà vẫn chưa hiểu tôi đang nói cái gì, Thì cứ lướt xuống dòng cuối rồi vặn nắp lại như cũ nhé ha ha )
– Từ đây trở xuống mới là mẹo xịn nè hô hô
– Tôi biết là tình hình điên tới mức giữ mạng thôi cũng khó, Nhưng thật ra vẫn có cách để xóa sổ hoàn toàn cái “bóng tối” này.
Tôi nuốt khan.
– Đáp án là Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày đó.
…Gì cơ?
– Về bản chất, chính Mộng Mơ Ban Ngày đã “đâm sau lưng” Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ nên mới ra nông nỗi này. – Đúng là một công ty “vĩ đại” theo một nghĩa nào đấy, nói sao nhỉ…
– Bạn muốn dọn dẹp mớ hỗn loạn này không?
Ánh mắt tôi theo bản năng trượt vội xuống dưới.
– Vậy thì hãy bằng cách nào đó trộm ra ngoài cái “máy ươm giấc mơ” – Mà Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày đã ăn cắp mang về.
“…!!”
– Rồi hãy thử lắp nó vào một trong những cơ sở của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ còn sót lại.
– Nếu bạn đã tìm thấy được mẩu giấy này, khả năng cao là bạn cũng là nhân viên công ty, Thì chắc vẫn có cơ hội thử xem sao.
– Xin lỗi, nhưng bản thân tôi thì bó tay rồi.
– Chúc may mắn nhé! — Lee Kang-heon
Tờ giấy kết thúc ở đó.
‘Lại cái kiểu nói chuyện điên rồ gì nữa đây.’
Những thông tin vừa thẳng thừng vừa hoang đường đến mức khiến da đầu tôi tê rần, cứ thế đổ ập vào đầu người đọc.
‘Mộng Mơ Ban Ngày…?’
Tôi lập tức nhớ lại.
Phòng ươm giấc mơ mà tôi tìm thấy bên ngoài Đặc thị Segwang.
Những dòng chữ như cào nát cả sổ nghiên cứu ở nơi đặt bản mẫu thiết bị “ươm giấc mơ” đó.
Bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi bị lừa rồi
Thật ra chỉ nhìn vào tình hình thôi thì mọi thứ đã ăn khớp với nhau như miếng ghép hình rồi.
Công ty Mộng Mơ Ban Ngày không chỉ bê nguyên si nghiên cứu và thuốc của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ về dùng, mà dưới tầng hầm trụ sở chính còn tồn tại cả một lời đồn đô thị cho thấy “hình dạng trong quá khứ” của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ nữa.
…Và chẳng phải một trong những nguyên nhân kinh điển khiến bóng tối sinh ra là thứ này sao:
Oán hận.
Tức là Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ đã từng trải qua một biến cố đủ để nuôi dưỡng mối thù hằn tận xương tủy với Công ty Mộng Mơ Ban Ngày.
‘…Hơn nữa là.’
Tôi nhớ tới quyển sổ nghiên cứu nằm cạnh cái máy ươm giấc mơ vỡ nát, nơi tôi đã tỉnh lại sau khi uống “vé điều ước”.
- Mộng Mơ Ban Ngày biết chuyện rồi, xông vào, lại là lừa dối, trước khi bị cướp mất cái tên thì đã tẩu tán nó, giấu ở nơi nhiều người nhất
‘Lại là lừa dối.’
Cách nói đó có nghĩa là đã từng bị lừa như thế ít nhất một lần rồi.
‘Rốt cuộc cái công ty dược mất trí này đã làm những trò khốn nạn gì vậy chứ.’
Trong một thế giới kinh dị, việc ngay bản thân một công ty dược “nghiền nhân viên làm nhiên liệu” đã dính đầy bóng tối kinh khủng ngay từ khi thành lập, nói thật cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên nữa.
Và này.
‘…Bảo mình đánh cắp máy ươm giấc mơ của Mộng Mơ Ban Ngày, rồi gắn nó vào cơ sở của Viện Nghiên Cứu Vui Vẻ á?’
Dựa vào ngữ cảnh, và cả vị trí mà mẩu giấy này được tìm thấy… chẳng phải như đang ngầm nói rằng nếu làm vậy thì thảm họa cấp diệt chủng ở Đặc thị Segwang sẽ được kết thúc sao?
“…….”
Tôi vội đảo mắt nhìn quanh.
Toa số 8 ngoài tôi ra thì không còn ai, nhưng chắc chắn đã có rất nhiều người sống sót ở Đặc thị Segwang dùng toa này rồi.
‘Nếu cả chuyện đó cũng được tính toán trước khi lắp cái con ốc này ở đây…’
Thì rõ ràng là người viết muốn để cho “nhân viên Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày nào đó trong đám sống sót” nhìn thấy.
Và người đã moi nó ra lại là tôi.
‘…….’
[Trông bạn có vẻ nhiều trăn trở nhỉ. Người bạn Brown này lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe mà. Lời khuyên hóm hỉnh là tặng kèm không tính phí nhé.]
Không hẳn là trăn trở.
Mà là vì suy nghĩ của tôi trôi sang một hướng khác, khiến đầu óc càng rối hơn.
Bởi nếu những gì viết trong mẩu giấy này là thật, thì có một sự thật có thể suy luận ngược lại được.
Giả sử đúng là chỉ cần lắp lại máy ươm giấc mơ thì tình hình này sẽ được giải quyết.
‘…Thì tức là chính vì máy ươm giấc mơ hỏng nên Đặc thị Segwang mới thành ra như thế này còn gì.’
[Hô~!]
‘Vậy mà bây giờ Mộng Mơ Ban Ngày vẫn đang xài máy ươm giấc mơ đó ào ào để bành trướng công ty.’
Một lá cờ đỏ rùng mình.
Và tôi biết.
Biết cái tên của thế giới diễn đàn này.
Không… phải nói đúng hơn, đó mới là cái tên đúng - một cái tên đầy đủ.
[“Lời tiên tri tận thế: Hồ sơ thám hiểm bóng tối”]
‘…….’
Điên mất thôi.
Tôi nén một tiếng thở dài, gấp mẩu giấy lại.
Đầu đau nhói, lòng thì rối tung.
‘Không biết mình phải nghĩ xa tới đâu nữa.’
Mẩu giấy đáng ngờ này, tương lai phía trước, và việc tôi phải làm.
Tôi trở mình, nằm nghiêng sang bên.
‘Tạm thời ngủ đã.’
Và điều tôi nghĩ tới lần cuối cùng trước khi ngủ là…
Ngoài nội dung mẩu giấy ra, còn một điều nữa cứ vướng trong lòng.
‘Giống.’
Cách xưng hô, giọng điệu của “Lee Kang-heon” tự xưng trong mẩu giấy này, khiến tôi thấy… khá giống giọng của Đặc vụ Choi.
Theo phản xạ, tôi còn định so luôn cả nét chữ. Nhưng so với chữ viết của Đặc vụ Choi còn lưu lại trong trí nhớ, thì khác biệt rất rõ.
‘Chỉ là mẩu giấy này chữ xấu hơn nhiều thôi.’
Hơn nữa, nghĩ kỹ thì về mặt “mạch truyện” cũng không hợp lý cho lắm.
‘Nếu Đặc vụ Choi mà từng đi làm ở Mộng Mơ Ban Ngày thật thì nó thành nhân vật Mary Sue mất còn gì.’
Một trong những nhân vật tên tuổi đại diện cho thời kỳ đầu của Cục Quản Lý Thảm Họa, mà hóa ra lại có cả quá khứ từng làm ở Mộng Mơ Ban Ngày nữa?
Trong một diễn đàn do nhiều người cùng tham gia xây dựng, kiểu thiết lập như vậy rất khó tồn tại, mà có tồn tại thì cũng không trụ lâu.
Kiểu gì cũng có người tìm cách giết hoặc “xoá sổ” nhân vật đó đi giữa chừng.
Ít nhất là vào thời “Hồ sơ thám hiểm bóng tối” vẫn còn Đặc vụ Choi hoạt động – tức là trước khi Giáo phái Vô Danh Rực Rỡ bắt đầu bành trướng thế lực bên trong diễn đàn– thì là như vậy.
Chuyện này là một vấn đề hoàn toàn khác với việc trong trí nhớ của tôi về nội dung diễn đàn đã xuất hiện những khoảng trống.
Vấn đề về tính hợp lý.
‘…Haa.’
Cũng có thể chỉ đơn giản là một nhân viên Mộng Mơ Ban Ngày đang bị kẹt trong Đặc thị Segwang, sắp chết oan uổng nên cay quá, bày trò tung thông tin câu cá cũng nên.
Nhưng những câu chữ nghe như nắm rõ toàn bộ bối cảnh sự việc ấy cứ khiến tôi vướng bận mãi.
Chắc vì thế nên tôi mới để ý cả đến giọng điệu nữa.
‘…Thôi, ngủ.’
Ra được ngoài, cho Đặc vụ Choi xem mẩu giấy này một lần là được.
Tôi lại nhắm mắt, kéo cái chăn cũ phủ luôn qua đầu.
Và giữa đủ loại lo lắng, trăn trở cùng những ý nghĩ chạy loạn lên, tôi vì quá mệt mà thiếp đi.
---
“Cậu dậy rồi à?”
“…Chào chị.”
Năm tiếng sau tôi mới mở mắt.
Dù đã gần trưa, nhưng bên trong tàu lúc nào cũng bật đèn, đến mức chẳng phân biệt nổi đang là ngày hay đêm.
“Vì thế nên cũng có toa che bớt đèn lại vào giờ ngủ.”
Dì của cô Go Yeong-eun, người mà mọi người gọi là “nhân viên nhà ga”, đang đứng vẫy tay chào tôi khi thấy tôi bước ra phía toa số 7, và chúng tôi nói chuyện đôi câu.
Cả về tình trạng của phó phòng Eun Ha-je và Đặc vụ Đồng nữa.
“Hai người họ đã được chấp nhận cho ở lại khu an toàn rồi.”
May quá.
Tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
‘…May mà mình đã dựng cái cửa hàng ở Ga Buổi Chiều.’
Việc tôi khẳng định hai người đó có thể định kỳ mang lương thực từ cửa hàng ở Ga Buổi Chiều lên đây dường như đã trở thành một con bài rất mạnh trong thương lượng.
Mấy hộp thuốc an lạc mang theo làm “quà” cũng phát huy tác dụng kha khá.
‘Thuốc giảm đau mạnh thì ở đâu chẳng được hoan nghênh.’
Ngoài ra, tôi còn nghĩ đến đống hàng của Home Shopping Hoang Tưởng mà mình đã cố gom cho bằng hết, chỉ chừa lại được chút ít tiền thưởng từ chương trình “Home Shopping sinh tồn”.
Dĩ nhiên, dù có đưa quà cáp ngon tới đâu thì hiệu quả cũng chỉ là nhất thời, tôi vẫn hơi lo sau này bọn họ sẽ giở trò chèn ép.
Nhưng may là có phó phòng Eun Ha-je – đúng kiểu cựu phóng viên, rất giỏi lẫn vào những “xã hội thu nhỏ” như thế này.
“Hai người họ từ giờ sẽ sống ở toa 6, sát chỗ mà Yeong-eun đã xin được. Hơi chật một chút, nhưng chắc vẫn ổn.”
“…Cảm ơn chị.”
“Nếu sống được thì nên giúp nhau mà sống. Ngay từ đầu chỗ này cũng được lập ra với tinh thần như thế.”
Nhân viên nhà ga nói bằng giọng điệu thản nhiên, nhưng trông cũng khá mệt mỏi.
Nhân tiện, tôi cũng đã hỏi thử: “Trong số những người từng ở toa 8, có ai là đàn ông mặc vest, đeo mặt nạ thú không?”
“Những… người kiểu đó thì nhóm của các cậu là đầu tiên đấy.”
“Vậy, vậy ạ…”
Đến thế là hết.
Xem ra chỉ với ngần ấy cũng không lần nổi “Lee Kang-heon” thật ngoài đời là ai.
Nhân viên nhà ga khẽ thở dài.
“Chuyện đó có nghĩa là người ở mấy toa trước không phải vô cớ mà cảnh giác các cậu đâu. Dù dạo này bên đó… có hơi bộc lộ thứ ý thức ‘mình là kẻ được chọn’ hơi đáng ngại thật.”
“…Ý chị là, người ở mấy toa đầu và toa sau khác nhau nhiều lắm ạ?”
“Thì, trong kiểu thảm họa này, con người thường sẽ chọn trở thành một trong hai dạng mà.”
Chị ấy nhún vai.
“Hoặc cực kỳ bài xích, chỉ chăm chăm bảo vệ lợi ích của nhóm mình; hoặc điên cuồng lao vào gom góp vật tư.”
“…….”
“Người của tàu trú ẩn này cũng có thể xem như chia làm hai phe như thế. Hay là cậu thử ở lại toa 8 thêm một thời gian, đợi người ta quen mặt rồi bắt chuyện xem sao?”
“…Cảm ơn gợi ý của chị, nhưng hiện giờ chắc khó.”
Tôi ngẩng lên, lắng nghe thông báo dừng tàu.
“Ga tiếp theo là Giữa Trưa, Ga Giữa Trưa…”
“Tôi sẽ xuống ở đây.”
Tôi không biết trong giấc mơ thì mình “ngủ lại” kiểu gì, nhưng rõ ràng là sau khi ngủ dậy, đầu óc có phần tỉnh táo hơn.
‘Giờ mình lại có thể tiếp tục di chuyển.’
Và cho dù mẩu giấy kia là thật hay giả, cho dù Mộng Mơ Ban Ngày đã gây ra chuyện gì đi nữa, việc tôi cần làm cũng không thay đổi.
Thăm dò các ga.
Thu thập thông tin và dấu vết.
‘…Và ga lần này, mình có thể tự đi một mình.’
Nhưng vừa nghe tôi nói sẽ xuống ở ga này, sắc mặt chị nhân viên nhà ga liền trầm hẳn xuống.
“…Nguy hiểm đấy. Nghe tên ‘Ga Giữa Trưa’ thì có thể thấy khá dễ chịu, nhưng thực tế không phải chỗ như vậy đâu. Còn nhiều người sợ nơi này hơn cả Ga Buổi Chiều nữa.”
“Không sao đâu ạ. Tôi cũng đã nghe loáng thoáng chỗ này là kiểu nơi nào rồi. Nhưng dù sao cũng cần có người tới xem thử.”
“Haa…”
Nhân viên nhà ga trông chua chát, nhưng không cố ngăn thêm. Ở trong một thảm họa, bị cô lập kiểu này chắc chị cũng đã quá quen với những lựa chọn như thế.
“Hay là cậu chào Yeong-eun với mọi người một tiếng, rồi đợi đến ga sau hãy xuống?”
“…Không cần đâu ạ.”
Mới vừa được tàu trú ẩn thu nhận, bây giờ mà để người ta thấy mình thân thiết, trò chuyện với một kẻ ngoài như thế, e là chẳng hay ho gì.
Tôi mỉm cười nhạt, lắc đầu.
“Dù sao hôm qua cũng chào hỏi hết rồi mà.”
“…Vậy à.”
Chị nhân viên khẽ gật đầu.
Cửa mở ra.
Tôi bước ra ngoài bằng cánh cửa chị mở.
Giống như ở ga trước, trước mắt là một sân ga tàu điện ngầm sạch sẽ, hiện đại.
Tổng công ty Giao thông Segwang Ga Giữa Trưa
“……”
Tôi bắt đầu bước dọc theo sân ga.
Vừa đi, tôi vừa nhớ lại nội dung trên diễn đàn , thứ đã được cập nhật từ lâu.
Ga Giữa Trưa (khu nghỉ ngủ trưa)
Ga tàu điện ngầm nằm ở trung tâm khu dân cư của Đặc thị Segwang.
Quanh ga là cả một vùng “thánh địa” của dân đi làm: từ chung cư gần ga, officetel, dãy nhà town-house đến villa – đủ loại hình nhà cửa chen chúc.
Người ta nói rằng vào Ngày Thảm Họa, vô số người đã quay về nơi đây, mong được trở về nhà, mong được gặp lại người thân, mong có thể sống lại những ngày thường như trước kia.
Tất cả đều thất bại.
Những ước nguyện bị dập tắt, tiếng gào khóc, nước mắt, đã đọng lại ở Ga Giữa Trưa, nuốt chửng vô số mái nhà, dựng nên một “khu nghỉ ngủ trưa”.
Kẻ đặt chân tới đây sẽ được đón chào như trở về nhà.
Và sẽ được nghỉ ngơi.
Tất cả.
“……”
Tóm lại, ga này nằm trên khu từng là khu dân cư nhà ở của Đặc thị Segwang.
Và bóng tối nơi đây mang một “đặc điểm” tương xứng với điều đó.
“Haa…”
Tôi một mình bước lên những bậc thang dẫn từ sân ga lên sảnh chờ….
Ở tận cuối, ánh nắng đổ xuống.
“……!”
…Một khoảng không gian mở rộng ra trước mắt.
Cảnh tượng khiến người ta khó mà tin nổi đây là bên trong một sảnh chờ.
Dưới bầu trời trong vắt, nắng trưa chói chang, là một khu nhà thấp với tường rào và những căn nhà nhỏ.
Cây trong vườn xanh mướt, thoảng từ phía sau tường rào là mùi cơm trưa bốc lên từ các ngôi nhà. Quang cảnh trong trẻo và ấm áp.
Không phải khu chung cư cao tầng hiện đại của một khu đô thị mới, mà giống một khu xóm cũ chưa bị giải tỏa, những căn nhà cũ vẫn còn nguyên.
…Nhưng thứ khiến tôi sững lại không phải là cảnh đó.
“Đây lại là chỗ quái nào nữa đây!”
“Phó phòng Lee, chị động vào cái gì à? Cái chị vừa chạm phải lúc nãy có vấn đề đúng không?”
“Không đời nào! Tôi chưa đụng vào món đồ liên quan đến Bóng Tối nào hết!”
“Đây… chẳng lẽ không phải trong Bóng Tối chứ? Chứ bình thường quá mức như này mà.”
“Trước hết gọi đội an ninh đã!”
Người.
Hàng chục người đang ồn ào với nhau, đứng sau bức tường cạnh lối thang từ sân ga đi lên, dáo dác nhìn quanh.
Những người đó đều khoác áo blouse trắng, quá nửa còn đeo thẻ nhân viên trước ngực…
Trong số họ, có mấy gương mặt tôi quen.
Đặc biệt là một người.
“Trưởng Nhóm Gwak, chẳng hay… vừa rồi anh đang làm gì… ạ?”
“Hử? Đi phỏng vấn thôi chứ gì. Sao, cậu tưởng tôi vừa quăng hết đám nghiên cứu viên vào Bóng Tối làm chuột bạch à? Ha ha ha!”
“Đ-đúng rồi nhỉ?! Ha ha, bọn em nào phải đội ‘Tốt Thí’ đâu mà sếp làm thế chứ.”
…Là Gwak Je-gang.
Những người kia, tất cả đều là nhân viên đội nghiên cứu của Công ty Cổ phần Mộng Mơ Ban Ngày…!
‘Cái tình huống điên khùng gì thế này.’
Tôi suýt trợn tròn mắt.
Tại sao người của Mộng Mơ Ban Ngày – mà còn không phải đội thám hiểm hiện trường, lại là đội nghiên cứu – lại đang đứng giữa lòng đường hầm dưới đất của Đặc thị Segwang?
Hàng chục con người tay không, giữa Bóng Tối cấp cao nhất đã bị Cục Quản Lý Thảm Họa phong tỏa…!
Ngay lúc đó.
“…!!”
Một người trong đội nghiên cứu, đang dáo dác nhìn quanh bên kia bức tường, bắt gặp tôi.
Tôi theo phản xạ định né người, nhưng biết là đã muộn.
Cả đội nghiên cứu đồng loạt chỉ tay về phía tôi.
Chính xác hơn là chỉ vào bộ vest… và cái mặt nạ thú của tôi.
“Đ-Đội thám hiểm hiện trường??”
Đúng là muốn phát điên.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
