Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 403: Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Thế Giới.
Trên mỗi kệ sách theo từng hướng mà tấm bảng chỉ dẫn kia trỏ đến đều dán thêm những bảng chú thích nhỏ riêng.
Và trong số đó, tấm gắn ở phía bên phải là thế này:
tư liệuPhòng : Đang Trưng BàyĐồng Thoại II
(Sốp tự điền lỗ: Phòng tư liệu hình ảnh Đang trưng bày & chiếu "Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Thế Giới Phần II)
“…….” Anh nhớ lại.
Cũng như rất lâu trước đây, về cách xâm nhập của một truyền thuyết kinh dị dạng cổ tích từng bị thất lạc ở Mộng Mơ Ban Ngày.
Cách xâm nhập: Tại con hẻm khu tái phát triển ở ngoại vi quận , xem một băng video chỉ định mua tại cửa hàng băng đĩa cũ.
(Phương thức xem tuân theo phương pháp trình chiếu đặc biệt do đội nghiên cứu phát triển.) Vật phẩm đó là một bộ phim, và tên của nó là—
Anh sực nhớ ra:
‘Tuyển Tập Truyện Cổ Tích Nổi Tiếng Thế Giới.'
“…….” “Anh J, đi thôi.” “Ừm….”
Cuộc thám hiểm đã kết thúc, và nơi J3, ý chí hành động vì d*c v*ng hay cảm xúc cá nhân đã mòn vẹt từ lâu.
Thế nên anh ngoan ngoãn uống thuốc an tử mà không quan tâm thêm.
Ít nhất là lần này.
****
“Cậu tỉnh rồi à.”
Tôi mở mắt.
Ngay trước mắt là Ho Yoo-won với nụ cười quen thuộc, cúi nhìn tôi theo từ trên như bình thường.
“Lần này cậu đã trải qua chuyện gì? Và đã tìm ra được điều gì?”
Những câu hỏi ám ảnh dội xuống như pháo kích, nhưng có một việc cần kiểm tra trước tiên.
]Kiểm tra: Bộ thu thập tinh chất giấc mơ]
Tôi lấy ra món đồ đã mang theo trong ngực áo. Bên trong thứ mà tôi đề phòng nên mới mang theo ấy—
Đang dập dềnh tinh chất màu vàng kim.
“…!”
Đã thu thập được.
[Kiến nghị: Giám định bằng mắt]
Mắt của Ho Yoo-won nheo lại.
“B. Gần như… sát A rồi. Không, có khi lên A cũng nên.”
‘…!’
Kết quả vượt ngoài mong đợi.
‘Có lẽ nếu trực tiếp gặp chủ nhân thư viện, hoặc ít nhất là cảm nhận được thực thể ấy, hẳn cấp còn cao hơn.’
Nhưng không cần liều tới mức đó, chỉ ngần này thôi cũng đã là thành quả khổng lồ.
Nghiên cứu phương thức thám hiểm Bóng Tối thông qua giấc mơ để xâm nhập, không có thương vong, mà vẫn rút ra được tinh chất cấp cao?
‘Cái này nhất định làm được.’
Hơn nữa, bộ thu thập tinh chất giấc mơ chúng tôi mang theo là 4 cái.
‘Dù trừ đi một cái đã giao cho Đội trưởng an ninh, thì 3 cái còn lại cũng dư sức báo cáo thành quả sơ bộ cho công ty…!’
Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc hơn, là thứ chúng tôi biết được sau khi mọi người tỉnh dậy.
Trong lúc ai nấy đều kiểm tra bộ thu thập tinh chất giấc mơ, Đội trưởng an ninh cũng lấy cái của mình ra…
“Khoan, cái đó….”
“…….”
Ánh vàng kim lấp lánh.
Trong bộ thu thập tinh chất giấc mơ đã đưa cho Đội trưởng an ninh, tinh chất cũng dâng đầy.
‘Trời đất.’
Vì Giám Sát Viên Park Min-seong đã ô nhiễm hoàn toàn, khó mà giao phó, nên tạm thời chúng tôi đã đưa cho anh, và cái chúng tôi đưa cho anh ấy đã tràn đầy tinh chất giấc mơ.
Nhưng qua lời của Ho Yoo-won vừa tiến lại gần, tôi hiểu ra tình hình.
“Hừm. Độ tinh khiết có vẻ thấp hơn các bộ thu khác….”
À.
‘Ra là nó được tính là thu thập khi đang ở trạng thái Đội trưởng Sói.’
Chắc chắn là lúc cùng tôi thám hiểm Trường Cấp Ba Segwang, rồi khi thoát ra, nó đã được định cấp như thế….
“…….”
Tuy vậy, cho đến khi Ho Yoo-won thu hồi, Đội trưởng an ninh vẫn đờ người vài giây, nhìn chằm chằm bộ thu thập tinh chất giấc mơ vừa lấy ra từ trong áo mình.
Rõ ràng là anh đã cảm được điều gì đó.
‘…….’
Tôi lịch sự rời mắt khỏi anh, rồi hỏi tình hình những người khác—
Chuẩn xác hơn là hỏi về thành viên không ở chung chỗ với chúng tôi.
[Hỏi: Tình trạng của Lửng]
“À, người đó đã tỉnh nhưng… khó mà trò chuyện được. Vẫn đang bị ô nhiễm.”
À.
“Hai cánh tay thì đáng tiếc là không tái tạo. Nhưng dường như cậu ta cứ nghĩ là có, nên liên tục làm xuất hiện cuốn giáo án giản dạy của giáo viên ngẫu nhiên ở đâu đó rồi cố với lấy.”
“…….”
Quả nhiên.
Hình như Giám Sát Viên Park Min-seong chỉ có thể khôi phục đủ hai tay và giữ tỉnh táo khi ở trong Thành phố Đặc thị Segwang.
‘Nhưng… nếu ở hiện thực cũng dần dần hồi phục khỏi ô nhiễm, thì Thuốc tái sinh hẳn sẽ có tác dụng.’
Trước Hết, tôi ép mình nghĩ theo hướng đó. Tôi hạ làn khói đen, khó nhọc chuyển ý nghĩ.
“Vậy thì… giờ cậu có thể trả lời được chưa?”
Đôi mắt Ho Yoo-won lại lóe sáng.
“Lần này ở Đặc thị Segwang, mọi người đã tìm ra điều gì?”
…….
Tôi điều khiển khói, vẽ chữ.
;Hỏi: Về đội xuất kích cứu hộ của Cục Quản lý Thảm Họa Siêu Nhiên.]
“Nếu là hai đặc vụ đó thì đến giờ vẫn liên lạc dữ dội. Hối, bắt tôi báo ngay khi Lộc con tỉnh lại, giọng điệu đe dọa nữa… Thô lỗ thì có, nhưng tôi nghĩ đó là việc tôi phải chịu trách nhiệm. Mà hơn thế, ở Đặc thị Segwang đã xảy ra chuyện gì….”
…….
Tôi bổ sung câu hỏi, cụ thể hơn:
[Hỏi: Về đội xuất kích cứu hộ của Cục Quản lý Thảm Họa Siêu Nhiên. Đội Thanh Long .]
Ho Yoo-won khựng hẳn lại.
Tựa như bị mũi giáo đâm, hay bị đè sập bởi tòa nhà, thân người đóng băng ấy cất tiếng….
“Cuối cùng.”
Giọng nói đầy hoan hỉ.
Tôi ngẩng đầu.
“Mấy Người cuối cùng đã tìm ra rồi.”
Nụ cười tràn ngập kh*** c*m lan khắp khuôn mặt Ho Yoo-won.
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
