Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
Chương 340
Mượn tiền từ Brown sao?
Rồi lấy số tiền đó… đi mua vật phẩm ở Trung tâm Mua sắm Vũ trụ á?
“……”
Không.
‘Đó không phải là vay.’
‘Mà là… ứng trước.’
Và cái gọi là ứng trước nghĩa là…
Đương nhiên sẽ không có sự thúc ép khó chịu nào đâu. Vì chúng ta là bạn mà!
Chỉ đơn giản là sau này, khi đến ngày chúng ta cùng làm việc, thì số lương sẽ được khấu trừ thôi. Như thế thì chắc cũng không phải là gánh nặng tinh thần gì quá lớn với Lộc con cả…
Tức là… hắn định tái tuyển dụng tôi.
Nào, thấy sao?
……
Trước hết.
“Brown, sao anh lại có mặt ở đây?”
Tôi cần kéo dài thời gian.
Tôi nhìn gã MC mặc vest đang ngồi trên ghế ở sân ga.
“Đây vốn là không gian mua sắm cá nhân mà? Người ngoài đâu có vào được.”
Trời ạ, Phương tiênh truyền thông thì đâu phải khách ngoài, mà là gia đình chứ! Ôi, cái cảm giác đời thường ấm áp mà chiếc TV trong phòng khách mang lại kia.
Đôi bàn tay đeo găng của hắn mở ra, lịch thiệp và nhã nhặn.
Brown này vốn là gia đình của bạn bè, là một phần cùng khóc cùng cười. Đương nhiên, trong việc mua sắm cũng sẽ đồng hành thôi. Nghi ngờ sao? Vậy thì thử hỏi trực tiếp vị phụ trách mua sắm cá nhân ở đây xem! Nào, giải thích đi… tại sao tôi lại được có mặt ở chỗ này?
Tiếng phụ họa của con thằn lằn vang lên:
“Thực thể này là một phần trong hệ thống tinh thần của khách hàng, được hiện thực hóa tại hiện trường để quá trình mua sắm tiến hành thuận lợi hơn.”
Đấy, nghe rồi chứ! Ồ, dĩ nhiên, nếu Lộc Con nhẫn tâm bảo rằng không muốn để người bạn đáng thương này đồng hành trong việc mua sắm, thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc biến mất….
Bạn có nỡ nói ra những lời tàn nhẫn như thế sao?
Đầu tôi chợt nặng trĩu.
‘Brown… bây giờ ngay cả khi không cần đến “búp bê người bạn tốt” nữa cũng có thể tự do trò chuyện với tôi rồi….’
Y hệt như lần trước, khi những ô nhiễm trong tôi được hiện thực hóa trong quá trình mua sắm cá nhân vậy.
Rõ ràng sau khi “búp bê người bạn tốt” biến mất, hoặc sau khi được triệu hồi lại, giữa tôi và Brown đã hình thành một mối liên kết sâu hơn.
Đến mức mà ngay trong Thành phố đặc thị Se-gwang, nơi vốn ngăn chặn mọi ảnh hưởng từ bên ngoài, hắn vẫn có thể trò chuyện với tôi.
‘Chẳng lẽ cái nhân cách “bạn tốt” của Brown đã hoàn toàn trở thành một phần của tôi rồi sao?’ (Còn MC ra chuồng gà)
Không thể chắc chắn. Nhưng dù sao thì, ít nhất tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút khi đã nắm bắt được tình hình, và bắt đầu phân tích.
Ứng trước lương ư?
‘Không được.’
Chẳng phải đó là lời mời dựa trên tiền đề tôi lại phải đi làm sao. Tôi không hề muốn quay về talkshow nữa. Nghĩ đến việc hắn sẽ hài lòng khi tôi trở lại đó làm việc khiến ruột gan tôi càng thêm cuộn trào….
‘…Ít ra, những ý nghĩ mà tôi “không muốn để Brown đọc được” thì có vẻ hắn thật sự không đọc được.’
Tôi nuốt khan, dõi theo gã MC mặc complet đang ngồi trên ghế, những ngón tay hắn cử động duyên dáng mà không chút dao động. Không còn cách nào khác sao? Cách nào khác…
A!
‘Nếu lúc này mình đòi khoản lương mà lẽ ra phải được nhận khi làm nhân viên hậu trường ở Talkshow đêm khuya thì….’
Không được rồi!
Cái studio ấy tôi đã cho sập một nửa bằng pháo kích rồi bỏ chạy, nói thật thì đến lúc gặp lại mà hắn không lôi hóa đơn ra dí vào mặt tôi đã là “nể mặt lắm” rồi cũng nên!
‘Vậy thì….’
Cứ từ từ suy nghĩ đi, Lộc con. Chúng ta còn rất nhiều thời gian….
Hàaa…
‘Hay là… bán nội tạng thì hơn….’
Nếu như cơ thể tôi còn ở trạng thái có thể bán được ấy. Tôi ôm lấy cái đầu đang nhức buốt, rồi chợt nhớ ra một điều.
“Có một điểm cần kiểm tra thêm.”
Tôi quay sang con thằn lằn.
“Trung tâm Mua sắm Vũ trụ chỉ chấp nhận thanh toán bằng loại tiền tệ có thật trong thực tế thôi đúng không?”
“Vâng.”
Con thằn lằn lập tức gật đầu xác nhận.
“Chỉ có thể dùng tiền tệ có thật, đang lưu hành trên Trái Đất.”
“Ý là không chỉ won, mà cả đô la, euro, rupee… đều được chứ?”
“Vâng. Áp dụng tỷ giá hối đoái thời gian thực theo chuẩn Dương lịch*.” (thế giới người sống)
Đúng như dự đoán.
“Brown, anh nghe….”
Ồ.
Cậu đang nghĩ rằng mấy đồng bạc bạc lạ mà Brown này trả lương cho cậu trong thế giới dị thường chẳng có giá trị ở đây, nên tiền tôi cho cũng vô nghĩa đúng không, Lộc con?
À…
Ha ha, đem lại một cú stheo gã MC mặc complet đang ngồi trên ghế, những ngón tay hắn cử động duyên dáng mà không chút dao động. Không còn cách nào khác sao? Cách nào khác…
A!
‘Nếu lúc này mình đòi khoản lương mà lẽ ra phải được nhận khi làm nhân viên hậu trường ở Talkshow đêm khuya thì….’
Không được rồi!
Cái studio ấy tôi đã cho sập một nửa bằng pháo kích rồi bỏ chạy, nói thật thì đến lúc gặp lại mà hắn không lôi hóa đơn ra dí vào mặt tôi đã là “nể mặt lắm” rồi cũng nên!
‘Vậy thì….’
Cứ từ từ suy nghĩ đi, Lộc con. Chúng ta còn rất nhiều thời gian….
Hàaa…
‘Hay là… bán nội tạng thì hơn….’
Nếu như cơ thể tôi còn ở trạng thái có thể bán được ấy. Tôi ôm lấy cái đầu đang nhức buốt, rồi chợt nhớ ra một điều.
“Có một điểm cần kiểm tra thêm.”
Tôi quay sang con thằn lằn.
“Trung tâm Mua sắm Vũ trụ chỉ chấp nhận thanh toán bằng loại tiền tệ có thật trong thực tế thôi đúng không?”
“Vâng.”
Con thằn lằn lập tức gật đầu xác nhận.
“Chỉ có thể dùng tiền tệ có thật, đang lưu hành trên Trái Đất.”
“Ý là không chỉ won, mà cả đô la, euro, rupee… đều được chứ?”
“Vâng. Áp dụng tỷ giá hối đoái thời gian thực theo chuẩn Dương lịch*.” (thế giới người sống)
Đúng như dự đoán.
“Brown, anh nghe….”
Ồ.
Cậu đang nghĩ rằng mấy đồng bạc bạc lạ mà Brown này trả lương cho cậu trong thế giới dị thường chẳng có giá trị ở đây, nên tiền tôi cho cũng vô nghĩa đúng không, Lộc con?
À…
Ha ha, đem lại một cú twist cũng chính là thú vui của chương trình mà!
Nào, xem nào—giữa đô la mới cứng và vàng thỏi, cậu thích được trả bằng cái nào? lựa chọn hợp với sở thích của bạn thân mới là phẩm chất của một nhà đầu tư rộng lượng, đúng chứ?
“……”
Tôi cứng cổ quay sang nhìn lại con thằn lằn.
“Có… được không?”
“Vâng. Tuy nhiên, trong trường hợp thực thể kia chi trả bằng đô la Mỹ, sẽ áp dụng tỷ giá đặc biệt, khiến giá trị kém xa so với đô la thông thường.”
Ồ, phát ngôn đó lại càng khiến nhu cầu tiêu xài hàng xa xỉ tăng cao hơn nữa. Hóa ra những tay 'võ sĩ' này cũng khá có tài trong lĩnh vực thương nghiệp nhỉ.
Con thằn lằn không phản ứng.
Gã MC thì vui vẻ đứng dậy khỏi ghế.
Nào, Lộc con.
Tất cả chướng ngại đều đã được gỡ bỏ rồi.
“……”
Từ lúc nào—
Gã MC mặc complet đã tựa vào ghế, đứng ngay bên cạnh tôi.
Bàn tay chìa ra.
Cậu có muốn nhận ứng trước từ Brown này, từ Talkshow đêm khuya của Brown, hay không?
…Khoan.
Khoan đã, chuyện đó….
Không, nhưng mà—nếu thật sự không có vấn đề gì thì quan trọng nhất vẫn là sống sót ra khỏi đây, vậy nên theo thứ tự ưu tiên thì nhận lấy mới đúng sao? Bình tĩnh lại nào. Phải phán đoán một cách khôn ngoan nhất trong tình cảnh này….
Ô hô. Đùa thôi mà!
…?
Chỉ đùa một chút thôi. Ứng trước gì chứ! Nói thế thì bạn của tôi sẽ buồn lòng mất.
Bàn tay gã MC nhịp nhẹ lên cánh tay tôi, giống như khi điều khiển talkshow, hệt như một cử chỉ khích lệ khách mời.
Bạn của tôi từng vét sạch tiền lẻ để sắm cho thân xác mềm yếu này một cái bồn tắm. Vậy mà sinh vật giải trí vĩ đại này lại chỉ cho bạn bè mình ứng trước đôi đồng thôi ư? Như thế chẳng phải sẽ thành tiêu đề giật gân trên trang nhất hay sao. Cho nên….
Chi phí mua sắm lần này, tôi sẽ lấy danh nghĩa thiện ý, như một món quà mà tặng cậu. Thấy sao nào?
“……”
Cậu sẽ nhận món quà của tôi. Bạn thân ạ. Ôi, tình bạn cảm động xiết bao!
Một linh cảm mãnh liệt ập đến.
Cái này.
‘Nếu sơ suất thì toi mạng mất.’
Nó còn nguy hiểm hơn cả ứng trước.
Thực thể trước mặt đã cố tình nêu chuyện “ứng trước” chỉ để dẫn tôi tới kết luận này. Hắn muốn đẩy tôi vào tâm lý rằng: “Đã là quà tặng thì chắc chẳng sao đâu.”
……
Nhưng mà.
“Vậy thì… lần này thôi, tôi xin nhờ.”
Từ bỏ thứ cần cho sinh tồn chỉ vì sợ hãi thì quá ngu ngốc.
‘Hãy thử đi trên sợi dây mỏng manh này.’
“Thật sự cảm ơn.”
Có gì đâu chứ! Nào, lập tức chuyển chi phí vào cho tôi….
“Nhưng mà.”
Tôi vội cắt lời.
“Nhận quà thì ngại quá… Tôi muốn tính là mượn, có được không?”
Hửm?
Không phải ứng trước, mà là nợ nần.
‘Phải giải quyết bằng tiền.’
Tôi có trực giác rằng, không thể để lại nó dưới dạng gánh nặng tình cảm hay một món nợ mơ hồ cho tương lai.
“Trong vòng nửa năm tôi sẽ trả.”
Tôi gắng nở nụ cười. Khốn kiếp thật.
“Tiền thì không nên xem là quà tặng. Nếu có món quà nào muốn, lúc đó tôi sẽ nói.”
……
Sau một khoảng lặng đẫm mồ hôi lạnh.
Được thôi, Lộc con!
…!
Nhưng mà, nửa năm á? Không cần vội vàng đến thế đâu. Ồ, tất nhiên rồi…. Thời gian thì còn nhiều, và chúng ta sẽ luôn là bạn bè mà, phải không?
“…Ừ. Cảm ơn.”
Phù.
‘Ổn rồi.’
Tôi gắng gượng cười, rồi đùa nhẹ một câu:
“Lãi suất… là theo mức hợp pháp đúng chứ?”
Ha ha! Làm sao có thể tính lãi với bạn bè được. Tôi chỉ lấy lại tiền gốc thôi.
“Ha ha… Thế cũng đã là cảm ơn nhiều rồi.”
Phù.
Nhìn gã MC lại vỗ vai tôi, trong đầu tôi bỗng ùa về ký ức chênh vênh từ Chương Trình Đố Vui thứ Ba. Nhưng dẫu sao thì, cũng phải thừa nhận tôi mang ơn hắn.
Nhờ vậy, tôi đã có thể mua được thứ này.
Hôô. Quả nhiên với một món đồ nhỏ bé thế này, không biết Lộc con sẽ bày ra được màn vượt thoát tuyệt vời đến thế nào đây. Tôi thật sự mong đợi khoảnh khắc đó.
Cái đó….
‘Chắc chắn tôi sẽ cho thấy.’
Sau khi Brown thì thầm cho con thằn lằn – Thanh Toán– một địa chỉ thanh toán khó hiểu nào đó, rồi làm một vài thủ tục xong xuôi.
“Thanh toán đã hoàn tất.”
Con thằn lằn tuyên bố, đồng thời trao món vật phẩm cho tôi.
“…Cảm ơn. Hẹn gặp lại.”
“Vâng, thưa khách hàng.”
Thế là buổi mua sắm kết thúc. .
Rồi tôi mở mắt.
Tựa như vừa chợp mắt trong giây lát.
“…!”
Trên sân ga vốn vắng lặng khi tôi bước vào “Phòng mua sắm cá nhân”, giờ đây các đồng đội đã ở đó, nhìn tôi với vẻ vừa bình thản, vừa phảng phất căng thẳng.
Có lẽ trong lúc mua sắm, tôi đã trông như người mất hồn vậy.
“Đặc vụ Nho.”
“Đã mua được rồi.”
Tôi giơ món đồ đã khó nhọc lắm mới mua nổi lên cho mọi người xem.
Trong mắt hai đặc vụ thoáng lóe ánh ngạc nhiên.
Đó là—
Một vật bị treo bằng sợi dây.
Trông giống như những người đã treo cổ mình trong sảnh lớn phủ sương mù kia, nhưng bầu không khí thì hoàn toàn ngược lại.
Một khúc gỗ làm bằng cây hồng nhỏ xíu. Một món điêu khắc dân gian hơi thô mộc, mang hình dáng con cá, được buộc bằng chùm chỉ trắng tơ tằm, đung đưa khẽ khàng.
“Đây là Cá Minh Thái trừ tà.”
*****
Dù Rơi Vào Truyện Kinh Dị Tôi Vẫn Phải Đi Làm
